Chương 22: Bữa Tiệc Chết Chóc

 

Chương 22: Bữa Tiệc Chết Chóc

 

Dưới lầu, Hàn Thiên Sinh vẫn chưa hết bàng hoàng: “Tôi thực sự đã nhìn thấy.”

Nói là lên lầu có lẽ không chính xác, hình ảnh Tuân Nhị giống như một con cá mắc cạn, nửa thân tàn tạ, nửa thân uốn éo, hay nói đúng hơn là đang bơi lội, tạo nên một cảnh tượng vô cùng kỳ dị.

Mặt trời đã lặn xuống núi hết sức kỳ lạ, phòng khách chìm trong bóng tối.

Rất nhiều chi tiết Hàn Thiên Sinh không thể nhìn rõ, nhưng chính sự mơ hồ đó lại càng khiến cho người ta kinh hãi.

Vừa rồi, Hàn Thiên Sinh cứ ngỡ mình chết chắc rồi, may mà Tuân Nhị hình như không muốn lãng phí thời gian, căn bản không thèm liếc mắt nhìn hắn ta lấy một cái.

Hàn Lệ như đối mặt với kẻ thù, hỏi: “Nó lên lầu làm gì?”

“Không ổn!” Chưa kịp để Hàn Thiên Sinh trả lời, Chu Kỳ An bỗng nhìn lên lầu.

Cuối cùng cậu cũng hiểu được nỗi oán hận sâu sắc của phú ông Tuân. Cậu cắn chặt đầu lưỡi, để lại một vệt máu: “Bây giờ trời lại tối rồi, tên khốn Tuân Nhị này, chắc chắn là đang lợi dụng cái trò thoát xác gì đó để chạy đến tượng tà thần cầu nguyện.”

Những người khác cũng nghĩ đến điều đó, sắc mặt bọn họ trắng bệch. Tuân Nhị có thể cầu nguyện điều gì?

Chắc chắn không phải là cầu cho bọn họ sống lâu trăm tuổi.

Ngay khi mọi người đang tưởng tượng ra những điều tồi tệ nhất, thì giọng nói của hệ thống đã vang lên như sét đánh ngang tai:

【Tà thần phù hộ.】

【Ngày hôm nay, cuối cùng Phú ông Tuân cũng nhớ ra tất cả.】

Chỉ bốn chữ ngắn ngủi của thông báo đầu tiên đã khiến tất cả mọi người lạnh sống lưng.

Giọng nói máy móc không hề bị nghẹn như suy nghĩ của bọn họ, mà ngược lại, vô cùng lạnh lùng và trôi chảy:

【 Chuyện cũ đời trước là đau lòng nhất, phú ông Tuân suýt chút nữa đã bị kích động đến chết.】

Chu Kỳ An muốn bóp chặt cổ mình, để có thể phát ra tiếng chói tai như con gà. Cậu cũng sắp chết rồi. Phú ông Tuân đã nhớ ra tất cả, chẳng phải là công sức vất vả tăng độ hảo cảm sẽ trở về con số 0 sao?!

【 Chuyện ngày hôm qua, ví như cái chết, Phú ông Tuân cho rằng tất cả đều là nhân quả báo ứng, báo ứng của ông ta chính là các người.】

Chu Kỳ An vẫn có thể nắm bắt được những điều có lợi nhất cho mình: “May quá, may quá.”

Nó nói chủ thể là “Các người”, không phải là riêng cậu.

Hàn Lệ trừng mắt nhìn.

【 Giết chết đồng bọn, có thể nhận được cơ hội chuộc tội từ chỗ phú ông Tuân.】

【 Độ hảo cảm của Phú ông Tuân đối với tất cả người chơi đã về 0, sau khi giết chết đồng bọn, người chơi có thể nhận được điểm hảo cảm trước khi nó về 0 của đồng bọn đó.】

Đúng là lên voi xuống chó mà, hy vọng vừa le lói trong lòng Chu Kỳ An lại vụt tắt.

【 Vì đấu trường giết chóc đã mở ra, quy tắc – ‘Người chơi tự giết lẫn nhau sẽ tăng thêm một sao độ khó cho phó bản tiếp theo’ tạm thời không có hiệu lực.】

Chỉ trong vài câu nói ngắn ngủi, trò chơi đã treo một lưỡi dao sắc bén trên đầu tất cả mọi người, như thể vẫn chưa đủ, thông báo vẫn tiếp tục:

【 Phú ông Tuân không còn sống được bao lâu nữa, sắp sửa biến thành lệ quỷ.】

【 Mười phút sau, nhiệm vụ chính tuyến sẽ được cập nhật từ [Người thừa kế tốt nhất] thành [Thử thách sinh tồn].】

【 Ai sống sót được mười hai tiếng đồng hồ có thể rời khỏi trò chơi.】

【 Mời các người chơi nhanh chóng hành động, chiến đấu hết mình!】

Ánh mắt Chu Kỳ An lóe lên.

Nhìn từ góc độ này, ba NPC chính trong biệt thự đều có con đường tiến hóa của riêng mình.

Nữ quỷ dựa vào việc ăn thịt người, Tuân Nhị dựa vào năng lượng bí ẩn, còn phú ông Tuân thì trực tiếp thăng cấp sau khi chết.

Bên cạnh, sắc mặt Hàn Lệ còn tái nhợt hơn cả ma quỷ, thử thách sinh tồn thường không ngắn hơn ba ngày, mười hai tiếng đồng hồ là điều chưa từng có… gần như đồng nghĩa với việc không có đường sống.

Không, vẫn còn đường sống!

Cô ta nhìn những người chơi cùng phe lừa đảo với mình.

Cùng lúc đó, mọi người cũng đang âm thầm quan sát lẫn nhau.

Hàn Lệ và Trần Giam gần như ngay lập tức nhắm vào Chu Kỳ An, giết một người chơi có thể nhận được độ hảo cảm của người đó trước khi nó về 0.

Chu Kỳ An là người có độ hảo cảm cao nhất trong số họ, mặc dù trò chơi không nói rõ, nhưng dựa theo việc hợp tác giết một người chơi trước đó, người ra tay đều có thể nhận được độ hảo cảm.

Cho dù là Hàn Lệ hay Trần Giam gì cũng đều đồng thời nghĩ đến một câu:

“Một con cá voi ngã xuống, vạn vật được sống.”

Dường như nhận ra sát khí trong mắt mọi người, cậu sinh viên đại học nuốt nước miếng: “Mọi người bình tĩnh, lúc này chúng ta càng không thể tự loạn.”

Lời nói của cậu ta chẳng có trọng lượng gì, không những không thể dập tắt sát ý, mà ngược lại còn khiến bầu không khí trở nên ngột ngạt đến nghẹt thở.

Cách đây không lâu, cậu ta đã bị oan uổng, Chu Kỳ An cũng coi như đã cứu cậu ta một mạng.

Cậu sinh viên đại học nghiến răng, đột nhiên chỉ lên lầu: “Nhìn kìa, Tuân Nhị!”

Trong lúc mọi người còn đang ngẩn ngơ, cậu ta kéo Chu Kỳ An định chạy ra ngoài.

Kéo.

Lại kéo.

Không nhúc nhích.

Cậu sinh viên đại học muốn khóc quá, nhìn thì có vẻ mảnh khảnh, sao lại cứng như đá vậy?

Phì, phải nói là vào lúc nguy cấp này, sao anh ta còn ngẩn người ra đó vậy?

“Haiz.” Chu Kỳ An khẽ thở dài, nhìn Hàn Lệ và những người khác với vẻ mặt mỉa mai xen lẫn thán phục: “Phải nghe lời người có học thức, tự giết lẫn nhau là không tốt, đoàn kết mới là sức mạnh.”

Lời nói về đoàn kết lọt vào tai những người chơi lâu năm, trên mặt chỉ còn lại sự chế giễu.

Hàn Lệ và Trần Giam định hợp sức xông lên, Hàn Thiên Sinh tuy mất máu quá nhiều, đạo cụ đối phó với quỷ ít, nhưng đạo cụ đối phó với người thì lại nhiều.

Ánh mắt Hàn Lệ tối sầm lại: “Xin lỗi.”

Lời xin lỗi này là thật lòng, con người ai cũng ích kỷ, cô ta chỉ muốn sống sót mà thôi.

Chu Kỳ An: “Không cần xin lỗi, cô quay đầu lại xem thử đi.”

Hàn Lệ cười lạnh: “Tôi vốn vẫn rất nể mặt cậu, sao đến lúc sống chết trước mắt lại lại giống như tên sinh viên ngốc kia? Chơi trò trẻ con này…”

Bộp.

Lưng Hàn Lệ lạnh toát, có thứ gì đó vỗ nhẹ vào vai cô ta.

Thực sự có thứ gì đó sao?!

Bộp bộp.

Lại gõ hai cái nữa.

Trần Giam cũng cảm nhận được, mồ hôi lạnh túa ra. Hắn ta cứng đờ quay người lại, một con nhện khổng lồ với năm giác quan đều là mắt, không biết đã xuất hiện từ lúc nào, cái chân nhện đáng sợ đang linh hoạt cuộn lấy một cây gậy, nó cầm gậy “gõ lưng” cho bọn họ.

Phía trước, Chu Kỳ An khẽ mỉm cười: “Tôi cho các người một cơ hội để sắp xếp lại ngôn ngữ.”

Trước mặt là Chu Kỳ An với vẻ mặt dữ tợn, sau lưng là quái vật không rõ lai lịch.

“!!!”

Bí ẩn về người phụ nữ xa lạ vẫn chưa được hé lộ, con nhện này lại từ đâu chui ra?

Cơ thể con quái vật vẫn đang tiếp tục phình to, cho đến khi đạt đến một kích thước nhất định, cái chân nhện hình lưỡi hái lơ lửng trên cổ Hàn Thiên Sinh.

Thể hiện bằng hành động cho bọn họ biết, thế nào là con tin.

Hàn Lệ có chút hoảng hốt, quái vật chỉ biết giết người, chưa từng nghe nói đến việc bắt con tin, con nhện này tám chín phần mười là nghe lời con người.

Sắc mặt Trần Giam cũng không khá hơn, hắn ta nhìn Chu Kỳ An, trong mắt ngập tràn nghi hoặc.

Không ai lên tiếng hỏi.

Tất cả đều hiểu rõ, cho dù hỏi gì thì đối phương cũng sẽ không trả lời. Muốn đánh nhau cũng chưa chắc đã thắng được, huống chi bọn họ còn đang lo lắng người phụ nữ xa lạ kia sẽ đột ngột xuất hiện trong biệt thự.

Đôi môi khô khốc của Hàn Lệ mấp máy, cuối cùng cô ta cũng lên tiếng sắp xếp lại ngôn ngữ: “Đoàn kết…”

Nói ra câu này khiến cô ta cảm thấy xấu hổ lạ kỳ, cô ta nghiến răng nghiến lợi nói: “…chính là sức mạnh.”

Chu Kỳ An gật đầu: “Đúng vậy.”

Con nhện nhiều mắt bò đến bên cạnh cậu, ném cây gậy cho cậu.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Cây gậy.

Mí mắt Hàn Lệ giật giật.

Mẹ kiếp!

Đi một vòng lớn, cuối cùng vẫn là tên này lấy được.

Phớt lờ vẻ bất mãn trong mắt những người khác, Chu Kỳ An hài lòng vuốt ve thân gậy.

Những ngón tay thon dài trắng trẻo mân mê cây gậy, cuối cùng dừng lại ở đầu con hạc, trong bóng tối u ám, toát lên vẻ khiêu gợi khó tả. Đầu ngón tay Chu Kỳ An cẩn thận lướt qua từng đường nét, khi chạm đến một chỗ nào đó, cậu khẽ khựng lại.

“Chính là chỗ này.”

Cạch, đầu ngón tay ấn mạnh vào một chỗ lõm, trong miệng con hạc xinh đẹp như đang bay lượn nhả ra một chiếc chìa khóa nhỏ màu vàng.

【 Chìa khóa đạo cụ ẩn *1.】

【 Đạo cụ này có thể mở khóa kho báu cấp thần!】

Đây là lần đầu tiên dấu chấm than được sử dụng trong phần mô tả đạo cụ của thông báo, Chu Kỳ An không khỏi có chút vui mừng, chẳng lẽ phía trước có lợi ích to lớn đang chờ đợi mình?

Mọi người còn chưa hoàn hồn sau sự thật Chu Kỳ An sai khiến quái vật trộm gậy, thì đồng thời nhận được thông báo:

【 Người chơi XXX đã nhận được chìa khóa kho báu cấp 5 sao + cấp thần, hãy mau đến chúc mừng người đó nào!】

Cậu sinh viên đại học: “Cấp 5 sao + là gì?”

Cậu ta đọc to nội dung thông báo.

Phản ứng đầu tiên của Chu Kỳ An là: Trò chơi ngu ngốc này bị bệnh à?! Nhận được bảo bối còn thông báo cho tất cả mọi người, khác nào đang nói: Mau đến cướp của ta đi!

Không biết thông báo này chỉ người chơi cùng phó bản mới nhận được, hay là tất cả người chơi đều nhận được.

Nếu là trường hợp sau thì trước khi chết cậu phải nhổ vào mặt trò chơi mới hả dạ.

“Trừ khi thực sự nhận được kho báu cấp thần, nếu không sẽ không thông báo toàn server.” Dường như biết cậu đang nghĩ gì, trong mắt Trần Giam lóe lên lòng tham, cấp bậc còn cao hơn cả 5 sao, đó là loại bảo bối gì?

Đáng tiếc, ánh sáng xanh đó không thể tồn tại lâu, cảm giác dưới chân đột nhiên thay đổi.

Không hiểu sao mặt đất xi măng bỗng biến thành một bãi thịt nát, cơ thể mọi người lún xuống, thịt nát không ngừng bám vào đế giày. Cậu sinh viên đại học kêu lên kinh ngạc, cậu ta phát hiện lớp keo dưới đế giày đang tan chảy!

【 Còn 7 phút 30 giây nữa là Phú ông Tuân chết.】

【 Mời các người chơi tiếp tục cố gắng! Chiến đấu hết mình!!】

Lần thứ hai thông báo “Chiến đấu hết mình”, giọng điệu có vẻ trầm trọng hơn, Chu Kỳ An cảm nhận được ác ý rõ ràng.

“Không còn nhiều thời gian nữa.” Chu Kỳ An rút mạnh giày ra khỏi bùn nhầy, trầm giọng nói: “Lấy kho báu trước đã.”

Kho báu chắc chắn là [Thứ đó], bảo vật gia truyền có thể tiêu diệt cả tượng thần, chắc chắn có thể khắc chế quái vật, đây có thể là con đường sống duy nhất của bọn họ.

Nhìn bộ dạng của Chu Kỳ An, có vẻ như cậu đã biết được nơi cất giấu thần khí.

Mỗi người mang theo một tâm tư riêng, chậm rãi đi theo sau Chu Kỳ An.

Lúc này, mỗi bước đi của bọn họ đều rất khó khăn, gần như tất cả đồ vật có thể tiếp xúc được trong biệt thự đều biến thành huyết bùn. Phú ông Tuân chưa chết mà đã khiến biệt thự biến dị như vậy, vậy sau khi chết thì đáng sợ đến mức nào.

Chu Kỳ An nheo mắt, hèn gì lại trở thành trận chiến sinh tồn độ khó cao.

So với nữ quỷ chỉ bị trói buộc với nệm, trần nhà và máy ghi âm, phú ông Tuân gần như bị trói buộc với toàn bộ khu biệt thự, trang viên Lương Dạ sẽ sớm hoàn toàn trở thành lĩnh vực của quái vật, mọi sinh vật xung quanh đều sẽ trở thành dinh dưỡng cho huyết bùn.

Thời gian đã cấp bách, về sau mỗi bước đi đều vô cùng khó khăn.

Không dám để người bị thương ở lại phòng khách một mình, Hàn Lệ dìu Hàn Thiên Sinh, ban đầu cô ta nghĩ là do nửa người Hàn Thiên Sinh dựa vào người mình, khiến cô ta vài lần bị lún gần đến bắp chân. Nhưng khi Hàn Thiên Sinh cắn chặt răng cố gắng đứng vững, cô ta vẫn bị lún rất sâu, lúc này mới hiểu không phải do nguyên nhân đó.

“Có liên quan đến lượng cá chúng ta đã ăn trong biệt thự.” Hàn Lệ nhanh chóng phản ứng, người ăn càng nhiều cá, sẽ càng dễ trở thành mục tiêu bị nuốt chửng.

Chu Kỳ An đang suy nghĩ có nên nhân lúc cô ta bị thương thì giết quách đi cho xong không.

“Thôi vậy.” Thiết bị chiếu sáng trong biệt thự lúc này gần như đã bị tê liệt, chỉ có thể dựa vào đạo cụ của người chơi lâu năm, lát nữa vẫn còn cần đến những người này.

Chu Kỳ An đẩy gọng kính, vẻ mặt điềm tĩnh.

Hàn Lệ vừa lo lắng Chu Kỳ An sẽ nhân cơ hội ra tay, lại nghe thấy người phía trước ngâm nga: “Đoàn kết là sức mạnh~”

“Đoàn kết là sức mạnh~~”

Hàn Lệ: “…” Nghẹn họng……

Cuối cùng cũng leo lên được tầng hai, bức tường trắng xám phình to méo mó như người khổng lồ, mùi hôi thối khiến cho người ta muốn ngất xỉu. Cậu sinh viên đại học đã không nhịn được mà nôn khan nãy giờ, Chu Kỳ An cũng không khá hơn là bao, cậu cố gắng nín thở tiến về phía trước, chỉ hít thở một chút khi thực sự không chịu nổi.

Cứ như vậy, khuôn mặt cậu đỏ bừng vì nín thở.

Cảnh tượng trước mắt vừa đẫm máu vừa đáng sợ, nhưng vì bài ca chính nghĩa thỉnh thoảng lại vang lên, vậy nên bầu không khí ngột ngạt vô hình chung cũng tan biến đi phần nào.

Dường như Hàn Lệ đã nhìn thấu mục đích của cậu: “Lên tầng ba?”

Chu Kỳ An gật đầu.

Nghe được câu trả lời chắc chắn, mọi người đều rùng mình,

Trên tầng ba có tượng thần, bây giờ lên đó rất có thể sẽ gặp Tuân Nhị, một kẻ có thể chết đi sống lại, ở một mức độ nào đó còn khó đối phó hơn cả quái vật.

Không đúng, Tuân Nhị có mộ rồi, không còn phải là người nữa.

Toàn bộ cầu thang đang tan chảy như socola, ngay cả muốn bám vào tay vịn để leo lên cũng không được, Trần Giam đột nhiên lên tiếng: “Chỉ còn năm phút nữa.”

Hắn ta có linh cảm thời gian không còn kịp nữa, cho dù có thể an toàn đến tầng ba, muốn lấy được kho báu cũng không phải chuyện dễ dàng.

Chu Kỳ An: “Đi một bước tính một bước.”

Câu nói này vang lên trong hoàn cảnh hiện tại khiến người ta cảm thấy mỉa mai đến kỳ lạ.

Cậu sinh viên đại học vẫn luôn cảm thấy tâm trí Chu Kỳ An hình như không hoàn toàn đặt vào kho báu, mà giống như đang suy nghĩ con đường thoát thân khác, trước mắt chỉ là đang đi theo dòng chảy mà thôi.

Lần này cậu ta nhìn sự việc khá chính xác, đây chính là trạng thái hiện tại của Chu Kỳ An.

Chu Kỳ An cũng biết thời gian không còn kịp, cậu chủ yếu là đang nghĩ xem Tuân Nhị đã hồi sinh như thế nào.

“Ừm, giết Tuân Nhị thêm một lần nữa, biết đâu cũng có thể nhận được độ hảo cảm.”

Hàn Lệ nghe thấy cậu lẩm bẩm, trong mắt lóe lên tia hy vọng: “Nếu con nhện đó giúp chúng ta…”

Chu Kỳ An liền xua tay, con nhện nhiều mắt làm chuyện nhỏ nhặt thì còn được, chuyện liều mạng chắc chắn sẽ không ra tay. Hơn nữa quái vật mãi mãi là quái vật, bất cứ lúc nào cũng có thể phản bội.

Để phòng trường hợp bất trắc, cậu không cho con nhện nhiều mắt đi theo.

Cuối cùng cũng vất vả leo lên được tầng ba.

Ánh sáng từ dụng cụ chiếu sáng trong tay Hàn Lệ chiếu đến cuối hành lang, ánh sáng như bị thứ gì đó hút vào, trở nên mờ đi rất nhiều.

Khi cô ta nhìn rõ, liền lùi lại một bước.

Tình huống tồi tệ nhất đã xảy ra——

Trước tượng thần, Tuân Nhị kéo nửa tấm thân tàn tạ dựa vào bàn thờ, mạch máu như rễ cây rủ xuống, uốn éo, thịt nát như cành cây non đang dần hồi phục.

Trong số những người ở đây, anh ta chỉ nhìn chằm chằm vào Chu Kỳ An, kéo lê nửa tấm thân tàn tạ, nói: “Buổi tối vui vẻ.”

Câu nói này khiến người ta lạnh cả sống lưng, rõ ràng là Tuân Nhị đang mỉm cười, nhưng trong mắt lại hiện lên sát ý lạnh lẽo.

“Không kịp nữa rồi.” Trần Giam thấp giọng nhắc nhở: “Chỉ còn bốn phút nữa.”

Trừ khi là thần tiên, nếu không trong bốn phút không thể giải quyết được mọi chuyện.

Bản năng cơ bản nhất của con người là không ngồi yên chờ chết, hắn ta đã nghĩ đến việc liều mạng.

Tuân Nhị lộ ra nụ cười nham hiểm, di chuyển từ bàn thờ xuống chiếc đệm bằng cói, chờ bọn họ đến giết.

Bức tường xung quanh bong tróc, mặt đất đầy máu me, thỉnh thoảng từ căn phòng bên cạnh lại vang lên tiếng thở hổn hển của phú ông Tuân sắp gần đất xa trời. Còn ngay đối diện… phía sau Tuân Nhị, khóe miệng của bức tượng thần kỳ dị dường như cũng cong lên.

Nơi đây rất có thể sẽ trở thành nấm mồ chôn tất cả bọn họ.

Chu Kỳ An nhìn Tuân Nhị một lúc, cũng không biểu hiện ra vẻ kinh hãi như dự đoán.

Đột nhiên, trong mắt cậu chợt lóe lên tia sáng, dường như cuối cùng cũng hiểu ra điều gì đó.

Chu Kỳ An bắt đầu không kiềm chế được mà phấn khích, phấn khích đến mức cơ bắp cũng run lên, một ý nghĩ tuyệt vời hiện ra trong đầu cậu.

“Tôi hiểu rồi…”

Sắp đến lúc cậu có thể mời tất cả mọi người ăn cỗ rồi.

 

Hết chương 22.

 

Chương 22: Bữa Tiệc Chết Chóc

Ngày đăng: 7 Tháng 10, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên