Chương 22: Giáo Dục (Phần 5)

Chương 22: Giáo Dục (Phần 5)

 

Đúng là sắp đến giờ học rồi, tôi cũng khá sốt ruột. Nhớ lại cảnh Ninh Thiên Sách chạy như điên trong đêm để về cứu viện, tôi cho rằng cậu ấy vẫn rất đáng tin.

 

Thế là tôi dặn dò một câu: “Nếu cậu ta quá đáng quá thì cậu báo cảnh sát, đừng tùy tiện động thủ, kẻo người này lại cắn ngược lại một phát đó.”

 

Nhìn những con côn trùng đang chết dần trên mặt đất, tôi lại nói: “Nếu thuốc diệt côn trùng không gây hại nhiều cho cơ thể người thì cứ dùng thoải mái, nhất định phải giết hết lũ sâu bọ này đi!”

 

“Yên tâm.” Vẻ mặt Ninh Thiên Sách vô cùng nghiêm túc, trông rất đáng tin cậy.

 

Ninh Thiên Sách chắn Điền Bác Văn và lũ côn trùng cho chúng tôi. Tôi dẫn Đoạn Hữu Liên và thầy Lưu đi vòng qua Điền Bác Văn, theo cầu thang bên cạnh lên lầu. Lúc này có vài con côn trùng bò đến, tôi vừa định giơ chân dẫm chết thì thấy chúng bò lên áo mưa của Đoạn Hữu Liên, dính phải nước trên đó liền bị chết đuối.

 

“Tiểu Đoạn, làm tốt lắm!” tôi khen ngợi.

 

Tiểu Đoạn vẫn chưa giũ sạch nước trên áo mưa. Lúc cắt móng tay trên xe buýt đã làm dính đầy người tôi, khiến tôi bây giờ vẫn cảm thấy lạnh. Thực ra tôi rất muốn cởi áo mưa của cô bé ra giúp giũ nước bớt. Nhưng tinh thần Tiểu Đoạn không ổn định, tôi sợ dưới áo mưa em ấy không mặc gì nên không dám động thủ.

 

Dù xu hướng tính dục của tôi không phải là nữ, nhưng dù sao tôi vẫn là đàn ông, lại còn quyết tâm làm một quý ông, tất nhiên không thể làm ra chuyện giật áo con gái nhà người ta được.

 

Ba người nhanh chóng chạy đến lớp học. Lúc này các bạn học đã ngồi kín chỗ, tôi đếm sơ qua, vẫn là 23 người. Điền Bác Văn rời đi, thêm một Đoạn Hữu Liên, sĩ số không đổi.

 

Sau khi Mục Hoài Đồng gỡ bỏ được khúc mắc trong lòng, quả nhiên là một học sinh ngoan, giống như lần trước, cô nhóc ngồi ngay hàng đầu chính giữa, chống cằm chăm chú nhìn tôi.

 

Sau khi nhìn thấy Đoạn Hữu Liên, nụ cười trên mặt cô nhóc cứng lại. Mục Hoài Đồng nhìn chằm chằm thầy Lưu, nói: “Sao nó lại về rồi?”

 

Quan hệ xã giao của Tiểu Đoạn hình như có chút vấn đề. Điền Bác Văn thì thôi đi, cậu ta là thành phần xã hội bị đuổi học còn quấy rối học sinh, quan hệ giữa cậu ta và Tiểu Đoạn không tốt cũng là điều dễ hiểu, nhưng Mục Hoài Đồng…

 

Đoạn Hữu Liên không nói gì, ngồi thẳng xuống bên cạnh Mục Hoài Đồng. Nước trên người cô bé nhỏ từng giọt xuống, sắp rơi cả vào đôi giày cao gót màu đỏ của Mục Hoài Đồng. Mục Hoài Đồng hét lên một tiếng, đứng dậy né tránh, nói với Đoạn Hữu Liên: “Cô cút đi cho tôi!”

 

Chắc Mục Hoài Đồng là một cô bé ưa sạch sẽ, thấy nước đã sợ đến mức vò đầu bứt tai, mái tóc đen dài bay lượn, như bị tĩnh điện bay cả lên. Mái tóc sắp quấn vào người Đoạn Hữu Liên, nhưng sau khi chạm vào nước trên áo mưa, hơi ẩm đã làm tĩnh điện tan biến, lọn tóc lại ngoan ngoãn rủ xuống.

 

Trước khi vào lớp còn phải điều hòa mối quan hệ giữa học sinh mới và các bạn học khác. Thầy Lưu co rúm người lại trong góc làm khán giả, dường như không muốn xen vào cuộc chiến của phụ nữ.

 

Nhưng tôi không thể để lớp học của mình biến thành chiến trường của các cô gái. Tôi đứng thẳng vào giữa hai người, túm lấy tóc của Mục Hoài Đồng, gom lại, hỏi: “Bạn nào có dây chun không, buộc tóc lên sẽ không bị tĩnh điện nữa.”

 

Mục Hoài Đồng như sắp khóc, mắt hằn đầy tơ máu, trừng mắt nhìn tôi nói: “Thầy dám buộc tóc của em?”

 

“Tóc của em vừa dài vừa đẹp, nhưng dài quá sẽ che mất mắt, ảnh hưởng đến việc học.” Tôi nói, “Con gái tóc dài như vậy, cột một kiểu tóc đẹp không tốt hơn sao? Hay là buổi học sau thầy tặng cho em một chai keo xịt tóc nhé?”

 

Nghe đến keo xịt tóc, toàn thân Mục Hoài Đồng run lên, ngoan ngoãn đưa tay tết mái tóc dài thành một bím tóc to, còn thông minh dùng một lọn tóc buộc đuôi lại để tóc không bị bung ra.

 

“Trò ngoan.” tôi gật đầu hài lòng, rồi nói với Đoạn Hữu Liên, “Tiểu Đoạn, đã vào lớp rồi, trong nhà không có mưa, em có nên cởi áo mưa ra không? Nhiều nước thế này sẽ ảnh hưởng đến chất lượng học tập của các bạn khác đấy.”

 

Đoạn Hữu Liên cười lạnh một tiếng, nói: “Lưu Tư Thuận!”

 

“Vâng!” Thầy Lưu lập tức đáp lời.

 

Chỉ thấy thầy Lưu không biết từ đâu lấy ra một chai nước khoáng lớn, loại 1 lít. Đoạn Hữu Liên dùng những ngón tay trắng bệch nhận lấy chai nước, mở nắp, rồi dội từ trên đầu mình xuống.

 

“Tôi cứ thích dội nước lên người mình đấy, thì sao nào?” Vẻ mặt Đoạn Hữu Liên trông vô cùng ác ý đi đến gần tôi, “Thầy lợi hại, có thể cắt được móng tay của tôi, nhưng thầy có làm khô được nước trên người tôi không? Tôi bị đánh ngất rồi ném xuống nước, lúc đó tôi còn chưa chết, nước tràn vào tai, mũi, mắt, miệng tôi, trong dạ dày, trong phổi tôi toàn là nước sông, thầy có lấy được nước trong người tôi ra không?”

 

Ai, Tiểu Đoạn cũng có một quá khứ đau thương.

 

Nước trên người cô bé nhỏ xuống áo tôi, khiến tôi ngày càng lạnh, thậm chí cảm thấy bây giờ không phải là mùa hè mà là mùa đông giá rét. Chắc hẳn là trái tim của Tiểu Đoạn lạnh lẽo quá, nên đã truyền cái lạnh đó sang người tôi. Dù đây là đang trong giờ học, là một giáo viên nên chú ý hình tượng, nhưng đối mặt với một Tiểu Đoạn đang đau khổ, tôi phải làm gì đó.

 

Vì giảng bài lâu sẽ khát nên trong cặp tôi có để một chai Coca. Tôi dứt khoát lấy chai Coca ra, mở nắp rồi dội từ trên đầu mình xuống. Thứ Coca dính nhớp chảy ròng ròng trên mặt tôi, tôi thè lưỡi ra liếm một cái, cũng khá ngon đấy chứ.

 

Khí carbon dioxide sinh ra từ nước ngọt có ga sủi bọt trên đầu và người tôi. Tôi mang một thân đầy bọt khí nói với Tiểu Đoạn: “Thầy không thể quay về quá khứ để cứu em, nhưng thầy có thể ở bên em!”

 

Lúc này, trong lòng tôi vô cùng kiên định, chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Dù Tiểu Đoạn có ướt sũng, tôi cũng quyết không được ghét bỏ em ấy. Em ấy đã đi trên lằn ranh rồi, lúc này chỉ cần tỏ ra một chút ghét bỏ thôi cũng sẽ đẩy em ấy xuống vực thẳm. Nhưng nếu kéo em ấy một cái, cũng có thể lôi em ấy trở về.

 

Niềm tin vững chắc khiến cơ thể tôi ấm trở lại, thân nhiệt tăng lên, quần áo cũng dần khô.

 

Tôi đội đầu Coca tiến về phía Đoạn Hữu Liên, nhưng em ấy lại lùi lại vài bước, lắc đầu nói: “Không đâu, cả thế giới đều ghét bỏ tôi, thầy cũng chỉ là giả vờ thôi.”

 

Tôi thành thật trả lời cô bé: “Hôm nay nếu các em chỉ là những người qua đường lướt qua nhau, thầy có thể sẽ nói một câu, sao cô gái này lại luộm thuộm thế. Nhưng hôm nay thầy là giáo viên, em là học sinh, là một giáo viên, thầy tuyệt đối sẽ không ghét bỏ bất kỳ học sinh nào.”

 

Tôi chìa tay ra với cô bé. Tiểu Đoạn cúi đầu nhìn một lúc, rồi quay đi, nói: “Tay đầy Coca, ai mà thèm bắt tay với thầy.”

 

Nói xong, Đoạn Hữu Liên quay người đi đến ngồi cạnh thầy Lưu, còn lấy cuốn sổ một tệ mà tôi tặng em ấy ra.

 

Các học sinh trong lớp không nói gì, chỉ chăm chú nhìn chúng tôi.

 

Tôi có chút ngại ngùng bước lên bục giảng nói: “Tuy đã xảy ra một vài sự cố nhỏ, nhưng vẫn phải tiếp tục buổi học. Mọi người hãy vỗ tay chào mừng bạn học Đoạn Hữu Liên đã quay trở lại với tập thể của chúng ta.”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Trong lớp vang lên những tràng pháo tay lẹt đẹt.

 

Mục Hoài Đồng thắt bím tóc dài, chống cằm nhìn tôi, cười nói: “Thầy Thẩm ướt sũng trông dễ thương lắm.”

 

“Khụ khụ, không được trêu thầy.” Tôi lục túi áo, khăn giấy đã dùng hết, cứ ướt nhẹp thế này giảng bài thì có hơi ngượng.

 

Lúc này, có một người bước vào lớp, là Ninh Thiên Sách.

 

Cậu ấy vừa vào, không khí trong phòng lại trở nên nặng nề. Tôi nhanh chóng giới thiệu cậu ấy với mọi người: “Chào các em, đây là bạn học Ninh Thiên Sách, cậu ấy… tuy cậu ấy đã tốt nghiệp đi làm rồi, nhưng vẫn có tinh thần ham học hỏi, tranh thủ thời gian ngoài giờ làm việc để dự giờ lớp của thầy. Cậu ấy sẽ không làm phiền mọi người, hy vọng các em có thể hòa thuận với nhau.”

 

“Hừ, là tranh thủ thời gian ngoài giờ nghe giảng hay là đến để làm việc?” Thái độ của Mục Hoài Đồng không được tốt cho lắm.

 

Tôi không biết nên giải thích thế nào, dù sao thì việc đưa Ninh Thiên Sách đến lớp cũng là vì tôi có tư tâm. May mà có thầy Lưu ở đó, anh ta đứng dậy giải thích giúp Ninh Thiên Sách: “Ninh thiên… Ninh Thiên Sách là người tốt, mấy hôm trước còn cứu tôi, cậu ấy không phải là loại người cổ hủ đó.”

 

Thầy Lưu vẫn rất có uy tín trong đám học sinh, có anh ta giải vây, các bạn học khác cũng không còn ý kiến gì nữa.

 

Mục Hoài Đồng cũng chỉ “hừ” một tiếng rồi thôi.

 

“Điền Bác Văn thế nào rồi?” Tôi hỏi.

 

Ninh Thiên Sách thản nhiên đáp: “Sau này sẽ không đến nữa.”

 

“Còn lũ côn trùng?”

 

Ninh Thiên Sách lắc lắc chai thuốc diệt côn trùng đã dùng hết: “Giết sạch rồi.”

 

“Cậu không làm chuyện phạm pháp chứ?” Tôi vẫn không yên tâm lắm. Ninh Thiên Sách người thì tốt, nhưng có hơi tùy tiện. Trước đây đã từng làm những chuyện như trèo tường vào trường trung học Nhân Ái, lấy gạch đập cửa trung tâm thương mại. Cậu ấy có chút giống hiệp khách trong tiểu thuyết võ hiệp, có lòng hiệp nghĩa, nhưng không câu nệ tiểu tiết.

 

“Không có.” Ninh Thiên Sách lắc đầu, “Anh yên tâm đi.”

 

Cậu ấy nói chắc như đinh đóng cột, tôi không thể hỏi tiếp, đành nén lại nghi ngờ trong lòng, đợi sau giờ học hỏi hiệu trưởng Trương vậy. Cô ta quan hệ rộng, chắc sẽ biết tung tích của Điền Bác Văn.

 

Sau khi sắp xếp cho Ninh Thiên Sách một chỗ ngồi trong góc, tôi quay người định giảng bài thì bị cậu ấy gọi lại: “Đợi đã.”

 

Tôi quay lại nhìn cậu ấy. Dường như Ninh Thiên Sách đang bất lực thở dài: “Sao anh lại làm mình ướt sũng Coca thế này?”

 

Cậu ấy lấy từ trong người ra một chiếc khăn tay, lau tóc và mặt cho tôi. Tuy vẫn còn dính, nhưng về mặt hình ảnh thì đã không ảnh hưởng đến việc giảng bài nữa.

 

23 học sinh cộng thêm một thầy Lưu, tổng cộng 48 con mắt đang đổ dồn vào chúng tôi, nhưng tôi chẳng còn tâm trí đâu mà ngại ngùng, trong mắt chỉ còn lại khuôn mặt chuyên chú, anh tuấn của Ninh Thiên Sách.

 

Cậu ấy thật dịu dàng…

 

Tôi thầm cảm khái.

 

Không biết đến ngày nào tôi mới có thể giới thiệu với các em học sinh rằng, vị Ninh Thiên Sách tiên sinh này là bạn trai của thầy, đến đưa thầy đi làm, đón thầy tan làm.

 

Lúc lau, đầu ngón tay của cậu ấy lướt qua mặt tôi, thật ấm áp.

 

“Người anh lại ấm lên rồi?” Cậu ấy nhéo nhéo áo tôi, nghi hoặc hỏi, “Quần áo nhanh khô vậy sao?”

 

“Đương nhiên!” Tôi tự hào vỗ ngực, “Trước đây đã nói rồi, tôi nhiệt lượng dồi dào, chút nước này bốc hơi nhanh lắm, cậu không cần lo.”

 

“Đúng là không cần lo thật.” Cậu ấy cười lắc đầu, “Tôi vốn tưởng lần này cuối cùng anh cũng gặp phải nguy hiểm rồi, không ngờ anh vẫn là anh.”

 

“Chứ sao, từ nhỏ đến lớn tôi hiếm khi bị cảm lắm.” Ninh Thiên Sách lo xa quá rồi, cảm cúm sao có thể coi là nguy hiểm được chứ.

 

Sau khi lau sạch, tôi mang theo trái tim xao xuyến giảng bài thứ hai cho các em học sinh: Làm thế nào để xây dựng một thế giới quan đúng đắn.

 

Hôm nay tôi chủ yếu giảng về điểm lớn đầu tiên: Phải học tập, xây dựng một thái độ học tập tích cực, dùng kiến thức phong phú để vũ trang cho bản thân.

 

“Chỉ khi tăng cường lượng kiến thức, các em mới có thể hình thành hệ thống lý luận của riêng mình, khi gặp chuyện mới có thể dùng các phương pháp khoa học để giải thích, chứ không phải là tự lừa dối mình. Thầy xin lấy một ví dụ ngay bên cạnh, chính là thầy đây. Các bạn học trong lớp chúng ta đều đề cao sự tự do ăn mặc khá tân thời. Đương nhiên, thầy không nói các em ăn mặc không đẹp, lớp học của chúng ta là một lớp học tự do, chỉ cần không quá hở hang ảnh hưởng đến người khác, thì dù có ăn mặc như bạn học này, giống như một xác ướp cũng được thôi. Điều thầy muốn nói là, nếu là người khác, có thể họ sẽ coi các em là ma quỷ. Chính vì thầy đã học nhiều năm, có thể từ các góc độ vật lý, hóa học, triết học và tâm lý học để nhìn nhận thế giới một cách đúng đắn, khoa học, nên mới không bị ảnh hưởng bởi ánh mắt thế gian, không có thành kiến với các em.

 

Vì vậy, các em cũng phải học tập nhiều hơn, giữ vững tâm thái này, khoan dung với người khác. Sau buổi học, thầy sẽ giới thiệu cho các em mấy cuốn sách này, bạn nào có hứng thú có thể đọc thử.”

 

Sau khi giới thiệu cho mọi người những cuốn sách như “Trí Tuệ Cuộc Sống”, tôi liền tuyên bố tan học.

 

Hết chương 22.

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Thầy Thẩm: Chính vì thầy yêu học tập, kiến thức phong phú nên mới không coi mọi người là ma đấy, cho nên mọi người cũng phải cố gắng nỗ lực học tập nhé!

 

Tất cả học sinh: Tin thầy mới có ma!

 

Chương 22: Giáo Dục (Phần 5)

Ngày đăng: 25 Tháng 10, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên