Chương 221: Thân Là Một Kẻ Làm Công Ăn Lương, Tôi Cũng Có Thể Được Tổng Tài Yêu Sao? (Thượng)

Chương 221: Thân Là Một Kẻ Làm Công Ăn Lương, Tôi Cũng Có Thể Được Tổng Tài Yêu Sao? (Thượng)

 

Xem xong những mảnh ký ức đó, tất cả mọi người đều im lặng, tựa như có một đám mây u ám đang đè nặng trong lòng. Không chỉ vì thủ đoạn của kẻ đứng sau màn quá quỷ quyệt, mà còn vì thế giới nơi Công Lược Giả kia sinh sống.

 

Dưới sự chênh lệch giàu nghèo đến cực đoan, người nghèo và người giàu dường như đã trở thành hai giống loài khác biệt. Người nghèo thậm chí còn không thể đảm bảo được sự an toàn cơ bản nhất cho bản thân. Người giàu giết một kẻ lang thang mà chẳng cần phải trả bất cứ cái giá nào, dẫu cho có giết một thường dân thì cũng chỉ cần nộp một khoản tiền phạt nhỏ. Cái thế giới dị thường trông có vẻ phồn hoa ấy, thực chất còn man rợ hơn cả xã hội nguyên thủy, nơi mạng người thực sự rẻ mạt như cỏ rác.

 

Sự chênh lệch đáng sợ về giàu nghèo và nhận thức đã đè bẹp những người bình thường xuống tận đáy xã hội, biến bọn họ thành chất dinh dưỡng cho giới nhà giàu, gần như không có bất kỳ cơ hội nào để chuyển mình đổi đời.

 

Cho dù bạn có tài năng xuất chúng thì đã sao? Ở thế giới đó, thiên tài chưa bao giờ là của hiếm. Một thiên tài không có tài nguyên, hoặc sẽ trở nên tầm thường, hoặc sẽ biến thành chó săn cho bọn nhà giàu.

 

Từng tầng từng lớp bóc lột và áp bức khiến người nghèo càng nghèo hơn, còn người giàu lại càng giàu thêm.

 

Cuộc sống mà chỉ cần một cái liếc mắt là đã thấy được điểm kết thúc như thế, thật khiến người ta ngạt thở.

 

Thế giới khác là như vậy sao?

 

“Quá man rợ.”

 

Đội trưởng đội Bá nhíu mày lắc đầu.

 

Công Lược Giả tưởng rằng mình đã nắm được hy vọng, nhưng thực tế thì, hệ thống chỉ coi cô ta là một vật mang thông tin. Ngay cả khi cô ta đau đớn tột cùng mà cầu cứu hệ thống, nó cũng chỉ biết trích xuất tình tiết tiểu thuyết, rồi răm rắp dùng giọng nói của cô ta để truyền đến tai nhân viên.

 

Cô ta đã nghĩ mình có thể trở thành một nhân vật được yêu chiều, có thể công lược thành công, dù cho có tệ nhất đi nữa, cũng có thể mang về cho gia đình một khoản tiền không nhỏ để cải thiện cuộc sống.

 

Thế nhưng, từ đầu đến cuối, hệ thống chưa bao giờ xem cô ta là một con người. Một giao kèo được lập ra dưới sự chênh lệch thực lực quá lớn, vốn dĩ cũng chỉ là một tờ giấy lộn, làm sao có chuyện nó sẽ chuyển tiền cho gia đình cô ta được.

 

Xem ra sự bất công trên đời này phần lớn đều giống nhau, ngay cả thế giới khác cũng không thoát khỏi quy luật đó.

 

Có lẽ, đối với tôi, đây tạm coi là một tin tốt.

 

Những kẻ có ham muốn, suy cho cùng vẫn dễ khống chế hơn những kẻ không có ham muốn.

 

Biết đâu, tốc độ bành trướng của tôi sẽ còn nhanh hơn cả trong tưởng tượng.

 

……..

 

Khương Thanh Xu vẫn luôn tâm tâm niệm niệm muốn truyền lại Thuật Luyện đan. Trước đây tìm không ra người kế vị, còn bây giờ, người kế vị lại nhiều đến mức cô ta buộc phải mở lớp học trực tuyến, tiến hành giảng dạy online qua mạng.

 

Chỉ sau một đêm, cô ta đã có thêm cả triệu đệ tử, công đức tu được viên mãn, hoàn toàn không còn bị thế giới này bài xích nữa.

 

Có lẽ cũng vì thế mà cô ta đã thức tỉnh được dị năng, và dị năng đó chính là “Thích làm thầy thiên hạ”.

 

Bất cứ học trò nào từng được cô ta chỉ dạy, khi đứng trước mặt cô ta đều sẽ phải chịu áp lực của dị năng. Đây là một dị năng bị động, giúp giảm thiểu đến mức tối đa khả năng học trò nổi loạn.

 

Còn về phía cháu trai của tôi, thằng bé cũng đã mở một lớp chuyên tu Phật pháp. So với đạo tu, Phật tu có yêu cầu về căn cốt thấp hơn, nhưng yêu cầu về Phật tính và ngộ tính lại cao hơn.

 

Theo lời của cháu trai tôi, trong những bộ kinh Phật mà nó từng đọc, không thiếu những điển cố về các bậc lão giả về già mới đắc đạo, nhìn thấu hồng trần và nhục thân thành Phật. Vì vậy, Phật tu cũng trở thành một trong những lựa chọn cho những người không có linh căn nhưng lại khao khát được giác ngộ.

 

Một lựa chọn khác tương đối phổ biến là luyện võ. Sức mạnh từ việc luyện võ tăng tiến nhanh hơn, thể chất mạnh mẽ hơn, mà ngưỡng yêu cầu về tư chất lại rất thấp. Con đường này khá tương đồng với nhánh “thể tu” trong giới tu luyện. Nếu luyện võ đến mức cực hạn, có lẽ cũng có thể đạt tới cảnh giới nhục thân phi thăng.

 

Dương giới phát triển nhanh, mà tốc độ phát triển của Âm giới cũng không hề thua kém. Thân phận của An Lạc là Vạn Quỷ Chi Vương, gần đây nó bận tối tăm mặt mũi.

 

Sau khi linh khí hồi phục, khả năng các linh hồn trở thành quỷ tu đã tăng lên đáng kể. Một vài quỷ mới nhờ cơ duyên xảo hợp mà trở thành quỷ tu, ỷ vào việc người khác không nhìn thấy mình liền ngấm ngầm gây rối, phá hoại trật tự công cộng. An Lạc đành phải chạy khắp thế giới để kiềm chế những con quỷ mới ngỗ ngược này.

 

Sau đó, An Lạc đã liên hệ với nhà nước, chỉ định Quỷ Hộ Pháp, rồi lại chỉ định Quỷ Trưởng Lão và Đội Chấp Pháp Quỷ, cuối cùng cũng đã quản thúc được đám quỷ tu kia.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Trước đây, An Lạc rất thích nằm trên đầu của Chiêu Tài để tắm nắng. Kể từ khi linh khí hồi phục, tôi không còn thấy An Lạc trên đầu Chiêu Tài nữa.

 

Tính ra thì, đã ba tháng rồi tôi chưa được sờ mèo.

 

May mắn là, gần đây các thiết bị giám sát và sản phẩm liên quan nhắm vào quỷ tu cũng đã được chuẩn bị tung ra thị trường. Trí não cũng đã có phiên bản Âm Dương, người sống dùng bản Dương, yêu ma quỷ quái dùng bản Âm.

 

Thế giới này thực thi nghiêm ngặt chế độ pháp luật chúng sinh bình đẳng, ngay cả quỷ cũng phải tuân thủ pháp luật. Những con quỷ không tuân thủ sẽ bị tống hết vào nhà máy phát điện bằng quỷ lực để cải tạo lần hai, giúp chúng sửa sai và làm một con quỷ tốt.

 

Nơi tôi ở có linh khí cực kỳ dồi dào, biểu hiện ra bên ngoài chính là hoa cỏ cây cối trong sân đều phát triển vô cùng tươi tốt, thậm chí chúng còn có ý thức kiểm soát hướng mọc của cành lá để tránh làm hỏng cảnh quan mà bị cắt tỉa.

 

Là những sinh vật thân thiết nhất với tôi, Chiêu Tài và Tránh Họa ngày càng tỏ ra thông tỏ nhân tính hơn. Điều khiến tôi có chút phiền muộn là, bầy chó sói trong sân nhà tôi cũng ngày càng thông tỏ nhân tính. Bầy chó sói của tôi vừa canh nhà giữ cửa, lại là những vệ sĩ trung thành nhất, nên đương nhiên là tôi mong chúng được tốt.

 

Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, những Công Lược Giả trước đây toàn làm những chuyện không phải người nên làm, tôi sợ bầy chó sói sẽ bị ám ảnh tâm lý khi nhớ lại cái mông trắng hếu của những kẻ đó. Xem ra phải sớm thuê một người có khả năng nói chuyện với động vật về làm bác sĩ tâm lý cho bầy chó sói thôi.

 

Trong quá trình phát triển đầy xung đột, điều hòa và thích ứng đó, tôi vẫn như thường lệ, đến công ty và bắt đầu một ngày mới.

 

Báo cáo tài chính gần đây vô cùng đẹp mắt, tâm trạng của tôi cũng cực kỳ vui vẻ, hoàn toàn xua tan đi sự khó chịu do những Công Lược Giả nối đuôi nhau kéo đến. Nói mới nhớ, dạo gần đây hình như không có Công Lược Giả mới nào xuất hiện.

 

Tôi đang nghĩ vậy thì lúc đi ngang qua phòng nghiệp vụ, tôi liền nghe thấy một tiếng lòng. Ngay khoảnh khắc nghe thấy tiếng lòng đó, tôi lại có cảm giác nhẹ nhõm như thể chiếc giày còn lại cuối cùng cũng rơi xuống.

 

【Ặc… nhất định phải đi công lược sao?】

 

【Phiền chết đi được, ở thế giới cũ là một kẻ làm công ăn lương đã đủ phiền rồi, đến thế giới tiểu thuyết vẫn phải làm công ăn lương.】

 

【Mẹ nó, đến cả nội dung công việc cũng y hệt!】

 

【A a a!】

 

【Này, mi tự dưng bắt cóc tao đến thế giới này làm nhiệm vụ công lược, thì ít nhất cũng phải cho chút phúc lợi tân thủ chứ? Mi đến cả gian lận giúp tao thi vào công ty cũng không chịu, chỉ cho tao một thân phận giả, ngay cả thi viết và phỏng vấn cũng là tự tao thi qua!】

 

【Ký chủ chỉ cần là chính mình. Để ký chủ thích nghi nhanh nhất có thể, cơ thể của cô cũng được sao chép một – một từ thực tế qua.】

 

【Lần trước ký chủ đề cập đến việc cải thiện ngoại hình, đương nhiên cũng không được.】

 

【Là chính mình?】

 

【Làm một con trâu con ngựa tốt của công ty à? Mi nghĩ nhà tư bản sẽ đồng cảm với cấp dưới sao?】

 

【Còn nữa, tao cũng không phải không thích khuôn mặt mà cha mẹ cho, nhưng ít nhất mi cũng phải điều chỉnh cơ thể tao khỏe mạnh một chút chứ? Mẹ nó, mi sao chép một – một thì thôi đi, đến cả mấy cái bệnh vặt do tao thức đêm tăng ca trường kỳ mà ra mi cũng sao chép qua làm gì?】

 

【Mi nghĩ tổng tài sẽ yêu gương mặt vàng vọt của tao, hay là yêu cái đỉnh đầu hơi hói của tao, hay là cái bụng mỡ và gan nhiễm mỡ của tao?】

 

【Nếu đây là một cuốn tiểu thuyết, mi dám viết thì tao cũng không dám đọc đó!】

 

【Đại ca, mi có thể đưa tao về được không? Phương án của tao mới viết được một nửa còn chưa lưu, mi có biết để làm cái phương án đó tao đã phải tăng ca liên tục hai tháng trời rồi không?】

 

【Ký chủ, đối tượng công lược của cô là tổng tài. Chỉ cần cô công lược thành công, cô sẽ không bao giờ phải sống cuộc sống 007 nữa.】

 

【Tao phỉ nhổ!】

 

【Là nước bọt của sếp không đủ nhiều, hay là tập tài liệu ném vào người không đủ đau? Là ánh đèn lúc hai giờ sáng không đủ sáng, hay là vị cà phê không đủ đắng?】

 

【Rốt cuộc thì tại sao mi lại nghĩ rằng, tao sẽ yêu cấp trên của mình chứ?】

 

Hết chương 221.

 

Chương 221: Thân Là Một Kẻ Làm Công Ăn Lương, Tôi Cũng Có Thể Được Tổng Tài Yêu Sao? (Thượng)

Ngày đăng: 31 Tháng 12, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên