Chương 228: Thần Hào Đụng Độ (Thượng)

Chương 228: Thần Hào Đụng Độ (Thượng)

 

So với cách giải thích “thừa kế di sản” của Quýt, nguồn gốc tài sản của anh Lộ lại càng kỳ quái hơn. Kết quả điều tra cho thấy, các tài khoản chuyển tiền cho hắn ta đều là những tài khoản bị ngân hàng xác định là “tài khoản chết”.

 

Cái gọi là tài khoản chết chính là những tài khoản do chủ nhân lãng quên hoặc vì một lý do nào đó mà không phát sinh giao dịch trong một thời gian rất dài.

 

Phân tích hai mươi lăm năm cuộc đời của anh Lộ, hắn ta không thể nào có bản lĩnh hack được hệ thống ngân hàng để chuyển tiền từ các tài khoản chết vào tài khoản của mình được. Về cơ bản thì cũng có thể xác định được, trên người hắn ta cũng đã xảy ra chuyện khác thường.

 

Nhưng mà, khả năng cao là hệ thống giáng lâm.

 

Suy cho cùng thì, cho dù có thế lực nào muốn nhắm vào tôi đi nữa, cũng chẳng có tên ngốc nào lại dùng cách này, cầm vàng bạc thật để vỗ béo cho công ty của tôi. Muốn thả dây dài câu cá lớn thì cũng phải xem dây câu của mình có chịu nổi sức nặng của con cá lớn hay không. Chân lý này, qua bao lần đối đầu trong quá khứ, tôi đã sớm cho các đối thủ của mình hiểu rõ.

 

Các đội viên của đội Bá mang theo máy dò hệ thống, mai phục nửa ngày, cuối cùng cũng tiếp cận thành công với hai người bọn họ, và cũng đã xác nhận được sự tồn tại của hệ thống. Nhưng dù mang theo hệ thống, mục tiêu của bọn họ dường như không phải là công lược tôi. Việc mà hệ thống bắt bọn họ làm chỉ là tiêu tiền, tiêu tiền một cách táo bạo và tùy hứng.

 

Bọn họ đã trói buộc với hệ thống được một tháng rồi, vậy mà vẫn không hề biểu lộ ra một chút ý định nào cho thấy sẽ công lược tôi. Tôi chợt nhớ đến những kẻ công lược trước kia. Có một bộ phận Công Lược Giả đến thế giới này đều có giới hạn thời gian, Nhưng hai người này thì có vẻ không giống vậy.

 

Không biết là do thủ đoạn của những kẻ công lược này ngày càng tinh vi, hay là vì những kẻ này đến từ các tổ chức khác nhau, thông qua những con đường khác nhau để tiến vào thế giới này.

 

Sau khi đội trưởng đội Bá xác nhận, anh ta đã cùng tôi bàn bạc cách xử lý hai vị khách đến từ thế giới khác này.

 

Kể từ khi phát hiện ra những kẻ công lược có thể thúc đẩy sự phát triển của thế giới này, thái độ của chúng tôi đối với bọn họ đã thay đổi từ “Bắt sớm xử lý sớm” thành “Bắt muộn thúc đẩy phát triển”. Huống hồ chi, hai vị khách đến từ thế giới khác này xét đến hiện tại vẫn chưa gây ra ảnh hưởng xấu nào, ngược lại còn có tác dụng thúc đẩy kinh tế phát triển.

 

Sau khi bàn bạc, cuối cùng chúng tôi quyết định, trước mắt cứ quan sát bọn họ một thời gian, để xem mục đích thực sự của hệ thống đứng sau bọn họ là gì.

 

Ngoài ra, còn có một việc vô cùng quan trọng.

 

Qua phân tích anh Lộ, chúng tôi phát hiện tính cách và hành vi của hắn ta trước và sau khi giàu lên không có nhiều khác biệt, nhưng Quýt lại khác biệt rất lớn, chúng tôi nghi ngờ rằng bản thân Quýt đã bị đoạt xá. Nhưng về lý thuyết thì, với sự hỗ trợ của máy che chắn, không lẽ nào Quýt bị đoạt xá.

 

Không biết là máy che chắn đã có sơ hở, hay là sức mạnh đoạt xá đã tăng cường. Để làm rõ chuyện này, các đội viên và các bộ phận liên quan của Viện Nghiên Cứu đã bí mật trà trộn vào bên cạnh Quýt.

 

…….

 

Ngay khi tôi tưởng rằng hai vị khách đến từ thế giới khác này không liên quan gì đến mình, thì tôi và Quýt lại gặp nhau.

 

Cuộc gặp gỡ với Quýt hoàn toàn là tình cờ.

 

Hôm đó, bạn của tôi đã rủ tôi đi xem nhà. Cậu ta nói mình đã gặp được tình yêu đích thực, suy nghĩ rất lâu không biết nên tặng quà gì cho đối phương, nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng quyết định chọn cho cô gái đó một căn nhà.

 

Nhà không thể lớn quá, lớn quá sợ cô ấy không dám nhận. Cũng không thể nhỏ quá, nhỏ quá lại không ra dáng.

 

Cậu ta vì chuyện này mà đắn đo mãi, cuối cùng túm lấy tôi đi cùng cho chắc. Thế là, tôi và cậu bạn của mình gặp nhau.

 

Không ngờ rằng, người chờ tôi không chỉ có cậu bạn của tôi, mà còn có cả anh bạn bác sĩ.

 

Dị năng mà anh bạn bác sĩ thức tỉnh là “Tiến độ trị liệu 80%”, đây là một dị năng vô cùng mạnh mẽ, có nghĩa là bất kể đối phương bị đứt tay hay trọng thương hấp hối, chỉ cần anh bạn bác sĩ của tôi ra tay, thì đều có thể giúp bọn họ hồi phục 80%.

 

Nhưng dị năng mạnh mẽ như vậy, cái giá phải trả cũng rất lớn. Việc chữa trị sẽ tiêu hao tinh thần lực của bác sĩ. Lần đầu tiên, sau khi bác sĩ dùng dị năng giúp một người bị thương có vết cắt dài mười tám centimet trên cánh tay hồi phục tám mươi phần trăm, anh ấy đã lăn ra ngủ ngay lập tức. Người bị thương sợ đến mức nước mắt lưng tròng, la lớn rằng bác sĩ chữa bệnh lại chữa chết cả mình. Anh bạn bác sĩ của tôi phải ngủ suốt mười hai tiếng mới tỉnh lại.

 

Để tăng cường tinh thần lực, đồng thời tiết kiệm sự tiêu hao thể lực, anh bạn bác sĩ của tôi đã bế quan một thời gian dài. Không ngờ hôm nay lại gặp được anh ấy ở đây.

 

Anh bạn bác sĩ thấy tôi thì nhướng mày dò hỏi, dáng vẻ cũng có chút ngượng ngùng, cười khan mấy tiếng, “Haha, tôi cũng đến xem nhà.”

 

Nói rồi, mặt anh ấy đỏ lên.

 

Có biến.

 

Cậu bạn của tôi cười nói, “Mày xem anh ta kìa, cái bộ dạng này của anh ta rõ ràng là có vấn đề mà, đúng không? Lúc tao đợi mày, tao thấy có một người cứ lén lén lút lút đi tới, vừa khả nghi vừa quen mắt, thế là tao gọi lại xem, quả nhiên là người quen của chúng ta.”

 

Cậu bạn của tôi vỗ vai anh bạn bác sĩ, “Tôi nói này, anh xem nhà thì cứ xem thôi, cái bộ dạng lén la lén lút này, ai không biết còn tưởng anh là ốc mượn hồn chuyển thế, định trộm nhà hay gì?!”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Tôi quan sát đôi tai ửng đỏ của anh bạn bác sĩ, hỏi, “Sao thế, anh cũng định mua nhà tặng bạn gái à?”

 

Mặt bác sĩ càng đỏ hơn.

 

“Đúng vậy, tôi đã gặp được một cô gái rất tuyệt vời, suy nghĩ rất lâu không biết nên tặng gì cho cô ấy, nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng muốn tặng cô ấy một căn nhà.”

 

Đúng là bạn bè chơi với nhau từ nhỏ có khác, tặng quà cũng tặng giống nhau.

 

Giúp một người bạn cũng là giúp, giúp hai người cũng là giúp.

 

“Đi thôi, đi chọn nhà nào.”

 

Cuối cùng, bọn họ chọn hai căn biệt thự liền kề có cùng kiểu nhà, rồi thanh toán ngay tại chỗ.

 

Tôi khoanh tay trêu chọc: “Hai người còn nói gu của mình không giống nhau, tôi thấy gu chọn nhà của hai người lại rất giống nhau đấy.”

 

Cậu bạn của tôi và anh bạn bác sĩ nhìn nhau, rồi cùng lúc chán ghét quay mặt đi.

 

“Tôi mới không muốn có gu giống con công lòe loẹt suốt ngày mặc áo sơ mi lụa với áo sơ mi hoa hòe hoa sói.”

 

“Tôi mới không muốn có gu giống thằng nhà quê tự biến mình thành một người đàn ông trung niên bốn mươi tuổi.”

 

“Tôi chọn ở đây là vì bạn gái tôi nói, cô ấy thích hoa, căn biệt thự này có một cái sân nhỏ, có thể trồng hoa cỏ cây cối.”

 

“Tôi chọn ở đây cũng là vì bạn gái tôi nói, cô ấy thích thực vật, phía trước căn biệt thự này là vành đai xanh lớn nhất của cả khu, cô ấy nhất định sẽ thích.”

 

“Tôi chọn ở đây là vì cô ấy nói không gian quá lớn khiến người ta không có cảm giác an toàn, biệt thự ba tầng có hơi đáng sợ.”

 

“Tôi chọn ở đây là vì cô ấy nói tầng quá cao khiến cô ấy hơi sợ độ cao, chiều cao ba tầng là đã đủ rồi.”

 

“Tôi chọn ở đây là vì cô ấy nói cô ấy thích màu hồng, tường ngoài của căn biệt thự này là màu hồng nhạt.”

 

“Tôi chọn ở đây là vì cô ấy nói cô ấy thích màu hồng, gạch ngói của căn biệt thự này cũng là màu hồng.”

 

Tôi bật cười: “…Hai người đang hẹn hò với cùng một cô bạn gái đấy à?”

 

Dĩ nhiên, đây chỉ là một lời trêu chọc, dù sao ba chúng tôi quen biết nhau ai cũng biết, sẽ không có ai ngốc đến mức cùng lúc bắt cá hai tay với cả hai người bọn họ, vì chỉ vài ngày là sẽ lộ tẩy ngay.

 

Cậu bạn của tôi nhún vai: “Xem ra, sở thích của bạn gái bọn tao rất giống nhau.”

 

Anh bạn bác sĩ cũng nói: “Ở gần nhau, trao đổi cũng tiện.”

 

Màn kịch nhỏ này nhanh chóng qua đi, đã trả tiền xong, ba chúng tôi hiếm khi tụ tập đủ, bèn định đi tụ họp một bữa.

 

Chính vào lúc này, tôi nhìn thấy Quýt.

 

Quýt ở ngoài đời còn xinh đẹp hơn trong những bức ảnh gần đây trong tài liệu. Nếu ảnh chụp được bảy phần, thì người thật phải đến chín phần, từng cử chỉ, hành động đều rực rỡ đến độ khiến người ta không thể rời mắt được.

 

Bên cạnh Quýt có tổng cộng bảy chàng thanh niên, ai nấy đều có ngoại hình không tầm thường.

 

Người đi đầu chính là tuyển thủ e-sport mà Quýt đã tặng thưởng trước đó.

 

Đội của tuyển thủ này đã giải thể vì không có tiền, xem ra, Quýt đã đầu tư cho bọn họ, giúp bọn họ lập lại một trung tâm huấn luyện.

 

Trung tâm được chọn ngay tại khu này.

 

Tôi đang nghĩ như vậy thì Quýt vừa hay quay người lại, chúng tôi bốn mắt nhìn nhau.

 

Hết chương 228.

 

Chương 228: Thần Hào Đụng Độ (Thượng)

Ngày đăng: 31 Tháng 12, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên