Chương 23: Lá Bùa Cháy Thành Tro
Tiêu Dã lại một lần nữa nổi danh sau trận chiến, nhưng thứ khiến hắn nổi danh không chỉ có giá trị vũ lực mà còn có cả gia thế. Sau ngày hôm đó, đủ mọi phiên bản truyền thuyết về gia thế của hắn xuất hiện, nhưng tất cả đều xoay quanh một điểm cốt lõi, đó là có quyền thế, không thể đắc tội.
So với hắn, sự hiện diện của anh trai Quý Nam Tinh trong chuyện này lại không quá nổi bật. Dù sao thì người có tiền cũng không ít, chẳng có gì lạ lẫm, nhưng người có quyền thì trong cuộc sống thường ngày lại không mấy khi tiếp xúc.
Điều này cũng dẫn đến việc gần đây có nhiều người đi qua hành lang lớp bọn họ hơn. Mấy bạn học cùng lớp trước đây còn khá sợ Tiêu Dã, không dám chủ động bắt chuyện, vậy mà sau vài lần chơi bóng cùng hắn, ai nấy đều chỉ hận không thể xưng huynh gọi đệ với người ta.
Nhìn đám đông vây quanh Tiêu Dã đang ôm quả bóng rổ, Quý Nam Tinh đặt bút xuống, mở bình nước bên cạnh ra uống hai ngụm.
Tất cả đều là một đám thanh niên trẻ tuổi, có vài suy nghĩ dù đã cố che giấu nhưng cũng không giấu được triệt để, sự tung hô và nịnh bợ có phần hơi lộ liễu.
Đợi Tiêu Dã bị kéo đi chơi bóng, Trần Thập Nhất mới lén lút chạy đến ngồi vào chỗ của hắn: “Mới có mấy ngày thôi mà, trước đây đến một câu cũng chẳng dám lại gần bắt chuyện, bây giờ nịnh nọt rõ ràng quá rồi.”
Quý Nam Tinh mỉm cười, lấy từ trong túi ra một túi gấm màu đỏ đưa cho cậu ta.
Trần Thập Nhất có hơi bất ngờ: “Tặng tôi à?”
Quý Nam Tinh gật đầu: “Ừm.”
Trần Thập Nhất vui mừng nhận lấy túi phúc: “Đây là bùa hộ mệnh hả? Cảm ơn cậu nhé Nam Tinh, tôi thích lắm!”
Quý Nam Tinh nói: “Bên trong có lá bùa, cậu nhớ thường xuyên mở túi phúc ra xem lá bùa bên trong có đổi màu không. Nếu màu nhạt đi thì phải nói cho tôi biết.”
Trần Thập Nhất mở túi phúc ra xem, bên trong là một lá bùa màu vàng được gấp thành hình tam giác. Nghe Quý Nam Tinh nói vậy, cậu ta không khỏi tò mò: “Có gì đặc biệt à?”
Quý Nam Tinh nhìn cậu ta rồi nói: “Âm khí và dương khí, chắc cậu có thể hiểu được đúng không? Nói đơn giản thì tôi trời sinh âm khí nặng, nên những người tiếp xúc nhiều với tôi dễ gặp xui xẻo. Đây cũng là lý do tôi không hay tiếp xúc với người khác. Dương khí trên người cậu thấp, nếu tiếp xúc với tôi nhiều, có lẽ không chỉ đơn giản là xui xẻo đâu. Đeo lá bùa này có thể xua đi một ít âm khí, bình thường nhớ phơi nắng nhiều một chút.”
Phải mất một lúc để Trần Thập Nhất có thể tiêu hóa được ý tứ trong lời nói này, nhưng điều cậu ta quan tâm hơn lại là: “Vậy cậu có đưa cho Tiêu Dã không? Cậu ấy là bạn cùng bàn, bình thường tiếp xúc với cậu nhiều hơn, cho nên mấy ngày nay cậu ấy mới tiếp xúc với cậu mà không chút kiêng dè gì đúng không?”
Quý Nam Tinh lắc đầu với cậu ta: “Không đưa cho cậu ấy, đưa cũng vô dụng.”
Quý Nam Tinh vừa nói vừa quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Lớp học của bọn họ ở tầng ba, từ cửa sổ phía cậu có thể nhìn thẳng ra sân thể dục. Lúc này, Tiêu Dã đang chơi bóng rổ với một đám người trên sân, dưới ánh nắng, bóng hình thiếu niên bay nhảy, tràn đầy sức sống thanh xuân, như một mặt trời nhỏ. “Từ nhỏ đến lớn, cậu ấy là người có dương khí mạnh nhất mà tôi từng gặp, cho nên tiếp xúc với tôi cũng không ảnh hưởng gì lớn đến cậu ấy.”
Nếu hình tượng hóa một chút thì nó giống như tiền gửi ngân hàng. Tiếp xúc với cậu sẽ làm giảm đi một ít lãi, nhưng không thể lay chuyển được vốn gốc của hắn. Chỉ cần vốn gốc vẫn còn đó, lãi sẽ tiếp tục sinh ra không ngừng.
Trần Thập Nhất nhìn trái ngó phải, rồi nhỏ giọng hỏi Quý Nam Tinh: “Vậy cậu có Âm Dương Nhãn không? Nếu không sao có thể thấy được âm khí và dương khí chứ.”
Quý Nam Tinh ừ một tiếng: “Tôi có.”
Tuy là Linh Nhãn chứ không phải Âm Dương Nhãn, nhưng những thứ Linh Nhãn có thể thấy được còn nhiều hơn cả Âm Dương Nhãn.
Trần Thập Nhất lập tức hít vào một hơi khí lạnh, cảm thấy thế giới quan của mình có lẽ cần phải được tái cấu trúc lại rồi.
Cậu ta không phải người theo chủ nghĩa vô thần, cậu ta tin nhưng không mê tín. Nhưng trong suốt mười sáu năm cuộc đời bình thường của mình, cậu ta chưa bao giờ gặp phải chuyện gì mà khoa học không thể giải thích được, không ngờ bây giờ lại gặp phải.
Phản ứng của Trần Thập Nhất đối với chuyện này không phải là sợ hãi, mà phần nhiều là tò mò: “Vậy cậu đã thấy ma bao giờ chưa? Trên đời này thật sự có ma sao?”
Quý Nam Tinh nhìn cậu ta rồi đáp: “Thấy rồi, thật sự có. Cái chết chưa bao giờ là điểm kết thúc, đặc biệt là những người không trân trọng sinh mệnh mà tự sát, họ sẽ bị nhốt ở nơi họ chết, mỗi ngày đều lặp đi lặp lại quá trình tự sát của mình, không thể luân hồi.”
Tròng mắt của Quý Nam Tinh rất đen, là một màu đen rất đậm. Khi cậu không mang theo bất kỳ cảm xúc nào mà nhìn chằm chằm vào bạn, sẽ mang đến cảm giác rất ngột ngạt và nặng nề, tựa như linh hồn cũng bị trói buộc mà run rẩy.
Trong lòng Trần Thập Nhất bất giác giật thót một cái, một nỗi sợ hãi không tên bao trùm lấy cậu ta. Trong khoảnh khắc ấy, dường như cậu ta đã thông qua đôi mắt của Quý Nam Tinh mà nhìn thấy sự cô độc và tuyệt vọng của những linh hồn bị mắc kẹt tại chỗ, không ngừng lặp lại quá trình tử vong của mình.
Tiếng chuông vào lớp vang lên, kéo Trần Thập Nhất ra khỏi ảo giác đó. Lúc này cậu ta mới nhận ra sau lưng mình đã rịn ra một lớp mồ hôi lạnh.
Tiếng ồn ào của đám đông chạy vào lớp đã phá vỡ cảm giác vô lực không ngừng rơi xuống, cái lạnh lẽo âm u trên người sinh ra cùng với ảo giác cũng tan biến trong nháy mắt. Âm thanh huyên náo quay trở lại bên tai, thậm chí còn khiến Trần Thập Nhất có cảm giác như được trở về nhân gian.
Thấy Tiêu Dã từ bên ngoài đi vào, Trần Thập Nhất không kịp nói gì, tay chỉ siết chặt túi phúc mà Quý Nam Tinh tặng rồi quay về chỗ của mình.
Tiêu Dã ném quả bóng xuống gầm bàn của Trương Nguyên, liền bị Trương Nguyên chép miệng một tiếng đầy ghét bỏ: “Bóng của cậu sao lại ném sang chỗ tôi?”
Tiêu Dã còn tiện tay rút mấy tờ khăn ướt trên bàn Trương Nguyên, vừa lau tay vừa nói: “Cái gì mà của tôi của cậu, của tôi chẳng phải là của cậu sao!”
Bóng rổ bẩn như vậy, lỡ ném xuống gầm bàn mình bị bạn nhỏ cùng bàn ghét bỏ thì sao, bạn cùng bàn của hắn trông có vẻ là người ưa sạch sẽ mà.
Trương Nguyên cũng lười bình luận, sống trên đời, ai mà chẳng có lúc mắt mù kết giao phải mấy đứa bạn đểu như vậy.
Cô chủ nhiệm cầm giáo án bước vào lớp, cả lớp tức thì im phăng phắc. Quý Nam Tinh cất những quyển sách thừa vào ngăn bàn, chỉ lấy ra sách Ngữ văn.
Tiêu Dã ở bên cạnh đột nhiên nhỏ giọng chửi thề một tiếng: “Sách Ngữ văn của tôi đâu rồi!”
Nhìn bộ dạng vội vã tìm sách của hắn, Quý Nam Tinh dựa vào tường, một tay chống cằm, cạn lời. Chủ nhiệm là giáo viên Ngữ văn mà hắn còn có thể quên mang sách Ngữ văn, chưa từng thấy ai tự tìm đường chết như vậy.
Tìm mãi không thấy, Tiêu Dã bèn sáp lại gần Quý Nam Tinh: “Sách của tôi chắc quên mang rồi, cho tôi xem với.”
Không đợi Quý Nam Tinh mở lời, Tiêu Dã như sợ cậu từ chối, vội nói trước: “Trưa nay mời cậu ăn cơm! Quán cơm rang siêu ngon đối diện trường, cái quán mà lần nào cũng có cả đống người xếp hàng ấy, mời cậu ăn, được không?”
Quý Nam Tinh: “Cậu xếp hàng?”
Tiêu Dã vội kéo ghế lại gần cậu: “Tôi xếp tôi xếp! Cậu qua đây chút đi, Sư Thái nhìn qua đây rồi kìa.”
Lương Sư Thái là biệt danh bọn họ đặt cho cô chủ nhiệm, vì gương mặt lúc nào cũng nghiêm nghị như không biết cười, trông quá mức tuyệt tình, nên mọi người lén gọi là Sư Thái.
Quý Nam Tinh đẩy quyển sách qua phía hắn, những ngón tay thon dài đè lên giữa trang sách, đốt ngón tay mảnh mai cân đối, đẹp như được nặn từ gốm sứ.
Ánh mắt Tiêu Dã gần như lập tức bị thu hút, sao có người ngay cả tay cũng đẹp đến thế, nhìn một lần rồi lại một lần, nhìn mãi không đủ. Nhìn đến độ Tiêu Dã không khỏi tự nghi ngờ, không lẽ mình thật ra là một kẻ cuồng tay?
Đang lúc lén nhìn người ta đến xuất thần, trong lớp bỗng vang lên một trận gào thét.
Cô chủ nhiệm cầm cả cuốn giáo án gõ lên bục giảng: “Gào cái gì mà gào, các em tưởng bây giờ mới lớp mười là có thể lười biếng à? Các em phải biết rằng, từ ngày đầu tiên bước vào cổng trường cấp ba, cũng đồng nghĩa với việc đã đặt chân lên cây cầu độc mộc! Hậu quả của việc các em lạc hậu hơn người khác một bước chính là bị người ta chen lấn đẩy xuống!”
Tiêu Dã ngẩng đầu nhìn quanh: “Sao thế? Sao tự nhiên ồn ào vậy.”
Quý Nam Tinh thấy vẻ mặt mờ mịt của hắn, bèn nói: “Mai kiểm tra tháng.”
Tiêu Dã chết sững tại chỗ: “Kiểm tra tháng? Chúng ta mới lớp mười mà, đã phải kiểm tra tháng rồi sao?”
Quý Nam Tinh: “Cấp ba kiểm tra tháng không phải rất bình thường sao, lẽ nào lớp mười lại có đặc quyền không phải thi?”
Tiêu Dã lập tức mặt mày ủ rũ, vừa mới khai giảng nên thư giãn quá, mấy ngày nay hắn căn bản chẳng ngó ngàng gì đến sách vở, không biết nước đến chân mới nhảy có kịp không.
Cô chủ nhiệm vẫn đang đứng trên bục gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh, dạy cho cả lớp một bài học tư tưởng, còn Tiêu Dã thì đã thoát ra khỏi cú sốc sắp phải kiểm tra tháng. Nhân lúc các bạn học đang xì xào bàn tán, hắn hỏi Quý Nam Tinh: “Trưa nay muốn ăn cơm rang vị gì? Tôi gửi thực đơn cho cậu xem.”
Quý Nam Tinh: “Cậu chuyển chủ đề cũng nhanh thật đấy.”
Tiêu Dã đắc ý cười: “Đó là điều tất nhiên, trời đất bao la, ăn uống là lớn nhất, cậu mau xem ăn gì đi?”
Quý Nam Tinh nhìn hình ảnh hắn gửi tới, trực tiếp mở trên đồng hồ, vừa xem vừa không quên nói: “Rủ Trần Thập Nhất đi cùng đi.”
Tiêu Dã ngả người ra sau ghế, cây bút trong tay bất giác xoay tròn: “Có cần phải dính nhau thế không, ăn bữa cơm cũng phải đi cùng.”
Quý Nam Tinh không hiểu: “Ăn cơm không phải đều đi cùng bạn bè sao, lẽ nào trưa nay cậu không đi cùng Trương Nguyên nữa?”
Trương Nguyên ngồi phía sau liếc nhìn bọn họ một cái, rồi lặng lẽ giữ im lặng, cậu ta không muốn tham gia vào trò chơi của hai người này đâu.
Lời này vừa nói ra khiến Tiêu Dã không biết phải phản bác thế nào. Hắn cũng cảm thấy có phải mình hơi nhỏ mọn rồi không, người khác kết bạn với ai thì liên quan gì đến mình, cũng chẳng ảnh hưởng một xu nào của hắn. Thế là hắn ném bút đi rồi nói: “Được được, đi chung thì đi chung.”
Thấy vẻ mặt có phần thiếu kiên nhẫn của Tiêu Dã, Quý Nam Tinh đóng giao diện Wechat trên đồng hồ lại: “Cậu không muốn thì thôi, không cần miễn cưỡng.”
Cảm thấy bầu không khí không ổn, Tiêu Dã vừa định nói gì đó để cứu vãn thì nghe Quý Nam Tinh nói: “Các cậu ăn của các cậu, chúng tôi đi ăn của chúng tôi.”
Tiêu Dã liếc nhìn cô chủ nhiệm trên bục giảng, thấy cô bắt đầu viết bảng, vội vàng sáp lại gần Quý Nam Tinh nhỏ giọng nói: “Không phải, tôi có miễn cưỡng đâu, sao cậu lại giận rồi, đã nói mời cậu ăn cơm mà, gọi cậu ta đi cùng, tôi mời luôn phần của cậu ta, được chưa.”
Cái tính khí nhỏ nhen này, sao lại nói đến là đến thế nhỉ.
Quý Nam Tinh: “Tôi không giận.”
Tiêu Dã: “Không giận sao lại không đi ăn cơm với tôi, tôi đã nói mọi người đi cùng nhau rồi mà.”
Quý Nam Tinh nhìn hắn: “Cậu có muốn đi cùng đâu, nếu muốn thì thái độ đã không tệ như vậy?”
Tiêu Dã oan ức vô cùng: “Tôi thái độ tệ chỗ nào?”
Quý Nam Tinh: “Được là được, một chữ biểu thị sự đồng ý. Được được là qua loa, là miễn cưỡng, là sự thỏa hiệp không vui vẻ gì trong lòng.”
Một câu “được được”, rồi lại ném cây bút trong tay đi, thử hỏi thái độ đó tốt ở chỗ nào.
Rõ ràng đây là một tình huống rất nghiêm túc, có thể sẽ gây ra mâu thuẫn cãi vã, nhưng nhìn bộ dạng không cảm xúc của Quý Nam Tinh đang kể tội mình, Tiêu Dã lại không nhịn được cười. Dễ thương quá đi mất, sao ngay cả bộ dạng không cảm xúc cũng đáng yêu đến thế.
Tiêu Dã tức thì không cãi nổi nữa, còn cảm thấy cam tâm tình nguyện mà dỗ dành: “Vậy tôi nói lại lần nữa nhé, được, trưa nay ăn cùng nhau. Tôi rất sẵn lòng cùng ăn trưa với cậu và người bạn tốt Trần Thập Nhất của cậu. Cho tôi chút mặt mũi, được không?”
Quý Nam Tinh tuy có chút bực bội, nhưng cũng không phải người tùy hứng. Tiêu Dã đã đưa bậc thang xuống rồi, cậu cũng thuận thế mà đi xuống, mở lại đồng hồ, bật Wechat lên xem thực đơn của quán cơm rang kia.
Trần Thập Nhất hoàn toàn không biết vì mình mà hai người họ suýt cãi nhau. Đợi tan học, cậu ta vội vàng kéo Quý Nam Tinh đến một góc lớp, rồi mở túi phúc ra đưa cho Quý Nam Tinh.
Quý Nam Tinh nhìn vào trong, chỉ mới một tiết học mà lá bùa bên trong đã biến thành một đống tro.
Sắc mặt Trần Thập Nhất có chút hoảng hốt: “Trong lớp có… cái đó à? Nếu không sao lại thế này.”
Quý Nam Tinh dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng vê đống tro: “Lúc lá bùa biến đổi cậu có cảm giác gì không?”
Trần Thập Nhất: “Hơi nóng.”
Chỉ là cảm thấy trong túi nóng ran, cậu ta mới thấy lạ đưa tay vào sờ, kết quả vừa sờ đã cảm thấy túi phúc rất nóng, đợi cậu ta mở ra xem thì nó đã biến thành tro.
Quý Nam Tinh nhìn quanh lớp, hỏi: “Lúc lá bùa nóng lên, bên cạnh cậu có gì bất thường không, lúc đó ai đang nói chuyện với cậu, hay ai đã chạm vào cậu?”
Trần Thập Nhất nghĩ một lúc rồi nói: “Cô chủ nhiệm! Lúc đó cô chủ nhiệm đứng ngay cạnh tôi!”
Chuyện cô chủ nhiệm có âm khí trên người Quý Nam Tinh vẫn luôn biết, nhưng việc người sống nhiễm âm khí cũng có nhiều loại. Loại trên người cô chủ nhiệm là loại không mang ác ý, cũng có thể gọi là âm khí qua đường.
Âm khí qua đường chính là vô tình tiếp xúc với âm hồn mà nhiễm phải, ban ngày phơi nắng một chút, đến nơi đông người hấp thụ chút nhân khí là sẽ tan đi.
Quý Nam Tinh có quan sát cô chủ nhiệm, mỗi buổi sáng âm khí trên người cô sẽ nặng hơn một chút, nhưng đến chiều, do môi trường đặc thù của trường học, cộng thêm việc tiếp xúc với không ít học sinh tràn đầy sinh lực, âm khí trên người cơ bản đã tan biến, nhưng ngày hôm sau lại nhiễm phải lần nữa.
Cậu đoán nơi ở của cô chủ nhiệm có thể có khách âm.
Khách âm cũng có nhiều loại, có khách âm ác chiếm nhà của chủ, cũng có âm hồn bình thường cố gắng không làm phiền người sống.
Thông thường những ngôi nhà cũ kỹ dễ có khách âm, những khách âm đó có thể lúc sinh thời đã sống ở đây, sau này nhà được cho thuê hoặc bán đi, chuyển qua tay người khác, thế là họ cũng đành phải sống chung với người sống.
Bình thường loại âm khí qua đường do khách âm bình thường gây ra sẽ không khiến bùa chú có phản ứng quá lớn, vì đó là vô thức nhiễm phải. Nếu không, chỉ cần là âm khí cũng có thể khiến bùa tự cháy, thì lá bùa này đi đến đâu chắc cũng cháy đến đó.
Nhưng bây giờ lá bùa này chỉ vì cô chủ nhiệm đến gần mà bốc cháy, vậy thì âm khí trên người cô chủ nhiệm không phải là âm khí qua đường đơn giản nữa rồi, âm khí cô nhiễm phải rõ ràng mang theo tính công kích có ý thức của âm hồn.
Trần Thập Nhất nắm chặt túi phúc, thấy Quý Nam Tinh nhíu mày không nói gì, liền có chút căng thẳng hỏi: “Nam Tinh, bây giờ là tình hình gì vậy, có phải cô chủ nhiệm…?”
Quý Nam Tinh lấy túi phúc từ tay cậu ta, đổ tro bên trong vào thùng rác: “Không sao, chiều tôi đưa cho cậu cái khác, mấy ngày nay cậu tránh xa cô chủ nhiệm một chút.”
Trần Thập Nhất nghe vậy lập tức nhỏ giọng: “Vậy là cô chủ nhiệm thật sự gặp ma rồi?”
Quý Nam Tinh nhìn vẻ mặt hiếu kỳ của cậu ta, cười một tiếng: “Cậu không sợ à?”
Cậu cứ ngỡ mấy ngày nay Trần Thập Nhất thế nào cũng sẽ tránh mình, dù sao thì đối với sự tồn tại của những chuyện tâm linh, dù có tò mò đến đâu, khi thật sự gặp phải cũng sẽ sợ hãi.
Hồi tiểu học, cậu cũng từng có một người bạn tốt rất nhiệt tình và thân thiết, thích bám lấy cậu chơi đùa, có gì ngon gì vui cũng đều chia sẻ với cậu. Vì cậu xin nghỉ quá nhiều, không quen thuộc với các bạn trong lớp, nên cậu bạn đó đã dẫn dắt cậu hòa nhập vào tập thể.
Sau đó có một năm, ông nội của cậu bạn đó qua đời. Cậu bạn đó do ông bà nội nuôi lớn nên quan hệ với người lớn trong nhà rất tốt. Đối mặt với sự ra đi của người thân, cậu ấy đã buồn rất lâu, còn luôn tiếc nuối vì không được gặp ông lần cuối.
Từ nhỏ Quý Nam Tinh đã biết âm dương cách biệt không thể vượt giới, nhưng đối mặt với sự tiếc nuối của bạn tốt, cậu đã mềm lòng. Hơn nữa cậu vẫn luôn thấy ông của cậu ấy còn ở trong nhà, thế là cậu đã trộm một lá Thiên Nhãn Phù của sư phụ, muốn để bạn mình gặp lại ông lần nữa.
Chuyện sau đó khá hỗn loạn. Cậu bạn đó đã gặp được ông nội mình, nhưng không phải là sự đoàn tụ của người thân, mà là tiếng la hét kinh hoàng, nỗi sợ hãi khi thấy ma suýt nữa đã đẩy cậu ấy ngã xuống cầu thang.
Sau đó, cậu bạn đó đã tránh xa cậu, gặp ai cũng nói cậu bị bệnh, cậu có thể thấy ma, cậu chiêu dụ những thứ bẩn thỉu.
Trong thế giới của trẻ con, việc có thể thấy ma chẳng hề ngầu chút nào, chỉ khiến người khác sợ hãi và xa lánh.
May mà đó là chuyện xảy ra vào năm lớp sáu, và cũng may là cậu thường xuyên xin nghỉ, nên dù bị cả lớp cô lập cũng không ảnh hưởng gì lớn. Lên cấp hai, nhà họ Quý đã chuyển cậu đến một ngôi trường khác, nhưng từ đó cậu cũng nhận thức sâu sắc hơn về sự khác biệt của mình với những người khác.
Quý Nam Tinh vẫn luôn nhớ chuyện này không phải vì người bạn từng thân thiết đã sợ hãi, xa lánh, thậm chí là cô lập cậu, mà là vì đó là lần đầu tiên cậu nhìn thấy nỗi buồn trên gương mặt của một hồn ma. Vẻ mặt đau buồn đó cũng khiến cậu thật sự hiểu ra ý nghĩa của hai từ âm dương cách biệt.
Không phải sau khi chết, âm hồn lưu lại dương gian là có thể sống như lúc còn sống. Lúc sinh thời là người thân yêu nhất, sau khi chết, người là người, ma là ma.
Điều cậu không nói với cậu bạn đó là, sau ngày hôm ấy, ông nội của cậu ấy đã biến mất, không bao giờ xuất hiện bên cạnh cậu ấy nữa.
Khi kể cho Trần Thập Nhất nghe về những chuyện tâm linh, Quý Nam Tinh đã chuẩn bị sẵn tâm lý bị xa lánh, nhưng không nói lại không được. Nếu không, đứng trên lập trường của Trần Thập Nhất, cậu có thể để Tiêu Dã tùy tiện tiếp xúc, nhưng lại không muốn tiếp xúc với mình, sự đối xử chênh lệch như vậy rất dễ khiến người ta suy nghĩ tiêu cực.
Trần Thập Nhất lắc đầu trước: “Không sợ, tôi có làm chuyện gì xấu hay hại ai đâu.”
Nói rồi cậu ta ngập ngừng một chút, rồi lại khẽ gật đầu: “Cũng có hơi sợ một chút, tối nay con ma đó sẽ không đến tìm tôi chứ?”
Quý Nam Tinh bật cười một tiếng: “Sẽ không, tôi sẽ giải quyết chuyện này sớm nhất có thể.”
Trần Thập Nhất lộ vẻ ngạc nhiên: “Cậu giải quyết? Ồ đúng rồi, cậu có thể thấy được, vậy Nam Tinh, cậu biết bắt ma à? Woa, không lẽ bạn của tôi ban ngày là học sinh cấp ba bình thường, ban đêm còn phải bận rộn giải cứu thế giới sao?”
Quý Nam Tinh bị cậu ta chọc cười: “Cũng không đến mức đó.”
Trong lúc họ đang thì thầm ở góc lớp, Tiêu Dã chờ mãi không được, thấy hai người nói nói cười cười, không nhịn được bèn gọi một tiếng về phía đó: “Quý Nam Tinh, ăn cơm.”
Quý Nam Tinh quay đầu lại, thấy Tiêu Dã đang khoanh tay trước ngực, đôi chân dài đứng không mấy ngay ngắn mà tựa vào bàn, Trương Nguyên đứng bên cạnh mỉm cười chờ đợi, cậu bèn gọi Trần Thập Nhất đi cùng.
Đợi cậu qua đó, Tiêu Dã đứng thẳng người dậy, không quên lẩm bẩm vài câu: “Ăn cơm mà cũng không tích cực gì hết, có chuyện gì không thể để lúc ăn cơm nói sau à.”
Quý Nam Tinh: “Đương nhiên là chuyện rất quan trọng rồi.”
Tiêu Dã nhướng mày: “Quan trọng đến mức nào?”
Quý Nam Tinh: “Rất quan trọng.”
Tiêu Dã nhìn chằm chằm cậu, hai người mắt to trừng mắt nhỏ. Quý Nam Tinh nhìn lại hắn: “Còn ăn cơm không đây.”
Tiêu Dã thấy cậu không chịu nói, đành thỏa hiệp hừ một tiếng: “Ăn ăn ăn!” Nói rồi một tay khoác lên vai Quý Nam Tinh, nửa ôm nửa kéo cậu đi ra ngoài.
Hắn đã quan sát, bình thường Quý Nam Tinh sẽ cố ý tránh né người khác, ngay cả Trần Thập Nhất kia cũng không cho lại gần, nhưng lại cho phép mình có tiếp xúc thân mật như vậy. Cho nên, quả nhiên hắn mới là người khác biệt!
Quý Nam Tinh đã từng nghe nói về quán cơm rang mà bọn họ định đi ăn trưa, cũng từng thấy cảnh xếp hàng dài dằng dặc, cứ ngỡ muốn ăn được bữa cơm ít nhất cũng phải đợi nửa tiếng sau, không ngờ Tiêu Dã lại dẫn bọn họ đến một quán ăn nhỏ. Trên bàn đã bày sẵn các món xào, còn có bốn bát cơm rang.
Tiêu Dã kéo Quý Nam Tinh ngồi xuống, đặt bát cơm rang lòng gà xào dưa cải mà cậu đã chọn trước đó ra trước mặt cậu, còn cười trêu chọc: “Thiếu gia mời dùng bữa.”
Quý Nam Tinh: “Cậu nhờ người mua trước à?”
Tiêu Dã bóc đôi đũa dùng một lần đưa cho cậu: “Chứ không lẽ đợi chúng ta tan học mới đi mua, lúc đó chắc vẫn còn đang xếp hàng.”
Quý Nam Tinh: “Nhờ người giao hộ?”
Tiêu Dã cười nói: “Nhờ đám học sinh chuyên thể thao, bọn họ thường tập luyện xong sẽ được tan học sớm, dù sao cũng phải ra ngoài ăn cơm, nhờ họ tiện đường mua giúp mấy phần, tiện hơn nhiều so với nhờ người giao hộ. Tôi có gọi thêm mấy món nữa, cậu nếm thử xem mùi vị thế nào.”
Món ăn cũng không gọi nhiều, bốn người bốn món: sườn xào chua ngọt, súp lơ xào nồi đất, đậu phụ sốt thịt băm cay, còn có một món vịt om bia. Mấy món này Tiêu Dã thấy Quý Nam Tinh từng lấy ở nhà ăn, chắc đều là món cậu thích ăn.
Trần Thập Nhất có chút kinh ngạc nhìn Tiêu Dã một cái: “Nhưng không phải cậu đánh nhau với đám học sinh chuyên thể thao bên đó sao?”
Tiêu Dã: “Chính vì đánh nhau nên mới quen, bắt hai đứa đi chạy việc vặt là vừa đẹp.”
Trần Thập Nhất: “…” Bị đánh đã đành, còn bị ép làm đàn em người ta, thấy có hơi thảm.
Quý Nam Tinh mỉm cười, không nói gì. Lúc ở trong lớp cậu đã thấy Tiêu Dã chuyển tiền qua Wechat cho người ta, chắc là phí nhờ vả chạy việc vặt.
Trương Nguyên cười nhìn về phía Quý Nam Tinh: “Hôm nay nhờ phúc của cậu, được ăn chực một bữa trưa miễn phí.”
Trần Thập Nhất tò mò nhìn hai người họ: “Có chuyện gì vui sao, tại sao lại mời khách vậy?”
Quý Nam Tinh vừa định nói là chuyện mượn sách, thì nghe Tiêu Dã nói: “Phụng chỉ chăm sóc em trai, phải không, Tinh Tinh.”
Tinh Tinh ngước mắt nhìn Tiêu Dã.
Trương Nguyên nhìn Quý Nam Tinh, rồi lại nhìn Tiêu Dã: “Em trai?”
Trần Thập Nhất cũng nhìn qua nhìn lại, chuyện gì đây?
Tiêu Dã cười nói: “Quan hệ trong nhà thôi. À đúng rồi, anh tôi bảo cậu có thời gian thì cùng tôi về nhà ăn cơm, chọn ngày không bằng gặp ngày, hôm nay đến nhà tôi nhé?”
Câu sau Tiêu Dã nói với Quý Nam Tinh. Hắn đâu có nhỏ nhen vì thấy Quý Nam Tinh và Trần Thập Nhất đi gần nhau mà cố ý làm vậy. Anh trai hắn bảo hắn chăm sóc Quý Nam Tinh nhiều hơn, vậy thì hắn đương nhiên phải nghe lời rồi. Muốn chăm sóc người ta, chẳng phải nên đưa người ta về nhà ăn cơm nhiều hơn sao, cơm ngoài hàng vừa không sạch sẽ lại chẳng có dinh dưỡng, chắc chắn không ngon bằng cơm nhà.
Nhưng cũng chưa thân đến mức đó.
Quý Nam Tinh uyển chuyển từ chối: “Để hôm khác đi, hôm nay tôi có việc rồi.”
Tiêu Dã: “Có việc gì, cần giúp không?”
Trần Thập Nhất biết là chuyện gì, cậu ta im lặng cúi đầu ăn cơm.
Quý Nam Tinh nhìn Tiêu Dã hôm nay nhiệt tình khác thường: “Mai kiểm tra tháng, cậu nói xem hôm nay có việc gì?”
Được rồi, một câu kiểm tra tháng, hạ gục tất cả mọi người có mặt tại bàn, ngay cả nụ cười luôn treo trên mặt Trương Nguyên cũng cứng đờ.
Trần Thập Nhất còn tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa: “Nghe nói thông lệ kiểm tra tháng đầu năm của khối mười là thi xong sẽ họp phụ huynh một lần.”
Tiêu Dã: “Họp phụ huynh không phải thường là thi cuối kỳ xong mới họp sao, mới khai giảng đã họp phụ huynh rồi?”
Trần Thập Nhất nặng nề gật đầu: “Tôi thấy trên diễn đàn rất nhiều anh chị khóa trên mang tâm trạng hả hê chúc mừng các em khóa dưới, nói đây là thông lệ của trường Ngọc Lan chúng ta rồi.”
Nói xong cậu ta nhìn sang Quý Nam Tinh đang gặm móng vịt: “Thành tích của cậu thế nào? Nếu thi không tốt, nhà cậu có mắng không?”
Quý Nam Tinh lắc đầu: “Sẽ không mắng, thành tích của tôi cũng tàm tạm.”
Trần Thập Nhất thở dài: “Thành tích của tôi không tốt lắm, hoàn toàn là suýt soát mới vào được, nếu Ngọc Lan mà phân lớp theo thành tích, tôi sợ mình sẽ đội sổ ở lớp cuối cùng mất.”
Tiêu Dã lật tìm trong nồi vịt om bia, gắp ra một cái đùi vịt, đặt vào bát của Quý Nam Tinh: “Gặm móng vịt làm gì, ăn đùi vịt đi, ăn nhiều thịt vào, gầy quá.”
Một nồi chỉ có hai cái đùi, hắn cũng muốn gắp cả hai cho Quý Nam Tinh, nhưng cũng không thể thiên vị rõ ràng như vậy được. Còn cái còn lại, hắn gắp thẳng vào bát của Trần Thập Nhất.
Cũng là một cậu nhóc gầy gò, tuy hắn thấy cậu ta dính lấy Quý Nam Tinh có hơi ngứa mắt, nhưng cũng không đến mức bắt nạt người ta, vừa hay có hai cái đùi, mỗi người một cái.
Những quán ăn nhỏ mở quanh trường học như thế này, phần lớn khách đến ăn đương nhiên là học sinh. Chẳng mấy chốc, những chỗ trống xung quanh bọn họ đều đã có người ngồi. Người đông thì môi trường cũng trở nên ồn ào hơn một chút, nhưng cũng có thể biết được không ít thông tin từ cuộc trò chuyện của bọn họ.
Ví dụ như cuối tuần này trung tâm thương mại Quảng Lợi có đợt giảm giá lớn, mức chiết khấu thấp đến mức gần như là bán tháo thanh lý. Có mấy bạn nữ còn đang tiếc nuối, tuần này họ không được nghỉ, nếu không đã có thể đi dạo mua sắm quần áo.
Trần Thập Nhất là người thường xuyên lượn lờ trên các diễn đàn, nắm bắt thông tin bát quái trên mạng rất đầy đủ, cậu ta nhỏ giọng nói: “Nghe nói hình như ông chủ của Quảng Lợi vào tù rồi, chính là vụ phát hiện thi thể ở tầng hầm trước đây đó. Trung tâm thương mại kia, tức là Bạch Lâu đó, không biết có bị niêm phong không. Đợt giảm giá này, không biết là sắp đóng cửa hay là muốn cứu vãn danh tiếng làm khuyến mãi nữa.”
Trương Nguyên nói: “Cho dù người giết người là ông chủ của Quảng Lợi, thì trung tâm thương mại này cũng không phải do một mình nhà ông ta đầu tư. Ông ta chịu tội cũng chỉ là trung tâm thương mại đổi chủ, chắc sẽ không đóng cửa đâu. Trung tâm này đã tồn tại nhiều năm rồi, gần như là một biểu tượng, lại nằm ở khu trung tâm thương mại, một cái bát vàng lớn như vậy, chắc chắn không ít người tranh giành, nên có thể sẽ tạm ngừng kinh doanh một thời gian, đổi chủ rồi tiếp tục hoạt động.”
Trần Thập Nhất nghe xong lại nhỏ giọng nói: “Tôi còn nghe nói chủ yếu là vì có ma ám, chính là vụ một streamer tâm linh đến tầng hầm đó thắp nến, các cậu biết không, kể nghe sợ lắm!”
Trương Nguyên bật cười: “Sợ đến mức nào?”
Trần Thập Nhất: “Thang máy của trung tâm thương mại đó căn bản là không thông xuống tầng hầm, sau này có người còn đặc biệt đi kiểm tra và xác nhận là thật sự không có. Nghe nói phải đến sau mười hai giờ đêm, thang máy mới xuất hiện nút bấm đi xuống tầng hầm. Lời đồn này rất nhiều người tin, dù sao thì cầu thang bộ xuống tầng hầm đã bị niêm phong, thang máy cũng không xuống được, vậy hai streamer đó làm thế nào mà xuống được?”
“Hai streamer đó hôm ấy có livestream, nói là vừa mới thắp nến không lâu, video đã phát ra tiếng rè rè, rồi điện thoại rơi xuống đất, màn hình có thể thấy ánh nến, nhưng không thấy người đâu. Sau đó có người báo cảnh sát, cảnh sát xuống tìm người, kết quả là phát hiện ra thi thể.”
Gia đình Tiêu Dã có gốc gác trong sạch, đương nhiên không tin những chuyện ma quỷ thần thánh này, những chuyện như vậy cũng chỉ nghe cho vui.
Trương Nguyên có thể làm bạn với Tiêu Dã cũng là do nguyên nhân gia đình, bố cậu ta là cảnh sát, nên cậu ta càng tin vào bằng chứng khoa học hơn. Nhưng bây giờ chỉ là nói chuyện phiếm, đương nhiên cậu ta sẽ không lôi khoa học ra để đưa bằng chứng, dập tắt sự hăng hái chia sẻ chuyện hóng hớt của bạn học, nên cũng chỉ ngồi bên cạnh làm một người yên lặng lắng nghe.
Trần Thập Nhất nói một hồi không có ai đáp lại, đành phải nhìn về phía người phi thường nhất trên bàn này là Quý Nam Tinh: “Cậu thấy sao? Có phải là oan hồn của người chết không tan, nên mới tìm mọi cách để người ta phát hiện thi thể của mình để báo thù rửa hận không?”
Quý Nam Tinh gật đầu: “Rất có khả năng.”
Mặc dù sự thật không đơn giản như vậy, mà việc thi thể bị phát hiện cũng là do vô tình dính líu đến một vị thiên sư, nếu không chỉ dựa vào hai người bình thường đó, có chết thật ở trong đó, ông chủ của Quảng Lợi là Mạnh Hồng Vĩ cũng có bản lĩnh dập tắt những ồn ào do buổi livestream khi đó gây ra.
Nhưng dù sao đi nữa, sự việc này đã được đưa ra ánh sáng, cái chết của Đàm Thư Ý đã bị phát hiện. Mặc dù muốn Mạnh Hồng Vĩ chịu tội còn phải đưa ra bằng chứng, nhưng đó cũng là chuyện sớm muộn, chỉ không biết Bạch Lâu sẽ giải quyết thế nào.
Pháp đàn thì chắc chắn phải bị phá bỏ, cách giải quyết tốt nhất là phá dỡ Bạch Lâu, trực tiếp cải tạo thành công viên mở, tốt nhất là có thể xây dựng một hồ nhân tạo để dùng thủy khí xua đuổi tà khí.
Nhưng ở một nơi tấc đất tấc vàng như thế này, từ bỏ một trung tâm thương mại đang sinh lời, nghĩ cũng biết đây là chuyện không thể. Chắc Cục Quản lý cũng đang đau đầu, một vùng đất hung sát đã thành hình như vậy không thể không quản, nhưng cách giải quyết lại khó thực hiện, quả thực là một vòng luẩn quẩn không có lời giải.
Đang lúc hồn bay phách lạc suy nghĩ xem còn có cách giải quyết nào khác không, trong bát lại được gắp thêm mấy miếng sườn. Mấy miếng sườn nhiều thịt ít ỏi trong đĩa đều bị Tiêu Dã gắp vào bát cậu, còn vừa gắp vừa thúc giục: “Mau ăn đi, thức ăn nguội hết rồi, ăn uống mà cũng thất thần được.”
Hai bàn tay khác đang chuẩn bị gắp sườn liền dừng lại giữa không trung. Quý Nam Tinh mỉm cười, cắn một miếng sườn nhiều thịt trong bát.
Hết chương 23.
