Chương 237: Bạn Mới!
Bởi vì trận pháp dịch chuyển vẫn chưa thể bại lộ, mà hành trình từ núi Cự Phong đến Lam Hồ Trấn ít nhất cũng phải mất hai đến ba ngày đường, thế cho nên Đường Vũ An cũng chẳng vội vàng xuất phát ngay.
Trước hết, cậu đi tìm Quả bà bà và Khang Khang đã. Lúc này Khang Khang đang ở trong ruộng thí nghiệm, mải mê chơi đùa cùng đám bạn thực vật của cậu bé.
Do chính sách của Mái ấm khuyến khích việc trồng cây Lam Hồ, nên bây giờ nhìn đâu trong ruộng cũng thấy cây con phân nhánh của Thập Nguyệt. Đường Vũ An và Chu Khởi vừa mới bước tới, mấy cây non đã rung rinh cành lá, nhiệt liệt chào đón hai người.
“Anh ơi!” Nhận được tin báo, Khang Khang lập tức vui vẻ chạy ùa tới.
Đường Vũ An đưa tay bế bổng cậu bé lên.
“Khang Khang à.” Cậu xoa xoa cái đầu nhỏ của đứa trẻ, thủ thỉ: “Hai ngày nữa em có muốn ra ngoài chơi không? Đi thăm mẹ Thập Nguyệt ấy?”
“Vâng, đi chơi!” Khang Khang chẳng cần suy nghĩ gì cả, gật đầu đồng ý ngay. Tiếp đó, ánh mắt cậu bé rơi trên người Chu Khởi, trong đôi mắt to tròn hiện lên chút nghi hoặc.
Lúc này Chu Khởi đang chăm chú nhìn cây Lam Hồ non dưới chân, anh đưa tay ra, bắt đầu điều động linh năng hệ Mộc. Khi lòng bàn tay anh phát ra ánh sáng xanh nhàn nhạt, cây Lam Hồ non kia bắt đầu sinh trưởng thật nhanh với tốc độ mắt thường cũng có thể thấy được. Vì là thực vật biến dị, nên dưới sự thúc đẩy của dị năng, cây Lam Hồ non tuy lớn chậm hơn thực vật thường và chưa thể lập tức bước vào giai đoạn trưởng thành, nhưng mà so với tốc độ sinh trưởng tự nhiên thì đã nhanh hơn rất nhiều lần rồi. Tính ra thì đây là lần đầu tiên Chu Khởi thúc đẩy thực vật sinh trưởng thành công đấy.
Rõ ràng là Thiên phú Mộc hệ của anh yếu hơn các hệ khác, nay nhờ hấp thụ con Mộc Linh Trùng kia, nên cũng có thể coi như là bù đắp được cái khiếm khuyết này. Có điều, nếu so với thiên tài như Khang Khang thì anh vẫn còn kém xa lắm, bởi vì anh hoàn toàn chẳng cảm nhận được cảm xúc của đám thực vật này, đừng nói gì đến chuyện giao tiếp với chúng.
“Giỏi quá!”
Nói thì nói vậy, nhưng Khang Khang vẫn vỗ đôi bàn tay nhỏ xíu tán thưởng anh.
Chu Khởi khẽ mỉm cười nhẹ nhàng, cũng đưa tay ra xoa xoa cái đầu nhỏ của cậu bé, rồi quay sang bảo Đường Vũ An: “Chúng ta đi nói với bà một tiếng nhé.”
“Vâng!”
Đường Vũ An gật đầu, bế Khang Khang cùng đi tìm Quả bà bà.
Chỗ Quả bà bà lúc này cũng khá là náo nhiệt, năm vị Chuyên gia trồng trọt mới đến đều đang vây quanh bà, vừa uống nước trái cây ăn điểm tâm, vừa rôm rả chuyện trò. Mà cũng chẳng có gì ngạc nhiên, dưới chân bọn họ đã mọc lên một cây Lam Hồ non mới toanh. Quả bà bà cứ chậm rãi truyền năng lượng cho cây non, thỉnh thoảng lại nói xen vào một câu, nụ cười hiền hậu luôn nở trên môi, trông vô cùng ung dung tự tại.
Trạng thái của mấy vị Chuyên gia trồng trọt kia cũng không còn căng thẳng như hai hôm trước nữa, nhưng do thời gian nghỉ ngơi còn ngắn, nên sức khỏe và tinh thần của bọn họ vẫn chưa hồi phục hẳn, thậm chí trong đó còn có hai người lăn ra ốm. Cũng phải thôi, do làm việc quá sức trong thời gian dài, trước kia chưa đổ bệnh là nhờ cơ thể cố gồng lên, giờ vừa thả lỏng một cái là bệnh tật kéo đến như núi lở ngay. May mắn là chỉ bị cảm mạo thông thường, nghỉ ngơi nhiều, thư giãn đầu óc, ăn chút đồ dễ tiêu hóa để bổ sung dinh dưỡng, rồi dựa vào khả năng tự phục hồi của cơ thể là qua khỏi thôi.
Thấy Đường Vũ An và Chu Khởi đi tới, mấy vị Chuyên gia trồng trọt cũng vội vàng đứng dậy, có chút câu nệ chào hỏi hai người.
Đường Vũ An cười nói: “Bọn cháu đến tìm bà có chút việc.”
Quả bà bà bèn đứng dậy đi sang một bên với hai người, còn Khang Khang thì đã không thể chờ nổi nữa mà reo lên: “Bà ơi, đi chơi!”
Quả bà bà ngẩn người: “Lại muốn đi chơi nữa sao?”
“Vâng!”
“Thế bao giờ đi?”
“Hai ngày nữa đó bà.” Chu Khởi đáp lời.
“Được rồi, thế để bà chuẩn bị ít đồ ăn cho mấy đứa mang theo ăn dọc đường nhé.” Quả bà bà cười hiền từ.
Khang Khang ôm lấy cánh tay bà làm nũng: “Bà ơi, đi cùng!”
Quả bà bà nhìn lướt qua hai thiếu niên, rồi cúi đầu vỗ vỗ lên đỉnh đầu Khang Khang.
“Bà già rồi đi không nổi đâu, với lại ông Trần và mọi người tạm thời cũng cần bà giúp đỡ, còn cả mấy người bạn thực vật của cháu nữa, bà đi rồi thì ai chăm sóc chúng đây?”
Khang Khang nghe vậy thì bị thuyết phục ngay. Còn Đường Vũ An và Chu Khởi thì liếc mắt nhìn nhau, hai người đều nhận ra Quả bà bà thực ra cũng có chút động lòng, nhưng có lẽ vì bà tâm lý, sợ gây phiền phức nên mới không làm khó hai người. Hiện tại đúng là không tiện lắm, đợi sau này trận pháp dịch chuyển ở Lam Hồ Trấn được công khai thì mới có thể đưa Quả bà bà đi cùng được.
Nói chuyện xong, Quả bà bà lại quay về ghế ngồi, nhìn bóng dáng hai thiếu niên đang chơi đùa cùng Khang Khang, ánh mắt bà tràn ngập vẻ từ ái. Có ai mà ngờ được chứ, chỉ trong vòng mấy tháng ngắn ngủi, hai đứa trẻ yếu ớt năm nào lại trưởng thành đến mức độ này? Hơn nữa, còn xây dựng lên một mái ấm tựa như chốn bồng lai tiên cảnh thế này nữa chứ…
Lão Trần ngồi bên cạnh cũng có cùng nỗi niềm cảm thán, ông không nhịn được bèn nói: “Một nơi như thế này, thật sự là do hai thiếu niên kia một tay gây dựng nên à?”
Quả bà bà khựng lại một chút, bà nhìn lão Trần, rồi lại nhìn sang mấy vị Chuyên gia trồng trọt khác đang đổ dồn ánh mắt về phía mình. Bà khẽ cười một tiếng, nửa đùa nửa thật bảo: “Đúng thế, chẳng phải tôi đã nói với các người rồi sao? Hai đứa nó là những đứa trẻ được Thần linh che chở mà.”
Cùng với việc thuyết âm mưu về Thương Thần Giáo được phổ cập trên diễn đàn, ngày càng có nhiều nhân viên tin vào chuyện này, rồi trong quá trình tiếp xúc với cư dân cũng vô tình để lộ ra. Thế là, cái lý thuyết này cũng lan truyền khắp Mái ấm Hoang Thành, gần như cư dân nào cũng biết cả rồi. Sau lưng ông chủ Mái ấm của bọn họ là cả một giáo phái của Thần Minh đấy!
“Thần Thương nghiệp…. liệu có thực sự tồn tại không nhỉ?” Lão Trần không kìm được hạ giọng hỏi.
Quả bà bà ngước nhìn tấm màn chắn bảo hộ trong suốt trên đầu: “Giả sử đây không phải là năng lực của Thần linh, thì ai mà có được năng lực như thế này chứ?”
Mấy vị Chuyên gia trồng trọt nghe xong cũng trầm ngâm suy nghĩ. Cuối cùng lão Trần đứng dậy, nói: “Thuê đất là đến phòng 501 tìm ông Lý đúng không nhỉ?”
“Chẳng phải mới nghỉ ngơi có hai ngày sao?” Quả bà bà can ngăn, “Nghỉ thêm chút nữa đi đã.”
“Haizz, bị bóc lột mấy chục năm nay quen rồi, giờ tự dưng không làm việc một ngày là người ngợm cứ bứt rứt không yên, thôi cứ thuê trước một mảnh đất để đấy nghịch cho đỡ chán, chứ cũng không thể ngồi không mãi được.”
Nghe thấy thế, ngay cả hai vị Chuyên gia trồng trọt đang bệnh cũng gật đầu lia lịa. Thực ra bọn họ đâu chỉ nghỉ có hai ngày, từ lúc được cứu về Đồn Vệ Binh Cự Phong Trấn là đã không làm gì rồi, quả thật là cứ thấy thiếu thiếu cái gì đó, trong lòng cũng trống rỗng.
Quả bà bà nhìn bọn họ một lượt, thấy thái độ của mọi người ai nấy đều nghiêm túc, bèn gật đầu: “Thế thì mọi người cứ thuê trước một mảnh đi, mấy người cùng nhau trồng, thân thể chưa dưỡng cho khỏe hẳn thì đừng có làm quá sức đấy nhé.”
Vậy là, nhóm lão Trần tìm đến gặp ông Lý, bày tỏ nguyện vọng của mình.
“Đất của Mái ấm không còn đủ nữa rồi, nếu các ông muốn trồng thì phải tự mình khai hoang thôi.” Ông Lý nói, “Tôi có thể cho các ông thuê nhân công trước, ghi nợ vào sổ, sau này trả dần.”
Tất nhiên là, cho dù đất do các Chuyên gia trồng trọt tự khai hoang, thì quyền sở hữu vẫn thuộc về Mái ấm Hoang Thành. Nhưng mấy người nhóm lão Trần đương nhiên cũng chẳng có ý kiến gì. Thế là sau khi ký giấy nợ, ông Lý bèn thuê cư dân, để bọn họ ra phía sau tòa nhà khoanh thêm vài mẫu đất mới.
Lão Trần đứng nhìn cư dân giúp dọn dẹp đất đai, nhìn những người có năng lực hệ Thổ xới tung đất lên, làm cho đất tơi xốp, trong lòng ông chợt sinh ra cảm giác thỏa mãn chưa từng có.
“Mảnh đất đó sau này có bốn phần sản lượng là thuộc về chúng ta đấy!”
“Đúng vậy.” Thanh Hoa xoa xoa tay nói, “Cảm giác toàn thân tràn đầy sức lực luôn này!”
Một Chuyên gia trồng trọt khác tên là Bách Hợp cũng lên tiếng: “Chúng ta cứ trồng dây Tinh Liên Quả trước đi, vừa tăng độ phì nhiêu cho đất, quả ăn cũng ngon nữa.”
Tất nhiên là còn phải nhờ bạn của Khang Khang là Thập Nguyệt qua giúp một tay, để nó mọc lan ra rìa mảnh đất, có thế mới chống đỡ được cái lạnh.
Khang Khang thì đồng ý dứt khoát lắm, nhưng có điều, cậu bé đưa ra một yêu cầu đặc biệt.
“Phải thật náo nhiệt cơ!”
Nhóm lão Trần chẳng hiểu mô tê gì, đành phải chạy đi tìm Quả bà bà xin cao kiến. Quả bà bà bèn cho bọn họ vay ít Tiền Bình An, bảo bọn họ đến Phòng trẻ, thuê mấy đứa nhóc biết chạy nhảy nô đùa đến mảnh đất mới khai hoang chơi.
“Làm thế có được thật không đấy?” Lão Trần có chút chần chừ.
“Cứ nghe tôi đi, không có sai đâu mà lo!”
Thế là, mấy vị Chuyên gia trồng trọt bèn đến Phòng trẻ mượn người, chỉ là để bọn trẻ con chơi đùa mà cũng có thu nhập, nên đương nhiên là A Liên – người quản lý Phòng trẻ chẳng có lý do gì mà từ chối cả. Cuối cùng, tất cả những đứa trẻ trên bốn tuổi đều được đưa ra đồng, tổng cộng cũng phải đến mười mấy, hai mươi đứa. Tất nhiên là Đường Tiểu Thiên cũng nằm trong số đó.
Khi được đưa ra ruộng, cậu bé cũng như những đứa trẻ khác, cứ tưởng là bị bắt đi đào rau dại làm việc cơ. Nào ngờ ông lão đưa bọn chúng đến lại bảo: “Mấy đứa cứ chơi thoải mái đi nhé, miễn đừng rời khỏi khu vực này là được.”
Bọn trẻ ngơ ngác nhìn ông, đứng chôn chân tại chỗ chẳng dám nhúc nhích. Nhìn bộ dạng của đám trẻ này, lão Trần cũng có chút hoảng hốt, ông như nhìn thấy chính mình thuở còn ấu thơ. Vì thức tỉnh dị năng hệ Mộc từ rất sớm nên ông mới có vốn liếng để sống sót trên vùng đất hoang tàn này, dù phải làm việc ngày đêm không nghỉ, nhưng ít nhất cũng được bảo vệ. Đổi lại, ông cũng mất đi tự do và quyền được vui chơi, đến nỗi bây giờ khó khăn lắm mới có cơ hội được nghỉ ngơi, thì bản thân ông lại chẳng biết phải nghỉ ngơi thế nào cho phải.
Những đứa trẻ không có dị năng này, cuộc sống chỉ càng khó khăn hơn ông ngày trước, thành thử ra tuổi còn nhỏ thế mà đã chẳng biết chơi đùa là gì…. Cực chẳng đã, lão Trần đành phải quay lại cầu cứu Quả bà bà lần nữa.
Trên gương mặt Quả bà bà lộ ra vẻ hoài niệm, như nhớ về tuổi thơ xa xôi tựa kiếp trước, rồi bà đưa ra cho lão Trần vài gợi ý. Cuối cùng bà đích thân đi qua, dạy bọn trẻ chơi trò chơi. Đại bàng bắt gà con, chơi dây, đá cầu, nhảy dây…. Từng trò chơi qua lời kể của bà được lão Trần và đám A Liên học lại, rồi dạy cho bọn trẻ. Dần dần, trên mảnh đất cũng vang lên tiếng cười đùa giòn tan của lũ trẻ.
Ông Lý đứng từ xa nhìn cảnh tượng này, trên mặt không kìm được mà nở nụ cười mãn nguyện. Nói theo một cách nào đó thì, đây cũng được coi là một loại bảo tồn văn hóa đấy chứ nhỉ?
——–
Ngày hôm sau, Đường Vũ An lại thi triển Thuật Trị Liệu cho Ngải Lục. Mười một lần trị liệu cộng với thể chất đặc biệt của Ngải Lục, lớp vảy kết trên mặt cậu ta cũng nhanh chóng lành lặn rồi bong ra, đợi đến khi lần trị liệu cuối cùng kết thúc, cậu ta đã hoàn toàn thay đổi diện mạo. Khuôn mặt vốn dĩ đáng sợ, xấu xí vì đầy ghẻ lở do độc tố tích tụ, giờ đây đã trở nên láng mịn, trắng trẻo, y như da em bé mới sinh vậy. Ngũ quan thanh tú, dễ mến cũng lộ rõ ra, cộng thêm đôi mắt xanh biếc tuyệt đẹp kia, quả thật nói là thay da đổi thịt cũng không ngoa chút nào.
Có điều, vì suy dinh dưỡng lâu ngày nên Ngải Lục trông khá gầy gò, chắc là phải tẩm bổ thêm một thời gian nữa mới có da có thịt được, còn về chiều cao thì e là khó mà cao thêm được nữa. Do chênh lệch chiều cao, lại thêm việc Ngải Lục ngây thơ chẳng biết gì về thế sự, nên Đường Vũ An cứ vô thức xem cậu ta như em trai. Mặc dù trên thực tế, có lẽ Ngải Lục còn lớn hơn cậu vài tuổi.
“Giờ trông cậu đáng yêu quá đi mất!” Đường Vũ An xoa đầu Ngải Lục.
Ngải Lục nở nụ cười ngây ngô nhìn cậu, bập bẹ học theo: “Đáng… đáng yêu…”
Hai ngày nay, chưa lúc nào là Ngải Lục không cười, thậm chí trong mơ cũng cười thành tiếng. Cậu ta cảm thấy chưa bao giờ mình được vui vẻ đến thế. Không chỉ có Mặc Ngọc đối xử với cậu ta rất tốt rất tốt, mà còn có hai người bạn mới đặc biệt đến thăm, lại còn được ăn bao nhiêu là món ngon chưa từng nếm qua bao giờ! Bây giờ cậu ta thực sự hạnh phúc quá đi mất, cảm giác mỗi ngày cứ như đang lơ lửng trên mây, có chút gì đó không chân thực, khiến cậu ta cứ nơm nớp lo sợ sẽ rơi xuống bất cứ lúc nào. Đã từng có được rồi lại mất đi, cảm giác đó đau khổ lắm….
“Ngải Lục này, cậu đi cùng bọn tôi rời khỏi đây, đến Mái ấm ở nhé.” Đường Vũ An nắm lấy tay cậu ta rủ rê, “Ở Mái ấm, cậu sẽ có rất nhiều bạn bè đấy!”
Trí tuệ của Ngải Lục hoàn toàn bình thường, chỉ là do sống cô lập từ nhỏ nên nhiều thứ cậu ta không hiểu, nhưng khả năng học hỏi thì cực nhanh. Cứ để cậu ta học theo bọn trẻ con một thời gian, đợi thích nghi rồi thì có khi còn có thể làm được mấy việc đơn giản để kiếm sống, thậm chí còn có thể tuyển làm nhân viên chính thức ấy chứ. Chỉ riêng việc Mặc Ngọc bán nông sản cho cậu thôi cũng kiếm được khối điểm tích lũy rồi.
“Bạn… bạn bè?”
“Đúng thế, đi cùng bọn tôi nhé!”
Ngải Lục không kìm được quay sang nhìn Mặc Ngọc, thấy Mặc Ngọc cũng đang nhìn mình, cậu ta bèn đi tới, ngồi xổm xuống bên cạnh ôm lấy cánh tay anh ta.
“Mặc Mặc… ở… ở cùng…”
Mặc Ngọc giữ lấy tay Ngải Lục, tuy trong lòng vẫn lo lắng cái Mái ấm mà hai thiếu niên nhắc tới có thể là nơi chẳng lành, nhưng anh ta cũng chẳng an tâm khi để Ngải Lục ở lại chốn này. Anh ta đã nhận ra, sở dĩ sương độc ở khu vực này tan đi hoàn toàn là nhờ có hai thiếu niên kia. Nếu để Ngải Lục ở lại đây, chắc chắn cậu ta sẽ lại phải sống trong sương độc, thế thì e là vết thương vừa mới chữa khỏi sẽ tái phát mất.
Mặc Ngọc vuốt ve làn da láng mịn trên mu bàn tay Ngải Lục, bỗng anh ta chợt khựng lại, rồi tự dưng có chút không được tự nhiên, vội rụt tay về.
Anh ta nhìn sang Chu Khởi, bề ngoài thì tỏ ra bình tĩnh, nhưng thực chất là đang lấy hết can đảm để nói ra yêu cầu của mình: “Chúng ta đã thỏa thuận trước rồi, khoản phí điều trị 20 vạn của Ngải Lục sẽ do tôi gánh hết.”
“Ừ.” Chu Khởi gật đầu.
“Ngải Lục sẽ đi cùng tôi, giả sử cậu ấy muốn rời đi, các cậu không được ngăn cản.” Mặc Ngọc lại nói thêm.
Chu Khởi nhìn anh ta, hơi nghiêng đầu cười: “Tôi có thể đồng ý với anh, nhưng mà…. đến lúc đó anh có nỡ để cậu ấy đi không?”
Mặc Ngọc im lặng một lát rồi đáp: “Tôi tôn trọng sự lựa chọn của cậu ấy.”
Chu Khởi nghe vậy thì cười khẽ một tiếng, nhưng không đưa ra ý kiến gì nữa.
Thế là, chuyện Ngải Lục và Mặc Ngọc đi cùng bọn họ đã được chốt hạ xong xuôi. Mà lúc này, hai con robot xây dựng cũng đã xây xong chi nhánh thứ bảy. Đường Vũ An và Chu Khởi làm một cái biển hiệu, đặt tên cho Cửa tiệm chi nhánh số 7 là “Tiệm tạp hóa Lục Cốc”, treo biển lên cửa xong xuôi, rồi bỏ điểm tích lũy ra kích hoạt toàn bộ chức năng màn chắn bảo vệ và trận pháp dịch chuyển. Làm xong tất cả, họ mới lái xe đưa Mặc Ngọc và Ngải Lục rời đi.
Tạm thời chưa thể mở Trận pháp dịch chuyển cho hai người Mặc Ngọc và Ngải Lục dùng, dù sao thì bây giờ cũng đã có đường xi măng rồi, chạy hết tốc lực thì cũng đến nhanh thôi. Trên con đường dẫn tới Hoang Thành, người đi đường đông lên trông thấy, đều là những người bị con đường xi măng và cây cầu mới xây thu hút, muốn đến trung tâm Hoang Thành xem cho ra ngô ra khoai.
Chu Khởi cẩn thận lái xe tránh bọn họ ra.
“Anh Tiểu Khởi.” Trong buồng lái, Đường Vũ An bỗng gọi anh một tiếng.
“Hửm?”
Đường Vũ An thì thầm hỏi: “Vừa nãy Mặc Ngọc bảo sẽ tôn trọng lựa chọn của Ngải Lục, sao anh lại cười kiểu đó thế? Mặc Ngọc không đáng tin à?”
Vì xuất thân của Mặc Ngọc có lẽ là trong Pháo đài, lại bảo mình mất trí nhớ, Đường Vũ An không nhịn được có chút cảnh giác với anh ta. Quả thực cái đám người Lý Phong đã để lại ấn tượng quá tồi tệ trong lòng cậu.
“Anh chỉ cảm thấy anh ta khó mà để Ngải Lục đi được thôi.” Chu Khởi đáp.
Đường Vũ An vỡ lẽ: “Đúng thật, Mái ấm của chúng ta an toàn thế cơ mà, Ngải Lục đời nào chịu đi, mà cho dù có muốn đi thì chắc Mặc Ngọc cũng sẽ cản cậu ấy lại cho mà xem.”
Chu Khởi chỉ mỉm cười, không giải thích gì thêm. Với tính chiếm hữu mà Mặc Ngọc thể hiện đối với Ngải Lục, nếu Ngải Lục muốn đi thật, liệu anh ta có buông tay nổi không? Hơn nữa… anh cũng cảm thấy Mặc Ngọc không phải người hiền lành, đơn thuần như vẻ bề ngoài.
Xe của họ chạy được nửa đường, lúc sắp vào đến Hoang Thành thì buộc phải giảm tốc độ, bởi vì…. Người của Lý Phong thế mà lại chặn ngay giữa đường, bọn chúng đang bắt giữ những người vừa từ núi Cự Phong tới. Đường Vũ An vội vàng xem bản đồ, phát hiện đã có kha khá người bị bắt rồi. Tuy chưa rõ lý do bọn chúng làm vậy là gì, nhưng những người dân núi Cự Phong này đều là khách hàng của họ, cũng là cư dân tương lai đấy, sao có thể để bọn chúng cướp người được chứ?
Nhưng mà, khi chiếc xe RV lại gần, cộng thêm phạm vi màn chắn bảo vệ đã được nâng lên tầm hai ba mươi mét, cho nên là…..
Khi vầng hào quang “Khách Hàng Độc Ác Phải Rút Lui” phát huy tác dụng, những kẻ mang dã tâm với Đường Vũ An và Mái ấm Hoang Thành cứ thế bị đẩy văng ra xa. Đợi đến khi xe RV của họ tới gần, thì tại hiện trường chỉ còn lại những người dân của núi Cự Phong bị trói và nhóm thuộc hạ vốn thuộc về Lý Lực. Đám thuộc hạ của Lý Lực tuy được phái tới đây theo lệnh của Lý Phong, nhưng về mặt chủ quan thì bọn họ không hề có ác ý với Mái ấm Hoang Thành hay Đường Vũ An. Thậm chí, nếu không phải vì sợ bị giết và một số lý do bất đắc dĩ, thì bọn họ còn muốn phản bội quách cho xong. Thế nên bọn họ mới không bị hào quang “Khách Hàng Độc Ác Phải Rút Lui” tống đi, mà vẫn ở lại.
Khi thấy chiếc xe RV dừng lại, hai thiếu niên bước xuống xe, mười mấy người này hoảng sợ luống cuống vô cùng, nhưng chẳng ai chọn cách bỏ chạy cả. Rồi bọn họ thấy một trong hai thiếu niên mỉm cười thân thiện với mình.
“Mọi người có muốn đến Mái ấm Hoang Thành của bọn tôi không? Bọn tôi đang tuyển nhân công đấy.”
Tất cả mọi người đều ngẩn ra trước sự thân thiện của thiếu niên, bọn họ nhìn nhau, cuối cùng ai nấy đều gật đầu đồng ý.
“Vậy thì cởi trói cho họ đi, rồi lên xe, tôi chở mọi người qua đó.” Đường Vũ An chỉ tay vào mấy người dân núi Cự Phong đang bị trói gô lại kia, bảo.
“Vâng vâng.”
Mọi người cuống quýt vâng dạ, cởi trói cho người ta xong thì cùng nhau leo lên xe.
Ngồi trong thùng xe, Ngải Lục bỗng thấy có nhiều người lạ ùa vào, cậu ta sợ quá cứ rúc vào sau lưng Mặc Ngọc, sợ hãi hiện rõ trên mặt. Chỉ đến khi phát hiện ra những người lạ này không hề coi cậu ta là quái vật, cũng chẳng đuổi đánh chửi bới gì, cậu ta mới dần bình tĩnh lại. Tất nhiên là vẫn cứ ôm chặt lấy cánh tay Mặc Ngọc, chẳng dám ho he tiếng nào.
Có điều, rõ ràng là đám người mới lên xe này cũng chẳng dám chọc vào bọn họ. Mặc Ngọc và Ngải Lục người ngợm sạch sẽ, cũng giống như Đường Vũ An vậy, nhìn qua là biết không phải dạng vừa, đám người này tránh còn không kịp chứ ai mà dại dột đi chọc vào bọn họ làm chi?
Xe RV lại tiếp tục lăn bánh.
Đám người bị đẩy văng ra xa kia, Đường Vũ An và Chu Khởi cũng chẳng thèm để ý tới. Giết bọn chúng à? Bọn cậu không xuống tay được, thế thì đành chọn cách lờ đi, mặc xác bọn chúng tự sinh tự diệt thôi. Nhưng mà, cứ để bọn chúng phá đám như thế này cũng không phải là cách hay. Thế là Đường Vũ An mở bản đồ ra, tiêu tốn điểm tích lũy mua tường rào, kéo dài hàng rào đến tận lối vào Hoang Thành, chặn đứng con đường lại…..
Vì đội thi công làm đường nhanh, cậu chỉ xây có một cây số tường rào thôi nên tốn cũng không nhiều điểm lắm. Chắc khoảng hai ngày nữa là đội thi công làm đến ngã tư rồi, cứ thế kéo dài đến núi Cự Phong, phấn đấu sớm ngày đưa cả đoạn đường vào trong phạm vi bảo vệ của màn chắn.
Người của Lý Phong thấy xe RV đi rồi, vốn định tiếp tục quay lại chiếm cứ ngã tư. Ai dè thấy từng đoạn tường rào cứ thế hiện ra từ hư không, kéo dài từ hướng Hoang Thành ra, cảnh tượng quỷ dị này dọa cho bọn chúng sợ mất mật, bỏ chạy tán loạn, chẳng dám bén mảng tới gần nữa.
Rất nhanh sau đó, xe RV đã vượt qua đội thi công, chạy thêm một đoạn nữa là đến trước cổng lớn Mái ấm Hoang Thành. Trên đường đi, Đường Vũ An đã báo cho ông Lý biết, nên ông đã dẫn người ra đợi sẵn từ sớm. Thấy lần này mang về hơn hai mươi lao động, ông Lý cười tít cả mắt, sau khi xác nhận nguyện vọng muốn ở lại của bọn họ thì cho người đưa bọn họ đi vệ sinh cá nhân sạch sẽ trước, rồi mới sắp xếp chỗ ở sau.
“Nhà mới đang xây rồi, có thêm đám người này gia nhập thì chắc chắn tốc độ xây dựng sẽ nhanh hơn nhiều.”
Có robot xây dựng ở đây, bọn họ chẳng lo lắng gì về chuyện không biết xây nhà, tất nhiên là hiện tại công nhân vẫn chỉ làm mấy việc phụ trợ thôi. Đợi sau này có những người đầu óc lanh lợi học được nghề từ chỗ robot xây dựng thì mới có khả năng tách ra làm riêng được.
“Vậy bọn cháu giao bọn họ cho ông sắp xếp nhé!”
Sau đó, Đường Vũ An lại giới thiệu Mặc Ngọc và Ngải Lục với ông Lý.
Nhìn thấy mái tóc dài màu xanh của Mặc Ngọc, ông Lý đã lờ mờ đoán ra, đến khi nghe nói anh ta là người có dị năng hệ Mộc, lại còn nợ Mái ấm Hoang Thành 1,2 triệu điểm tích lũy, mắt ông lão sáng rực lên.
Một người có dị năng hệ Mộc cấp cao, ở Pháo đài rất có thể là cấp bậc Đại Sư Trồng Trọt đó!
Bọn Tiểu An lại nhặt được bảo vật rồi!
“Dễ thôi dễ thôi, giờ tôi sắp xếp cho hai người nhập thông tin luôn.” Thái độ của ông Lý đối với Mặc Ngọc tốt hơn hẳn so với Tạ Triêu Nhật.
Khi bọn họ bước vào Mái ấm Hoang Thành, lại nghe thấy tiếng ồn ào náo động. Đi qua xem thử thì thấy Lão Trần, vị chuyên gia trồng trọt mới đến, và một người đàn ông cũng lớn tuổi đang ôm chầm lấy nhau, vừa khóc vừa cười. Hỏi ra mới biết đó là con trai của lão Trần, tên là Trần Hỷ.
Dị năng của anh ta rất thấp, lần này bị phái đi làm bia đỡ đạn cho Lý Phong, may mắn được nhóm Đường Vũ An nhặt về.
“Xem ra sau này lão Trần sẽ một lòng một dạ ở lại Mái ấm rồi.”
Ông Lý vui vẻ nói, vô cùng ủng hộ hành động nhặt người này của hai thiếu niên. Dù sao thì với đủ các quy tắc của Mái ấm Hoang Thành, những người có thể ở lại đây, chỉ cần được hướng dẫn và tận dụng đúng cách thì cơ bản đều có thể phát huy tác dụng tích cực cả!
Mặc Ngọc và Ngải Lục cứ thế ở lại Mái ấm Hoang Thành, bọn họ được sắp xếp ở tầng 8, đối diện với phòng Quả bà bà.
Lại qua một ngày nữa, Đường Vũ An và Chu Khởi đưa Khang Khang lên xe RV rời đi. Đi được nửa đường, họ chuyển xe sang chế độ đóng cửa, rồi mang theo Khang Khang đi qua trận pháp dịch chuyển. Lần này bọn họ không đến thẳng Tiệm tạp hóa Lam Hồ, mà đến Cửa tiệm chi nhánh số 6 bên hồ ở thảo nguyên, sau đó đưa Khang Khang lên xe tải, cùng nhau lái về phía Lam Hồ Trấn.
Lần đầu tiên được ngồi xe, Khang Khang phấn khích vô cùng. Đang đi giữa đường, cậu bé bỗng nhiên đòi Chu Khởi dừng xe lại, đợi mọi người xuống xe thì thấy Khang Khang chạy đến bên một ngọn cỏ nhỏ, bi bô nói chuyện với nó.
Nói xong, cậu bé lôi cái xẻng nhỏ mang theo bên mình ra, bắt đầu hì hục đào.
“Khang Khang à, cái này là…”
“Bạn, bạn mới!”
Đường Vũ An: “…”
Cậu ném cho ngọn cỏ đó một cái Thuật Giám Định, phát hiện đây đúng là một cái cây biến dị thật, nhưng nhìn bề ngoài thì có vẻ là một loại cỏ chăn nuôi.
“Nó muốn đi cùng chúng ta à?”
“Vâng vâng!”
Nhìn Khang Khang hào hứng đào đất, Đường Vũ An đành lấy ra một cái chậu hoa cho cậu bé, để cậu bé có thể bứng cây cỏ biến dị kia vào chậu.
Rất nhanh sau đó, họ lại lên xe, tiếp tục tiến về phía Lam Hồ Trấn. Khang Khang ôm cái chậu cây nhỏ ngồi trên ghế trẻ em, khuôn mặt đỏ bừng, vẻ mặt tràn ngập niềm vui sướng khi kết giao được với bạn mới.
Đường Vũ An nhìn Khang Khang, rồi lại nhìn cây cỏ biến dị kia.
Cũng không biết Cây mẹ Lam Hồ nhìn thấy Khang Khang lại có bạn mới thì sẽ có phản ứng gì đây nữa….
Hết chương 237.
Tác giả có lời muốn nói:
Cây mẹ Lam Hồ: [Khóc thét] [Khóc thét]
