Chương 237: Thế Giới Máy Móc Trong Rừng Thép (Thượng)
Lòng người thuộc về tôi.
Thiên mệnh thuộc về tôi.
Đây là một cuộc chiến mà thực lực hai bên trông có vẻ chênh lệch, nhưng thực tế, thắng bại đã được định đoạt.
Dưới sự hỗ trợ không chút dè dặt của thế giới này, trong tín ngưỡng vàng son được kết tinh từ vô vàn trái tim con người, và dưới ánh mắt của Thiên Đạo—
Tập đoàn Hoàn Tinh đã giành thắng lợi!
Một con cá voi gục ngã, vạn vật sinh sôi, dùng câu này để miêu tả thế giới này thì không còn gì thích hợp hơn. Sự sụp đổ của các tu chân giả hàng đầu đã giải phóng một lượng linh khí rất lớn. Thứ linh khí đậm đặc đến cực điểm ấy đã thúc đẩy sự sống nảy nở, vô số những hạt giống cuối cùng của các loài quý hiếm còn sót lại trên mảnh đất này, sau khi bị tu chân giả tận diệt, đã nương theo luồng linh khí dồi dào đó mà lặng lẽ sinh sôi.
Hoàng quyền bị lật đổ. Những anh tài phải vật lộn để tồn tại dưới ách áp bức của hoàng quyền và chính sách ngu dân, nay đã ngược dòng vươn lên trong thời loạn thế.
Có kẻ cát cứ một phương, có người muốn tái lập hoàng triều, lại có người đã quá chán ngán những ngày tháng bị đàn áp, muốn xây dựng một thế giới mà mọi người đều bình đẳng.
Tập đoàn Hoàn Tinh không hề can thiệp vào chiều hướng phát triển của Thế Giới Tu Chân, mà chỉ thực hiện đúng mục tiêu đã hoạch định từ ban đầu: Mở các công ty con trên khắp Thế Giới Tu Tiên, tiến hành trao đổi tài nguyên giữa hai thế giới, và làm một công ty con đúng nghĩa.
Tóm lại, công ty con đã đứng vững gót chân tại Thế Giới Tu Chân.
So với sự phản kháng kịch liệt của Thế Giới Tu Chân, sự chống cự của một số thế giới khác khi chúng tôi hợp tác lại quá đỗi yếu ớt.
Đầu tiên phải kể đến thế giới gốc của K.
Thế giới gốc của hắn ta có nền khoa học kỹ thuật phát triển vượt bậc, nhưng đi đôi với đó là tình cảm của con người lại bị suy thoái nghiêm trọng. Sự phát triển của thế giới nơi K sinh sống có phần giống như điềm báo trước của một thế giới trí tuệ nhân tạo. May mà tầng lớp lãnh đạo ở thế giới gốc của K đã kịp thời phát hiện ra tình trạng suy thoái tình cảm trên diện rộng của người dân, liền vội vàng cho dừng quá trình cơ giới hóa lại, đồng thời bắt đầu kêu gọi dân chúng sống chậm lại, cảm nhận cuộc sống, cảm nhận thiên nhiên.
Thế nhưng, trong một thế giới cơ giới hóa cao độ và lạnh lẽo, những gì bọn họ thấy chỉ là khu rừng thép màu xám bạc. Máy móc và trí tuệ nhân tạo đã thay thế các công việc lao động chân tay. Công nghệ quá tiện lợi khiến nhiều người chẳng cần ra khỏi nhà cũng có thể giao tiếp mặt đối mặt, tham gia các hoạt động như lướt web ảo, mô phỏng ăn uống… Dần dà, các hoạt động cần phải ra ngoài của con người ngày càng ít đi, năng lực xã hội cũng theo đó mà suy giảm. So với việc tiếp xúc thân thể ấm áp với bạn bè hay người yêu, bọn họ lại thích hoàn thành chỉ tiêu xã giao của mình qua những hình chiếu ảo trên mạng hơn.
Nhưng con người là sinh vật, hơn nữa còn là động vật sống theo bầy đàn. Con người cần ánh nắng, cần không khí trong lành, cần ngắm nhìn những áng mây trôi lững lờ trên bầu trời xanh thẳm và những mầm non rung rinh trong mưa phùn gió nhẹ.
Con người cần cảm nhận sức sống.
Bọn họ cần thông qua cảm xúc và sinh mệnh lực để cảm nhận rằng mình đang thực sự tồn tại.
Thế nhưng, người của thế giới máy móc ngẩng đầu chỉ thấy bầu trời và mặt trời nhân tạo, cúi đầu chỉ thấy nền đất kim loại sạch bóng không một hạt bụi, ngay cả động vật nuôi trong nhà cũng là sản phẩm máy móc thông minh mô phỏng lại.
Sống lâu trong một môi trường không có sức sống sẽ đánh mất đi sự kính sợ và khao khát đối với sinh mệnh.
Vì vậy, tỷ lệ tự sát ở thế giới máy móc cực kỳ cao.
Giới lãnh đạo của thế giới máy móc đã kịp thời phát hiện ra vấn đề này, thế là bọn họ khuyến khích người dân đi tìm ý nghĩa tồn tại của bản thân, tìm kiếm những thứ có thể khiến bọn họ dao động về mặt cảm xúc.
Có người đã tìm thấy mục tiêu theo từng giai đoạn của mình và không ngừng phấn đấu vì nó. Có người trong cái thế giới không cần làm việc cũng có thể sống sót này lại tự tìm cho mình một công việc. Bọn họ không sợ bị công việc làm cho phiền muộn đến mức muốn đập cửa, bọn họ chỉ muốn cảm nhận được hơi thở của một người đang sống từ trong cơn tức giận. Có người tìm cho mình một người yêu, để cảm nhận tình yêu, niềm vui và nỗi buồn trong quá trình chung sống.
Nhưng phần lớn mọi người lại không thể thiết lập được những mối quan hệ lành mạnh và lâu dài. Có người lại yêu thích ngược luyến, khổ sở cầu xin người yêu cặn bã đừng chia tay, chỉ để cảm nhận cảm giác đau lòng. Có người cảm nhận quá nhiều cảm xúc tiêu cực nơi công sở, rồi lại tự nhốt mình vào phòng. Có người cảm nhận sự kích thích giữa lằn ranh sinh tử qua vô số môn thể thao mạo hiểm, nhưng vì ngưỡng kích thích ngày càng cao, cuối cùng bọn họ lại mất đi hứng thú với tất cả mọi thứ.
Có người từng nói, các hoạt động giải trí hoàn toàn là hành vi lãng phí thời gian, có cũng được mà không có cũng chẳng sao. Thế là trong quá trình cơ giới hóa thần tốc của thế giới, tình cảm và các hoạt động giải trí của con người đã cùng nhau bị đào thải.
Thậm chí cả những tiểu thuyết và thi ca chứa đầy màu sắc tình cảm cũng bị tiêu hủy vì bị coi là “sản phẩm phi lý tính”.
Cho nên, khi K mang theo máy chơi game, tiểu thuyết, truyện tranh, âm nhạc, bài poker, mạt chược, khiêu vũ quảng trường… đến thế giới máy móc, cả thế giới đã sôi sục. Cảm giác mới lạ cùng với những cảm xúc mãnh liệt ẩn chứa trong nền văn hóa của thế giới khác đã tác động mạnh mẽ đến thế giới này, vô số người đã sa vào, say mê với nó.
Các sản phẩm của Tập đoàn Hoàn Tinh giống như một loại virus, lan truyền điên cuồng khắp thế giới máy móc. Dĩ nhiên là tầng lớp lãnh đạo cũng phát hiện ra sự xâm lấn văn hóa của Tập đoàn Hoàn Tinh.
Ban đầu, bọn họ đã cố gắng ngăn chặn. Nhưng mà, rất nhanh sau đó bọn họ đã nhận ra rằng, các biện pháp ngăn chặn hoàn toàn không thể thực hiện được. Bởi vì ngay cả trong tầng lớp lãnh đạo cũng có người lén lút mua sản phẩm của Tập đoàn Hoàn Tinh.
Thế lực ngăn cản nhanh chóng tan rã.
Giới lãnh đạo cũng biết rằng, thế giới của bọn họ đã rơi vào bế tắc. Và Tập đoàn Hoàn Tinh chính là tia hy vọng duy nhất để phá vỡ thế cục này.
Thế giới máy móc giống như một con thú nhỏ đã khát từ rất lâu, đối mặt với một hồ nước nhân tạo đột nhiên xuất hiện trước mắt, nó vừa điên cuồng cúi đầu uống nước, vừa cảnh giác với những động tĩnh xung quanh.
Nhưng rất nhanh, bọn họ phát hiện ra rằng, dường như Tập đoàn Hoàn Tinh chẳng có hành động nào khác. Nó thực sự chỉ giống như một doanh nghiệp bình thường, không ngừng thu hút vốn và tài nguyên, thực hiện việc trao đổi tài nguyên giữa hai thế giới.
Tiện thể mở thêm các công ty con trên khắp các thế giới.
Hai tháng sau khi Tập đoàn Hoàn Tinh thành công tiến vào thế giới máy móc, giới lãnh đạo của bọn họ đã mời tôi đối thoại. Chúng tôi đã tổ chức một buổi gặp mặt nhỏ thông qua thiết bị liên lạc xuyên thế giới của thế giới máy móc.
Buổi gặp mặt diễn ra rất vui vẻ. Bọn họ là những người thông minh, biết rằng tác hại của việc từ chối Tập đoàn Hoàn Tinh còn lớn hơn nhiều so với việc chấp nhận nó, vì vậy quá trình tiếp nhận cũng diễn ra vô cùng thuận lợi. Khi buổi gặp mặt gần kết thúc, tôi đã hỏi một câu mà tôi đã tò mò từ rất lâu.
“Hai trăm năm trước, thế giới của các vị đã xảy ra một cuộc bùng nổ công nghệ.”
“Tất cả những yếu tố được xếp vào loại ‘phi lý tính’ đều bị loại bỏ, toàn xã hội dốc toàn lực phát triển khoa học kỹ thuật, còn giáo dục nhân văn thì gần như bị phớt lờ hoàn toàn.”
“Tại sao vậy?”
“Với khả năng kiểm soát thế giới của các vị, không thể nào không biết hậu quả của việc làm đó.”
Trừ phi, là do lúc đó đã gặp phải chuyện còn nguy hiểm hơn, đến mức phải vứt bỏ tất cả những yếu tố có thể cản trở sự phát triển của công nghệ, để dồn toàn lực phát triển khoa học kỹ thuật.
Đối mặt với câu hỏi của tôi, các nhà lãnh đạo nhìn nhau. Người ngồi ở vị trí cao nhất mỉm cười, và trong ánh mắt của ông ta, tôi thoáng thấy một chút cay đắng.
“Hai trăm năm trước, có một thế giới khác xâm lược. Thủ đoạn của bọn chúng rất hiểm độc, không chỉ có sức chiến đấu nhỉnh hơn thế giới của chúng tôi một chút, mà chúng còn có thể kích động dục vọng, khuấy đảo cảm xúc của con người, khiến cho khả năng phán đoán của cư dân thế giới chúng tôi suy giảm nghiêm trọng, thậm chí còn đưa ra những quyết định phải hối hận cả đời trong lúc cảm xúc dâng trào.”
“Thế giới của chúng tôi kháng cự rất gian nan, buộc phải gạt bỏ tất cả, dốc toàn lực phát triển công nghệ, nghiên cứu vũ khí chiến tranh.”
“Ngoài ra, chúng tôi còn tiến hành huấn luyện lý tính trên phạm vi toàn thế giới, loại bỏ tất cả các yếu tố phi lý tính, dốc toàn lực để giành chiến thắng.”
“Và đúng như chúng tôi dự liệu, cuộc chiến đã giành được thắng lợi.”
“Nhưng hậu quả của nó thì bây giờ mới thực sự bắt đầu.”
Hết chương 238.
