Chương 239: Tôi! Vua Của Cạnh Tranh Khốc Liệt! (Thượng)

Chương 239: Tôi! Vua Của Cạnh Tranh Khốc Liệt! (Thượng)

 

Xá Chử không trả lời bất kỳ cuộc gọi nào từ nhóm công việc hay cấp trên, chỉ tùy tiện sắp xếp lại chiếc ba lô mang theo người rồi ra khỏi nhà.

 

Cô ta bắt đầu tìm việc.

 

Công việc đầu tiên là nhân viên rửa bát ở sau khu bếp của một nhà hàng.

 

Lương ba nghìn tám một tháng, không bao ăn ba bữa, tháng đầu tiên là thử việc, lương thử việc giảm một nửa.

 

Khu bếp sau rộng lớn chỉ có ba nhân viên rửa bát, sau khi nhận việc phải bắt đầu từ bảy giờ rưỡi sáng cho đến tận mười một giờ đêm, phải đảm bảo trong bếp không có quá nhiều bát đĩa chất đống. Tính toán kỹ lưỡng, thời gian làm việc của mỗi nhân viên rửa bát kéo dài tới mười hai tiếng đồng hồ, những lúc vắng khách khác thì có thể ăn cơm và nghỉ ngơi.

 

Chỉ có điều, khách sạn này quá lớn, mà nhân viên rửa bát lại quá ít. Chỉ khi cả ba người làm việc không ngơi tay mới có thể miễn cưỡng duy trì sự sạch sẽ, rồi sau đó mới tranh thủ được thời gian để ăn uống và nghỉ ngơi.

 

Hai đồng nghiệp của Xá Chử, một người là cô bé buộc tóc đuôi ngựa thấp, dáng người nhỏ nhắn, trông như chưa đến tuổi thành niên. Người đồng nghiệp còn lại là một thanh niên cao nhưng cực kỳ gầy gò, cánh tay của cậu ta khô khốc, như hai cành cây khô. Cả hai người đồng nghiệp đều lặng lẽ ít nói. Bọn họ cúi đầu, nhấn đôi tay đeo găng rửa bát vào bồn nước lạnh băng, dường như không biết mệt mỏi mà cọ rửa hết chiếc đĩa dầu mỡ này đến chiếc đĩa dầu mỡ khác.

 

Đến giờ ăn, ba người thay phiên nhau dùng bữa. Cô bé mang theo cơm nắm, còn chàng thanh niên thì mang theo sandwich, đều là những món ăn đơn giản, dễ ăn. Nhưng dĩ nhiên, bữa trưa đã lạnh ngắt chắc chắn không thể ngon bằng cơm canh nóng hổi.

 

Xá Chử không mang cơm, định ra ngoài giải quyết bữa trưa, cô bé do dự một chút rồi lấy cơm nắm của mình ra, chia cho cô ta một nửa.

 

Cô bé nhỏ giọng giải thích: “Đừng ra ngoài ăn, bị phát hiện sẽ bị trừ lương đó.”

 

Xá Chử đã quá quen với việc này, sau khi cảm ơn cô bé thì nhận lấy cơm nắm rồi ăn. Cô ta chuyển tiền cơm nắm cho cô bé, nhưng cô bé xua tay lia lịa, không nhận.

 

Những người quan sát ở phía camera đã thay ba ca, nhưng Xá Chử ở phía bên kia vẫn không ngừng rửa bát, giống như một bức ảnh động lặp đi lặp lại vô hạn vậy.

 

Mãi cho đến mười một giờ đêm, nhà hàng đóng cửa, ba người bọn họ rửa sạch lô đĩa cuối cùng, người quản lý cũng đi vào bếp sau. Sau khi kiểm tra vệ sinh, ông ta ra hiệu cho bọn họ có thể về nghỉ ngơi.

 

Nhưng cô bé lại không đi, cô bé đến trước mặt quản lý, nói: “Quản lý, ngày mai là hết thời gian thử việc của cháu rồi ạ.”

 

Quản lý phát ra một tiếng ừm từ trong cổ họng, không thèm nhìn thẳng vào cô bé, chỉ quét mắt khắp khu bếp: “Biết rồi.”

 

Cô bé thấy ông ta không nói gì thêm, liền hỏi tiếp: “Vậy cháu có được chuyển thành nhân viên chính thức không?”

 

Cuối cùng, quản lý cũng dời ánh mắt lên người cô bé.

 

“Chính thức?”

 

Quản lý cười một tiếng, nói: “Cái thời gian thử việc này ấy à, là phải đôi bên đều cảm thấy hài lòng mới được. Một tháng thì ngắn quá, không nhìn ra được thái độ của cô, thế này đi, cô làm thêm một tháng nữa, nếu thấy ổn thì sẽ cho cô làm chính thức.”

 

Cô bé có chút sốt ruột: “Nhưng lúc đầu đã nói rõ là…”

 

“Ây,” Quản lý ngắt lời cô bé, “Nói là nói thế, nhưng trong hợp đồng cũng ghi rõ, thời gian thử việc phải được cả hai bên hài lòng mới có thể chuyển chính thức. ‘Cả hai’, cô có hiểu ‘cả hai’ là gì không?”

 

“Thử việc thêm nửa tháng nữa nhé? Cô xem, cô vừa không có bằng cấp, lại chẳng có nhan sắc, tìm được một công việc không phải dãi nắng dầm mưa như ở chỗ chúng tôi thì nên tự mừng thầm đi. Sàng lọc khắt khe một chút thì có là gì đâu? Cô muốn vào bếp của chúng tôi thì phải thể hiện chút thành ý ra chứ, phải không?”

 

Cô bé tức đến đỏ mắt: “Nhưng bệnh của bà cháu cần thuốc, lương thử việc không đủ đâu ạ!”

 

“Nếu lúc đầu các người nói thời gian thử việc không chỉ một tháng, cháu đã không đến đây!”

 

Quản lý cười tủm tỉm lắc đầu: “Thế là cô không đúng rồi. Bệnh của bà cô thì có liên quan gì đến khách sạn chứ? Cô không thể đổ lỗi cho khách sạn được.”

 

Cuối cùng cô bé cũng hiểu, nói chuyện phải trái với quản lý là không thể nào được. Có lẽ ngay từ đầu ông ta đã chẳng có ý định cho cô bé làm nhân viên chính thức.

 

Đôi mắt cô bé đỏ hoe, giận dữ nói: “Các người bắt nạt người quá đáng!”

 

Quản lý sa sầm mặt, mày ngang mắt dọc, quát lên: “Cô không làm thì có khối người làm!”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Cô bé tức giận thở hổn hển: “Tôi không làm nữa! Trả lương tháng này cho tôi!”

 

Quản lý cười lạnh: “Lương? Được thôi!”

 

Ông ta quay đầu gọi cho bên kế toán, hoàn toàn không để ý bây giờ đã gần mười hai giờ đêm.

 

Chưa đầy vài phút sau, điện thoại của cô bé đã nhận được thông báo tiền về.

 

【…tài khoản nhận, 900 đồng.】

 

Cô bé không thể tin nổi mà trợn tròn mắt, chất vấn: “Tại sao chỉ có 900 đồng?!”

 

Quản lý búng búng móng tay: “Cô làm vỡ một cái đĩa, trừ hai trăm. Lúc kiểm tra trong bồn vẫn còn bát đĩa chưa rửa xong, trừ năm trăm. Thời gian ăn trưa quá dài, trừ hai trăm.”

 

Cô bé bị tức đến run người: “Cái đĩa gì mà quý giá thế, một cái tận hai trăm đồng?! Với lại lần trước ông đến kiểm tra đúng vào giờ cao điểm ăn uống, đĩa cứ chuyển từng lô từng lô vào sau bếp, chúng tôi chỉ có hai người, dù có tám tay cũng không thể nào rửa sạch hết tất cả đĩa trong một khoảnh khắc được!”

 

“Tôi ăn trưa thì sao chứ? Lúc đó đĩa trong bếp đã rửa sạch hết rồi!”

 

Quản lý quát mắng: “Đĩa rửa sạch rồi à? Thế sàn nhà thì sao? Lau chưa? Mặt bàn thì sao? Chùi chưa? Công việc của mình xong rồi thì không biết đi làm việc khác à? Mắt không có tí việc nào cả, tao đây là đang dạy mày đạo lý làm việc, cho mày một bài học!”

 

Cô bé tức điên lên: “Tại sao tôi phải làm những việc không thuộc phận sự của mình?!”

 

Quản lý lắc đầu, như thể cảm thấy cô bé rất không hiểu chuyện: “Người trẻ tuổi thì phải làm nhiều việc mới tích lũy được kinh nghiệm, cái thái độ như mày, đáng đời cả đời chỉ làm nhân viên rửa bát thực tập thôi.”

 

Cô bé còn muốn tranh cãi thêm, nhưng đã bị đám bảo vệ mà quản lý gọi đến xốc nách lôi ra ngoài.

 

Một cô bé yếu đuối như vậy, làm sao có thể chống lại đám bảo vệ này?

 

Cô bé giãy giụa, rồi nhanh chóng biến mất.

 

Quản lý lại cười hề hề quay sang Xá Chử và chàng thanh niên.

 

“Hai người đừng học theo nó. Công việc của hai người làm rất nghiêm túc, rất cẩn thận, tôi rất coi trọng hai người đấy.”

 

Chàng thanh niên im lặng, cúi đầu không nói gì.

 

Xá Chử không chút biểu cảm đặt đôi găng tay rửa bát về lại trên bàn: “Sau ngày thử việc hôm nay, tôi cảm thấy khách sạn của quý vị không hợp với tôi. Tôi không làm nữa.”

 

Quản lý nhìn cô ta với vẻ cảnh giác và ngầm đe dọa: “Cô mới làm một ngày, không có lương đâu.”

 

Xá Chử không đáp lại, dứt khoát xoay người đi ra ngoài.

 

Hiệu quả thu âm của camera rất tốt, có thể nghe thấy tiếng quản lý nói với chàng thanh niên còn lại: “Quả nhiên, đàn bà con gái đúng là đỏng đảnh. Vẫn là cậu thật thà, chăm chỉ. Thôi thế này, tháng này cậu vất vả một chút, tôi tăng lương cho cậu, tăng hai trăm, cho chẵn…”

 

Lúc Xá Chử ra đến ngoài đường, cô bé kia đã không còn ở đó nữa.

 

Những người ở phía camera giận không thể kìm nén nổi: 【Hành vi này đã vi phạm luật lao động rồi, báo cảnh sát đi!】

 

Xá Chử cười khổ một tiếng, lắc đầu.

 

“Vô ích thôi.”

 

“Tôi đã… thử rất nhiều lần rồi.”

 

Giọng cô ta nhẹ bẫng, tan vào trong gió đêm.

 

Hết chương 239.

 

Chương 239: Tôi! Vua Của Cạnh Tranh Khốc Liệt! (Thượng)

Ngày đăng: 31 Tháng 12, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên