Chương 24: Cô Gái Tóc Dài

Chương 24: Cô Gái Tóc Dài

 

Buổi chiều không có tiết Ngữ văn, nhưng tiết tự học buổi tối lại là của cô chủ nhiệm. Vì ngày mai phải kiểm tra tháng, nên tiết tự học cô cho cả lớp ôn lại các tập đề đã làm trước đó.

 

Tự học được nửa buổi, Quý Nam Tinh nói: “Thưa cô, em muốn đi vệ sinh ạ.”

 

Cô chủ nhiệm gật đầu: “Đi đi.”

 

Tiêu Dã nghiêng người cho Quý Nam Tinh đi ra.

 

Các lớp đều đang tự học buổi tối, trong nhà vệ sinh không một bóng người, ánh đèn hơi mờ ảo, chiếu lên những viên gạch men ốp tường, phát ra thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo.

 

Quý Nam Tinh đứng trong nhà vệ sinh không người, châm một đoạn nhang đỏ, lấy ra một lá bùa, dọc theo đường vân chu sa trên đó xé đi phần giấy trắng bên cạnh.

 

Tấm gương đối diện phản chiếu lại hình ảnh của cậu, giữa làn khói nhang lúc tỏ lúc mờ, bóng hình cậu lại mang một vẻ đáng sợ đến rợn người. Mẩu giấy bùa bị xé ra ngày càng dài, cho đến khi đoạn cuối cùng đứt lìa rơi xuống đất, thứ cậu cầm trong tay vừa vặn là một hình người giấy nhỏ chi chít những đường vân chu sa.

 

Quý Nam Tinh đặt người giấy nhỏ lên lòng bàn tay, tay kia bắt quyết, khẽ niệm: “Lấy đèn làm hồn, lấy hương làm phách, ban cho ngươi linh tính, nghe theo hiệu lệnh của ta!”

 

Ngay khi cậu vừa dứt lời, Ánh đèn trong nhà vệ sinh nhấp nháy. Ngay sau đó, Quý Nam Tinh đưa tay chạm nhẹ vào vòi nước, thấm một ít nước rồi lại quệt lên cây nhang đỏ, ngón giữa nhuốm màu đỏ rồi điểm lên trán người giấy nhỏ.

 

Giây tiếp theo, người giấy nhỏ nằm trong lòng bàn tay cậu khẽ run lên, nhẹ nhàng đứng dậy, rồi vèo một tiếng bay ra khỏi tay cậu.

 

Quý Nam Tinh nhặt những mẩu giấy bùa bị xé thành sợi dưới đất vứt vào thùng rác, lại dập tắt cây nhang, rửa sạch tay rồi mới rời khỏi nhà vệ sinh.

 

Khi cậu quay lại lớp, hình nhân giấy nhỏ đã dán lên người cô chủ nhiệm. Quý Nam Tinh chỉ liếc một cái rồi thu hồi tầm mắt, sau đó đi về chỗ của mình.

 

Tiêu Dã quan sát sắc mặt của cậu, đợi cậu ngồi xuống liền sáp lại hỏi: “Sao đi lâu thế? Có phải chiều nay uống trà sữa lạnh ăn cùng đồ kho cay nên bụng khó chịu không?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Không có, trong lớp hơi ngột ngạt, ra ngoài hóng gió một lúc mới vào.”

 

Nghe cậu nói vậy Tiêu Dã mới yên tâm hơn một chút. Nếu Quý Nam Tinh không quay lại, hắn đã định ra nhà vệ sinh vớt người rồi.

 

Khó khăn lắm mới đến giờ tan học, cả đám lao ra ngoài với tốc độ chóng mặt, y như bị ma đuổi. Suốt đường đi ra, Tiêu Dã đã phải chặn lại mấy người suýt va vào Quý Nam Tinh. Mãi cho đến khi ra khỏi cổng trường, hắn lại không nhịn được mà hỏi lại một lần nữa: “Thật sự không đến nhà tôi chơi à? Hoành thánh nhỏ dì giúp việc nhà tôi làm là loại ngon không mua được ở ngoài đâu, còn có cả bánh bao súp nữa, vỏ mỏng nhân nhiều, ăn một lần đảm bảo cậu sẽ mê. Về nhà tôi đi, khuya ăn hoành thánh nhỏ, sáng mai ăn bánh bao súp.”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu, nhìn về phía khu chung cư mình ở: “Tôi thà ngủ thêm mười phút còn hơn. Tôi về đây, tạm biệt.”

 

Mãi đến khi nhìn cậu vào trong tòa nhà, Tiêu Dã mới cười một tiếng: “Đồ lười như heo.”

 

Khuôn viên trường không còn học sinh nhanh chóng trở nên yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng côn trùng kêu râm ran không biết mệt mỏi trong các bụi cây, lùm cỏ. Các chú bảo vệ phụ trách khu vực của mình cầm chìa khóa đi tuần tra lần cuối, xem có học sinh nào chưa về không, xem cửa các lớp học và phòng thí nghiệm đã đóng hay chưa.

 

Nơi cuối cùng tắt đèn trong toàn trường là tòa nhà giáo viên. Các thầy cô sau một ngày làm việc cũng mệt mỏi ra về, người bắt tàu điện ngầm, người bắt xe buýt, tất cả đều vội vã về nhà.

 

Bảo vệ tuần tra đến tòa nhà giáo viên, thấy vẫn còn người chưa về, bèn cười chào hỏi: “Cô Lương, vẫn chưa về ạ.”

 

Đối mặt với bảo vệ, Lương Chung Ý không nghiêm nghị như với học sinh, trên mặt cô mang theo chút ý cười: “Tôi về ngay đây, lát nữa tôi sẽ khóa cửa tắt đèn.”

 

Bảo vệ cũng cười gật đầu: “Vâng, cô về sớm đi, muộn quá đi đường không an toàn.”

 

Mãi cho đến khi chấm xong bài tập của học sinh, lại soạn ra vài câu hỏi có tỷ lệ sai cao, Lương Chung Ý mới thu dọn đồ đạc về nhà.

 

Nhà cô cách trường không xa, ngay dãy khu dân cư cũ phía sau trường. Toàn bộ khu dân cư đều là những tòa nhà thấp tầng, cao nhất là bảy tầng không có thang máy. Dạo gần đây đang tiến hành cải tạo nhà cũ, bên ngoài dựng cả một hàng giàn giáo, ống nước bên dưới cũng bị đào lên, đường đi không được tốt cho lắm.

 

Men theo đường tránh các chướng ngại vật về đến nhà, đế giày của Lương Chung Ý đã dính một lớp bùn.

 

Cô xách giày vào nhà vệ sinh chà rửa một lượt, lấy bộ đồ ngủ tắm rửa qua loa, dùng khăn lau qua loa mái tóc ngắn, rồi nấu một bát mì. Cô bưng bát mì vào phòng làm việc, vừa ăn vừa sắp xếp lại bài giảng và giáo án cho những buổi học sau.

 

Đèn phòng khách tách một tiếng rồi tắt ngúm, ánh sáng từ phòng làm việc hắt ra, vừa vặn chiếu lên bức ảnh đặt cạnh sofa.

 

Trong ảnh là một gia đình ba người, bối cảnh phía sau là công viên giải trí, hai người lớn khuất trong bóng tối, chỉ có nụ cười rạng rỡ của đứa trẻ ở trong vùng sáng.

 

Năm nay Lương Chung Ý vừa tròn bốn mươi tuổi, bố mẹ đã qua đời. Cô từng kết hôn một lần và có một đứa con, là một bé gái rất đáng yêu, hoạt bát hiếu động, lém lỉnh, thích nhảy múa.

 

Hai tuổi đã biết khoác chăn nhỏ bắt chước công chúa Elsa, ba tuổi đã vào lớp múa dành cho trẻ mầm non, còn mấy lần lên sân khấu biểu diễn, là niềm vui của cả nhà.

 

Chồng của Lương Chung Ý là do người khác giới thiệu, người bản địa thành phố Ngọc Lan, có xe có nhà có biên chế, lương không cao nhưng ổn định, làm việc từ chín giờ sáng đến năm giờ chiều, cuối tuần được nghỉ hai ngày. Cùng Lương Chung Ý vun vén cho một gia đình nhỏ cũng coi như giản dị và hòa thuận.

 

Tiếc là hạnh phúc tưởng chừng đơn giản lại là thứ khó có được nhất. Con gái Tiểu Táo của Lương Chung Ý được chẩn đoán mắc bệnh teo cơ tủy sống vào năm bốn tuổi, một cô bé yêu thích nhảy múa lại không bao giờ có thể nhảy múa được nữa.

 

Cả gia đình dốc cạn túi, bán nhà bán xe, chạy vạy khắp nơi vay tiền chữa bệnh, nhưng cuối cùng vẫn không giữ lại được thiên thần nhỏ này. Sau ba năm chống chọi với bệnh tật, Tiểu Táo vừa qua sinh nhật bảy tuổi không lâu thì mất, cùng năm đó Lương Chung Ý và chồng cũng ly hôn.

 

Căn bệnh hiếm gặp này thuộc loại di truyền lặn trên nhiễm sắc thể thường, nghĩa là nếu họ muốn có thêm một đứa con nữa, cũng có khả năng sẽ lại di truyền căn bệnh này.

 

Chồng của Lương Chung Ý không thể chấp nhận được việc sau này không có con, nhưng rõ ràng ông ta và Lương Chung Ý không thích hợp để sinh thêm một đứa nữa. Thế là ông ta đã đề nghị ly hôn, Lương Chung Ý không chút do dự đã đồng ý, hai người chia tay trong hòa bình.

 

Sau khi ly hôn, Lương Chung Ý bắt đầu cuộc sống độc thân. Mười mấy năm trôi qua, cô cũng đã quen với cuộc sống hiện tại. Tuy chỉ có một mình, nhưng cuộc sống có quá nhiều bận rộn. Nhìn từng lứa học sinh tốt nghiệp, bước vào cuộc sống mới, đôi khi Lương Chung Ý cảm thấy mệt mỏi, nhưng cũng đã quen với sự mệt mỏi này.

 

Soạn giáo án xong, Lương Chung Ý lại dựa vào tình hình học sinh lớp mình để ra đề thi, những đề thi này gần như là bài tập cuối tuần của các em sau khi kiểm tra tháng kết thúc.

 

Mỗi ngày Lương Chung Ý đều bận rộn đến khuya, cô không có nhiều cuộc sống riêng tư. Mỗi ngày của cô chỉ là hai điểm trường học và nhà, điều cô bận tâm nhất cũng là việc học của đám học sinh. Cũng không phải cô cống hiến quá nhiều cho nghề giáo, chỉ là đã quen rồi, quen với cuộc sống một mình như thế này.

 

Kim đồng hồ đều đặn dịch chuyển từng ô, ánh đèn trong phòng làm việc vẫn luôn sáng, tiếng bút viết trên trang giấy, tiếng lật sách thỉnh thoảng lại vang lên, ngược lại càng làm cho đêm khuya thêm phần tĩnh lặng.

 

Điều Lương Chung Ý không biết là, trên ghế sofa nhà cô, vẫn luôn có một cô gái ngồi đó.

 

Tóc dài, trông rất xinh đẹp, khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, lặng lẽ ngồi trong phòng khách, ẩn mình ở nơi không có ánh sáng, nhưng vẫn luôn quay đầu nhìn Lương Chung Ý trong phòng làm việc.

 

Hình nhân giấy nhỏ kẹp trong áo khoác của Lương Chung Ý bay ra khỏi túi áo, nhẹ nhàng đáp xuống đất. Rõ ràng không có mắt mũi ngũ quan, chỉ có những phù văn chu sa, nhưng dường như cô gái lại thấy được một vẻ nghiêm nghị trên khuôn mặt của người giấy nhỏ.

 

Cô gái nhìn chằm chằm người giấy nhỏ, rồi lại ngẩng đầu nhìn Lương Chung Ý đang cặm cụi làm việc trong phòng, trong mắt dần dần hiện lên một tia nghi hoặc. Khi người giấy từ từ tiến lại gần, linh quang của phù văn trên đó lúc ẩn lúc hiện, những đường chú văn khắc chế âm hồn khiến cô rất khó chịu.

 

Mãi cho đến khi sự tiếp cận của người giấy nhỏ gây ra cảm giác bỏng rát đau đớn trên người, cuối cùng cô gái cũng không chịu nổi nữa mà biến mất khỏi căn nhà.

 

Người giấy nhỏ lượn một vòng trong nhà, xua tan âm khí còn sót lại của nữ quỷ, rồi lại bay vào túi áo khoác.

 

——

 

Sáng sớm tinh mơ, đã có những học sinh dậy sớm đến trường, thậm chí học sinh chuyên thể dục đã bắt đầu tập luyện buổi sáng. Quý Nam Tinh vẫn còn đang đánh răng trong nhà, rửa mặt xong, vừa thay đồng phục, chiếc điện thoại để trên giường lại sáng lên.

 

Quý Nam Tinh cầm lên xem, là tin nhắn Wechat của Tiêu Dã, bảo cậu đừng ăn sáng, hôm nay hắn mang cho cậu món bánh bao súp đặc sản nhà họ Tiêu.

 

Quý Nam Tinh mỉm cười, trả lời bằng một biểu tượng cảm xúc gật đầu, rồi quay người đi sắp xếp cặp sách.

 

Tiêu Dã đang ngồi trên xe, sắp đến trường, nhìn thấy nhãn dán đó cũng không nhịn được cười.

 

Bạn nhỏ cùng bàn này của hắn tuy không phải là một chàng trai lạnh lùng không cảm xúc, nhưng biểu cảm cũng khá ít. Có lẽ do vấn đề sức khỏe, lúc nào cậu cũng mang vẻ lạnh lùng yên tĩnh. Không ngờ trên mạng lại dễ thương đến vậy, còn biết dùng sticker hình mèo.

 

Xe vừa dừng ở cổng trường, Tiêu Dã đã thấy Quý Nam Tinh từ bên kia đường đi tới. Giữa một đám học sinh cấp ba, Quý Nam Tinh trắng trẻo nổi bật vô cùng, vì vậy giữa đám đông cũng có thể dễ dàng nhận ra cậu.

 

Tiêu Dã xách hộp giữ nhiệt đứng bên đường, hoàn toàn không để ý đến những ánh mắt liếc nhìn rồi ngoái lại của những người đi ngang qua, mắt chỉ dán vào người cậu bạn nhỏ cùng bàn đang đi trên vạch kẻ đường, nhìn cậu ấy ngày một gần mình.

 

Mãi đến khi cậu bạn nhỏ cùng bàn đã ở ngay trước mắt, Tiêu Dã mới nhấc hộp giữ nhiệt lên: “Ngoài bánh bao súp, còn có mấy cái há cảo tôm nữa, đều là nhà tự làm.”

 

Quý Nam Tinh đưa tay định nhận lấy hộp thức ăn, giây tiếp theo đã bị Tiêu Dã tránh được, sau đó hắn thành thạo khoác tay lên vai cậu: “Tôi xách cho, hơi nặng.”

 

Quý Nam Tinh liếc nhìn cánh tay đang khoác trên người mình: “Rồi đè hết trọng lượng lên người tôi?”

 

Tiêu Dã không nghĩ ngợi, cứ thế theo tư thế khoác vai cậu mà đưa tay lên véo nhẹ má cậu: “Cậu nói câu này có cắn rứt lương tâm không? Anh đây sao nỡ đè cậu, đã thu lực lại rồi được chưa, với cái thân hình nhỏ bé này của cậu, chẳng phải đè một cái là sụn luôn sao.”

 

Quý Nam Tinh tát một cái lên bàn tay đang nhéo má mình: “Đừng có động tay động chân.”

 

Trương Nguyên đi ngang qua bọn họ: “Giữa thanh thiên bạch nhật, có thể chú ý ảnh hưởng chút được không.”

 

Đè hay không đè, đó là chuyện có thể nói công khai vậy sao.

 

Tiêu Dã thuận thế buông Quý Nam Tinh ra, rồi đuổi theo đá Trương Nguyên, hai người vừa đi vừa đùa giỡn suốt đường đến lớp.

 

Biết Quý Nam Tinh ăn không ít, trong hộp thức ăn ngoài bánh bao súp và há cảo tôm, tầng dưới cùng còn có một bát chè trôi nước hoa quế. Sau đó Tiêu Dã lại như làm ảo thuật, từ trong cặp lấy ra một chai sữa chua, hôm trước hắn thấy Quý Nam Tinh uống qua, chắc là thích uống.

 

Quý Nam Tinh đã sớm đói bụng, hình nhân giấy nhỏ có thể hoạt động là dựa vào sức mạnh của cậu làm nền tảng, nên việc chế tạo một hình nhân giấy nhỏ rồi điều khiển nó cũng tiêu hao không ít năng lượng.

 

Lúc này ngửi thấy mùi thơm, cậu cũng không khách sáo mà bắt đầu ăn.

 

Bánh bao súp không quá lớn, tuy có hộp giữ nhiệt, nhưng từ nhà Tiêu Dã đến đây cũng hơi xa, lúc này nhiệt độ vừa phải, không nóng miệng, nhưng cũng không quá nguội.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Quý Nam Tinh cắn một miếng nhỏ để thử nhiệt độ trước, xác định không quá nóng rồi thì gần như một miếng một cái.

 

Kích thước của há cảo tôm cũng vừa phải, tôm rất tươi và ngọt, vỏ bánh rất mỏng, một viên gắp lên trông trong suốt. Bên cạnh còn có một hộp tương ớt nhỏ, há cảo chấm tương ớt mang lại một hương vị rất đặc biệt.

 

Tiêu Dã chăm chú nhìn cậu ăn, mỗi lần ăn một cái, gò má gầy gầy lại được căng ra thành một đường cong rất đáng yêu. Nhìn đến độ Tiêu Dã bất giác xoa xoa ngón tay, bàn tay vừa nãy véo má Quý Nam Tinh dường như vẫn còn lưu lại cảm giác mềm mại tinh tế, vừa mịn vừa mềm.

 

Mãi đến khi bữa sáng hắn mang đến đều bị Quý Nam Tinh ăn hết, Tiêu Dã mới hoàn hồn, rồi ánh mắt liếc xuống bụng Quý Nam Tinh. Rốt cuộc đồ ăn đã đi đâu hết rồi? Hắn mang đến là phần cho hai người, ăn khỏe như vậy mà lại không lên cân.

 

Quý Nam Tinh không biết mình đã ăn luôn cả phần của hắn, xếp từng tầng của hộp thức ăn lại, rồi nói với Tiêu Dã: “Lát nữa tôi mang đi rửa.”

 

Tiêu Dã đậy nắp hộp lại, rồi đặt xuống dưới ghế của mình: “Rửa cái gì, tôi mang thẳng về nhà có người rửa. Thế nào, dì đầu bếp nhà tôi làm có ngon không? Nếu cậu thích, sau này tôi sẽ thường xuyên mang cho cậu.”

 

Quý Nam Tinh trước tiên gật đầu: “Rất ngon.” Rồi lại lắc đầu: “Không cần mang thường xuyên đâu, phiền lắm.”

 

Tiêu Dã: “Có gì phiền đâu, cậu thích ăn thì không phiền.”

 

Trương Nguyên ngồi phía sau hóng chuyện: “Tôi cũng thích ăn.”

 

Tiêu Dã không chút khách sáo: “Đi chỗ khác chơi đi.”

 

Vì kiểm tra tháng nên hôm nay không có tiết tự học buổi sáng. Cô chủ nhiệm cũng đến sớm để cho cả lớp chuyển bàn, phải xếp chỗ ngồi thành từng hàng một, còn phải đổi phòng thi.

 

Phòng thi của Quý Nam Tinh và Trần Thập Nhất ở ngay tại lớp, nên cũng không cần đổi phòng. Trong lúc chờ đến giờ thi, Trần Thập Nhất chạy đến trước mặt Quý Nam Tinh hỏi: “Tình hình thế nào rồi?”

 

Quý Nam Tinh: “Giải quyết rồi.”

 

Trần Thập Nhất nhỏ giọng: “Vậy là Lương Sư Thái thật sự gặp ma à?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Không hẳn là gặp ma.”

 

Chuyện này thực ra vẫn chưa được giải quyết, vì cậu phát hiện âm hồn trong nhà cô chủ nhiệm không phải là khách âm, nhưng dường như lại không có ác ý với cô chủ nhiệm, tình hình cụ thể có lẽ còn phải điều tra thêm. Nhưng chuyện này không cần thiết phải nói quá chi tiết với Trần Thập Nhất, thế là cậu chỉ nói: “Trên người cô ấy có chút âm khí không tốt, nhưng đã xua tan rồi, không có chuyện gì lớn.”

 

Trần Thập Nhất ồ một tiếng. Tuy rất tò mò về quá trình giải quyết của Quý Nam Tinh, nhưng sắp thi rồi, cũng không có nhiều thời gian để họ nói chuyện, đành phải tạm thời nén lại tò mò trong lòng.

 

Bên kia, phòng thi của Tiêu Dã ở tầng hai, hắn nhân lúc trước khi thi chạy ra siêu thị nhỏ. Trương Nguyên tưởng hắn đi mua nước, kết quả thấy hắn mua mấy cái bánh mì rồi ăn vội trong vài ba miếng, đột nhiên nghĩ đến điều gì đó rồi bật cười: “Không lẽ bữa sáng hai người mà cậu mang đến bị Quý Nam Tinh ăn hết một mình rồi à?”

 

Tiêu Dã uống một ngụm nước để nuốt trôi miếng bánh mì trong miệng: “Tôi tưởng cậu ấy ăn không hết, nghĩ là cậu ấy ăn không hết thì tôi ăn, thằng nhóc này trên người chẳng có mấy lạng thịt mà sức ăn cũng không nhỏ.”

 

Trương Nguyên cười không ngớt: “Người ta cũng đâu có nhỏ hơn cậu bao nhiêu, hơn nữa mấy hôm nay ăn cơm cùng nhau là có thể thấy cậu ấy ăn rất khỏe rồi.”

 

Tiêu Dã lại xé một túi bánh mì khác: “Thế nên đã tính sai, lần sau tôi sẽ mang thêm.”

 

“Còn có lần sau nữa à, cậu bị làm sao thế, sao lại nhiệt tình với người ta như vậy?”

 

Tiêu Dã liếc xéo cậu ta một cái: “Nhiệt tình cái gì, không phải đã nói hai nhà chúng tôi trước đây quan hệ tốt, anh tôi và anh cậu ấy còn là bạn thân từ nhỏ sao. Bây giờ em trai người ta học cùng lớp với tôi, sức khỏe lại không tốt, đổi lại là cậu, cậu có chăm sóc không?”

 

Trương Nguyên thử đặt mình vào tình huống đó, chắc chắn là sẽ chăm sóc, nhưng vẫn cảm thấy Tiêu Dã có hơi chăm sóc quá mức. Nhưng nghĩ lại người đó là Quý Nam Tinh, thôi được rồi, càng nên chăm sóc hơn.

 

Tiếng chuông vang lên, cả trường học chìm vào yên tĩnh. Ngoài khối mười, khối mười một và mười hai cũng đang kiểm tra tháng. Nhưng khối mười một, mười hai chỉ là kiểm tra tháng bình thường, có điểm là xong, còn khối mười thì có điểm xong còn phải họp phụ huynh.

 

Buổi họp phụ huynh được ấn định vào chiều thứ Sáu, chiều họp xong là tan học luôn. Còn sau khi tan học là được nghỉ ngơi thoải mái hay là ăn roi ăn vọt, thế thì phải xem năng lực của mỗi người.

 

Hai ngày thi kết thúc, tiếng chuông vừa vang lên, mọi người đã nhanh chóng lao ra khỏi phòng thi. Khi Tiêu Dã và Trương Nguyên từ các phòng khác trở về, các bạn trong lớp đã bắt đầu sôi nổi đối chiếu đáp án.

 

Tiêu Dã vừa kê lại bàn học, vừa lấy từ trong túi ra một túi bánh mì kẹp mứt đưa cho Quý Nam Tinh: “Thi thế nào?”

 

Quý Nam Tinh gật đầu: “Cũng được, cho tôi à?”

 

Tiêu Dã mỉm cười: “Vừa đi mua nước thấy hiếm khi còn, nên tiện tay mua luôn. Vừa hay còn nửa tiếng nữa mới tới giờ tan học, nhân lúc cô giáo chưa đến thì ăn nhanh đi.”

 

Quý Nam Tinh xé túi bánh mì, thuận miệng nói: “Lát nữa tôi chuyển tiền cho cậu qua Wechat.”

 

Tiêu Dã khẽ tặc lưỡi một tiếng: “Có mấy đồng bạc đâu mà chuyển qua chuyển lại làm gì. Lát nữa muốn ăn gì? Mới thi xong tiêu hao nhiều năng lượng, ra ngoài ăn nhé?”

 

Quý Nam Tinh sao cũng được, ăn gì cũng được.

 

Trương Nguyên ngồi sau nói: “Vậy đi gọi món nhé? Hay là đến quán ăn nhỏ lần trước?”

 

Tiêu Dã và Quý Nam Tinh đều không có ý kiến, lại vào nhóm nhỏ chọc Trần Thập Nhất một cái. Bây giờ bữa trưa bữa chiều, cơ bản đều là bốn người họ đi cùng nhau.

 

Trong lớp học ồn ào như ong vỡ tổ, cô chủ nhiệm vừa bước vào đã gõ bục giảng: “Tất cả đều làm bài rất tốt phải không? Đều được điểm tuyệt đối rồi à? Đứng từ xa đã nghe thấy các em ồn ào, cả tầng ba này chỉ có lớp các em là ồn nhất!”

 

Cô chủ nhiệm xả một tràng, cả đám ngoan ngoãn im lặng, rõ ràng lớp nào thi xong cũng ồn ào như vậy.

 

Đợi tất cả im lặng, cô chủ nhiệm lại bảo họ kê lại ghế: “Tối nay tự học sẽ giảng đề cho các em, các em cũng tự chấm điểm đi, họp phụ huynh chiều mai cũng biết đường mà liệu.”

 

Nghe lời này, cả đám lại kêu gào thảm thiết, hôm nay thi xong mai có điểm, tốc độ có phải hơi nhanh quá không, cứ tưởng ít nhất cũng phải kéo dài được một cái cuối tuần chứ.

 

Trời càng lúc càng tối, trên một chiếc xe đang chạy trên đường có một gia đình ba người. Cậu thiếu niên mười lăm, mười sáu tuổi tựa vào ghế sau, ôm điện thoại chơi game.

 

Người chồng đang lái xe, người vợ ngồi ghế phụ thì đôi mày chau lại, giọng điệu có chút chua ngoa cay nghiệt: “Đây vốn là cô ta nợ chúng ta! Bảo cô ta dùng quan hệ nhét con trai vào trường Ngọc Lan thì làm sao! Nếu cô ta dám từ chối, tôi có thể làm ầm ĩ cho cả trường biết cô ta là kẻ giết người!”

 

Người đàn ông đang lái xe nói: “Bà đừng có ngay từ đầu đã cứng rắn như vậy, cứ nói chuyện tử tế trước đã, nếu không được thì hẵng hay.”

 

Người phụ nữ hừ lạnh một tiếng: “Dù sao thì sau này con trai có thành tài hay không là trông cậy vào ông cả đấy.”

 

Cậu con trai ở ghế sau bực bội đảo mắt nhìn bố mẹ, rồi lại cúi đầu tiếp tục tập trung vào trò chơi trong tay.

 

Mà ở phía bên kia của ghế sau, có một cô gái tóc dài mà họ không nhìn thấy đang ngồi đó. Cùng với những kế hoạch lừa gạt, uy hiếp, tính toán của hai vợ chồng, hắc khí trong xe cũng ngày càng lan rộng.

 

Quý Nam Tinh đang trong tiết tự học thứ hai buổi tối thì cảm nhận được có chút khác thường, dấu ấn cậu để lại trên người nữ quỷ ở nhà cô chủ nhiệm đang biến mất.

 

Chấp niệm của nữ quỷ đó chưa tan, nhưng thần trí vẫn tỉnh táo và chưa từng hại người, nên Quý Nam Tinh mới không ra tay bắt quỷ ngay mà chỉ để lại dấu ấn. Dấu ấn này có thể đề phòng cô mất trí làm hại người khác. Bây giờ dấu ấn này bị kích động, chứng tỏ nữ quỷ đã sử dụng quỷ khí. Có thể khiến một con lệ quỷ sử dụng quỷ khí, hoặc là gặp phải thứ gì đó mạnh hơn để tự vệ, hoặc là sắp hại người.

 

Cảm nhận được dấu ấn không ở quá xa mình, Quý Nam Tinh liếc nhìn giáo viên đang giảng đề trên bục, rồi đặt bút xuống ôm lấy ngực.

 

Tiêu Dã ở bên cạnh chú ý đến hành động của cậu ngay lập tức, vội vàng đưa tay đỡ lấy cậu: “Sao vậy? Khó chịu à?”

 

Quý Nam Tinh nhíu mày ừ một tiếng, rồi gật đầu.

 

Tiêu Dã lo lắng đứng bật dậy: “Thuốc đâu? Thuốc cậu để ở đâu?”

 

Quý Nam Tinh định lấy cặp sách, Tiêu Dã sợ cậu cử động lung tung sẽ càng khó chịu hơn, bèn đưa tay lấy cặp của cậu, rồi tìm thấy lọ thuốc trong ngăn nhỏ. Hắn từng xem tài liệu mà chị dâu đưa, biết có một số loại thuốc tim phải đặt dưới lưỡi, vội vàng đổ ra một viên: “Cái này là uống hay là đặt dưới lưỡi?”

 

Quý Nam Tinh lấy viên thuốc màu trắng từ tay hắn cho vào miệng.

 

Động tĩnh bên này sớm đã thu hút sự chú ý của xung quanh, giáo viên dạy toán tiết tự học này của bọn họ đi tới: “Sao vậy em?”

 

Tiêu Dã kể lại tình hình. Cô giáo dạy toán là một cô giáo có vóc dáng nhỏ bé, cô cũng không thể cõng học sinh, đành nói: “Có phải khó chịu lắm không? Hai bạn nào đó giúp đưa em ấy đến phòng y tế, lớp trưởng, đi tìm cô chủ nhiệm của các em, liên lạc với gia đình em ấy đến.”

 

Bệnh tim không phải chuyện nhỏ, chuyện này phải liên lạc với gia đình ngay lập tức.

 

Cứ như vậy, Quý Nam Tinh được đưa đến phòng y tế, không lâu sau đã được người nhà đón đi.

 

Tiêu Dã không yên tâm muốn đi theo, ít nhất cũng phải thấy Quý Nam Tinh không sao hắn mới yên lòng, nhưng cô chủ nhiệm không cho, cứng rắn giữ hắn lại. Tiêu Dã không còn cách nào khác, đành nhìn Quý Nam Tinh được dìu lên xe.

 

Xe vừa rời khỏi trường, Quý Nam Tinh vừa rồi còn ốm yếu liền ngồi thẳng dậy, nói với trợ lý đến đón mình: “Lái về phía đường Dân Hoài.”

 

Anh trợ lý lập tức đổi hướng, lái xe theo con đường mà Quý Nam Tinh chỉ.

 

Hơn tám giờ tối, trên con đường không thuộc khu vực sầm uất, xe cộ qua lại không nhiều. Một chiếc xe con vốn đang chạy bình thường, đột nhiên chuyển làn rồi đi ngược chiều, các xe qua đường hoảng hốt né tránh, có người còn thò đầu ra cửa sổ chửi bới.

 

Nhưng tài xế chiếc xe con vẫn vững vàng đi ngược chiều, cho đến khi một chiếc xe tải lớn chạy tới đối diện.

 

Dường như Tài xế xe tải không nhìn thấy chiếc xe con, vẫn giữ tốc độ đều đều tiến tới.

 

Ngay khi hai xe sắp va chạm, Quý Nam Tinh đã đến ngã tư, một lá bùa được ném ra. Ngay khoảnh khắc cậu bắt quyết, chiếc xe ngược chiều vốn đang chạy ổn định bỗng lạng lách như rắn trườn mấy cái.

 

Tài xế trong xe dường như đã bẻ lái gấp, tránh được chiếc xe tải đó, nhưng thân xe cũng vì mất kiểm soát mà đâm thẳng vào lan can bên đường. Đầu xe móp méo, thân xe trông thật thảm thương, ba người trong xe máu me bê bết, ngã gục trong xe không rõ sống chết.

 

Hết chương 24.

 

Chương 24: Cô Gái Tóc Dài

Ngày đăng: 20 Tháng 9, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên