Chương 24: Hai Dấu Chấm Hỏi
Cái chết của phú ông Tuân đã kéo theo sự biến đổi của cả khu trang viên. Trong màn đêm bao phủ, căn biệt thự trở thành tâm điểm kinh hoàng nhất, giống như một khối u thịt khổng lồ dị dạng, đang ngọ nguậy một cách kỳ dị.
Cả nhóm dừng chân bên ngoài biệt thự, trong lòng không khỏi chùn bước.
Sau khi cho cá ăn, cậu sinh viên đại học lấy lại chút can đảm, lên tiếng: “Hay là chúng ta đốt nhà đi?”
Chu Kỳ An liếc nhìn cậu ta như nhìn một kẻ ngốc nghếch. Cậu sinh viên đại học ngượng ngùng gãi đầu.
Giờ đây, Chu Kỳ An là người có vẻ ngoài bình thường nhất trong số họ, nhưng đồng thời cũng là kẻ dị thường nhất. Người khác đều đang dần biến thành quái vật, chỉ có cậu là như một nam yêu tinh.
Tùy ý xé một mảnh vải cột mái tóc dài của mình lên, Chu Kỳ An thản nhiên nói: “Lửa có thể kìm hãm NPC, nhưng chỉ là kìm hãm mà thôi.”
Mái tóc của cậu thật sự quá mức thu hút sự chú ý, khi di chuyển, đôi lúc còn tạo thành những đường cong tuyệt đẹp, khiến những người khác không khỏi liếc nhìn thêm vài lần.
Không để tâm đến những ánh mắt đó, Chu Kỳ An vẫn luôn tập trung suy nghĩ cách giết chết NPC.
Lúc phú ông Tuân còn sống, cậu đã không thể giết chết ông ta, huống chi là bây giờ. Cậu gần như có thể khẳng định, muốn giết chết tên đó, chỉ có thể dựa vào bảo vật cấp năm sao + thần cấp.
Cánh cửa biệt thự mở toang, bên trong hoàn toàn chìm trong bóng tối, như một hang động đáng sợ.
“Vào trong thôi.” Cậu trầm giọng nói.
Khác với vẻ hốt hoảng khi bỏ chạy trước đó, giờ đây ít nhất những người chơi cũng đã thẳng lưng bước đi.
Thậm chí cậu sinh viên đại học còn cảm thấy như mình đang sải bước vô cùng kiêu ngạo, đến khi kịp phản ứng lại, cậu ta mới nhận ra miệng mình đang há hốc, tham lam hít thở không khí… không khí nồng nặc mùi tanh tưởi mục rữa.
Cậu ta tự hỏi bản thân mình có phải bị làm sao rồi không, tại sao lại thấy mùi này dễ ngửi đến vậy?
Chu Kỳ An liếc mắt nhìn thấy hết mọi chuyện, trong lòng dâng lên cảm giác như đang bị bao vây tứ phía.
Vũng huyết bùn trên sàn tầng một không quá dày đặc, so với tầng hai và tầng ba, nơi này ít bị ảnh hưởng hơn.
“Thức ăn…” Hàn Lệ từng ăn cá sống, sau khi biến dị lại càng bị ảnh hưởng sâu sắc hơn, những chiếc vảy trên mặt cô ta theo động tác nuốt nước bọt mà mở rộng ra, thể hiện rõ ràng khao khát được ăn.
Chỉ trong vòng hai phút ngắn ngủi, cô ta đã hoàn toàn không thể kiềm chế được cơn thèm ăn, theo bản năng lẩm bẩm:
“Cá lớn nuốt cá bé, ăn thịt kẻ yếu hơn để hấp thu dinh dưỡng, mới có thể nắm giữ sức mạnh lớn hơn.”
Chu Kỳ An đứng ngay bên cạnh cô ta, mồ hôi túa ra như tắm, nhưng nét mặt cậu vẫn không đổi, cố gắng kéo bọn họ tập trung vào việc chính: “Trên cầu thang có thêm một ít vết máu, có lẽ sau khi chúng ta rời đi, Tuân Nhị đã xuống đây.”
Trần Giam nuốt nước miếng nói: “Chỉ cần không ăn thịt người là được. Chia nhau ăn một tên Tuân Nhị thôi, không đến mức biến thành quái vật hoàn toàn đâu.”
Hàn Thiên Sinh có cái “miệng cá khó nói được tiếng người”, bỗng nhiên nhìn Chu Kỳ An: “Sao tôi lại thấy cậu thơm quá vậy?”
“!” Không thể nào dẫn dắt nổi đám người này.
Bản năng của dã thú vẫn luôn nhạy bén hơn con người, cái đầu cá của Hàn Thiên Sinh đã giữ lại cho hắn ta bản năng đó. Hắn ta liên tục liếm môi, dưới ánh sáng, trông như có thể lao đến tấn công cậu bất cứ lúc nào.
Nghe vậy, những người khác cũng đồng loạt nhìn về phía Chu Kỳ An, ánh mắt ấy khiến người ta có cảm giác như đang ngửi thấy mùi thịt Đường Tăng.
“Thơm.”
“Thơm quá đi mất.”
Bọn họ vô thức vây quanh Chu Kỳ An, tiếng nuốt nước bọt liên tục vang lên.
Khác với mùi hôi thối nồng nặc trong không khí, mùi hương thoang thoảng trên người Chu Kỳ An lại đang thu hút bọn họ mãnh liệt.
Những con cá nhỏ trong hồ kén chọn không ăn Chu Kỳ An, không có nghĩa là lũ quái vật cũng chê.
Để tránh kết cục trở thành món ăn trên bàn tiệc cùng Tuân Nhị, Chu Kỳ An giơ cao dụng cụ chiếu sáng trong tay, quay đầu lạnh lùng nói: “Mấy người không sợ biến thành quái vật sao?”
Câu nói này ít nhiều gì cũng có chút tác dụng.
Nhân lúc mọi người hơi tỉnh táo lại, cậu bèn đổi giọng: “Đã đói như vậy rồi, chi bằng tìm Tuân Nhị trước, ăn một bữa no nê đã.”
Nói xong, cậu bất ngờ đá tung cánh cửa tủ gần đó: “Có phải ở đây không?”
Bên trong tủ trống không.
Chu Kỳ An lại cúi người xuống: “Hay là ở đây?”
Giọng nói lạnh lùng pha chút tinh nghịch kỳ quái, giống hệt đứa trẻ trong phim kinh dị, ngây thơ mà tàn nhẫn.
Diễn xuất nhập tâm là sở trường của Chu Kỳ An, bề ngoài là đang tìm kiếm Tuân Nhị, thực chất là cậu đang tưởng tượng ra cảnh bị sếp bắt tăng ca vào tối thứ bảy.
Chỉ cần nhập tâm một chút, oán khí tỏa ra còn nặng nề hơn cả ma quỷ.
Cậu thành công rồi!
Cuối cùng Chu Kỳ An cũng có được cảm giác “Người không ra người, ngạ quỷ không ra ngạ quỷ”.
Màn diễn xuất để đời đã thành công đánh lừa mọi người trong chốc lát, bọn họ cũng bắt đầu tìm kiếm Tuân Nhị.
Anh em tình thâm, Hàn Lệ vừa nuốt nước miếng nhìn chằm chằm vào bóng lưng Chu Kỳ An, vừa giả vờ như vô tình hỏi: “Bảo vật cấp năm sao + thần cấp ở đâu vậy? Có phải trong phòng phú ông Tuân không?”
Bảo vật chắc chắn là ở tầng ba, tiếc là lúc trước bị Tuân Nhị cản đường, không đủ thời gian.
Chu Kỳ An giả vờ như không nhìn thấy ham muốn ẩn giấu trong kẽ răng của cô ta, qua loa đáp: “Lát nữa tôi sẽ dẫn mọi người đi.”
Cậu nheo mắt, rốt cuộc thì người chơi lâu năm cũng đã sinh nghi rồi.
Theo thời gian trôi qua, cảm giác thèm ăn của bọn họ sẽ ngày càng gia tăng. Sự kiềm chế hiện tại chỉ là do lo lắng sẽ biến thành quái vật hoàn toàn, một khi biết được vị trí bảo vật, bản thân cậu sẽ không còn giá trị lợi dụng nữa…..
Sớm muộn gì cũng sẽ trở thành miếng mồi ngon.
Vũng huyết nhục trên mặt đất cản trở tốc độ di chuyển của bọn họ, Chu Kỳ An khẽ cau mày: “Cứ tiếp tục thế này không ổn.”
Đợi đến lúc leo lên cầu thang biến dị, tốc độ của cậu sẽ chậm hơn hẳn so với mọi người, sẽ bị phát hiện ra điểm bất thường.
Cậu vươn tay gọi cậu sinh viên đại học: “Lại đây.”
Ngốc nghếch cũng có cái hay, đôi mắt cá của cậu ta không toát ra bao nhiêu sát khí, ánh mắt nhìn người càng giống cún đần hơn.
“Cõng tôi.” Chu Kỳ An: “Đế giày của tôi sắp rụng ra rồi.”
Đế giày bằng keo kém chất lượng quả thực đã gần như không còn nhìn thấy.
Không đợi đối phương lên tiếng, Chu Kỳ An đã trực tiếp nhảy lên lưng cậu ta, cậu sinh viên đại học theo phản xạ cõng cậu trên lưng.
Không biết có phải do liên quan đến tam quan quá mức lương thiện của cậu ta hay không, trong số những người chơi, cậu sinh viên đại học là người ít bị ảnh hưởng nhất. Hình như phó bản này có ưu ái nhất định đối với kiểu người như vậy.
Lý do Chu Kỳ An chọn để cậu ta cõng còn một nguyên nhân khác, đối với bất kỳ sinh vật nào thì lưng cũng là một vị trí đặc biệt.
Cho dù là quái vật, khi bị con mồi cưỡi lên lưng, cũng sẽ nảy sinh cảm giác nguy hiểm và khó chịu, cảm giác này có thể kìm hãm một phần cơn thèm ăn.
So với cậu sinh viên đại học, lúc này Chu Kỳ An càng không giống người hơn.
“Kiểm tra sofa xem…”
“Lại kiểm tra chậu cây…”
Giọng nói lạnh lẽo từ trên lưng truyền đến, khiến những sợi lông tơ trên tai cậu sinh viên đại học dựng đứng cả lên.
Chu Kỳ An như vô thức, dùng giọng điệu sau khi giết chết Tuân Nhị lần đầu tiên, nói: “Anh trai tốt của tôi ơi, ra chơi với tôi nào.”
Tuân Nhị bị nổ tung, thê thảm đến mức chỉ còn lại nửa người, nửa còn lại vẫn đang từ từ hồi phục. Cho nên trong tiềm thức, dù sao Chu Kỳ An cũng ưu tiên tìm kiếm ở những vị trí thấp.
— Ra chơi với tôi nào.
Chu Kỳ An không hề biết, câu nói của mình đã truyền thẳng đến tai người trong cuộc.
Trên đỉnh đầu, người đàn ông với nửa thân mình đang bám trên chiếc đèn chùm pha lê sang trọng, mái tóc rối bù che khuất gần hết khuôn mặt, đầu Tuân Nhị thò ra từ khe hở giữa các bóng đèn, lặng lẽ quan sát phía dưới.
Đèn chùm trong biệt thự treo rất cao, nhìn từ trên xuống, mọi người đều trở nên nhỏ bé.
Chu Kỳ An đặc biệt nổi bật.
Trước mặt Tuân Nhị, cậu đã từng tháo tóc giả, tháo kính, nhưng tất cả đều không ấn tượng bằng khoảnh khắc cậu vừa bước ra khỏi hồ nước. Lúc cậu quỳ rạp xuống tìm kiếm xung quanh ghế sofa, hình ảnh phản chiếu của cả người đều in rõ trong đồng tử của Tuân Nhị.
Tìm mãi không thấy bóng dáng Tuân Nhị, Hàn Thiên Sinh có chút sốt ruột: “Hắn ta có thể chạy đi đâu được chứ?”
Vừa nói vừa nhìn Chu Kỳ An, đôi mắt cá hơi nheo lại: “Tôi vẫn cảm thấy, có lẽ là bị mùi hương của cậu che lấp mất rồi.”
Chu Kỳ An trực tiếp phớt lờ câu nói đó, đột nhiên, ánh mắt cậu lóe sáng, dường như đã phát hiện ra điều gì đó.
Không vội vàng nói ra, Chu Kỳ An giả vờ trầm ngâm một lúc, sau đó mỉm cười nói: “Dù sao Tuân Nhị cũng không chạy thoát được, chúng ta đi tìm bảo vật trước đã.”
Sau một hồi tìm kiếm không có kết quả, nhắc đến bảo vật, mọi người lại phấn khích trở lại.
Cậu sinh viên đại học cõng Chu Kỳ An lên lầu, cảm thấy cậu nhẹ hơn mình tưởng tượng rất nhiều.
Trên đường đi, Hàn Lệ vẫn không cam tâm dò hỏi vị trí bảo vật: “Xung quanh bức tượng thần sao?”
Chu Kỳ An im lặng không nói gì.
Gần đến tầng ba, luồng gió lạnh từ cầu thang liên tục thổi vào, dù đã có một thân thể quái vật, nhưng những người chơi vẫn không khỏi có chút chùn bước.
Người đi đầu tiên là Trần Giam, nhưng hắn ta lại đột nhiên dừng lại, Hàn Lệ bất ngờ va vào lưng hắn ta, cầu thang lúc này chỉ là một bãi bùn nhão, suýt chút nữa Hàn Lệ đã ngã xuống, cô ta bực bội nói: “Anh làm cái…”
Lời còn chưa dứt đã biến thành tiếng hít thở.
Ở bậc thang cuối cùng, có ông lão gầy gò đang đứng đó, lạnh lùng nhìn bọn họ.
Sau khi chết, cái lưng còng khiến phú ông Tuân trông vẫn thấp bé như vậy, ông ta mới chết chưa lâu, nhưng những vết thi ban trên mặt đã lan rộng, thần sắc lạnh lẽo và đờ đẫn.
Những người chơi bất ngờ chạm mặt ông ta, trực tiếp cảm nhận được sự oán độc sâu sắc ẩn giấu trong đôi mắt hốc hác như hạt táo tàu kia.
Hàn Lệ rất muốn quay đầu bỏ chạy, nhưng vẫn cố gắng kìm nén suy nghĩ đó.
“Kẻ trộm đáng chết…” Đôi môi khô khốc của phú ông Tuân không ngừng lặp lại: “Kẻ trộm đáng chết…”
Hàn Lệ lùi lại một bước nhỏ.
Cảm giác lạnh lẽo từ trên người oán linh ập đến, khiến mọi người theo bản năng muốn lùi bước.
Đúng lúc này, giọng nói của Chu Kỳ An đột nhiên vang lên từ phía sau: “Mọi người…”
Giọng cậu đè rất thấp, mang theo cảm giác gấp gáp không thể trì hoãn được: “Bảo vật ở sau một cánh cửa trên tầng ba, yểm trợ cho tôi, tôi đi mở cửa bằng chìa khóa.”
“…” Lời này nghe thật lạnh sống lưng.
Những chiếc vảy trên mặt Hàn Lệ theo động tác co giật của khóe miệng mà khẽ run lên, cuối cùng cô ta cũng hiểu được điểm bức bối nhất của phó bản này ở đâu, giống như tất cả các phó bản khác, người chơi luôn tính kế lẫn nhau, ngay từ đầu đã không ngừng có ý định hãm hại lẫn nhau, nhưng kết cục của lần nào cũng đều là bọn họ liều mình xông pha vì một ai đó.
Rõ ràng một phút trước còn đang nghĩ cách ăn thịt đối phương.
Bị dọa sợ, bây giờ Hàn Lệ thậm chí còn nghi ngờ liệu có thực sự có bảo vật trên tầng ba này hay không.
Cách đó một bước chân, sắc mặt Trần Giam cũng không tốt hơn là bao.
Bọn họ không có chìa khóa, cũng không biết vị trí cụ thể, chỉ có thể trông cậy vào Chu Kỳ An dẫn đường. Kế hoạch ban đầu là nhân lúc cánh cửa dẫn đến kho báu mở ra, sẽ hợp lực tấn công đối thủ mạnh nhất trước.
Chưa kịp suy nghĩ nhiều, phú ông Tuân đã dùng một tư thế kỳ dị không cách nào miêu tả được lao đến chỗ bọn họ, ông ta giơ nanh múa vuốt, miệng cứ lặp đi lặp lại chữ “Kẻ lừa đảo” với tốc độ cực nhanh, nghe như một lời nguyền rủa, nhưng lại có hơi hỗn loạn.
Mục tiêu tấn công đầu tiên của ông ta là Chu Kỳ An, người có chỉ số thù hận cao nhất.
Hàn Lệ theo bản năng kêu lên: “Bảo vệ cậu ta!”
Vừa dứt lời, cô ta càng thêm lạnh lòng.
“Tao hận mày.” Hàn Lệ lôi ra một đạo cụ cấp cao, nghiến răng nghiến lợi nói.
Chu Kỳ An nhảy xuống khỏi lưng cậu sinh viên đại học, nấp sau bờ vai rắn chắc của Hàn Thiên Sinh, lợi dụng cái đầu cá to lớn của anh ta che chắn cho mình. Để phòng hờ, cậu không dùng dãi lụa trắng tấn công phú ông Tuân.
Chỉ số thù hận đã đủ cao rồi, việc cấp bách lúc này là phải giảm thiểu sự tồn tại của bản thân xuống mức thấp nhất có thể.
“Tôi xông thẳng qua đó.” Chu Kỳ An hạ thấp giọng, cuối cùng cũng nói ra vị trí đại khái của kho báu: “Đợi tôi đến gần bức tượng thần, phú ông Tuân chắc chắn sẽ đuổi theo, tranh thủ cho tôi một phút.”
Một phút, nghe có vẻ rất ngắn, nhưng để chống lại oán linh, nói là một thế kỷ cũng không ngoa.
Hàn Thiên Sinh suýt chút nữa thì cắn nát một cái răng cá: “Tốt nhất là cậu nên thành công.”
Thất bại thì biến thành vật hi sinh ở đây không phải là lời nói suông, Chu Kỳ An cũng không dám lơ là, nhân lúc phú ông Tuân bị đạo cụ cấp cao cản trở, cậu triệu hồi dãi lụa trắng trải đường, giảm bớt lực hút của máu thịt trên mặt đất, bản thân thì liều mạng chạy về phía bức tượng thần.
Chạy nước rút, di chuyển lư hương… tất cả các động tác đều được thực hiện rất dứt khoát, không dám chậm trễ dù chỉ là một chút.
Vì muốn tiết kiệm thời gian, nói là di chuyển, chi bằng nói là Chu Kỳ An vừa đẩy vừa đá.
Lư hương khổng lồ rơi từ trên bàn thờ xuống, phát ra tiếng động lớn kinh thiên động địa.
Bức tượng thần dường như bị đánh thức, khẽ động đậy, lớp sơn bên ngoài trở nên đậm hơn một chút.
Chu Kỳ An nhìn thấy đôi mắt của nó, đáng sợ hơn phú ông Tuân rất nhiều. Vốn nên có đôi mắt sáng lại gần như không thấy tròng trắng, bức tượng từ trạng thái “mở hé” đã mở to hơn một chút, xung quanh khóe mắt cũng xuất hiện một tầng sương máu.
“Mẹ già ơi phù hộ cho con, ngàn vạn lần đừng để nó thức dậy vào lúc này.”
Lỡ như bức tượng thần tình cờ kết thúc thời gian nghỉ ngơi, cậu khóc cũng không kịp.
Hàng loạt động tác của Chu Kỳ An khiến phú ông Tuân tức giận tím mặt, vũng máu trên mặt đất ngưng tụ thành một bàn tay khổng lồ, bóp lấy cổ cậu.
“Anh Thiên Sinh, cứu em!”
Tiếng gọi “Anh” này thật sự là xuất phát từ đáy lòng.
Hàn Thiên Sinh: “!”
Không cứu cũng phải cứu, đám côn trùng trong biệt thự đã bị nuốt sạch từ lâu, năng lực triệu hồi coi như tạm thời bị phế, Hàn Thiên Sinh triệu hồi đạo cụ, một sợi dây thừng xuất hiện từ trong hư không, trói chặt lấy bàn tay máu.
Dù sao thì bàn tay máu cũng không phải là bản thể của phú ông Tuân, bị cản trở một chút thì liền chuyển hướng sang tấn công Hàn Thiên Sinh.
Hàn Thiên Sinh bị bàn tay máu đánh bay ra xa vài mét, phun ra một ngụm máu tươi.
Năm ngón tay của bàn tay khổng lồ chụm lại thành móng vuốt, tiếp tục chụp về phía Chu Kỳ An.
Mùi máu tanh từ phía sau ập tới khiến Chu Kỳ An đang mò mẫm tìm kiếm cánh cửa không khỏi rợn tóc gáy.
“Chị Hàn Lệ, cứu em!”
Hàn Lệ: “… Câm miệng!”
Cùng lúc đó, một luồng điện nhỏ bắn về phía bàn tay máu, giúp cậu tranh thủ thêm vài giây.
“Ở đâu…” Từ đầu đến cuối Chu Kỳ An vẫn không quay đầu lại, nhịn không được nhíu mày, chẳng lẽ bị con nhện nhiều mắt lừa mình à?
Phía dưới lư hương bằng phẳng như được đổ bê tông, căn bản không nhìn thấy cánh cửa nào. Cậu do dự một chút, sau đó dứt khoát lấy chìa khóa ra, úp lòng bàn tay di chuyển xung quanh.
Hành động gần như là “Chết đuối vớ được cọng rơm” này lại phát huy tác dụng, khi dừng lại ở một điểm nào đó, bàn thờ khẽ lõm xuống, một tia sáng vàng đột nhiên lóe lên. Vô số hoa văn hình đồng xu xuất hiện phía trên, mỗi lỗ nhỏ như đang ngọ nguậy, trong đó có một lỗ hẳn là ổ khóa.
Nụ cười của Chu Kỳ An còn chưa kịp nở rộ, tiếng gầm gừ giận dữ của phú ông Tuân đã vang lên: “Thì ra là mày trộm chìa khóa!”
Ông ta tức giận đến mức thân hình nhỏ bé bỗng nhiên phình to ra thành hình khổng lồ.
Hàn Lệ: “Không ổn, ông ta đang mạnh lên!”
Gần như ngay khi Hàn Lệ vừa dứt lời, những khối thịt trên tường cũng bắt đầu rơi xuống.
Chu Kỳ An đang mò mẫm tìm kiếm, một phần lớn rơi trúng vai cậu, khối thịt không chỉ bốc mùi hôi thối, mà còn thoang thoảng mùi chua, giống như bị tẩm axit dạ dày đậm đặc gấp mấy chục lần.
Vai áo sơ mi bị ăn mòn, axit mạnh nhanh chóng tiếp xúc với lớp thịt non phía dưới, thiêu đốt thành từng vết thương như tổ ong. Chu Kỳ An buông thõng hai tay, cắn răng chịu đựng cơn đau, tiếp tục tìm kiếm ổ khóa trong ánh sáng vàng.
Cơn đau khiến thần kinh như muốn tê dại, ảnh hưởng đến hoạt động của cánh tay, hai hàng chân mày trên mặt cậu gần như nhíu chặt, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
Chu Kỳ An: ” Anh Trần…”
“Đừng gọi anh.” Trần Giam sắp bị phú ông Tuân đánh cho hấp hối luôn rồi, cả người bê bết máu, trông cũng rất thảm hại: “Anh sắp bị đánh chết rồi.”
“Anh Trần Giam, anh làm được mà!”
Bà nó chứ.
Cậu còn tâm trí cổ vũ nữa à?!
Kìm chân phú ông Tuân có thể khiến tốc độ rơi của mấy khối thịt kia chậm lại một chút, tiếc là chút tốc độ chậm lại này đối với Chu Kỳ An mà nói chẳng khác nào muối bỏ bể.
Chu Kỳ An hoàn toàn dựa vào ý chí để chống đỡ, ánh sáng vàng quá chói mắt, phần lớn thời gian cậu chỉ có thể nhìn thấy những hoa văn hình đồng xu giống như da báo xuất hiện trên bàn thờ.
“Cậu sinh viên.”
Cậu sinh viên đại học đang ôm đầu chạy trốn giật nảy mình, không phải chứ, anh còn chưa tha cho tôi nữa hả.
Tôi có thể làm gì đây?
Chu Kỳ An: “Cổ vũ cho anh đi.”
Trần Giam: “…”
Sinh viên: “…”
Đúng lúc bọn họ nghĩ rằng tiếp theo sẽ có thêm những lời nói hoang đường gì đó, thì sắc mặt đau đớn của Chu Kỳ An bỗng nhiên xen lẫn một chút vui mừng.
“Tìm thấy rồi!”
Tinh thần mọi người đều chấn động.
Không còn dựa vào việc nói chuyện để chuyển dời sự chú ý khỏi cơn đau nữa, khi tay Chu Kỳ An trượt đến vị trí trung tâm hơi chếch về phía Tây, chìa khóa bị một trong những hoa văn hình đồng xu hút chặt, vừa khít lọt vào trong.
Bàn thờ này không có ngăn kéo, mặt trên đổ bê tông thẳng đứng xuống dưới, nặng nề vô cùng. Nhưng sau khi cắm chìa khóa vào, tay Chu Kỳ An bị một lực hút bao trùm, dường như có thứ gì đó đang hút máu của cậu.
Vết thương trên người cũng đang chảy máu, tiếp tục để những khối thịt này rơi trúng người, sớm muộn gì cũng chết.
“Chị Hàn Lệ…..”
“Tên khốn này, mày đã gọi tao một lần rồi!” Cùng lúc đó, Hàn Lệ bị phú ông Tuân đánh bay ra xa.
Suýt chút nữa thì quên mất, đến lượt anh trai cô ta rồi.
Chu Kỳ An hít một hơi thật sâu, bắt đầu gọi Hàn Thiên Sinh: “Thiên Sinh…”
“Thiên Sinh cái đầu cậu!” Giọng nói truyền đến từ dưới mặt đất, đầu cá của Hàn Thiên Sinh suýt chút nữa đã bị phú ông Tuân giẫm nát: “Tên khốn nhà cậu!”
Chu Kỳ An nhướng mày, trách không được suýt chút nữa đã quên mất hắn ta, thì ra là bị giẫm xuống đất rồi.
Sau khi điểm danh xong một lượt, Chu Kỳ An lại gọi đến đầu tàu.
“Anh Trần Giam, chị Hàn Lệ, cậu sinh viên…” Trán Chu Kỳ An lấm tấm mồ hôi, lần lượt gọi tên từng người một, đây là một kiểu giải tỏa vô nghĩa, chỉ để giúp cậu tập trung tinh thần, không bị ngất xỉu.
Phú ông Tuân cười lạnh một tiếng, trực tiếp giẫm lên người Hàn Thiên Sinh, đi về phía bàn thờ.
Ông ta muốn tự tay xé xác tên khốn đã lừa gạt lòng tin của mình, từng chút từng chút một.
Nhìn khuôn mặt già nua méo mó của lão ta ngày càng đến gần, sắc mặt Chu Kỳ An bỗng trở nên khó coi.
“Sao không gọi nữa?” Nụ cười của phú ông Tuân càng lúc càng rạng rỡ, khiến khuôn mặt càng trở nên méo mó hơn.
“Anh… anh Thỏ… cứu tôi!”
Phú ông Tuân căn bản không thèm quay đầu lại, lão ta nhìn cậu như nhìn con cừu non đang chờ bị làm thịt.
Chu Kỳ An: “Tư…..”
“Ai gọi tôi đấy?”
Phú ông Tuân sững người, thật sự có người à?
Lão ta nhìn Chu Kỳ An, Chu Kỳ An còn kinh ngạc hơn cả lão ta.
Không biết Tư tiên sinh đã xuất hiện ở cầu thang từ lúc nào, khi nhìn thấy đám quái vật màu sắc xanh xanh tím tím, nó có chút sững người.
Nhìn Hàn Thiên Sinh có thân người đầu cá nằm cách nó gần 1 mét, biểu cảm của Tư tiên sinh càng lúc càng khó tả, đúng là một lời khó nói hết.
Ánh mắt Tư tiên sinh đảo qua một lượt, cuối cùng dừng lại trên người chàng trai trẻ yêu dị cơ thể đầy máu kia. Mái tóc màu xanh lam trải dài trên mặt đất, che khuất khuôn mặt, cơn đau tột cùng khiến cơ bắp trên người cậu co giật, thật sự không thể liên hệ người này với chàng trai trẻ thật thà chất phác kia được.
Nó im lặng một lúc lâu rồi lên tiếng hỏi: “Cậu là?”
Lúc này tâm trạng của Tư tiên sinh giống như màn đêm dài vô tận ở bên ngoài, đôi tai thỏ to lớn gần như rủ xuống thành hình dấu hỏi, mỗi bên tai đại diện cho một câu hỏi.
Xe của tôi đâu?
Người chơi của tôi đâu?
Hết chương 24.
