Chương 240: Hóa Ra Thật Sự Có Tác Dụng!

Chương 240: Hóa Ra Thật Sự Có Tác Dụng!

 

Tại một bộ lạc trên thảo nguyên.

 

Hai tháng trôi qua, mùa khô hạn trên thảo nguyên cũng đã kết thúc, lượng mưa dồi dào đã trở lại, sinh vật trên thảo nguyên cũng hoạt động sôi nổi hẳn lên.

 

Nhờ vào số nước đổi được từ hai vị “Thần Sứ” trước đó, bộ lạc của Lão Bình đã thuận lợi vượt qua mùa khô. Hơn nữa, sau khi Đường Vũ An và Chu Khởi cải tạo vùng đất ven hồ, biến khu vực lân cận thành một ốc đảo xanh tươi, thu hút vô số sinh vật trên thảo nguyên tụ tập về đây, bộ lạc ở gần nhất này cũng nhờ đó mà được hưởng lợi theo. Đây là lần đầu tiên trong mùa khô bọn họ không cần lo lắng gia súc chết vì thiếu thức ăn, cũng là lần đầu tiên bọn họ có thể săn được con mồi mỗi ngày trong mùa khô.

 

Việc làm ăn của Lão Bình cũng khá tốt, ông ta chủ yếu là bán muối, thuốc cầm máu, cồn, bột tiêu và lúa mì. tất nhiên lúa mì không phải dùng để trồng, trong bộ lạc của bọn họ có người biết cách ủ rượu, mua lúa mì về ủ, hương vị còn ngon hơn hẳn thứ cồn ông ta bán. Ngoài việc làm ăn buôn bán mỗi ngày, niềm vui thường ngày của ông ta là lên bảng tin nhắn và diễn đàn để học hỏi giao lưu, thi thoảng lại chém gió với các nhân viên khác, cuộc sống thoải mái hơn trước kia rất nhiều.

 

Điều duy nhất khiến ông ta cảm thấy khó chịu là, ngày nào ông ta cũng phải nhận “bài kiểm tra” của lãnh đạo cấp cao giáo hội trên kênh cửa tiệm. Mặc dù cái vị tên Bạn Nhỏ Ồn Ào kia chưa từng nói ra, nhưng từ những phát ngôn của ông ấy, cũng như các bài đăng trên diễn đàn, có thể thấy ông ấy chắc chắn là nhân vật cốt cán của Thương Thần Giáo.

 

Lão Bình cũng không biết tại sao mình lại may mắn đến thế, lại được phân về cùng cửa tiệm với ông ấy, hơn nữa cả cái cửa tiệm chỉ có hai người bọn họ. Vị đồng nghiệp tên Bạn Nhỏ Ồn Ào này ngày nào cũng sẽ kiểm tra cách hiểu của ông ta về giáo lý, mỗi lần như vậy Lão Bình đều phải vắt hết óc, dốc hết sức lực ra để đối phó. Chỉ sợ mình hiểu sai, hoặc bị cho là thái độ không đúng đắn mà bị sa thải.

 

Tất nhiên, có thể tiếp xúc với nhân vật cốt cán của giáo hội như vậy, Lão Bình vẫn cảm thấy mình thật may mắn, cần phải trân trọng, cho nên ngày nào cũng vừa đau khổ vừa vui sướng. Tối hôm nay, ông ta mở bảng tin nhắn lên, chuẩn bị đón nhận “bài kiểm tra” của giáo hội cho ngày mới. Kết quả lại nhìn thấy lời phát biểu của Thế Đao.

 

Hả, thế mà lại có người mới đến!

 

Lão Bình lập tức nghĩ đến lúc mình vừa mới gia nhập “giáo hội”, cuối cùng cũng đến lúc ông ta làm khó… à không, chỉ bảo người mới rồi!

 

Thế là…

 

【Kênh cửa tiệm】

 

【Bạn Nhỏ Ồn Ào】: Hiếm khi có người mới đến, có gì không hiểu cứ hỏi tôi.

 

【Thế Đao】: Chào tiền bối!

 

【Thần Hi】: Có người mới rồi à! Xin chào xin chào, nào, trước tiên hãy nói xem tôn chỉ của Thương Thần Giáo chúng ta là gì?

 

【Thế Đao】: Cái này thì tôi có xem trong bài viết trên diễn đàn! Tôn chỉ của Thương Thần Giáo của chúng ta là….

 

Ở một bên khác, Đường Vũ An cũng đang âm thầm quan sát màn hình.

 

Nhìn Lão Bình bắt đầu tiến hành “đào tạo nhân viên mới” cho gã râu xồm, cậu hài lòng gật đầu. Như vậy thì cậu đỡ phải giải thích nhiều lời! Sau này có nhân viên mới tuyển dụng kiểu như gã râu xồm, cứ sắp xếp hết vào cửa tiệm số 6 trước đã. Đợi sau khi được Lão Bình và Lão Mặc giáo dục tư tưởng xong xuôi, lúc đó hãy cân nhắc điều chuyển sang các cửa tiệm khác!

 

Do đã làm bài tập trên diễn đàn từ trước, nên khi đối mặt với câu hỏi của Lão Bình, mặc dù gã râu xồm cũng toát cả mồ hôi hột, nhưng may là cũng miễn cưỡng ứng phó trót lọt. Đồng thời, dưới sự dạy dỗ của hai vị tiền bối, gã cũng có sự hiểu biết sâu sắc hơn về triết lý của Thương Thần Giáo.

 

【Bạn Nhỏ Ồn Ào】: Thần Thương Nghiệp là vị thần nhân từ và lương thiện nhất, chúng ta phải luôn mang trong mình lòng biết ơn, tuân thủ nghiêm ngặt giáo quy, không được làm những chuyện khiến Thần linh phải hổ thẹn.

 

【Thế Đao】: Vâng vâng.

 

Ngoài việc vâng dạ ra, gã râu xồm cũng chẳng biết phải trả lời thế nào. Mặc dù mới tiếp xúc, gã vẫn còn giữ thái độ nghi ngờ đối với tôn chỉ và giáo lý của giáo hội, nhưng ngoài mặt thì đương nhiên không thể biểu lộ ra được. Dù sao thì gã cũng thực sự cảm nhận được sự ràng buộc của “giáo quy”, khiến gã không thể làm những chuyện mà giáo hội cấm đoán, cho nên dù có nghi ngờ đến đâu, gã vẫn giữ lòng kính sợ đối với sức mạnh của giáo hội. Đồng thời, gã cũng dặn đi dặn lại ba anh em Mao Đại, sau này tuyệt đối không được vi phạm giáo quy.

 

Sau khi thấy gã liên tục dùng điểm tích lũy đổi ra thức ăn, ba anh em Mao Đại cũng không thể không tin gã, tin rằng hai người thần bí kia thực sự là người đại diện của Thần linh tại vùng đất hoang này.

 

“Vậy tại sao chúng tôi cũng phải tuân thủ cái giáo… cái quy tắc chết dẫm gì đó chứ?” Mao Đại bĩu môi nói, “Chúng tôi có được tuyển làm tín đồ đâu…”

 

Hắn ta chưa nói hết câu đã bị gã râu xồm vỗ cho một cái vào sau gáy.

 

“Mày khôn ra một chút có được không hả?”

 

Gã râu xồm bực bội nói, “Mấy đứa tụi bay cứ ngoan ngoãn theo tao, tin tưởng vào Thương Thần Giáo, đợi tao có chỗ đứng rồi, biết đâu còn có thể dẫn dắt tụi bay cùng gia nhập giáo hội!”

 

“Đừng có suốt ngày nghĩ đến chuyện đâm chém, dùng não chút đi! Đâm chém có đổi được đống thức ăn này không hả?”

 

Bên cạnh, Mao Tam và Mao Hoa đang bưng bát húp cháo gạo lứt, cả hai đều đồng loạt lắc đầu. Bọn họ có bao giờ được ăn no thế này đâu? Lại còn chẳng cần phải đi liều mạng nữa chứ! Ăn no rồi thì mới có sức chống chọi với cái lạnh, có đống thức ăn này, cho dù đợt rét có ập đến, bọn họ cũng chẳng lo bị chết rét hay chết đói nữa rồi!

 

Cuối cùng Mao Đại cũng im miệng.

 

“Mấy cái giáo quy tao vừa đọc cho tụi bay nghe đó, đã nhớ hết chưa?”

 

“Nhớ rồi…”

 

“Ngoài nhớ ra thì còn phải tuân thủ nữa, Thần linh đang nhìn chúng ta đấy!”

 

Mao Đại định bảo người đang nhìn bọn tôi cũng chỉ có ông thôi, nhưng nhớ đến hai người bí ẩn biến mất vào hư không kia, không hiểu sao hắn ta bỗng rùng mình một cái, cuối cùng đành ngoan ngoãn gật đầu. Hai đứa nhỏ vốn dĩ cũng không thích làm mấy cái chuyện kia, không cần gã râu xồm dặn dò cũng sẽ làm theo.

 

Lúc này gã râu xồm mới hài lòng gật đầu, gã nói: “Lần này chúng ta thực sự gặp vận may lớn rồi! Hai vị Thần Sứ kia, không phải ai muốn gặp là gặp được đâu…”

 

Vừa nãy gã bày tỏ lòng biết ơn đối với hai vị đại nhân Diệu Nhật và Ô Nguyệt trên kênh công cộng, cứ tưởng bọn họ sẽ ở đó, không ngờ lại làm lộ diện một loạt các nhân viên kỳ cựu.

 

Lúc này gã râu xồm mới biết, hóa ra số người trong giáo hội từng gặp mặt Thần Sứ chỉ đếm được trên đầu ngón tay, trong đó, vị đại nhân tên Diệu Nhật kia còn chưa từng có ai gặp qua nữa kìa!

 

Gã râu xồm càng cảm thấy mình may mắn hơn bao giờ hết. Hơn nữa, điều quan trọng hơn là….

 

“Chúng ta phải kiếm thêm nhiều điểm tích lũy nữa mới được!”

 

Gã râu xồm nói, “Vừa nãy có một tiền bối đã mách nước cho tao, bảo là trong khu giao dịch có thể đổi được một loại đá có khả năng phát nhiệt.”

 

Gã nhìn đống than gỗ cứng đang cháy trong chậu than, “So với than gỗ thì đắt hơn nhiều, nhưng một viên đá đó có thể liên tục tỏa nhiệt ít nhất một đến hai tháng.”

 

“Hơn nữa, theo lời bổ sung của các tiền bối khác, nhiệt lượng của loại đá này rất cao, chỉ cần một viên thôi là có thể làm cho cả gian nhà nhỏ ấm áp lên rồi!”

 

Than gỗ cứng một cân cần 25 điểm tích lũy, mặc dù so với than củi bình thường của bọn họ thì có vẻ cháy lâu hơn, nhưng cũng không thể duy trì cả ngày được. Còn Viêm Thạch, trong khu giao dịch bán 200 điểm một cân, một viên Viêm Thạch nặng khoảng hơn một cân, cần khoảng 300 điểm. Tuy đắt hơn than gỗ cứng bán trong cửa tiệm khá nhiều, nhưng thời gian tỏa nhiệt của một viên Viêm Thạch lại kéo dài đến tận một hai tháng lận!

 

Ba anh em Mao Đại đều gật đầu, tỏ ý sẽ phối hợp với gã râu xồm để buôn bán. Khi quay về khu dân cư, bọn họ không giấu giếm chuyện mình gặp được kỳ ngộ với Thần Sứ, dù sao thì nhiều thức ăn như vậy, không nói rõ nguồn gốc thì người khác cũng sẽ dò la ra thôi. Thay vì để người ta dòm ngó, chi bằng tự mình chủ động nói ra.

 

Mặc dù chưa ai nghe nói về Thương Thần Giáo, nhưng chỉ cần nghe cái tên thôi cũng biết đây là một thế lực bí ẩn hùng mạnh rồi, bọn họ có chỗ dựa, người khác cũng sẽ không dám tùy tiện chọc vào. Hơn nữa, gã râu xồm còn lấy thức ăn ra để trao đổi.

 

Gần như nhà nào ở Xích Phong Trấn cũng dự trữ mật đường, chính là để khi Thảm Họa Băng Giá ập đến thì có cái ăn mà sống qua ngày. Tuy mật đường có năng lượng cao, nhưng dễ tiêu hóa, cũng chẳng thể ăn no, chỉ có thể miễn cưỡng duy trì sự sống mà thôi.

 

Mà gạo lứt gã râu xồm lấy ra thì khác, chỉ cần một thìa mật đường là đổi được một cân gạo, ăn tiết kiệm cũng có thể ăn được hai ngày, lại còn no bụng hơn. Quan trọng nhất là, làm như vậy gã râu xồm còn có lãi! Bởi vì một cân gạo lứt chỉ tốn 5 điểm, mà giá trị của mật đường thì cao hơn nhiều, cho nên gã mới có thể thực hiện đủ hơn một trăm giao dịch có lãi, trong một ngày, thành công thăng cấp lên Level 5.

 

Lúc này, gã râu xồm thấy trên kênh cửa tiệm lại có tin nhắn mới hiện lên.

 

Tim gã theo phản xạ giật thót lên. Không phải lại định kiểm tra về giáo lý hay gì đó chứ? Mấy cái nói hôm nay gã còn chưa thuộc hết đâu đấy! Nhưng rất nhanh sau đó gã phát hiện ra mình đã hiểu lầm.

 

【Bạn Nhỏ Ồn Ào】: Thế Đao, chỗ cậu có thiếu nước không? Nếu cậu có thể dùng nước để giao dịch, tôi có thể đổi Viêm Thạch cho cậu.

 

Gã râu xồm sững sờ, vội vàng trả lời.

 

【Thế Đao】: Nước gì cũng được sao?

 

Gần đây mùa khô vừa qua, mưa bắt đầu nhiều lên, hơn nữa trấn bọn họ có nguồn nước ngầm phong phú, cũng không đến nỗi thiếu nước lắm.

 

【Bạn Nhỏ Ồn Ào】: Đúng vậy, 50 lít nước đổi một viên Viêm Thạch.

 

【Thế Đao】: 50 lít là bao nhiêu?

 

【Bạn Nhỏ Ồn Ào】: Cậu có thể tạo quầy hàng mới trong khu giao dịch để bán, nó sẽ có hiển thị đấy.

 

Gã râu xồm vội vàng chạy ra ngoài múc nước, cuối cùng kết luận, khoảng hai thùng nước là được 50 lít. Hai thùng nước đổi một viên Viêm Thạch? Phi vụ mua bán này làm được!

 

Nếu là vào mùa khô, có lẽ gã râu xồm còn do dự, nhưng bây giờ là mùa mưa, thế thì chẳng có gì phải đắn đo cả. Đợi khi trời lạnh hơn còn có tuyết rơi, tuyết đọng có thể làm tan thành nước, trong một thời gian dài sắp tới, Xích Phong Trấn sẽ không thiếu nước dùng.

 

Gã râu xồm lập tức giao dịch với Lão Mặc. Bởi vì chưa dùng Viêm Thạch bao giờ, không biết hiệu quả ra sao, nên gã đề nghị đổi trước một viên, Lão Mặc cũng không có ý kiến gì. Rất nhanh sau đó hai người đã thực hiện xong vụ mua bán trong khu giao dịch.

 

Khi một viên đá tỏa ra ánh sáng đỏ rực xuất hiện trong chậu than, gã râu xồm và ba anh em Mao Đại lập tức cảm nhận được sự khác biệt.

 

Ấm quá!

 

Vốn dĩ than củi chỉ cháy âm ỉ, nay dưới sức nóng của Viêm Thạch lại bùng lên ngọn lửa, khiến cho căn nhà gỗ nhỏ dột nát bỗng chốc trở nên ấm áp lạ thường.

 

“Râu Xồm, ông không lừa bọn này nha!”

 

“Viên đá này thực sự có thể làm ấm trong một hai tháng sao? Vậy là ong đỏ của chúng ta giữ được rồi phải không?”

 

“Trời rét không có cây nào nở hoa, không nuôi nổi đâu.”

 

“Nhưng chúng ta có mật đường rồi mà, dùng mật đường đổi từ gạo lứt để nuôi ong, không phải là được rồi sao?”

 

Nghe Mao Hoa nói vậy, ngay cả gã râu xồm cũng rơi vào trầm tư. Đúng rồi ha, trước đây mật đường là thức ăn cứu mạng, bây giờ có gạo lứt rồi, bọn họ đâu cần nhiều mật đường đến thế, hoàn toàn có thể để dành cho lũ ong đỏ ăn mà.

 

“Thật tốt quá! Em thích Thương Thần Giáo!” Mao Hoa reo lên.

 

“Em cũng thích!” Mao Tam giơ tay lên, “Em muốn trở thành tín đồ ngoan đạo nhất của Thần Thương Nghiệp!”

 

Gã râu xồm gia nhập Thương Thần Giáo chưa đầy một ngày đã giải quyết được vấn đề sinh tồn cấp bách nhất của bọn họ, điều này chẳng phải giống y hệt tôn chỉ của Thương Thần Giáo hay sao? Để cho người nghèo khổ có được nước và thức ăn, để cho nhiều người hơn có thể sinh tồn trên vùng đất hoang này!

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

“Giá mà Mao Nhị có thể kiên trì đến tận bây giờ thì tốt biết mấy…” Mao Tam lại không kìm được mà nói.

 

Bầu không khí hơi chùng xuống một chút vì buồn bã, nhưng lại tan biến rất nhanh, bởi vì trên vùng đất hoang này, ngày nào mà chẳng có người chết. Từ nhỏ đến lớn, bọn họ đã chứng kiến quá nhiều rồi, cho nên mới càng phải trân trọng ân huệ mà Thần Thương Nghiệp ban cho bọn họ hơn!

 

Sau đó, ba người bèn làm theo lời gã râu xồm dạy bảo, bắt đầu tiến hành cầu nguyện trước khi đi ngủ. Nghe nói đây là do một vị tiền bối tên là Bạn Nhỏ Ồn Ào dạy cho gã râu xồm.

 

“Cái tên này nghe là biết tuổi trẻ tài cao, chắc chắn rất được Thần Sứ và Thần linh yêu mến, có địa vị cực cao trong giáo hội đấy.”

 

Gã râu xồm phân tích đâu ra đấy, “Cho nên chúng ta nghe theo cậu ấy là chuẩn không cần chỉnh!”

 

Sau đó, bọn họ chắp tay trước ngực, bắt đầu lầm rầm tụng niệm:

 

“Thần Thương nghiệp vĩ đại, con nguyện trung thành thực hiện ý chỉ của Người…”

 

“Con sẽ kính già yêu trẻ, giữ vệ sinh, biết lễ phép…”

 

“Con sẽ yêu thương con cái, không bỏ rơi, không ngược đãi…”

 

“Con sẽ cần cù dũng cảm, dùng đôi tay của mình…”

 

Tiếng lầm rầm tụng niệm của bốn người hòa vào nhau, dần trở nên lớn hơn, lọt vào tai những kẻ đang lén lút mò tới định cướp bóc bên ngoài.

 

“Chẳng lẽ tên Râu Xồm và ba đứa nhóc kia thực sự gia nhập giáo hội nào rồi?”

 

Kẻ mới đến thì thầm với đồng bọn, bọn chúng vốn không tin chuyện nhóm gã râu xồm tìm được thế lực lớn làm chỗ dựa, chỉ nghĩ là bọn họ gặp may, nên định đến cướp. Thế nhưng nghe thấy lời cầu nguyện vô cùng thành kính của bọn họ, cùng với những lời cầu nguyện nghe vô cùng cao siêu kia, đám người này lại cảm thấy không chắc chắn nữa.

 

“Hay là đợi thêm xem sao, để sau này tính tiếp?”

 

“Được, xem tên Râu Xồm này định giở trò gì!”

 

Cuối cùng, đám trộm cắp vặt vãnh kia lại lẩn vào màn đêm, nhóm gã râu xồm không hề biết rằng, chính nhờ việc bọn họ cầu nguyện thành tâm mà đã tránh được một kiếp nạn.

 

——-

 

Gần Pháo đài Viêm Long.

 

Lão Mặc cũng đang nhìn hai thùng nước vừa mới giao dịch được trước mặt, trên mặt lộ ra nụ cười hài lòng. Mặc dù hiện tại bọn họ đã có năm cái giếng, nhưng những cái giếng này đều là giếng chết, nước trong giếng dùng hết là hết luôn. Mà trải qua một tháng phát triển, phân hội Thương Thần Giáo chỗ ông ta đã phát triển lên đến cả ngàn người rồi.

 

Đúng vậy, phân hội Thương Thần Giáo do ông ta lãnh đạo, đã sở hữu cả ngàn tín đồ. Trước đó sau khi thu nhận hai ba trăm người từ các bang phái khác, bọn họ đã trở thành một thế lực không nhỏ. Hơn nữa, điều quan trọng nhất là, bọn họ khác với các bang phái khác, bọn họ lo ăn lo uống, chỉ mất nửa tháng đã nuôi cho những người mới đến trở nên tráng kiện hẳn ra…. Tất nhiên, chỉ là so với những người đói ăn khát uống ở nơi khác thôi.

 

Sau đó cũng chẳng cần Lão Mặc đi ra ngoài cướp bóc, tự khắc có các bang phái nhỏ mang theo người ngựa chủ động xin bọn họ gia nhập. Lão Mặc thì ai đến cũng không từ chối, chẳng hề sợ người mới tuyển vào sẽ làm phản. Ông ta dựa vào nguồn thức ăn và nước uống dồi dào, cùng với những “thần tích” xuất hiện hết lần này đến lần khác, nhanh chóng thu phục lòng người, khiến cho tất cả mọi người đều trở thành tín đồ thành kính của Thần Thương nghiệp.

 

Chẳng biết từ lúc nào, quân số của phân hội Thương Thần Giáo đã vượt qua con số hàng nghìn. Nói thật lòng thì, áp lực cũng lớn lắm chứ bộ. Cho nên chỉ cần có cơ hội, Lão Mặc sẽ tìm cách tích trữ thêm nhiều nước hơn. Bởi vì ngoài việc cho người uống, còn cần nước để tưới tiêu nữa. Cái cây bánh mì trước đó Cam Lâm giao dịch với Thần Sứ đại nhân thông qua giấc mơ đã được trồng xuống rồi.

 

Mặc dù ở Pháo đài Viêm Long rất hiếm dị năng giả hệ Mộc, nhưng thu nhận nhiều tín đồ như vậy, thế mà cũng tìm ra được hai người. Dưới sự nỗ lực của bọn họ, chỉ mất một tháng, cây bánh mì kia đã ra quả. Đúng như tên gọi của loài cây này, quả mọc ra sau khi nướng sơ qua, ăn vào chẳng khác gì bánh mì nướng, lại còn tỏa ra mùi thơm ngọt ngào của bơ sữa. Lần đầu tiên Lão Mặc ăn được thứ quả này, suýt chút nữa thì rơi nước mắt. Ông ta nhớ lại rất nhiều chuyện xưa cũ, nhưng với tư cách là lãnh tụ của hàng ngàn tín đồ, ông ta vẫn nén chặt những cảm xúc đó xuống tận đấy lòng mình.

 

Những quả bánh mì này, ông ta không hề nuốt trọn một mình, mà để cho các tín đồ dùng Viêm Thạch để đổi lấy. Khi bản thân được nếm thử những quả này, các tín đồ lại càng trở nên cuồng nhiệt và thành kính hơn với đức tin vào Thần Thương nghiệp.

 

Thời gian trôi qua, lòng người đã được chứng minh, bọn họ cảm nhận một cách chân thực rằng, Thương Thần Giáo không hề nói suông, mà đang thực sự thực hiện giáo chỉ của Người!

 

Chỉ tiếc là, trong quả bánh mì lại không có hạt giống. Vậy nên tạm thời bọn họ vẫn chưa thể nhân giống thông qua quả bánh mì, chỉ có thể dựa vào cây bánh mì mà Thần Sứ ban cho. Thực ra thì thế này cũng đã tốt lắm rồi, ít nhất thì Lão Mặc cũng chưa từng thấy loại cây nào có thể sinh trưởng tốt như vậy giữa vùng hoang mạc khô hạn nóng bức thế này, lại còn cho ra năng suất cực cao nữa chứ.

 

Nhưng mà, vì có dị năng giả hệ Mộc kích thích sinh trưởng, lượng nước cần cho cây bánh mì cũng tăng lên, cho nên Lão Mặc cũng khó tránh khỏi lo âu. Bây giờ lại khai thông thêm được một kênh giao dịch nữa, ông lão làm sao mà không vui cho được?

 

“Ông ơi, ông mau ngủ đi thôi, muộn lắm rồi.” Giọng nói của Cam Lâm vang lên. Vì thân phận thay đổi, bây giờ Cam Lâm cũng không tiện gọi “Lão Mặc Lão Mặc” như trước nữa, nên đổi sang gọi là ông.

 

Còn những người khác trong giáo hội đều cung kính gọi Lão Mặc là “Sứ Đồ đại nhân”.

 

“Được rồi, ta ngủ ngay đây.” Lão Mặc gật đầu nói.

 

Cam Lâm nhìn mái tóc của Lão Mặc lại bạc thêm, không nhịn được lại nói: “Việc giao dịch mỗi ngày, không thể để cháu làm sao?”

 

Mặc dù đã trở thành thủ lĩnh, nhưng Lão Mặc vẫn kiên trì tự mình giao dịch với các tín đồ mỗi ngày. Trước kia một hai trăm người còn đỡ, giờ đã cả ngàn người rồi, cho dù một giây giao dịch xong một người, cũng phải mất ba tiếng đồng hồ mới xong. Huống chi, làm gì có chuyện một giây là xong một giao dịch. Việc này đối với một người già cả như Lão Mặc mà nói, thực sự là một việc vô cùng vất vả.

 

Lão Mặc thở dài, nói: “Cháu thì hiểu cái gì? Đây toàn là điểm tích lũy cả đấy.”

 

Hiện giờ ông đã đạt được thành tích mỗi ngày ít nhất hai vạn điểm, một tháng là 60 vạn, sau này mỗi tháng sẽ nhận được 3 vạn điểm cá nhân và 6 vạn điểm nhập hàng.

 

“Người của chúng ta đông rồi, ngoài nước ra thì thức ăn cũng cần không ít đâu.”

 

Hoàn toàn dựa vào điểm tích lũy của ông để đổi thức ăn là không đủ, bởi vì 9 vạn điểm thì tối đa chỉ đổi được 18.000 cân gạo lứt thôi. Chia cho 30 ngày trong tháng, vị chi mỗi ngày là 600 cân gạo, tính bình quân mỗi người một ngày còn không nhận được nổi một cân gạo. Nếu không có Cam Lâm giao dịch với Thần Sứ đại nhân trong giấc mơ, bọn họ căn bản không nuôi nổi nhiều tín đồ như vậy.

 

“Vậy thì giao Viêm Thạch cho tiểu đội trưởng, ông chỉ giao dịch với tiểu đội trưởng mà thôi.” Cam Lâm nói, “Chỉ là ít đi chút điểm kinh nghiệm thôi, bao lâu rồi ông chưa thăng cấp hả?”

 

Lão Mặc lẩm bẩm một chút, không lên tiếng. Cấp bậc nhân viên càng lên cao càng khó thăng, lúc đầu thì lên vèo vèo, kết quả là sau khi lên Level 16, độ khó lại tăng theo cấp số nhân. Mỗi ngày ông lão thực hiện cả ngàn giao dịch có lãi, cũng phải mất bốn năm ngày mới lên được một cấp, sau Level 17 e là còn khó hơn.

 

Lão Mặc cũng biết, để người bên dưới gom Viêm Thạch lại rồi giao dịch, số điểm tích lũy ông thu được vẫn y nguyên, ông không cần phải vất vả thế này. Nhưng mà… ông ta cứ tiếc rẻ mấy cái điểm kinh nghiệm ấy chứ. Cảm giác thăng cấp nó sướng lắm, cứ thích mê, không thể dừng được.

 

“Ngày mai không thể như vậy được nữa! Nếu cơ thể ông suy sụp, thì cả một tập thể lớn như chúng ta biết phải làm sao?” Cam Lâm nói.

 

Lão Mặc ậm ừ một tiếng, đành phải gật đầu.

 

“Còn nữa, người đông quá rồi, sau này chúng ta đừng tuyển thêm nữa được không?” Cam Lâm suy nghĩ một chút rồi lại nói, “Cháu hơi sợ rồi…”

 

Có trời mới biết, ban đầu bọn họ chỉ muốn có chút sức mạnh để bảo vệ bản thân thôi, ai ngờ chỉ trong thời gian ngắn ngủi mà đã phát triển lên đến cả ngàn người! Quan trọng nhất là, sáu bảy trăm người phía sau đều được thu nhận trong vòng nửa tháng nay. Cứ theo cái đà này mà phát triển tiếp, Cam Lâm thực sự không dám nghĩ tới nữa…

 

“Đúng là phải hoãn lại một chút.” Lão Mặc gật đầu, “Nhưng chúng ta cũng không ngăn được những người đó tìm đến, đành phải nghĩ cách khác thôi.”

 

Dù sao thì ngọn cờ của bọn họ cũng đã dựng lên rồi, nếu từ chối tín đồ mới đến nương nhờ, chẳng phải là tự vả vào mặt mình sao? Mặc dù những tín đồ đó cũng vì lợi ích mới tập hợp lại, nhưng sau khi bị ông tẩy não ngày qua ngày, cũng dần dần trở nên thành kính hơn rồi.

 

“Đã đến lúc chọn ra vài tâm phúc rồi.” Lão Mặc trầm giọng nói.

 

Những tâm phúc này, tất nhiên là để tiến cử cho Thần Sứ đại nhân, hy vọng Thần Sứ đại nhân có thể tuyển dụng làm nhân viên.

 

Điểm khác biệt lớn nhất giữa ông ta và các nhân viên khác, chính là ông ta có Cam Lâm, cậu bé có thể giao tiếp trực tiếp với Thần Sứ đại nhân trong giấc mơ! Thông qua Cam Lâm để tiến cử, chắc là không vấn đề gì đâu nhỉ? Chỉ có như vậy bọn họ mới có thể kiếm được nhiều điểm tích lũy hơn để đổi đủ thức ăn, nuôi sống nhiều người hơn.

 

Nếu không thì….

 

Lão Mặc cũng biết Cam Lâm đang lo lắng điều gì, nhưng bánh xe khổng lồ đã bắt đầu lăn bánh, làm sao có thể dễ dàng dừng lại được chứ? Chỉ hy vọng Thần Sứ đại nhân có thể lắng nghe khó khăn của bọn họ, ban chỉ thị xuống cho bọn họ thôi…

 

—–

 

Đêm hôm đó, Đường Vũ An và Chu Khởi lặng lẽ đưa Khang Khang về lại Mái ấm Hoang Thành, để cậu bé có thể về bên cạnh bà, chuẩn bị đợi sáng hôm sau lại đón cậu bé đi. Mặc dù hiện tại Lam Vân Thanh đã có quyền hạn đi vào màn chắn bảo vệ, nhưng chắc anh ấy cũng sẽ không làm cái chuyện nửa đêm nửa hôm chạy tới quấy rầy đâu. Tất nhiên, Đường Vũ An đã thiết lập phòng ngủ thành khu vực cấm, cũng không lo anh ấy đột nhiên xông vào phát hiện không có người.

 

Bọn cậu quay về gác mái của Tiệm tạp hóa Bình An, vớt Bình Phiêu Lưu trong mơ của ngày hôm nay.

 

Sau khi nghe Cam Lâm kể về khó khăn bọn họ đang gặp phải, Đường Vũ An đã đồng ý lời thỉnh cầu của cậu ta, bảo cậu ta ba ngày sau hãy báo cho cậu biết danh sách nhân viên mới được tiến cử.

 

Đợi hoàn thành giao dịch hôm nay xong, cậu và Chu Khởi mới bắt đầu thảo luận.

 

“Xem ra chúng ta cần phải đến Pháo đài Viêm Long một chuyến, mà phải càng sớm càng tốt.” Chu Khởi nói, “Xây dựng chi nhánh mới ở bên đó, những vấn đề mà Lão Mặc lo lắng đều sẽ được giải quyết dễ dàng hơn.”

 

Giống như Mái ấm Hoang Thành vậy, có màn chắn bảo vệ và quy tắc trọ lại qua đêm, ít nhất thì an toàn của Lão Mặc và Cam Lâm cũng có thể được đảm bảo.

 

“Nếu lái xe qua đó, chắc chắn sẽ mất khá nhiều thời gian đấy.” Đường Vũ An nói.

 

Chu Khởi gật đầu: “Trước tiên cứ đến Lâm Hải Trấn đã, bên đó gần hơn, nếu không cần bắc cầu thì chắc vài ngày là tới thôi.”

 

Chỗ Lão Mặc xa quá, có lẽ chỉ có thể dựa vào việc bọn họ bay qua đó, chuyện làm đường phải từ từ mới được.

 

“Được.” Đường Vũ An gật đầu, “Vậy ngày mai chúng ta xuất phát luôn chứ?”

 

Chu Khởi suy tư một chút rồi lắc đầu.

 

“Hay là cứ xây dựng chi nhánh ở Xích Phong Trấn trước đi, để cho gã râu xồm phát triển, cũng có thể bảo đảm an toàn tính mạng cho mấy người bọn họ.”

 

“Đúng đúng, cái này cũng quan trọng!”

 

Đường Vũ An vội vàng mở bảng nhiệm vụ, bắt đầu chỉnh sửa nhiệm vụ cho gã râu xồm.

 

Thế là, ngay khi bốn người ở Xích Phong Trấn kết thúc bài cầu nguyện và chuẩn bị đi ngủ, một tin nhắn hệ thống mới đã hiện lên trước mắt gã râu xồm.

 

【Chúc mừng! Bạn đã kích hoạt được nhiệm vụ tinh anh “Xây dựng Tiệm tạp hóa Xích Phong”.】

 

Gã râu xồm không nhịn được mà trợn tròn mắt.

 

Hóa ra cầu nguyện thật sự có tác dụng này!

 

Hết chương 240.

 

Chương 240: Hóa Ra Thật Sự Có Tác Dụng!

Ngày đăng: 27 Tháng 2, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên