Chương 242: Gái Hư Mở Màn Tu La Tràng Tranh Đấu (Thượng)

Chương 242: Gái Hư Mở Màn Tu La Tràng Tranh Đấu (Thượng)

 

Việc thành lập công ty chi nhánh của tôi diễn ra vô cùng thuận lợi.

 

Điều duy nhất đáng tiếc là tôi không thể đến dị giới để khảo sát thực địa.

 

Mary Sue nói, thế giới này vẫn chưa hoàn toàn trưởng thành, với tư cách là trung tâm của thế giới, tốt nhất là tôi không nên rời đi.

 

Vì vậy, tôi chỉ có thể thông qua các phương tiện công nghệ để tuần tra và quan sát các công ty chi nhánh.

 

Tin tốt là, Mary Sue cũng nói, tốc độ trưởng thành của thế giới này nhanh đến bất ngờ, dự kiến chỉ khoảng một tháng nữa là có thể hoàn toàn trưởng thành. Cô nói cô đã đi qua rất nhiều Thế Giới nhỏ, chưa từng thấy thế giới nào có tốc độ trưởng thành nhanh đến mức này.

 

Nghĩ vậy, cũng có thể chấp nhận được.

 

Thiết bị thông minh trên cổ tay chiếu hình ảnh của dị giới lên màn vải trắng tinh trước mặt. Ánh mắt tôi lướt qua thế giới máy móc màu bạc trắng, lướt qua các kiếm tu ngự kiếm phi tiên, lướt qua những tinh linh vẫy đôi cánh trong suốt, lướt qua những người dân đang lao động trên đồng ruộng, và cuối cùng dừng lại trên gương mặt Trợ Lý.

 

Trong căn phòng tối, chỉ có ánh sáng trắng mờ ảo của máy chiếu phác họa nên nửa dáng hình của anh. Sống mũi cao thẳng, yết hầu ẩn hiện sau cổ áo, và những ngón tay thon dài của anh.

 

“Có muốn thay tôi đi xem các công ty chi nhánh một chuyến không?”

 

Đối diện với ánh mắt của anh, tôi vừa suy nghĩ vừa nói, “Hiện tại thế lực hoàng tộc còn sót lại của thế giới tu tiên vẫn chưa bị loại bỏ hoàn toàn, đến đó có thể sẽ gặp nguy hiểm. Các thế giới khác đều rất an toàn, anh có muốn thay tôi đi tuần tra công ty không?”

 

“Đến dị giới ư?”

 

“Đúng vậy.”

 

Anh hướng về phía tôi, chỉ có một nửa khuôn mặt được ánh sáng bao phủ, phần còn lại chìm trong bóng tối.

 

Không hiểu sao, tôi cứ cảm thấy ánh mắt của anh trong khoảnh khắc này trở nên sâu thẳm khó tả.

 

Thời gian anh im lặng dường như hơi lâu.

 

“Hửm? Có muốn đi không?”

 

Đột nhiên anh mỉm cười, “Được.”

 

Cuối cùng, Trợ Lý đã chọn thế giới mà Nữ Hoàng đã xuyên không đến.

 

Đó là một thế giới cổ võ.

 

Đỉnh cao võ lực của thế giới này không thấp, nhưng đối với Trợ Lý mà nói, không gây ra mối đe dọa quá lớn.

 

So với võ lực, mối đe dọa lớn hơn ở thế giới này là các loại độc và các loại phương thuốc.

 

Trước khi Trợ Lý lên đường, tôi đã đến tiễn anh.

 

—Thực ra cũng chẳng có gì để tiễn, chẳng qua là đưa người vào trong máy xuyên qua không gian mà thôi.

 

Trải qua bao nhiêu lần xuyên không, chiếc máy xuyên qua không gian bây giờ đã từ một cỗ máy nhỏ ban đầu, biến thành một đại sảnh có thể chứa hàng ngàn người cùng lúc.

 

Trông hơi giống một bến xe buýt.

 

Phương hướng phát triển trong tương lai sẽ là kết cấu kiểu “tổ ong”, có thể cho nhiều người xuyên không cùng lúc, chuyên gia chuyên đưa đón.

 

Phần lớn thời gian cổ máy xuyên không đều để không. Lúc Trợ Lý đến, trong máy không có một bóng người, chỉ có camera giám sát vẫn đang chăm chỉ hoạt động. Bên ngoài cổ máy xuyên không có bảo an tuần tra và các nhà nghiên cứu đi lại.

 

Bọn họ thấy tôi thì dừng lại chào hỏi.

 

“Tổng tài.”

 

“Tổng tài.”

 

“Tổng tài đến rồi.”

 

Viện trưởng hỏi tôi, “Ngài đây là, định…”

 

Ông ta chú ý đến Trợ Lý bên cạnh tôi, lời nói trong miệng bèn chuyển hướng, biến thành, “Ngài đến tiễn trợ lý của ngài đi công tác à?”

 

Viện trưởng cũng biết rằng dạo gần đây tôi sẽ không đến dị giới.

 

Tôi gật đầu, “Phải, anh ấy đến thế giới cổ võ, tôi đến tiễn anh ấy một đoạn.”

 

Viện trưởng liền cho người đi chuẩn bị dịch chuyển.

 

Phía sau mơ hồ truyền đến những tiếng bàn tán nho nhỏ.

 

“Tổng tài coi trọng trợ lý này thật đấy.”

 

“Đúng vậy, đi công tác mà còn đích thân đến tiễn.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

“Nghe nói bên cạnh tổng tài có một trợ lý thân cận nhất, chắc là vị này rồi.”

 

“Đây là trợ lý mà tổng tài sẵn sàng dùng một phần trăm cổ phần công ty để giữ lại ư?”

 

“Đúng, chính là anh ta. Bây giờ Tập đoàn Hoàn Tinh đã mở đến tận dị giới rồi, dù anh ta không làm gì cả, mỗi ngày ăn chơi trác táng, chỉ ăn cổ tức thôi cũng ăn cả đời không hết một phần lẻ, đúng là may mắn thật.”

 

“Đừng nói vậy, tổng tài đã coi trọng anh ta như thế, chắc chắn anh ta phải có điểm hơn người. Mắt nhìn người của tổng tài, anh còn không tin sao?”

 

“Nói cũng phải…”

 

Tôi và Trợ Lý bước vào máy dịch chuyển, những âm thanh vụn vặt phía sau cũng không còn nghe thấy nữa.

 

Tôi nghiêng đầu nhìn anh.

 

Hôm nay anh phải đến thế giới cổ võ, nên đã thay một bộ quần áo của bên đó.

 

Để tiện hành động, anh mặc một bộ đồ bó sát, ống tay áo siết chặt, vạt áo lụa đen thêu hoa văn tường vân màu bạc.

 

Trong lúc đi lại, mái tóc dài tạm thời mọc ra nhờ uống thuốc mọc tóc, được buộc thành đuôi ngựa cao vút, khẽ đung đưa, đuôi tóc nhẹ nhàng lướt qua eo anh. Trông như một cái đuôi lớn. Tôi không nhịn được mà muốn đưa tay ra vồ một cái.

 

Tôi nhìn đi nhìn lại, khiến ánh mắt của Trợ Lý cũng quay sang, “Tổng tài?”

 

Anh đã tháo kính xuống, thế là đôi mắt ấy hoàn toàn lộ ra ngoài, ánh mắt lưu chuyển, có phần sắc bén. Khi không cười, anh vẫn khiến người ta cảm thấy quá lạnh lùng.

 

Nhưng lúc này anh đang cười, không chỉ cười mà còn cười rất đẹp, đôi mắt cong lên, đuôi mắt hơi nhếch, trông như một con hồ ly lớn.

 

Tôi không thể nhịn được nữa, nghiêng đầu hôn lên. Anh ngoan ngoãn hé miệng, mặc cho tôi chiếm đoạt. Trong lúc thân mật, hai tay tôi ghì chặt lấy anh, những sợi tóc mát lạnh của anh lướt qua mu bàn tay tôi. Lướt qua lướt lại, mát lạnh, có hơi ngứa. Tôi trở tay túm lấy, cuối cùng cũng bắt được cái đuôi lớn màu đen mà tôi đã ao ước từ lâu.

 

Một nụ hôn kết thúc, đầu ngón tay tôi lướt qua mái tóc mượt mà của anh, nói với anh, “Đợi anh về, chúng ta đính hôn nhé.”

 

Đồng tử anh khẽ giãn ra trong giây lát, rồi như có chút bất đắc dĩ, cười nói, “Tổng tài, câu này của ngài nghe giống như đang cắm flag vậy.”

 

“Vậy anh thấy thế nào?”

 

Anh giả vờ suy nghĩ nghiêm túc, mãi một lúc sau mới nói, “Được.”

 

Đã đến giờ, tôi phải ra khỏi cổ máy dịch chuyển.

 

Lúc này tôi mới để ý, mái tóc đuôi ngựa vốn mượt mà của Trợ Lý đã bị tôi vò cho rối tung rối mù.

 

Tôi dùng tay làm lược, chải cho anh vài cái, nhưng thời gian không đủ, trước đây tôi cũng chưa từng chải tóc dài cho ai, thành ra tôi lại làm cho tóc anh rối hơn.

 

Anh để ý hành động của tôi, bèn túm tóc ra trước ngực, bật cười.

 

Tôi khẽ ho một tiếng.

 

Hết giờ rồi, tôi phải ra ngoài.

 

Tôi ra hiệu cho anh nhớ tự chải lại tóc, anh mỉm cười vẫy tay với tôi.

 

Trước khi tấm kính trong suốt trở nên mờ đục, tôi thấy anh túm lấy đuôi tóc, nhìn một lúc rồi cúi đầu, khẽ đặt lên đó một nụ hôn.

 

——-

 

Sau khi Trợ Lý đi công tác, lúc nào tôi cũng nhớ anh. Trớ trêu thay, đúng lúc này, hai người là bạn thân và anh bác sĩ lại còn ngang nhiên khoe ân ái. Hôm nay thì tên bạn thân của tôi vì người yêu mà lái trực thăng đến Nam Cực ngắm cực quang. Ngày mai thì anh bác sĩ vì người thương mà ghi tên đối phương vào bài báo SCI mình công bố.

 

Tôi nhìn mà thấy phiền, định chặn cả hai người luôn, nhưng lại lần lượt bị bố mẹ hai nhà tìm đến hỏi chuyện. Bọn họ hỏi tôi, rốt cuộc thì hai cái thứ của nợ ấy dạo này đang làm gì.

 

Tôi có chút ngạc nhiên, “Bác trai bác gái, gần đây bọn họ có bạn gái rồi, đang yêu đương đấy ạ.”

 

“Bọn họ không nói với hai bác sao?”

 

Bốn người nhìn nhau, cuối cùng cùng nhìn về phía tôi, “Chúng nó cũng nói với chúng ta như vậy.”

 

Mẹ của bạn thân tôi nói, “Đã hơn ba tháng rồi, mà bóng dáng con bé đó bác với bố nó còn chưa thấy qua.”

 

Mẹ của anh bác sĩ nói, “Dù là con nhà ai, ít nhất cũng phải dắt về cho chúng ta xem mặt chứ.”

 

Bố của bạn thân tôi nói, “Trong nhà cũng đâu cần nó đi liên hôn, chúng ta cũng không coi trọng môn đăng hộ đối, nhưng ít nhất cũng phải gặp mặt một lần chứ?”

 

Bố của bác sĩ hừ lạnh một tiếng, “Hừ! Người không biết còn tưởng nó không muốn gặp mặt ông bố này nữa đấy!”

 

Hỏi ra tôi mới biết chuyện kỳ lạ ở đâu.

 

Đã hẹn hò hơn ba tháng, mà xung quanh không một ai nhìn thấy mặt bạn gái của bạn thân tôi và anh bác sĩ.

 

Hết chương 242.

 

Chương 242: Gái Hư Mở Màn Tu La Tràng Tranh Đấu (Thượng)

Ngày đăng: 31 Tháng 12, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên