Chương 243: Gái Hư Mở Màn Tu La Tràng Tranh Đấu (Trung)
Chuyện này quả thật có chút kỳ lạ.
Bạn thân của tôi trông có vẻ lăng nhăng, nhưng thực chất lại rất si tình, một khi đã xác định với ai thì chỉ hận không thể đem hết những thứ tốt đẹp trên đời dâng đến trước mặt người đó.
Còn anh bác sĩ thì lại vô cùng thuần khiết, vì bận rộn học hành nên trước giờ chưa có tâm tư yêu đương, người bạn gái hiện tại chính là mối tình đầu của anh ấy.
Cả hai người họ đều không phải kiểu người thích giấu giếm bạn gái. Tôi còn tưởng bọn họ đã sớm dắt bạn gái về ra mắt bố mẹ, sao đến tận bây giờ mà vẫn chưa ai thấy mặt bạn gái của bọn họ?
Tôi cảm thấy có gì đó không ổn, bèn tiện thể tổ chức một buổi tụ tập anh em. Hai người này đến khá nhanh, cả hai đều rảnh rỗi hơn tôi. Lúc tôi đến phòng riêng thì bọn họ đã có mặt rồi. Trên bàn đã bày sẵn đồ ăn và rượu sake theo khẩu vị của ba chúng tôi.
Bạn thân của tôi mặc một chiếc áo sơ mi lụa màu đỏ rượu vang, hai cúc áo trên cổ được cởi ra, đuôi mắt ửng hồng, khẽ lắc ly rượu chân cao, toát lên khí chất của một kẻ phong lưu tự nhiên. Anh bác sĩ thì mặc một bộ vest thường ngày màu trắng, cúc áo và cổ tay cài ngay ngắn, đeo gọng kính mạ vàng, cả người toát lên vẻ đoan chính.
Thoạt nhìn, hai người này trông cũng ra dáng con người lắm. Nhưng lắng tai nghe kỹ, mới thấy hai người đang tranh cãi về việc liệu cho hành tây vào cocktail có khả thi hay không.
Anh bác sĩ hùng hồn nói, “Tỏi được thì hành tây cũng được!”
Vệt hồng ở đuôi mắt bạn thân tôi lan ra cả khuôn mặt vì tức.
“Vậy theo lời anh, hành lá, gừng thái lát, nước tương cũng đều cho vào cocktail được hết à?!”
“Anh là đang pha chế rượu, hay là đang hầm canh đấy hả!”
Anh bác sĩ lắc đầu, “Gừng thái lát thì không được.”
“Tôi không thích ăn gừng.”
Cậu bạn thân của tôi đảo mắt một cái, thấy tôi thì cậu ta vội vàng vẫy tay, bảo tôi qua làm trọng tài. Tôi cũng lười tranh cãi vấn đề đó với hai tên có chỉ số IQ tám tuổi này.
“Đừng tranh cãi nữa, chẳng phải trước đây đã có người pha như thế rồi sao.”
“Đổi rượu nền thành rượu nấu ăn, cho thêm hai miếng thịt ba chỉ vào, hầm hai tiếng là có thể múc ra được rồi.”
Tôi thô bạo chấm dứt cuộc tranh cãi của hai người, ngồi xuống tự rót cho mình một ly rượu hoa quả, thuận tay cởi cà vạt vắt lên lưng ghế.
“Bạn gái của hai người là thế nào?”
“Đến giờ vẫn chưa cho bác trai bác gái gặp mặt, bọn họ lo lắng đến nỗi hỏi cả sang chỗ tôi rồi đây này.”
Nhắc đến bạn gái, trên mặt cả hai người đồng thời hiện lên nụ cười mơ màng, trông đáng ghét không chịu được. Nhất là khi Trợ Lý đang đi công tác không có ở bên, nhìn thấy càng thêm ngứa mắt.
Anh bác sĩ mở lời trước, “Tính khí ông già nhà tôi cậu còn không biết sao, bây giờ ông ấy vẫn đang gây sự với tôi vì chuyện kế thừa công ty. Rõ ràng lúc đầu đã nói rồi, chỉ cần tôi mở được phòng khám nhỏ, ông ấy sẽ đồng ý cho tôi làm thêm mười năm nữa, giờ lại lật lọng, cứ khăng khăng nói tôi mượn ngoại lực.”
Anh bác sĩ nhún vai, “Ông ấy kinh doanh còn biết mượn ngoại lực, tôi bị ông ấy chèn ép đến nỗi thuê nhà cũng không nổi, mượn ngoại lực thì sao chứ? Rõ ràng là ông ấy chơi xấu trước mà.”
Anh bác sĩ nâng ly rượu sake lên nhấp một ngụm, “Ông già thủ đoạn quá nham hiểm, tôi không dám đưa Nhân Nhân đến trước mặt ông ấy.”
“Tôi thật sự sợ ông ấy ném ra một tờ séc năm triệu, bắt Nhân Nhân rời xa tôi. Đến lúc đó Nhân Nhân không chịu nổi sự sỉ nhục, có khi tức giận chia tay tôi rồi chạy ra nước ngoài, tôi có khóc cũng chẳng biết khóc ở đâu.”
Nói rồi, anh bác sĩ còn lườm tôi một cái, “Mấy vị tổng tài bá đạo các cậu không phải đều thích làm thế sao?”
Sao lại có cả chuyện của tôi ở đây. Ai nói với anh bác sĩ là tổng tài bá đạo nào cũng đều thích làm thế? Ai đang bôi nhọ danh tiếng giới tổng tài chúng tôi vậy?
Cậu bạn thân của tôi cười ha hả, “Kinh nghiệm yêu đương của anh chắc toàn học từ tiểu thuyết ra hả? Tổng tài nhà chúng ta đúng là nằm không cũng trúng đạn.”
“Nhưng mà tên bạn gái của anh cũng có chữ Nhân à, thật là trùng hợp.”
“May mà tôi thích gọi ngoan xinh yêu nhà tôi là Nhu Nhu, nếu không trùng tên, lúc anh em mình tụ tập đúng là xấu hổ chết đi được.”
Tôi cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng hai tên đang chìm trong tình yêu này lại chẳng thấy có gì bất thường.
Bạn thân của tôi lại tự rót cho mình nửa ly cola, “Tôi ấy à, thì đã sớm nói với bố mẹ chuyện của Nhu Nhu rồi, nhưng Nhu Nhu cảm thấy ra mắt bố mẹ sớm quá, cô ấy từ chối.”
Bạn thân của tôi uống một hơi hết sạch ly cola, rồi ngồi đó than ngắn thở dài, hối hận vì ngày xưa mình còn quá trẻ, nghĩ rằng có danh tiếng lăng nhăng phong lưu bên ngoài sẽ dễ mở quán bar hơn, cũng không quản lý danh tiếng của mình, thành ra bây giờ bạn gái vẫn luôn nghi ngờ hành động “lãng tử quay đầu” của mình.
Cô gái đó cảnh giác với cậu ta cũng là chuyện bình thường.
Bạn thân của tôi ở trong giới nổi tiếng là người thương hoa tiếc ngọc, tình sử phong phú, nhưng cậu ta và bạn gái nào cũng chia tay trong hòa bình, chưa bao giờ bắt cá hai tay, hành động cử chỉ cũng chưa bao giờ đi quá giới hạn. Vì vậy sau khi chia tay, bạn gái nào cũng nhận xét tốt về cậu ta, cũng vì thế mà ở trong giới cậu ta có biệt danh là “phong lưu nhưng không hạ lưu”.
Thực ra ở trong giới, người thay người tình còn thường xuyên hơn cậu ta có đầy, nhưng cậu ta lại nghĩ rằng, có danh tiếng phong lưu đa tình bên ngoài sẽ giúp cậu ta kinh doanh xưởng rượu, mở quán bar thuận lợi hơn.
Bởi vì từ xưa đến nay “rượu” vẫn luôn gắn liền với “tình”, chúng có mối quan hệ mật thiết với nhau. Cậu ta không những không che giấu hay giải thích về danh tiếng phong lưu của mình, mà ngược lại còn lợi dụng nó, cho ra mắt một loại rượu mới tên là “Nước Mắt Tương Tư”. Câu chuyện đặc trưng và danh tiếng đã giúp loại rượu này trực tiếp đi vào tầm ngắm của công chúng, ngay cả người không sành rượu cũng có thể nói ra tên của loại rượu này. Dù sao thì, thích hóng chuyện và những giai thoại phong lưu là điểm chung của đại chúng mà.
Ai mà ngờ được, cậu ta lại yêu một người ngoài ngành. Người ngoài ngành này không cần tiền, cũng không hiểu cái gì là “phong lưu nhưng không hạ lưu”, cô ấy chỉ cần cảm giác an toàn và tình yêu. Thế là lúc này, hành động marketing bằng chính danh tiếng của mình đã trở thành một điểm trừ rất lớn. Bạn thân của tôi có nỗi khổ cũng chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt.
Bạn thân của tôi nói, “Tôi muốn đưa cô ấy về ra mắt bố mẹ, nhưng cô ấy nói, thời gian chúng tôi quen nhau quá ngắn, cô ấy không yên tâm.”
“Cô ấy cứ cảm thấy tình cảm của tôi dành cho cô ấy cũng chỉ là hứng thú nhất thời, đợi hứng thú qua đi, tôi cũng sẽ nói lời chia tay với cô ấy.”
“Có Trời đất chứng giám! Tôi yêu cô ấy đến mức chỉ hận không thể moi tim ra cho cô ấy xem, thế mà cô ấy không tin, cứ đòi dùng thời gian để chứng minh.”
“Ôi! Tôi hối hận rồi, tôi thật sự hối hận rồi, đáng lẽ hồi xưa không nên đi đường tắt, marketing kiểu này!”
Bạn thân của tôi ợ một cái, vô cùng hối hận.
Anh bác sĩ đặt ly cola sang một bên, “Thôi đừng uống nữa, uống đến ợ cả rồi, coi chừng tối lại đầy hơi không ngủ được, nửa đêm lại gọi điện cho tôi.”
Nghe lý do hai người họ đưa ra, nghe cũng thấy rất bình thường. Nhưng tôi vẫn luôn cảm thấy có gì đó không đúng.
“Không thể gặp bố mẹ, thì dắt đi gặp bạn bè trong giới cũng được mà?” Tôi nói, “Cũng để mọi người trong giới nhận mặt luôn.”
Rõ ràng là anh bác sĩ có chút động lòng, quan niệm của anh ấy khá chính trực, anh ấy cho rằng, yêu là phải công khai, tình yêu mà để cho người xung quanh đều biết mới gọi là tình yêu, nếu không chỉ có thể gọi là vụng trộm. Bây giờ không thể dắt bạn gái về ra mắt bố mẹ thì thôi, ít nhất cũng phải gặp mặt anh em trong giới. Nhưng anh ấy suy nghĩ một lát rồi vẫn lắc đầu, “Tạm thời không được, tai ông già nhà tôi thính lắm.”
Cậu bạn thân của tôi búng tay một cái, “Chỉ ba anh em mình tụ tập, nhận mặt nhau thôi, thế cũng không được à?”
Mắt bác sĩ sáng lên, “Cái này được!”
Tôi thản nhiên nói, “Bình thường chắc hai người cũng có ảnh chụp chung chứ? Cho xem mặt trước đi, đừng để đến lúc gặp lại không nhận ra.”
Bạn thân của tôi vừa lật ảnh, vừa nói, “À đúng rồi, nói đến nhận mặt, trợ lý của mày trông như thế nào ấy nhỉ, sao tao cứ không nhớ được vậy ta?”
Tôi cũng không rõ tại sao người khác không nhớ được anh, nhưng anh trông thế nào thì tôi lại biết rất rõ.
Anh bác sĩ mân mê điện thoại, thở dài nói, “Nhân Nhân không thích chụp ảnh, cô ấy nói đối diện với máy ảnh sẽ rất ngượng.”
Bạn thân của tôi cười lớn, “Xem ra trong ba chúng ta, người được mọi người nhớ mặt đầu tiên chính là Nhu Nhu nhà tôi rồi.”
Cậu ta lật album ảnh trong điện thoại, lật một hồi, nụ cười trên mặt lại biến mất. Một lúc lâu sau, cậu ta ngẩng đầu lên, dường như có chút kinh ngạc, có chút nghi ngờ, ngập ngừng nói, “Chúng tôi, hình như chưa từng chụp ảnh chung?”
“Có hai lần định chụp, nhưng Nhu Nhu đều có việc đột xuất, thế là mãi vẫn không chụp được.”
Tôi truy hỏi, “Thế còn tên thì sao? Tên thì nói được chứ.”
Dưới sự truy hỏi của tôi, cuối cùng bọn họ cũng nhận ra có điều không ổn.
Cậu bạn thân của tôi cười gượng hai tiếng, “Mày muốn nói gì? Chẳng lẽ nói bạn gái của hai bọn tao có vấn đề à?”
Anh bác sĩ mím môi, “Hứa Hạ Nhân, tên đầy đủ của Nhân Nhân. Hứa trong hứa hẹn, Hạ trong mùa hạ, Nhân trong cỏ xanh mướt.”
Động tác của cậu bạn thân tôi cứng đờ, nụ cười cũng đông cứng trên môi.
“…Thật trùng hợp.”
Đối diện với ánh mắt của chúng tôi, giọng cậu ta khô khốc, “Nhu Nhu của tôi, tên đầy đủ cũng là Hứa Hạ Nhân, cũng là… ba chữ đó.”
Ba chúng tôi nhìn nhau, bầu không khí trong phòng riêng yên lặng đến đáng sợ. Tôi lên tiếng trước, phá vỡ sự tĩnh lặng này.
“Chỉ là trùng tên thôi mà.”
Cậu bạn thân của tôi lại cười nói, “Đúng, chắc chỉ là trùng hợp thôi, làm gì có đứa ngốc nào đi câu đại gia mà ngay cả tên cũng không đổi.”
Miệng nói vậy, nhưng trong mắt cậu bạn thân tôi đã không còn chút ý cười nào.
Trùng hợp một hai chỗ còn có thể gọi là trùng hợp, trùng hợp nhiều đến thế, ai mà tin không có gì mờ ám chứ?
Tôi chốt hạ một câu.
“Cuối tuần này ra ngoài tụ tập ăn một bữa.”
“Được.”
“Ok.”
……
Nhưng mà, đến cuối tuần, tôi lại phá lệ đến muộn. Bởi vì trên đường đi, tôi thấy có người đột nhiên thức tỉnh dị năng. Đột nhiên thức tỉnh dị năng cũng không lạ, nhưng chấn động linh khí lúc người này thức tỉnh lại vô cùng lớn.
Quan trọng nhất là, cô ta đang mặc đồng phục nhân viên công ty tôi. Tôi gọi điện cho Cơ quan Đặc Biệt, báo cáo tình hình bên này. Sau đó Thư Ký Số Hai ra tay, dựng lên một lá chắn bảo vệ cho cô ta.
Trong lúc hành động, tôi nhìn thấy bảng tên trước ngực cô ta, trên đó có ghi tên của cô ta.
Hứa Hạ Nhân.
Hết chương 243.
