Chương 248: Khi Nữ Phụ Độc Ác Có Hệ Thống Sửa Chữ (Thượng)

Chương 248: Khi Nữ Phụ Độc Ác Có Hệ Thống Sửa Chữ (Thượng)

 

Sau khi ký hợp đồng với cậu bạn tôi, Tiểu Lộc tổng nhìn thấy cuộc gọi của Hứa Hạ Nhân thì liền vội vã chạy đến bệnh viện. Anh bạn bác sĩ của tôi sau khi hoàn thành ca phẫu thuật cũng hấp tấp chạy theo.

 

Hai người một robot gặp nhau trong phòng bệnh. May mà tôi đã tính đến chuyện này nên sắp xếp phòng bệnh đơn VIP, không ai vây xem cảnh tượng này.

 

Lúc cậu bạn tôi và Tiểu Lộc tổng ký hợp đồng là người thật đi, tôi sợ cậu ta lại hồ đồ nên cũng theo đến bệnh viện.

 

Nhìn cảnh ba người tranh nhau xin lỗi Hứa Hạ Nhân, bày tỏ tình yêu, tiện thể dìm hàng các tình địch khác, tôi thật sự lo cậu ta diễn sâu quá, rồi tự sa vào bẫy luôn. Nghĩ vậy, cậu ta như có thần giao cách cảm, giơ ngón cái ra sau lưng ra hiệu mình vẫn ổn. Tôi day day thái dương, đứng ở hành lang nghe ngóng động tĩnh trong phòng bệnh.

 

Đúng lúc này, một tiếng bước chân khác lọt vào tai tôi. Tôi ngoảnh đầu nhìn theo tiếng động, thấy một cái đầu trọc, dưới ánh đèn hành lang lóe lên thứ ánh sáng chói mắt.

 

Tôi không tin nổi mà nhìn lại lần nữa.

 

Cháu trai tôi?

 

Sao thằng bé lại ở đây?

 

Lẽ nào thằng bé cũng?

 

Lúc tôi nhìn nó thì nó cũng đang nhìn tôi. Thấy tôi, thằng bé giật mình theo phản xạ. Tôi chỉ sợ nó buột miệng phán một câu, “Cô ấy không giống những người khác.”

 

May mà, cháu trai tôi chỉ sờ sờ cái đầu trọc của mình, nhỏ giọng hỏi tôi: “Chú út, sao chú lại ở đây thế?”

 

Tôi liếc vào trong phòng bệnh, không ai để ý đến sự xuất hiện của thằng bé, bèn kéo nó ra xa một chút, tiện tay mở trí não, gửi một cuộc gọi video không tiếng cho cậu bạn tôi. Đầu dây bên kia nhận ngay lập tức.

 

Tôi liếc nhìn màn hình đang tự động điều chỉnh góc quay rồi ngẩng đầu hỏi cháu trai tôi: “Cháu đến đây làm gì? Thăm Hứa Hạ Nhân à?”

 

Thằng bé ngẩn ra. “Sao chú lại biết?”

 

Sao tôi biết ư?

 

Tầng này chỉ có một mình Hứa Hạ Nhân nằm thôi. Hơn nữa, cứ hễ nhìn thấy cháu trai tôi, chỉ cần nghĩ đến vấn đề tình cảm theo hướng tồi tệ nhất là được.

 

Tôi không trả lời mà hỏi tiếp: “Cháu và cô ta có quan hệ gì?”

 

Thằng bé thành thật trả lời: “Cô ta quyên góp cho chùa không ít tiền, có lẽ là thí chủ quyên góp nhiều nhất trong mấy tháng gần đây. Hơn nữa cô ta cũng rất có hứng thú với kinh Phật, thường xuyên đến nghe phương trượng tụng kinh. Đi đi lại lại nên cũng quen mặt với mọi người trong chùa. Thỉnh thoảng cô ta có cùng cháu thảo luận vài câu kinh Phật, rồi xin phương thức liên lạc, nói sau này có gì không hiểu sẽ hỏi cháu.”

 

“Vừa rồi cháu đang làm khóa lễ sáng, có chặn liên lạc bên ngoài, xong việc mới thấy cô ta gọi điện. Cháu mới biết cô ta bị tai nạn xe, lúc nãy định nhờ cháu giúp đỡ.”

 

“Xét về cả tình và lý, cháu đều nên đến xem sao.”

 

Cháu trai tôi vừa lần chuỗi phật châu, vừa hỏi: “Chú út, lẽ nào lần này lại có vấn đề ạ?”

 

“Ừm.”

 

Tôi chỉ vào cửa phòng. “Tiểu Lộc tổng, chú Phong, chú Dịch của cháu, đều là bạn trai của cô ta.”

 

Đối diện với vẻ mặt muôn màu muôn vẻ đủ mọi sắc thái của thằng bé, tôi nói: “Theo tình hình hiện tại, cháu sắp trở thành người thứ tư rồi đấy.”

 

………

 

Dưới sự hộ tống của tôi, cháu trai tôi cứng đờ cả người bước vào phòng bệnh. Nhìn thấy thằng bé, cả ba người đàn ông đều có những biểu cảm khác nhau. Ban đầu cậu bạn của tôi còn cười, ra vẻ bậc cha chú chào hỏi, nhưng sau khi biết cháu trai tôi đến đây là để thăm Hứa Hạ Nhân, vẻ mặt của cậu ta cũng trở nên kỳ quặc.

 

Bị ba người đàn ông nhìn chăm chú, cháu trai tôi và Hứa Hạ Nhân đã hoàn thành một cuộc gặp mặt hết sức nhã nhặn và lịch sự.

 

Ra khỏi phòng bệnh, tôi hỏi thằng bé: “Nếu lần này cháu không biết chuyện của Hứa Hạ Nhân và các bạn trai của cô ta, cháu sẽ làm gì?”

 

Thằng bé khổ não gõ gõ trán mình. “Cháu sẽ tụng kinh cho cô ta, tặng cô cô hương an thần.”

 

“Nếu cô ta gọi điện cho cháu lúc đêm khuya, nói rằng cô ta cứ nhớ mãi cảnh tượng lúc bị tai nạn thì sao?”

 

Thằng bé lần chuỗi phật châu. “Vậy thì chắc chắn sẽ an ủi cô ta, tụng kinh cho cô ta, cho đến khi cô ta ngủ thiếp đi.”

 

“Nếu cô ta liên tục như vậy mấy đêm liền thì sao?”

 

Động tác lần chuỗi phật châu của thằng bé chậm lại. “Cô… cô ta như vậy cũng có một phần là do cháu. Nếu lúc đó cháu đến kịp thời, tình hình của cô ta chắc chắn sẽ không nghiêm trọng như bây giờ. Cho nên cháu nhất định sẽ kiên nhẫn tụng kinh cho cô ta, cho đến khi cô ta ngủ thiếp đi.”

 

“Sau đó cô ta vì để tỏ lòng cảm kích, liền quyên tiền cho chùa, mời cháu ăn cơm chay, tặng cháu kinh Phật bản gốc quý hiếm thì sao?”

 

“Cháu… cháu…”

 

Chuỗi phật châu trên tay cháu trai tôi hoàn toàn không thể lần được nữa.

 

Tôi nói: “Về bế quan đi, vài tháng sau ra là ổn cả thôi.”

 

Thằng bé nghe vậy thì thất thểu bước đi.

 

……..

 

Sau đó tôi cho người đi điều tra vụ tai nạn.

 

Người tài xế quệt phải Hứa Hạ Nhân hôm đó đã uống rượu. Dường như đó chỉ là một tai nạn. Nhưng tôi vẫn cứ luôn cảm thấy có gì đó không đúng, bèn bảo bọn họ tiếp tục điều tra.

 

Trong thời gian điều tra, bốn người bọn họ còn cãi nhau một trận. Chủ yếu là anh bạn bác sĩ của tôi suy sụp, còn Hứa Hạ Nhân thì vẫn giữ dáng vẻ thờ ơ như cũ. Nguyên nhân rất nhỏ, rất đơn giản. Vào ngày Tết Trung thu, Hứa Hạ Nhân làm chín cái bánh trung thu, mỗi người được chia ba cái. Trong ba cái bánh đưa cho anh bác sĩ, chiếc bánh vỏ ngàn lớp bị vỡ. Bởi vì anh ấy là người nhận bánh cuối cùng, nên trên đường đi, chiếc bánh vỏ ngàn lớp đã bị xóc nảy nhiều nhất. Thế là đương nhiên, anh ấy cảm thấy mình bị xem nhẹ, bắt đầu tranh cãi về vị trí của mình trong lòng Hứa Hạ Nhân.

 

Thực ra chỉ là một chuyện nhỏ, việc đưa bánh cho anh ấy muộn nhất cũng là điều dễ hiểu. Hứa Hạ Nhân chỉ đơn giản là sắp xếp theo thứ tự gần cô ta nhất, chứ không hề phân định cao thấp tình yêu dành cho mọi người. Nhưng anh ấy không chỉ tức giận vì chuyện này. Đúng hơn là, anh ấy đã chất chứa uất hận từ lâu, chẳng qua là mượn cớ này để bùng nổ mà thôi. Mâu thuẫn giữa bọn họ là không thể hòa giải được, cho nên dù anh ấy có cắn răng nuốt tủi hờn vào trong, thì cũng sẽ có ngày bị nó làm cho bung bét.

 

Cuộc đối đầu này không ngoài dự đoán, phần thua thuộc về anh bạn bác sĩ của tôi. Anh ấy cúi gằm mặt gọi điện cho tôi.

 

“Tổng tài, tôi bị ảnh hưởng rồi, cậu đến đón tôi đi.”

 

Đúng vậy, người không kìm được cảm xúc mà đối chất với Hứa Hạ Nhân lần này, chính là anh ấy. Thực ra cảm giác tức giận trong lòng anh ấy chưa bao giờ nguôi ngoai, chỉ là khi nhìn Hứa Hạ Nhân qua màn hình, cảm giác tách biệt đó cũng tách luôn cả nỗi đau của anh ấy ra. Lần này Hứa Hạ Nhân mang bánh trung thu đến cho anh ấy, lại tìm thẳng đến phòng khám.

 

Mọi khi đều là bọn họ đi tìm cô ta, hiếm khi có chuyện cô ta chủ động tìm đến. Anh ấy không mang robot theo bên mình, đành phải đích thân đứng ra chịu trận, kết quả là đã trúng chiêu.

 

Cảm xúc dữ dội ập đến, theo sau là sự bực bội và tự ghê tởm chính mình. Anh ấy vừa ghê tởm bản thân không kiểm soát được cảm xúc, vừa ghê tởm Hứa Hạ Nhân không ngừng lừa dối mình. Anh ấy hối hận vì đã cãi nhau với cô ta, cũng hối hận vì sự bình tĩnh mà mình luôn tự hào đã hoàn toàn sụp đổ.

 

Hứa Hạ Nhân giống như một loại độc dược, rõ ràng biết lại gần chỉ có đau khổ, nhưng vẫn vì những niềm vui giả tạo mà dâng hiến tất cả cho cô ta, vì cảm giác vật vã khi cai nghiện thật sự khiến người ta không thể chịu đựng nổi.

 

May mà lý trí của anh ấy vẫn còn, kịp thời gọi điện cho tôi. Xe bay bay rất nhanh. Tôi sợ chỉ cần chậm một chút, anh ấy sẽ không khống chế được bản thân, không chút tự trọng đi tìm Hứa Hạ Nhân.

 

Khi đến cửa phòng khám, anh ấy đang dựa vào cửa, cúi đầu.

 

Tôi xuống xe, vỗ vai anh ấy.

 

“Tôi đến rồi.”

 

Anh ấy ngẩng đầu lên, mắt đỏ hoe, nước mắt không ngừng tuôn rơi.

 

Anh ấy thấy tôi thì thở phào nhẹ nhõm.

 

“Cậu đến rồi à.”

 

Tôi thấy anh ấy khóc thương tâm quá, bèn chìa tay vào trong xe. “Khăn giấy.”

 

Tài xế đưa khăn giấy cho tôi, tôi lại đưa cho anh ấy, nhưng anh ấy lại xua tay. “Tôi có.”

 

Anh ấy vừa nói vừa lau nước mắt. Lúc nói chuyện, anh ấy vẫn không ngừng khóc. Nước mắt cứ như hai dòng suối nhỏ, chảy từ hai mắt xuống cằm, rồi nhỏ xuống đất, lau mãi không hết.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Tôi dúi khăn giấy vào tay anh ấy. “Không đủ thì nói.”

 

Anh ấy xua tay. “Không, không phải tôi buồn, mà là không hiểu sao cứ chảy nước mắt mãi, không dừng được.”

 

Chỉ trong chốc lát, tờ khăn giấy anh ấy đang ấn lên khóe mắt đã ướt sũng.

 

Tôi ngạc nhiên. “Dị năng mới à?”

 

Anh ấy lắc đầu. “Không phải, lạ lắm, lẽ nào là dị ứng.”

 

Tờ khăn giấy trên tay ướt đẫm, anh ấy lại rút một tờ khác từ trong gói giấy nhỏ ra. Khi tờ giấy được rút ra, một mùi hương ngọt ngào thoang thoảng lan tỏa trong không khí.

 

Mùi sữa đào.

 

Trên tờ khăn giấy hình vuông in hình quả đào màu hồng, bao bì nhỏ xinh bên ngoài cũng in hình một quả đào mọng nước. Mùi hương thật quen thuộc. Chiếc ô mà cậu bạn tôi được tặng cũng có mùi này, y hệt như vậy.

 

Tôi hỏi: “Giấy này ở đâu ra vậy?”

 

Trong lúc suy nghĩ, anh ấy đã dùng hết gói khăn giấy mùi đào, bắt đầu dùng loại của tôi. Anh ấy vừa ấn vào khóe mắt đỏ hoe, vừa nói: “Một cô gái tốt bụng thấy tôi cứ khóc mãi nên cho tôi.”

 

Anh ấy vừa lau nước mắt, vừa ngạc nhiên: “Đúng là tôi có tức giận Hứa Hạ Nhân, nhớ lại chuyện cũ cũng thấy buồn, nhưng đã qua lâu như vậy rồi, cũng đã nhìn rõ được bộ mặt thật của cô ta rồi.”

 

“Dù thế nào đi nữa, tôi cũng không đến nỗi phải khóc thành ra như thế này.”

 

“A, hết chảy nước mắt rồi.”

 

Anh ấy bỏ tờ khăn giấy xuống, khóe mắt đỏ ửng, không biết là do khóc hay do bị khăn giấy chà xát nhiều lần nữa.

 

Chính anh ấy cũng có chút mông lung. “Lẽ nào tôi vẫn còn tình cảm với cô ta? Hay là cô ta đã nhân lúc tôi không để ý mà dùng dị năng với tôi?”

 

“Đến bệnh viện kiểm tra nguồn gây dị ứng trước đã.”

 

Tôi liếc nhìn bao bì khăn giấy mà anh ấy vẫn còn nắm trong tay chưa vứt đi.

 

………….

 

Chúng tôi tổ chức một buổi họp mặt anh em có một không hai. Đúng vậy, buổi họp mặt anh em này, bọn họ vẫn mang theo bạn gái như thường lệ. Chỉ có điều hơi khác so với tưởng tượng một chút, bạn gái của bọn họ lại là cùng một người. Bạn gái của bọn họ, lại còn dẫn theo cả những người bạn trai khác của cô ta nữa.

 

Đúng là một buổi họp mặt anh em có một không hai. Nhưng hình như cũng không khó xử như tưởng tượng. Bởi vì ba người đàn ông nhanh chóng nhập vai vào cuộc đua giành sủng ái. Đây cũng là cách bọn họ thường ngày chung sống với nhau. Cơ mà không biết có nên cảm ơn bọn họ vì vẫn chưa quên tôi hay không, trong lúc ba người tranh nhau lấy lòng Hứa Hạ Nhân, bọn họ cũng không hề lơ là cảm nhận của tôi.

 

Tiểu Lộc tổng hỏi: “Nghe nói tổng tài đã có người thương, chỉ là chưa công bố trong giới, không biết lần sau tôi có vinh hạnh được gặp mặt một lần không.”

 

Từ khi tôi tặng cho trợ lý phiên bản trí não mới nhất, tôi chưa bao giờ che giấu sự tồn tại của anh, bèn nói thẳng: “Các người đã gặp rồi, là trợ lý của tôi.”

 

Tiểu Lộc tổng ngẩn ra một lúc, nhưng vẻ mặt vẫn bình thường.

 

“Hóa ra là vị này.”

 

Tuy hắn ta che giấu rất tốt, nhưng tôi vẫn có thể đọc được trong mắt hắn ta những cảm xúc phức tạp như “Đây là ai?”, “Trông như thế nào nhỉ?”, “Trí nhớ của mình tệ đến thế sao?”, mỗi thứ chắc chiếm khoảng ba mươi ba phẩy ba ba ba phần trăm.

 

Không khí tại hiện trường không hẳn là sôi nổi, nhưng cũng không đến mức khó xử. Sau khi rượu được mang lên, không khí càng trở nên hòa hoãn hơn. Vì chỉ là một buổi tụ tập anh em, nên nồng độ cồn rất thấp, đối với chúng tôi mà nói, nó chỉ như nước trái cây có chút vị rượu. Vốn dĩ sẽ không có vấn đề gì xảy ra. Cho đến khi anh bạn bác sĩ của tôi chống trán lắc lư vài cái rồi gục xuống bàn. Tửu lượng của anh ấy rất kém, nhưng không đến nỗi kém như vậy.

 

Ánh mắt của cậu bạn tôi và Tiểu Lộc tổng cũng trở nên mơ màng, trông như thể giây tiếp theo sẽ say gục luôn vậy. Tôi không có cảm giác say, chỉ thấy nóng. Giống như uống một bát canh nóng vào mùa đông, hơi nóng bốc lên đầu, khiến cả người có chút lâng lâng.

 

Cảm giác này đến rất đột ngột, khi tôi nhận ra thì đã hơi muộn.

 

Ba người đàn ông lần lượt gục xuống bàn, bất tỉnh nhân sự, còn người phụ nữ duy nhất là Hứa Hạ Nhân thì mặt cũng đỏ bừng. Cô ta day day thái dương, cởi cúc áo trước ngực.

 

Dị năng của cô ta bạo phát rồi.

 

Tôi nhấn nút gọi khẩn cấp, nhưng không để đội Bá tiến vào ngay lập tức. Bên ngoài chỉ biết tập đoàn Hoàn Tinh có quan hệ mật thiết với nhà nước, chứ không biết có một tiểu đội luôn túc trực 24/7 để nhận lệnh của tôi.

 

Tôi muốn xem, Hứa Hạ Nhân— hoặc là kẻ đứng sau ống kính kia, rốt cuộc muốn làm gì.

 

Tôi tựa lưng vào ghế, nhìn Hứa Hạ Nhân loạng choạng đứng dậy, ánh mắt đã hoàn toàn mất đi sự tỉnh táo. Cô ta vỗ vỗ Tiểu Lộc tổng đang ở gần mình nhất.

 

Rồi lại vỗ cậu bạn tôi.

 

Tiếp theo là anh bạn bác sĩ của tôi.

 

Đương nhiên là, không ai đáp lại.

 

Thế là cô ta lại lảo đảo tiến về phía tôi.

 

“Nóng… nóng quá…”

 

Cô ta lao về phía tôi, nhưng bị tôi giữ chặt hai tay.

 

“Tự trọng một chút.”

 

Cô ta giãy giụa muốn lại gần tôi.

 

Tôi để ý thấy, cô ta đã hoàn toàn mất đi lý trí.

 

Thợ săn thông minh sẽ không bao giờ đặt hy vọng vào con mồi.

 

Tôi có thể chắc chắn rằng, Hứa Hạ Nhân, người tưởng chừng như đang thao túng tất cả, hóa ra cũng chỉ là một quân cờ. Tôi đánh ngất cô ta, sau đó các thành viên đội Bá ồ ạt tiến vào, đưa mọi người đi.

 

………….

 

“Tửu lượng của tôi kém đến thế à?”

 

Anh bạn bác sĩ của tôi ngồi dậy khỏi giường bệnh, mặt mày ngơ ngác. Cậu bạn của tôi từ ngoài cửa bước vào, khẽ tặc lưỡi một tiếng rồi ném chiếc khăn ướt lên mặt anh ấy. “Còn tưởng mình say rượu thật cơ đấy, chúng ta bị chơi xỏ rồi, may mà tổng tài vẫn còn tỉnh táo.”

 

Tôi hất cằm. “Xem trí não đi, tôi gửi video trong phòng cho hai người rồi đấy.”

 

Những nơi giải trí hợp pháp đương nhiên là sẽ có camera, chuyện này Hứa Hạ Nhân và kẻ đứng sau lưng cô ta chắc chắn cũng biết, chỉ là chuyện xảy ra trong phòng có chút khó xử. Bạn gái của anh em mình lại có hành vi thân mật với mình sau khi dị năng bạo phát, chuyện này thực sự ảnh hưởng đến tình cảm anh em. Có lẽ bọn họ nghĩ rằng, để tránh sự lúng túng khó xử, cũng như để anh bạn bác sĩ và cậu bạn của tôi không suy nghĩ nhiều, tôi sẽ giấu đoạn video này đi.

 

Anh bạn bác sĩ của tôi xem video mà tức đến sôi máu.

 

“Cô ta qua lại với ba người đàn ông cùng lúc còn chưa đủ, bây giờ còn muốn làm kẻ thứ ba chen chân vào mối quan hệ của người khác nữa à?”

 

Cậu bạn của tôi cũng day day trán. “Đúng là đủ wao rồi đấy, đóng xong “Ông chủ phong lưu và cô bé ngây thơ”, “Bác sĩ lạnh lùng tự chủ đã khóc vì tôi”, “Thanh mai trúc mã nói anh ấy hối hận rồi” còn chưa đủ, bây giờ còn muốn đóng cả “Phật tử lạnh lùng vì tôi mà phá giới” và “Tôi và anh em của bạn trai đã…” nữa à?”

 

Anh bạn bác sĩ của tôi: “Khoan đã, bình thường cậu toàn đọc tiểu thuyết gì thế?”

 

Tôi: “Sao tên kịch bản của tôi nghe cứ như không cùng một trang web với kịch bản của hai người thế nhỉ?”

 

Cậu ta nhún vai. “Đây có phải là trọng điểm không? Trọng điểm là rốt cuộc cô ta muốn làm gì?”

 

Trí não sáng lên.

 

Tôi mở tin nhắn ra, nhướng mày.

 

“Không phải ‘cô ta’, mà là ‘bọn họ’.”

 

Tóm được rồi, “vị đạo diễn” đứng sau ống kính.

 

Hết chương 248.

 

Chương 248: Khi Nữ Phụ Độc Ác Có Hệ Thống Sửa Chữ (Thượng)

Ngày đăng: 31 Tháng 12, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên