Chương 25: Cục Quản Lý Trò Chơi

 

Chương 25: Cục Quản Lý Trò Chơi.

 

Có thể là Hoa Hạo Minh muốn nôn hết những thứ trong bụng mình ra, vậy nên thật lâu sau vẫn không thấy hắn ta đi lên.

Nhìn thì có vẻ hắn rất lợi hại, nhưng Hạ Bạch nhớ tới phản ứng kịch liệt của hắn lúc ở trong sân nhà mình, lại nghe hắn nói về Hỉ Thần, ít nhất thì hắn cũng có tâm lý kháng cự lại thi thể.

Bây giờ hắn biết mình ở trong phòng chứa thi thể gặm tử thi, mà những thứ đó lại đang ở trong dạ dày hắn.

Hạ Bạch nhìn thấy càng ngây người.

Xe đi hơn nửa giờ thì hắn gởi tin nhắn cho Hạ Bạch, [ Tôi đến xe cứu thương bên cạnh súc ruột, lái xe sẽ đưa các cậu đến chi nhánh của Cục quản lý trò chơi ở thành phố Khương Kỳ, Lận Tường và Mạnh Thiên Hữu cũng sẽ được đưa đến đó. ]

Hạ Bạch: [ Được. ]

Một lúc sau, Hoa Hạo Minh lại gửi thêm một tin nhắn: [ Kỹ năng linh hồn? ]

Hạ Bạch còn chưa kịp gõ chữ thì lại có một tin nhắn khác chạy tới, [ Cậu không cần nói cho tôi biết cũng được, đây là quyền riêng tư của người chơi, rất nhiều người chơi đều bí mật giấu kín, có đôi khi quyền riêng tư có thể cứu được mạng cậu. ]

Hạ Bạch hiểu rõ, trong trò chơi kỳ thực có sự cạnh tranh giữa những người chơi, chỉ có lấy kỹ năng đánh bất ngờ mới có khả năng thắng, nếu kỹ năng bị lộ ra, nếu kẻ địch cố ý nhắm vào sẽ rất nguy hiểm.

Hạ Bạch: [ Song diện nhân? ]

Hoa Hạo Minh: [ Đúng vậy. ]

Hạ Bạch: [ Tôi cũng có. ]

Hạ Bạch không nói cụ thể cho hắn biết kỹ năng của cậu là gì, nhưng lại kể cho hắn nghe mình có kỹ năng linh hồn như thế nào. Bởi vì Hoa Hạo Minh thật tâm mong cậu có thể nhận được kỹ năng linh hồn.

Còn có một nguyên nhân khác mà Hạ Bạch không xác định lắm. Cậu cảm thấy lúc ở trong trò chơi Hoa Hạo Minh cố tình không phát huy hết thực lực của mình, Hoa Hạo Minh có lý do của mình, Hạ Bạch băn khoăn liệu một trong những nguyên nhân đó có phải là để cậu được nổi bật, để cậu có được kỹ năng linh hồn hay không.

Hoa Hạo Minh: [ Không tệ! ]

Hoa Hạo Minh: [ Đừng nói cho tôi biết, để tôi đoán một chút rồi tự mình tìm ra. ]

Hai phút sau, Hoa Hạo Minh nói: [ À, cậu không có ở trên bảng xếp hạng, không có danh tính, tôi không thể tìm thấy. ]

Hai mắt Hạ Bạch vô thần, đóng lại cuộc đối thoại với Hoa Hạo Minh.

Nhìn thấy trong nhóm [ Cả đời không qua lại với nhau ] có tới 99 + tin nhắn mới, Hạ Bạch bấm vào xem một chút.

Hôm nay là lão Lưu mở miệng trước, hỏi cháu trai lão Hạ hôm nay có đến trường đại học y Hòa Bình báo danh không. Sau đó Lão Vương lại xuất hiện, hỏi mọi chuyện có ổn không, không lâu sau thì bọn họ lại bắt đầu ầm ĩ.

Hạ Bạch vội vàng trả lời tin nhắn.

Lão Hạ: [ Tiểu Bạch đã báo danh xong rồi, ký túc xá cũng đã thu xếp xong, hết thảy mọi chuyện đều thuận lợi. ]

Lão Lưu: [ Vậy là tốt rồi, bây giờ thế đạo không yên ổn, nhất định phải dặn dò Tiểu Bạch chú ý an toàn. ]

Lão Vương: [ Tiểu Bạch có số điện thoại của tôi đúng không, nếu như nó có chuyện gì gấp thì có thể gọi điện cho tôi. ]

Lão Hạ: [ Được, mọi chuyện đều ổn, các ông yên tâm, mọi người cũng chú ý an toàn. Có chuyện gì thì nhắn lên nhóm. ]

Vào thời đó, khi người ta vẫn cần đến Cản thi nhân, có một số người đã ngàn dặm bôn ba để lá rụng về cội.

Trên đường vản thi có giao hữu cũng có gây thù chuốc oán, các phe phái có khác nhau có phương pháp cản thi khác nhau, không ai phục ai, sau khi gặp nhau ở khách điếm Hỉ Thần, kiểu gì cũng sẽ khích nhau vài ba câu.

Về sau, trên đời không cần cản thi nhân nữa, bọn họ cũng đã già lắm rồi, phần lớn tóc đã bạc, cũng sắp bước vào quan tài trở thành tử thi.

Bọn họ tập hợp trong nhóm này, lấy tên là [ Cả đời không qua lại với nhau ], vẫn là không ai phục ai, vẫn cứ thích cãi nhau ầm ĩ như thế.

Hạ Bạch lặng yên xem trong chốc lát thì xe dừng lại.

Hoa Hạo Minh từ trên xe cứu thương phía trước đi xuống, gõ gõ cửa xe rồi nói với bọn họ: “Chờ lát nữa chắc sẽ có người yêu cậu các cậu đăng kí người chơi ở Cục quản lý trò chơi, chỉ cần dùng những thông tin cơ bản đăng kí là được, đăng kí xong thì đến phòng bệnh của Lận Tường và Mạnh Thiên Hữu. Có thể sẽ có người hỏi chúng ta một số chuyện liên quan tới phó bản trường đại học y Hòa Bình.”

Hạ Bạch hiểu ý của Hoa Hạo Minh muốn nói gì, cậu gật đầu.

Vừa mới xuống xe, Hạ Bạch và Tống Minh Lượng đã bị một cô gái trẻ nhiệt tình dẫn đi: “Xin chào, tôi đến từ bộ phận thông tin của Cục quản lý trò chơi, tôi sẽ dẫn các bạn đi đăng ký thông tin người chơi. Để sau này Cục quản lý có liên hệ với các bạn cũng thuận tiện hơn.”

Hạ Bạch và Tống Minh Lượng đều không phải người nói nhiều, hai người chỉ nặn ra được một chữ, “Được.”

Nụ cười của cô gái vẫn rất thân thiện, sau khi thêm bạn bè xong, cô gửi cho họ một đường links, ” Hai bạn cứ yên tâm điền vào, Cục quản lý trò chơi cam đoan sẽ giữ bí mật thông tin cho mọi người, không tiết lộ cho những người chơi bên ngoài, cũng như những người trong Cục quản lý trò chơi tham gia vào trò chơi, ngay cả bản thân tôi cũng không nhìn thấy, chỉ có một số người là được phép xem.”

Mẫu đăng ký rất đơn giản, chỉ có năm phần: tên, tuổi, thông tin liên lạc, kỹ năng và địa đồ thông quan.

Cô gái trẻ tập trung vào phần kỹ năng, ” Chúng tôi tôn trọng bất kỳ lựa chọn nào của bạn và có thể giữ bí mật. Tuy nhiên, nếu các bạn có ý định gia nhập Cục Quản lý Trò chơi, hoặc là sau này muốn nhận nhiệm vụ của Cục quản lý trò chơi để lấy phần thưởng thì nếu có kỹ năng gì vẫn nên nói chi tiết sẽ tốt hơn.”

Hạ Bạch nhanh chóng điền xong bốn phần khác, ở phần kỹ năng nhìn nhiều thêm hai giây.

Xin hỏi ngài có kỹ năng không?

  1. Có.
  2. Không.
  3. Không tiện nói.

Hoa Hạo Minh đã nói qua, rất có khả năng Hỉ Thần nhà cậu đã bị trò chơi nuốt mất rồi, nếu như cậu muốn tìm Hỉ Thần thì trước tiên phải tham gia vào trò chơi nhiều hơn, thứ hai là phải làm quen với người của Cục quản lý trò chơi và những người tiến vào trò chơi nhiều lần, biết rõ nhiều địa đồ trong trò chơi, như thế sẽ giúp cậu nghe ngóng được nhiều tin tức hơn.

Hạ Bạch chọn A.

Nếu như ngài có kỹ năng, vậy xin hỏi thuộc tính của kỹ năng đó là gì?

  1. Kỹ năng vũ khí đạo cụ (Người chơi lấy được vũ khí và đạo cụ đi kèm với kỹ năng trong trò chơi. )
  2. Kỹ năng thân thể (Thân thể người chơi có năng lực tiến hóa mang đến dị năng, chẳng hạn như sức mạnh, tốc độ, các phương diện đó đều phát triển vượt xa mức bình thường. Hoặc một bộ phận thân thể bị dị hoá dẫn tới kích phát dị năng, ví dụ như cánh tay sắt, chín đuôi…. )
  3. Kỹ năng linh hồn (Dị năng phù hợp với trải nghiệm sống và đặc điểm linh hồn đặc biệt của người chơi. )
  4. Không tiện nói.

Hạ Bạch chọn C.

Nếu như ngài có kỹ năng, vậy kỹ năng cụ thể của ngài là gì?

Hạ Bạch chọn: Không tiện nói.

Không cần phải điền thân phận trong trò chơi vào mẫu đăng ký, năm mươi vị trí đầu trên bảng xếp hạng điểm tích lũy đã công khai thân phận của người chơi rồi, vì vấn đề thân phận rất mẫn cảm, vậy nên Cục quản lý trò chơi đã thận trọng không đưa ra bất kỳ câu hỏi nào.

Hạ Bạch đưa bảng biểu ra, Tống Minh Lượng điền còn nhanh hơn cả cậu, cậu ta chờ Hạ Bạch một hồi, sau đó hai người dựa theo chỉ dẫn của cô gái trẻ kia đi vào phòng bệnh.

Chi nhánh của Cục quản lý trò chơi ở thành phố Khương Kỳ, nhìn từ bên ngoài giống như một tòa nhà nhỏ kiểu phương Tây được các công ty thuê làm văn phòng làm việc. Vào bên trong, tầng một, tầng hai và tầng ba quả thực là các văn phòng nối tiếp nhau, tầng bốn và tầng năm thì giống bệnh viện hơn, có những người trông giống bác sĩ, lại có cả phòng bệnh.

Chẳng qua, cửa sổ ở đây trong vắt, ánh đèn sáng tỏ, không hề có cảm giác u ám hay buồn bã chút nào.

Lận Tường và Mạnh Thiên Hữu đang ở trong phòng bệnh cuối hành lang, Hoa Hạo Minh cũng ở đây.

Lúc bọn họ đi vào, nhìn thấy Lận Tường không có gì đáng ngại, cậu ta đang gọi điện thoại cho mẹ, ” Mẹ, con nói cho mẹ biết, ngày mẹ sinh con là ngày con biết ơn nhất, nhưng hôm nay là ngày đặc sắc nhất, khó quên nhất đời con.”

Không biết mẹ cậu ta ở đầu dây bên kia nói cái gì mà Lận Tường ở bên này lớn tiếng phản bác, “Con là người ngây thơ như vậy sao? Con nói cho mẹ biết, con đã không còn sợ đi nhà ma nữa rồi!”

Sau khi nhìn thấy Hạ Bạch, Lận Tường vội vàng nói vài câu rồi cúp máy, sau đó chăm chú nhìn Hạ Bạch, bộ dáng như thể có rất nhiều lời muốn nói với cậu.

Hạ Bạch chột dạ đảo đảo mắt.

Đúng lúc đó Hoa Hạo Minh lại nói: “Cậu không còn sợ đi nhà ma nữa? Cậu quên mất trò chơi đã xuất hiện trong nhà ma ở khu vui chơi kia rồi à?”

Vẻ mặt Lận Tường đau khổ, “Tôi có cảm giác sau này mình không dám đi đâu hết, vậy chỉ có thể ở trong nhà à?”

Hoa Hạo Minh cười, “Vậy nếu trò chơi xuất hiện ở nhà cậu thì làm sao bây giờ?”

Lận Tường: “…..”

Hoa Hạo Minh nói: “Không ai biết trò chơi sẽ đi đến đâu, chỗ nào cũng có thể xuất hiện, vì vậy đừng để trò chơi ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường của mình, nếu không thì đời này đúng là vô nghĩa.”

Những người đã vào trò chơi nhiều lần đều khá thoải mái.

“Nhưng cũng có một nơi rất an toàn, ký túc xá của bọn Hạ Bạch, trò chơi sẽ không xuất hiện nhiều lần ở cùng một địa điểm.” Ánh mắt hắn quét qua chỗ Mạnh Thiên Hữu vừa mở mắt ra, Hoa Hạo Minh cười, nói: “Cậu có thể mua một giường ở ký túc xá 312 với giá hơn 1.000 tệ, người có thể ngủ ở trên cái giường trống kia tuyệt đối không đơn giản.”

Mạnh Thiên Hữu lúng túng giật giật khóe miệng, khuôn mặt tái nhợt yếu ớt nói: “Hoa Ca, anh đừng trêu chọc tôi nữa, tôi đã như vậy rồi.”

Mạnh Thiên Hữu được cứu sống, nhưng dưới lớp chăn mỏng chỉ có một cái chân nhô lên.

Ở thế giới hiện thực, so với cậu ta một giờ trước, rõ ràng đã thay đổi rất nhiều, không còn cao cao tại thượng ham hư vinh, lòng tự trọng cũng không mạnh mẽ như vậy, nhưng cái giá phải trả cũng quá đắt. Cậu ta đã mất đi một cái chân, mất đi người mẹ yêu thương cậu ta nhất.

Nhưng mà, người thảm nhất vẫn là Mạnh Tình.

“Đều đã tỉnh rồi, chúng ta nói về trò chơi một chút, chờ lát nữa sẽ có người tới hỏi chúng ta về những chuyện xảy ra trong trò chơi….”

“Chào mọi người.”

Hoa Hạo Minh còn chưa kịp nói xong thì trên bức tường ở phía trước hai giường bệnh đã sáng lên một màn hình, ba người bên trong màn hình đang nhìn bọn họ, tiếng chào vừa rồi là của người phụ nữ ngồi ở phía bên trái.

Hạ Bạch biết cô, hôm qua chính cô và Hoa Hạo Minh cùng một người đàn ông khác đến nhà cậu tìm Hỉ Thần.

“Chúc mừng mọi người đã thông quan trò chơi, chúng tôi đến từ Viện nghiên cứu trò chơi của Cục quản lý trò chơi. Tổ chúng tôi chịu trách nhiệm chính trong việc nghiên cứu các chiến lược để thông quan trò chơi, hi vọng các bạn có thể nói về phó bản này một chút, giúp chúng tôi nghiên cứu trò chơi này tốt hơn. Có nhiều chiến lược hơn thì khả năng sống sót của người chơi sẽ cao hơn một chút khi bị cuốn vào trò chơi, phải không?”

Tầm mắt của cô quét qua từng người một, sau đó dừng lại trên người Hoa Hạo Minh và Hạ Bạch thêm vài giây, “Đương nhiên, các bạn không cần nói về những phần có liên quan đến an ninh và quyền riêng tư, phần còn lại, tôi hy vọng các bạn có thể nói càng chi tiết càng tốt.”

Người đàn ông ở giữa mặc áo sơ mi đen, đeo kính gọng bạc, hắn ta đưa mắt nhìn qua, “Ai sẽ nói chính?”

Hạ Bạch nhìn đôi mắt hẹp dài ẩn đằng sau cặp kính kia, trong lòng không hiểu sao lại xiết chặt, giống như là đang bị rắn rết nhìn chằm chằm vậy, lại giống như bị một dụng cụ lạnh lùng tinh vi nào đó khóa chặt.

Cậu ý thức được vấn đề này không đơn giản như vậy. Người nói chính tất nhiên phải là người hiểu rõ trò chơi nhất, là người tìm ra chân tướng, cũng chính là người nhận được phần thưởng lớn nhất trong trò chơi, người được quan sát kỹ nhất.

Hoa Hạo Minh: “Chúng tôi còn chưa tổng hợp những manh mối riêng lại, trong đó có rất nhiều đều vẫn chưa chắc chắn, làm sao nói cho mấy người nghe được? Cho chúng ta mấy phút đi, trước tiên phải xem địa đồ hoàn chỉnh chính xác lại một lần đã.”

Người đàn ông mặc áo sơmi đen nói: “Hoa Hạo Minh, cậu đừng ỷ vào đặc quyền của đội tấn công mà gây ảnh hưởng đến công việc của các bộ phận khác trong Cục quản lý trò chơi.”

Hoa Hạo Minh cầm cái điều khiển từ xa trên bàn trà lên, nói “Vậy cũng xin thỉnh cầu Viện nghiên cứu của các người đừng có lợi dụng đặc quyền của viện nghiên cứu trò chơi đi nghiên cứu người chơi.”

Hắn chỉa điều khiển từ xa lên, nhắm ngay màn hình, nở nụ cười, “Ông giỏi thì đến gặp đội trưởng của tôi báo cáo tôi đi.”

Những người trên tường biến mất.

Nụ cười trên mặt Hoa Hạo Minh cũng biến mất, ” Chúng ta phải nhanh chóng xem lại trò chơi, chú ý cẩn thận bảo vệ quyền riêng tư của mình và của người khác khi bị bọn họ hỏi.”

Hắn nhìn về phía Hạ Bạch, “Hạ Bạch, cậu nói cho chúng ta biết rốt cuộc thì chân tướng là như thế nào.”

Hạ Bạch nói hết chân tướng sự việt mình biết cho mọi người nghe, khiến mấy người vào trò chơi nghe mà vô cùng kinh ngạc.

Hạ Bạch: ” Miệng của rất nhiều Đại thể lão sư đều bị khâu lại, chỉ có nữ thi ở đối diện cửa phòng chứa thi thể số 4 là miệng há, chúng ta không hề nghĩ đến chi tiết này. Hẳn là em gái Tuyết Mộc vẫn ở trong miệng của nữ thi đó, nguyền rủa bất cứ ai tới gần cô và chị gái mình ở phòng chứa thi thể số 4.”

“Lời nguyền của cô ấy là để mọi người bị chính sở thích của mình hành hạ cho đến chết, vì nguyên nhân cái chết của cô và chị gái mình cũng bắt nguồn từ những sở thích biến thái của đám người kia.”

Nói xong, Hạ Bạch chú ý tới ánh mắt đặc biệt mãnh liệt của Lận Tường, cậu ta đang nhìn cậu chằm chằm.

Hạ Bạch: “……”

Lận Tường nhỏ giọng hỏi: “Hạ Bạch, cậu thích những thi thể à?”

Cậu ta hỏi xong, ba người còn lại cũng tập trung ánh mắt vào Hạ Bạch.

Hoa Hạo Minh có chút kích động, “Quả nhiên! Nhưng tại sao đêm đầu tiên cậu lại không có phản ứng gì?”

Bây giờ mọi người đều đã biết, Hạ Bạch cũng không giấu giếm nữa, “Đầu tiên, tôi không phải là kẻ thích tử thi như kiểu người ta hay nói trên mạng. Các người không được phép xúc phạm lý tưởng trong sáng của tôi. Tôi chỉ muốn biến bọn họ thành thành viên trong gia đình của tôi, để gia đình tôi càng nhiều người càng tốt.”

“……”

Hạ Bạch lại nói: “Kỳ thật, đêm đầu tiên tôi cũng có phản ứng, lúc ở ký túc xá thì nhẹ hơn một chút, dù sao trong ký túc xá cũng không có tử thi, hơn nữa đêm ngày đầu tiên dị hoá không nghiêm trọng, không đến mức giết người làm thi.”

“Lúc tôi đi đến tòa nhà giải phẫu thí nghiệm tìm anh thì phản ứng tương đối lớn, nhưng tôi đã dùng một món đồ đè xuống.”

Lận Tường: “Là cuốn gia phả đó! Lực lượng gia tộc cậu mạnh như vậy sao?”

Hạ Bạch: “……”

Hoa Hạo Minh nghi hoặc nhìn về phía Hạ Bạch, “Người nhà cậu có thể ngăn chặn được sở thích mê xác chết? Người nhà của cậu….. Là kiểu người như thế nào?”

Hạ Bạch khẽ cúi đầu, “Người nhà đã biến thành thi thể rồi.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

“……”

Rất hợp lí.

Hạ Bạch: “Tôi chỉ cần vừa nghĩ tới bọn họ thì đã áp chế được sự yêu thích của mình đối với những tử thi ở bên ngoài, cứ cảm thấy có lỗi với bọn họ.”

Lận Tường kinh hãi: “Hạ Bạch, tình cảm dành cho người đã khuất của cậu thật to lớn! Tôi đối với người đã mất trong nhà không có cảm giác này.”

Hoa Hạo Minh: “……”

Chỉ có hắn là hiểu được, nghĩ đến mấy Hỉ Thần nhà Hạ Bạch, hắn tựa hồ như hiểu được cái gì đó.

Nhưng mà, Hỉ Thần có công hiệu mạnh như vậy sao?

Hoa Hạo Minh hỏi: “Có thể cho tôi nhìn gia phả của cậu một chút được không?”

Hạ Bạch cầm gia phả mang theo bên người, đưa cho hắn.

Hoa Hạo Minh cầm lấy nhìn một lúc, sau đó lại lâm vào trầm mặc.

Thậm chí cậu còn vẽ chân dung cho từng vị Hỉ Thần, cậu là họa sĩ vẽ chân dung à, sờ xương cốt cũng có thể vẽ ra mặt người?

Vậy mà cậu còn cho bọn họ thân phận, bà nội, ba ba, chị gái…..

Vậy mà cậu còn thực sự lấy được dấu vân tay của Hỉ Thần.

Thấy Hạ Bạch trông mong nhìn mình chằm chằm, Hoa Hạo Minh nhéo nhéo sống mũi, nhanh chóng trả lại gia phả bảo bối cho cậu.

Hạ Bạch lập tức cất vào trong túi, cậu không có ý định cho tất cả mọi người xem.

“Nhưng, nhưng mà, sao Hạ Bạch có thể thích thi thể được chứ?” Lận Tường vẫn không thể hiểu được, Hạ Bạch thuần khiết như hoa nhài sao có thể dính líu đến tử thi được, đến mức bị trò chơi xem như một sở thích?

Hoa Hạo Minh: “….. Cái này là chuyện riêng tư, muốn nói chuyện thì để sau nói tiếp.”

Mặc dù hắn cũng rất muốn nghe, muốn nhìn vẻ mặt Lận Tường xem cậu ta có ý nghĩ gì mới về việc Hạ Bạch cõng mình ra khỏi nghĩa trang hay không.

Mạnh Thiên Hữu hỏi Hạ Bạch: “Những lá bùa trên người cậu là như thế nào? Vì sao có thể trấn trụ được tử thi?”

Vào những giây phút cuối cùng trong trò chơi, cậu ta được những lá bùa đó cứu, đồng thời anh cũng nhìn thấy Lận Tường lấy những lá bùa kia ra từ trên người Hạ Bạch.

Hoa Hạo Minh lập tức nhìn về phía Hạ Bạch. Khi trò chơi sắp kết thúc, rất nhiều tử thi đều rời khỏi phòng chứa thi thể, nhưng những tử thi bị dán trấn thi phù thì vẫn còn nguyên tại chỗ. Sau khi hắn thấy cũng rất khiếp sợ.

Hắn tận mắt nhìn thấy Hạ Bạch đưa trấn thi phù cho Lận Tường, lúc ấy hắn cho rằng đó là trấn thi phù trong truyền thuyết mà cản thi nhân dùng, còn khẳng định rằng nó vô dụng trong trò chơi.

Thế nhưng nó lại có hiệu lực.

Hạ Bạch nói: “Tôi cũng không biết, cái đó là của người khác cho tôi.”

Mạnh Thiên Hữu gật đầu, cũng không hỏi nhiều, đó là quyền riêng tư của cậu ấy.

Hoa Hạo Minh như có điều suy nghĩ nhìn Hạ Bạch, trên người cậu có nhiều điểm đáng ngờ lắm. Trấn thi phù có thể trấn trụ được tử thi trong trò chơi, Hỉ Thần biến mất không còn tăm hơi, còn cái gì nữa mà hắn chưa biết?

Hạ Bạch trực tiếp quay đầu, chỉ lưu lại cho hắn một cái ót, “Có phải là đã đến lúc nói cho bọn họ biết chuyện trò chơi rồi không?”

Hoa Hạo Minh: “……”

Sau khi bàn bạc xong xuôi, Hoa Hạo Minh mới liên hệ với người của viện nghiên cứu, dùng giọng điệu giải quyết việc chung đem quy tắc trò chơi và bối cảnh câu chuyện nói cho bọn họ biết.

Người đàn ông mặc áo sơmi đen ở giữa hỏi: “Dị hóa đam mê khiến cho người chơi tự hành hạ mình cho đến chết, nghĩa là sao?”

Hoa Hạo Minh nói: “Ví dụ như ông, viện phó Dương, ông thích nghiên cứu thân thể của những người chơi có kỹ năng, nếu ở trong phó bản trường đại học y Hòa Bình thì đam mê nghiên cứu người này sẽ làm ông rất thảm, sau khi sở thích của ông bị dị hóa, ông sẽ tự mổ xẻ cơ thể mình ra rồicẩn thận nghiên cứu. À, trong phòng giải phẫu thí nghiệm còn được trang bị đầy đủ tất cả các thiết bị cần thiết, rất thích hợp với ông.”

Hắn nói xong, không chỉ có bầu không khí trong phòng bệnh lặng ngắt như tờ, mà hai người khác ở trong màn hình cũng nín thở.

Bọn họ có thể cảm nhận được Hoa Hạo Minh rất ghét viện phó Dương, bầu không khí giữa hai người rất căng thẳng.

Người đàn ông mặc áo sơmi đen đẩy đẩy gọng kính, nói: “Đã biết, cảm ơn các vị đã hợp tác.”

Sau đó màn hình tối sầm lại.

Tới đây, Hạ Bạch và những người chơi khác đã hoàn thành tất cả mọi việc.

Sau khi Hoa Hạo Minh đi, mấy người bọn họ thương lượng một chút, quyết định đêm nay quay trở lại ký túc xá trường đại học y Hòa Bình.

Mấy người đều buồn ngủ không chịu được, nghe Hoa Hạo Minh nói ký túc xá của bọn họ là một trong những nơi an toàn nhất trên đời, tất cả đều muốn trở về đánh một giấc, Lận Tường có thể ngủ một đêm ở giường số 2 không có người.

Gần đây trò chơi thường xuyên xuất hiện ở xung quanh Tuyền Quảng Thị, chỉ nguồn lực y tế ở đó không đủ, mà ở đây họ cũng rất lo lắng, cho dù bọn họ không chủ động đề cập đến thì người của Cục quản lý trò chơi cũng muốn đuổi bọn họ đi.

Lận Tường và Mạnh Thiên Hữu cũng đăng kí thông tin người chơi, nhân viên lễ tân lại nói cho bọn họ những vấn đề cần chú ý, đồng thời bảo họ tham gia các khóa học trực tuyến, phổ cập khoa học và công lược trò chơi dành cho người mới của Cục Quản lý Trò chơi, còn nhấn mạnh với bọn hắn rằng, không được tiết lộ sự tồn tại của trò chơi với thế giới bên ngoài.

Nhân viên lễ tân: “Viện nghiên cứu và Phòng thông tin đều có người chơi có thể chất và tinh thần tiến hóa, sản phẩm khoa học kỹ thuật và kỹ năng của bọn họ rất mạnh, có thể bắt được những người làm rò rỉ thông tin về trò chơi. Nếu phát hiện các cậu tự dưng tiết lộ bí mật, rất có thể sẽ bị mang đến Viện giáo dục, những người có hành vi uy hiếp đến an toàn xã hội sẽ bị nhốt lại.”

Lận Tường vội vàng nói: “Chị gái à, chị yên tâm đi, chúng tôi không phải là loại người như vậy. Ba người này đều là sinh viên trường đại học y Hòa Bình. Tôi dù sao cũng là phú nhị đại, vẫn còn muốn hưởng thụ cuộc sống của mình.”

Thấy Hạ Bạch cũng gật đầu đồng ý, nhân viên lễ tân mới để bọn họ rời đi.

Người chơi có kỹ năng trị liệu rất lợi hại, vết thương trên người Lận Tường đã hoàn toàn được chữa khỏi.

Chân Mạnh Thiên Hữu không còn, trông còn có vẻ thiếu máu, nhưng trông cậu ta hoàn toàn không giống người vừa dạo Quỷ Môn trở về, cậu ta ngồi trên xe lăn, được Tống Minh Lượng đẩy lên chiếc xe Lận Tường cố ý gọi riêng cho cậu ta.

Hạ Bạch muốn đi theo, lại bị Lận Tường kéo đến một cái xe khác.

Nhìn Mạnh Thiên Hữu ngồi trên xe lăn, Lận Tường thở dài, “Điểm tích lũy của cậu ta không đủ để thanh toán chi phí trị liệu, để cậu ta hoàn toàn khôi phục như lúc ban đầu, có lẽ phải lắp chân giả.”

Lúc này Hạ Bạch mới biết đội cứu hộ của Cục quản lý trò chơi không phải trị liệu miễn phí cho bọn họ.

Lận Tường bị thương không nặng lắm, nhưng cũng thanh toán hết một nửa điểm tích lũy cậu ta kiếm được trong trò chơi, 55 vạn.

Mạnh Thiên Hữu muốn hoàn toàn khôi phục như lúc ban đầu thì cần tới hơn ba trăm vạn, cậu ta moi đâu ra nhiều điểm như vậy, thế nên chỉ có thể giữ mạng, chỉ vậy thôi nhưng cậu ta vẫn còn thiếu hơn 70 vạn điểm tích lũy. Nếu không trả được nợ thì sau khi tốt nghiệp phải làm việc cho Cục quản lý trò chơi để trả nợ.

Hạ Bạch đang định nói cái gì thì đã bị Lận Tường nghẹn nãy giờ cắt ngang, cậu ta kéo Hạ Bạch vào trong xe này chính là muốn hỏi cậu một chút, “Hạ Bạch, vì sao cậu lại thích thi thể? Tôi biết cậu đã từng bị trò chơi dị hoá, nhưng nhất định là có dính dáng đến thi thể, sao lại thế?”

Hạ Bạch: “…..”

“Như vậy chấn động lắm hả?” Hạ Bạch hỏi.

“Chắc chắn sẽ chấn động lắm đó!” Lận Tường trả lời ngay lập tức.

Hạ Bạch trầm mặc một lát, sau đó kể lại mọi chuyện từ đầu cho cậu ta nghe, “Ông nội của tôi là người cản thi.”

Lận Tường sửng sốt, “Là cản thi nhân trong truyền thuyết đó hả?”

Hạ Bạch gật đầu, “Trong thời đại hỗn loạn đó, ông đã làm cản thi rất nhiều năm, kiểu gì cũng sẽ gặp những thi thể không có nhà để về, ông nội tôi đã thu lưu những thi thể đó và cho bọn họ một ngôi nhà.”

“Có lẽ là tôi bị ảnh hưởng từ ông mình, Từ nhỏ tôi đã không sợ thi thể, tôi coi bọn họ như người nhà của mình—— hẳn là tôi đã như vậy từ khi còn nhỏ, bởi vì năm mười hai tuổi tôi bị một trận bệnh nặng, trí nhớ của tôi trước năm mười hai tuổi hoàn toàn không có gì.”

Lận Tường há hốc miệng, nhưng nghi hoặc của cậu ta đã được giải tỏa.

Đây hẳn là nguyên nhân khiến Hạ Bạch bị dị hoá ra đam mê với tử thi.

Vừa rồi cậu ấy nói người nhà trong gia phả đã biến thành thi thể có thể áp chế được đam mê thích tử thi, nghe lại càng hợp lý hơn.

Chờ một chút, hình như cũng không phải hợp lý lắm, những người trên gia phả đó là những tử thi lâu năm?

Đó là cách Hạ Bạch xem bọn họ như người nhà?

Trình độ này có phải là hơi thâm sâu rồi không?

Không có việc gì không có việc gì, ai mà không có sở thích riêng, Hạ Bạch là bạn tốt nhất của mình, cậu ấy tốt với mình như vậy mà, mình nên tiếp nhận và tôn trọng hết thảy mọi sở thích không phạm pháp của Hạ Bạch.

“Chờ một chút!” Xe chạy được mười mấy phút, cậu ta mới bỗng nhiên chợt nhận ra, “Đúng rồi, lần đó cậu cõng tôi ra khỏi nghĩa địa……”

Hạ Bạch đần mặt, “Tôi đã nói với cậu rồi mà, tôi không phải cố ý chạy đến nghĩa trang cõng cậu về, nhưng cậu lại không tin.”

Lận Tường: “Cậu thật sự nửa đêm chạy đến nghĩa địa tản bộ ngắm trăng à?!”

Chuyện này hết sức bình thường mà, nhưng nếu như cậu gật đầu thì Lận Tường sẽ sụp đổ mất.

Lận Tường có chút suy sụp khi thấy cậu trầm mặc như thế, nhưng cậu ta vẫn cảm ơn Hạ Bạch, “Cậu ở đó ngắm trăng, thấy tôi bị mộng du thì không ngắm trăng nữa mà cõng tôi về à?”

Hạ Bạch tiếp tục trầm mặc.

Lận Tường hoàn toàn sụp đổ.

Hạ Bạch đưa tay cẩn thận vỗ nhẹ lên cổ tay cậu ta, trước an ủi cậu ta một chút, sau đó nói cho cậu ta biết tình hình thực tế và suy nghĩ lúc đó của mình: “Ban ngày sau khi nghe huấn luyện viên nói trên núi có nghĩa trang, tôi đã rất muốn đi xem, nhưng không muốn để cho người khác biết nên đã chờ cho tất cả mọi người ngủ rồi mới đi.”

“Vừa đến đó chưa được bao lâu thì thấy cậu đang nằm trên một ngôi mộ.”

Lận Tường: “……”

Hạ Bạch: “Cả người cậu lạnh ngắt, không nhúc nhích, kêu cũng không tỉnh, tôi còn tưởng cậu sắp chết vì bệnh gì đó, bị người nhà ở thôn gần đó ném tới đây.”

Lận Tường: “…..”

Bộ đồ ngủ rẻ nhất cậu ta mặc cũng phải tám ngàn đi, giống đứa nhỏ bị người dân ở thôn xóm gần đó vứt bỏ ở chỗ nào?

Mà mặc dù mới bắt đầu khai giảng năm lớp mười, nhưng bọn họ đã cùng nhau huấn luyện quân sự được hai ngày. Chẳng lẽ Hạ Bạch không để ý đến bạn cùng lớp của mình sao?

Hạ Bạch: “Tôi đã rất kích động, lập tức cõng cậu lên, muốn đem cậu mang về nhà, cho cậu một ngôi nhà, trong nhà vừa vặn thiếu một người anh trai.”

Lận Tường: “… …”

Cậu đó mà gọi là thiếu anh trai à? Phải nói là trên gia phả nhà cậu thiếu anh trai!

Lận Tường vẫn luôn muốn làm anh trai Hạ Bạch, nhưng bây giờ nghe vậy lại không vui lắm.

Hạ Bạch ngơ ngác, vẻ mặt còn có chút tủi thân, “Không nghĩ tới, vừa đi được có mấy bước thì cậu đã mở miệng nói chuyện.”

Lận Tường: “……”

​Có phải cậu rất thất vọng không?

Thật sự rất xin lỗi cậu.

Chẳng trách đêm đó cả quãng đường Hạ Bạch không nói gì, chỉ yên lặng cúi đầu cõng mình đi về phía trước.

Cậu ta còn tưởng Hạ Bạch là người hướng nội, ngượng ngùng không thích nói chuyện.

Nhưng bây giờ Lận Tường lại bắt đầu hoài nghi nhân sinh.

Hạ Bạch liếc cậu ta một cái, nghiêm túc hỏi: “Vậy chúng ta vẫn là bạn bè chứ?”

“Đương nhiên!” Lận Tường không cần suy nghĩ đã trả lời.

Mặc dù quen biết là do hiểu lầm, nhưng ở chung lâu như vậy, đương nhiên cậu ta biết Hạ Bạch chính là người thích sạch sẽ, có chút cổ quái, nhưng lại rất đáng yêu.

“Lúc đó không phải cậu cố ý chạy đến nghĩa trang cõng tôi về, nhưng cậu thật sự đã xông vào phòng chứa thi thể cứu tôi, cởi tró cho tôi khỏi đống thi thể kia, cậu cho tôi trấn thi phù, cứu mạng tôi lúc tôi sắp bị Đại thể lão sư giải phẫu, đó là sự thật.”

“Cậu là bạn thân nhất của tôi.” Lận Tường dừng lại một chút rồi nói tiếp, “Nếu cậu muốn tôi làm anh trai cũng tuyệt đối không có vấn đề gì, nhưng mà, tôi không muốn là kiểu anh trai kia.”

Hạ Bạch mím môi mỉm cười.

Lận Tường thấy vậy cũng cười theo, nhìn nụ cười của Hạ Bạch thật đẹp, trắng ngần như hoa nhài.

 

Hết chương 25.

Chương 25: Cục Quản Lý Trò Chơi

Ngày đăng: 31 Tháng 7, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên