Chương 25: Huyền Thoại Vàng

 

Chương 25: Huyền Thoại Vàng

 

Nhân viên phụ trách phó bản không phải là thần thánh, ví dụ như Tư tiên sinh biết rằng Tuân Nhị là một con quái vật đội lốt người, nhưng lại không thể biết rõ lai lịch hay nguyên nhân biến đổi của anh ta. Cuối cùng, dựa vào cách đếm đầu người, nó miễn cưỡng đối chiếu được vài con quái vật màu lam tím với những người chơi.

 

Không thể nào trong phó bản lại vô cớ xuất hiện nhiều quái vật như vậy, những con quái vật này ít nhiều gì cũng đều mang theo dáng dấp quen thuộc.

 

Còn về con quái vật tóc dài cuối cùng……

 

Khí chất thay đổi quá lớn, Tư tiên sinh nhất thời không thể nào liên tưởng được.

 

Chu Kỳ An khó nhọc ngẩng đầu, mấy giọt mồ hôi lạnh lăn xuống vết thương, khiến cậu đau đớn phải ngửa mặt hít thở thật sâu, cố gắng xoa dịu cơn đau bằng luồng khí lạnh trong không khí.

 

Lần ngẩng đầu này, cuối cùng Tư tiên sinh cũng nhìn thấy được vài phần dáng vẻ ngày xưa trên khuôn mặt cậu.

 

Nhân lúc phú ông Tuân đang ngẩn người, Chu Kỳ An không chút do dự dùng sức vặn chìa khóa lần cuối, hình dáng cánh cửa sơ khai dần hiện ra.

 

Phú ông Tuân nổi giận: “Mày!”

 

Sự chú ý của Tư tiên sinh lập tức bị dời khỏi người Chu Kỳ An, trong ánh mắt hiện lên vẻ vui mừng không thể che giấu được.

 

Tìm được rồi sao?

 

Nó đã cảm nhận được hơi thở của báu vật.

 

So với kinh ngạc, từ sâu thẳm trong lòng nó chỉ có sự tham lam.

 

Đã dẫn dắt nhiều người chơi như vậy, cuối cùng lại để một tân thủ tìm được đường đi.

 

Thời kỳ ngủ đông của tượng thần sắp kết thúc, sau khi cánh cửa hoàn toàn hiện ra, nó có dấu hiệu thức tỉnh sớm hơn dự kiến. Vô số làn khói đen ngưng tụ thành những sợi chỉ đen vô hình, như lươn chạch luồn lách trong bùn lầy.

 

Bạch Lăng đối với những thứ vô hình như vậy rất khó kiềm chế, khói đen xuyên thẳng qua dải lụa, như thể không có gì cản trở được.

 

Lúc Chu Kỳ An gặp rắc rối, cánh cửa mở ra!

 

Tư tiên sinh là người đầu tiên nhảy vào.

 

Chu Kỳ An: “Bà nó!”

 

Mang cả tôi theo nữa chứ!

 

Không hổ là thỏ, nhảy nhanh hơn ai hết.

 

Lúc này phú ông Tuân không còn ở bờ vực của cơn thịnh nộ nữa, mà là một ngọn núi lửa đang phun trào.

 

Các bức tường và mặt đất xung quanh đều co rút về phía trung tâm, Chu Kỳ An ổn định tinh thần, đang chuẩn bị liều mạng thì phú ông Tuân lại có hành động nằm ngoài dự đoán.

 

Ông ta không ngăn cản Tư tiên sinh ngay lập tức, mà ngược lại, dốc toàn lực nhắm vào cậu sinh viên đại học mà tấn công.

 

May mắn là cậu sinh viên đại học đứng gần bệ thờ, khoảnh khắc cánh cửa mở ra, cậu ta gần như không chút do dự nhảy vào theo sau Tư tiên sinh.

 

Gậy đầu rồng của phú ông Tuân truy tìm mục tiêu thất bại, gõ vào cạnh cửa, để lại một vết lõm giống như dấu răng.

 

Hàn Thiên Sinh liếc mắt với Hàn Lệ. Quả nhiên là anh em ruột, Hàn Lệ hiểu ý, lao về phía cánh cửa.

 

Báu vật cấp 5+ ở ngay trước mắt, cô ta bộc phát tiềm năng chưa từng có, gần như rút cạn toàn bộ sức lực phóng điện cản trở phú ông Tuân, sau đó cùng Hàn Thiên Sinh lần lượt nhảy vào trong cửa.

 

Phú ông Tuân đuổi theo tên trộm, rất nhanh cũng biến mất khỏi tầng ba.

 

Trong số hai người còn lại, Trần Giam không quan tâm đến sống chết của Chu Kỳ An đang bị làn khói đen quấn lấy. Bản năng của quái vật trỗi dậy, nếu không phải lúc này thời gian cấp bách, thậm chí hắn ta còn muốn ra tay giết chết Chu Kỳ An để ăn thịt.

 

“Cảm ơn cậu đã mở cửa.”

 

Để lại một câu nói đầy ẩn ý, người chơi cuối cùng cũng lách người lao vào trong cửa.

 

“…”

 

Tầng ba bỗng chốc yên tĩnh hơn rất nhiều. Chu Kỳ An bị làn khói đen kéo về phía tượng thần, trong lúc giãy giụa, cổ tay và mắt cá chân bị cọ xát đến chảy máu.

 

Đây chính là lý do phú ông Tuân không lãng phí thời gian giết cậu.

 

Chu Kỳ An đã là “Vật nằm trong túi” của tượng thần, việc cậu bị giết chỉ là vấn đề sớm muộn mà thôi.

 

Đương nhiên cậu sẽ không dễ dàng cam chịu số phận như vậy, ngay lúc đang vùng vẫy thoát thân, bỗng nhiên nhìn thấy thứ gì đó, đồng tử bỗng co rút lại.

 

Phía trước, Tuân Nhị đã bất ngờ xuất hiện, trông hết sức quỷ dị, nửa người chảy đầy máu đen khiến anh ta trông vô cùng đáng sợ, đồng thời cũng mang theo dáng vẻ yếu ớt như sắp chết.

 

Chu Kỳ An phản ứng lại, trên mặt lộ ra vẻ hả hê khi thấy người gặp họa: “Đáng đời.”

 

Vì tượng thần muốn thức tỉnh sớm hơn nên không ngừng hấp thụ dinh dưỡng, không chỉ mình cậu, Tuân Nhị cũng đang bị một luồng sức mạnh nào đó kéo về phía tượng thần.

 

Từng bị lợi dụng một lần, chắc chắn tượng thần sẽ không để Tuân Nhị lừa gạt lần thứ hai. Lúc ước nguyện phú ông Tuân nhớ lại mọi chuyện, nhất định là Tuân Nhị đã đưa ra đủ lợi thế, lần này e là cả hồn phách lẫn thể xác đều bị tiêu diệt.

 

Tuân Nhị lại nở nụ cười thản nhiên, đôi mắt âm u đó so với vẻ đáng sợ khi tượng thần mở mắt cũng chẳng kém cạnh là bao.

 

“Tôi đã nói rồi… trời sẽ không bao giờ sáng đâu…”

 

Giọng nói lạnh lùng, không mang theo chút dao động cảm xúc nào.

 

Trước khi chết, anh ta lại bình tĩnh nhìn chằm chằm vào tượng thần cao cao tại thượng, vẻ mặt kỳ dị méo mó.

 

Có một câu Chu Kỳ An đã nói sai rồi.

 

Thực ra Tuân Nhị không giỏi làm ăn buôn bán cho lắm, anh ta không quan tâm đến lời lãi, chỉ cần đạt được kết quả như mong muốn là được.

 

Tượng thần sẽ thức tỉnh sớm hơn, công lao của Tuân Nhị là cực lớn.

 

Để Chu Kỳ An trơ mắt nhìn đồng đội tiến vào nơi cất giấu báu vật, loại cảm giác may áo cưới cho người khác này, đủ để khiến cho người ta đau khổ đến chết đi sống lại.

 

Đó mới là điều anh ta muốn thấy.

 

So với Chu Kỳ An đang giãy giụa vô vọng, Tuân Nhị hoàn toàn không hề phản kháng việc mình sắp bị tượng thần hấp thụ, ung dung thưởng thức tác phẩm cuối cùng của mình.

 

Tuy thân thể đã lơ lửng giữa không trung, nhưng Chu Kỳ An vẫn cố gắng bám lấy mép bệ thờ, sau một hồi cố gắng, móng tay chỉ để lại vài vết xước trên mép bệ, ý định mượn lực để leo xuống đã thất bại.

 

Tuân Nhị lạnh lùng theo dõi, chỉ cảm thấy vô cùng thú vị.

 

Chu Kỳ An bỗng nhiên cũng nhếch mép cười.

 

Nụ cười đó rạng rỡ đến mức khiến Tuân Nhị ngẩn người, sau đó mới nhận ra cậu không phải đang nhìn mình.

 

Ánh mắt cậu nhìn về hướng cánh cửa.

 

Bên trong không biết đã xảy ra chuyện gì, kim quang đại thịnh, không gian yên lặng không một tiếng động tự động vặn vẹo, theo kim quang càng lúc càng chói mắt, trên mặt tượng thần thế mà lại hiện lên một vẻ e dè!

 

Cho dù như vậy, làn khói đen kia cũng không có ý định buông tha cho Chu Kỳ An, ngược lại còn tăng tốc kéo cậu và Tuân Nhị về phía bụng của nó.

 

Sau khi Chu Kỳ An bị phân tâm trong giây lát, rất nhanh đã lấy lại tinh thần, lặng lẽ giơ ngón tay lên trời, khẽ ngoắc ngoắc.

 

………

 

Ngàn vạn tia sáng vàng óng đều xuất phát từ một nơi.

 

Cánh cửa nhỏ bé bình thường kia, sau khi mở ra, bên trong là một không gian hình vuông, dường như nhìn bằng mắt thường cũng có thể nhìn thấy hết mọi thứ.

 

Xung quanh không có vật gì che chắn, trong nháy mắt, những viên gạch cổ kính như trải dài hàng nghìn dặm, sáng bóng xen kẽ, không ngừng mở rộng diện tích.

 

Điểm đặc biệt của không gian này là có thể nhìn thấy bằng mắt thường nó là một khối lập thể.

 

Trong hư không, một khu vực bị tách riêng biệt, một vật dài mảnh lơ lửng giữa không trung, kim quang gần như che mờ hình dạng ban đầu của nó.

 

Vật này không chịu sự ràng buộc của bất kỳ lực nào, yên lặng xoay tròn.

 

Không khí theo chuyển động của nó mà xuất hiện gợn sóng, giống như mặt nước đang dao động.

 

“Kia là… cái xiên cá sao?” Có người không chắc chắn lắm hỏi.

 

Đồ gia truyền là cái xiên cá, nghe thật nực cười.

 

Nhưng nó lại lơ lửng trong luồng ánh sáng, tạo thành hình lăng trụ lục giác đều, bên trong cuồn cuộn vô số tinh vân, ánh sáng rực rỡ chói lọi, tinh vân bao phủ, cây xiên cá màu vàng kim cứ như vậy tắm mình trong bầu không khí thần thánh.

 

Cậu sinh viên đại học vừa nhìn thấy, trong đầu liền nảy ra một ý nghĩ: Huyền thoại vàng.

 

Cây xiên cá trong kim quang quá mức thần bí, những tia sáng xung quanh đều mang hình dáng ngôi sao bốn cánh, trông còn sắc bén hơn cả vảy cá trong hồ.

 

Cậu ta đang do dự, không biết có nên thử chạm vào hay không.

 

Lúc dịch chuyển đến đây, thật kỳ lạ là cậu ta lại ở gần báu vật nhất, những người khác cho dù là Phú ông Tuân cũng cách một khoảng khá xa.

 

Nhưng mà, cậu ta còn chưa kịp hoàn hồn thì một bóng người đã lao tới.

 

“Cẩn…”

 

Cậu sinh viên đại học vốn định nói cẩn thận một chút, báu vật này có vẻ không thể lấy trực tiếp được, giây tiếp theo, eo đã bị đá một cú đau điếng, Hàn Lệ dựa vào lợi thế tốc độ đá bay cậu ta, sau đó đưa tay chộp lấy cây xiên cá.

 

“Đến đây nào!”

 

Làm sao Hàn Lệ không biết nguy hiểm, nhưng người vì tiền tài mà chết, chim vì thức ăn mà vong.

 

Trong mắt cô ta ngập tràn kích động chưa từng có, trong trò chơi chưa từng xuất hiện đạo cụ cấp 5+. Một khi có được nó, sớm muộn gì cô ta cũng trở thành huyền thoại mới.

 

Ba mét… hai mét…

 

Bàn tay thon dài xinh đẹp sắp sửa xuyên qua cột sáng nắm lấy thân cây xiên –

 

Tư tiên sinh chỉ im lặng theo dõi.

 

Phú ông Tuân cũng cười lạnh một tiếng.

 

Cậu sinh viên đại học còn chưa kịp ngậm miệng, giây tiếp theo một tiếng hét thảm thiết đã vang vọng khắp không gian bị cô lập này.

 

Đau quá.

 

Thịt non lòng bàn tay dính chặt vào cây xiên cá, cảm giác giằng xé khiến Hàn Lệ nhớ lại hồi nhỏ nghịch ngợm ghé miệng vào thanh chắn lạnh cóng, lúc gỡ ra da thịt đã bị tách rời.

 

Mức độ hiện tại còn nghiêm trọng hơn, cô ta cảm giác da thịt mình từng giây từng phút đều bị đông cứng lại, dính chặt vào đó.

 

Đây còn chưa phải là điều tồi tệ nhất.

 

Cả bàn tay như thể bị nhiễm phải loại ký sinh trùng nào đó, đang nhanh chóng thối rữa.

 

Hàn Lệ mang theo quyết tâm liều chết, cứng rắn dùng dao găm chặt đứt nửa cổ tay để thoát thân.

 

Mất máu quá nhiều khiến cô ta loạng choạng lùi lại vài bước. Cùng lúc đó, nửa bàn tay dính trên cây xiên cá phát ra tiếng “Rắc rắc”, vỡ vụn thành những mảnh băng màu máu ngay trước mắt cô ta.

 

Sự sợ hãi khiến Hàn Lệ có một thoáng chốc quên đi cơn đau, nếu như cô ta chậm trễ thêm vài giây nữa, e rằng toàn thân sẽ bị đông cứng thành băng.

 

Cảnh tượng này khiến Trần Giam vốn còn muốn liều mạng xông lên cũng phải chùn bước.

 

Tư tiên sinh đã sớm đoán trước được, nó cười lạnh nhìn cảnh tượng trước mắt.

 

Phú ông Tuân thì cười càng lớn hơn, lão ta cười ha hả không ngừng: “Ngu xuẩn, cả một lũ ngu xuẩn…”

 

Bảo vật gia truyền của tổ tiên để lại, ngay cả ông ta cũng không thể chạm vào. Tổ tiên mười đời nhà họ Tuân đều là người tốt, chỉ có người trong sạch lương thiện mới có thể chạm vào báu vật này.

 

Hàn Lệ nghiến răng dùng quần áo quấn chặt vết thương cầm máu, lúc này mới hoàn toàn bình tĩnh lại được.

 

Cuối cùng cô ta cũng phát hiện ra một nghịch lý logic, đạo cụ vượt quá cấp 5, mức độ lợi hại không cần phải nói. Nếu phú ông Tuân thực sự sở hữu được một thần khí như vậy, chẳng phải là vô địch sao?

 

Phó bản này sẽ không chỉ có độ khó 3,5 sao thôi.

 

“Trừ khi……”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Hàn Lệ hít sâu một hơi, trừ khi Phú ông Tuân căn bản không thể sử dụng được nó, nhiều nhất chỉ là được báu vật che chở mà thôi.

 

Tư tiên sinh đột nhiên liếc nhìn cậu sinh viên đại học, những người chơi khác lúc này cũng nghĩ tới điều gì đó, lúc nãy phú ông Tuân ưu tiên tấn công cậu sinh viên đại học, có lẽ là cảm nhận được điều gì đó khác biệt từ trên người cậu ta.

 

Tư tiên sinh khẽ ho một tiếng.

 

Lão làng lập tức hiểu ý, tên sinh viên ngốc nghếch này có lẽ đủ tư cách lấy được báu vật.

 

Trừ phi có tình huống đặc biệt, nhân viên công tác không được tự ý ra tay với NPC, cho nên Tư tiên sinh không thể nào xuống tay được. Nó không ra tay, một khi phú ông Tuân ngăn cản, cậu sinh viên đại học muốn động vào thần khí chính là tự tìm đường chết, trừ khi có người ra tay ngăn cản Phú ông Tuân.

 

“Con bà nó.” Trần Giam thầm mắng trong lòng, chưa từng chơi phó bản nào mà ấm ức như vậy, trước sau gì cũng đều phải làm bia đỡ đạn cho hai tên tân thủ.

 

Nhưng phú ông Tuân nhất định phải chết, nếu không bọn họ sẽ không vượt qua được thời hạn chiến đấu sinh tồn, trước kia báu vật sẽ che chở cho phú ông Tuân, với tư cách là vũ khí khắc chế, nó không thể tiếp tục che chở cho một con quỷ được.

 

Hiện tại ra tay ngăn cản phú ông Tuân, ít nhất có thể nhận được chút ân tình của Tư tiên sinh.

 

Hàn Thiên Sinh trợn mắt: “Thật sự muốn…”

 

Trần Giam cười lạnh cắt ngang: “Hay là anh đi cướp báu vật đi, tôi cũng giúp anh cản người.”

 

Bài học nhãn tiền còn đó, lúc này Hàn Lệ đang lảo đảo, cảm giác như máu mình đang bị đông cứng từng chút một, mức độ nghiêm trọng không thua kém gì Hàn Thiên Sinh bị cụt tay.

 

“Đi lấy đi.” Trần Giam trầm giọng nói với cậu sinh viên đại học, đồng thời lấy đạo cụ ra, chuẩn bị dùng vũ lực ngăn cản phú ông Tuân trong giây lát.

 

Cậu sinh viên đại học cảm thấy hơi áy náy, người bỏ ra nhiều công sức nhất lúc này thậm chí còn chưa vào được cánh cửa này.

 

Nhưng mà, trong tình huống nguy cấp, suy nghĩ này cũng chỉ thoáng qua, rất nhanh, thần sắc cậu ta đã kiên định, bước về phía thần khí.

 

………

 

Tầng ba, bên cạnh tượng thần.

 

Chu Kỳ An đang giơ ngón tay lên trần nhà, ánh mắt đảo qua bốn bức tường xung quanh: “Đã đến xem náo nhiệt rồi thì còn trốn tránh cái gì?”

 

Trong bóng tối le lói một con mắt màu xanh lá cây, tiếp theo là con mắt thứ hai, con mắt thứ ba. Mấy con mắt của con nhện nhiều mắt giống như một dãy bóng đèn lớn.

 

Nó bám trên tường, vô cùng hưng phấn, có thể tận mắt chứng kiến Chu Kỳ An bị tượng thần nuốt chửng, đương nhiên là con nhện nhiều mắt này sẽ không bỏ lỡ khoảnh khắc đó rồi.

 

Chu Kỳ An đối với việc này không hề cảm thấy gì kỳ lạ, lúc sắp bị kéo vào miệng tượng thần vẫn nhiệt tình chào hỏi: “Buổi tối tốt lành, vợ nhện yêu quý của tôi.”

 

Tuân Nhị hoàn toàn bị cho ra rìa, sắc mặt tối sầm.

 

Vẻ hưng phấn như uống rượu say của con nhện nhiều mắt cũng giảm bớt.

 

Chàng trai ngẩng đầu mỉm cười với nó, đôi đồng tử màu băng lam giống như sợi tóc, dường như có bông tuyết đang nở rộ.

 

Vẻ bình tĩnh trước hiểm nguy này, không hiểu sao lại khiến con nhện nhiều mắt cảm thấy mình sắp gặp nguy hiểm!

 

Ngay lúc nó muốn nghe theo linh cảm bỏ chạy, Chu Kỳ An khẽ mấp máy môi, nhỏ giọng gọi: “Mẹ ơi, cứu con.”

 

Sau chị Hàn Lệ cứu em, anh Thiên Sinh cứu em… anh Thỏ cứu em, cậu vẫn không từ bỏ ý định cầu cứu người thân của mình, cuối cùng cũng gọi đến mẹ ruột.

 

Mẹ?

 

Trong mắt Tuân Nhị lóe lên vẻ nghi hoặc.

 

Con nhện nhiều mắt lại rùng mình một cái, nhìn trái nhìn phải, xác định không thấy người phụ nữ hung dữ kia xuất hiện, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

 

“Không ổn, vẫn là chuồn sớm thì hơn.”

 

Lỡ như vì xem náo nhiệt mà mất mạng thì thật không đáng.

 

Cảm giác nguy hiểm ngày càng mãnh liệt, con nhện nhiều mắt quyết định nghe theo linh cảm của mình, bỏ chạy, đầu còn chưa kịp quay đi, bụng bỗng truyền đến một trận đau đớn dữ dội.

 

Nó cảm thấy như mình sắp bị xé làm đôi rồi.

 

Con nhện nhiều mắt cúi đầu xuống, chỉ thấy một con rắn biển cực kỳ dài đã cắn xuyên qua phần bụng mềm yếu nhất của nó, đang chui ra từ bên trong. Trên người con rắn biển còn dính đầy dịch nhầy trong ổ bụng, che mờ hoa văn đen trắng ban đầu.

 

“Bà… bà nó chứ…”

 

Lần đầu tiên trong đời con nhện nhiều mắt chửi thề chân thật như vậy.

 

Bà nó!

 

Cơn đau dữ dội khiến nó nhắm tịt mười mấy con mắt lại, suýt chút nữa thì ngất xỉu.

 

Khóe môi Chu Kỳ An khẽ nhếch lên, nhớ lại cuộc trò chuyện vào đêm hôm đó.

 

“Cái thứ đó trong trang viên chính là sính lễ.”

 

Cậu đã hứa với mẹ mình sẽ lấy được báu vật có thể phá hủy tượng thần, đồng thời nhấn mạnh rằng lưỡi kiếm của mình sẽ không bao giờ chĩa vào người thân.

 

Mẹ Chu cũng biết rõ điều này.

 

Thật sự đến lúc sinh tử, Chu Kỳ An nhất định sẽ chọn hy sinh bản thân để bảo vệ gia đình. Thế giới thay đổi chóng mặt mỗi ngày, báu vật rơi vào tay ai, sớm muộn gì cũng là mối nguy hiểm tiềm ẩn, nhưng nếu Chu Kỳ An có được nó, đối với bà chỉ có lợi chứ không có hại.

 

Lợi ích thiết thực khiến mẹ Chu tạm thời tha cho Chu Kỳ An, tự mình chịu thiệt thòi đi trộm xe.

 

Từ trước khi bà yêu cầu kết hôn, đã từng để lại một con rắn biển khống chế con nhện nhiều mắt trước mặt Chu Kỳ An, sợi tóc này mang theo ý thức của mẹ Chu, còn lợi hại hơn những con rắn biển bình thường gấp trăm lần.

 

Dù sao Tượng thần cũng chưa thức tỉnh hoàn toàn, con rắn biển sau khi chui ra khỏi bụng liền cắn đứt những sợi khói đen nhỏ bé như con lươn con chạch kia.

 

Trói buộc biến mất, Chu Kỳ An từ trên không trung rơi thẳng xuống dưới.

 

Bên dưới chính là cánh cửa, trước khi rơi xuống hoàn toàn, cuối cùng cậu cũng bố thí liếc nhìn Tuân Nhị một cái, dùng khẩu hình nói hai chữ: “Đèn, treo.”

 

Vẻ mặt Tuân Nhị lóe lên bẻ kinh ngạc.

 

Chu Kỳ An nhìn thấy rồi… Trước khi lên lầu, lúc cậu lục soát xong góc tường thì đứng thẳng dậy, ánh đèn phản chiếu lên chiếc đèn chùm sang trọng trên đỉnh đầu, và cả nửa người treo trên đó.

 

Lúc đầu còn hơi mờ, sau đó thì nhìn rất rõ ràng.

 

Thậm chí cậu còn nhìn thấy rõ giọt máu treo trên cằm Tuân Nhị, đối phương đã cố gắng điều khiển từng thớ cơ, trì hoãn thời gian, không để cho giọt máu rơi xuống.

 

Lần đầu tiên trong đời Chu Kỳ An cảm nhận được niềm vui thích khi làm mèo vờn chuột.

 

Còn lý do tại sao không vạch trần ngay tại chỗ, khóe môi cậu khẽ nhếch lên, tin rằng rất nhanh đối phương sẽ biết thôi.

 

“Cậu vẫn còn chút giá trị.”

 

Khoảnh khắc cuối cùng, Chu Kỳ An chỉ nhìn thấy một con mắt lộ ra dưới mái tóc rối bù của Tuân Nhị, hung ác, lạnh lẽo. Con ngươi trắng dã sau khi biến mất dần chuyển sang màu sắc kỳ dị, không hề có chút bất lực nào, ngược lại còn nhìn chằm chằm vào cậu, như muốn in sâu hình bóng cuối cùng này.

 

Vẻ đắc ý của Chu Kỳ An không duy trì được bao lâu.

 

Khác với việc nhảy xuống đã chuẩn bị tâm lý của những người khác, việc rơi ngang như vậy khiến cảm giác bất an khi rơi xuống càng thêm mãnh liệt.

 

“Không phải chứ.”

 

Nếu ngã chết như vậy thì buồn cười thật.

 

E rằng trước khi chết, mặt cậu sẽ bị ngã biến dạng thành biểu cảm hài hước mất.

 

“Bạch Lăng!”

 

Trong phần giới thiệu toàn là cách treo cổ quái vật, vũ khí này ở chỗ cậu chưa từng phát huy tác dụng thực sự được mấy lần.

 

Bản thân nó khá hẹp, không đủ để đỡ lấy cơ thể của một người đàn ông trưởng thành, huống chi ngoài tác dụng như dây trói, điều kiện sử dụng của Bạch Lăng là phải có vật thể treo làm điểm tựa.

 

Bây giờ trong không gian không có điểm mượn lực, cũng không thể treo trên tượng thần được, cho nên cuối cùng nó chỉ có tác dụng giảm tốc.

 

“Ầm” một tiếng, Chu Kỳ An ngã ngửa xuống đất, cậu nghi ngờ xương sống của mình đã gãy mất rồi, đứng dậy cũng thật khó khăn.

 

“A…”

 

Chu Kỳ An xoa xoa mắt, vừa ngẩng đầu lên thì thấy cậu sinh viên đại học đang ở ngay bên cạnh.

 

Lúc này sắc mặt cậu sinh viên đại học vô cùng đặc sắc.

 

Vẻ đặc sắc này không phải là hướng về phía Chu Kỳ An vừa mới rơi xuống, bởi vì “Tảng đá” Chu Kỳ An này sau khi đáp đất, căn bản không gây ra chút động tĩnh gì.

 

Cậu có chút khó hiểu đánh giá xung quanh.

 

Thế mà không có ai chết.

 

Ban đầu tưởng rằng báu vật sẽ gây ra một trận chém giết lẫn nhau thảm thiết, cho nên cậu cố ý đợi tất cả mọi người đều vào cửa mới chậm rãi đi tới. Kết quả chỉ nhìn thấy vẻ mặt phú ông Tuân đang chế giễu, Tư tiên sinh thì cau mày, và cả vẻ mặt của cậu sinh viên đại học vô cùng thất vọng, vẻ thất vọng đó không thể che giấu được.

 

Chu Kỳ An còn chưa biết, chỉ mới nửa phút trước…..

 

Cậu sinh viên đại học chạm vào cán cây xiên cá, lòng bàn tay cũng không xuất hiện bất kỳ dấu hiệu khác thường nào.

 

Phú ông Tuân liều mạng muốn ngăn cản cậu ta.

 

“Được rồi!”

 

Trong lòng cậu sinh viên đại học mừng rỡ, dùng sức muốn rút thần khí ra, nhưng cây xiên cá vẫn duy trì trạng thái ban đầu, không hề nhúc nhích.

 

Cậu ta chỉ có thể chạm vào, không thể thực sự lấy nó ra được.

 

Người thất vọng nhất chính là Tư tiên sinh, chỉ cần đối phương có thể lấy được, tiếp theo nó sẽ có cả tá cách biến cậu sinh viên đại học thành con rối, còn bản thân thì trở thành chủ nhân thực sự trong bóng tối của báu vật.

 

Lâu như vậy, vất vả lắm mới đợi được một người chơi ngốc nghếch có tâm địa lương thiện, không ngờ vẫn thất bại.

 

Đồng thời, cậu sinh viên đại học cũng gần như dồn hết sức lực từ khi bú sữa mẹ tới bây giờ, thử mấy lần, nhưng vẫn không thể nào dịch chuyển được nó dù chỉ là một milimet.

 

Vẻ mặt chán nản của Tư tiên sinh rõ ràng đã chọc cười phú ông Tuân, khuôn mặt trắng bệch ngập tràn vẻ điên cuồng chế nhạo, thậm chí còn không thừa thắng xông lên ra tay giết chết cậu ta: “Bảo vật này chỉ có người trong sạch lương thiện mới có thể chạm vào và sử dụng, lũ lừa đảo… thế mà còn tự cho mình là người tốt…”

 

“Lũ lừa đảo……”

 

Tiếng cười điên cuồng vang lên, mặt đất biến thành một màu đỏ sẫm, những sợi gân thịt ở giữa kết hợp thành hình mặt cười, cái miệng đó càng cười càng lớn, có nét tương đồng quỷ dị với khóe miệng của tượng thần.

 

Nó giống như kẹo cao su, theo nụ cười của Phú ông Tuân mà không ngừng mở rộng, cho đến khi cuối cùng lộ ra uy lực muốn nuốt chửng tất cả.

 

Báu vật ở ngay trước mắt nhưng lại không thể lấy được.

 

Không biết ai lên tiếng: “Chạy thôi.”

 

Không chạy sẽ không còn cơ hội nữa.

 

Không có đạo cụ khắc chế, cho dù là Phú ông Tuân hay tượng thần gì thì bọn họ cũng đều không phải là đối thủ, không thể chống lại được.

 

Cậu sinh viên đại học vẫn đang cố gắng lần cuối, cuối cùng chỉ trở thành trò cười cho Phú ông Tuân.

 

Ngay vào lúc này, Chu Kỳ An rơi xuống.

 

Vết nứt trên mặt đất còn chưa lan ra xung quanh thần khí, cậu nhìn phú ông Tuân đang cười điên cuồng, lại nhìn báu vật bên cạnh, theo bản năng đưa tay nắm lấy cán kim loại của cây xiên cá, sau đó nhẹ nhàng rút ra.

 

Vết nứt ngừng lan rộng, cả bầu trời phía trên đột nhiên biến thành một màu đỏ như máu, sắc mặt mọi người đều trở nên ngưng trọng.

 

Trong cột sáng hình lăng trụ, cây xiên cá nằm giữa vòng xoáy màu vàng kim thế mà lại bắt đầu lung lay.

 

Tư tiên sinh đột nhiên nhìn sang, vẻ kinh ngạc trong mắt không thể che giấu được.

 

Theo cây xiên cá màu vàng kim được rút ra, không gian vẫn còn rung chuyển, lúc này biểu cảm của mọi người cũng giống như không gian này vậy – vỡ vụn.

 

Vẻ mặt Chu Kỳ An khó hiểu: “Có báu vật, sao mọi người không dùng?”

 

Bọn họ đều là kẻ ngốc à?

 

Hết chương 25.

 

Chương 25: Huyền Thoại Vàng

Ngày đăng: 7 Tháng 10, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên