Chương 25: Nhảy Lầu Chỉ Đau Một Lúc, Nhưng Sống Thì Phải Đau Rất Lâu

Chương 25: Nhảy Lầu Chỉ Đau Một Lúc, Nhưng Sống Thì Phải Đau Rất Lâu

 

Thùng xăng bị vỡ, xăng chảy ra thấm ướt cả mặt đường, mảnh vỡ thân xe văng tung tóe khắp nơi. Vài chiếc xe đi ngang thì vội vàng lái đi, vài chiếc lại dừng lại bên đường, không biết là muốn hóng chuyện hay định ở lại giúp đỡ.

 

Có người đã gọi xe cứu thương và báo cảnh sát ngay lập tức, nhưng tất cả đều đứng chờ ở xa, không dám đến quá gần chiếc xe bị tai nạn. Xe đang rò rỉ xăng, một khi xảy ra cháy nổ, đứng gần quá sẽ chạy không kịp.

 

Trong một chiếc xe ở phía xa, Quý Nam Tinh nhìn hiện trường vụ tai nạn, thấy người đi đường hiếu kỳ vây xem ngày một đông, cậu bèn đẩy cửa bước xuống.

 

Xe cứu thương đang trên đường tới, đã có người dựng biển cảnh báo. Trong xe vẫn còn người, nhưng tại hiện trường không ai biết cứu hộ nên chẳng dám hành động thiếu suy nghĩ.

 

Ở một nơi mà mọi người không thể nhìn thấy, một cô gái đang ngồi trên nóc chiếc xe bị đâm nát. Mái tóc đen dài, dưới ánh đèn đường chiếu thẳng đứng, khuôn mặt trắng bệch như người chết lại càng thêm âm trầm đáng sợ.

 

Cô gái đung đưa hai chân, đôi mắt đen láy vô cảm nhìn chằm chằm vào trong xe. Nếu lắng nghe kỹ, thậm chí có thể nghe thấy cô ta đang ngân nga một khúc hát.

 

Mãi cho đến khi cảm nhận được sức mạnh của Thiên Sư đang đến gần, cô gái mới đảo mắt qua đám đông, rồi dừng lại trên người Quý Nam Tinh, hay nói đúng hơn là nhìn vào bộ đồng phục và tấm thẻ học sinh cài trước ngực cậu.

 

Quý Nam Tinh giơ tay lên, lắc lắc chuỗi hạt trên cổ tay.

 

Khi không truyền linh lực, chiếc chuông nhỏ dưới chuỗi hạt của cậu sẽ không phát ra âm thanh. Nhưng bất kể là Kim Linh hay chuỗi hạt, dù là trong giới Huyền Môn, nó cũng là những pháp khí hiếm có, bẩm sinh đã mang sức mạnh khắc chế những âm vật này.

 

Vì vậy, hành động của Quý Nam Tinh đối với nữ quỷ chẳng khác nào một lời cảnh cáo, để cô ta tự chọn ngoan ngoãn chịu trói hay đợi cậu ra tay.

 

Nữ quỷ nhẹ nhàng bay từ nóc xe xuống, đáp xuống bên cạnh Quý Nam Tinh, trong mắt ánh lên vài phần tò mò: “Cậu chuyên đi bắt ma à? Lá bùa vừa rồi là cậu ném phải không? Hóa ra trên đời này thật sự có người chuyên đi bắt ma, tôi chết bao nhiêu năm rồi mà đây là lần đầu tiên được gặp đấy.”

 

Nói xong, nữ quỷ lại hỏi Quý Nam Tinh: “Vậy bây giờ cậu định bắt tôi à? Bắt tôi hồn bay phách tán, hay là đi siêu độ?”

 

Quý Nam Tinh cúi đầu nhìn cô ta: “Cô muốn hồn bay phách tán hay siêu độ?”

 

Nữ quỷ hơi mở to mắt: “Còn được tự chọn nữa cơ à?”

 

Quý Nam Tinh liếc nhìn vụ tai nạn đằng kia: “Bọn họ chết thì cô hồn bay phách tán. Dừng tay tại đây thì sẽ được siêu độ.”

 

Nữ quỷ cố gắng mặc cả: “Nhất định phải bắt tôi đi à, tôi làm ma mấy năm rồi có ai thèm quan tâm đâu.”

 

Quý Nam Tinh: “Nếu hôm nay cô không hại người, tôi cũng sẽ không quan tâm đến cô.”

 

Nữ quỷ nghiêng đầu, mái tóc đen dài theo động tác của cô ta trượt từ trên vai xuống: “Vậy ra mấy người bắt ma các cậu chỉ phụ trách bắt ma thôi à? Sao cậu biết tôi đang hại người chứ không phải báo thù?”

 

Quý Nam Tinh không trả lời câu hỏi của cô ta, mà ngược lại hỏi: “Vậy cô thật sự muốn giết họ à?”

 

Nữ quỷ cười lạnh: “Nếu tôi nói phải thì sao?”

 

Quý Nam Tinh cũng cười: “Mời cô cứ tự nhiên.”

 

Nữ quỷ nghẹn lời, lại một lần nữa trợn to mắt: “Không phải cậu chuyên bắt ma cứu người sao?!”

 

Quý Nam Tinh: “Không phải cô muốn báo thù à?”

 

Nữ quỷ nhìn tình hình bên kia. Xe cứu thương và lính cứu hỏa đều đã đến, họ đang phá cánh cửa xe bị đâm đến biến dạng để cứu người bên trong ra. Ghế lái bị va chạm khá mạnh, cửa xe rất khó phá, còn người phụ nữ ở ghế phụ đã được kéo ra và đưa lên xe cứu thương.

 

Trên mặt đất đã chảy không ít máu, ánh đèn đỏ xanh nhấp nháy trên nóc xe cảnh sát phản chiếu xuống mặt đường không rõ là máu hay xăng. Đám đông hiếu kỳ bị chặn bên ngoài hàng rào bảo vệ, dửng dưng xem náo nhiệt như thể chuyện không liên quan đến mình.

 

Nữ quỷ lại nhìn Quý Nam Tinh, người dường như thật sự định khoanh tay đứng nhìn, rồi im lặng một lúc. Một lát sau, cô ta mới chìa hai tay về phía Quý Nam Tinh: “Bắt tôi đi đi, dù sao làm ma cũng chán ngấy rồi.”

 

Quý Nam Tinh lấy một sợi chỉ đỏ ra quấn quanh cổ tay cô ta.

 

Nữ quỷ nhìn sợi chỉ đỏ biến mất, nhưng cảm giác trói buộc rõ rệt trên người khiến cô ta có chút ngạc nhiên: “Còng tay của âm phủ à?”

 

Quý Nam Tinh quay người đi về phía chiếc xe của mình đang đậu: “Đi thôi.”

 

Nữ quỷ miễn cưỡng đi theo, nhưng cô ta không đi cũng chẳng được. Mặc dù sợi chỉ đỏ trên tay đã biến mất, nhưng cô ta có thể cảm nhận được rằng, dù mình có chạy trốn thì người này chỉ cần động ngón tay là có thể tóm cô ta lại được.

 

Nữ quỷ bay lên xe, đang định nằm im mặc kệ đời thì nghe thấy Quý Nam Tinh nói với tài xế: “Theo xe cứu thương đến bệnh viện.”

 

Nữ quỷ nghe vậy thì vội vàng nhìn cậu: “Đến bệnh viện làm gì?”

 

Quý Nam Tinh: “Để xem họ chết chưa rồi mới định tội cho cô được.”

 

Anh chàng trợ lý liếc nhìn qua gương chiếu hậu, thăm dò hỏi: “Tiểu thiếu gia?”

 

Quý Nam Tinh ừ một tiếng: “Có một con, không sao đâu, anh cứ tập trung lái xe đi.”

 

Nữ quỷ thấy tài xế không nhìn thấy mình, nhưng cậu trai bắt ma này lại không hề che giấu sự tồn tại của cô với tài xế, bèn cười khì khì: “Cậu nói xem, nếu anh ta thấy đồ vật đột nhiên bay lên thì có sợ không?”

 

Quý Nam Tinh: “Cô có thể thử.”

 

Nữ quỷ vươn tay, có vẻ ngứa ngáy muốn thử, nhưng cô ta không lấy đồ vật trên xe mà lại đưa tay về phía mặt của anh trợ lý.

 

Ngay khi tay cô ta sắp chạm vào mặt anh trợ lý, Quý Nam Tinh lên tiếng: “Anh ấy có mang theo Lôi Phù, cô có thể nhân tiện nếm thử mùi vị bị Lôi Phù đánh trúng.”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Trợ lý sinh hoạt của nhà họ Quý cũng không phải được tìm một cách tùy tiện. Dù sao thì với một sự tồn tại đặc biệt như Quý Nam Tinh, người thường xuyên phải tiếp xúc với cậu đương nhiên không thể là người bình thường.

 

Giống như đã nói trước đây, có những người mang mệnh cách Cực Dương, cơ thể khỏe mạnh, dương khí dồi dào nhưng không có nghĩa là vận mệnh sẽ tốt. Anh chàng trợ lý sinh hoạt mà nhà họ Quý tìm được chính là một người như vậy.

 

Mệnh cách Cực Dương, nhưng vận mệnh lại không tốt.

 

Từ nhỏ nhà đã nghèo, hết chuyện này đến chuyện khác ập đến. Đầu tiên là cha anh ta bị tai nạn xe hơi mất đi đôi chân, sau đó mẹ lại mắc bệnh ung thư. Anh ta còn có một cô em gái, một buổi tối trên đường về nhà bị cướp, trong lúc xô đẩy đã ngã xuống đất đập đầu.

 

Lúc đó, anh trợ lý đã bán hết những gì có thể bán, còn chuẩn bị nghỉ học đi làm để nuôi gia đình. Dù chỉ là muối bỏ bể, nhưng đó đều là những người thân mà anh ta không thể từ bỏ.

 

Sau này, nhà họ Quý tìm đến anh ta, tài trợ và bồi dưỡng, còn cho anh ta một công việc với mức lương cao hơn nhiều so với người khác. Dĩ nhiên, có một số việc cũng đã được nói rõ từ trước.

 

Vì vậy, anh chàng trợ lý này biết hai vị thiếu gia nhà họ Quý là người trong giới Huyền Môn, cũng biết về thể chất đặc biệt của tiểu thiếu gia. Do đó, rất nhiều việc đều do anh ta trực tiếp đảm nhận, bởi người khác tiếp xúc với tiểu thiếu gia nhiều thế nào cũng sẽ bị ảnh hưởng ít nhiều.

 

Đây cũng là lý do tại sao tiểu thiếu gia ở riêng bên ngoài mà không có người chăm lo ba bữa, ngay cả việc dọn dẹp nhà cửa cũng là người giúp việc theo giờ được sắp xếp luân phiên. Tại sao cậu đi đâu cũng toàn đi taxi ngẫu nhiên hoặc phương tiện công cộng, không có tài xế riêng, bởi vì có những người thỉnh thoảng tiếp xúc thì không sao, nhưng tiếp xúc lâu dài tích tụ ngày qua ngày thì lại không ổn.

 

Vậy nên ngay cả trên người anh ta, bình thường cũng sẽ đeo một vài lá Khư Âm Phù hoặc Lôi Phù, xem như một cách bảo vệ.

 

Nữ quỷ vèo một cái rụt tay lại. Chỉ riêng chữ Lôi thôi cũng đã đủ dọa ma quỷ rồi. Phải biết rằng, mỗi lần trời nổi sấm sét, cô đều cảm thấy như giây tiếp theo mình sẽ bị đánh cho hồn bay phách tán.

 

Anh trợ lý đang lái xe biết có lẽ tiểu thiếu gia đang nói chuyện với lệ quỷ, nhưng qua thái độ của cậu cũng không khó để nhận ra lệ quỷ đó chắc là một con lệ quỷ tốt và không đáng ghét, nếu không cậu cũng đã chẳng hòa nhã đến thế.

 

Dù là ngày hay đêm thì bệnh viện cũng không bao giờ vắng người. Huống hồ gì vừa rồi mới xảy ra tai nạn, xe của Quý Nam Tinh và xe cứu thương gần như đến cùng lúc, nên chẳng cần phải đặc biệt tìm kiếm làm gì, cứ đi theo đám người đang vội vã cấp cứu là được.

 

Mãi cho đến cửa phòng cấp cứu, nữ quỷ mới kéo áo Quý Nam Tinh: “Có phải trong bệnh viện có rất nhiều ma không?”

 

Quý Nam Tinh nhìn cô ta: “Sao, muốn đi kết bạn với họ à?”

 

Nữ quỷ xua tay: “Thôi thôi, tôi sợ ma.”

 

Quý Nam Tinh: “…” Lần đầu tiên cậu nghe một con ma nói mình sợ ma.

 

Vì cả gia đình ba người trong vụ tai nạn đều đã ở bệnh viện, tất cả đều chưa tỉnh lại, trong thời gian ngắn cảnh sát cũng không tra ra được bọn họ còn có người thân hay bạn bè nào khác không, vậy nên đành phải cử một người ở lại bên ngoài chờ.

 

Quý Nam Tinh tìm một chiếc ghế ở một khoảng cách không xa không gần rồi ngồi xuống. Cậu vừa ngồi xuống thì điện thoại reo, lấy ra xem thì là Tiêu Dã gọi.

 

Quý Nam Tinh bắt máy, chưa kịp mở lời thì đầu dây bên kia đã hỏi dồn dập: “Cậu không sao chứ? Cậu đang ở đâu vậy? Cậu đi một mình hay có người nhà đi cùng? Có cần tôi đến với cậu không?”

 

Chỉ nghe giọng nói cũng có thể nhận ra Tiêu Dã đang có chút lo lắng, kèm theo tiếng gió vù vù, dường như hắn cũng đang đi rất nhanh. Quý Nam Tinh khẽ mím môi: “Tôi không sao.”

 

Tiếng ồn trong bệnh viện vẫn rất dễ nhận ra, có tiếng loa điện tử gọi số, có tiếng gọi của y tá. Tiêu Dã vừa nghe liền nói: “Cậu ở bệnh viện à? Bác sĩ nói sao rồi, ngực cậu còn đau không?”

 

Quý Nam Tinh: “Tôi thật sự không sao rồi, lát nữa sẽ về nhà, mai gặp ở trường.”

 

Bước chân của Tiêu Dã ở đầu dây bên kia dường như cũng chậm lại, nghe vậy thì ồ một tiếng: “Hay là cậu cứ nghỉ thêm hai ngày đi, dù sao mai cũng là thứ Sáu, buổi chiều cũng chỉ họp phụ huynh xong là tan học rồi. Vừa hay thêm cả cuối tuần, có thể nghỉ ngơi hẳn ba ngày, cậu dưỡng sức cho khỏe, đừng cố quá.”

 

Quý Nam Tinh: “Ừm, biết rồi, không nói chuyện với cậu nữa, cậu về nhà sớm đi.”

 

Cậu vừa cúp điện thoại, nữ quỷ liền ghé sát lại, cười hì hì: “Ai thế? Quan tâm cậu ghê, còn hỏi cậu có còn đau ngực không nữa. Cậu còn chưa cởi bộ đồng phục này ra, giờ này đáng lẽ là tiết tự học buổi tối nhỉ, hay lắm, cậu nói dối giả bệnh để ra ngoài bắt ma!”

 

Quý Nam Tinh không thèm để ý đến nữ quỷ. Dù cậu đeo tai nghe, người đi qua cũng sẽ không nghĩ cậu đang tự nói chuyện một mình, nhưng con ma này thật sự có chút tăng động quá mức, chỉ cần đáp lại một câu là sợ rằng sẽ nói không có điểm dừng.

 

Không biết đã chờ ngoài phòng cấp cứu bao lâu, cuối cùng bác sĩ bên trong cũng bước ra. Cảnh sát tiến lên hỏi thăm tình hình, còn Quý Nam Tinh đang ngồi nhắm mắt nghỉ ngơi ở nơi không xa cũng mở mắt ra.

 

Cả nhà ba người đều còn sống, chỉ là, người đàn ông bị thương rất nặng, có lẽ sau này phải phẫu thuật thêm vài lần nữa, kết quả tốt nhất có thể là bị liệt nửa người.

 

Người phụ nữ ngồi ở ghế phụ bị thương nhẹ hơn, lại là người đầu tiên được đưa đến bệnh viện cấp cứu, dù có xuất huyết trong và gãy nhiều xương, nhưng so với vết thương của người đàn ông thì đã được coi là rất nhẹ.

 

Cậu con trai ngồi ở ghế sau vì không thắt dây an toàn, lúc xảy ra tai nạn thì cả người đã bay về phía trước, hiện tại xem ra còn bị thương nặng hơn cả người đàn ông. Dù không chết tại chỗ, nhưng não bị tổn thương nghiêm trọng, có tỉnh lại được hay không bây giờ vẫn chưa biết.

 

Quý Nam Tinh nhìn nữ quỷ đang im lặng bên cạnh: “Đi thôi.”

 

Nữ quỷ đứng dậy đi theo cậu, im lặng một lúc rồi lại cười hì hì hỏi: “Đi đâu vậy, bọn họ sống thế này còn không bằng chết. Tôi hại bọn họ thành ra thế này, có phải cậu định đánh tôi hồn bay phách tán không? Hay là cậu ra tay nhanh một chút đi, đừng để tôi đau lâu quá, tôi sợ đau lắm.”

 

Quý Nam Tinh đang định bước ra ngoài thì dừng bước, cúi đầu nhìn cô ta, hỏi: “Nếu sợ đau, vậy tại sao lại nhảy lầu tự sát.”

 

Nụ cười trên mặt nữ quỷ bỗng dưng cứng đờ, cô ta quay đầu nhìn những người lần lượt được đẩy ra khỏi phòng cấp cứu, rồi lại cười khẽ một tiếng: “Bởi vì… nhảy lầu chỉ đau có một lúc thôi, còn sống thì phải đau rất lâu, rất lâu nữa.”

 

Hết chương 25.

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

 Truyện ma ba câu:

 

 Cốc cốc cốc.

 

 Có người đang gõ cửa sổ nhà bạn.

 

 Nhưng mà nhà bạn lại ở tầng mười tám.

 

Chương 25: Nhảy Lầu Chỉ Đau Một Lúc, Nhưng Sống Thì Phải Đau Rất Lâu

Ngày đăng: 20 Tháng 9, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên