Chương 251: Tiểu Thuyết Lậu? (Phần 1)
Hôm nay trời quang mây tạnh, bầu trời không một gợn mây, tiết trời đẹp đẽ, gió thu hiu hiu thổi.
Phật Tử bế quan nửa tháng trời sắp xuất quan rồi.
Lần này, để cảm ngộ khí tức của đất trời tự nhiên, thằng bé đã đặc biệt noi theo cổ pháp, tìm một hang động trên sườn núi để làm động phủ cho mình, tiến hành tham ngộ.
Vì lần bế quan này của Phật Tử không biết đến bao giờ mới kết thúc, để tránh bị ngoại nhân quấy rầy, nơi đây sớm đã được bố trí trận pháp, giăng dây cảnh giới, thậm chí còn dựng cả lưới điện cao thế, đúng chuẩn một sự kết hợp tân thời giữa công nghệ và huyền huyễn.
Hệ thống phòng ngự bên ngoài động phủ được xếp chồng lên hai ba lớp, thoạt nhìn còn tưởng bên trong đang phong ấn một con hung thú thượng cổ nào đó. Dán thêm tấm biển “Bên trong có mãnh thú, xin đừng nán lại”, trông cũng chẳng có gì là lạc quẻ. Điều này cũng đồng nghĩa với việc, người bên ngoài muốn xông vào thì phiền phức. Mà người bên trong muốn bước ra, cũng phiền phức nốt.
Qua màn hình giám sát ở cửa, tôi thấy cửa đá của động phủ rung lên dữ dội, sau đó từ từ mở sang một bên. Cháu trai tôi khẽ nheo mắt, dường như có chút không quen với ánh nắng chói chang, lại cũng dường như đã giác ngộ được hồng trần, toát ra phong thái của một bậc cao nhân đắc đạo.
“Ông đây, à không, bần tăng cuối cùng cũng xuất quan rồi.”
Tôi vừa nhìn cái vẻ mặt ấy của thằng bé là biết ngay, chắc chắn nó đang thèm Coca, gà rán với xương ống hầm lắm rồi.
Thằng bé không thể chờ đợi được nữa mà sải bước về phía trước. Thế nhưng, chỉ vừa bước được một bước, cả người nó bỗng run lên bần bật, cái điệu bộ run rẩy còn dữ dội hơn cả cánh cửa đá vài phần.
Trong đầu tôi vẫn còn văng vẳng cái tiếng “Tức khắc đi ngoài” kia.
Cháu trai tôi một tay ôm bụng, tay kia bắt đầu giải trừ phong ấn, mặt mày tỏ rõ vẻ không thể tin nổi. Thằng bé có thể bế quan nửa tháng, chắc chắn là vì đã dùng Tích Cốc Đan từ trước, giờ đây dạ dày và đường ruột của nó trống không, làm sao mà thải ra được thứ gì chứ?
Ấy thế mà cơn đau bụng ngày một dữ dội, sắc mặt cháu trai tôi cũng ngày một khó coi. Thằng bé luống cuống tay chân gỡ bỏ từng tầng phong ấn, vừa định co cẳng chạy ra ngoài thì một cơn đau quặn thắt hơn ập tới, khiến nó đau đến độ phải gập cả người, xem chừng sắp không trụ nổi nữa rồi.
【 Quả không hổ là Phật Tử thanh cao lạnh lùng, đến nước này rồi mà dáng vẻ nhíu mày nén đau, mồ hôi lạnh túa ra vẫn có thể hút hồn người khác như vậy! 】
Giọng nói máy móc: 【… Ý của ký chủ là, bản lĩnh nhịn tiểu nhịn đại của Phật Tử cũng hơn người thường, đúng không? 】
【… Mi đừng có nói năng ghê tởm như vậy. 】
Giọng nói máy móc: 【 Tôi chỉ đang trình bày sự thật thôi mà. 】
【 Sao Phật Tử vẫn còn nhịn được thế, không phải tao đã sửa đổi tình tiết rồi sao? 】
Giọng nói máy móc: 【 Ý chí của cậu ta tương đối mạnh, sức kháng cự cũng mạnh. Hiện tại ký chủ chỉ có thể sửa đổi một chữ trong tình tiết, sức ảnh hưởng vẫn còn hơi yếu. 】
【 Nhưng đừng lo, theo đà hảo cảm của bọn họ dành cho cô ngày càng tăng, nội dung cô có thể sửa đổi sẽ ngày càng nhiều, mức độ hợp lý của tình tiết cũng ngày càng cao, sức kháng cự của bọn họ cũng sẽ ngày càng yếu đi. 】
【 Làm sao mà tao không lo cho được! Tao là nữ phụ độc ác đấy, lơ là một cái là bị xử đẹp ngay! 】
【 Trong tiểu thuyết đều viết, ngày Tổng tài đính hôn cũng là lúc sắp đến đại kết cục, phải bắt đầu thanh toán sổ sách với đám nhân vật phản diện quèn chúng ta rồi. Chẳng phải đã nói là còn nửa năm nữa mới kết thúc tình tiết à? Sao đột nhiên Tổng tài lại sắp đính hôn rồi?! 】
【 Trời đánh thánh vật! Tôi mới gặp nam phụ thứ hai và thứ ba mỗi người một lần, nam phụ thứ tư là Phật Tử thanh cao lạnh lùng này tôi còn chưa kịp cày hảo cảm, sao tình tiết đã sắp hạ màn rồi?! 】
【 Hệ thống, quyển sách mi đưa cho tao là hàng lậu phải không! 】
Giọng nói máy móc: 【 Ký chủ, mỗi lần cô sửa đổi tình tiết đều có thể gây ra những ảnh hưởng không thể lường trước được, việc dòng thời gian bị rút ngắn cũng nằm trong số những “ảnh hưởng không thể lường trước” đó. 】
【 Thật hết nói nổi mà! Tao chẳng qua chỉ là vào cái hôm gặp bạn của Tổng tài, sửa câu “Hôm nay là một ngày nắng đẹp” thành “Hôm nay là một ngày mưa to”, nhân cơ hội tặng một chiếc ô; rồi vào hôm gặp anh bạn bác sĩ của Tổng tài, sửa câu “Anh ấy cúi đầu” thành “Anh ấy rơi lệ”, nhân cơ hội đưa một gói khăn giấy. 】
【 Chỉ có chút thay đổi cỏn con như vậy, kết quả lại vì không đủ quyền hạn mà khiến cho tình tiết bị sửa đổi, chỉ có thể ảnh hưởng đến họ trong một chốc lát — Này, tao nói nhé, trận mưa đó chỉ kéo dài có mười phút thôi đúng không? Thế thì ảnh hưởng được cái gì chứ?! 】
Giọng nói máy móc: 【 Hiệu ứng cánh bướm, trước khi chúng ta sửa đổi tình tiết, mãi mãi không thể lường trước được một thay đổi nhỏ sẽ gây ra ảnh hưởng lớn đến mức nào. 】
【 Bây giờ sự việc đã xảy ra rồi, chúng ta vẫn nên mau chóng cày thêm chút hảo cảm đi. 】
【 Haiza… Bực chết đi được, xuyên vào lúc nào không xuyên, lại nhằm đúng lúc nữ phụ làm hết chuyện xấu, sợ tội bỏ trốn mới xuyên vào. 】
【 Mà này, sao Phật Tử vẫn còn nhịn được thế? Không lẽ cậu ta định nhịn thật cho đến khi tìm được nhà vệ sinh và giấy lau đấy chứ? 】
Nghe đến đây, tôi không khỏi nhíu mày.
Cái hệ thống lần này, dường như có khả năng thuật lại những chuyện sắp xảy ra dưới dạng một cuốn tiểu thuyết. Trong cuốn tiểu thuyết đó, nhân vật chính là tôi. Còn nguyên chủ, người mà cô gái xuyên không kia nhập vào, lại là nữ phụ độc ác. Theo như tình tiết gốc trong tiểu thuyết, sau khi làm chuyện xấu, nguyên chủ đã sợ tội bỏ trốn, để rồi sau khi tôi đính hôn thì bị tôi tìm ra trừng phạt.
Cô ta xuyên không đến, mang theo hệ thống sửa chữ, đúng vào thời điểm sau khi nữ phụ độc ác đã làm hết mọi chuyện xấu, hòng thay đổi tình tiết để giành lấy thiện cảm của chúng tôi, cốt để thoát được kiếp nạn này. Dù là chuyện đưa ô cho cậu bạn của tôi, hay đưa khăn giấy cho anh bạn bác sĩ gì cũng vậy, tất cả đều là những cơ hội mà cô ta có được nhờ dùng hệ thống sửa chữ để thay đổi tình tiết, hòng cày độ hảo cảm của các “nhân vật chủ chốt”.
Vậy thì, vấn đề nằm ở chỗ. Cô gái mà cô ta nhập xác vào, trước giờ tôi chưa từng gặp. Cô ta hoàn toàn không phải nữ phụ độc ác gì, cũng chẳng hề làm bất cứ chuyện xấu nào. Tình tiết mà cô ta đọc được, đúng là hàng lậu thật rồi.
Chỉ là không biết, cái tình tiết lậu này rốt cuộc là một sự kiện có thật mà tôi từng trải qua ở một kiếp nào đó trong quá khứ, chỉ là bị sai lệch do chênh lệch thông tin, hay là do chính hệ thống đang cố tình dẫn dắt sai lệch điều gì đó. Dù sao thì, mục đích cuối cùng của những việc mà hệ thống bắt cô ta làm, vẫn là để giành lấy thiện cảm của tôi.
【 Không được, sao Phật Tử vẫn chưa tống hết những gì trong bụng ra ngoài thế? Hệ thống, dùng hai, không, dùng một điểm hảo cảm để thúc đẩy tình tiết đi. 】
Giọng nói máy móc: 【 Được thôi. Cô còn lại năm điểm hảo cảm, đang truy xuất tình tiết cho cô đây. 】
【 Sau khi Phật Tử xuất quan, bỗng cảm thấy đau bụng không chịu nổi, tựa như có hàng vạn con dao nhỏ đang cào trong bụng. Cậu ta đau đến mức trán túa mồ hôi, những giọt mồ hôi trong veo chảy dọc xuống cằm, môi dưới vì đau đớn mà bị cậu ta cắn chặt, ửng lên một mảng màu son đỏ rực. Phật Tử thanh cao thoát tục, lúc này đây dáng vẻ bị nỗi đau giày vò, lại quyến rũ đến nhường này… 】
【 Không phải chứ, tao tốn một điểm hảo cảm mà mi chỉ cho tao xem cái này thôi á?! 】
【 Rốt cuộc đây là tiểu thuyết của tác giả nào mà lề mề thế! Miêu tả cái mặt của Phật Tử thôi mà cũng mất hết năm trăm chữ! Tao phải cho tác giả này đánh giá một sao! Một sao!!! 】
Giọng nói máy móc: 【 Số lần sửa chữ mỗi ngày còn lại ba lần. Cô có muốn sử dụng cơ hội sửa chữ lần này không? 】
【 Dùng, dùng chứ! Hảo cảm cũng tốn rồi, tình tiết cũng xem rồi, không sửa thì làm gì được nữa? 】
Tiếp đó, tôi liền thấy sắc mặt cháu trai tôi biến đổi, tay nó bất giác đưa ra sau sờ một cái. Đương nhiên là chẳng sờ thấy gì cả. Nhưng mà nhìn vẻ mặt của cháu trai tôi thì có thể thấy, một chuyện không thể cứu vãn được đã xảy ra rồi.
Xe bay còn chưa tới nơi, thì trong màn hình giám sát, cô ta đã đến rồi.
Cô ta giả vờ là một phật tử bị lạc đường, vừa trông thấy cháu trai tôi, hai mắt liền sáng rỡ, chạy mấy bước tới trước, thở hổn hển nói: “Tốt quá rồi, cuối cùng cũng gặp được người!”
“Đại sư, tôi bị lạc rồi, ngài có biết đường nào đi đến chùa không?”
Cháu trai tôi cứng đờ cả người, bất giác chỉ đường cho cô ta.
Cô ta giả vờ như không phát hiện ra điều gì, chắp tay cúi chào cháu trai tôi một cái, rồi mới làm bộ như vừa phát hiện ra, kinh ngạc thốt lên: “Ngài ra nhiều mồ hôi quá, có phải không được khỏe ở đâu không?”
Khuôn mặt cháu trai tôi đanh lại, lắc đầu, cố nặn ra một lý do: “Bần tăng chỉ đang ở đây… luyện công thôi.”
Cô ta bật cười, lục trong túi ra một gói khăn giấy, đưa cho cháu trai tôi: “Thì ra là vậy, vậy gói khăn giấy này ngài cầm lấy lau mồ hôi đi.”
“Trời thu gió lạnh, ngài đừng để bị cảm nhé.”
Hết chương 251.
