Chương 256: Tình Hình Phát Triển Của Các Công Ty Con Trong Thế Giới Tiểu Thuyết Hư Cấu (Trung)
《Thiên kim thật bị mọi người ghét bỏ, nhưng sau khi cô ấy chết, bọn họ lại phát điên.》
Nữ chính:
Tôi là thiên kim thật bị mọi người ghét bỏ. Cha chê tôi không rành chuyện thương trường, không thể mang ra ngoài khoe được. Mẹ chê tôi lớn lên ở nông thôn, lễ nghi thô tục. Anh trai luôn cho rằng tôi sẽ ghen tị với em gái, nên luôn đề phòng và cảnh cáo tôi. Vị hôn phu đã đính ước từ nhỏ cũng nhiều lần tuyên bố, anh ta chỉ công nhận thiên kim giả là vợ của mình.
Vì vậy, dù tôi rõ ràng có kỳ ngộ, rõ ràng có nhiều thân phận như họa sĩ bậc thầy, tiểu thuyết gia nổi tiếng, nhà nghiên cứu khoa học cấp cao, giáo sư trẻ nhất cả nước, nghệ sĩ dương cầm… nhưng vẫn vô cùng tự ti, trăm phương ngàn kế lấy lòng mọi người, chỉ vì khao khát một chút hơi ấm. Nhưng bọn họ chỉ cho rằng tôi đang tranh giành thương yêu chiều chuộng, là làm chuyện sai trái nên muốn bù đắp.
Rõ ràng là mẹ của thiên kim giả đã cố tình tráo đổi thân phận của chúng tôi, rõ ràng là tôi đã phải chịu khổ chịu cực ở nông thôn mười tám năm, rõ ràng là tôi suýt bị dìm chết vào ngày đầu tiên chào đời, rõ ràng những gì thiên kim giả đang có vốn dĩ phải thuộc về tôi, tại sao tất cả bọn họ lại cho rằng tôi mới là kẻ gây hại?
Tôi đã nản lòng thoái chí, muốn rời xa bọn họ, nhưng lại phát hiện cơ thể không nghe theo sự điều khiển của mình. Trong cõi u minh, có ai đó mách bảo tôi rằng, tôi phải tìm cách để có được tình yêu của bọn họ, rằng tôi nhất định sẽ có được tình yêu của bọn họ.
Tôi không ngờ, cách để có được tình yêu thương, lại chính là cái chết. Sau khi tôi chết, họ bắt đầu hối hận.
Thế nhưng, tại sao cách để trừng phạt bọn họ lại là để tôi phải chết?
Tại sao một người có nhiều thân phận, được thiết lập là một đại lão ẩn mình như tôi, lại phải hèn mọn đi cầu xin sự yêu thương của một gia đình vốn chẳng hề yêu thương mình? Tại sao bọn họ chỉ cần rơi vài giọt nước mắt, gào thét vài tiếng hối hận, đã được coi là phải chịu nỗi đau vô biên, có thể sánh ngang với hai mươi lăm năm tôi vật lộn trong đau khổ?
Họ trừng phạt thiên kim giả, để cô ta chết một cách thê thảm, cứ như thể làm thế là đang chuộc tội với tôi vậy. Nhưng người thực sự khiến tôi đau khổ lại chính là bọn họ kia mà.
Làm sao tôi có thể vì những người không đáng bận tâm mà cảm thấy buồn khổ? Dựa vào đâu mà tôi phải chết trong cảnh áo rách quần manh, đói rét cùng cực, còn bọn họ lại được sống trong giàu sang phú quý?
Những thứ đó gọi là hối hận sao?
…………
《Trọng sinh rồi, tôi không còn yêu anh ta nữa.》
Nữ chính:
Tôi và anh ta là liên hôn vì mục đích thương mại. Tôi yêu anh ta sâu sắc, không ngờ, trong lòng anh ta lại cất giấu một người khác. Anh ta đối với tôi lạnh lùng, bạo lực, chế giễu, tôi đều không để trong lòng, bởi vì tôi yêu anh ta.
Sau này, khi anh ta khiến tôi hoàn toàn nản lòng, tôi đã trọng sinh, trọng sinh về thời điểm vừa mới kết hôn. Anh ta lạnh lùng nói với tôi, trong lòng anh ta có người khác, cảnh cáo tôi đừng mơ tưởng đến những thứ không thuộc về mình.
Thế là tôi một mặt đối xử lạnh nhạt, một mặt lại “bất đắc dĩ”, “do xui rủi” mà dây dưa với anh ta, không chỉ nuôi con riêng của anh ta và tình nhân, mà còn sinh cho anh ta ba đứa con.
Cuối cùng anh ta cũng phát hiện ra mình yêu tôi, rồi bắt đầu theo đuổi tôi.
Tôi thì lạnh lùng một mình chăm sóc ba đứa trẻ.
Thái độ lạnh lùng của tôi chính là sự trừng phạt dành cho anh ta.
— Nhưng, dựa vào cái gì?
Rõ ràng tôi đã trọng sinh, tại sao một mặt nói rằng sẽ không bao giờ dây dưa, một mặt lại sinh con cho anh ta?!
Gia tộc của tôi và gia tộc của anh ta thế lực tương đương, anh ta dựa vào đâu mà cảnh cáo tôi? Rõ ràng là liên hôn vì lợi ích chung của hai nhà, anh ta dựa vào đâu mà tỏ ra miễn cưỡng, trút hết mọi oán giận lên người tôi?
Nếu anh ta thực sự đau khổ đến vậy, thì cùng lắm là không liên hôn nữa, đối tượng liên hôn mà tôi có thể lựa chọn cũng đâu phải chỉ có một mình anh ta, trong gia tộc của anh ta có bao nhiêu người đàn ông đến tuổi trưởng thành, tôi cũng đâu phải không có anh ta thì không được. Chẳng qua là anh ta vừa muốn cái này lại vừa muốn cái kia, cảm thấy mình chịu thiệt thòi, liền trút giận lên người tôi, người thích anh ta.
Mọi tội lỗi của tôi, mọi khổ đau mà tôi phải chịu, đều là vì tôi thích anh ta. Anh ta biết tôi thích anh ta, không kiêng nể gì mà trút mọi cảm xúc tồi tệ lên người tôi, tự mình áp đặt tôi là một người phụ nữ xấu xa, không từ thủ đoạn để có được anh ta. Bởi vì anh ta biết, tôi thích anh ta, nên sẽ không rời bỏ anh ta, nên cam tâm tình nguyện trở thành một cái thùng rác chứa đựng cảm xúc cho anh ta.
Anh ta chính là một kẻ thối nát như vậy đó, rõ ràng tôi đã nhìn thấu tất cả rồi, tại sao sau khi trọng sinh vẫn còn dây dưa với anh ta? Nếu trọng sinh rồi mà vẫn sống một cuộc sống thắng lợi tinh thần như thế này, thì rốt cuộc tôi trọng sinh có ý nghĩa gì?!
Chỉ để cho anh ta diễn lại một vở kịch tình thâm giả tạo trước mặt tôi, chỉ làm cảm động được tác giả thôi ư?
Sau đó diễn ra cái gọi là kết thúc viên mãn trong lòng tác giả?
…….
《Cái chức bà chủ gia đình này tôi không làm nữa.》
Làm bà nội trợ năm năm, con trai ba tuổi, chồng nuôi nhân tình bên ngoài. Chồng không thích tôi, con trai cũng không thích tôi. Bọn họ nói tôi thô tục, nói tôi là một bà nội trợ chẳng biết gì, không thể nào so sánh được với nhân tình của chồng. Nhưng mà bọn họ đã quên, năm đó năng lực của tôi và chồng không hề thua kém nhau, tôi là vì gia đình nên mới chấp nhận làm bà nội trợ.
Tôi nản lòng, rời khỏi bọn họ, bắt đầu sự nghiệp nữ cường của mình. Đến khi sự nghiệp của tôi có khởi sắc, trở thành một ngôi sao mới chói lọi trong giới thiết kế, chồng và con trai mới phát hiện ra ưu điểm của tôi. Cùng lúc đó, cô nhân tình của chồng vì không biết quán xuyến việc nhà, sự nghiệp cũng không xuất sắc bằng tôi, mà mất đi sự ưu ái của bọn họ.
Thế là bọn họ hối hận, bắt đầu màn kịch truy thê hỏa táng tràng và truy mẹ hỏa táng tràng.
Ban đầu tôi không đồng ý, nhưng sau đó tôi gặp nguy hiểm, chồng bất chấp an nguy của bản thân đỡ cho tôi một nhát dao, phải vào phòng chăm sóc đặc biệt, tôi liền mềm lòng.
Trước những giọt nước mắt của con trai, tôi tái hôn với anh ta. Tôi tiếp tục quán xuyến việc nhà, chỉ khác là, tôi cũng có sự nghiệp của riêng mình, lúc tâm trạng tốt sẽ vẽ bản thảo thiết kế. Chồng và con trai yêu thương tôi hết mực.
Thế nhưng, một người vừa có tiền vừa có sự nghiệp như tôi, tại sao phải quay đầu ăn lại hai đống cỏ mục này? Tôi có thật sự là nữ cường không? Tại sao tôi lại cảm thấy, mình giống một cô vợ nhỏ não yêu đương tự cho mình là nữ cường hơn nhỉ?
Để tìm lại sự nghiệp của mình, tôi đã phải chịu đựng những cay đắng không ai hay biết. Trong suốt quá trình tôi trở lại, chồng và con trai không hề giúp đỡ tôi chút nào, ngược lại còn nhiều lần chèn ép. Đến khi tôi công thành danh toại thì lại vội vàng đến hái quả ngọt.
Sự hối hận của bọn họ không phải vì yêu tôi, mà chỉ là hối hận vì đã đặt cược sai, chỉ là phát hiện ra trên người tôi có những giá trị mà họ chưa từng thấy, và giá trị đó không thể bị họ lợi dụng.
Anh ta lúc nào cũng vậy, luôn muốn một người phụ nữ vô cùng xuất sắc trong sự nghiệp, vì anh ta, mà từ bỏ sự nghiệp, cam tâm làm một bà nội trợ. Năm năm trước là vậy, năm năm sau cũng vẫn vậy. Chỉ khác là, năm năm sau, tôi không chỉ phải lo việc nhà, mà còn phải đi làm để phụ giúp gia đình, rồi tự xưng là nữ cường.
Dựa vào đâu chứ?
…….
《Thê quân của ta có chút khác biệt.》
Nam chính:
Ta là một nam tử ở Nữ Tôn Quốc.
Thê quân của ta đối xử với ta không tốt. Nàng ta tìm hoa vấn liễu, trêu hoa ghẹo bướm khi ta đang mang thai, rồi vì một tên tiểu thị thiếp mà đẩy ta xuống hồ, khiến ta sảy thai.
Khi ta đã nản lòng thoái chí, nàng ta lại ngã bệnh. Sau cơn bạo bệnh tỉnh lại, nàng ta như biến thành một người khác, thỉnh thoảng lại lộ ra dáng vẻ của một nam nhi, có chút khí chất đàn ông. Nhưng nàng ta chưa bao giờ ra tay với ta, đánh ta nữa.
Ta cảm thấy điều này rất tốt, tốt vô cùng. Nàng ta thấy ta quỳ lạy, liền hoảng hốt đỡ ta dậy, nói với ta rằng, ta không cần phải quỳ nữa, nữ nam bình đẳng.
Những lời nàng ta nói thật kinh thiên động địa, nhưng hành động của nàng ta lại hết lần này đến lần khác chứng minh rằng, nàng ta thực sự nghĩ như vậy. Nàng ta đối xử với ta quá tốt, khiến ta nảy sinh những suy nghĩ không thực tế. Sau này, nàng ta khỏi bệnh, đi học, như thể đột nhiên khai sáng, được mọi người săn đón.
Những món nợ đào hoa trước kia, rồi những món nợ đào hoa sau này của nàng ta, từng đóa từng đóa tìm đến. Nàng ta nói nàng ta chỉ yêu mình ta, còn dạy ta viết chữ, đọc sách.
Ta muốn tin, nhưng lại không thể nào làm ngơ mùi son phấn trên người nàng ta được. Sau này, bên cạnh nàng ta có rất nhiều người, có vô số hồng nhan tri kỷ và kẻ theo đuổi, còn nhiều hơn cả trước khi nàng ta thay đổi. Lúc đầu nàng ta có chút áy náy, nhưng sau này thì không còn nữa.
Chủ công trong phủ của nàng ta vĩnh viễn là ta. Tất cả mọi người đều nói nàng ta dành tình cảm sâu đậm cho ta, nhưng mỗi khi nửa đêm tỉnh giấc, ta lại nhớ đến câu nói kia của nàng, “nữ nam bình đẳng”.
Nhớ đến lúc nàng ta nắm tay ta, nhẹ nhàng mà trịnh trọng hứa hẹn, “Ta kiên quyết ủng hộ chế độ một vợ một chồng, đời này chỉ cần một đời một kiếp một đôi, ta chỉ yêu mình ngươi.”
Ta xoa lên chiếc bụng bầu đang nhô cao, thầm nghĩ, cứ coi như mình vừa có một giấc mộng đẹp đi.
Hết chương 256.
