Chương 26: Ma Nhưng Lại Không Giống Ma
Quý Nam Tinh đưa nữ quỷ về nhà, không hiểu cô ta lại lên cơn thần kinh gì mà cứ bám riết lấy cậu, dính sát vào sau lưng chẳng khác nào một cái bóng.
Mặc dù bình thường khi đã thu liễm âm khí thì Quý Nam Tinh không thể chạm vào những âm hồn này, nhưng cậu vẫn nhìn thấy được. Vì vậy, mỗi khi xoay người, dù không chạm phải nữ quỷ, cậu vẫn sẽ theo phản xạ mà né tránh. Điều này khiến cậu mỗi khi di chuyển hoặc quay người đều phải dừng lại một chút.
Quý Nam Tinh nhìn nữ quỷ đang lẽo đẽo theo mình, cô ta cũng khẽ ngẩng đầu ngước mắt lên nhìn cậu, còn ngây thơ chớp chớp mắt: “Khi nào thì cậu xử lý tôi?”
Quý Nam Tinh liền xắn tay áo lên. Chuỗi niệm châu quấn trên cổ tay cậu vừa tiếp xúc với âm khí tỏa ra từ người nữ quỷ đã lập tức lóe lên linh quang.
Pháp khí này nào có thể so bì với uy lực của mấy lá bùa giấy. Ở khoảng cách gần như vậy, nữ quỷ chỉ cảm thấy toàn thân như bị lửa thiêu, cô ta hét lên một tiếng thảm thiết rồi thoắt cái đã lùi tít ra xa, trốn vào một góc phòng.
Lúc này, Quý Nam Tinh mới đưa tay vuốt nhẹ lên chuỗi niệm châu, phong bế lại khí tức mà nó tỏa ra: “Còn muốn bám sát sau lưng tôi nữa không?”
Nữ quỷ đáng thương lắc đầu quầy quậy.
Quý Nam Tinh: “Còn muốn hồn bay phách tán nữa không?”
Nữ quỷ lại lắc đầu. Có ai bảo với cô ta là hồn bay phách tán lại đau đến thế này đâu, hu hu.
Quý Nam Tinh kéo khóa, cởi áo khoác đồng phục ra. Sau khi đặt đồ ăn ngoài trên điện thoại xong, cậu bèn lấy một bộ quần áo sạch rồi vào phòng tắm tắm rửa.
Nữ quỷ đợi một lúc lâu mới dám dè dặt thò một chân ra khỏi góc tường.
Đến khi Quý Nam Tinh tắm xong bước ra, cô ta đã nằm ườn trên sofa nhà cậu, tứ chi dang rộng. Vừa thấy cậu ra, cô ta liền lập tức ngồi ngay ngắn lại.
Quý Nam Tinh chẳng thèm để ý đến cô ta, cậu quẳng bộ đồng phục vừa thay vào máy giặt, rồi lại mở điện thoại xem nhóm chat của lớp. Mỗi ngày, lớp trưởng đều sẽ gửi bài tập về nhà lên nhóm lớp một lần. Trong cái nhóm có mặt cả giáo viên chủ nhiệm thế này, mọi người cũng chẳng ai dám tán gẫu linh tinh, cả màn hình chỉ toàn là hai chữ “Đã nhận”.
Quý Nam Tinh lướt lên trên, thấy được danh sách bài tập. Cậu không trả lời trong nhóm mà cầm cặp sách lên, lấy hết bài tập cần làm ra rồi quẳng lên bàn trà.
Nữ quỷ thấy cậu mặc áo phông quần đùi, tóc tuy không nhỏ nước nhưng vẫn còn hơi ẩm, cứ thế ngồi bệt dưới thảm, cúi người làm bài trên bàn trà. Trông cậu vừa trắng trẻo non nớt, hoàn toàn là dáng vẻ của một học sinh cấp ba bình thường.
Cô ta quên bẵng mất cơn đau lúc nãy, bèn mon men lại gần liếc nhìn bài tập của cậu rồi cười hì hì: “Lớp 10 à, sao nào, có cần chị đây chỉ bài cho không? Thành tích của chị đây tốt lắm đó nha.”
Quý Nam Tinh không để ý đến cô ta, nhanh chóng làm xong phần bài tiếng Anh đơn giản nhất. Cậu vừa lấy bài tập Toán ra thì đồ ăn ngoài cũng được giao tới.
Một phần bún gạo xào Tân Cương, một phần bánh bao dê nướng, còn có một phần gà xào đĩa lớn trứ danh. Chẳng mấy chốc, bàn trà đã chất đầy đồ ăn ngon.
Nữ quỷ không ăn được, nhưng điều đó chẳng ngăn được cơn thèm của cô ta. Chết đã mấy năm, ngoài việc được ăn chút hương khói vào tiết Thanh Minh ra, ngày thường cô ta chẳng có gì bỏ bụng.
Lúc này, mắt cô ta cứ dán chặt vào đống đồ ăn trên bàn trà, không tài nào dời đi được: “Cậu ăn khuya hay ăn tối thế? Có nhiều quá không vậy? À mà này, người ta trước khi chết thường có một bữa cơm cuối cùng, vậy trước khi giải quyết tôi, cậu có thể cho tôi ăn một bữa như thế này được không? Tôi muốn ăn đồ nướng, muốn ăn lẩu, còn có cả gà rán và trà sữa nữa…”
Quý Nam Tinh cắt ngang màn kể tên món ăn của cô ta: “Người giải quyết cô đâu phải tôi, tại sao tôi phải cho cô ăn bữa cơm cuối cùng?”
Nữ quỷ trợn tròn mắt: “Ý cậu là sao?”
Quý Nam Tinh: “Đợi đến Tết Hàn Y, Đạo giáo sẽ tổ chức lễ tế, đến lúc đó tự khắc sẽ có người đưa cô đi siêu độ.”
Một năm có ba lễ tế lớn: Thanh Minh, Trung Nguyên và Hàn Y.
Thanh Minh là ngày lễ cúng tế của dân thường, xen kẽ giữa nó là Tiết Thượng Tị và Tiết Hàn Thực, lưu truyền qua bao thế hệ rồi dần dung hợp thành một ngày Thanh Minh duy nhất để cúng bái tổ tiên, quét dọn tu sửa mộ phần. Vào ngày này, các giới trong Huyền môn cũng sẽ chuẩn bị cúng tế, một mặt siêu độ vong hồn, mặt khác cúng tế những cô hồn dã quỷ không người thờ phụng.
Rất nhiều oan hồn không có người hương khói có thể được một bữa no vào ngày này.
Tết Trung Nguyên thì ai cũng biết là tiết Quỷ. Nhưng trong Đạo giáo, Trung Nguyên còn được gọi là Tiết Tam Nguyên, gồm Thượng Nguyên Thiên Quan, Trung Nguyên Địa Quan, và Hạ Nguyên Thủy Quan. Thiên Quan ban phúc, Địa Quan xá tội, Thủy Quan giải ách.
Việc ban phúc và giải ách không nằm trong khả năng của các thiên sư Đạo giáo hiện nay, do đó trọng tâm sẽ được đặt vào việc Địa Quan xá tội. Tức là vào ngày Trung Nguyên này, người ta sẽ dùng tam sinh ngũ quả để phổ độ cho cô hồn dã quỷ mười phương.
Còn trong Phật giáo, ngày rằm tháng bảy lại là lễ Vu Lan Bồn. Vào ngày này, người ta sẽ cúng dường chư Phật và tăng chúng để cứu độ chúng sinh trong sáu cõi khổ đau, điều này lại trùng hợp với lễ tế Trung Nguyên của Đạo giáo. Do đó, rằm tháng bảy hàng năm là lễ tế có quy mô lớn nhất của cả Phật giáo và Đạo giáo.
Nhưng bây giờ đã qua Tết Trung Nguyên, muốn siêu độ cho âm hồn thì chỉ có thể đợi đến Tết Hàn Y.
Tết Hàn Y là ngày mùng một tháng mười Âm lịch hàng năm. Theo thời tiết, vào ngày này khí trời dần trở lạnh, vì vậy người ta sẽ cắt giấy làm áo để gửi quần áo chống rét cho tổ tiên, từ đó hình thành nên Tết Hàn Y.
Thời xưa, vào ngày này quỷ môn cũng sẽ mở ra, cho phép các vong hồn lên nhận quần áo do gia đình cúng tế để tránh mùa đông giá rét. Mặc dù bây giờ không còn mấy ai đón Tết Hàn Y, thậm chí không ít người còn chẳng biết đến sự tồn tại của nó, nhưng Đạo giáo vẫn duy trì lễ tế Hàn Y, và vào ngày này cũng sẽ có pháp hội siêu độ.
Nữ quỷ nghe xong bèn nhẩm tính thời gian: “Bây giờ đã là giữa tháng Chín rồi, nói cách khác, chẳng bao lâu nữa là tôi phải đi rồi sao?”
Quý Nam Tinh: “Mùng một tháng mười Âm lịch chắc là vào khoảng tháng Mười một Dương lịch. Cô vẫn còn hơn một tháng nữa để hoàn thành tâm nguyện, xóa bỏ chấp niệm còn vương vấn ở dương gian.”
Nữ quỷ: “Vậy nếu tôi không muốn bị siêu độ thì sao?”
Quý Nam Tinh nhìn cô ta: “Âm dương cách biệt, ranh giới rõ ràng. Cô ở lại dương gian ngày nào thì chính là đang tự tiêu hao ngày đó. Đến một lúc nào đó, hồn thể của cô sẽ ngày càng yếu đi, cuối cùng sẽ hoàn toàn tan biến.”
Nữ quỷ tỏ vẻ hơi bất cần: “Tan biến thì tan biến thôi, dù sao làm người cũng chẳng có gì vui vẻ, luân hồi chẳng qua cũng chỉ là hết lần này đến lần khác chịu khổ chịu tội.”
Quý Nam Tinh nhìn chăm chú vào đôi mắt cô ta một lúc, rồi lạnh nhạt dời đi, vừa mở hộp đồ ăn vừa nói: “Tùy cô thôi. Chỉ cần cô không hại người gây họa cho dương gian, thì đi hay ở, đều là tự do của cô.”
Nữ quỷ “Ể” một tiếng: “Vậy à? Cái nghề bắt ma của cậu gọi là gì ấy nhỉ, Đạo sĩ? Thiên sư? Chẳng lẽ các người không phải cứ thấy ma là nhất định phải bắt sao?”
Quý Nam Tinh: “Phong cách hành sự của mỗi người mỗi khác. Tôi không quản cô, nhưng không có nghĩa là cô gặp thiên sư khác họ cũng sẽ mặc kệ cô.”
Âm hồn vốn không nên ở lại dương gian, bởi vì để tồn tại ở đây cần có sức mạnh chống đỡ. Ngày qua ngày tiêu hao, một số con ma cuối cùng sẽ ngày càng suy yếu, rồi vì bản năng sinh tồn mà nuốt chửng sinh hồn để hấp thụ sức mạnh. Dù không muốn hại người cũng sẽ không thể kiểm soát mà làm ra những chuyện gây hại.
Vì vậy, không ít thiên sư hễ phát hiện âm hồn là sẽ bắt ngay, bất kể là giúp họ hoàn thành chấp niệm hay cưỡng chế siêu độ, tóm lại là sẽ không để âm hồn tiếp tục lưu lại dương gian nữa.
Quý Nam Tinh đặt đũa xuống, một tay khẽ vuốt lên chiếc kim linh, trong lúc nữ quỷ không để ý, cậu liền gõ một cái lên trán cô ta.
Nữ quỷ theo phản xạ lùi lại, sờ sờ trán mình: “Cậu đã làm gì tôi?”
Quý Nam Tinh: “Cô không muốn siêu độ, tôi không ép. Nhưng cũng không thể để cô tùy tiện ở lại. Kim linh đã hạ một cấm chế lên người cô, một khi cô làm điều ác, sức mạnh của kim linh sẽ lập tức kích hoạt, đánh cho cô hồn bay phách tán.”
Nữ quỷ ôm trán kinh ngạc: “Ngầu ghê!”
Dù cô đã là ma, nhưng điều đó cũng không ngăn được thế giới quan của cô ta được thiết lập lại trong ngày hôm nay. Giờ thì dù có ai đến nói với cô ta rằng, linh khí trên thế giới này đang hồi phục, có cả thần tiên tu sĩ, chắc cô ta cũng tin sái cổ!
Xác định mình tạm thời sẽ không bị xử lý, nữ quỷ lập tức bật chế độ lắm lời.
Cô ta tò mò tại sao nhà của Quý Nam Tinh lại khác với những gì cô ta tưởng tượng, không có cái vẻ âm u tối tăm, thần thần bí bí, cũng chẳng có đàn hương đèn đỏ như trong phim, càng không có bùa chú dán khắp nơi dọa chết ma.
Căn nhà này của cậu, nhìn thế nào cũng chỉ là một căn hộ bình thường không có gì đặc biệt.
Nếu không thì sau khi bước vào, cô ta đã chẳng bám sát sau lưng Quý Nam Tinh, sợ rằng lỡ chân một cái là giẫm phải quả mìn không biết chôn ở đâu.
Quý Nam Tinh mặc cho cô ta lải nhải, còn mình thì lặng lẽ ăn xong bữa tối, dọn dẹp hộp rác đặt ở cửa rồi quay lại lật giở sách bài tập.
Đã lâu lắm rồi nữ quỷ không được nói chuyện với ai, vì chẳng ai nhìn thấy cô ta cả. Bây giờ cuối cùng cũng có người vừa thấy vừa nghe được mình, dù đối phương là một tay bắt ma thì cũng không ngăn được sự nhiệt tình của cô ta.
Cô ta nằm bò trên bàn trà, nhìn cuốn sách Quý Nam Tinh đặt bên cạnh, nói: “Quý Nam Tinh, cậu tên là Quý Nam Tinh à. Hay là để tôi gọi cậu là tiểu thiên sư nhé, cứ có cảm giác nếu gọi thẳng tên cậu, lỡ cậu không vui là tiện tay diệt luôn tôi mất. Tôi tên là Tạ Phán Nhi.”
“Tiểu thiên sư, tôi chơi máy tính bảng của cậu được không? Nhà cậu chẳng có TV, tôi chán quá, tôi muốn xem thử chương trình tạp kỹ tôi theo dõi trước kia đã ra đến mùa mấy rồi. Lâu ơi là lâu rồi tôi chưa được xem TV!”
Quý Nam Tinh nói: “Ở nhà cô Lương chưa xem à?”
Tạ Phán Nhi lập tức im bặt. Mãi một lúc lâu sau mới sực tỉnh: “Cái người giấy nhỏ biết đi kia là của cậu à? Cái đó… tôi không có hại người đâu, tôi chỉ là… chỉ là không có nơi nào để đi, thỉnh thoảng muốn đến thăm cô giáo thôi mà. Cô Lương là giáo viên chủ nhiệm cũ của tôi, cô ấy đối với tôi tốt lắm. Tôi đảm bảo sau này sẽ không đến đó nữa, tôi sẽ tránh xa người sống, thật đấy, tôi hứa, tôi đảm bảo!”
Quý Nam Tinh liếc mắt nhìn cô ta một cái, cũng không nói gì thêm: “Máy tính bảng trên sofa.”
Tạ Phán Nhi liền cười rạng rỡ: “Tuân lệnh!”
Ma thì không cần ngủ, thực ra cũng không quá sợ ánh sáng, thứ họ sợ là ánh nắng gay gắt vào lúc giữa trưa và dương khí trên người sống.
Quý Nam Tinh ngủ một giấc tỉnh dậy, thấy Tạ Phán Nhi đang ngồi trên bệ cửa sổ trong phòng khách nhà cậu.
Phòng khách nhà cậu hướng Tây, buổi sáng sẽ không có ánh nắng trực tiếp chiếu vào, nhưng vì cửa sổ vừa nhiều vừa lớn nên cả căn phòng vô cùng sáng sủa. Tạ Phán Nhi ngồi giữa không gian sáng trong đó, nếu không phải vì làn da trắng bệch như người chết kia, thì nhìn từ xa trông cô ta thật sự giống một người sống.
Một thiếu nữ mười bảy, mười tám tuổi, ngọt ngào trong trẻo, vốn nên là một đóa hoa nở rộ trong ánh ban mai, vậy mà lại sớm úa tàn gãy gập.
Quý Nam Tinh cụp mắt xuống, đi vào gian phòng nhỏ bên trong để cúng bái tổ sư gia xong, cậu lại thắp một nén hương rồi đặt trước mặt Tạ Phán Nhi.
Tạ Phán Nhi theo phản xạ hít lấy hít để, lập tức cảm thấy thoải mái lâng lâng, thậm chí còn cảm động đến mức khóc hu hu: “Đây là lợi ích của việc có người thờ phụng sao? Bỗng dưng có cảm giác như ma lang thang biến thành ma nhà nuôi vậy.”
Quý Nam Tinh không để tâm đến cô ta nữa, cậu mặc đồng phục, cài bảng tên rồi chuẩn bị ra ngoài.
Tạ Phán Nhi vội túm lấy cậu: “Cậu đi học à?”
Quý Nam Tinh cong ngón tay, gạt bàn tay đang níu lấy mình của cô ta ra: “Tôi không hạn chế tự do của cô, cô không cần phải ở đây mãi.”
Tạ Phán Nhi: “Vậy tôi có thể đi học cùng cậu không? Một mình tôi chán lắm.”
Quý Nam Tinh: “Trường học có môi trường đặc thù, bẩm sinh đã có sức khắc chế nhất định đối với âm hồn. Cô không phải chết ở trường, nên muốn vào trường thì chỉ có thể ở trong thẻ gỗ, còn không bằng ở nhà chơi máy tính bảng cho qua thời gian.”
Tạ Phán Nhi vừa nghe đã thấy có hy vọng, vội nói: “Đừng mà, mang tôi đi với, để tôi tiếp thu sự hun đúc của văn hóa, tìm lại niềm vui thời đi học!”
Quý Nam Tinh nhìn Tạ Phán Nhi một lúc, rồi quay người đi vào phòng nhỏ thờ tổ sư, lấy ra một tấm thẻ gỗ. Tấm thẻ gỗ nhỏ được khắc phù văn, hình vuông, to bằng một tấc, trên đỉnh có khoan một lỗ nhỏ, xỏ qua một sợi dây đỏ: “Đây là âm mộc đã được luyện chế, có thể chứa đựng âm thân. Một miếng nhỏ thế này còn đắt hơn vàng. Cho cô dùng cũng được, cô lấy gì để đổi?”
Tạ Phán Nhi làm ma cũng không ngờ đến, chết rồi mà vẫn có chỗ phải tiêu tiền. Trong túi cô ta còn sạch hơn cả cái mặt, chết bao nhiêu năm rồi, ngay cả một bộ quần áo cũng chưa từng thay. Nhưng cô ta lại thực sự muốn đi học cùng, vậy nên bèn mặc cả: “Tôi dọn dẹp vệ sinh cho cậu để trả nợ nhé?”
Quý Nam Tinh: “Nhà tôi có giúp việc theo giờ rồi.”
Tạ Phán Nhi: “Tôi làm việc cho cậu, làm mấy chuyện không thể để người khác thấy thì sao? Ở trường có ai bắt nạt cậu không, tôi giúp cậu dạy dỗ nó, dọa nó!”
Quý Nam Tinh: “Cô thấy tôi giống người sẽ bị bắt nạt à?”
Tuy rằng từ hôm qua đến giờ, Quý Nam Tinh có vẻ luôn dễ thương lượng, không hề động thủ mà còn rất dễ nói chuyện, nhưng hình như đúng là cậu không phải kiểu người dễ bắt nạt thật.
Tạ Phán Nhi vắt óc suy nghĩ, nhưng cô ta thực sự chẳng có gì để đem ra trao đổi cả.
Quý Nam Tinh cũng không phải làm từ thiện, thấy thời gian không còn sớm, cậu bèn cất tấm thẻ gỗ đi rồi thẳng tiến ra cửa.
Tạ Phán Nhi sốt ruột, lại đưa tay ra níu cậu: “Vậy tôi làm bài tập cho cậu nhé! Tất cả bài tập của cậu tôi bao hết! Xin cậu đấy, tôi muốn ra ngoài chơi.”
Quý Nam Tinh nhìn bộ dạng chắp tay van vỉ của cô ta, khóe miệng khẽ nhếch lên: “Vậy thì dùng thử một ngày trước. Nếu cô là đồ học dốt, viết bậy bạ bài tập của tôi thì ngày mai cô mát mẻ ở đâu thì cứ ở đó đi.”
Tạ Phán Nhi reo lên một tiếng, vừa kéo góc áo Quý Nam Tinh vừa nhảy cẫng lên: “Tôi lại được đi học rồi! Xuất phát!”
Hết chương 26.
