Chương 261: Đại Lão Ô Nguyệt!
Khi Chu Khởi đến được chiến trường thì hàng trăm con Biến Dị Chủng đã chọc thủng phòng tuyến, bọn chúng đang điên cuồng tàn phá giữa các thửa ruộng. Người của Đội Tự Vệ đã tổ chức lực lượng để chống đỡ, nhưng mà Chu Khởi tinh ý nhận ra ngay, trên người một số vệ binh cũng đã bắt đầu xuất hiện dấu hiệu biến dị.
Anh không khỏi cau mày lại, chẳng phải chú Đường đã nói là loại biến dị này không có tính lây nhiễm sao? Thấy tình hình sắp mất kiểm soát, Chu Khởi vung tay lên, lập tức có một bức tường đất mọc lên khỏi mặt đất, chặn đứng phần lớn lũ Biến Dị Chủng ở bên ngoài.
Các thành viên Đội Tự Vệ đang lao lên phía trước, nhìn thấy bức tường đất đột nhiên xuất hiện thì đều ngẩn người ra. Bức tường đất này dài ít nhất cũng phải ba bốn mươi mét, nối từ đầu bên này sang đầu bên kia của lỗ hổng phòng tuyến, tạo thành một hình bán nguyệt, chặn đứng luôn đường đi của bọn họ. Tất nhiên, bị chặn đường không chỉ có bọn họ mà còn có cả hàng trăm con quái vật biến dị chủng kia nữa.
Cùng lúc đó, dây leo Tinh Liên Quả trên mặt đất bỗng nhiên sinh trưởng với tốc độ chóng mặt. Những dây leo bên ngoài tường cuốn lấy từng vệ binh, ném bọn họ vèo vèo vào bên trong bức tường. Mấy người bị ném đó hét lên thất thanh, rồi được dây leo bên trong bức tường đỡ lấy, cuối cùng đặt xuống đất bình yên vô sự.
Còn đối với những vệ binh đã có dấu hiệu biến dị, thì bị trói gô lại một chỗ, cách ly hoàn toàn với lũ quái vật, cũng không cho bọn họ lại gần đám đông.
“Nhìn lên trên kìa!”
Cuối cùng thì đám vệ binh đang ngơ ngác cũng phát hiện ra người bí ẩn đeo mặt nạ, khoác áo choàng đang lơ lửng giữa không trung.
“Đó là ai thế? Là Siêu Nhân Gối à?”
“Trên đầu anh ta có mọc cái gối nào đâu!”
“Nhưng mà mặt nạ của anh ta cũng cùng một kiểu với nhóm Siêu Nhân mà!”
Tất nhiên là màu sắc và hoa văn thì không giống nhau rồi. Mặt nạ của Đường Thăng là nền đen vân vàng, còn của Đường Tuyết Vân là nền bạc vân tím. Của Chu Khởi thì là một màu đen tuyền.
Nhưng mà nói gì thì nói, chứ nhìn là biết ngay vị đại lão này thuộc phe mình rồi!
Trong tiếng bàn tán xôn xao của mọi người, rất nhanh sau đó, tất cả vệ binh bên ngoài tường đều đã được di chuyển vào nơi an toàn, mà lúc này mấy người Mạc Trình Phi và nhóm Đường Thăng cũng đã kịp thời chạy tới nơi.
“Tốt quá rồi, lỗ hổng đã được bịt lại!”
Trên mặt Mạc Trình Phi lộ rõ vẻ vui mừng, chỉ là, anh ta không ngờ rằng, ngay khoảnh khắc tiếp theo, ánh lửa ngút trời đã bùng lên từ phía bên kia bức tường. Mấy người to gan đã leo lên chướng ngại vật để nhìn ra ngoài. Chỉ thấy từng con Biến Dị Chủng đang gào thét thảm thiết trong biển lửa, thế nhưng đôi chân của chúng cứ như bị đóng đinh xuống đất vậy. Dù có đau đớn đến đâu, dù ngọn lửa có thiêu đốt dữ dội thế nào, cũng chẳng thấy con quái vật nào quay đầu bỏ chạy cả. Hàng trăm con quái vật biến dị cứ thế bị thiêu thành tro bụi trong ngọn lửa hừng hực.
Những người chứng kiến cảnh này không nhịn được mà nuốt nước bọt cái “ực”, bọn họ kinh hãi nhìn nhau. Tất nhiên là ngay sau đó, trên mặt bọn họ đều lộ ra vẻ mừng rỡ, bởi vì điều này có nghĩa là…. Căn cứ của bọn họ lại có thêm một vị đại lão siêu cấp trâu bò nữa ghé thăm, sự an toàn của mọi người lại càng được đảm bảo hơn rồi!
Chu Khởi sử dụng kỹ năng cách khoảng không đặt đồ, tưới nhiên liệu lên người đám quái vật kia để ngọn lửa cháy mạnh hơn. Đồng thời, anh cũng thiết lập vành đai cách ly để ngăn lửa lan rộng, thấy tình hình đã được kiểm soát rồi thì tạm thời không thèm để ý đến đám quái vật đó nữa.
Anh từ trên không trung bay xuống, đáp ngay xuống trước mặt những người lính đang bị biến dị kia. Nhóm Đường Thăng cũng chú ý đến những người này, vội vàng chạy tới. Các thành viên Đội Tự Vệ này đang bị dây leo trói chặt, người thì giãy giụa kịch liệt, người thì mê man bất tỉnh, điểm chung là trên người bọn họ đều có những cơ quan đang xảy ra biến đổi dị thường.
“Không phải bảo biến dị không lây nhiễm sao?” Nhìn cảnh này, Mạc Trình Phi suy sụp thốt lên. Những người lính khác vừa thoát chết, nhìn thấy sự thay đổi trên người đồng đội mình thì nụ cười trên mặt cũng tắt ngấm, thay vào đó là cảm giác sợ hãi tột độ.
Đường Thăng và Đường Tuyết Vân nhìn nhau, cuối cùng vẫn quyết định nói ra phát hiện trước đó của họ.
“Vậy ra, bây giờ Biến Dị Chủng đã bắt đầu sinh sản, còn những người lính bị biến dị này là do bị nhiễm trùng thứ cấp à?” Mạc Trình Phi hỏi lại. Phát hiện này dường như chẳng làm tình hình khá hơn chút nào, thậm chí là vẫn tồi tệ như cũ.
Chu Khởi nhìn những người lính đang biến dị, ánh mắt anh lộ rõ vẻ suy tư. Đây là lần đầu tiên anh tiếp xúc với Biến Dị Chủng, nghe theo mô tả của chú Đường thì cái này chắc là do dị vật ký sinh gây ra. Mà chú Đường và dì Đường đều đã thức tỉnh dị năng, chuyện này rất giống với linh trùng ở vị diện bên kia, nhưng rõ ràng là chúng lại khác nhau. Linh trùng ký sinh ở vị diện gốc là sản phẩm phái sinh từ ngọn nguồn của quy tắc, tuy cũng sẽ phản phệ biến vật chủ thành quái vật, nhưng sau khi phản phệ thì thường là thú hóa. Ít nhất thì cho đến bây giờ, những trường hợp phản phệ mà Chu Khởi gặp phải chưa có cái nào nhìn ghê sợ như lũ biến dị này.
Linh trùng ký sinh giống như sự xâm nhập của quy tắc tự nhiên từ thế giới khác, còn sự biến dị ở thế giới này lại giống như virus lây lan, giống như sự xâm lược giữa các loài sinh vật hơn. Mặc dù hiệu ứng thị giác mà Biến Dị Chủng mang lại quả thực rất kinh khủng, nhưng nói thật lòng thì, so với áp lực mà linh trùng mang lại cho anh, lũ này yếu hơn rất nhiều.
Vậy thì, cùng là vật ký sinh cả…. Bỗng nhiên Chu Khởi bước về phía những người lính đang bị biến dị. Thấy vậy, Đường Tuyết Vân vội vàng kéo tay anh lại. Trước mặt người ngoài, bà không gọi tên anh, mà hạ thấp giọng nói: “Đừng đi, nguy hiểm lắm!”
“Đúng đấy, trong giai đoạn đầu biến dị, Biến Dị Chủng có xác suất di chuyển sang vật chủ khác, cháu đừng qua đó!” Đường Thăng cũng lên tiếng ngăn cản.
Sẽ di chuyển à? Chu Khởi khẽ gật đầu, đây chính xác là thứ anh đang cần.
“Mọi người không cần phải lo lắng đâu, con tự có chừng mực mà.”
Giọng nam trầm thấp, lạnh lùng vang lên dưới lớp mặt nạ, khiến người ta vô thức muốn tin tưởng vào lời anh nói.
Có điều….
“Chừng mực gì chứ? Anh Tiểu Khởi, anh định làm gì thế?”
Bởi vì không nỡ ngắt cuộc gọi thoại nên Đường Vũ An đã nghe thấy hết những gì anh nói.
Chu Khởi khựng lại một chút, nhẹ nhàng gỡ tay Đường Tuyết Vân ra, đi được hai bước rồi lại dừng lại, quay đầu nhìn số lượng thành viên Đội Tự Vệ đang tụ tập ngày càng đông phía sau, anh khẽ nâng tay lên.
Ngay lập tức, dây leo Tinh Liên Quả điên cuồng mọc lên khỏi mặt đất, chỉ trong chớp mắt đã tạo thành một bức tường thiên nhiên, ngăn cách tất cả mọi người ở bên ngoài. Đến lúc này, anh mới thì thầm giải thích tình hình với Đường Vũ An.
“Cho nên là anh muốn thử dùng linh trùng để đối phó với Biến Dị Chủng à?”
“Ừ, đúng vậy.”
Chu Khởi tiến lại gần một người lính đang nằm ở hàng đầu tiên. Da mặt của người này đang nhanh chóng lở loét, anh ta gào thét đau đớn, muốn dùng tay cào cấu mặt mình, nhưng vì bị dây leo trói chặt nên đành bất lực. Chu Khởi vươn tay ra, ấn lên cánh tay người này, cũng chẳng biết vì nguyên nhân gì, mà người lính bị anh ấn tay xuống bỗng nhiên ngừng gào thét, nhưng anh ta cũng đã đau đến mức ngất lịm luôn rồi.
Chu Khởi đợi một lúc, vẫn chưa thấy vật ký sinh gây biến dị di chuyển sang mình. Loại sinh vật ký sinh này…. hình như bẩm sinh đã biết xu lợi tị hại và ngụy trang thì phải. Chu Khởi ngẫm nghĩ một chút, rồi đổi sang tay kia, trong lòng bàn tay này vẫn đang giam cầm hai con Hỏa Linh Trùng. Sau khi quay lại đây, dị năng của anh không hề mất đi, anh có thể cảm nhận được thế giới này cũng tồn tại linh năng, mặc dù nó khá loãng.
Cho nên, linh trùng hoàn toàn có thể sống sót ở thế giới này. Nhưng mà, việc ký sinh của linh trùng rất kén chọn, nó cần vật chủ có thiên phú tương thích mới có thể ký sinh thành công. Rõ ràng là người lính này không có thiên phú thuộc tính Hỏa, nên con Hỏa Linh Trùng chẳng có phản ứng gì với anh ta cả.
Chu Khởi cũng không nản lòng, dù sao thì mục tiêu của anh cũng đâu phải để Hỏa Linh Trùng ký sinh vào cơ thể người lính này đâu. Anh rạch một đường nhỏ trên da người lính, sau đó cưỡng ép nhét một con Hỏa Linh Trùng vào trong da thịt anh ta, rồi chặn đường lui của nó lại. Linh trùng ngoài bản năng ký sinh ra thì lúc nào cũng tìm cách bỏ trốn, giờ nó không còn bị Chu Khởi kiểm soát nữa, liền lập tức chui tọt vào mạch máu của người lính.
Chu Khởi cũng không biết làm thế này có tác dụng hay không, nhưng mà người lính đó đã bắt đầu biến dị rồi, vốn là chuyện không thể đảo ngược, thế thì… cứ coi như ngựa chết chữa thành ngựa sống vậy.
Anh buông tay ra, quan sát kỹ phản ứng của người lính.
“Anh Tiểu Khởi, sao rồi?” Đường Vũ An lo lắng hỏi.
“Anh nhét linh trùng vào người anh ta rồi, không biết có tác dụng gì không….”
“Chắc chắn là có đấy!”
Nghe Đường Vũ An nói vậy, khóe môi Chu Khởi khẽ cong lên, vốn dĩ chẳng nắm chắc mấy, nhưng bây giờ thì…. Anh cảm thấy kèo này chắc thắng rồi.
Con hỏa linh trùng kia sau khi thoát khỏi sự kìm kẹp thì bắt đầu tìm đường thoát thân, mà phản ứng biến dị trên cơ thể người lính vốn đã dừng lại, sau khi Chu Khởi buông tay ra lại bắt đầu tái diễn.
Chu Khởi quan sát rất kỹ.
Mặc dù cảm thấy có vầng hào quang may mắn của An An phù hộ thì tỷ lệ thành công sẽ rất cao, nhưng anh vẫn luôn trong tư thế sẵn sàng, định bụng khi nào Hỏa Linh Trùng chui ra khỏi cơ thể người lính thì sẽ tóm nó lại ngay.
Kết quả là đi được nửa đường, nó bỗng dưng dừng lại. Chu Khởi cũng khựng lại theo, trong cảm nhận của anh, Hỏa Linh Trùng đã bỏ qua một vết thương gần nhất, ngược lại đổi hướng lao về phía đầu của người lính…. Đó chính là nơi chứa trứng của Biến Dị Chủng đang ký sinh trong cơ thể người lính, cái trứng đó đã nở ra và đang cố gắng chiếm quyền kiểm soát cơ thể này. Và rồi, Hỏa Linh Trùng hùng hổ lao tới áp sát nó, hai loại sinh vật ký sinh đến từ hai thế giới khác nhau đã chạm mặt nhau trong cơ thể người lính.
Chu Khởi luôn theo dõi sát sao con Hỏa Linh Trùng kia, anh cảm nhận rõ ràng ngay khoảnh khắc này, khí tức của Hỏa Linh Trùng mạnh lên một chút. Tất nhiên, cũng chỉ là một chút xíu xiu mà thôi, còn quá trình biến dị trên cơ thể người lính thì lại dừng hẳn, tuy vùng da lở loét không thể hồi phục ngay, nhưng nếu tiêu diệt được Biến Dị Chủng thì ít nhất cũng giữ được cái mạng.
Anh quan sát người lính đang hôn mê, trên người anh ta đã không còn cái mùi hôi thối đặc trưng của Biến Dị Chủng nữa rồi. Còn con Hỏa Linh Trùng kia thì cũng bắt đầu chọn lại lộ trình, tìm đường chuồn êm.
Vậy là cái ấu trùng biến dị kia đã bị nó tiêu diệt rồi, hay là… bị nó ăn thịt luôn rồi nhỉ? Chu Khởi lắc đầu, lại đưa tay ấn lên cánh tay người lính, con Hỏa Linh Trùng đang hí hửng vì sắp trốn thoát thành công, cứ thế bị anh hút ngược trở lại vào tay. Nó ra sức giãy giụa, nhưng lại bị Chu Khởi hấp thu hết chút năng lượng vừa mới hồi phục được, lúc này nó mới chịu nằm im.
Trong mắt Chu Khởi hiện lên ý cười.
“An An, chúng ta thành công rồi.”
“Oa! Thật thế hả anh?” Giọng nói phấn khích của Đường Vũ An vang lên bên tai anh, “Anh Tiểu Khởi, anh giỏi quá đi mất!”
Chu Khởi khẽ cười: “Nhờ cả vào em đấy.”
“Hả?”
Chu Khởi không giải thích gì thêm cho thắc mắc của Đường Vũ An, mà quay sang nhìn những người bị nhiễm khác, tiếp tục dùng Hỏa Linh Trùng để loại bỏ Biến Dị Chủng cho bọn họ. Lần này anh không thử nghiệm từ từ nữa mà thả luôn hai con Hỏa Linh Trùng ra cùng lúc. Với thao tác như vậy, khoảng mười phút sau, hơn mười người bị nhiễm trứng ký sinh này đều đã ngừng biến dị. Chu Khởi lại lấy thuốc trị thương ra, nhỏ cho mỗi người một giọt.
Họ dựa vào giao dịch với khách hàng để kiếm điểm tích lũy và điểm kinh nghiệm, sinh mạng nào cũng đều phải được bảo vệ chu toàn nhất có thể, như vậy Tiệm tạp hóa Bình An mới phát triển lớn mạnh được.
Sau khi xác định những người này không còn vấn đề gì nữa, Chu Khởi mới thu hồi tầm mắt, nhìn về phía sau. Bên ngoài bức tường dây leo Tinh Liên Quả đã đông nghẹt người, bọn họ nhìn những đồng đội nằm dưới đất đã ngừng biến dị, biểu cảm ai nấy đều ngây ra như phỗng.
Chu Khởi phất tay một cái, dây leo Tinh Liên Quả tự động tách sang hai bên, nhường ra một lối đi.
“Mấy người này chắc là ổn rồi đấy.” Anh nói, “Nhưng mà để cho chắc ăn thì tốt nhất vẫn nên tập trung vào một căn phòng để cách ly theo dõi.”
“Dạ, dạ vâng!”
Mạc Trình Phi hoàn hồn, vội vàng cho người khiêng hơn mười đồng đội đang nằm dưới đất sang một căn nhà bên cạnh. Vì thao tác vừa rồi của người bí ẩn kia, cộng thêm việc phản ứng biến dị của những người này đã dừng lại, nên mọi người cũng không còn sợ Biến Dị Chủng lây lan nữa, nhanh chóng đưa người đi băng bó chữa trị.
Lúc này, Mạc Trình Phi nhìn Chu Khởi, không kìm được mà chắp tay, cung kính hỏi: “Không biết vị… ờ, ngài đây xưng hô thế nào?”
“Ô Nguyệt của Thương hội Bình An.”
Chu Khởi không dùng danh nghĩa Thương Thần Giáo, dù sao thì đây cũng không phải là vị diện gốc. Bên kia đã trải qua mấy chục năm thảm họa, nền văn minh gần như đã sụp đổ, dùng danh nghĩa Thương Thần Giáo có thể tạo ra sự răn đe, bớt được rất nhiều rắc rối. Còn ở thế giới này, mới tận thế được vài tháng, mọi người đều là những người được hưởng nền giáo dục hiện đại, chắc chắn là số người tin vào thần thánh rất ít. Chỉ cần khách hàng đủ văn minh, chịu tuân thủ quy tắc giao dịch thì chẳng cần thiết phải tuyên truyền mấy cái giáo quy của Thương Thần Giáo làm gì.
Chu Khởi luôn ghi nhớ, mục đích của họ là làm ăn buôn bán, chứ không phải thực sự muốn lập ra một giáo phái hùng mạnh.
“Thương hội Bình An? Ha ha, cái tên mang ý nghĩa tốt đẹp quá!” Mạc Trình Phi cười toe toét, nhưng nhìn kiểu gì cũng thấy anh ta đang thiếu tự tin khi đối diện với Chu Khởi.
Chu Khởi cũng chẳng hàn huyên gì nhiều, mà nói thẳng luôn: “Giờ giải quyết xong lũ biến dị chủng rồi, tổ chức cho mọi người qua đây giao dịch đi.”
Lời nói bình thản, ngắn gọn của Chu Khởi mang theo một chút ý vị ra lệnh, nhưng Mạc Trình Phi nghe xong lại chẳng hề suy nghĩ gì mà đồng ý ngay tắp lự. Tuy anh ta lãnh đạo cả vạn người lập nên Đội Tự Vệ, nhưng Mạc Trình Phi hiểu rất rõ thực lực của mình, anh ta còn chẳng đánh lại nổi Siêu Nhân Gối và Nữ Hiệp Quái Lực, thì nói gì đến vị đại lão vừa ra tay đã xử đẹp cả trăm con quái vật biến dị chủng này. Hơn nữa, vị đại lão này còn có cách cứu chữa cho những người bị lây nhiễm và biến dị nữa chứ! Điều này đã trực tiếp kéo tất cả mọi người từ bờ vực tuyệt vọng trở về, chỉ cần giải quyết được vấn đề này thì tương lai của bọn họ lại tràn trề hy vọng!
Trong lúc Mạc Trình Phi tổ chức mọi người xếp hàng, thì Chu Khởi nhìn về phía bức tường đất kia. Anh phất tay một cái, bức tường đất lại ầm ầm sụp đổ. Hàng trăm con quái vật bên ngoài bức tường đã bị anh thiêu đốt thành tro, còn những con rớt lại phía sau thì đã chạy mất dép từ đời nào rồi.
Chu Khởi bay lên không trung, quan sát địa hình một chút rồi lại đẩy lùi phòng tuyến của căn cứ ra xa thêm cả trăm mét. Một bức tường đất dài dằng dặc mọc lên khỏi mặt đất, bao bọc lấy vùng đất mới vừa được khai phá. Độ phòng thủ của mấy bức tường đất này chắc chắn là kém hơn kim loại hay bê tông cốt thép, nhưng mà sau này có thể gia cố thêm.
Làm xong những việc đó, Chu Khởi lại bay về mảnh ruộng ban nãy, rồi giải phóng linh năng hệ Mộc, dưới sự thúc đẩy của linh năng, Tinh Liên Quả vốn có đặc tính sinh trưởng nhanh, ngay lập tức đã bước vào giai đoạn bùng nổ mở rộng diện tích.
Khoảng một tiếng sau, Mạc Trình Phi đã tập hợp được một nửa quân số, còn dây leo Tinh Liên Quả cũng đã phủ kín vùng đất mà Chu Khởi vừa mở rộng, thậm chí còn leo lên cả tường đất. Ngoài dây leo ra, giữa những tán lá xanh mướt còn kết ra từng chùm quả đỏ mọng, tỏa hương thơm ngọt ngào dưới ánh nắng mặt trời.
Tất cả những người chứng kiến cảnh tượng này đều kinh ngạc đến ngây người, trong đó có cả Đường Thăng và Đường Tuyết Vân. Hai vợ chồng không kìm được mà nuốt nước bọt, rồi nhìn nhau, cả hai đều thấy rõ sự chấn động trong mắt đối phương. Bọn họ biết An An và Tiểu Khởi ở thế giới khác đã mạnh lên, nhưng không ngờ lại mạnh đến mức này!
Liên tục giải phóng dị năng suốt một tiếng đồng hồ, Chu Khởi cũng thấy hơi mệt, anh từ trên không đáp xuống đất, lại dừng trước mặt Mạc Trình Phi.
Chu Khởi nói: “Cho người đi nhặt quả, mỗi người chỉ được nhặt ba quả thôi, sau đó bảo bọn họ đến chỗ tôi đổi đồ ăn.”
“Nhớ kỹ, là bảo mỗi người bọn họ mang theo ba quả, đến trước mặt tôi, tận tay giao dịch với tôi.”
Nghe Chu Khởi nhấn mạnh như vậy, Mạc Trình Phi mới hiểu ý anh. Yêu cầu này nghe thì lạ lùng hết sức, nhưng anh ta cũng chỉ có thể cho rằng vị đại lão Ô Nguyệt này sợ vật tư bị ăn bớt nên mới chọn cách tự tay phát. Trong lòng anh ta khó tránh khỏi có chút lấn cấn, nhưng mà khi thực lực của bạn đủ mạnh thì người khác dù có ý kiến gì cũng chỉ biết nín nhịn mà thôi. Mạc Trình Phi cười gượng đồng ý, rồi tổ chức người đi hái quả.
Chu Khởi trực tiếp biến ra một bộ bàn ghế từ hư không, lấy một tờ giấy viết dòng chữ “Một quả đổi một cái bánh quy nén, đổi từng người một”, rồi dán lên trước bàn. Sau đó, anh ngồi xuống ghế. Những món hàng có sự sống như loại quả này thường có giá trị khá cao, một quả Tinh Liên có giá từ 10 đến 20 điểm tích lũy, trong khi một cái bánh quy nén chỉ có 5 điểm tích lũy, cho nên đổi thế này đảm bảo kiểu gì cũng có lãi.
Đối với hành động có thể biến ra đồ vật từ hư không của anh, các thành viên Đội Tự Vệ đều tiếp nhận khá dễ dàng, còn chẳng sốc bằng việc thấy anh một mình cân cả trăm con quái vật. Dù sao thì Siêu Nhân Gối và Nữ Hiệp Quái Lực ngày nào cũng biến mất trong toa xe, mọi người cũng sớm đoán ra được họ có dị năng hệ không gian rồi.
Rất nhanh đã có một người hái quả xong đi đến trước mặt Chu Khởi để giao dịch. Chu Khởi chỉ vào dòng chữ trên giấy, người nọ vội gật đầu ra hiệu đã hiểu, rồi nhanh nhảu đưa quả ra trước.
“Đổi từng cái một thôi.”
Chu Khởi cầm lấy một quả Tinh Liên từ tay người đó, rồi đặt một miếng bánh quy vào tay anh ta.
【Bạn đã hoàn thành một giao dịch có lãi với một khách hàng mới, điểm kinh nghiệm +1.】
Mặc dù những quả Tinh Liên này là do Chu Khởi thúc đẩy sinh trưởng, nhưng nó lại được các thành viên Đội Tự Vệ gieo trồng và thu hoạch, vậy nên cũng không tính là vật sở hữu của Chu Khởi. Thế là, việc giao dịch cứ thế diễn ra suôn sẻ. Tuy những người đến giao dịch chẳng ai hiểu nổi hành động như cái máy của Chu Khởi là bắt đổi từng cái một để làm gì, nhưng ai cũng đều biết điều mà phối hợp. Dù sao thì mấy cái quả này cũng là đồ chùa, lại đổi được ba cái bánh quy nén, cái món hời này ai mà không chiếm thì đúng là đồ ngốc!
Màn đêm buông xuống… rồi mặt trời lại mọc lên…
Hai ngày sau, khi Chu Khởi đổi đi cái bánh quy nén thứ 12.011, cuối cùng anh cũng thấy thông báo của hệ thống hiện lên.
【Điểm kinh nghiệm đã đầy, cấp bậc nhân viên +1.】
Cuối cùng cũng có thể xây dựng chi nhánh rồi!
Hết chương 261.
