Chương 262: Cỗ Máy Sản Xuất Điểm Tích Lũy
Nhìn thông báo tin nhắn hiện lên trước mặt, Chu Khởi thở phào nhẹ nhõm một hơi. Trong suốt hai ngày qua, ngoại trừ thời gian để ngủ ra thì anh đều cắm đầu vào giao dịch để cày điểm kinh nghiệm, cuối cùng cũng đã cày lên cấp được rồi.
Anh gửi tin nhắn cho Đường Vũ An, thực hiện xong giao dịch với người cuối cùng, rồi đứng dậy nói: “Nghỉ giải lao một chút đã, lát nữa tôi sẽ quay lại làm tiếp.”
Chu Khởi giao dịch ngày đêm không nghỉ cũng mới chỉ giao dịch được với hơn 4.000 thành viên Đội Tự Vệ, tính ra thì vẫn còn lại khoảng bảy tám nghìn người nữa. Bởi vì anh nghỉ giữa chừng nên khó tránh khỏi có mấy kẻ muốn đục nước béo cò, định vào đổi thêm lần nữa, nhưng tất cả bọn họ đều bị Chu Khởi tóm được ngay, để dành cơ hội cho những người chưa đổi được.
Hành động công bằng chính trực này khiến cho mọi người vừa kính sợ thực lực của anh, lại vừa có thêm vài phần yêu mến và nể trọng.
Nghe anh bảo nghỉ giải lao, mặc dù mấy người chưa đổi được cũng có chút bất mãn, nhưng đa phần bọn họ vẫn giữ thái độ thấu hiểu và ủng hộ. Tuy không ai hiểu tại sao vị đại lão Ô Nguyệt này cứ nhất định phải tự tay giao dịch, nhưng ba cái bánh quy nén này thực chất chẳng khác nào phát miễn phí cho bọn họ cả. Đã là đồ miễn phí thì còn có gì để mà phàn nàn nữa chứ?
Chu Khởi bèn đưa Đường Thăng bay về chiếc xe tải có đặt Lều Ma Pháp.
Hai người vừa mới bước vào trong thùng xe, thì cuộc gọi thoại của Đường Vũ An đã gửi tới. Cuộc gọi thoại này không phải miễn phí đâu nhé, trong hơn hai ngày qua, chỉ riêng tiền phí gọi thoại thôi bọn họ đã tiêu tốn cả vạn điểm tích lũy rồi, cho nên không thể cứ bật máy suốt được. Mặc dù vậy, chỉ cần nghe được giọng nói của đối phương là bọn họ đã cảm thấy thỏa mãn lắm rồi.
Chu Khởi vội vàng bắt máy, cùng lúc đó, anh cũng nhận được tin nhắn mới từ hệ thống.
【Bởi vì biểu hiện làm việc xuất sắc của bạn, nên Thương Nhân Thần Bí đã cấp cho bạn quyền hạn cao cấp để xây dựng chi nhánh, hãy tiếp tục cố gắng để tạo ra những thành tích xuất sắc hơn nữa!】
“Anh Tiểu Khởi, em mở quyền hạn cho anh rồi đấy, anh đã nhận được chưa?”
“Ừ, anh nhận được rồi.”
Chu Khởi và Đường Thăng quay lại lều, tìm thấy Đường Tuyết Vân đang dạy con gái học bài.
“Xây được chi nhánh rồi hả con? Thế thì tốt quá rồi!”
Hai ngày nay, Đường Tuyết Vân đã sớm nhắm được một căn nhà ưng ý và hoàn tất thủ tục bàn giao với Mạc Trình Phi. Bà lập tức dẫn Chu Khởi đến căn nhà đó.
Căn nhà này nằm ở vị trí trung tâm của căn cứ, là một ngôi nhà tự xây cao ba tầng, có cả một cái sân nhỏ nữa. Điều đáng nói là chủ nhân của ngôi nhà này vẫn còn sống, ông ấy đang phục vụ trong Đội Tự Vệ. Khi biết tin Đường Tuyết Vân đang tìm nhà, ông ấy đã tìm ngay đến Mạc Trình Phi, bày tỏ nguyện vọng muốn tặng căn nhà cho Đường Tuyết Vân. Yêu cầu duy nhất của ông là mong Đường Tuyết Vân có thể nhận nuôi đứa cháu trai của mình.
Thực ra thì, vì diện tích căn cứ có hạn, nên căn nhà của ông cụ Lâm này đã sớm bị các thành viên khác của Đội Tự Vệ vào ở chật kín rồi. Tất nhiên, những ngôi nhà khác trong khu vực cũng rơi vào tình trạng tương tự như vậy. Mạc Trình Phi không cho rằng nhà trong căn cứ là tài sản tư nhân, nên ông cụ Lâm này thực chất không có quyền định đoạt ngôi nhà. Nhưng mà, sau khi xem nhà, quả thực Đường Tuyết Vân cảm thấy rất ưng ý, bà cũng không có ác cảm gì với ông cụ này cả. Thế là bà bàn bạc với Chu Khởi một chút, cuối cùng quyết định tiếp nhận căn nhà này, đồng thời thu nhận cả hai ông cháu nhà họ Lâm luôn.
Dù sao thì theo kinh nghiệm từ Mái ấm Hoang Thành và quy mô dân số của căn cứ này, về sau nhân lực cần dùng chỉ có nhiều hơn chứ không bớt đi được. Bây giờ tranh thủ khảo sát trước, lưu ý vài người thích hợp cũng là việc rất cần thiết.
Đám lính của Đội Tự Vệ chen chúc trong nhà ông Lâm đã được bố trí chỗ ở khác, giờ trong nhà ngoài hai ông cháu họ Lâm ra thì chẳng còn ai nữa. Đường Tuyết Vân dẫn Chu Khởi đi thẳng vào bên trong.
Chu Khởi đứng ở phòng khách tầng một, mở bảng điều khiển lên bắt đầu xây dựng chi nhánh. Bên kia, Đường Vũ An cũng nhận được tin nhắn thông báo.
【Nhân viên “Chu Khởi” đang xây dựng chi nhánh, lựa chọn của bạn là:】
【Đồng ý.】 【Từ chối.】
Tất nhiên là phải chọn đồng ý rồi!
Sau đó, Chu Khởi bị trừ mất một vạn điểm tích lũy. So với việc Đường Vũ An tự mình xây chi nhánh thì số điểm tích lũy anh bị trừ gấp mấy lần. May mà số bánh quy nén anh dùng để giao dịch đều là do Đường Vũ An mua rồi chuyển qua Kho Hàng Tùy Thân cho anh, nên số dư điểm tích lũy của anh vẫn đủ để chi trả.
【Xây dựng “Tiệm tạp hóa Bình An chi nhánh số 13” thành công!】
【Bạn đã trở thành Quản lý cửa hàng của “Tiệm tạp hóa Bình An chi nhánh số 13”.】
Chu Khởi kiêm nhiệm chức quản lý cửa hàng của cả hai chi nhánh, trên bảng quản lý cửa hàng cũng hiện thêm giao diện của chi nhánh số 13. Xây chi nhánh xong thì đến bước bật màn chắn bảo hộ, thế nhưng mà….
【Chức năng này yêu cầu cấp bậc nhân viên phải đạt Level 21 mới có thể sử dụng được.】
Chu Khởi không khỏi khựng người lại.
“Anh Tiểu Khởi, tình hình sao rồi?” Giọng nói của Đường Vũ An vang lên bên tai anh.
Chu Khởi mím môi, nhưng vẫn quyết định nói rõ tình hình cho cậu biết. Đường Vũ An ngẩn ra một chút, rồi vội vàng mở giao diện cửa hàng của mình lên, phát hiện ra việc bật màn chắn bảo hộ và trận pháp dịch chuyển đúng là cần phải thực hiện trong cửa hàng. Do trước đây cứ xây chi nhánh là bật được luôn, nên cậu cũng không biết là còn có cái hạn chế này nữa.
Trong lòng Đường Vũ An bỗng dâng lên dự cảm chẳng lành, với tốc độ cày cuốc của Chu Khởi thì lên Level 21 cũng dễ thôi, nhưng vấn đề là ở chỗ….
“Việc mở trận pháp dịch chuyển sẽ không bị hạn chế gì chứ?”
Chu Khởi ấn vào nút trận pháp dịch chuyển, sau đó khẽ thở dài: “Có đấy, nó yêu cầu nhân viên phải đạt tới Level 25 cơ.”
Cấp bậc nhân viên trước giờ không được chú ý lắm, sau khi kỹ năng cách khoảng không lấy đồ đủ dùng rồi thì Chu Khởi cũng chẳng mấy để tâm đến nó. Không ngờ bây giờ lại bị kẹt ngay ở bước này.
Đường Vũ An cũng hít vào một hơi khí lạnh, cậu bây giờ cũng mới chỉ đạt Level 25 thôi, anh Tiểu Khởi muốn lên cấp này thì cần…. Cậu vội vàng tính toán trong đầu, rồi không khỏi hít sâu một hơi nữa, Đường Vũ An khẽ thốt lên: “Cần 220.500 điểm kinh nghiệm.”
Theo tốc độ ba ngày cày được 12.000 điểm kinh nghiệm của Chu Khởi thì tính ra cần khoảng….
“Ít nhất là 56 ngày.” Chu Khởi trả lời.
Đấy là anh còn làm việc quên ăn quên ngủ, giữa chừng còn phải đi thúc cho cây Tinh Liên Quả mọc thì mới có được thành quả đó, tất nhiên bây giờ có thể tuyển thêm nhân viên rồi thì tốc độ chắc chắn sẽ nhanh hơn. Chỉ là, cái kiểu giao dịch điên cuồng này, đối với sự phát triển của căn cứ thì rõ ràng là không lành mạnh cho lắm….
Thấy bầu không khí có vẻ hơi trầm xuống, Đường Vũ An bèn nói: “Không sao đâu mà anh, đằng nào thì xây trận pháp dịch chuyển xuyên vị diện cũng cần Đá Định Vị, chúng ta cũng đâu có sẵn đâu. Cứ từ từ thôi, nâng cấp lên Level 21 trước, bật màn chắn bảo hộ lên rồi tính tiếp.”
Chu Khởi thầm thở dài trong lòng, anh cũng hiểu là bây giờ chỉ có thể làm thế thôi.
“Lên Level 21 cần 25.200 điểm kinh nghiệm, chắc anh phải ở lại đây thêm một tuần nữa mới về được.” Nói đến đây, anh không khỏi siết chặt nắm tay lại.
Sắp đến sinh nhật An An rồi, anh còn đang tính tranh thủ về để đón sinh nhật cùng cậu mà….
“Vâng, không sao đâu mà.” Đường Vũ An an ủi, “Anh tuyển ba mẹ làm nhân viên đi, có ba mẹ giúp, anh cũng đỡ vất vả hơn nhiều.”
Nhắc đến chuyện này, Chu Khởi liền nói ra nỗi lo lắng của mình: “Nếu tuyển dì Đường làm nhân viên thì dì ấy còn dùng được Bình Phiêu Lưu trong mơ nữa không?”
Đường Vũ An ngớ người ra.
Ừ nhỉ, sau khi họ tuyển Tạ Triêu Nhật làm nhân viên thì Bình Phiêu Lưu trong mơ của ông ấy đã vỡ tan tành, ông ấy không còn là “Người ước nguyện trong mơ” nữa. Nếu tuyển mẹ làm nhân viên thì mẹ còn dùng được Bình Phiêu Lưu nữa không không?
Cậu nghĩ ngợi một lát rồi nói: “Tuyển làm nhân viên xong, có Kho Hàng Tùy Thân để chuyển đồ rồi, thực ra Bình Phiêu Lưu trong mơ cũng chẳng còn tác dụng mấy nữa, đúng không?”
Đôi môi Chu Khởi mím chặt lại thành một đường thẳng.
“Nếu dì Đường thật sự không dùng được Bình Phiêu Lưu nữa, thế thì anh cũng chẳng về được đâu.”
Nghe trong giọng nói của Chu Khởi dường như có chút tủi thân, Đường Vũ An cảm thấy tim mình như bị ai đó chọc nhẹ một cái. Cậu suy nghĩ một chút rồi cười bảo: “Anh Tiểu Khởi, có phải anh nhớ em rồi không?”
“Ừm.”
Hành động thừa nhận thẳng thắn của Chu Khởi ngược lại làm cho Đường Vũ An nóng hết cả mặt, dù cậu cũng chẳng biết mình nóng mặt vì cái gì nữa. Anh Tiểu Khởi nhớ cậu, chẳng phải là chuyện rất bình thường sao?
“Không sao đâu anh, còn Hinh Hinh nữa mà.” Đường Vũ An nói, “Cái chai mới đã gửi về từ nửa tháng trước rồi, chắc vài ngày nữa là nhận được thôi.”
Ngoài vợ chồng Đường Thăng ra, thì trên thế giới này Đường Ngữ Hinh chính là người có quan hệ huyết thống gần gũi nhất với cậu, cô bé cũng có thể nhận được Bình Phiêu Lưu của cậu. Mà Chu Khởi còn phải ở lại thế giới đó ít nhất bảy tám ngày nữa, về mặt thời gian thì hoàn toàn không thành vấn đề.
Chu Khởi ngẫm nghĩ một chút, thấy cũng đúng là như vậy thật.
“Tuy làm thế thì Hinh Hinh không học chương trình giáo dục phổ cập được nữa, nhưng cũng đành chịu thôi, chắc con bé sẽ hiểu cho mà.”
Trong đầu Chu Khởi hiện lên vẻ mặt hí hửng của cô bé khi nãy lúc Đường Tuyết Vân dắt anh đi. Ừm, anh cảm thấy Hinh Hinh không chỉ hiểu cho đâu, mà chắc là sẽ còn cảm thấy vô cùng vui sướng nữa kìa.
“Được rồi, vậy anh sẽ tuyển chú Đường và dì Đường.”
Chu Khởi nhìn về phía vợ chồng Đường Thăng, gửi lời mời tuyển dụng cho bọn họ. Mà bên kia, Đường Vũ An cũng nhận được thông báo. Cậu lập tức nhấn đồng ý. Nhìn thấy trong danh sách nhân sự xuất hiện thêm tên của ba mẹ, mắt cậu cứ cay cay.
“Anh Tiểu Khởi, cảm ơn anh….”
Chỉ cần ba mẹ lên đến Level 5 là cậu có thể gọi thoại với bọn họ được rồi.
“Giữa chúng ta không cần phải nói lời cảm ơn.”
Sau đó, Chu Khởi cùng vợ chồng Đường Thăng rời khỏi chi nhánh số 13, tiếp tục đi phát bánh quy nén để cày điểm kinh nghiệm. Còn về phía chi nhánh số 13 này, tạm thời chưa cần quan tâm đến, bởi vì…. dù không có màn chắn bảo vệ thì vầng hào quang xua đuổi khách hàng có ác ý vẫn luôn có hiệu lực, những kẻ có ý đồ xấu với họ cũng sẽ không thể nào bước chân vào được.
Thấy họ quay trở lại, những người vẫn đang kiên trì chờ đợi trước sạp hàng liền vui mừng vây lại. Lần này có thêm sự tham gia của vợ chồng Đường Thăng, tốc độ giao dịch cũng tăng lên đáng kể, dù sao thì Chu Khởi cũng là quản lý chi nhánh, vậy nên mỗi lần bọn họ giao dịch có lãi, anh cũng được chia 1 điểm kinh nghiệm.
……
Vị diện MR176349, Mái ấm Hoang Thành.
Đường Vũ An sụt sịt mũi, nghĩ đến việc Chu Khởi còn phải ở lại bên kia ít nhất một tuần nữa mới về, tâm trạng cậu không khỏi có chút ỉu xìu suy sụp. Cậu đi đến bên cửa sổ, ngẩn ngơ nhìn cảnh sắc bên ngoài. Trong hơn hai mươi ngày Chu Khởi rời đi, nhiệt độ ở vùng Hoang Thành đã giảm mạnh, bên ngoài giờ đây đã trở thành một thế giới phủ đầy tuyết trắng xóa.
Thế nhưng màu trắng xóa lạnh lẽo này khi lan đến cách bức tường của Mái ấm Hoang Thành khoảng mười mét thì biến mất tăm, thay vào đó là một màu xanh mướt mát mắt, tràn trề nhựa sống. Nhờ sự hiện diện của cây Lam Hồ, nên nhiệt độ bên trong Mái ấm Hoang Thành vẫn luôn duy trì ở mức khoảng 20 độ. Trừ những ngày trời âm u thiếu nắng khiến cây cối phát triển chậm hơn một chút ra, thì về cơ bản chẳng có vấn đề gì lớn. Nhiệt độ ổn định như vậy thậm chí còn dễ chịu hơn cả trước khi thảm họa băng giá ập đến nữa.
Tất nhiên, vì cây Lam Hồ chủ yếu sinh trưởng ở bên trong Mái ấm Hoang Thành, nên con đường nối giữa Hoang Thành và núi Cự Phong dù được màn chắn bảo vệ che chở cũng không tránh được nhiệt độ thấp. May mà khi nhiệt độ xuống dưới không độ thì chức năng chống thiên tai phá hoại của màn chắn bảo vệ đã phát huy tác dụng. Trên con đường mới xây, nhiệt độ duy trì ở mức trên không độ một chút xíu, vừa đủ để không bị đóng băng.
Mặc dù vậy, nhiệt độ này so với cái lạnh âm mấy chục độ bên ngoài thì đã được coi là dễ chịu lắm rồi, nhất là hiện tại hầu như cư dân núi Cự Phong và Hoang Thành ai cũng có ít nhất một đồng Tiền Bình An. Chỉ cần dán đồng tiền lên ngực là có ngay nguồn nhiệt liên tục, ít nhất cũng giữ được cái mạng không bị chết rét. Hơn nữa, gần một tháng trôi qua, đội thi công ở núi Cự Phong cũng đã xây hàng rào từ dưới chân núi lên tận đỉnh núi, không chỉ bao phủ các cứ điểm dọc đường đi, mà còn rào kín cả thị trấn Cự Phong lại. Hiện tại khu vực hoạt động chính của con người trên núi Cự Phong, theo một ý nghĩa nào đó, đều đã trở thành một phần của Mái ấm Hoang Thành rồi.
Có màn chắn bảo hộ và Tiền Bình An, cuối cùng cư dân núi Cự Phong cũng tránh được thảm họa băng giá xâm lấn, năm nay số người chết chắc chắn sẽ rất ít, thậm chí có thể đạt được thành tựu không ai tử vong.
Còn ở một hướng khác, đội thi công của Mái ấm Hoang Thành cũng đã làm đường từ chân núi Cự Phong kéo dài đến tận Lâm Hải Trấn. Vì Lâm Hải Trấn đã được sáp nhập vào phạm vi thế lực của Thương Thần Giáo, nên cuộc chiến mà đội thi công lo lắng sẽ nổ ra đã không xảy ra…. mặc dù lúc đầu đúng là có chút rắc rối nhỏ, nhưng Hải Kình đã kịp thời ra mặt hòa giải.
Dưới sự “thống trị” của Hải Kình, cư dân Lâm Hải Trấn đã được giải phóng đến mức tối đa. Nhưng mà, vì đã quen với việc bị áp bức, đột nhiên có ngày bảo bọn họ được tự do rồi, mọi người lại thấy hoang mang không biết làm sao. Thế là Hải Kình tổ chức cho bọn họ ra biển đào ruộng muối, ruộng muối đào được đều thuộc sở hữu cá nhân, chỉ là muối làm ra bắt buộc phải bán cho Tiệm tạp hóa Lâm Hải.
Cái này thì chắc cũng có thể coi là một kiểu độc quyền, nhưng so với hành động bóc lột coi người như nô lệ của Lê Chấn Thiên, thì sự “độc quyền” này lại mở ra cho cư dân Lâm Hải Trấn một con đường sống. Dù sao thì bọn họ cũng chẳng quen biết thương nhân buôn muối nào, nếu không có người thu mua thì bọn họ có phơi muối ra cũng chẳng để làm gì. Cho nên tiếng nói của Hải Kình ở Lâm Hải Trấn ngày càng có trọng lượng, số điểm tích lũy mang lại cho Đường Vũ An lại càng khủng khiếp hơn. Chỉ trong hơn hai mươi ngày Chu Khởi đi vắng, chỉ riêng cha con Hải Kình thôi đã mang về cho Đường Vũ An khoản thu nhập 5 triệu điểm tích lũy.
Không sai đâu, là 5 triệu điểm tích lũy đấy!
Có điều, vì hai cha con Hải Kình thực sự là bận đến mức không phân thân ra nổi, nên đại đa số các cuộc giao dịch đều phải ủy thác cho các “đại diện tín đồ” đi thực hiện, bọn họ chỉ làm bước thu hoạch điểm tích lũy cuối cùng mà thôi. Nếu không làm như vậy, chắc là số điểm kinh nghiệm mà Đường Vũ An nhận được cũng sẽ nhiều khủng khiếp lắm cho xem.
Đây mới chỉ là thành quả giai đoạn đầu, theo thời gian, đợi đến khi tiềm lực của Lâm Hải Trấn được khai thác triệt để, có lẽ nơi đó sẽ trở thành một cỗ máy sản xuất điểm tích lũy vô cùng đáng sợ cho mà xem.
Và sau khi Lâm Hải Trấn và Mái ấm Hoang Thành thông thương, Đường Vũ An cũng đi nhờ xe buýt của Thụ Căn đến Lâm Hải Trấn, rồi dùng thân phận “Đông Thổ Đại Đường” để tiếp xúc với Hải Kình.
Hải Kình không nhận ra thân phận thật sự của cậu. Vì ông nhận được nhiệm vụ phải thiết lập quan hệ hữu nghị với Mái ấm Hoang Thành, cộng thêm giao tình trên diễn đàn nhân viên trước đó, nên ông đối xử với Đường Vũ An vô cùng thân thiện và tôn trọng, không hề vì cậu nhỏ tuổi mà coi thường.
Đường Vũ An cũng đưa toàn bộ cư dân Lâm Hải Trấn vào danh sách trọ lại qua đêm của Mái ấm Hoang Thành, tổng cộng có 46.805 người…. đây cũng là một trong những lý do khiến Lâm Hải Trấn có thể mang lại cho cậu 5 triệu điểm tích lũy chỉ trong chưa đầy một tháng. Cộng thêm hơn năm nghìn người ban đầu, hiện tại danh sách trọ lại qua đêm của Mái ấm Hoang Thành đã đạt đến quy mô 52.405 người.
Nếu không phải Mái ấm Hoang Thành đã được nâng cấp, số lượng chỗ trọ lại qua đêm tăng lên hơn 11 vạn, thì con đường do Mái ấm Hoang Thành xây dựng chắc chỉ dừng lại trước cửa Lâm Hải Trấn mà thôi. Nhưng hiện tại, đã đưa vào danh sách trọ lại qua đêm rồi thì tất nhiên phải thu nạp hoàn toàn Lâm Hải Trấn vào bản đồ chứ.
Thế là đội thi công sau khi nghỉ ngơi chỉnh đốn lại thì chia làm hai ngả. Một đội đi về hướng khác, tiếp tục xây đường nối đến Lam Hồ Trấn, đội còn lại thì quay lại Lâm Hải Trấn. Bọn họ tuyển thêm một nhóm người ở núi Cự Phong —— đều là những người từng tham gia xây dựng trước đó, mở rộng quy mô đội ngũ rồi tiếp tục làm đường. Mục tiêu Đường Vũ An đặt ra cho đội này là cố gắng làm đường đến từng làng chài của Lâm Hải Trấn.
Tuy thi công vất vả, nhiệm vụ cũng vô cùng nặng nề, nhưng các thành viên đội thi công chẳng ai ca thán nửa lời. Có việc làm là có lương để nhận, lại được ăn cơm hộp ngon lành, mệt thì có mệt một chút, nhưng độ nguy hiểm của công việc này gần như bằng không, so với cuộc sống nay đây mai đó trước kia thì quả là thiên đường rồi. Nhìn lại mấy ngư dân ở Lâm Hải Trấn mà xem, tuy bọn họ ở gần biển nhưng ai nấy cũng đều gầy trơ xương, mặt mũi vàng vọt. So sánh thế thôi là các thành viên đội thi công đã thấy hạnh phúc tràn trề, khí thế làm việc lại càng hừng hực.
Đồng thời, Đường Vũ An cũng giao nhiệm vụ cho Hải Kình, bảo ông tổ chức nhân lực ở Lâm Hải Trấn xây tường bao mới, rồi nối liền với hàng rào đường bộ của Mái ấm Hoang Thành. Hải Kình đã tìm hiểu được một chút “bí mật” về màn chắn bảo vệ trên kênh quản lý —— tất nhiên là phải giao dịch riêng với ông Lý mới đổi được thông tin, nên ông cũng hiểu rõ ý nghĩa của việc này, còn vô cùng tích cực chủ động đi hoàn thành nhiệm vụ.
Thời gian đợt rét hại tấn công Lâm Hải Trấn muộn hơn vùng Hoang Thành, nhưng cũng đã dần lộ rõ uy lực, bọn họ phải nhanh chóng rào kín cả thị trấn lại thì mới nhận được sự bảo vệ của màn chắn bảo hộ. Cũng may là Lâm Hải Trấn vốn đã có tường bao, hơn nữa người có năng lực hệ Thổ cũng không ít, nên công trình này chắc không mất quá nhiều thời gian. Đợi xây xong, Lâm Hải Trấn cũng có thể được đưa vào hệ thống của Mái ấm Hoang Thành rồi.
Đường Vũ An đứng bên cửa sổ nghĩ ngợi một hồi, rồi xốc lại tinh thần, cậu lấy giấy bút mở bài giảng ra bắt đầu học. Lúc thấy cô đơn thì học bài, như thế thời gian trôi qua cũng nhanh hơn một chút. Nhưng cậu học chưa được bao lâu thì đã dừng lại, bởi vì….
【”Siêu Nhân Gối” yêu cầu kết bạn với bạn.】
【”Nữ Hiệp Quái Lực” yêu cầu kết bạn với bạn.】
Hai cái danh hiệu này là do Chu Khởi nói cho Đường Vũ An biết, cậu thấy nó ngầu bá cháy luôn! Cho nên sau khi Chu Khởi tuyển dụng ba mẹ mình thành công, cậu đã đặt danh hiệu mới cho ba mẹ ngay lập tức.
Đường Vũ An nhấn đồng ý, rồi vội vàng gửi lời mời gọi thoại cho hai người, Đường Thăng là người bắt máy trước tiên. Kết quả câu đầu tiên ông nói là: “Con trai à, đổi cái danh hiệu đó cho ba được không?”
Đường Vũ An chớp chớp mắt, lí nhí nói: “Nhưng mà danh hiệu này có thời gian chờ, phải 90 ngày sau mới đổi lại được cơ….”
Chẳng lẽ là ba không thích cái danh hiệu này sao ta?
Hết chương 262.
