Chương 262: Phó Bản Vô Hạn Đang Khởi Động (Phần 5)

Chương 262: Phó Bản Vô Hạn Đang Khởi Động (Phần 5)

 

Tôi rảo bước về phía chiếc bàn chơi trò chộp ngón tay, nhưng lại thấy vầng sáng nhỏ kia đã ngồi vào chỗ rồi.

 

Tên phục vụ nói rằng số người trên bàn đã đủ, thế là hắn ta bèn thô bạo tách năm vầng sáng đang dính chùm vào nhau ra, chỉ giữ lại vầng sáng nhỏ ở bàn chơi.

 

Những vầng sáng lớn cứ đi ba bước lại ngoái đầu một lần nhìn về phía vầng sáng nhỏ, nhưng máu tươi nhỏ giọt từ người bọn họ cho thấy, gã phục vụ trông có vẻ vô hại này lại mạnh mẽ đến bất ngờ.

 

Vầng sáng nhỏ run lẩy bẩy, đưa tay về phía trung tâm bàn.

 

Tôi để ý, trên người vầng sáng nhỏ không hề có bất kỳ dao động năng lượng nào, điều này cực kỳ hiếm thấy trong một môi trường mà nhà nhà người người đều luyện võ.

 

Bởi lẽ, trong giai đoạn sau của quá trình giao thương với các thế giới khác, người của chúng tôi đã đổi về không ít công pháp từ các thế giới võ học cao cấp. Một vài trong số đó có tác dụng ôn hòa, thích hợp để bồi dưỡng cơ thể, nên dù là người già tóc bạc phơ, lưng còng gập hay trẻ nhỏ mới hai, ba tuổi, ai cũng đều có thể tu luyện nội lực để dưỡng thân.

 

Nói thế nào đi nữa, trong cơ thể cậu ta không thể nào không có lấy một chút nội lực, trừ khi cậu ta bẩm sinh đã yếu ớt, hoặc sau này gặp phải chấn thương, hoặc dị năng thức tỉnh hay công pháp tu tiên mà cậu ta tu luyện sau này xung khắc với nội lực.

 

Cậu ta đã vài lần nói rằng mình đang mang bệnh, chỉ không biết căn bệnh này là do bẩm sinh hay là kiếp nạn gặp phải sau này. Không ít người cũng chú ý tới điểm này giống tôi. Ngay lập tức, có người thì lộ vẻ thương hại, có kẻ lại tỏ ra may mắn.

 

Đóa hoa miệng rộng ở chính giữa đã bắt đầu xoay người, cất tiếng hát. Khi tiếng ca phát ra từ cái miệng đầy răng nhọn của nó, những người xung quanh đều bắt đầu điên cuồng vận chuyển năng lượng của bản thân, cố gắng chống lại đòn tấn công.

 

Đóa hoa miệng rộng cũng đã để ý đến vầng sáng nhỏ. Cái miệng lớn của nó hướng về phía vầng sáng nhỏ, nhe ra một hàng răng nhọn hoắt. Vầng sáng nhỏ kinh hãi, lập tức muốn bỏ chạy, nhưng luật chơi khiến cậu ta không thể nhúc nhích, chỉ đành trơ mắt nhìn đóa hoa miệng rộng từ từ tiến lại gần.

 

Mọi người đều nín thở.

 

Cho đến tận bây giờ, bàn chơi này vẫn chưa thấy đổ máu, và xem ra, vầng sáng nhỏ sắp trở thành vật tế đầu tiên.

 

Thế nhưng, điều bất ngờ nhất đã xảy ra. Đóa hoa miệng rộng tiến lại gần, ấy vậy mà lại ngậm miệng, dùng cả đóa hoa cọ vào lòng bàn tay của vầng sáng nhỏ, rồi nâng một chiếc lá lên đỡ lấy tay cậu ta, thực hiện một nụ hôn tay, sau đó mới ngoan ngoãn lui về. Người không biết chuyện có lẽ còn tưởng đóa hoa này lịch thiệp đến nhường nào.

 

Cuối cùng vầng sáng nhỏ cũng có thể cử động được, cậu ta vội vàng rụt tay lại, toàn thân run lên bần bật.

 

Tôi để ý, trong lòng bàn tay cậu ta có một vệt ẩm ướt, hệt như bị lưỡi của ai đó liếm qua, trông rất mờ ám và khêu gợi.

 

Vẻ mặt tôi trở nên kỳ quặc.

 

Đây là cái quái gì vậy?

 

《Tôi và dàn harem ma quỷ trong phó bản kinh dị》à?

 

Hay là 《Quỷ vật bá đạo phải lòng tôi》?

 

Tên phục vụ vỗ vai tôi, mỉm cười nhắc nhở: “Ngài đã xem xong luật chơi rồi, mời ngài vào chỗ.”

 

Vầng sáng nhỏ được thông báo đã qua ải và đi đến bàn chơi tiếp theo, còn tôi thì ngồi vào vị trí của cậu ta. Trên chỗ ngồi của cậu ta vẫn còn vương lại mùi bệnh viện, đó là thứ mùi thuốc khử trùng đã ngấm sâu vào da thịt sau những tháng ngày dài đằng đẵng trị liệu, dù cho có tắm gội thế nào cũng không thể rửa trôi được.

 

Tôi đưa tay ra, tham gia vào vòng chơi mới.

 

Ngay khoảnh khắc tôi duỗi tay ra, đóa hoa miệng rộng liền “nhìn” về phía tôi, cái miệng to tướng của nó từ từ nhếch lên, để lộ một nụ cười đầy ác ý. Nó gần như không còn che giấu nữa, dù vẫn đang hát, nhưng cái miệng đó lại luôn chĩa về phía tôi.

 

Tôi tùy ý bao bọc một luồng linh khí nhỏ quanh ngón tay. Người cùng bàn thấy vậy liền hận sắt không thành thép mà nhỏ giọng nhắc tôi: “Đừng bọc linh khí, thứ này nó ăn linh khí đấy, phải tấn công, tấn công! Hiểu không?”

 

Anh ta vừa dứt lời, tiếng hát bỗng đột ngột dừng lại, cái miệng to tướng kia liền bổ nhào về phía tôi! Một tiếng “rắc” vang lên, thứ vỡ vụn không phải là ngón tay tôi, mà là răng của nó.

 

Tôi điều động linh khí, không ngừng rót vào cái miệng tham lam này. Ban đầu, đóa hoa miệng rộng mừng rỡ khôn xiết, cơ thể điên cuồng phát triển, nhưng rất nhanh sau đó, tốc độ hấp thụ của nó đã không theo kịp tốc độ rót linh khí của tôi. Cả đóa hoa giãy giụa muốn bỏ chạy, nhưng làm sao tôi có thể để nó được như ý.

 

Cơ thể nó theo luồng linh khí của tôi mà ngày một lớn hơn, lớn hơn nữa, và cuối cùng, một tiếng nổ vang trời, nó đã nổ tung như một quả bóng bay được bơm căng hết cỡ.

 

Trong khoảnh khắc phát nổ, một luồng năng lượng cực kỳ tinh thuần tỏa ra bốn phương tám hướng, vật về với chủ cũ.

 

Sắc mặt trắng bệch của những người ở bàn chơi chộp ngón tay được năng lượng nuôi dưỡng, cuối cùng cũng đã hồng hào trở lại.

 

Tên phục vụ định tóm lấy tôi nhưng lại cứng đờ tại chỗ, không thể động đậy, bởi lẽ tôi không hề phá vỡ luật chơi, chúng không có lý do gì để ngăn cản.

 

Sự chú ý của tôi hoàn toàn không đặt trên người đám phục vụ này, mà đi thẳng đến bàn chơi tiếp theo.

 

Oẳn tù tì.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Lúc nãy, trong khi xử lý đóa hoa miệng rộng, tôi vẫn luôn để mắt đến tình hình bên phía vầng sáng nhỏ. Cậu ta đã chọn trò Nói thật hay thử thách mạo hiểm.

 

Và cậu ta đã qua ải với tốc độ nhanh đến chóng mặt.

 

Cậu ta bị chọn trúng liên tiếp năm lần, lần nào cũng chọn nói thật, và câu hỏi nào cũng đơn giản đến mức khó tin.

 

“Cậu thích đàn ông hay phụ nữ?”

 

“Cậu có người yêu chưa?”

 

“Mẫu người lý tưởng của cậu là gì?”

 

“Cậu hình dung về mái ấm tương lai của mình như thế nào?”

 

“Eo của cậu thon lắm, cậu có biết không?”

 

Thậm chí câu hỏi cuối cùng còn có thể được xem là quấy rối.

 

Tên phục vụ đặt câu hỏi mặt mày đỏ bừng, đôi mắt ngập tràn sắc dục.

 

Vầng sáng nhỏ lúng túng trả lời các câu hỏi, trông đáng thương vô cùng. Thế nhưng, cảnh tượng này đặt trong một phó bản vô hạn đẫm máu lại trở nên lạc quẻ đến lạ.

 

Sau khi hoàn thành trò chơi, vầng sáng nhỏ được tên phục vụ nắm lấy tay, lịch lãm dẫn đến bàn chơi cuối cùng. Lúc buông tay, hắn ta còn nhẹ nhàng lướt qua lòng bàn tay cậu ta. Vầng sáng nhỏ như bị lửa đốt, vội vã chạy về phía bàn. Tên phục vụ đứng tại chỗ, mờ ám liếm ngón út vừa mới lướt qua tay cậu ta.

 

Chậc.

 

Thật là dầu mỡ hết biết.

 

Tên phục vụ đối mặt với tôi nhếch miệng, nở một nụ cười đầy ác ý.

 

“Vậy thì, chúng ta bắt đầu nhé, thưa ngài.”

 

Tôi đánh giá hắn ta một lượt, rồi chợt cười: “Khoan đã, tôi cần chuẩn bị một chút.”

 

Tôi giơ tay lên, ánh đao lóe lên, chém đứt ngón tay trên cả hai bàn tay của hắn ta.

 

Hắn ta rú lên một tiếng thảm thiết, hai mắt rỉ ra lệ máu, dường như muốn lao về phía tôi.

 

Tôi đứng yên tại chỗ, hỏi: “Không định bắt đầu trò chơi sao? Định phạm quy à?”

 

Dường như hắn ta có một nỗi sợ hãi đặc biệt đối với việc phạm quy, liền đứng sững tại chỗ, không dám nhúc nhích.

 

Hắn ta chỉ có thể đấu với tôi. Mà bàn tay bị chặt đứt năm ngón chỉ có thể ra bao. Tôi dễ dàng thắng mười ván, rồi quay người đi về phía bàn chơi tiếp theo. Lúc lướt qua vầng sáng nhỏ, tôi lại ngửi thấy mùi thuốc khử trùng trên người cậu ta. Còn trận đấu của cậu ta cũng dễ dàng một cách lạ thường. Tên phục vụ đấu với cậu ta lần nào cũng ra bao. Vầng sáng nhỏ nhanh chóng nắm được quy luật, cho đến giờ chỉ mới bị phạt một lần.

 

Bàn tay khổng lồ đáng lẽ phải tóm lấy cậu ta, bóp nát xương cốt toàn thân, vậy mà khi chạm vào người cậu ta lại dịu dàng vô cùng. Lúc đặt xuống, ngón cái to tướng còn khẽ lướt qua ngực và bụng dưới của cậu ta, động tác mờ ám đến cực điểm.

 

Tôi ngồi xuống bàn trò chơi nói thật hay thử thách mạo hiểm, dường như tên phục vụ chủ trì đã không thể chờ đợi được nữa.

 

Hắn ta xoay cái chai rượu ở giữa, ánh mắt găm chặt vào tôi. Cái chai dưới sự điều khiển của hắn ta, chỉ một chút nữa là chỉ về phía tôi. Tôi nhướng mày, dùng tinh thần lực khẽ tác động vào cái chai, miệng chai liền chỉ về phía tên phục vụ.

 

Gã phục vụ lộ vẻ kinh hãi, tôi mỉm cười: “Đến lượt tôi hỏi rồi.”

 

“Làm thế nào để giết sạch các người?”

 

……

 

Tôi đứng dậy khỏi chỗ ngồi.

 

Nói với tên phục vụ cuối cùng còn lại tại đây: “Tôi qua ải rồi, đưa tôi đến ải cuối cùng đi.”

 

Tên phục vụ cuối cùng cứng nhắc cử động, bước qua vũng máu đen đỏ lênh láng trên sàn, rồi làm một động tác “mời” với tôi.

 

Tiếp theo, đã đến lúc phải đi gặp cậu bạn bị ép làm trùm cuối của tôi rồi.

 

Hết chương 262.

 

Chương 262: Phó Bản Vô Hạn Đang Khởi Động (Phần 5)

Ngày đăng: 4 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên