Chương 263: Phó Bản Vô Hạn Đang Khởi Động (Phần 6)

Chương 263: Phó Bản Vô Hạn Đang Khởi Động (Phần 6)

 

Tôi và vầng sáng nhỏ cùng lúc vượt qua ba trò chơi.

 

Tên phục vụ duy nhất còn sống sót dẫn chúng tôi lên tầng ba của quán bar. Căn phòng lớn nhất trên tầng ba là phòng riêng của cậu bạn tôi, thỉnh thoảng cậu ta sẽ ngủ lại đây. Tên phục vụ không dẫn chúng tôi đến căn phòng lớn nhất đó, mà lại đưa chúng tôi đến những căn phòng khác nhau.

 

Tầng ba cũng đã thay đổi hoàn toàn, ở góc giao giữa tường và trần nhà có những vệt màu nâu đang chảy xuống, khiến cả hành lang trông như một tòa nhà nguy hiểm sắp sập. Biển số phòng xiêu vẹo, vỡ nát, không còn nhìn rõ số phòng ban đầu nữa. Những dây leo kỳ lạ uốn lượn trên tường, trên thân dây màu tím đen mọc ra những chiếc lá đỏ tươi, nơi chúng bò qua để lại một thứ chất lỏng nhớp nháp, tanh hôi.

 

Tên phục vụ mỉm cười cứng nhắc, để lại gợi ý cho ải cuối cùng:

 

“Thứ duy nhất có thể đánh thức kẻ say, chính là tình yêu và nỗi đau tột cùng.”

 

Nói xong, hắn ta đưa tay lên, ra hiệu cho chúng tôi vào phòng.

 

Tôi và vầng sáng nhỏ không vào cùng một phòng, nhưng sau khi vào trong tôi mới phát hiện, bức tường ở giữa đã biến thành trong suốt, hệt như một tấm kính khổng lồ, mọi hành động của đối phương đều có thể nhìn thấy rõ mồn một.

 

Đối diện với ánh mắt kinh hoàng của vầng sáng nhỏ, tôi bước tới, thử một chút thì phát hiện cơ thể và vật thể không thể xuyên qua bức tường kính, nhưng đòn tấn công thì có thể. Đồng thời, tường kính cách âm, nhưng vẫn có thể thấy được động tác của cả hai bên.

 

Hình như trò chơi này đang khuyến khích người chơi tàn sát lẫn nhau. Vầng sáng nhỏ thấy hành động của tôi thì không dám thở mạnh. Tôi mặc kệ cậu ta, quay đầu nhìn về phía chiếc giường đối diện cửa.

 

Cậu bạn của tôi đang nằm trên giường, nồng nặc mùi rượu, xung quanh vương vãi vô số chai rượu rỗng. Nhưng đây có lẽ chỉ là một dạng phân thân, vì tôi thấy rõ ràng, trong phòng của vầng sáng nhỏ cũng có cậu bạn của tôi đang nằm đó.

 

Tiếng sột soạt vang lên sau lưng, tôi quay đầu lại thì thấy đầu những sợi dây leo mọc trên tường đang vươn về phía mình, mỗi chiếc lá đều chỉa thẳng vào tôi, người mắc hội chứng sợ lỗ chắc chắn sẽ tê dại cả người khi nhìn thấy cảnh này. Xem ra, những dây leo này chính là “đồng hồ đếm ngược” của trò chơi.

 

Tôi suy nghĩ về gợi ý mà tên phục vụ đã nói.

 

Tình yêu và nỗi đau.

 

Tình yêu nghe có vẻ hơi vô thưởng vô phạt, lẽ nào là dùng tình yêu để cảm hóa? Hay là phải tìm ra manh mối gì đó, rồi giống như nhân vật chính trong anime, đánh thức lòng thiện còn sót lại trong lòng trùm cuối?

 

Nỗi đau thì dễ hiểu hơn, nếu bây giờ tôi lên đó đá cho cậu ta một phát, chắc chắn cậu ta cũng sẽ cảm thấy đau, nhưng khả năng cao đây là một cái bẫy. Nếu dễ dàng qua ải như vậy thì nhiệm vụ này sao có thể là ải cuối cùng được.

 

Tình yêu là một trải nghiệm tinh thần, vậy thì thứ song hành với nó cũng nên là một cảm giác tinh thần.

 

Trong lúc đang suy nghĩ, khóe mắt tôi chợt thấy hình chiếu của cậu bạn tôi bên phòng của vầng sáng nhỏ đã cử động. Hai mắt cậu ta đảo nhanh dưới mí mắt, đầu khẽ nghiêng về phía vầng sáng nhỏ.

 

Hình như dây leo sau lưng vầng sáng nhỏ mọc ra nhanh hơn hẳn, chúng ép sát về phía cậu ta. Vầng sáng nhỏ yếu ớt không thể chống cự, bị dồn ép đến mức phải liên tục lùi lại, và khi cậu ta còn chưa kịp nhận ra, cậu ta đã ở quá gần cậu bạn của tôi rồi.

 

Thực vật biết cử động.

 

Chủ nhân của căn phòng đang say ngủ.

 

Kẻ ngoại lai xâm nhập.

 

Đánh thức.

 

 

Chủ đề của ải cuối cùng, lẽ nào là Công chúa ngủ trong rừng?

 

Vậy nên, câu trả lời thực sự để đánh thức cậu bạn tôi, lẽ nào là một nụ hôn?

 

Nếu là một nụ hôn, thì quả thực cũng phù hợp với chủ đề “tình yêu”…

 

Chỉ một thoáng phân tâm như vậy, vầng sáng nhỏ đã bị dây leo trên tường trói lại, ép đến trước mặt cậu bạn đang say ngủ của tôi, hai người mặt đối mặt, chỉ còn chút xíu nữa là sắp hôn nhau rồi.

 

Hóa ra kịch bản của cậu ta là: 《Tất cả quỷ dị trong phó bản kinh dị đều muốn chiếm hữu tôi》.

 

Không biết nếu cậu bạn tôi thật sự bị cậu ta hôn, liệu có xảy ra hậu quả gì không thể cứu vãn được không.

 

Hơn nữa, chẳng lẽ tôi thật sự phải trơ mắt nhìn cậu bạn thẳng tắp của mình tỉnh lại sau một nụ hôn mãnh liệt từ một người đàn ông xa lạ?

 

Phải ngăn chặn chuyện này.

 

Tôi nhìn cậu bạn của mình.

 

…Chậc.

 

Không xuống tay hôn nổi.

 

Thấy hai người bên kia sắp hôn nhau, tôi đành đánh liều, nói với cậu bạn tôi trên giường: “Thật ra Hứa Hạ Nhân chưa bao giờ yêu mày cả.”

 

Cậu bạn tôi ở bên kia cứng đờ.

 

Cậu bạn ở trước mặt tôi cũng cứng đờ.

 

Hai phân thân sau một lúc đứng hình thì đồng loạt quay đầu về phía tôi.

 

Xem ra đã có hiệu quả.

 

Tình yêu và nỗi đau quả nhiên đều là cách để đánh thức cậu bạn của tôi, có điều “tình yêu” chắc là chế độ dễ, còn “nỗi đau” thì hẳn là chế độ khó. Theo mô-típ của trò chơi, cậu bạn tôi bị đánh thức bằng “nỗi đau” chắc sẽ bước vào trạng thái cuồng nộ.

 

Cuồng nộ hay không cũng chẳng sao, miễn tỉnh lại là được.

 

“Anh bác sĩ đã từng thấy bạn gái trước của mày mập mờ với thằng khác, nên mới khuyên mày chia tay đấy.”

 

“Cô bạn gái áp chót của mày, thực ra là người chuyển giới. Hôm qua tao thấy cậu ta đến bệnh viện dưới trướng tao để bảo dưỡng sau phẫu thuật rồi.”

 

“Cô bạn gái trước nữa của mày là một thằng lừa đảo, dùng máy đổi giọng siêu thuần thục, mới bị bắt gần đây thôi.”

 

Khóe mắt cậu bạn tôi rỉ ra hai hàng lệ máu, cậu ta đau đớn mở mắt.

 

Ngay khoảnh khắc cậu ta mở mắt, phân thân ở phòng bên cạnh liền biến mất.

 

Xem ra, cậu bạn tôi đang trong trạng thái cuồng nộ, không nhận người quen trước mặt tôi đây, chính là bản thể rồi.

 

Cậu ta lao về phía tôi, rồi bị tôi thuận tay bóp cổ.

 

Cuồng nộ thì cuồng nộ, dị năng của cậu bạn tôi toàn cộng điểm vào nhánh hỗ trợ, cho dù có cuồng nộ tăng sức chiến đấu lên mười lần, thì cũng chỉ là từ 0.5 lên 5 mà thôi.

 

“Bạch nguyệt quang thời cấp ba của mày, thật ra đã đưa thư tình cho cả ba chúng ta. Lúc đó mày nổi hứng, nhất quyết đòi đi theo con đường thi đại học để vào trường top với cô ta, thấy mày học hành hăng hái quá nên bọn tao mới không vạch trần.”

 

“Hồi mẫu giáo, cái lần mày đứng ra nhận tội thay cho cô bạn gái nhỏ, bảo là mày tè dầm ấy, thật ra cô bé đó không tè dầm, người tè dầm là cậu bạn trai mà cô bé thầm thích. Cô bé che giấu cho cậu ta, còn mày thì che giấu cho cô bé đó.”

 

“Đủ đau chưa? Nếu chưa thì tao vẫn còn tin khác đấy.”

 

Trạng thái cuồng nộ của cậu bạn tôi lặng lẽ tan biến, đôi mắt trở lại màu đen, nước mắt giàn giụa.

 

“Đau, đau quá.”

 

“Rốt cuộc thì mày với anh bác sĩ còn giấu tao bao nhiêu chuyện nữa?”

 

Tôi buông tay, để cậu ta rơi xuống đất.

 

“Thật ra chỉ có bấy nhiêu thôi. Nếu mày thấy vẫn chưa đủ đau, tao chỉ có thể dùng biện pháp vật lý để mày tỉnh táo lại thôi.”

 

Cậu ta nhăn nhó xoa cổ, uất ức nhìn tôi: “Hai người các người lại giấu tao nhiều chuyện như vậy, có còn là anh em tốt không hả?”

 

Tôi vừa kiểm tra tình hình cơ thể cậu ta vừa nói: “Có vài chuyện tao cũng mới biết gần đây thôi, định tìm cơ hội nói với mày, nhưng rõ ràng là gần đây không thích hợp để nói những chuyện này.”

 

Cậu bạn tôi nghĩ đến Hứa Hạ Nhân, mặt mày méo xệch quay đi.

 

Đúng vậy, lý do cậu ta đi theo con đường lăng nhăng, sợ người khác không biết mình đã qua lại với bao nhiêu cô bạn gái, còn có một nguyên nhân quan trọng khác —

 

Trong số những người cậu ta từng hẹn hò, có không ít người không được “bình thường” cho lắm. Có người bị cậu ta bắt quả tang ngoại tình, có người lại khiến cậu ta cảm thấy có gì đó không ổn. Vậy nên cậu ta không quan tâm đến tiếng tăm lăng nhăng của mình ở bên ngoài, dù sao thì cũng có ít nhất một nửa là giả.

 

Cơ thể cậu ta không có vấn đề gì, chỉ có vệt đỏ do tôi bóp trên cổ là đặc biệt nổi bật. Cậu ta xoa cổ, nói: “Này người anh em, mày có cần phải ra tay ác thế không? Tình nghĩa bao nhiêu năm nay của chúng ta, không đáng một nụ hôn sâu à?”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Tôi nhướng mày, ra hiệu cho cậu ta nhìn vầng sáng nhỏ bên cạnh. Mới không để ý một lúc mà cậu ta đã bị dây leo trói thành một tư thế xấu hổ khó coi rồi.

 

“Để mày bị hôn cho tỉnh thật, thì mày lại chẳng vui đâu.”

 

Cậu bạn tôi rùng mình một cái, vỗ vai tôi: “Có mày thật tốt, người anh em.”

 

“Nếu có lần sau, cứ tiếp tục đánh tao cho tỉnh nhé, đừng nương tay.”

 

“Tao không nương tay, mày chắc chứ?”

 

“…Thôi, vẫn nên nương tay một chút đi, tao còn chưa muốn chết trẻ.”

 

Tôi hỏi cậu ta: “Có chuyện gì xảy ra với mày vậy?”

 

Cậu ta xoa đầu: “Tao cũng không rõ nữa, tao chỉ ngủ một giấc, gặp một cơn ác mộng, trong mơ toàn là mấy sinh vật kỳ quái linh tinh, ghê tởm lắm. Chắc chắn là do tao đi phỏng vấn mấy bartender, uống nhiều rượu quá, nếu không sao tao lại mơ thấy ly ‘Ký Sinh Trùng’ biến thành ký sinh trùng thật được.”

 

Tôi khẽ nhíu mày.

 

“À phải rồi, người bên cạnh kia, chúng ta không cứu cậu ta một chút à?” Cậu bạn tôi vừa hỏi vừa gãi đầu, “Mà quán bar của tao sao lại thành ra thế này? Trời đánh thánh vật, đây rốt cuộc là sinh vật của thế giới nào mà lại khiến quán bar của tao già đi năm mươi tuổi thế này! Quán bar tao mới sửa sang xong mà!”

 

“Mày nhìn thấy tao à?”

 

“Nói thừa.”

 

Tôi nhìn về phía vầng sáng nhỏ bên cạnh, vung tay tạo ra một luồng khí, chém đứt đám dây leo. Vầng sáng nhỏ ngã sõng soài trên đất.

 

Cậu ta chật vật bò ra khỏi đám dây leo.

 

Thật ra tôi có thể nhìn ra, cho dù tôi không ra tay, đám dây leo này cũng sẽ không làm hại cậu ta.

 

Tôi thu hồi ánh mắt, kéo cậu bạn tôi một cái.

 

“Đi thôi, ra ngoài với tao.”

 

“Ồ ồ được.”

 

Cậu bạn tôi đầu đầy dấu chấm hỏi bị tôi kéo ra khỏi cửa. Ngay khoảnh khắc bước ra ngoài, khung cảnh cũ kỹ và những loài thực vật kỳ dị trong quán bar bỗng tan biến như bong bóng xà phòng.

 

Chỉ trong một cái chớp mắt, quán bar đẫm máu kinh hoàng đã trở lại dáng vẻ ban đầu.

 

Tôi quay đầu nhìn lại biển số phòng, biển kim loại sáng bóng, được lau chùi rất sạch sẽ, số phòng in trên đó cũng vô cùng rõ ràng.

 

Cùng lúc đó, một luồng năng lượng cực kỳ tinh thuần tràn vào cơ thể tôi. Luồng năng lượng này còn tinh thuần và lớn hơn cả luồng năng lượng nhận được ở sân bay, khiến người ta vô cùng khoan khoái.

 

Cậu bạn tôi kêu lên một tiếng kinh ngạc: “Ôi vãi chưởng! Sao mày lại biến thành một cục ánh sáng thế này?! Tao cũng biến thành một cục ánh sáng luôn rồi!!!”

 

Quả nhiên, đây mới là kết thúc thực sự của trò chơi.

 

Có ba điểm bất thường.

 

Thứ nhất, vừa rồi trong mắt cậu bạn tôi, tôi không phải là một vầng sáng. Nói cách khác, trạng thái của cậu bạn tôi và tôi không giống nhau. Tôi là “người chơi”, tất nhiên cậu ta là “Trùm cuối”. Trạng thái Trùm cuối chưa được gỡ bỏ, trò chơi vẫn chưa kết thúc. Thứ hai, qua lời cậu ta tôi phát hiện, giấc mơ của cậu ta có liên quan đến môi trường hiện tại của quán bar. Ly cocktail phiên bản ký sinh trùng thật xuất hiện trong giấc mơ của cậu ta, cũng đã xuất hiện ngoài đời thực. Nếu cậu ta thật sự tỉnh lại, đáng lẽ môi trường của quán bar phải trở lại bình thường. Thứ ba, tôi chưa nhận được phần thưởng chiến thắng của trò chơi — luồng năng lượng tinh thuần.

 

Tóm lại, lần tỉnh lại vừa rồi không phải là tỉnh lại thực sự. Có lẽ cậu ta cần được tôi dẫn ra khỏi phòng, giống như Công chúa ngủ trong rừng được hoàng tử dìu ra khỏi lâu đài vậy.

 

— Thật là một phép so sánh khó chịu.

 

Tôi bất giác nghĩ đến Trợ lý.

 

Tờ giấy kia nói rằng anh đã bị bắt đi.

 

Không biết bây giờ anh thế nào rồi.

 

Dù biết rằng trên người Trợ lý có không ít bí mật, thực lực thật sự của anh tuyệt đối không thấp, thậm chí có thể không yếu hơn tôi, nhưng lo lắng là một chuyện không cần phải có lý do.

 

Cửa phòng bên cạnh được mở ra, vầng sáng nhỏ từ từ bước ra.

 

Nhìn ở cự ly gần, cậu ta trông càng thêm gầy yếu.

 

Mở cửa đột nhiên thấy hai người đứng trước mặt khiến cậu ta giật mình, trông như một con thỏ bị dọa sợ, vội vàng lùi lại.

 

Nhưng cậu ta nhanh chóng bình tĩnh lại: “Là ngài à?”

 

Giọng cậu ta cao lên, mang theo chút mừng rỡ, rồi đột ngột cúi gập người trước tôi: “Cảm ơn ngài! Cảm ơn ngài đã cứu tôi!”

 

Tôi né được cái cúi đầu này.

 

“Cho dù tôi không cứu cậu, chúng cũng sẽ không làm hại cậu đâu.”

 

Tôi nói sự thật.

 

Từ biểu hiện của những con quái vật lúc nãy, vầng sáng nhỏ trước mặt có một sức hút chết người đối với chúng. Thậm chí đối với cậu bạn của tôi trong vai trò Trùm cuối, vầng sáng nhỏ đó cũng có một sức hút nhất định.

 

Vầng sáng nhỏ thu hút những con quái vật, đồng thời cũng nhận được tình yêu bệnh hoạn, gần như cố chấp của chúng. Chúng yêu cậu ta, nên sẽ không làm hại cậu ta, chỉ hận không thể dâng tất cả những gì tốt đẹp nhất cho cậu ta.

 

Thật là một người kỳ lạ.

 

Vầng sáng nhỏ đứng tại chỗ, có vẻ hơi lúng túng, nhưng lễ nghĩa thì rất chu toàn: “Tuy… tôi biết, nhưng dù sao cũng cảm ơn ngài!”

 

Giọng nói của cậu ta nghe rõ là không đủ khí lực, chỉ cần nói to một chút là đã có phần hụt hơi, thở dốc.

 

Tôi xua tay, không để ý đến cậu ta nữa.

 

Trí Não trên cổ tay rung lên đã cho tôi biết, người của tiểu đội đã đến.

 

Đi xuống cầu thang, thế giới bên dưới cũng đã thay đổi hoàn toàn.

 

Tên phục vụ duy nhất còn sống đã biến mất không dấu vết, máu me phủ khắp tầng một cũng đã tan biến.

 

Ban nhạc đang hát trên sân khấu nhìn nhau ngơ ngác, đã biến trở lại thành người sống. Ca sĩ chính sờ miệng, ngạc nhiên nói: “Sao tôi cứ thấy khóe miệng mình đau thế nhỉ?”

 

Tay guitar cũng gật đầu đồng tình: “Tôi cũng thấy cổ mình lành lạnh.”

 

Cũng tốt, xem ra chuyện vừa rồi không để lại bóng ma tâm lý quá lớn cho bọn họ.

 

Những người chơi đã sớm tản đi, vội vã chạy khỏi quán bar như ác mộng này.

 

Cậu bạn của tôi đau lòng khôn xiết: “Trời đánh thánh vật! Tao biết ngay mà, chắc chắn sau chuyện này việc kinh doanh của quán bar tao sẽ bị ảnh hưởng!”

 

Tôi cười nói: “Hay là sau chuyện này, mày đổi hẳn thành quán bar nhà ma đi.”

 

“Mấy ly cocktail kinh tởm trong mơ của mày cũng có thể đưa vào thực đơn, rồi biến tầng hai thành một phòng thoát hiểm kinh dị.”

 

“Người vượt qua được thử thách sẽ được tặng một ly cocktail miễn phí, và được chụp ảnh cùng NPC.”

 

Cậu bạn tôi nghe đến đây thì lâm vào trầm tư.

 

“Chỗ của tao bị quậy thành ra thế này rồi, thật sự sẽ có người đến nữa sao? Bọn họ không sợ lại bị cuốn vào phó bản lần nữa à?”

 

Tôi cười: “Đừng coi thường sự tò mò của người tiêu dùng.”

 

Cậu bạn của tôi gãi đầu: “Mày nói làm tao cũng hơi động lòng… Hửm?”

 

Cậu ta mò ra một cục giấy từ trong mái tóc xoăn của mình.

 

Hết chương 263.

 

Chương 263: Phó Bản Vô Hạn Đang Khởi Động (Phần 6)

Ngày đăng: 4 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên