Chương 265: Phó Bản Vô Hạn Đang Khởi Động (Phần 7 – tiếp theo)
Người đàn ông đằng đằng sát khí, người đàn bà thì nước mắt lưng tròng.
Bọn họ đi thành một hàng về phía tôi, thậm chí có người còn lăm lăm cây gậy bóng chày trong tay.
Đây là một vụ gây rối y tế.
Tôi khẽ cử động tay, ngay khi nhận ra mình có thể điều khiển cơ thể này, tôi liền bước đến bên cạnh một thiết bị đắt tiền để quan sát xung quanh. Phó bản lần này khác hẳn những lần trước, nó giống như một trò chơi nhập vai phiên bản đời thật. Tôi không hề thừa hưởng bất kỳ thông tin nào của nguyên chủ, hiện tại chỉ có thể biết rằng, “tôi” là một bác sĩ ngoại khoa, đã lên đến vị trí mổ chính.
Đôi tay tôi run lên không kiểm soát nổi, đó là vì kiệt sức sau một cuộc phẫu thuật kéo dài. Đồng nghiệp duy nhất ở quanh đây là một cô y tá còn khá trẻ, trông như vừa mới tốt nghiệp không lâu.
Người đàn ông đã tiến đến trước mặt tôi, thái dương nổi đầy gân xanh. “Con trai tôi đâu?! Trả con trai lại cho tôi!”
Người đàn bà thì hai mắt đẫm lệ, hung hăng trừng trừng nhìn tôi. “Cậu chữa chết con trai tôi rồi! Cậu chữa chết con trai tôi rồi!!”
Cả đám người cùng lúc ùa lên, nếu không có dàn thiết bị máy móc ngăn cách giữa tôi và bọn họ, có lẽ giờ này tôi đã bị mỗi người xô một cái dồn vào góc tường rồi.
Tôi cảm nhận được các loại năng lượng đang cuộn trào trong cơ thể.
Đám người gây rối này chỉ là người thường, thể chất của bọn họ có lẽ tương đương với thể chất của đại chúng trong thế giới này trước khi phong trào toàn dân luyện võ được phát động.
Vì vậy, tôi hoàn toàn có thể dễ dàng xử lý bọn họ.
Thế nhưng cho đến tận bây giờ, tôi vẫn chưa biết yêu cầu để vượt qua phó bản này là gì, cũng không biết anh bạn bác sĩ của mình đang ở đâu.
Quan trọng nhất là, nếu tôi đang khoác lên mình lớp vỏ của một NPC, buộc phải đóng vai một bác sĩ phẫu thuật chính, vậy thì liệu những người nhà bệnh nhân đến gây rối này có thật sự chỉ là NPC không?
Cô y tá bên cạnh tôi cố gắng gân cổ lên, át đi những tiếng ồn ào xung quanh để biện bạch cho tôi: “Bệnh nhân bị xuất huyết nội tạng, lúc xe cứu thương đến nơi, lượng máu đã mất hơn một nghìn năm trăm mililit rồi. Chúng tôi đã dùng tốc độ nhanh nhất để cứu chữa!”
“Kỹ thuật cầm máu bằng tay không của bác sĩ Thượng đây đứng top đầu cả nước đấy, nếu không có bác sĩ Thượng ở đó, thì đợi đến lúc đưa tới bệnh viện, lượng máu bệnh nhân mất sẽ vượt quá hai ngàn rưỡi mililit!”
“Vết thương của bệnh nhân quá nặng, chúng tôi đã cố gắng hết sức rồi!”
Theo lời cô y tá, tôi lại nhớ đến cảnh tượng mình vừa chứng kiến ban nãy. Vị bác sĩ quỳ xuống bên cạnh người bị thương, dùng tay không để cầm máu cho bệnh nhân. Trán anh ta ướt đẫm mồ hôi.
Cô y tá không nói dối, nhìn vào vết máu trên người nạn nhân, lượng máu mất đã gần hai nghìn mililit rồi. Nếu không phải vị bác sĩ này kịp thời có mặt, thì chỉ riêng việc xuất huyết ồ ạt cũng đủ để lấy mạng bệnh nhân rồi.
Nhưng người nhà bệnh nhân nào có muốn nghe những lời này.
Người cha hai mắt đỏ ngầu: “Tôi không quan tâm, chúng tôi đã đóng tiền rồi thì các người phải chữa khỏi cho con trai tôi! Giờ các người chữa chết con trai tôi thì phải đền con lại cho tôi!”
Người mẹ tiếp lời ngay: “Đúng! Con trai tôi nuôi bao nhiêu năm trời, nhà chỉ có độc một mụn con, còn trông mong nó sau này về già phụng dưỡng. Giờ người mất rồi, bệnh viện các người phải có trách nhiệm nuôi chúng tôi đến già, ít nhất cũng phải bồi thường năm triệu!”
“Đúng! Năm triệu!”
“Thiếu một xu cũng không được!”
Những người phía sau cũng hùa theo la hét. Những cặp mắt ánh lên vẻ tham lam không thể che giấu được. Bọn họ chẳng buồn nghe, cũng chẳng muốn nghe lời giải thích của cô y tá, có người còn ngồi bệt xuống đất, đập đùi khóc lóc om sòm với những người xung quanh: “Con nhà chúng tôi bị cái bệnh viện thất đức này hại chết rồi!”
“Mà chúng nó còn không muốn bồi thường!”
Có người chạy ra chặn hành lang, với tư thế một người giữ ải vạn người không qua, cản đường các nhân viên bảo an đang tiến đến.
Nhiều người hơn chen lấn tới, như sóng biển cuồn cuộn ập về phía tôi, không khí trở nên loãng dần, mang đến cảm giác thật ngột ngạt.
Thiếu oxy khiến cảm xúc của bọn họ càng thêm kích động. Chẳng biết ai là người ra tay trước, đập vào chiếc máy, rồi những người khác vốn còn e dè chuyện làm hỏng thiết bị sẽ phải bồi thường cũng theo đó mà chen lên, cố gắng tấn công tôi.
Con trai xương còn chưa lạnh, mà cha mẹ người thân đã tính trục lợi trên cái chết của con trai, kéo đến bệnh viện đòi tiền rồi.
Có kẻ bắt đầu dùng đến vũ khí, nào là gậy bóng chày cầm sẵn trong tay, nào là ghế đẩu ở bên cạnh. Thấy không đánh trúng tôi, có người liền tiện tay vơ lấy những thứ xung quanh ném về phía tôi. Ban đầu chỉ là vài cục giấy vo tròn, sau đó những thứ bị ném tới ngày một to hơn, lớn hơn.
Con người vốn có tính bầy đàn, rất dễ bị hoàn cảnh và cảm xúc tác động. Vì vậy, khi thấy một con dao phay bị ném về phía mình, tôi cũng không lấy gì làm lạ. Con dao đó ném đi vừa chuẩn vừa hiểm, lưỡi dao sắc lẻm, dưới ánh đèn trắng bệch của hành lang, nó lóe lên thứ ánh sáng lạnh lẽo.
Bị mắc kẹt trong không gian chật hẹp phía sau dàn máy móc, tôi không thể nào né được con dao. Hoặc là lĩnh một dao vào trán, hoặc là dùng tay để đỡ.
Nếu người đứng ở đây là bác sĩ Thượng ban đầu, anh ta chỉ có hai con đường: Một là mất mạng, hai là bị hủy hoại cả sự nghiệp bác sĩ của nửa đời còn lại. Nhưng người đứng đây là tôi. Tôi đưa tay ra, nhẹ nhàng bắt lấy con dao phay.
Và chính trong khoảnh khắc bắt được con dao, vô số ký ức ùa vào tâm trí tôi. Tôi thấy, “tôi” đã không thể tránh được con dao này, đành phải đưa tay ra đỡ. Lưỡi dao sắc bén cắt sâu vào lòng bàn tay, máu tuôn ra như suối. Một nhát dao, chặt đứt gân tay của “tôi”, cũng chặt đứt luôn cả giấc mộng làm bác sĩ của “tôi”.
Cơn thịnh nộ bao trùm lấy tôi.
【Tôi đã quỳ trên giường bệnh gần một tiếng đồng hồ để cầm máu bằng tay không!】
【Tôi đã đứng trên bàn mổ, tiến hành công tác cấp cứu ròng rã suốt năm tiếng đồng hồ!】
【Tôi đã dốc hết sức lực và y thuật của mình để kéo dài mạng sống cho cậu ta, để đảm bảo các cơ quan nội tạng của cậu ta vẫn còn hoạt động!】
【Nếu không có tôi, cậu ta đã chết từ lâu rồi!】
【Tại sao tôi lại phải đánh đổi cả nửa đời sau của mình cho một lũ trục lợi trên cái chết của chính con trai mình?!】
Vô số suy nghĩ dội vào tâm trí tôi, đây là những cảm xúc thuộc về “Bác sĩ Thượng”.
Cơn giận bùng lên, khuấy động dây thần kinh của tôi, thôi thúc tôi khai chiến với bọn họ.
Một giọng nói máy móc vang lên, điều kiện vượt ải cuối cùng cũng được tiết lộ—
【Người chơi hãy dốc toàn lực trốn thoát khỏi Bệnh Viện Ăn Thịt Người!】
Khi giọng nói máy móc vừa dứt, cuối cùng dàn thiết bị chắn trước mặt tôi cũng bị bọn họ hợp sức đập cho biến dạng. Bọn họ vươn dài tay, dùng tất cả những gì có thể vớ được xung quanh để ném về phía tôi.
Tôi nghiêng người, vận dụng khinh công để né tránh những vật vụn vặt đang lao về phía mình như mưa. Thế nhưng, cơ thể của đám người gây rối trước mặt lại bắt đầu vặn vẹo biến dạng. Miệng của bọn họ ngày càng ngoác rộng ra, không ngừng phát ra những tiếng ồn chói tai, chấn động đến mức đầu óc tôi ong ong.
Sức lực của bọn họ cũng ngày một lớn hơn, hai cánh tay cũng trở nên ngày càng cường tráng, chỉ cần vung tay một cái là có thể đập lõm một lỗ lớn trên thiết bị máy móc.
Cơ thể bọn họ bắt đầu méo mó, cuối cùng biến thành một đám sinh vật hình người kỳ dị có cái miệng khổng lồ và đôi tay vạm vỡ.
Tôi vừa né tránh các đòn tấn công của bọn chúng vừa nhớ lại tình hình lúc nãy, trong lúc dò xét bệnh viện trước đó, tôi đã đi khắp các hành lang phức tạp của bệnh viện này một lượt, cũng ghi nhớ tất cả các lối thoát hiểm ở đây.
Đối với tôi, việc trốn khỏi bệnh viện không phải là chuyện khó. Nhưng tôi vẫn chưa gặp được anh bạn bác sĩ của mình. Tôi không đi thẳng ra lối thoát, mà thay vào đó, tôi chạy về phía phòng phẫu thuật.
Trong vụ gây rối y tế này, vẫn còn một nhân vật quan trọng nhất chưa xuất hiện — Người con trai đã chết của cặp vợ chồng gây rối kia.
Đám quái vật điên cuồng đuổi theo sau lưng tôi, nhưng khi chạy đến gần khu vực phòng phẫu thuật, chúng lại đồng loạt dừng bước, giống như những con thú săn mồi yếu ớt vô tình lạc vào lãnh địa của mãnh thú, bị huyết khí của kẻ mạnh hơn trấn áp đến mức không dám tiến lên.
Phía trước có gì?
Khu vực trước phòng phẫu thuật yên tĩnh đến lạ thường, ánh đèn chập chờn lúc tỏ lúc mờ. Tôi thấy, trong dãy phòng phẫu thuật kia có một cánh cửa từ từ bị đẩy ra.
Một người bước ra.
Không, đó không phải là người, đó chỉ có thể miễn cưỡng gọi là hình người mà thôi. Đó là một người bị lột da, mạch máu và cơ bắp toàn thân đều phơi bày ra giữa không khí, trông như một mô hình cơ thể người được chế tác hoàn hảo.
Nó nhìn thấy tôi, rồi lao về phía tôi.
“Đau quá, đau quá! Trả da lại cho tao!”
“Đưa đây! Da của tao!”
Hết chương 265.
