Chương 265: Thật Sự Có Thần Thương Nghiệp Sao?

Chương 265: Thật Sự Có Thần Thương Nghiệp Sao?

 

Sau khi đã chốt xong phương án, Chu Khởi liền đi tìm Đường Thăng và Đường Tuyết Vân để bàn bạc kỹ hơn, vợ chồng Đường Thăng thì đương nhiên là tán thành cả hai tay rồi.

 

Phải là người từng sống ở đó thì mới thấm thía được môi trường sinh tồn tại căn cứ khắc nghiệt đến mức nào. Hơn một vạn con người chen chúc trong cái không gian chỉ vỏn vẹn hai vạn mét vuông, đấy là còn chưa kể phải chừa đất để canh tác và chỗ xử lý chất thải nữa chứ, cứ thử tưởng tượng mà xem, điều kiện sống tồi tệ ra sao. Đa phần mọi người mỗi ngày chỉ có thể ru rú trong mấy tòa nhà, muốn ra ngoài thì phải đi lệch giờ, chứ không thì đường xá đông đúc đến mức chẳng còn chỗ mà đặt chân.

 

Lúc giao dịch, rất nhiều người chẳng mặn mà gì với gạo lứt hay lúa mì, thực ra Đường Thăng cũng hiểu được, suy cho cùng thì hai loại lương thực này phải chế biến mới ăn được, đâu có tiện lợi như lương khô. Tuy bảo là bây giờ đã có màn chắn bảo vệ, có thể mở rộng ra bên ngoài rồi đấy, nhưng muốn khôi phục lại mức sống bình thường trong một sớm một chiều thì quả thực là khó khăn vô cùng.

 

Đã có điều kiện như thế này, thì việc chuyển những đối tượng dễ gặp rủi ro như thai phụ và người già đến Mái ấm Hoang Thành tương đối thoải mái hơn trước, âu cũng là một lựa chọn sáng suốt. Hơn nữa, bên Mái ấm Hoang Thành cũng đang rất cần những bác sĩ sản khoa và y tá có kinh nghiệm mà.

 

Chỉ có điều….

 

“Chắc là bọn họ chẳng chịu đi theo con đâu.” Đường Thăng trầm ngâm nói. Suy cho cùng thì đó là đi đến một nơi hoàn toàn xa lạ, đầy rẫy những điều chưa biết, trong khi căn cứ hiện tại cũng đã nhen nhóm chút hy vọng rồi, thế nên chắc đa phần mọi người sẽ không muốn, và cũng chẳng dám đánh cược đi theo Chu Khởi.

 

Chu Khởi nhún vai, thản nhiên đáp: “Vậy thì cứ đưa những ai tự nguyện đi theo chúng ta là được.”

 

Anh cũng chỉ có thể mang theo tối đa ba mươi người thôi, trong số hơn một vạn người kia, kiểu gì chẳng có người sẵn lòng rời đi để đánh cược một phen.

 

“Được rồi, thế con cứ liệt kê các điều kiện ra đây nhé.”

 

Vợ chồng Đường Thăng nhanh chóng rời đi, tìm gặp Mạc Trình Phi để thương lượng và tìm kiếm những ứng cử viên phù hợp.

 

Mạc Trình Phi biết Ô Nguyệt sắp đi, nhưng anh ta chẳng ngờ là anh còn định mang theo người đi cùng. Vốn cứ tưởng vị đại lão ấy sẽ mang theo mấy người đã thức tỉnh dị năng cơ, ai dè lúc nhìn thấy danh sách điều kiện, anh ta cũng đứng hình luôn. Sao toàn mang theo bà bầu với người già thế này? Ban đầu Mạc Trình Phi còn đang thấy tiếc đứt ruột, giờ thì nhẹ cả người. Mặc dù trong lòng vẫn còn chút lấn cấn, nhưng nể tình Đường Thăng đã đưa thù lao hậu hĩnh, anh ta cũng sảng khoái nhận lời ngay.

 

Ngay tối hôm đó, bọn họ đã tìm được 53 người. Tổng cộng có 21 thai phụ, trong đó có hai người mang theo người nhà, một là chồng của thai phụ, người kia là mẹ ruột. Trong số 30 người còn lại, có 5 nhân viên y tế chuyên khoa sản, cùng với 2 bà cụ từng làm nghề đỡ đẻ.

 

23 người kia thì toàn là các cụ ông cụ bà trên 60 tuổi cả. Trong số họ có thợ mộc, thợ hồ, công nhân nhà máy thép đã về hưu, rồi cả đầu bếp, tài xế, hộ nuôi trồng, thậm chí còn có cả hai vị bác sĩ Đông y tay nghề cao siêu nữa. Vì sợ tai vách mạch rừng, lúc tập hợp những người này lại, Mạc Trình Phi chẳng nói rõ tình hình cụ thể như thế nào. Chứ không thì cái căn cứ cả vạn người thế này, nhỡ ai cũng đòi đi theo Ô Nguyệt thì anh ta biết phải làm thế nào?

 

Cũng chính vì thế mà những người bị điểm danh gọi đến, mặt mũi ai nấy đều xám ngoét, có mấy người tinh thần yếu đuối còn không kìm được mà bật khóc nức nở, bọn họ cứ tưởng mình bị bỏ rơi rồi. Bởi suy cho cùng thì, hơn năm mươi người ở đây toàn là bà bầu với người già, tất cả đều thuộc nhóm đối tượng dễ bị coi là gánh nặng nhất trong thời tận thế này.

 

Lý Tố Cầm, người có khả năng quang hợp lúc trước cũng nằm trong số đó. Chồng của cô ấy là Lê Vũ cứ khăng khăng ở bên cạnh vợ, mặc dù anh ta chẳng đáp ứng đủ điều kiện đâu, nhưng cứ sống chết đòi đi theo, Mạc Trình Phi do dự một lát rồi cũng tặc lưỡi không đuổi anh ta đi nữa.

 

Bầu không khí bi quan ảm đạm bao trùm cả đoàn người, ngay lúc có người sắp không chịu nổi định mở miệng khóc lóc van xin thì…. Bọn họ nhìn thấy tấm biển hiệu của Tiệm tạp hóa Bình An chi nhánh số 13.

 

“Sao lại đông thế này?” Đường Thăng thấy số lượng người nhiều gấp đôi dự tính thì ngạc nhiên lắm.

 

“Người đủ điều kiện nhiều quá mà, thì cứ chọn lọc tinh hoa thôi.” Mạc Trình Phi cười hề hề, “Biết đâu lát nữa lại có người không muốn đi thì sao?”

 

Đường Thăng nhìn đám người mặt mày như đưa đám sau lưng anh ta, gật gù tỏ vẻ đã hiểu.

 

“Thôi, vào hết cả đi.”

 

Mạc Trình Phi cũng định lon ton đi theo vào, nhưng bị Đường Thăng cản lại: “Đội trưởng Mạc này, cậu ở lại giúp tôi giao dịch đi đã.”

 

“À à, được thôi.”

 

Mạc Trình Phi cũng chẳng còn cách nào khác, đành gật đầu, đưa mắt nhìn theo hơn năm mươi con người kia được Nữ Hiệp Quái Lực dẫn vào trong.

 

Lý Tố Cầm và Lê Vũ dìu đỡ lẫn nhau đi ở cuối hàng, trong lòng đã lờ mờ nhận ra có gì đó sai sai. Chẳng lẽ… căn cứ không định vứt bỏ bọn họ sao? Thế gom bọn họ lại đây để làm cái gì? Mọi người im lặng đi theo Đường Tuyết Vân lên sảnh lớn ở tầng hai. Ở đó, một bóng người khoác áo choàng đen đã đứng đợi sẵn từ bao giờ, người này thì bọn họ quen quá đi chứ, đó chính là — Ô Nguyệt!

 

Chu Khởi cũng chẳng vòng vo tam quốc làm gì, anh đi thẳng vào vấn đề luôn: “Tôi sắp sửa rời khỏi đây để đến một thế giới mới, gọi mọi người đến đây là muốn hỏi xem, có ai muốn đi cùng tôi không?”

 

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, cuối cùng vẫn là một ông lão run rẩy lên tiếng: “Không biết tại sao ngài Ô Nguyệt lại chọn chúng tôi? Mà cái thế giới mới kia…. rốt cuộc là nơi nào vậy?”

 

Chu Khởi không kìm được mà ném cho ông một ánh mắt tán thưởng — tất nhiên là cái nhìn đó đã bị mặt nạ che khuất mất rồi. Anh không trả lời ngay, mà hỏi ngược lại: “Chắc hẳn mọi người tò mò lắm, không biết vật tư của Thương hội Bình An từ đâu mà ra, đúng không?”

 

Quả đúng là như thế thật, Thương hội Bình An cứ liên tục lấy ra đủ loại thức ăn, còn miễn cưỡng nuôi sống cả vạn người không bị chết đói, cái kho dự trữ khổng lồ này không muốn gây chú ý cũng khó. Tất nhiên là mọi người cũng chỉ dám đoán già đoán non, cho rằng người của Thương hội Bình An chắc là đã thức tỉnh được một cái không gian siêu to khổng lồ từ trước tận thế, rồi vơ vét được mấy cái kho của nhà máy thực phẩm, nên mới trữ được lượng hàng khủng khiếp đến vậy.

 

Chẳng lẽ… không phải như vậy à?

 

“Thực ra thì, Thương hội Bình An trực thuộc Thương Thần Giáo, và tất cả số vật tư này đều là do Thần Thương Nghiệp vĩ đại ban tặng.”

 

“Còn về lý do tại sao lại chọn các vị ư?”

 

“Bởi vì tôn chỉ của Thương Thần Giáo chính là cứu người giúp đời, để tất cả những kẻ yếu thế nghèo khổ đều có thể dựa vào sức lao động của chính mình mà đổi lấy nước, thức ăn và chốn nương thân.”

 

“Trừ những thai phụ sức khỏe yếu ớt nhất ra, thì mỗi người trong số các vị ở đây đều sở hữu một tay nghề riêng, đủ tư cách để theo tôi đến thế giới mới.”

 

“Ở thế giới mới đó, các tín đồ của Thần Thương Nghiệp đã xây dựng nên một mái nhà chung cho nhân loại, đang rất cần những nhân tài như các vị đến để chung tay xây dựng.”

 

“Chuyện này không ép buộc, các vị có thể tự do lựa chọn đi hay ở.”

 

Nói xong một tràng, Chu Khởi im lặng chờ đợi. Còn đám đông ở dưới thì nghe xong mấy lời này, người thì ngơ ngác, kẻ thì kinh hoàng.

 

Thương Thần Giáo? Thần Thương Nghiệp? Bọn họ biết lai lịch của Thương hội Bình An chắc chắn không đơn giản, nhưng có nằm mơ cũng không ngờ tới sau lưng nó lại là một cái giáo phái? Cái này… cái này không phải là tà giáo đấy chứ?

 

Nhưng mà, nghĩ lại những gì Siêu Nhân Gối, Nữ Hiệp Quái Lực và cả Ô Nguyệt đã làm từ khi đến đây, mọi người dần dần bình tĩnh lại. Nếu không có Thương hội Bình An thì làm gì có cái căn cứ này, giờ bọn quái vật dị biến lại còn tiến hóa ra khả năng sinh sản nữa, không khéo bọn họ đã bị ký sinh biến đổi từ đời nào rồi.

 

Mạng là do người ta cứu, thì người ta có là tổ chức tôn giáo hay gì đi nữa cũng đã làm sao? Ở đất nước bọn họ vốn dĩ tự do tín ngưỡng mà, trước tận thế thiếu gì người tin Phật tin Đạo đâu. Huống hồ chi giờ đã là cái thời tận thế này rồi, miễn là giáo phái tốt, hành thiện tích đức, cứu khổ cứu nạn thì chẳng việc gì phải tẩy chay cả. Có điều….

 

“Cái thế giới mới này cụ thể là nằm ở đâu?” Ông lão lúc nãy lại cất tiếng hỏi.

 

“Là một thế giới khác do Thần Thương Nghiệp cai quản.” Chu Khởi bình thản đáp.

 

Mọi người lại bắt đầu thấy hoang mang, cái thế giới khác này không phải là kiểu Tây Phương Cực Lạc, phải chết rồi mới đến được đấy chứ?

 

“Thế giới đó cũng đang trải qua những ngày tận thế, nhưng tình hình khả quan hơn ở đây nhiều. Nơi đó đang trăm công nghìn việc cần làm, rất cần những nhân tài như các vị, và ở đó các vị cũng sẽ có được cuộc sống tốt đẹp hơn. Tuy nhiên…”

 

Chu Khởi ngừng một chút rồi nói tiếp: “Trong một khoảng thời gian rất dài sắp tới, các vị sẽ không thể quay lại đây được nữa.”

 

“Khoảng thời gian này có thể là một hai năm, cũng có thể là mười năm, hai mươi năm, mọi người phải chuẩn bị tâm lý cho kỹ.”

 

“Vậy nên cái thế giới mới này…. đừng bảo là hành tinh khác đấy nhé?” Có người trí tưởng tượng phong phú buột miệng hỏi.

 

Chu Khởi khựng lại một giây, rồi gật đầu: “Các vị cứ coi là như thế cũng được.”

 

Sau đó anh cũng chẳng giải thích gì thêm nữa.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

“Các vị có mười phút để suy nghĩ, ai muốn đi thì ở lại, không muốn đi thì cứ việc rời khỏi đây.” Anh đặt một chiếc đồng hồ báo thức lên bàn.

 

“Mười phút sau, khi đã quyết định thì không được hối hận.”

 

Không khí trong phòng lập tức trở nên căng thẳng tột độ, rất nhanh sau đó lại có người lấy hết can đảm hỏi: “Thưa ngài Ô Nguyệt, thế giới mới mà ngài nói…. có quái vật dị biến không?”

 

“Không có.” Chu Khởi lắc đầu.

 

Mắt mọi người sáng rực lên, nhất là mấy thai phụ. Không có quái vật dị biến, nghĩa là sẽ không bị ký sinh biến đổi, dù là đối với bản thân bọn họ hay đứa con trong bụng gì cũng đều là chuyện tốt cả. Hơn nữa, trong đoàn người đi cùng còn có cả bác sĩ sản khoa với bà đỡ nữa chứ. Nhìn kiểu gì cũng không giống như lôi bọn họ đi hiến tế…. hay là, cứ liều một phen xem sao?

 

Tất nhiên, trong số 21 thai phụ vẫn có người nhát gan, chưa đầy ba phút đã có năm người bỏ về, lác đác sau đó cũng có bảy tám cụ già rời đi. Mấy cụ này đều đã tóc bạc da mồi cả rồi, không phải bọn họ không muốn sống sung sướng, nhưng nghĩ đến cảnh có khi mười mấy hai mươi năm nữa mới được về…. bọn họ lại chùn bước. Lá rụng về cội, dù cái thế giới này đã nát bươm rồi, nhưng chẳng phải giờ cũng đã nhen nhóm lên một tia hy vọng mới rồi sao?

 

Cuối cùng thì mười phút cũng trôi qua, từ 53 người giờ còn lại 38 người.

 

Ngay lúc Chu Khởi chuẩn bị tuyên bố hết giờ, lại có một người hớt hải chạy từ ngoài vào. Đó là một ông lão, thấy Chu Khởi chưa ấn nút thì thở phào nhẹ nhõm. Vừa nãy ông đi ra đến cửa, thấy chẳng có ma nào thèm ngăn cản, mấy người đi cùng cũng ra khỏi Tiệm tạp hóa Bình An trót lọt, thế là ông đổi ý ngay tắp lự. Năm nay ông mới 61 tuổi, 20 năm nữa chắc vẫn còn sống nhăn, nhưng mà là được đi qua hành tinh khác đấy nhé… đời người mấy ai có được cơ hội như này đâu? Cách hành xử của Thương hội Bình An và Ô Nguyệt mấy ngày nay mọi người đều đã thấy cả rồi, không giống phường tà đạo lừa đảo, nên ông đã quyết định đánh cược một ván vào phút chót!

 

Kết quả cuối cùng, số người ở lại là 39.

 

Thú thật là con số này hơi vượt quá dự tính của Chu Khởi một chút, nhưng anh cũng chẳng đuổi chín người dôi ra kia về làm gì, dù sao thì…. Giờ họ cũng có tới hai cái Túi Trữ Linh cơ mà. Tính cả anh nữa là 40 người, dùng hai cái Túi Trữ Linh để chứa thì vẫn thoải mái chán.

 

Chu Khởi nhìn mọi người, không nhiều lời mà trực tiếp nói thẳng: “Vậy thì, mọi người ngồi xuống cả đi.”

 

Theo lệnh của anh, 39 người trong phòng đều ngoan ngoãn ngồi xuống, lúc đang định dỏng tai lên nghe xem vị đại lão Ô Nguyệt bí ẩn này nói gì tiếp, thì lại thấy anh lôi ra một cái hộp nhạc.

 

Cái hộp nhạc này là món đạo cụ mới mà Đường Vũ An rút thưởng được trong lúc Chu Khởi đi vắng. Khi Chu Khởi vặn dây cót, tiếng nhạc du dương êm dịu lập tức vang lên khắp căn phòng, rất nhanh sau đó, mọi người ai nấy đều gà gật buồn ngủ, cuối cùng thì nhắm mắt ngủ say sưa. Hộp nhạc này có lưu trữ nhiều bản nhạc khác nhau, bản ru ngủ này có thể khiến tất cả người nghe, trừ người kích hoạt, chìm vào giấc ngủ sâu mà không hay biết gì. So với thuốc mê thì cách này an toàn và hiệu quả hơn hẳn.

 

Chu Khởi hóa đá toàn bộ 39 người này, rồi thu vào trong Túi Trữ Linh, xong xuôi mới rời khỏi tầng hai xuống tầng một chào tạm biệt Đường Thăng, Đường Tuyết Vân và Đường Ngữ Hinh lần cuối.

 

“Chú Đường, dì Đường, cửa tiệm chi nhánh số 13 này nhờ cả vào hai người.”

 

“Con cứ yên tâm, dì với chú sẽ cố gắng cày cấp lên Level 25 thật nhanh, phấn đấu sớm ngày đoàn tụ với các con!”

 

“Tiểu An cũng phải tiếp tục trông cậy vào con đấy nhé!”

 

Nhìn ánh mắt tràn đầy tin tưởng của Đường Thăng, Chu Khởi tự nhiên thấy hơi chột dạ, anh khựng lại một chút rồi mới gật đầu dạ một tiếng. Sau đó anh chui vào Túi Trữ Linh, tự hóa đá rồi phong bế ngũ quan của mình lại.

 

Đường Tuyết Vân nhét cái Túi Trữ Linh vào trong Bình Phiêu Lưu, rồi đóng nút bần lại. Bà nhắm mắt, nhìn thấy Biển Mộng quen thuộc hiện ra trước mắt, liền vươn tay thả chiếc Bình Phiêu Lưu vào trong đó.

 

Đợi đến lúc tỉnh táo lại, bà lập tức báo tin cho Đường Vũ An.

 

Trên gác xép của Tiệm tạp hóa Bình An, Đường Vũ An đã đợi sẵn từ lâu, vừa nhận được tin nhắn là ấn nút gia tốc ngay lập tức. Nhìn ánh sáng nhấp nháy hiện lên bên cửa sổ, tim cậu đập thình thịch, vội vàng mở cửa sổ lấy cái Bình Phiêu Lưu lên. Cậu lôi hai cái Túi Trữ Linh ra, nhìn thấy bên trong chứa đầy tượng đá. Đường Vũ An liếc mắt cái là nhận ra ngay tượng của Chu Khởi, hốc mắt cậu đỏ hoe, vội vàng dùng tinh thần lực chuyển anh ra ngoài, rồi mừng rỡ ôm chầm lấy anh, miệng rối rít gọi: “Anh Tiểu Khởi, anh Tiểu Khởi, mau tỉnh lại đi anh!”

 

Dưới cái nhìn chăm chú của Đường Vũ An, lớp hóa đá trên người Chu Khởi dần dần tan biến. Đường Vũ An tháo mặt nạ của anh xuống, ngắm nhìn gương mặt điển trai thân thuộc ấy, cuối cùng nước mắt cũng không kìm được mà lăn dài trên má.

 

“Anh Tiểu Khởi, cuối cùng anh cũng về rồi!”

 

Chu Khởi áp hai tay lên má cậu, ngắm nhìn gương mặt cậu thật kỹ, rồi không kìm được mà xót xa, nói: “Gầy đi rồi này, có phải em không chịu ăn uống đàng hoàng không?”

 

“Có mà, em có ăn uống đầy đủ mà…”

 

Đường Vũ An sụt sịt mũi, thấy Chu Khởi dịu dàng lau nước mắt cho mình thì cái miệng cứ mếu máo không thôi.

 

“Anh Tiểu Khởi… em nhớ anh lắm.” Cậu ôm chầm lấy Chu Khởi, vùi mặt vào lòng anh.

 

Chu Khởi hít sâu một hơi, cũng vòng tay ôm chặt lấy cậu, tuy xa nhau chẳng bao lâu, nhưng anh cứ cảm giác như đã trôi qua cả một đời người vậy. Giờ thì, cuối cùng anh cũng đã về rồi.

 

“An An này…”

 

Ôm nhau một lúc, Chu Khởi bỗng nhiên lên tiếng, có một câu hỏi cứ luẩn quẩn trong lòng anh mãi.

 

Cái hôm anh đi ấy, sau khi anh hóa đá rồi thì An An… em ấy….

 

Thế nhưng, khi Đường Vũ An ngẩng đầu lên nhìn anh, chạm vào ánh mắt trong veo sáng ngời của cậu, Chu Khởi lại theo bản năng mà đánh trống lảng.

 

“Chúng ta mau đi sắp xếp chỗ cho mọi người trong Túi Trữ Linh đã.”

 

“Vâng!”

 

Đường Vũ An quệt nước mắt, anh Tiểu Khởi đã về bên cạnh cậu rồi, sau này hai người còn cả đống thời gian ở bên nhau, giờ thì cứ đi giả thần giả quỷ… à nhầm, đi làm việc chính cái đã. Cậu báo bình an cho ba mẹ xong xuôi, rồi cùng Chu Khởi rời khỏi tiệm tạp hóa, bước ra ngoài xe RV.

 

Chiếc xe RV đã được Đường Vũ An lái về từ trước, hiện giờ đang đậu trên con đường từ Lam Hải Trấn đi về phía núi Cự Phong. Sau khi hai người chuẩn bị xong xuôi, Chu Khởi phất tay một cái, 39 pho tượng đá đang ngồi ngay ngắn liền hiện ra trên mặt đường, anh lần lượt giải trừ trạng thái hóa đá cho từng người một. Sau đó anh quay lại đứng cạnh Đường Vũ An, lấy cái hộp nhạc kia ra lần nữa.

 

Chỉ nghe một tiếng “tinh” vang lên, 39 người đang ngồi bệt dưới đất đồng loạt tỉnh dậy. Bọn họ nhìn tuyết rơi trắng xóa phủ đầy ngoài đường lộ, nhìn khung cảnh lạ lẫm xung quanh, không nhịn được kinh hoàng trợn tròn mắt. Đây là cái chỗ nào vậy? Vừa nãy chẳng phải bọn họ vẫn còn đang ở chi nhánh số 13 của Tiệm tạp hóa Bình An à? Sao chớp mắt một cái đã đến đây rồi? Bọn họ cứ ngỡ mình đang nằm mơ, nhưng cơn gió lạnh buốt thấu xương lại nhắc nhở bọn họ rằng, đây chẳng phải là ảo giác đâu.

 

“Bộp bộp ——”

 

Chu Khởi vỗ tay mấy cái, thu hút sự chú ý của mọi người. Lúc này đám đông mới phát hiện ra ngoài khung cảnh lạ lẫm, trước mặt bọn họ còn có ba bóng người nữa. Cả ba đều khoác áo choàng giống hệt nhau, mặt đeo mặt nạ, đứng trước một chiếc xe RV khổng lồ. Vị đại lão Ô Nguyệt quen thuộc của bọn họ đang đứng bên trái một người.

 

Người kia đương nhiên là Đường Vũ An rồi, trên mặt cậu đã đeo chiếc mặt nạ Diệu Nhật, còn bên phía kia là người mặc áo choàng thứ ba. Đó là do robot đóng giả đấy, nó đang đeo mặt nạ Ngân Quang, cứ đứng im lìm ở đó. Khi mọi người nhìn sang, Đường Vũ An liền giơ cao hai tay, dõng dạc hô lớn: “Chào mừng các vị đến với thế giới mới! Các vị sẽ bắt đầu một cuộc đời mới tại nơi này!”

 

Dưới ánh mắt kinh hãi của mọi người, đôi bàn tay cậu tỏa ra thứ ánh sáng chói lòa.

 

“Hỡi Thần Thương Nghiệp vĩ đại, xin hãy ban phước lành cho những con chiên lạc lối này, để họ có được sức mạnh bước tới cuộc sống mới!”

 

Khi ánh sáng rực rỡ ấy bao trùm xuống, cả 39 con người ở đó đều cảm nhận được sự an yên chưa từng có. Lúc ánh sáng tan đi, bọn họ kinh ngạc phát hiện ra người ngợm mình ai nấy đều sạch sẽ tinh tươm, những vết thương cũ mắc phải trên đường chạy trốn cũng đã lành lặn cả rồi!

 

Người đeo mặt nạ màu vàng kim thu tay về, nói với bọn họ: “Lần đầu gặp mặt, ta là tín đồ trung thành nhất của Thần Thương Nghiệp — Diệu Nhật!”

 

Sau đó cậu phất tay một cái, từng tờ giấy có in hai chữ “Bình An” hiện ra giữa không trung, nhẹ nhàng bay tới rồi rơi chính xác vào tay từng người một. Tờ giấy này sờ vào thấy ấm áp lạ thường, chính nó đã mang lại hơi ấm cho bọn họ.

 

Đường Vũ An liếc nhìn bản đồ, rồi chỉ tay về phía cuối con đường, nói: “Đi đi, mái ấm của các vị ở phía trước, hãy bước tới đó trên chính đôi chân của mình, đi đến đó kiến tạo tương lai rạng rỡ của chính các vị đi!”

 

Mọi người ngơ ngác nhìn cảnh tượng diễn ra trước mắt, bị mấy thao tác của người đeo mặt nạ vàng này làm cho lóa cả mắt.

 

Chẳng…. chẳng lẽ có Thần Thương Nghiệp thật à?

 

Hết chương 265.

 

Chương 265: Thật Sự Có Thần Thương Nghiệp Sao?

Ngày đăng: 27 Tháng 2, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên