Chương 266: Một Đám Người Ngây Thơ
Ánh nắng mùa đông chói chang chiếu rọi lên ba người đeo mặt nạ khoác áo choàng đen, làm cho chiếc xe RV khổng lồ sau lưng họ cũng lấp lánh ánh kim. Cũng chẳng biết tại sao, mấy người phụ nữ mang thai và người già đang ngồi dưới đất bỗng dần dần quên đi nỗi sợ hãi. Mặc dù một giây trước bọn họ còn đang ở trong nhà, mở mắt ra cái đã ở cái nơi lạ hoắc lạnh lẽo này, nhưng cảm giác mà ba người mặc áo choàng này mang lại quả thực chẳng giống tà giáo chút nào.
“Đừng chần chừ nữa, mau lên đường đến ngôi nhà mới của các vị đi!”
Cuối cùng, dưới tiếng hối thúc của Diệu Nhật, mấy cụ già và mấy người phụ nữ mang thai mới dìu nhau đứng dậy. Bọn họ ngơ ngác nhìn nhau, vô thức tụm lại một chỗ, ánh mắt đổ dồn hết về phía Ô Nguyệt, ở cái chốn khỉ ho cò gáy này, cũng chỉ có ngài ấy là người quen thôi.
“Đi đi, sẽ có người đến đón các vị.”
Nghe thấy Ô Nguyệt lên tiếng, đám người này mới chịu bước đi về phía cuối con đường, cứ đi một bước lại ngoái đầu nhìn ba lần.
Mãi cho đến khi ba bóng người và chiếc xe RV to tướng kia biến mất khỏi tầm mắt như chưa từng tồn tại, mọi người mới hoang mang dừng bước.
“Ngài Ô Nguyệt?”
“Ngài Diệu Nhật… Diệu Nhật đại nhân?”
Bọn họ thử gọi với theo, nhưng chẳng còn ai đáp lời nữa, giữa chốn đồng không mông quạnh này, trả lời bọn họ chỉ có tiếng gió rít gào.
“Chỗ này thật sự là hành tinh khác à?” Một người phụ nữ mang thai đỏ hoe mắt hỏi.
“Thần Thương Nghiệp có thật à? Không phải lừa đảo đấy chứ?”
“Vết thương trên người tôi khỏi hẳn rồi này!”
“Từ hồi tận thế đến giờ tôi có được tắm rửa gì đâu, thế mà giờ người ngợm sạch bong, chẳng còn tí mùi nào nữa!”
“Cái này không phải là dị năng đấy chứ?”
“Dị năng gì mà chuyển phát một cái là đưa chúng ta đến tận đây được?”
Cô ấy vừa mở lời, những người khác cũng nhao nhao bàn tán xôn xao, tuy chuyện này quá đỗi khó tin, nhưng trong hoàn cảnh này, mọi người còn có thể túm tụm lại sưởi ấm cho nhau, như thế cũng bớt sợ phần nào.
“Thế giờ tính sao đây? Ở đây lạnh quá!”
Mặc dù Diệu Nhật đã cho bọn họ Tiền Bình An để sưởi ấm, nhưng tờ giấy bé tẹo này cũng chẳng đủ để làm ấm cả người được.
“Đi thôi, chẳng phải Ô Nguyệt đại nhân đã bảo rồi sao? Phía trước có người đón chúng ta mà.”
Một ông lão dẫn đầu đi về hướng mà Diệu Nhật đã chỉ, ông chính là người quay xe phút chót tên là Vệ Kiến Quốc, mọi người hay gọi ông là Lão Vệ. Ông bước đi trên con đường xi măng bằng phẳng, hít thở bầu không khí khô lạnh nhưng trong lành ở đây, chỉ cảm thấy chuyến đi này mình đã đánh cược đúng quá rồi! Từ sau khi tận thế ập đến, ông chưa bao giờ được ngửi bầu không khí nào trong trẻo thế này. Mấy con quái vật dị biến lúc nào cũng bốc mùi hôi thối nồng nặc, nhất là sau khi chết, chỉ cần dính tí dịch của bọn nó thôi là thối muốn xỉu. Bây giờ tuy đã lập được căn cứ, nhưng vật tư vẫn khan hiếm, mọi người làm gì có nước mà tắm rửa, lại thêm không có chỗ ở nên mọi người phải chen chúc với nhau.
Cái mùi đó… nói chung là khó đỡ lắm! Ở trong một môi trường tồi tệ như thế, chết cũng thấy ấm ức.
Dưới sự dẫn dắt của Lão Vệ, cuối cùng những người khác cũng lục tục đi theo sau ông, tất nhiên, những người dám nhận lời đi theo Ô Nguyệt đến thế giới mới này, bản thân bọn họ cũng chẳng thiếu máu liều. Thế nên cũng có người chọn đi ngược lại, đi về hướng khác, nhưng rất nhanh bọn họ đã đụng phải bức tường không khí….
Thực ra thì Đường Vũ An và Chu Khởi có đi đâu đâu, chỉ chuyển chế độ xe RV sang trạng thái “Đóng cửa” thôi mà. Do bị màn chắn bảo vệ chặn lại, ông lão kia không thể đi về hướng ngược lại được, trừ khi leo qua hàng rào ra ngoài. Nhưng mà vừa thò tay ra khỏi hàng rào, cảm nhận cái lạnh âm hai ba mươi độ bên ngoài, ông vội rụt tay lại ngay lập tức. Hết cách, ông đành phải quay đầu lủi thủi đi theo đoàn người.
Nhìn đám người cuối cùng cũng chịu đi về hướng Mái ấm Hoang Thành, Đường Vũ An lúc này đã tháo mặt nạ xuống, khẽ thở phào nhẹ nhõm một hơi. Cậu và Chu Khởi cởi bỏ trang bị, thu hồi robot, rồi cài đặt chế độ lái tự động cho xe RV, để nó tiếp tục chạy về hướng Pháo đài Viêm Long.
Sau đó hai người bật Ô Che Bóng lên, tiếp tục bay theo sau quan sát đám người này. Tuy nói là trong phạm vi màn chắn bảo vệ thì không lo bị sinh vật nguy hiểm tấn công, nhưng dù sao cái nhóm này trừ anh chàng Lê Vũ và mấy vị bác sĩ sản khoa ra, thì toàn là mấy người phụ nữ mang thai với người già cả. Đây là nhóm đối tượng nguy cơ cao, nhỡ xảy ra chuyện gì dọc đường thì hỏng bét.
Tốc độ di chuyển của bọn họ chậm rì, đi chưa được trăm mét thì tiếng bánh xe lăn trên đường nhựa đã vọng tới. Mọi người vội vàng dạt vào lề đường, nhìn thấy trên đầu chiếc xe buýt có dòng chữ “Tuyến Mái Ấm số 1”, ai nấy đều ngẩn ngơ.
Vẫn là Lê Vũ phản ứng nhanh, lao ngay ra giữa đường vẫy tay. Đây chắc là người mà Ô Nguyệt đại nhân bảo đến đón bọn họ đây mà?
Thụ Căn cũng đã nhìn thấy đám người này từ xa. Tuy bây giờ trên đường cũng có người đi lại rồi, nhưng kiểu tụ tập đông đúc thế này thì vẫn hiếm gặp lắm. Hơn nữa mắt ông ta tinh lắm, phát hiện ra ngay đám người này đa phần là bà bầu với người già. Tỉ lệ này hơi bị cao đấy, ông ta không muốn chú ý cũng khó, cộng thêm Lê Vũ đứng giữa đường chặn xe, chế độ lái tự động nhanh chóng cho xe buýt dừng lại.
Thụ Căn mở cửa xe, thò đầu ra hỏi: “Mọi người có muốn đi xe không?”
Chỉ cần người ở trên con đường này là sẽ chịu sự ràng buộc của quy tắc, không được cướp bóc trộm cắp, cũng không được làm hại người khác, thế nên Thụ Căn cứ thoải mái ban phát thiện chí với người lạ mà chẳng lo rước họa vào thân. Mà cái tổ hợp người già và bầu bí từ đâu chui ra này cũng mang lại cho Thụ Căn một cảm giác rất lạ.
“Cậu em, chào cậu nhé, cho hỏi cậu có quen Ô Nguyệt đại nhân không?”
Lần đầu tiên được gọi là cậu em, Thụ Căn thấy mới mẻ vô cùng, nhưng vừa nghe rõ lời đối phương nói, ông ta lập tức thẳng lưng lên ngay.
“Vừa nãy ông bảo là Ô Nguyệt đại nhân á?”
Nghe vậy, mọi người đều không giấu nổi nụ cười vui mừng.
“Cậu là người của… Ô Nguyệt đại nhân phái đến đón chúng tôi phải không?” Ông lão lúc nãy bắt chuyện với Thụ Căn, hỏi.
“Không phải, tôi có nhận được nhiệm vụ nào đâu!” Thụ Căn gãi đầu, rồi vội vàng tránh đường, “Mọi người lên xe nhanh đi, bên ngoài lạnh lắm, kẻo ốm đấy!”
“Cảm ơn cậu nhé, cậu em.”
Đám người lục tục lên xe, cảm nhận hơi ấm trong khoang xe, ai nấy đều thở phào khoan khoái. Đợi người cuối cùng ngồi yên vị, Thụ Căn đóng cửa xe lại, rồi quay đầu nhìn đám người lạ lùng này. Bọn họ đối xử với ông ta khách sáo lắm, nhưng không phải kiểu sợ sệt khúm núm, mà là một kiểu…. Lịch sự? Bất kể là người già, phụ nữ mang thai, hay mấy thanh niên trai tráng ít ỏi kia, người nào cũng vậy, lúc đi ngang qua ông ta đều nở nụ cười thiện ý. Kể cả ở Mái ấm Hoang Thành bây giờ, chuyện này cũng hiếm thấy lắm.
Vẻ mặt của đám người này như thể chưa từng bị cuộc đời vùi dập bao giờ, ít nhất thì theo Thụ Căn thấy là như vậy. Ông ta gãi đầu, cảm thấy hơi bị hiếm có khó tìm, rồi ngồi xuống ghế lái, xe buýt tiếp tục lăn bánh…. Ở chế độ thông minh, lộ trình xe buýt là cố định, ông ta phải đi đến Lam Hải Trấn trước, rồi quay lại núi Cự Phong, cuối cùng mới về Mái ấm Hoang Thành.
“Đây là xe thông minh công nghệ cao của người ngoài hành tinh hả? Xịn sò ghê!”
Người ngoài hành tinh? Là cái quái gì thế? Thụ Căn khó hiểu nhìn đám người này, ông ta không nhịn được bèn hỏi: “Mọi người từ trong pháo đài ra à? Lúc nãy mọi người bảo Ô Nguyệt đại nhân cho người đến đón là có ý gì?”
Từ trong pháo đài đi ra? Ý là sao?
“Ô Nguyệt đại nhân đưa chúng tôi đến đây, bảo là chúng tôi có thể sống và làm việc ở mái ấm tại thế giới mới….”
“À à, mọi người muốn đến Mái ấm Hoang Thành hả! Sao không nói sớm.” Thụ Căn bảo, “Giờ chúng ta đi Lam Hải Trấn trước, rồi mới về Mái ấm!”
Sau đó, ông ta nhìn thấy tin nhắn mới nhảy lên trong kênh cửa hàng.
【Bảng tin (Kênh Cửa Hàng).】
【Đông Thổ Đại Đường】: Ông ơi, cháu vừa nhận được một nhiệm vụ, bảo là có một nhóm người phụ nữ mang thai và người già sắp đến Mái ấm chúng ta, nhờ mọi người sắp xếp ổn thỏa cho bọn họ nhé. @Trường Thanh
【Trường Thanh】: Khi nào? Bao nhiêu người?
【Thương Nhận】: Tôi đón được bọn họ rồi! Tổng cộng 39 người!
Thụ Căn vội vàng trả lời trong kênh trò chuyện.
【Thương Nhận】: Tôi gặp bọn họ trên đường đi đến Lam Hải Trấn, hình như là do Ô Nguyệt đại nhân đưa đến đấy.
【Thương Nhận】: Có 16 người phụ nữ mang thai, 19 người già, còn lại bốn người không già không trẻ cũng chẳng bầu bí gì.
【Thủy Trung Ngư】: Ô Nguyệt đại nhân? Ở đâu? Ngài ấy ở đâu?
【Trường Thanh】: Mấy người này từng gặp Ô Nguyệt đại nhân à?
【Thương Nhận】: Để tôi hỏi xem sao.
Thụ Căn quay lại nhìn ông lão lúc nãy bắt chuyện với mình, hỏi dò: “Cụ ơi, cụ bảo là Ô Nguyệt đại nhân đưa mọi người đến, nghĩa là mọi người đã gặp ngài ấy rồi à?”
Ông lão gật đầu: “Không chỉ Ô Nguyệt đại nhân đâu, còn có cả Diệu Nhật đại nhân nữa.”
“Đúng rồi! Còn một người đeo mặt nạ bạc nữa cơ.” Người phụ nữ trẻ mang thai ngồi sau lưng ông nói thêm.
Thụ Căn hít vào một hơi khí lạnh, “Mọi người gặp cả Diệu Nhật đại nhân và Ngân Quang đại nhân luôn rồi á?”
“Đúng thế, Diệu Nhật đại nhân không chỉ ban phước cho chúng tôi, mà còn cho cái này nữa!” Người phụ nữ trẻ lấy ra một tờ Tiền Bình An, “Cái này ở bên ngoài thì ấm, giờ vào đây lại mát lạnh rồi.”
“À, đây là Tiền Bình An, mệnh giá 10 đồng.” Thụ Căn giải thích, “Nó có tác dụng điều hòa nhiệt độ đấy, ngoài lạnh thì ấm, trong xe nóng thì mát.”
“Cái này mà là tiền á?”
“Đúng rồi, cầm cái này, miễn là ở các khu định cư trên con đường này thì đều mua được đồ.”
Thụ Căn làm một công đôi việc, vừa trả lời vừa tung tin động trời này lên kênh chat.
【Bàn Thạch】: Ba vị Thần sứ đại nhân xuất hiện cùng lúc luôn kìa!
【Ánh Nhật Hà】: Để chị đi sắp xếp chỗ ở cho bọn họ, những người phụ nữ mang thai và người già có cần tách riêng ra không? @Đông Thổ Đại Đường, @Trường Thanh
【Đông Thổ Đại Đường】: Cứ sắp xếp theo cách cũ là được rồi chị.
【Đông Thổ Đại Đường】: Xem mô tả nhiệm vụ thì hình như bọn họ đều có tài năng đặc biệt đấy.
【Trường Thanh】: Là tài năng, chứ không phải dị năng à?
【Đông Thổ Đại Đường】: Mô tả viết thế mà, không biết có dị năng không nữa.
【Trường Thanh】: Ừm, Thụ Căn, ông cứ đưa người về trước đi.
【Thương Nhận】: Rõ!
Lúc này, người phụ nữ trẻ kia lại hỏi: “Vẫn chưa biết xưng hô với anh thế nào nhỉ?”
“Tôi tên là Thụ Căn!”
“Chào anh, tôi tên là Lý Tố Cầm.”
Lý Tố Cầm mỉm cười tự giới thiệu, rồi chỉ vào người đàn ông bên cạnh, “Đây là chồng tôi, anh ấy tên Lê Vũ.”
Thụ Căn gật đầu, “Tên hai người nghe hay đấy.”
Tuy tên thật của ông ta nghe chẳng ra sao, nhưng được cái danh hiệu thì oách xà lách luôn!
Ông ta thầm đắc ý trong bụng, rồi nghe Lý Tố Cầm hỏi tiếp: “Cho hỏi, anh cũng là người của Thương Thần Giáo à?”
“Đúng vậy.” Thụ Căn gật đầu, “Các khu định cư trên con đường này đều thuộc về Thương Thần Giáo cả, nhưng người thực sự được Thần Thương Nghiệp tiếp nhận, làm việc cho Thương Thần Giáo như các sứ đồ thì ít lắm.”
“Ô Nguyệt đại nhân cũng là sứ đồ sao?” Lý Tố Cầm thắc mắc.
Thụ Căn lắc đầu, “Ba vị Diệu Nhật đại nhân, Ngân Quang đại nhân và Ô Nguyệt đại nhân đều là Thần sứ, là những người thực sự có thể giao tiếp với thần linh, là những người tôn quý nhất trong Thương Thần Giáo, chỉ đứng sau mỗi Thần Thương Nghiệp thôi!”
“Ba vị ấy ở trong Thương Thần Giáo chúng tôi có một danh xưng đặc biệt lắm.”
Mọi người trong xe nghe mà trố mắt nhìn nhau, không ngờ thân phận của Ô Nguyệt đại nhân lại cao quý đến thế!
Lý Tố Cầm hỏi tới: “Danh xưng đặc biệt gì vậy?”
“Thương Nhân Thần Bí!”
Mắt Thụ Căn sáng rực lên khi nói ra mấy từ này. Mấy lời ông ta nói cũng chẳng phải bí mật gì, kể cho bọn họ nghe cũng chả sao. Mặc dù cái danh xưng này nghe cũng… không oai phong lẫm liệt cho lắm, nhưng mọi người vẫn rất nể nang mà bày ra vẻ mặt vỡ lẽ và tán thán.
“Ra là vậy, cảm ơn anh đã cho chúng tôi biết nhé.”
Nhờ những câu chuyện qua lại, bầu không khí trong xe cứ thế mà rôm rả hẳn lên, tâm trạng mọi người cũng thả lỏng hơn nhiều. Dù sao thì mới ở tận thế có mấy tháng, lại có Đội Tự Vệ giúp đỡ, nếu không phải về sau suýt xảy ra vụ “ăn người”, thì không khí trong Đội Tự Vệ cũng ổn áp lắm. Thế nên sau khi trút bỏ gánh nặng, lại có hy vọng mới về tương lai, trong xe nhanh chóng vang lên tiếng cười nói vui vẻ.
Thụ Căn quan sát đám người này, càng nhìn càng thấy lạ. Nhưng nhìn chung là ông ta thích, mấy người này vừa hòa nhã nhiệt tình, nói chuyện lại dễ nghe, làm ông ta thấy ấm cả lòng, miệng cũng vô thức toe toét cười theo.
Đường Vũ An và Chu Khởi ngồi trên nóc xe cũng cảm thấy nhẹ nhõm hẳn, họ có cảm giác như được quay trở về quá khứ vậy, đây mới là cái dáng vẻ quen thuộc giữa người với người mà họ từng biết chứ!
Có lẽ 39 con người đến từ cùng một thế giới với họ này, không chỉ mang tài năng và tri thức đến thay đổi Mái ấm Hoang Thành, mà không chừng còn thổi vào đó một luồng sinh khí mới mẻ nữa?
“Anh Tiểu Khởi, thế giới của chúng ta thực sự biến thành tận thế rồi à?” Đường Vũ An hỏi, vì chưa tận mắt chứng kiến nên cậu vẫn thấy khó tin lắm.
Chu Khởi im lặng một lát rồi gật đầu.
“Ít nhất thì chúng ta cũng cứu được một phần, giữ lại được chút lửa.” Anh nói, “Chỉ cần con người còn sống, thì dù là đống hoang tàn cũng có thể xây dựng lại được.”
Giống như những gì họ đang làm ở thế giới này vậy.
“Vâng!”
Đường Vũ An gật đầu chắc nịch: “Chúng ta cố gắng buôn bán, cày cấp, tranh thủ hỗ trợ ba mẹ nhiều hơn nữa!”
“Nghe ba mẹ bảo là bên kia sông đối diện thị trấn có một cái trại tị nạn, em đang tính xem có nên thả dù tiếp tế cho bọn họ không?”
Trong danh mục phương tiện giao thông có cả thiết bị bay, giờ Đường Thăng và Đường Tuyết Vân đã là nhân viên rồi, có thể trực tiếp đổi để sử dụng.
Chu Khởi gật đầu tán thành, cầu lớn bắc sang bờ bên kia bị đánh sập rồi, dù cho những người sống sót trong trại tị nạn có tiêu diệt được quái vật dị biến thì cũng phải đối mặt với vấn đề thiếu lương thực. Cứ đà này thì bọn họ cũng chẳng cầm cự được bao lâu, thả dù tiếp tế đúng là một cách hay.
Nghĩ là làm, hai người nhắn tin ngay cho Đường Thăng và Đường Tuyết Vân. Đường Vũ An còn lập hẳn một kênh riêng kéo họ vào, thế này nói chuyện tiện hơn hẳn.
【Siêu Nhân Gối】: Các con nói có lý đấy, ba sẽ sắp xếp ngay!
【Nữ Hiệp Quái Lực】: Cũng chẳng biết bên kia tình hình thế nào, giá mà liên lạc được với người bên đó thì tốt quá…
【Siêu Nhân Gối】: Lúc thả dù tiếp tế, mình qua đó ngó nghiêng xem sao? Liệu ba có thể sang đó mở chi nhánh không nhỉ?
Đường Vũ An xem cấp bậc của ba mình, thấy ông đã cày lên Level 18 rồi.
【Đông Thổ Đại Đường】: Phải lên Level 21 mới mở được màn chắn bảo vệ đó ba.
【Siêu Nhân Gối】: Nhanh thôi mà.
【Siêu Nhân Gối】: À đúng rồi con trai, bên các con có cần thìa với bát inox không?
【Đông Thổ Đại Đường】: Dạ cần lắm chứ, sao thế ba?
【Siêu Nhân Gối】: Không có gì, Đội Tự Vệ tìm được kho của một nhà máy đồ inox ấy mà.
Đúng vậy, tuy trước khi đi Chu Khởi có bảo Mạc Trình Phi nghĩ xem nên xây dựng ngành nghề trụ cột gì, chứ “nhặt rác” mãi đâu phải kế lâu dài. Cơ mà người của Mạc Trình Phi lại “nhặt” được một cái nhà máy đồ inox, bên trong còn tồn kho mấy trăm tấn, lại cứu cánh cho bọn họ một phen. Thế nên Đường Thăng mới tự tin mình sẽ lên được Level 21 trong thời gian ngắn như vậy.
Đường Vũ An cũng phải trầm trồ, bảo ông cứ tống hết vào Container Siêu Tải rồi chuyển qua đây, dù không dùng đến thì cứ vứt vào kho mà tích trữ!
Trong lúc họ mải mê bàn bạc, xe buýt cũng đã chạy đến Mái ấm Hoang Thành từ lúc nào.
Ông Lý dẫn người đứng đợi ở cổng, vừa nhìn thấy mấy ông bà già với phụ nữ mang thai bước xuống xe, ông đã cảm thấy có gì đó khang khác rồi. Trong phút chốc, cứ ngỡ như đã quay lại thế giới trước khi thảm họa ập đến vậy.
“Chào ông, ông chính là ông Lý phải không?” Một ông lão râu tóc bạc phơ nhưng tinh thần quắc thước bước tới, cười tươi rói chìa tay ra với ông. Mọi người đứng cạnh ông Lý đều ngơ ngác nhìn nhau, chẳng hiểu sao ông già này tự nhiên lại chìa tay ra làm gì. Chỉ có ông Lý là ngập ngừng đưa tay phải ra, rồi bị ông lão kia nắm chặt lấy bằng cả hai tay.
“Sau này mong ông giúp đỡ nhiều nhé!”
Ông Lý có chút không quen rút tay về, nhìn nụ cười hòa nhã của đối phương, ông cũng chẳng nỡ làm mặt lạnh.
“Vào đi, chỗ ở đã sắp xếp xong xuôi cả rồi.”
“Vâng vâng, quý hóa quá, cảm ơn ông nhiều nhé!”
Ông Lý nhìn những người khác cũng cười hớn hở, chẳng hề có chút cảnh giác hay sợ hãi nào như đám công nhân lần đầu tiên từ trên núi Cự Phong đến, vẻ mặt những người đó lúc nào cũng cảnh giác và sợ sệt, ông không nhịn được mà nhíu mày.
Ô Nguyệt kiếm đâu ra một đám người ngây thơ thế này nhỉ? Ông lắc đầu, định bụng sau này sẽ tìm hiểu kỹ càng hơn, rồi dẫn mọi người vào trong Mái ấm Hoang Thành.
Thấy bọn họ bàn giao xong xuôi trót lọt, Đường Vũ An và Chu Khởi đang nấp trong bóng tối cũng lặng lẽ rời đi.
So với một tháng trước, hàng cây Lam Hồ trong khuôn viên đã xum xuê hơn hẳn, nhìn xanh mướt rất mát mắt, những chiếc lá xanh biếc lấp lánh như ngọc dưới ánh mặt trời, trông vô cùng mộng mơ. Hai người che ô đi dưới tán cây, Đường Vũ An kể cho Chu Khởi nghe về những thay đổi của Mái ấm, và cả những việc cậu đã làm trong thời gian qua. Chu Khởi im lặng lắng nghe cậu nói, ánh mắt vẫn dán chặt lên gương mặt rạng rỡ của cậu, chỉ cảm thấy nghe bao nhiêu cũng không đủ, ngắm bao nhiêu cũng chẳng chán.
Chẳng biết tự lúc nào, hai người họ đã đi đến một góc khuất vắng vẻ. Đường Vũ An bỗng dưng im bặt, cậu trợn tròn mắt nhìn về phía trước, chắc là quên béng mất có Ô Che Bóng, nên vội vàng kéo tuột Chu Khởi nấp ra sau một gốc cây Lam Hồ, hai người một ô thò đầu ra khỏi gốc cây nhìn lén.
Chỉ thấy dưới tán cây cách đó không xa, một bóng người đang ngồi trên xe lăn, mái tóc dài màu xanh đen xõa trên vai. Mặc Ngọc thì ngồi trên xe lăn, còn Ngải Lục thì đang ngồi xổm trước mặt anh ta. Chỉ thấy chàng thanh niên tóc xanh kia nâng hai tay lên ôm lấy khuôn mặt của Ngải Lục, rồi cúi đầu xuống, cẩn thận từng chút một… hôn lên môi cậu ta.
Hết chương 266.
