Chương 266: Phó Bản Vô Hạn Đang Khởi Động (Phần 8)

Chương 266: Phó Bản Vô Hạn Đang Khởi Động (Phần 8)

 

Tốc độ di chuyển của con quái vật bị lột da đó không nhanh, nhưng khi nó đến gần, da trên người tôi lại có cảm giác như bị chạm vào. Nếu năng lượng của tôi yếu hơn một chút, chắc chắn tôi sẽ cảm thấy đau đớn như bị kim châm.

 

“Đưa da của mày cho tao! Đưa da của mày cho tao!”

 

Nó điên cuồng lao về phía tôi.

 

Nhưng mà, ngay khoảnh khắc sắp chạm vào tôi, nó đột nhiên biến mất.

 

Hành lang vốn tĩnh lặng bỗng trở nên ồn ào náo nhiệt. Y tá đẩy xe dụng cụ, bánh xe lăn trên sàn nhà, bệnh nhân trò chuyện với nhau, người mẹ ôm con dỗ dành. Cứ như thể tôi từ một thế giới kinh dị đột ngột quay trở về thế giới bình thường vậy.

 

Ngay cả đám người gây rối sau lưng tôi, bọn chúng cũng thoát khỏi hình dạng quái vật, biến trở lại thành người. Như thể vụ náo loạn ban nãy chưa hề tồn tại.

 

Một thanh niên đi lướt qua người tôi. Cậu ta toát ra khí chất cao quý, đường nét trên gương mặt cực kỳ ưu tú, chỉ có điều, đôi môi cậu ta trắng bệch, khuôn mặt phủ một vẻ ốm yếu bệnh tật.

 

Ánh mắt cậu ta lướt qua tôi, mang theo một chút mỉa mai và thiếu kiên nhẫn. Cậu ta hất cằm về phía đám người kia, một người ăn mặc như quản gia bên cạnh liền đi về phía bọn họ.

 

Cặp vợ chồng bệnh nhân kia vừa thấy họ liền đột nhiên bình tĩnh trở lại, bộ dạng hung hăng ban nãy hoàn toàn biến mất, trông bọn họ lúc này chẳng khác nào chim cút gặp phải thiên địch.

 

Người quản gia gật đầu với bọn họ, mỉm cười nói: “Bệnh viện này là sản nghiệp dưới danh nghĩa của thiếu gia nhà chúng tôi, xin hỏi quý vị đã gặp phải phiền phức gì à?”

 

Cặp vợ chồng đầu sỏ liếc mắt nhìn nhau, cố lấy thêm can đảm, rồi người chồng bước ra.

 

“Con trai chúng tôi bị chữa chết trong bệnh viện của các người, chúng tôi chỉ muốn lấy lại những gì thuộc về mình thôi, con trai chúng tôi nuôi nấng bao nhiêu năm…”

 

Người chồng vốn đang hùng hồn lý lẽ, đối mặt với vẻ mặt như cười như không của người quản gia, giọng nói dần nhỏ đi, như thể đang chột dạ.

 

Tôi nhìn bọn họ, vẻ mặt đăm chiêu.

 

Lúc này, vị trí hai người bọn họ đang đứng vừa hay nằm ngay ranh giới giữa hành lang khu phẫu thuật và hành lang bên ngoài.

 

Ở thế giới bình thường, đám người gây rối này sợ hãi những kẻ quyền quý kia. Ở thế giới kinh dị, đám quái vật gây rối kia lại sợ hãi con quái vật bị lột da. Quái vật gây rối là do người nhà bệnh nhân gây rối biến thành. Vậy điều đó có nghĩa là, con quái vật lột da kia và chàng thanh niên ốm yếu trước mặt có mối liên hệ nào đó chăng?

 

Ánh đèn lại bắt đầu chập chờn.

 

Trong khoảnh khắc đèn tắt rồi sáng lại, mọi âm thanh trên hành lang đều biến mất, tôi lại quay về thế giới quái vật kia. Họa vô đơn chí, cánh cửa phòng phẫu thuật thứ hai cũng mở ra. Người từ bên trong bước ra toàn thân trắng bệch, như thể máu trong người đã bị rút cạn sạch. Tư thế đi của nó vô cùng kỳ dị, hai cánh tay gập ngược ra sau theo một góc không tưởng, giống như bị người ta đập nát xương cốt rồi vậy.

 

Tôi để ý thấy sau tai người đó có hai vết cắt, điều này khiến tôi bất giác nghĩ đến điển tích về “Dê hai chân”.

 

Người ta đồn rằng, vào thời đói kém, những người yếu ớt sẽ trở thành món thịt hiếm để lấp đầy dạ dày. Để khử mùi tanh của thịt người, bọn chúng đã treo ngược nạn nhân lên cây, rồi rạch hai đường sau tai, ngay chỗ động mạch, để máu chảy ra từ đó. Làm như vậy, máu trong người sẽ chảy ra rất sạch, mùi tanh vốn có của con người cũng sẽ được khử đi gần hết.

 

Người bị rút cạn máu treo ngược trên cây trông rất giống một con dê bị lột da, vì vậy, những người bị dùng làm thức ăn còn được gọi là “Dê hai chân”.

 

Những cánh cửa phòng phẫu thuật lần lượt mở ra, từ bên trong bước ra đủ loại quái vật khác nhau. Một con có hai hốc mắt là hai cái lỗ đen ngòm, không ngừng chảy ra những giọt huyết lệ. Một con có trái tim phơi bày ra bên ngoài, mà trái tim đó lại có màu đen. Một con có lồng ngực bị mổ phanh ra hoàn toàn, lá gan lộ ra bên ngoài có dấu hiệu bệnh biến. Một con có hai vết sẹo sau lưng, hai quả thận đã biến mất.

 

Nhìn bộ dạng của chúng, thay vì nói là quái vật, nói bọn chúng giống những người đã phải chịu đủ mọi cực hình thì đúng hơn.

 

Việc những con quái vật có hình dạng như thế này xuất hiện trong bệnh viện có chút kỳ lạ. Bệnh viện này thực sự là một bệnh viện thất đức sao?

 

Trên đường đi, tôi thấy có bệnh nhân dúi phong bì cho bác sĩ. Đó không phải là trường hợp cá biệt. Trước phẫu thuật phải đưa phong bì cho bác sĩ mổ chính, gọi là phong bì phẫu thuật. Sau phẫu thuật phải đưa phong bì cho y tá, gọi là phong bì chăm sóc. Nếu việc đưa phong bì đã trở thành một quy tắc ngầm được mọi người mặc nhiên tuân theo, vậy thì những bệnh nhân không đưa phong bì liệu có thực sự được cứu chữa tử tế không?

 

Tôi đứng yên tại chỗ không động đậy. Tốc độ di chuyển của mấy con quái vật này đều không nhanh, cho phép tôi nhìn rõ biểu cảm của chúng — cảm xúc cầu xin và phẫn nộ đan xen.

 

“Khát quá, máu của tôi đâu rồi?”

 

“Sao tôi không nhìn thấy gì cả.”

 

“Trái tim tôi, trái tim tôi không phải màu đen!”

 

“Thận của tôi biến mất rồi, quả thận tôi vừa mới thay đâu?”

 

“Đưa gan của mày cho tao, tao không muốn chết!”

 

Chúng tiến lại gần tôi, nhìn thấy cơ thể khỏe mạnh của tôi, ánh mắt lộ vẻ tham lam. Chúng muốn moi nội tạng của tôi ra để lắp vào người chúng.

 

Né tránh chúng không phải là chuyện khó, nhưng vấn đề là nên né đi đâu.

 

Rốt cuộc thì anh bạn bác sĩ của tôi đang ở đâu?

 

Tôi nhảy lùi một bước lớn, đứng trên hàng ghế chờ ở hành lang bệnh viện. Tầm nhìn cao hơn cho phép tôi lướt qua đỉnh đầu của mấy con quái vật này, rồi nhìn về phía những phòng phẫu thuật mà chúng bước ra.

 

Một.

 

Hai.

 

Ba.

 

Bốn.

 

Năm.

 

Sáu.

 

Sáu con quái vật, sáu phòng phẫu thuật.

 

Đó chính là sáu phòng phẫu thuật đã tiến hành mổ cùng lúc với ca của Bác sĩ Thượng.

 

Cảm giác kỳ quái lại ập đến.

 

Tiến hành bảy ca phẫu thuật cùng một lúc?

 

Thời gian bắt đầu hoàn toàn giống nhau?

 

Bệnh nhân đã chết và những con quái vật thân thể khiếm khuyết.

 

Trong thâm tâm, tôi lờ mờ nghĩ đến một khả năng.

 

Tôi tung người nhảy lên, lướt qua đầu đám quái vật, lao về phía phòng phẫu thuật ở chính giữa.

 

Đó chính là phòng phẫu thuật nơi bệnh nhân đã chết, bệnh nhân mà Bác sĩ Thượng đã từng dùng tay không cầm máu để cấp cứu.

 

Đám quái vật như bị đột ngột kích động, tốc độ của chúng bỗng nhiên tăng vọt, điên cuồng chạy về phía tôi. Nhưng tốc độ của chúng vẫn còn kém tôi một chút.

 

Ngay khoảnh khắc tôi bước vào phòng phẫu thuật, chúng đồng loạt khựng lại, trên những khuôn mặt đã không còn rõ hình người lộ ra vẻ sợ hãi kỳ lạ.

 

Phỏng đoán trong lòng tôi đã được chứng thực.

 

Tôi quay người nhìn về phía bàn mổ.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Trên bàn mổ có một người đang nằm.

 

Nhưng trông đã gần như không thể gọi là một con người được nữa.

 

Lồng ngực và khoang bụng của anh ta cứ thế mở toang, phơi bày hết nội tạng bên trong ra ngoài.

 

Tim, gan, hai quả thận của anh ta đều đã biến mất.

 

Anh ta nhắm nghiền mắt, cơ thể trắng bệch khác thường.

 

Không biết là do cảm nhận được sự có mặt của tôi, hay cảm nhận được náo động của đám quái vật bên ngoài, mà anh ta khẽ động đậy, rồi từ từ mở mắt ra.

 

Trong hốc mắt, đôi con ngươi của anh ta trắng đục.

 

Anh ta nhếch miệng, mỉm cười.

 

“Bác sĩ Thượng, ngài đến rồi.”

 

“Tôi lạnh quá, đầu tôi nặng trĩu.”

 

“Có phải tôi sắp chết rồi không?”

 

Lồng ngực và khoang bụng của anh ta vẫn mở toang, nội tạng thiếu hụt, dù nhìn thế nào đi nữa cũng không thể sống nổi. Thế nhưng trong mắt anh ta lại đan xen cả hy vọng lẫn tuyệt vọng, anh ta hỏi tôi hết lần này đến lần khác.

 

“Có phải tôi sắp chết rồi không?”

 

“Có phải tôi sắp chết rồi không?”

 

Khi anh ta không ngừng lặp lại câu nói này, không gian xung quanh bắt đầu vặn vẹo.

 

Cách mấy lớp cửa, tôi nghe thấy tiếng la hét chói tai vô cùng kinh hãi của đám quái vật bên ngoài. Cùng với tiếng la hét của chúng là những tiếng nuốt nước bọt nhầy nhụa, nặng nề.

 

Như thể có thứ gì đó đang nhai nuốt.

 

“Tôi không cam tâm.”

 

“Tôi không muốn chết.”

 

Người trước mặt giống như một lỗ đen, muốn nuốt chửng mọi thứ.

 

Cơ thể anh ta đột nhiên trở lại hình dạng như lúc tôi gặp lần đầu.

 

Khi đó, nội tạng của anh ta vẫn còn nguyên vẹn, nằm trên giường bệnh, toàn thân đẫm máu.

 

Máu vẫn không ngừng tuôn ra từ cơ thể anh ta.

 

Máu chảy ra, sắc mặt anh ta ngày càng trắng bệch.

 

Dường như sinh mệnh của cả bệnh viện đã kết nối với anh ta. Khi cơ thể anh ta suy tàn từng chút một, cả bệnh viện cũng dần dần sụp đổ. Cái chết của anh ta tượng trưng cho sự hủy diệt của toàn bộ bệnh viện.

 

Phải ngăn cản anh ta.

 

Dùng bạo lực sẽ không có tác dụng.

 

Sẽ không có trò chơi nào không có lời giải, xung quanh chắc chắn có manh mối quan trọng nào đó để ngăn cản anh ta.

 

Tôi nhanh chóng dò xét xung quanh, khi ngẩng đầu lên, tôi thấy hình ảnh phản chiếu của “tôi” trên cánh cửa kính.

 

Trên người “tôi” vẫn đang mặc áo blouse trắng.

 

Tôi là một bác sĩ.

 

“Bác sĩ Thượng”.

 

Là một bác sĩ tham gia phẫu thuật, một thành viên của bệnh viện ăn thịt này, một bác sĩ nối giáo cho giặc, tội lỗi của vị bác sĩ này cũng chẳng nhẹ hơn đám quyền quý kia là bao. Nhưng khi anh ta nhìn thấy bác sĩ Thượng, anh ta đã không làm như với đám quái vật kia, không trực tiếp nuốt chửng vị bác sĩ này.

 

Đúng như tôi đoán, Bác sĩ Thượng đối với anh ta mà nói, là một người rất khác biệt.

 

Anh ta biết ơn vị bác sĩ này đã dốc hết sức mình để cầm máu cho anh ta. Bác sĩ Thượng giống như một cọng rơm cứu mạng, đã gạch tên anh ta khỏi sổ sinh tử của Diêm Vương, vì vậy anh ta vô cùng tin tưởng, vô cùng dựa dẫm vào bác sĩ Thượng.

 

Ngay cả bây giờ, tiếng la hét thảm thiết bên ngoài khiến người ta tê rần cả da đầu, nhưng xung quanh bác sĩ Thượng lại như được một lớp màng bảo vệ bao bọc, không hề bị tổn thương chút nào.

 

Anh ta đã chết rồi, nhưng khi nhìn thấy tôi trong vai bác sĩ Thượng, anh ta lại một lần nữa phát ra tín hiệu cầu cứu. Bên cạnh bàn mổ có rất nhiều dụng cụ phẫu thuật. Con dao mổ bên trong sắc bén vô cùng.

 

Ánh mắt người trước mặt nhìn tôi vô cùng tin tưởng, tin tưởng đến mức khi tôi cầm con dao mổ lên, anh ta cũng không có chút động tĩnh nào, ánh mắt nhìn tôi ngược lại còn tràn đầy hy vọng.

 

Lúc đó bác sĩ Thượng đã làm gì? Anh ta sẽ nói gì?

 

Cầm máu bằng tay không.

 

Anh ta sẽ nói—

 

【Cậu sẽ không chết đâu.】

 

Tôi ném con dao mổ về chỗ cũ, đặt tay lên khoang bụng của anh ta. Kỹ thuật cầm máu bằng tay không của tôi học rất sơ sài, không đủ để tôi hoàn thành việc cầm máu lần này, nhưng tay tôi vừa chạm vào, máu của anh ta đã ngừng chảy.

 

“Cậu sẽ không chết đâu, tôi đảm bảo.”

 

Anh ta cúi đầu nhìn tay tôi, chớp chớp mắt, rồi nở một nụ cười.

 

Không gian ngừng vặn vẹo.

 

Cơ thể tôi bắt đầu trở nên nhẹ bẫng, như đang bay lên.

 

Lúc này, tầm nhìn của tôi ở trên cao, nhìn xuống bao quát tất cả, giống như một người chơi đã thông quan trò chơi, bị tách ra khỏi thế giới của bọn họ, trở thành một người xem, theo dõi đoạn cắt cảnh cuối cùng.

 

Thân hình của Bác sĩ Thượng được kéo cao, kéo dài, ngoại hình của anh ta biến thành dáng vẻ của anh bạn bác sĩ của tôi. Hóa ra anh bạn bác sĩ mà tôi tìm kiếm bấy lâu nay lại ở đây.

 

Trước mắt tôi, những đoạn ký ức của bệnh nhân trẻ tuổi lướt qua như đèn kéo quân. Tôi thấy anh ta bị lừa ký vào giấy hiến tạng, bị các thế lực tư bản thao túng, “bị” tai nạn xe hơi đưa đến bệnh viện, bị moi hết nội tạng để ghép lại một cơ thể khỏe mạnh cho sáu kẻ quyền quý. Anh ta bị cha mẹ bòn rút, xương còn chưa lạnh đã trở thành nguyên liệu cho món bánh bao nhuốm máu người.

 

Bảo vệ là đồ tể, y bác sĩ là đầu bếp, kẻ quyền quý là thực khách, còn người thân là những con ruồi vo ve bên cạnh bữa tiệc thịnh soạn. Cả bệnh viện này đều nhuốm máu của người vô tội.

 

Tất cả mọi người đều muốn anh ta chết, chỉ có bác sĩ Thượng là muốn anh ta sống sót. Khi biến thành quái vật, anh ta đã trở thành một phần của bệnh viện, muốn cùng toàn bộ bệnh viện này đồng quy vu tận. Bệnh viện đã ăn thịt anh ta, nên sau khi chết, anh ta phải ăn thịt lại cả bệnh viện này.

 

Vì vậy, dù có chạy đi đâu, người chơi cuối cùng cũng sẽ bị bệnh viện ăn thịt. Chỉ có xử lý anh ta từ tận gốc rễ mới có thể thành công vượt qua phó bản.

 

Cách xử lý anh ta rất đơn giản, chỉ là, cứu anh ta thêm một lần nữa trong thân phận của bác sĩ Thượng.

 

Hết chương 266.

 

Chương 266: Phó Bản Vô Hạn Đang Khởi Động (Phần 8)

Ngày đăng: 4 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên