Chương 268: Phó Bản Vô Hạn Đang Khởi Động (Phần 10)

Chương 268: Phó Bản Vô Hạn Đang Khởi Động (Phần 10)

 

Một cái tên phó bản thật kỳ quái.

 

Tôi bước vào trong, khung cảnh vốn đã quen thuộc giờ đây lại trở nên quỷ dị. Các nhà sư đang quét dọn trong chùa, động tác máy móc, sắc mặt trắng bệch, trông như những con rối không có chút hơi người nào.

 

Bỗng nhiên, tôi nghe thấy một tiếng sột soạt.

 

Lúc này, gió thu chợt nổi lên, mùi thuốc khử trùng theo gió bay đến chỗ tôi. Tôi dễ dàng nhận ra thân phận của vầng sáng nhỏ phía sau.

 

Bây giờ, bên cạnh cậu ta không có bốn vầng sáng lớn vẫn luôn bảo vệ nghiêm ngặt kia. Bởi vì sau khi phó bản trước kết thúc, mấy vầng sáng lớn đó đều bị thương ở nhiều mức độ khác nhau, người nặng nhất thì bị gãy một cánh tay, đã được đưa đi nối lại.

 

Tôi liếc nhìn cậu ta một cái rồi thu lại ánh mắt. Không ngờ cậu ta lại chủ động đi đến bên cạnh tôi, hỏi: “Là ngài phải không?”

 

Tôi có chút ngạc nhiên: “Cậu nhận ra tôi?”

 

Cậu ta có thể nhận ra tôi sao?

 

Vầng sáng nhỏ khẽ động, có chút bối rối bất an, cậu ta đã hiểu sai ý tôi. “Ngài đã cứu tôi trong phó bản… Ừm, chính là phó bản ở quán bar.”

 

“Ồ.”

 

Tôi đáp lại một tiếng cho có lệ, thu lại ánh mắt rồi xoay người đi vào trong chùa.

 

Nếu là bình thường, tôi cũng sẽ dành chút tâm sức để đôi co với cậu ta, nhưng bây giờ Trợ lý sống chết chưa rõ, vệt máu đỏ trên tim anh trong bức tranh kia vẫn luôn nhắc nhở tôi từng giờ từng khắc.

 

Vầng sáng nhỏ lại đi theo, có chút do dự hỏi: “Tôi… tôi có thể đi cùng ngài không?”

 

Bắt gặp ánh mắt của tôi, cậu ta lại vội vàng giải thích: “Tôi chỉ cảm thấy ngài rất thân thiết, không hiểu sao, vừa gặp ngài, tôi lại nhớ đến anh trai của mình.”

 

“Anh trai?” Một cái cớ để bắt chuyện ư? Nghe thật sáo rỗng.

 

“Tôi có một người anh trai.” Khi nhắc đến anh trai, thái độ của cậu ta ngược lại có chút do dự. Tôi đã nghĩ cậu ta sẽ cố gắng thể hiện trước mặt tôi rằng, tình cảm giữa cậu ta và anh trai sâu đậm đến nhường nào.

 

Dừng lại một chút, cậu ta mới trở nên kiên định hơn: “Đúng vậy, tôi có một người anh trai, anh ấy đối xử với tôi rất tốt, nhưng đã rất lâu rồi tôi không gặp anh ấy.”

 

Tôi không mấy hứng thú với mối quan hệ yêu hận rối rắm của cậu ta, chỉ là nghĩ đến em trai của Trợ lý, nên giọng điệu với cậu ta cũng dịu đi một chút, giải thích: “Chắc cậu cũng cảm nhận được, những con quái vật này sẽ không làm hại cậu, dường như cậu có một sức hút đặc biệt với chúng. Đi theo tôi, ngược lại cậu sẽ càng nguy hiểm hơn, việc tôi làm không tiện mang theo người khác.”

 

“À, vậy, vậy được. Xin lỗi, đã gây phiền phức cho ngài rồi.”

 

Sau khi bị tôi từ chối, cậu ta trông như đã làm sai điều gì đó, lúng túng đứng tại chỗ nhìn tôi rời đi, cũng không tiếp tục dây dưa nữa.

 

Nhà sư đang quét dọn trước mặt tôi cảm nhận được tôi đến gần, chắp tay lại, khẽ mỉm cười với tôi: “Thí chủ.”

 

Nhìn ở khoảng cách gần, sắc mặt ông ta trắng bệch, động tác cứng ngắc, không khỏi khiến người ta liên tưởng đến những sinh vật phi nhân loại như cương thi.

 

Ánh mắt tôi dừng lại trên đầu ông ta, rồi lại bất giác quay đầu nhìn vầng sáng nhỏ.

 

Không biết cậu ta đã đi đâu mất rồi.

 

Tôi bèn hỏi thẳng ông ta, cháu trai tôi hiện đang ở đâu. Theo kinh nghiệm trước đây, những người tôi quen biết sẽ trở thành trùm cuối của phó bản.

 

Trong ngôi chùa này, người tôi quen thuộc nhất chính là cháu trai của tôi, thằng bé lại là Phật tử, càng có thêm hỗ trợ về mặt thân phận, mười phần thì có đến tám chín phần là trùm cuối của phó bản này rồi.

 

Nghe câu hỏi của tôi, sắc mặt nhà sư trước mặt khẽ biến đổi. Khuôn mặt vốn đã trắng bệch của ông ta giờ lại càng như một tờ giấy trắng, không còn một chút huyết sắc nào, cả người như thể một hình nhân giấy bị đánh trả về nguyên hình, chỉ cần một cơn gió thổi qua là sẽ bay đi mất.

 

Trong mắt ông ta lóe lên sự kinh hãi, và cả sự phẫn nộ do kinh hãi gây ra. “Sao cậu dám gọi thẳng tên ngài ấy!”

 

“Cậu, kẻ bất kính với thần Phật, chùa chúng ta không chào đón cậu! Cút ra ngoài!”

 

Ông ta vung cây chổi.

 

Chút sức lực này tôi còn chẳng để vào mắt, nhưng điều khiến tôi cảm thấy kỳ lạ là, rốt cuộc thì thằng cháu trai tôi đại diện cho cái gì trong ngôi chùa này, mà lại khiến ông ta lộ ra vẻ mặt kinh hãi và phẫn nộ đến vậy?

 

Có vẻ như ông ta rất tôn kính thằng bé, nhưng nếu thật sự tôn kính, vậy tại sao lại cảm thấy sợ hãi?

 

Tôi thuận theo lực đẩy của ông ta đi ra ngoài, đi đến tận cửa phó bản, ông ta mới từ từ quay trở lại sân. Trên đường quay về, thỉnh thoảng ông ta lại cảnh giác nhìn tôi. Tôi nhìn cánh cửa phó bản trước mặt, tại sao không đuổi thẳng tôi ra khỏi cửa luôn?

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Rốt cuộc là vì giới hạn của phó bản, hay vì một lý do nào khác?

 

Tôi lại nhìn về phía nhà sư, ông ta giống như một con tiểu quái trong trò chơi đã vượt quá phạm vi truy đuổi, quay trở lại sân và lại bắt đầu quét mảnh sân vốn đã không còn một hạt bụi.

 

Tôi thu lại ánh mắt, chuyển sang ngước nhìn pho tượng Phật lớn trước cửa. Tượng Phật trong chùa thường được thờ cúng trong đại điện, nhưng pho tượng Phật này lại được đặt ở ngay cửa ra vào. Nó có kích thước rất đồ sộ, cao khoảng năm mét, rộng khoảng năm mét, từ cửa nhìn vào không thể thấy được cảnh vật bên trong sân, giống như một bức bình phong.

 

Tôi đi một vòng quanh pho tượng, nó lấy trục giữa làm chuẩn, bên trái lấp lánh ánh vàng, như thể vừa mới được sơn son thếp vàng hôm nay; bên phải thì mục nát cũ kỹ, nếu chỉ nhìn bên phải, có thể lầm tưởng pho tượng này đã trải qua hàng trăm năm tuổi. Mà phía sau pho tượng lớn này lại có sáu pho tượng Phật khác, đứng sau lưng pho tượng lớn, xếp thành hai hàng, ba tượng bên trái và ba tượng bên phải.

 

Những pho tượng đứng này có chiều cao từ khoảng một mét sáu đến một mét chín. Chúng bị pho tượng lớn che khuất hoàn toàn, từ ngoài cổng nhìn vào không thể thấy được chút nào. Kỳ lạ hơn nữa là, trên sáu pho tượng này lại phủ đầy bụi bặm, còn chất đống cả những chiếc lá rụng đã mục nát. Rõ ràng là được đặt trong sân chùa, rõ ràng là có nhà sư đang quét dọn sân vườn ở đó, vậy mà lại không có ai lau chùi bụi bặm trên tượng Phật.

 

Dù tôi không tin thần Phật, nhưng cũng không khỏi nhíu mày.

 

Tôi bước lên phía trước, lấy dụng cụ quét dọn bên cạnh, phủi đi lớp lá rụng và bụi bặm trên đó. Khi nhìn thấy dung mạo thật sự của pho tượng, tôi có hơi sững người một chút.

 

Pho tượng Phật này… có chút kỳ lạ.

 

Tôi nhanh chóng dọn dẹp bề mặt của năm pho tượng còn lại, như vậy, sáu vị Phật Đà đã hoàn toàn lộ ra chân thân.

 

Trên mặt sáu vị Phật Đà, lần lượt mang sáu biểu cảm “vui, giận, buồn, mừng, lo, sợ”.

 

Tôi quan sát đặc trưng của các pho tượng, càng nhìn càng kinh hãi.

 

“Nhục thân Phật?”

 

Ngay khi thốt ra, pho tượng Phật Đà đang bi thương ai oán đối diện tôi đột nhiên mở mắt.

 

…….

 

Trời đất quay cuồng.

 

Sau khi đối mặt với Phật Đà, mắt tôi tối sầm rồi lại sáng lên, khung cảnh trước mắt đã thay đổi.

 

Cơ thể tôi hơi lảo đảo vì cảm giác xoay chuyển đột ngột, bỗng có người ở phía trước đỡ lấy cánh tay tôi.

 

“Bệ hạ, cẩn thận.”

 

Nghe thấy giọng nói, tôi đột ngột ngẩng đầu lên.

 

Nhà sư trước mặt trên đầu có dấu giới ba, thân mặc tăng bào màu trắng ngà, mày mắt tuấn tú, ánh mắt lãnh đạm.

 

Rõ ràng là dáng vẻ của Trợ lý.

 

Thấy tôi đứng vững, anh liền lùi lại một bước, giữ khoảng cách với tôi.

 

Tôi kín đáo quan sát xung quanh.

 

Không phải bối cảnh cổ đại.

 

Không phải xuyên không.

 

Chắc hẳn giống như phó bản trước, là một ảo cảnh nhập vai.

 

Tôi cúi đầu nhìn mình, tuy được người ta gọi là Bệ hạ, tôi lại đang mặc một bộ âu phục. Điều khiến tôi hơi kinh ngạc là, kiểu dáng và chất liệu của bộ đồ này giống hệt với loại tôi thường thích mặc. Hành động của tôi khiến những người xung quanh đều trở nên căng thẳng.

 

Vị phương trượng lông mày bạc trắng trước mặt cẩn thận hỏi tôi: “Bệ hạ, ngài đang tìm gì vậy ạ?”

 

Giọng điệu của ông ta cứ như thể tôi là một bạo chúa tàn ác, chỉ cần một chút sơ suất là sẽ lấy mạng bọn họ vậy.

 

“Có gương không?”

 

Tôi không tìm cớ, hỏi thẳng.

 

Quả nhiên, đúng như thái độ của bọn họ, không ai dám tỏ ra kinh ngạc, lập tức có người nhanh chóng mang gương đến cho tôi.

 

Trong gương, chính là khuôn mặt của tôi.

 

Hết chương 268.

 

Chương 268: Phó Bản Vô Hạn Đang Khởi Động (Phần 10)

Ngày đăng: 4 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên