Chương 269: Kế Hoạch Đẩy Mạnh Tiền Bình An

Chương 269: Kế Hoạch Đẩy Mạnh Tiền Bình An

 

Trong căn gác xép, bàn tay Chu Khởi vốn định xoa đầu cậu thiếu niên, cứ thế khựng lại giữa không trung.

 

“Ực…”

 

Yết hầu của anh khẽ chuyển động, những ngón tay cũng đột ngột cuộn tròn lại sau khi nghe thấy lời nói của Đường Vũ An.

 

“Em nói…. tối qua em mơ thấy anh hả?” Giọng nói của anh có chút khàn đi, đôi mắt đen láy cứ thế nhìn chằm chằm vào cậu thiếu niên.

 

Đường Vũ An gật đầu xác nhận.

 

Bàn tay đang lơ lửng của Chu Khởi lại tiếp tục vươn ra, nhẹ nhàng vén những sợi tóc lòa xòa trước trán cậu, đầu ngón tay chạm khẽ vào gò má cậu như có như không. Đường Vũ An ngước nhìn Chu Khởi, cậu cảm thấy từng động tác của anh như có một loại ma lực nào đó, quả thực là vô cùng hấp dẫn ánh nhìn của cậu. Cậu còn cảm thấy tim mình đang đập ngày càng nhanh hơn nữa….

 

“Trong mơ đã xảy ra chuyện gì thế?” Cậu đã nghe thấy Chu Khởi hỏi như vậy.

 

Gương mặt Đường Vũ An nóng bừng lên, cậu mím môi, nhưng rồi vẫn thành thật thú nhận: “Em… em mơ thấy anh hôn em…”

 

Nói đến đây, cậu bỗng nhiên im bặt, bởi vì…. Chu Khởi đã ghé sát lại gần cậu, chóp mũi hai người gần như chạm vào nhau, hơi thở nóng hổi quấn quýt lấy nhau, khiến cho nhịp thở của Đường Vũ An cũng trở nên dồn dập. Cậu không kìm được mà nuốt nước bọt một cái. Anh Tiểu Khởi định hôn mình sao? Đường Vũ An chớp chớp mắt, trong lòng vừa hoảng loạn lại vừa có chút mong chờ.

 

“Còn gì nữa không?” Giọng nói của Chu Khởi lại vang lên.

 

“Hả?”

 

“Ngoài chuyện mơ thấy anh hôn em ra, còn gì nữa không?”

 

Ánh mắt Đường Vũ An đang lưu luyến trên đôi môi của Chu Khởi thì khẽ trượt xuống dưới, cậu ấp úng nói: “Anh… anh không mặc quần áo…”

 

“Rồi sao nữa?”

 

“Mấy cái khác thì em không nhớ rõ….”

 

Bàn tay của Chu Khởi đã áp lên má Đường Vũ An, trán họ tựa vào nhau, chóp mũi chạm nhau, chỉ cần anh nâng cằm lên, tiến thêm một chút xíu nữa thôi là…. Anh nhắm mắt lại, hít thật sâu hơi thở ấm áp mềm mại của cậu thiếu niên, chỉ cảm thấy bản thân mình như sắp phát điên mất rồi.

 

Trong căn gác xép yên tĩnh, tiếng hít thở của cả hai dần trở nên gấp gáp, thế nhưng mà…. Cuối cùng Chu Khởi vẫn khó khăn lùi lại.

 

Rõ ràng hôm qua mới hứa là phải đợi hai năm nữa, đợi An An lớn đã mà…. sao anh có thể phá vỡ nguyên tắc ngay ngày hôm sau được chứ?

 

“A, không hôn nữa à anh?” Cảm nhận được anh rời đi, Đường Vũ An ngẩn người một chút, rồi nhìn anh với ánh mắt vô cùng tội nghiệp.

 

Chu Khởi cảm thấy định lực của mình đang phải chịu đựng một thử thách cực lớn, anh thật sự rất muốn đè Đường Vũ An xuống, hôn cho thỏa thích mới thôi! Nhưng mà, anh không thể làm như vậy được. Ít nhất thì sau này nếu hai người thực sự đến với nhau, khi đối mặt với chú Đường và dì Đường, anh cũng có thể đường đường chính chính nói rằng, anh không hề lợi dụng lúc An An còn ngây ngô để dụ dỗ cậu làm chuyện quá giới hạn.

 

Anh nghiêm túc với Đường Vũ An, anh có thể chăm sóc tốt cho cậu, có thể ở bên cạnh cậu dài lâu. Cho nên, sự chấp thuận của người nhà họ Đường cũng vô cùng quan trọng. Nhìn bộ dạng tủi thân của cậu thiếu niên, Chu Khởi khẽ hít sâu một hơi, sau khi bình ổn lại cảm xúc thì mới nửa đùa nửa thật bảo: “Trong mơ chẳng phải đã hôn rồi sao?”

 

“Cái đó sao mà tính được chứ? Em vừa mới mở miệng ra là đã tỉnh giấc rồi!” Đường Vũ An nói với vẻ vô cùng tiếc nuối.

 

Mà tính ra là đã hai lần như thế rồi đấy nhé!

 

Cậu thò tay ra khỏi chăn, nhẹ nhàng túm lấy tay áo của Chu Khởi, lí nhí hỏi: “Thật sự không thể hôn em một cái được hả anh?”

 

Chu Khởi vốn đã miễn cưỡng bình tĩnh lại, nay lại bị cậu nói này khơi mào cảm xúc, anh nghiến răng, cuối cùng vẫn rướn người tới trước, rồi dịu dàng…. đặt một nụ hôn lên trán cậu. Anh hôn vô cùng cẩn thận, mang theo sự kiềm chế và nhẫn nhịn cực lớn, chỉ sợ sơ sẩy một chút là không nhịn được mà đè Đường Vũ An ra mất.

 

Hàng mi dài của Đường Vũ An khẽ run lên. Rõ ràng chỉ là một nụ hôn lướt qua như chuồn chuồn đạp nước, nhẹ nhàng êm ái, giống như cọng lông vũ rơi trên mặt hồ, vậy mà chính cái hôn ấy lại khiến gương mặt cậu thiếu niên đỏ bừng lên.

 

Có điều, Chu Khởi đã lùi lại rất nhanh. Đường Vũ An đỏ mặt, rõ ràng tim đập nhanh muốn chết, nhưng miệng thì vẫn cứ lầm bầm: “Em nói là hôn môi cơ mà, đâu phải hôn… hôn trán…”

 

Chỉ là khi đối diện với ánh nhìn của Chu Khởi, giọng cậu cứ nhỏ dần đi, khí thế cũng xẹp xuống. Hơi nóng cứ dâng lên từng đợt, khiến cậu lại muốn chui tọt vào trong chăn để trốn.

 

“Quần có bị ướt không?”

 

Chu Khởi nhìn cậu, bỗng nhiên hỏi một câu.

 

Đường Vũ An quấn mình trong chăn, mặt đỏ gay gật gật đầu.

 

“Cởi ra đi.”

 

Đường Vũ An nhìn Chu Khởi, tuy là xấu hổ thật đấy, nhưng cậu vẫn ngoan ngoãn cởi quần ở trong chăn, rồi đưa cho Chu Khởi.

 

Lớp vải mềm mại vẫn còn vương hơi ấm của cậu thiếu niên. Chu Khởi nắm chặt lấy chiếc quần, sau đó lấy từ Kho Hàng Tùy Thân ra một chiếc quần mới.

 

“Mặc vào đi.”

 

Thấy Chu Khởi đứng dậy định đi, Đường Vũ An vội vàng hỏi: “Anh Tiểu Khởi, anh đi đâu đấy?”

 

“Đi làm bữa sáng, với cả… giặt quần giúp em.”

 

“Ồ…”

 

Đường Vũ An nhìn theo bóng lưng Chu Khởi vội vã xuống lầu, không nhịn được mà nghiêng đầu thắc mắc. Chẳng phải dùng thuật thanh tẩy là xong rồi à? Tại sao lại phải tự tay giặt chứ? Nhưng mà, suy nghĩ này chỉ lóe lên trong đầu cậu một thoáng rồi thôi, cậu cũng chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ sâu xa hơn nữa. Hình ảnh Chu Khởi hôn lên trán cậu lúc nãy lại hiện về trong tâm trí Đường Vũ An, cậu đưa tay lên che chỗ vừa được hôn lại. Môi của anh Tiểu Khởi mềm ghê…. Đường Vũ An vừa nghĩ vừa thấy mặt mình nóng ran, rồi cậu vơ lấy chiếc quần Chu Khởi đưa, kéo vào trong chăn.

 

Chu Khởi không đưa quần lót cho cậu, nên cậu đành tự mình lục trong tủ lấy một cái, mặc xong xuôi lại rúc vào trong chăn nằm ì ra đó. Trong bóng tối, cậu lắng nghe những tiếng động truyền từ dưới lầu lên. Khả năng cách âm của sàn gỗ gác xép không tốt lắm, cậu có thể nghe rõ mồn một tiếng bước chân đi lại của Chu Khởi. Trước đây khi nghe thấy những âm thanh này, cậu chỉ thấy rất an tâm, nhưng bây giờ thì…. Đường Vũ An ôm lấy ngực mình, tim đập nhanh quá đi mất.

 

Đường Vũ An lật người, hai tay ôm lấy cái chăn, quấn chặt lấy nó như con bạch tuộc. Haizz, bao giờ mới được ngủ cùng anh Tiểu Khởi nữa đây? Cậu vẫn chẳng thích ngủ một mình tẹo nào…. Đến lúc Đường Vũ An xuống lầu thì Chu Khởi đã làm xong bữa sáng rồi.

 

“Anh Tiểu Khởi, sao anh cũng thay quần khác thế?” Cậu thiếu niên tinh mắt phát hiện ra điểm khác biệt của anh.

 

Chu Khởi khựng lại một chút, rồi làm như không có chuyện gì, đáp: “Bị bẩn nên tiện thể giặt luôn.”

 

“Ồ ồ.”

 

Đường Vũ An gật đầu, ngồi vào bàn ăn, vui vẻ bưng bát cháo lên húp.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

“Lâu lắm rồi mới được ăn cơm cùng anh đấy!” Cậu cười tít mắt nói.

 

Chu Khởi khẽ thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt cũng trở lại bình thường, anh gật đầu bảo: “Sau này sẽ không đi lâu như vậy nữa đâu.”

 

“Vâng!”

 

Trước khi lấy được Đá Định Vị Vị Diện, Chu Khởi quả thực không cần phải quay về bên kia nữa. Nếu trong khoảng thời gian này mà chú Đường có thể nâng cấp lên Level 25, thì anh cũng chẳng cần phải về, chỉ cần gửi Đá Định Vị qua Kho Hàng Tùy Thân là được.

 

Hai người ăn sáng chưa xong thì cuộc gọi thoại hỏi thăm của vợ chồng Đường Thăng đã tới.

 

“Ba mẹ, buổi sáng tốt lành!”

 

“Hôm qua Tiểu Khởi đưa người về, không xảy ra chuyện gì chứ con?”

 

Chu Khởi có chút căng thẳng nắm chặt đôi đũa, còn Đường Vũ An thì nhanh nhảu kể chuyện hai sản phụ sinh con.

 

“Hình như là sinh mẹ tròn con vuông rồi.”

 

Trên kênh cửa hàng của bảng tin nhắn có đăng tin, thời gian là vào lúc nửa đêm.

 

“Vậy thì tốt rồi, ngoài chuyện đó ra thì không còn gì khác chứ?” Đường Tuyết Vân hỏi.

 

Đường Vũ An khựng lại, liếc nhìn Chu Khởi bên cạnh, rồi ậm ừ nói: “Dạ không, không còn gì đâu, mẹ ơi, bọn con đang ăn cơm, hai người cũng mau đi ăn đi nhé!”

 

“Ừ, được rồi.”

 

Nói chuyện đơn giản vài câu, vợ chồng Đường Thăng lại tiếp tục bận rộn công việc, hy vọng sớm ngày đột phá Level 21 để có thể qua bên kia sông xây dựng chi nhánh mới và mở màn chắn bảo vệ.

 

Kết thúc cuộc gọi, Chu Khởi thở phào nhẹ nhõm một hơi. Còn Đường Vũ An thì tiếp tục ăn sáng, cậu không muốn chia sẻ chuyện mình với anh Tiểu Khởi hôn hít ôm ấp cho ba mẹ biết đâu, cứ cảm thấy nói ra thì kỳ cục sao ấy. Đã hơn ba năm trôi qua rồi, cậu cũng đâu còn là đứa trẻ con cái gì cũng bô bô kể với ba mẹ nữa.

 

Chu Khởi ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Sau này nếu chúng ta đến với nhau, thì phải được chú Đường dì Đường đồng ý mới được.”

 

“Chắc chắn là ba mẹ sẽ đồng ý mà!” Đường Vũ An chẳng lo lắng chút nào.

 

Nghe giọng điệu chắc nịch của Đường Vũ An, Chu Khởi ngẩn ra một chút, sau đó khóe miệng khẽ cong lên, nhẹ nhàng nở nụ cười. Nếu như hôm qua anh còn có chút lo được lo mất, sợ An An không thích mình theo cái kiểu mà anh mong đợi, thì bây giờ…. Anh ngày càng khẳng định, và cũng ngày càng lún sâu vào tình cảm này hơn.

 

Ăn xong, họ ngồi lại với nhau trao đổi về tình hình diễn ra trong hơn một tháng qua. Hiện nay ở nhiều khu vực, đặc biệt là sau khi Lâm Hải Trấn bắt đầu phát lực, tốc độ tăng trưởng điểm tích lũy của Đường Vũ An ngày càng nhanh. Hiện tại, số dư điểm tích lũy của cậu đã hơn sáu triệu điểm, thanh kinh nghiệm cũng tăng vùn vụt, chắc khoảng hai ngày nữa là lên được Level 26. Món đồ nội thất thần kỳ Level 3 cũng đã gom đủ, thậm chí còn dư ra, bao gồm hai chiếc Gối Ngủ An Giấc Màu Tím Đỏ, ba cái Container Siêu Tải và một cái Bình Giữ Nhiệt Tự Động Tích Nước. Các món đồ nội thất thần kỳ Level 2 khác cũng gom được 10 món, khoảng cách để nâng cấp cửa hàng lên Level 4 giờ chỉ còn thiếu mỗi việc nâng cấp bậc thương nhân nữa thôi.

 

Tuyến xe buýt “Mái ấm Hoang Thành – Núi Cự Phong – Lâm Hải Trấn” cũng đã thiết lập xong, lượng khách đang tăng lên đều đặn. Còn về tuyến đường đi đến Lam Hồ Trấn, do xe RV đã chuyển hướng đi về phía Pháo đài Viêm Long, không còn Đường Vũ An dọn dẹp chướng ngại vật và rải nhựa đường trước nữa, nên tiến độ của đội thi công rõ ràng là đã chậm lại. Đây là một thử thách lớn đối với đội thi công, nhưng cũng là cơ hội để bọn họ thực sự nâng cao năng lực. Suy cho cùng thì sau này Mái ấm còn phải phát triển ra bên ngoài, không thể con đường nào cũng do Đường Vũ An và Chu Khởi đi đầu được, đội thi công cũng cần phải tự mình đảm đương một việc mới được.

 

Nhưng mà có robot xây dựng ở đó, dù gặp địa hình đặc biệt gì thì về cơ bản nó cũng đưa ra được phương án thiết kế và chiến lược thi công hợp lý. Đội thi công chỉ cần làm theo robot xây dựng là học được khối kiến thức và tích lũy thêm kinh nghiệm rồi.

 

Nhắc đến Lam Hồ Trấn, Lam Vân Thanh đã nâng cấp Tiệm tạp hóa Lam Hồ lên Level 2, muốn nâng cấp tiếp thì lại bị kẹt ở yêu cầu về đồ nội thất thần kỳ. Dù sao thì hắn cũng không giống vợ chồng Đường Thăng, bọn họ nâng cấp xong sẽ trả lại đồ nội thất, còn bên phía Lam Vân Thanh thì chắc chắn không thể làm thế được. Nhưng mà sau khi chi nhánh lên Level 2, danh sách khách trọ lại qua đêm đã tăng lên 11.120 người, tuy chưa bao phủ được toàn bộ dân số Lam Hồ Trấn, nhưng cũng tạm gọi là đủ dùng. Do diện tích Rừng Lam Hồ rất lớn, mỗi ngày cần một lượng lớn vệ binh tản ra rìa rừng để canh gác, nên những vệ binh trực đêm này có thể tạm thời không cần thêm vào danh sách trọ lại qua đêm.

 

Hiện giờ Lam Vân Thanh đã tận dụng tường rào tre, khoanh vùng khu vực từ thị trấn trung tâm đến vùng trồng quả Tinh Liên ở bên ngoài lại. Cả khu vực này chiếm khoảng hai phần ba diện tích đất của Lam Hồ Trấn, làm như vậy, đến đêm các vệ binh chỉ cần canh giữ một phần ba diện tích đất còn lại là được, áp lực tuần tra cũng giảm đi đáng kể. Đến ngày đổi ca, Lam Vân Thanh sẽ xóa tên những vệ binh bắt đầu nhận ca trực ra khỏi danh sách, rồi thêm tên những người vừa rời ca trực vào.

 

Tuy hơi rườm rà một chút, nhưng các vệ binh đều rất vui vẻ chấp nhận. Bởi vì hiện tại họ chủ yếu đề phòng sinh vật biến dị, còn về người ngoài thì không cần phải cảnh giác cao độ như trước nữa. Sau khi gia nhập Thương Thần Giáo, lĩnh chủ của bọn họ dùng tường rào tre bao quanh Cây Mẹ Lam Hồ vào trong phạm vi của Tiệm tạp hóa Lam Hồ, thì cả khu Rừng Lam Hồ đã nhận được sự che chở của Thần Thương Nghiệp…. Dù sao thì, Rừng Lam Hồ cũng chính là Cây Mẹ Lam Hồ mà.

 

Cho nên bây giờ những kẻ có ý đồ xấu với Thương Thần Giáo, với Rừng Lam Hồ đều không thể bước chân vào Lam Hồ Trấn được nữa. Bất kể có ngụy trang kiểu gì, dù có lọt được vào Rừng Lam Hồ, nhưng chỉ cần có hành động gây hại cho rừng là sẽ bị trục xuất khỏi thị trấn ngay lập tức. Sau khi kiểm chứng được điều này, người dân Lam Hồ đã hoàn toàn tâm phục khẩu phục Thương Thần Giáo.

 

Sở dĩ bọn họ bài ngoại cũng chỉ vì muốn sống sót trên vùng đất hoang tàn khắc nghiệt này thôi, nếu có thể ngăn chặn được cái ác của người ngoài, thì bọn họ cũng chẳng ngại gì mà không kết bạn với vài người từ nơi khác đến.

 

“Anh Vân Thanh có hỏi mua đồ nội thất thần kỳ, tạm thời em vẫn chưa trả lời anh ấy.” Đường Vũ An nói.

 

Nguồn đồ nội thất thần kỳ chủ yếu đến từ Vòng quay may mắn và Khuyến Mãi 7 Ngày, đồ nội thất thường thì tiềm năng có hạn, nên cơ bản nâng lên Level 1 là kịch kim rồi. Mà muốn nâng cấp chi nhánh lên Level 3 thì cần hai món đồ nội thất thần kỳ Level 2 cơ.

 

“Cứ đợi thêm chút nữa đi.” Chu Khởi nói, “Điều kiện sinh tồn ở Lam Hồ Trấn không khắc nghiệt lắm, hiện tại chúng ta cứ dồn sức cho Lâm Hải Trấn và Pháo đài Tử Thiên trước đã.”

 

Dân số ở hai khu vực này cũng đông hơn Lam Hồ Trấn nhiều.

 

Đường Vũ An gật đầu, cũng tán thành ý kiến của Chu Khởi.

 

Lúc này, Chu Khởi chợt nhớ ra điều gì đó, bèn hỏi: “Sắp đến ngày thanh toán lương cho Hải Kình rồi đúng không?”

 

Đường Vũ An xem lại nhật ký, gật đầu: “Sắp rồi, có cần giao nhiệm vụ quản lý chi nhánh cho ông ấy để tiết kiệm chi phí điểm tích lũy không anh?”

 

Có lẽ do giờ nhiều điểm rồi nên cậu thấy chuyện đó cũng không cần thiết lắm. Nhưng mà lương tháng của hai cha con Hải Lam đúng là cao thật, tính ra tháng này bọn họ mang về cho cậu gần 6 triệu điểm tích lũy, riêng điểm cá nhân đã là 30 vạn rồi, điểm nhập hàng cũng là 60 vạn rồi.

 

Chu Khởi lại lắc đầu, nói: “Tình hình ở Lâm Hải Trấn hơi phức tạp, dân cư lại đông, chúng ta không thể tùy tiện giao quyền hạn quản lý chi nhánh ra được.”

 

Trường hợp của Lam Hồ Trấn quá đặc biệt, trên vùng đất hoang này chắc cũng chỉ có một cái Lam Hồ Trấn như thế thôi. Những nơi khác thì vẫn nên áp dụng chiến lược phát triển khác biệt.

 

“Vậy anh hỏi cái đó làm chi?”

 

“Chúng ta có thể đổi cách khác để tiết kiệm chi phí điểm tích lũy mà.” Chu Khởi nói.

 

“Ví dụ như?”

 

“Tạm thời quy đổi hai phần ba số điểm cá nhân thành Tiền Bình An, và phát lương dưới hình thức Tiền Bình An.”

 

Với dân số và tài nguyên của Lâm Hải Trấn, bọn họ hoàn toàn có thể tiêu thụ hết 20 vạn Tiền Bình An này. Chỉ cần thực hiện việc này, không những tạm thời giải quyết được vấn đề thiếu hụt Tiền Bình An ở Lâm Hải Trấn, mà còn tạo ra một kênh chính thống để phát hành tiền tệ. Tiền Bình An sẽ không còn đơn thuần gắn liền với Mái ấm Hoang Thành nữa, mà sẽ là loại tiền tệ chính thức do “Thương Thần Giáo” phát hành. Sau này nhóm người Ngân Quang, Ô Nguyệt có sử dụng Tiền Bình An thì cũng không bị lộ thân phận nữa, coi như là vá được một lỗ hổng.

 

“Hơn nữa Tiền Bình An cũng sẽ được quảng bá mạnh mẽ hơn, thúc đẩy thương mại phồn vinh.” Chu Khởi nói tiếp.

 

Hồi đầu họ tạo ra Tiền Bình An là vì phương thức hàng đổi hàng quá rắc rối, có nhiều điểm bất tiện. Còn bây giờ, khi Mái ấm Hoang Thành, núi Cự Phong và Lâm Hải Trấn đã được nối liền thành một tuyến, thời cơ đã chín muồi, cũng là lúc có thể mạnh dạn đẩy mạnh việc sử dụng tiền tệ rồi!

 

“Oa, cách này hay đó nha!”

 

Hai mắt Đường Vũ An sáng lấp lánh nhìn Chu Khởi vô cùng ngưỡng mộ, đúng là anh Tiểu Khởi có khác, thông minh ghê!

 

Hết chương 269.

 

Chương 269: Kế Hoạch Đẩy Mạnh Tiền Bình An

Ngày đăng: 27 Tháng 2, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên