Chương 27: Công Việc Mới (Phần 4)

Chương 27: Công Việc Mới (Phần 4)

 

Theo chỉ dẫn của Mục Hoài Đồng, cuối cùng chúng tôi cũng đào được vài mẩu xương trước khi trời sáng. Xác định là xương người, bao gồm xương đùi và xương sườn, những phần xương còn lại vẫn bị chôn sâu trong đống rác, nhưng như vậy cũng đã đủ để lập án rồi.

 

Trời dần hửng sáng, Mục Hoài Đồng đứng bên xe nhìn chúng tôi, khóe miệng nở một nụ cười nhợt nhạt.

 

“Cô nên về rồi.” Ninh Thiên Sách đột nhiên nói.

 

“Ồ, phải ha.” Tôi nhìn đồng hồ, “Tiểu Đồng cả đêm không ngủ, đúng là nên về nghỉ ngơi rồi. Vì Lư Quang Hy không có quan hệ gì với em, em nên tránh mặt đi, để tôi báo cảnh sát.”

 

“Vậy thầy định nói với cảnh sát thế nào? Nửa đêm nửa hôm chạy ra bãi rác tìm cái gì?” Tiểu Đồng hỏi.

 

“Cái này…” Tôi nhìn bãi rác bị mình bới tung lên, thật sự không tìm được lý do nào.

 

“Thầy Thẩm quang minh lỗi lạc như vậy, đương nhiên là không nghĩ ra được cách nói dối rồi.” Mục Hoài Đồng mỉm cười, “Nhưng không sao, tìm được xương cốt là tốt rồi. Thầy cứ để Lư Quang Hy cầm xương của Doãn Á Thu, những chuyện còn lại không cần quan tâm, em tin là lương tâm anh ta sẽ trỗi dậy mà đi tự thú thôi.”

 

Tôi không hiểu lắm ý của cô nhóc, nhưng Tiểu Ninh cũng đồng tình với ý kiến đó, bèn nhét mấy mẩu xương vào tay Lư Quang Hy.

 

Lư Quang Hy chạm phải khúc xương sườn lạnh buốt, bỗng giật nảy mình một cái rồi đứng bật dậy. Cậu ta cúi đầu nhìn mấy mẩu xương trong tay mình, hỏi: “Đây là cái gì?”

 

“Xương của Doãn Á Thu.” Tôi cũng không biết có phải thật không, nhưng lúc này tôi quyết định tin tưởng Mục Hoài Đồng.

 

“Cái gì?” Cậu ta bắt đầu co giật dữ dội như lên cơn động kinh, miệng sùi bọt mép, mắt trợn trắng.

 

Tôi tưởng Lư Quang Hy bị bệnh, vội vàng bấm vào huyệt nhân trung của cậu ta, rút điện thoại ra định gọi 120.

 

Cuộc gọi vừa kết nối, Lư Quang Hy đột nhiên đưa tay tắt phụt điện thoại của tôi, khôi phục lại dáng vẻ tinh anh ban nãy, ôm lấy khúc xương sườn nói: “Không cần gọi xe cứu thương, tôi muốn tự thú.”

 

Cậu ta lấy điện thoại của mình ra, bấm ba số “110”: “A lô, đồng chí cảnh sát à? Tôi muốn tự thú, ba năm trước tôi đã giết bạn gái mình là Doãn Á Thu. Cuộc gọi báo án của các anh có ghi âm đúng không, bây giờ tôi sẽ trình bày lại toàn bộ sự việc qua điện thoại.”

 

Cậu ta mất khoảng mười phút để kể lại mình đã trơ mắt nhìn Doãn Á Thu ngã xuống đất chảy máu đến chết như thế nào, rồi lại nấu xác người ta lên vứt đi như rác ra sao, đồng thời báo cho cảnh sát địa điểm hiện tại của mình, hy vọng cảnh sát có thể đến bãi rác bắt cậu ta.

 

Lư Quang Hy còn nói, những mẩu xương này là do chính cậu ta cắn rứt lương tâm nên đã tự mình đào lên, còn tôi và Tiểu Ninh không rõ là phải đào cái gì, chỉ giúp cậu ta làm việc mà thôi.

 

Nói xong, Lư Quang Hy lại ngất đi một lần nữa, tôi bấm huyệt nhân trung thế nào cậu ta cũng không tỉnh.

 

“Tiểu Đồng, em đã làm gì giám đốc Lư thế? Không phải là tiêm thuốc nói thật đấy chứ? Cái đó là phạm pháp đấy.” Tôi có chút lo cho Mục Hoài Đồng, sợ cô nhóc bị liên lụy. Ai ngờ quay đầu lại nhìn, cả Mục Hoài Đồng và chiếc xe mà Tiểu Ninh lái tới đều đã biến mất.

 

“Tiểu Đồng đâu rồi?” Tôi hỏi.

 

“Lúc anh đang tập trung nghe Lư Quang Hy tự thú thì cô ấy đã lái xe của tôi đi rồi.” Tiểu Ninh nói, “Cô ấy không tiện ở lại đây nữa.”

 

Cũng phải, xuất phát từ lòng riêng, tôi không muốn Mục Hoài Đồng bị cảnh sát thẩm vấn. Cô nhóc vốn đã có trải nghiệm bi thảm tương tự như Doãn Á Thu, không nên khơi lại những ký ức đau khổ của cô nhóc nữa.

 

Cảnh sát nhanh chóng có mặt, bọn họ thu gom những mảnh xương chúng tôi đào được để lấy ADN xác định danh tính người chết, rồi đưa cả tôi, Tiểu Ninh và giám đốc Lư đang hôn mê về đồn. Bộ xương này không hoàn chỉnh, cảnh sát cần phải tốn rất nhiều công sức để tìm kiếm hài cốt của Doãn Á Thu trong đống rác khổng lồ.

 

Khi chúng tôi đến đồn cảnh sát, mẹ của Doãn Á Thu đang đợi ở cổng. Bà nói mình vừa có một giấc mơ, mơ thấy con gái bảo bà đến đồn cảnh sát làm chứng, giúp con bé đòi lại công bằng.

 

Mẹ Doãn Á Thu kể lại chuyện mình giả ma dọa Lư Quang Hy cho cảnh sát, bà nói cũng là do nằm mơ. Mấy năm nay bà liên tục gặp ác mộng, thấy con gái bị ném vào nước nóng luộc chín, trong mơ Doãn Á Thu khóc lóc kêu đau với bà. Mẹ Doãn Á Thu không thể chịu đựng được nữa mới đến thành phố H, rồi lại mơ thấy người nấu con gái mình chính là Lư Quang Hy.

 

Thế là bà trở thành lao công, đến công ty chúng tôi làm việc, và đã tìm được cơ hội.

 

“Bác chưa từng được học hành, trong nhà cũng không có ai chuyên sửa chữa mạch điện, tại sao bác lại có thể sửa đường dây điện một cách khéo léo như vậy?” Cảnh sát hỏi.

 

“Con gái tôi bảo tôi đấy.” Mẹ Doãn Á Thu nở nụ cười nhàn nhạt, bà tự hào nói, “Nó là sinh viên xuất sắc của trường đại học công nghiệp, sau khi tốt nghiệp thì làm việc ở công ty lớn, cái gì cũng biết, có tương lai lắm. Là tôi không phải, ham chút tiền sính lễ của nhà lão Vương hàng xóm, nghĩ rằng nó về quê cưới chồng rồi lại lên thành phố lớn tìm việc cũng không muộn, vừa hay cũng có thể dành dụm chút tiền cho con trai cưới vợ. Nhưng… tôi đâu có muốn con gái tôi chết!”

 

Bà nói rồi bật khóc nức nở ngay tại đồn cảnh sát, miệng không ngừng kêu gào: “Tôi có tội, các đồng chí công an bắt tôi đi.”

 

Trong lòng tôi vô cùng khó chịu, móng tay cắm sâu vào da thịt mà cũng không hề hay biết. Tiểu Ninh đứng bên cạnh tôi bèn gỡ từng ngón tay tôi ra, rồi đan mười ngón tay vào tay tôi. Tiểu Ninh không nói gì, chỉ cùng tôi chờ cảnh sát hỏi cung. Nhưng có cậu ấy ở bên, tôi lại có thêm sức mạnh.

 

Có mẹ Doãn Á Thu ở đây, cảnh sát nhanh chóng trích xuất ADN từ xương để đối chiếu, xác nhận danh tính của Doãn Á Thu. Sau khi tỉnh lại, Lư Quang Hy chối bay chối biến những lời mình đã nói, một mực không thừa nhận. Cậu ta nói mình bị người ta cho uống thuốc gây ảo giác, những lời nói ra đều là giả. Thế nhưng cảnh sát không tìm thấy bất kỳ thành phần thuốc gây ảo giác nào trong cơ thể cậu ta.

 

Sau khi Tôi và Ninh Thiên Sách lấy lời khai xong thì có thể rời khỏi đồn cảnh sát. Nếu trong tương lai vụ án này có tiến triển, cảnh sát sẽ mời chúng tôi đến hỗ trợ điều tra, hy vọng trong thời gian thu thập chứng cứ này chúng tôi sẽ không rời khỏi thành phố H.

 

Rời khỏi đồn cảnh sát, cả người tôi hôi hám, lại còn thức trắng cả đêm, mệt đến mức vừa ngồi lên ghế sau taxi, dựa vào vai Ninh Thiên Sách là ngủ thiếp đi.

 

Khi tỉnh lại, tôi thấy Tiểu Ninh đã đưa tôi về khách sạn cậu ấy ở. Tiểu Ninh đã tắm xong, còn tôi thì vẫn đang nằm hôi hám trên ghế sofa.

 

“Xin lỗi nhé, tôi đi tắm ngay đây!” Tôi ngửi mùi chua lòm trên người mình, hoàn toàn không thể chịu nổi, liền lao vào phòng tắm ra sức cọ rửa chà xát. Tắm xong tôi mới nhớ ra mình không có quần áo để mặc.

 

Lúc này, Tiểu Ninh ở bên ngoài nói: “Tôi để quần áo của tôi ở ngoài rồi, anh tắm xong có thể thay. Đồ lót là đồ mới, chưa mặc bao giờ.”

 

Tôi lúc này mới ló đầu ra khỏi phòng tắm, nhanh chóng mặc quần áo vào. Quần áo của Tiểu Ninh lớn hơn tôi một cỡ, đặc biệt là đồ lót, hơi rộng, man mát lộng gió. Bình thường có lẽ tôi sẽ rất phấn khích vì được mặc quần áo của Tiểu Ninh, nhưng bây giờ tôi không có tâm trạng đó.

 

Tôi ngồi bên cạnh Tiểu Ninh, không muốn nói gì cả, chỉ muốn được yên tĩnh.

 

Tiểu Ninh lại bắt chuyện với tôi: “Thầy Thẩm, anh có nghĩ tại sao Mục Hoài Đồng và mẹ của Doãn Á Thu lại biết nhiều chuyện không ai hay biết như vậy không? Có phải là linh hồn Doãn Á Thu báo mộng không?”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Tôi nghĩ một lát rồi nói: “Giác quan thứ sáu là một thứ rất kỳ diệu, tôi cũng từng trải qua rồi.”

 

Hồi cấp ba tôi ở nội trú, có một buổi tối tự học tôi bỗng nhiên cáu kỉnh vô cớ, điên cuồng cãi tay đôi với thằng bạn thân nhất trong lớp, còn đánh nó một trận, bị giáo viên phạt ngày hôm sau phải viết bản kiểm điểm đọc trước toàn thể lớp, đảm bảo mình sẽ không tái phạm.

 

Thật ra tôi cũng thấy rất lạ, hôm đó lồng ngực cứ như bị một cục gì đó chặn lại, như có thứ gì đó đè nén mình, không la hét, không khóc lóc thì sẽ phát điên.

 

Ngày hôm sau tôi không viết bản kiểm điểm, vì ngay trong đêm đó tôi đã được dượng gọi ra khỏi ký túc xá. Lúc đó đã là hơn mười hai giờ đêm, bọn họ đưa tôi đến bệnh viện, dì tôi mới nói cho tôi biết, ngay vào khoảng thời gian tôi bực bội cáu kỉnh đó, bố mẹ tôi đã qua đời vì tai nạn xe.

 

“Tôi tin rằng giữa những người có cùng huyết thống tồn tại giác quan thứ sáu, chỉ là khoa học vẫn chưa thể giải thích được hiện tượng này mà thôi.” Tôi buồn bã nói, “Không phải sự việc nào khoa học không giải thích được cũng là chuyện tâm linh, chẳng qua là khám phá của chúng ta về con người và vũ trụ vẫn chưa đủ mà thôi.”

 

Ánh mắt Ninh Thiên Sách nhìn tôi rất dịu dàng, cậu ấy hỏi: “Anh đã từng có trải nghiệm như vậy, tại sao vẫn kiên định tin rằng trên đời này không có ma quỷ? Lỡ như lúc đó là linh hồn của họ đang từ biệt anh thì sao?”

 

“Chết là chết, không còn nhìn thấy, nghe thấy hay cảm nhận được nữa, từ đó không thể chạm vào. Người ở lại dù có khó khăn đến đâu cũng phải dựa vào sức mình để sống tiếp. Mong cầu người đã khuất sẽ quay về giúp mình vượt qua khó khăn là điều không thể, con đường của mỗi người phải tự mình đi, không thể trông chờ vào những thứ phi thực tế được.”

 

Tôi nhìn Tiểu Ninh, hy vọng cậu ấy có thể hiểu được đạo lý này: “Chuyện ma quỷ, chẳng qua chỉ là ảo tưởng do con người không thể chấp nhận sự ra đi của người thân mà tự dựng nên để an ủi chính mình mà thôi, tôi không tin.”

 

Tiểu Ninh lại một lần nữa đưa tay ôm lấy tôi, khẽ nói: “Tôi hiểu ý thầy Thẩm rồi, anh nói không có thì là không có vậy.”

 

Chủ đề hôm nay có chút bi thương, tôi cũng vô cùng mệt mỏi. Dù được Tiểu Ninh ôm trong lòng, tôi cũng không thể có suy nghĩ gì khác, cứ thế dựa vào cậu ấy mà ngủ thiếp đi.

 

Khi tỉnh dậy đã là buổi tối, gần đây vì công việc nên tôi thường xuyên ngày đêm đảo lộn, luôn tỉnh giấc vào khoảng mười hai giờ đêm, haiz, ai bảo tôi phải dạy học vào giờ này cơ chứ.

 

Lúc ra ngoài uống nước, tôi nghe thấy Tiểu Ninh đang đứng trước cửa, không biết là đang nói chuyện với ai: “Tôi có thể phá lệ gỡ bỏ trận pháp cho cô vào, nhưng cô không được làm càn.”

 

“Uầy, có thầy Thẩm ở đây mà, anh sợ gì chứ, anh trai thiên sư tập sự.” Một giọng nói quen thuộc từ ngoài cửa vọng vào.

 

“Tiểu Đồng phải không?” Tôi hỏi.

 

“Là em, thầy Thẩm.” Mục Hoài Đồng ở bên ngoài cửa vẫy tay với tôi.

 

Tiểu Ninh thấy tôi liền mở cửa, Mục Hoài Đồng bước vào rồi ngồi xuống ghế sofa. Hôm nay cô nhóc rất khác, lại mặc một chiếc váy trắng, không mặc đồ đỏ, cô nhóc vẫn xinh đẹp như thường.

 

“Thầy Thẩm.” Mục Hoài Đồng mỉm cười nhìn tôi, “Em sắp phải đi rồi, sau này không thể nghe thầy giảng bài được nữa.”

 

“Tại sao?” Trong lòng tôi có chút phỏng đoán.

 

“Em muốn hòa nhập với xã hội, làm một người bình thường, chứ không phải nửa đêm theo thầy Thẩm học bài nữa.” Nụ cười của Mục Hoài Đồng vô cùng thanh thản, “Em không hận nữa, không phải tất cả đàn ông trên đời này đều là cặn bã, chỉ là… mắt em không tinh, không gặp được người như thầy Thẩm.”

 

“Vậy thì tôi yên tâm rồi.” Mặc dù ly biệt là chuyện buồn, nhưng tôi vẫn vui cho Mục Hoài Đồng, từ đây cô nhóc có thể thoát khỏi bóng ma, như vậy thật tốt, “Sau này cũng phải thường xuyên liên lạc nhé.”

 

“E là không được rồi, em sắp ra nước ngoài.” Mục Hoài Đồng nói, “Nếu không có duyên phận, cả đời này cũng sẽ không thể gặp lại được.”

 

“Cơ sở y tế ở nước ngoài tốt hơn ở đây, ra nước ngoài cũng tốt. Cho tôi địa chỉ của em đi, tôi gửi cho em một món đồ.”

 

Đây là món đồ tôi đã muốn tặng cho Mục Hoài Đồng từ lâu, chỉ là vẫn không gặp được cô nhóc, bây giờ có lẽ là cơ hội cuối cùng rồi.

 

“…Địa chỉ… em lấy đâu ra địa chỉ bây giờ…” Mục Hoài Đồng suy nghĩ một lúc rồi nói, “Thầy đưa cho hiệu trưởng Trương đi, cô ấy có thể đốt… à không, chuyển giúp cho em.”

 

Địa chỉ của cô Trương hiệu trưởng tôi cũng không có…

 

Đột nhiên Ninh Thiên Sách nói: “Có thể đưa cho tôi, tôi biết địa chỉ của hiệu trưởng Trương.”

 

Tôi nhớ lại lúc anh Cưa gây chuyện ban đầu, người mà cô Trương hiệu trưởng mời đến chính là Tiểu Ninh.

 

Ừm… Tiểu Ninh sẽ không coi ông Cưa là ma rồi trừ tà đấy chứ?

 

Mục Hoài Đồng nói xong liền tạm biệt chúng tôi, chắc là còn phải chuẩn bị cho việc ra nước ngoài, không có nhiều thời gian. Tôi buồn bã một lúc, rồi mở điện thoại ra đặt hàng trên mạng, địa chỉ nhận hàng điền là khách sạn Tiểu Ninh đang ở.

 

“Anh định tặng cô ấy cái gì?” Ninh Thiên Sách tự nhiên ngồi xuống bên cạnh tôi, hỏi.

 

“Hai cuốn sách, «Hiến pháp» và «Luật Hình sự».” tôi thở dài, “Tôi phát hiện học sinh của trường mình có thể vì bị rối loạn tâm thần nên không coi trọng pháp luật lắm. Lần này Mục Hoài Đồng đã điên cuồng lách luật ở lằn ranh pháp lý, như vậy không tốt chút nào! Tôi đang dạy về thế giới quan, việc xây dựng thế giới quan sao có thể thiếu sự đảm bảo của pháp luật được chứ? Chỉ khi hiểu được việc gì nên làm, việc gì không nên làm, mới có thể trở thành một người có nhân cách độc lập! Tôi vốn định tiết học sau sẽ bắt đầu giảng hai cuốn sách này, nhưng em ấy đã tốt nghiệp sớm rồi, thôi thì gửi cho em ấy đọc dần vậy.”

 

“…Cô ấy nhất định sẽ cảm ơn anh.”

 

“Nhưng đã lâu tôi không lên lớp rồi, gần một tuần rồi, cứ thế này những nội dung đã dạy trước đó họ sẽ quên mất.”

 

Thế là tôi nhắn tin cho hiệu trưởng Trương: 【 Cô Trương, xin hỏi buổi học tiếp theo là khi nào ạ? Tôi hy vọng có thể lên lớp giảng nội dung mới càng sớm càng tốt, để tránh thời gian quá lâu học sinh sẽ quên bài. Ngoài ra, trường chúng ta có thi cử không? Tôi có thể sắp xếp một bài kiểm tra nhỏ không? 】

 

Hết chương 27.

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Mục Hoài Đồng: Mịa nó, tôi thấy kiếp sau chắc mình sinh ra đã thuộc lòng Hiến pháp rồi! Câu đầu tiên biết nói không phải là “bố” hay “mẹ”, mà là “Hiến pháp là luật cơ bản của nước ta”. Tặng sách luật cho con gái, thầy Thẩm à, thầy cứ độc thân cả đời đi!

 

——

 

Không phải là Thầy Thẩm không biết buồn, mà nỗi buồn của thầy ấy chỉ kéo dài có một giây.

 

Chương 27: Công Việc Mới (Phần 4)

Ngày đăng: 25 Tháng 10, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên