Chương 27: Thiếu Nữ Tràn Đầy Sức Sống Tạ Quảng Khôn, Cặn Bã Đội Lốt Tri Thức Lộ Đình Châu
Phương Lộc Dã nhìn theo bóng lưng hai người sánh bước bên nhau, quả thực không thể tin nổi.
Không phải chứ, cái tên lùn tịt kia thì có gì tốt, vậy mà lại có thể cưa đổ được anh trai cậu ta?
Phương Lộc Dã ba chân bốn cẳng chạy lên trước, “Ê” một tiếng: “Này…” Lời đến bên miệng mới sực nhớ ra mình không biết người này tên gì, bèn hỏi thẳng, “Này cái cậu lùn tịt kia, cậu tên gì?”
Ban đầu Ninh Lạc không cho rằng người ta đang gọi mình, mãi cho đến khi vai bị ai đó chọc nhẹ một cái.
Cậu ngạc nhiên trợn tròn mắt, lập tức quay phắt đầu lại, giọng điệu cao vút: “Cậu gọi tôi là gì cơ?!”
Phương Lộc Dã một tay xách áo khoác vắt sau lưng, không nhanh không chậm: “Đồ lùn tịt, nhóc lùn.”
Nhìn dáng vẻ tức giận của cậu, tâm trạng cậu ta liền tốt hẳn.
Ai bảo cậu ta gọi mình là con công xòe đuôi khoe mẽ, hừ hừ.
Ninh Lạc không nhịn được nữa, ngửa đầu trừng mắt nhìn cậu ta: “Tôi không lùn! Chiều cao của tôi là 1 mét 78 phẩy 45!”
Phương Lộc Dã “Ồ” một tiếng: “Còn chưa đến một mét tám, còn mặt dày mang theo cả số lẻ.”
Môi Ninh Lạc run rẩy: “…Cậu mà nói nữa tôi sẽ mắng người đấy.”
【Tôi móc trái, tôi móc phải, tôi quét trụ, tôi đá xoáy! Tôi múa tay hoa, xoay người kiểu Thomas lên thẳng trời xanh, cưỡi tàu Thần Châu 1 phóng ra khỏi địa cầu! Cho nổ tung trái đất! Tất cả đều hóa thành trùng đế giày cho tôi! Trùng đế giày, xúc xích, thạch rau câu thì tôi chỉ muốn ăn Hỷ Chi Lang!】
Phương Lộc Dã cười lạnh, tiếp tục cố gắng đổ thêm dầu vào lửa, cậu ta đánh giá Ninh Lạc từ trên xuống dưới một lượt, ánh mắt khinh thường: “Đi giày vào thì mới được 1m78 hả? Chiều cao thật của cậu còn phải trừ đi ba phân nữa cơ.”
【%¥#@&……*&¥Á Á Á Á Á Á, nói bậy! Đừng ép tôi phải tát cậu vào lúc tôi đang vui nhất nhé!!!】
Ninh Lạc đã tức đến mức đầu óc rối loạn, không còn tỉnh táo được nữa.
Trong phút chốc, nỗi u ám trong lòng Phương Lộc Dã tan biến mất, tâm trạng cũng tốt lên không ít, khóe miệng vừa mới nhếch lên cười một chút đã bị Lộ Đình Châu liếc mắt nhìn một cái: “…”
Cậu ta lại vội vàng cố gắng ép khóe miệng của mình trở về trạng thái bình thường.
Cái tên lùn tịt đáng ghét, mình còn phải gọi tên đó là chị dâu nữa chứ, thật đáng ghét.
Lộ Đình Châu bị hai người này ồn ào đến đau cả đầu: “Được rồi, mau vào trong đi.”
Ninh Lạc xoay người bỏ đi ngay, không hề nán lại một giây nào.
Phương Lộc Dã chậm hơn một bước, dừng lại bên cạnh Lộ Đình Châu.
Lộ Đình Châu hỏi: “Có chuyện gì?”
Phương Lộc Dã chỉ chỉ bóng lưng Ninh Lạc: “Cậu ta…”
“Ninh Lạc.”
“Em mặc kệ cậu ta tên gì,” Phương Lộc Dã hạ giọng, nghiến răng nghiến lợi nói, “Sao cậu ta lại gọi anh là chồng thế! Anh, rốt cuộc thì hai người có quan hệ gì vậy?”
“Không có quan hệ gì cả, cậu ấy chỉ thích gọi như vậy thôi.” Lộ Đình Châu thấy vẻ mặt cậu ta vẫn không tin, lại nói, “Fan của cậu còn gọi cậu là con trai, chẳng lẽ cậu có nhiều bố đến thế à?”
Phương Lộc Dã nghẹn lời: “…Anh, mấy tháng nay không gặp, sao em cảm thấy anh đã thay đổi rồi vậy? Trước đây anh có nói chuyện như thế này đâu.”
“Cho nên mới dung túng cậu đến mức không phân biệt đúng sai, không có chừng mực.” Lộ Đình Châu lạnh giọng nói, “Ngày mai Triệu Dĩ và An Tri Tầm đến, cậu cũng đi đi, giải quyết chuyện này xong rồi hãy vào đoàn phim.”
Phương Lộc Dã vẫn còn sợ anh trai mình, cậu ta ủ rũ đáp lời, tâm trạng bực bội không diễn tả được là cảm giác gì, bèn đánh trống lảng chuyển sang chủ đề khác: “Anh không thấy rất kỳ lạ sao? Đọc được suy nghĩ thì thôi đi, lại còn có thể dự đoán được cả tương lai… Nói mới nhớ, anh à, vì sao anh không cho em nói ra?”
Ánh mắt Lộ Đình Châu nhìn về phía đám đông trong phòng chờ, giọng điệu nhàn nhạt đáp: “Sau khi chuông đồng hồ điểm mười hai tiếng, phép thuật của bà tiên đỡ đầu sẽ mất đi hiệu lực.”
“Ý anh là…?”
“Đoán mò thôi,” Lộ Đình Châu nghiêng người, “Vào trong thôi, đừng để đạo diễn Tôn đợi lâu.”
…………
Buổi thử vai cần phải xếp hàng, những người khác đều đang chờ đợi trong phòng chuẩn bị. Dù sao đây cũng là dự án cấp S+, lại còn do chính Lộ Đình Châu đích thân đến tuyển chọn, mọi người đều đang khẩn trương chuẩn bị.
Nhưng Phương Lộc Dã vừa bước vào, vẫn thu hút không ít ánh mắt của mọi người, dù sao chuyện vừa xảy ra ở hành lang mọi người cũng đã truyền tai nhau, tò mò muốn chết nhưng lại không dám nhìn.
Phương Lộc Dã lạnh lùng liếc mắt một vòng, mọi người vội vàng cúi đầu tránh né.
Nhưng Ninh Lạc thì không, Ninh Lạc hung hăng trừng mắt nhìn cậu ta một cái.
Vẫn cảm thấy chưa hả giận, chân ở dưới gầm bàn còn dùng sức đá vài cái vào không khí, nghiến răng nghiến lợi.
【Đảo lộn càn khôn! Đảo lộn càn khôn! Cậu cứ chờ đấy, xem ngày mai cậu gặp Triệu Dĩ với An Tri Tầm còn cười được nữa không! Nhưng tôi thì cười được đấy, tôi sẽ cười đến lăn lộn đấm giường, cười đến rụng đầu, cười đến biến thành lợn rừng to đùng húc cậu bay tới bay lui!】
Khóe miệng Phương Lộc Dã lập tức kéo thẳng xuống.
Muốn chơi trò sát thương lẫn nhau đúng không? Cậu cứ chờ đấy!
Ninh Lạc tức giận đến mức màn hình bình luận trong lòng cứ cuồn cuộn tuôn ra hết đợt này đến đợt khác, nửa tiếng không ngừng nghỉ, Phương Lộc Dã thật sự không nhịn được nữa, bắt đầu hối hận vì sao mình lại chọc cậu ta làm gì, bèn đi vào nhà vệ sinh trốn cho yên tĩnh.
Thấy cậu ta đi rồi Ninh Lạc mới thoải mái hơn một chút, cắn ngón tay đợi đến lượt mình thử vai. Phía trước cậu vẫn còn không ít người, đợi một hồi lâu mới đến lượt mình.
Ninh Lạc gõ cửa phòng casting.
Trong phòng casting chỉ có mấy nhân viên chủ chốt của đoàn phim, cùng với nam nữ chính đã được chọn từ trước cũng đang ở bên trong.
Ninh Lạc liếc mắt một cái đã thấy Lộ Đình Châu ngồi ở vị trí chính giữa hàng ghế đầu tiên.
Người đàn ông đó đã cởi áo khoác ngoài, chỉ mặc chiếc áo len cao cổ kia, anh hơi nghiêng người, hai chân vắt chéo lên nhau tựa vào ghế, ngón tay xoay xoay một cây bút bi màu đen, nhìn thấy Ninh Lạc thì dùng đầu bút gõ nhẹ lên mặt bàn, mỉm cười với cậu một cái.
Nhìn thấy anh, Ninh Lạc lại nhớ đến việc mình bị búng trán ở hành lang lúc nãy, cậu không được tự nhiên, giơ tay lên gãi gãi mặt mình.
Nghẹn cả nửa ngày vẫn không nhịn được.
【Sao anh cứ cười với em hoài vậy? Anh có tâm sự gì mà cứ cười cười cười hoài thế, thật là, anh cứ cười dịu dàng vậy làm gì, có chút nhan sắc là được rồi, đẹp trai quá thể như vậy là chê em động lòng chưa đủ sao?】
Nụ cười trên môi Lộ Đình Châu càng thêm sâu.
Mà nữ chính đang hai tay chống cằm thưởng thức trai đẹp thì nụ cười cứng đờ trên mặt.
Má ơi, cái quái gì vậy? Ai đang nói chuyện đấy?
“Bịch” một tiếng, âm thanh chai nước khoáng rơi xuống đất khiến cô giật mình, quay đầu nhìn lại, là biên kịch Tống Nam đang ngồi ở góc phòng.
Thấy ánh mắt mọi người đồng loạt nhìn về phía mình, sắc mặt Tống Nam căng thẳng đỏ bừng: “Xin, xin lỗi, không cẩn thận làm rơi mất.”
“Không sao không sao.”
Đợi đến khi mọi người đều quay đầu trở lại, Tống Nam mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Vừa rồi… chắc là ảo giác thôi nhỉ? Hay là do thức đêm viết kịch bản mệt mỏi quá rồi sao?
So với lần đầu gặp, bây giờ Tôn Học Bân còn béo thêm một vòng, anh ta cười ha hả nói với Ninh Lạc đang đứng ở đó: “Bắt đầu đi, chọn một đoạn cậu muốn diễn là được.”
Vai Ninh Lạc casting là vai nam ba, một vị tiểu thế tử xuất thân cao quý, sinh vào thời mạt triều được người nhà nâng niu, hết mực yêu thương che chở, nuông chiều đến mức ngây thơ kiêu ngạo, nhưng vì vương phủ bị cuốn vào vòng xoáy chính trị mà cuối cùng phải chết thảm.
Ban đầu Tôn Học Bân cũng có chút nghi ngờ lời Vương Lâm nói, theo anh ta thấy thì lúc ấy Vương Lâm đề cử Ninh Lạc lúc đó thuần túy là “Vương công bán dưa”, nhưng cũng phải nói là, hình tượng của Ninh Lạc rất phù hợp với vai nam ba này, trong mắt cậu có sự trong trẻo của người chưa trải sự đời.
Hy vọng đừng quá tệ, dù sao thì anh ta cũng phải nể mặt Vương Lâm một chút, tên đó tối hôm qua còn đặc biệt gọi điện thoại cho anh ta để nói về chuyện này.
Tôn Học Bân thầm nghĩ.
Ninh Lạc cúi đầu chào mọi người rồi đứng tại chỗ chừng mấy giây để điều chỉnh cảm xúc, khi mở mắt ra lần nữa thì hốc mắt đã đỏ hoe, cậu nhẹ nhàng chớp mắt một cái, nước mắt liền lăn dài trên má, trên gương mặt cũng mang theo vẻ bi thương đau đớn khổ sở.
Lộ Đình Châu đã từng hợp tác với cậu, đương nhiên biết Ninh Lạc cũng có chút thiên phú, nhưng khi anh nhìn thấy cảnh này vẫn thầm kinh ngạc, ngồi thẳng người dậy.
“Khóc trong một giây luôn kìa?” Phía sau có người khẽ cảm thán.
Ninh Lạc chọn diễn đoạn sau khi thế tử biết tin cha mẹ qua đời, lại biết được kỳ thật hoàng đế biết rõ bọn họ bị hàm oan, nhưng vì ngại thế lực hoạn quan chuyên quyền mà xem bọn họ như quân cờ bỏ đi, mặc kệ không thèm đoái hoài gì đến.
Cậu đã diễn tả hoàn hảo cái gọi là tâm tuyệt vọng như tro tàn, đau đớn cùng cực, muốn chết cũng không xong, hoàn toàn tê dại.
Cảm xúc dạt dào nhanh chóng lây nhiễm đến các giám khảo có mặt, Tôn Học Bân kích động đến mức muốn gật đầu đồng ý luôn.
“Khoan đã,” Lộ Đình Châu đánh giá Ninh Lạc vài lần, sau đó nói, “Đi thử trang điểm trước đã.”
Tôn Học Bân vội vàng nói: “Đúng đúng, thử trang điểm xem có hợp không.” Anh ta lại gọi nữ chính đã được chọn từ trước, “Tiểu Tô, lát nữa cô cùng cậu ấy diễn thử một đoạn.”
Đúng vậy, nam ba chính là bạch nguyệt quang đoản mệnh của nữ chính.
Nữ chính Tiểu Tô đứng dậy, nhân vật cô diễn là một nữ tướng quân, cô cười hì hì ôm quyền: “Tuân lệnh.”
Ninh Lạc thay xong trang phục diễn đi ra, đứng chung với Tiểu Tô.
Tôn Học Bân nhìn hai người họ, sờ cằm nhíu mày: “Cứ cảm thấy có chỗ nào không đúng lắm…”
Lộ Đình Châu lên tiếng: “Hai người không có cảm giác couple, ánh mắt Ninh Lạc quá thuần khiết, hơn nữa…” Anh trầm ngâm một chút, cuối cùng vẫn nói ra, anh lựa lời nói từng chữ từng chữ, “Tiểu Tô cao quá.”
Tiểu, Tô, cao, quá!
Mắt Ninh Lạc tối sầm lại.
Cái này, mé nó, câu đó có khác gì nói cậu lùn quá đâu!
【Aaaaa, chồng à! Anh đang giết người không gươm không dao!!!】
Nếu không phải đang thử vai, Ninh Lạc đã tung ra một bộ quyền cước rồi, tiểu nhân trong lòng cậu nhảy nhót tưng bừng, hận không thể lay lay vai Lộ Đình Châu mà gào to “Chồng ơi, sao anh không nói tiếng người vậy hả”!
Tiểu Tô đứng ở đó, như bị ấn nút tạm dừng.
Tống Nam lại làm rơi chai nước xuống đất.
Má ơi, vừa rồi quả nhiên không phải ảo giác, cậu ta/cô ta thật sự có thể nghe được tiếng lòng của người khác!
Giây tiếp theo, Tiểu Tô trợn tròn mắt: Móa! Chồng?? Lộ Đình Châu bí mật kết hôn rồi à???
Trời ơi tin hot, ăn dưa ăn dưa! Tin tức chấn động quá!
Trong mắt cô bùng cháy ngọn lửa hóng hớt, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa hai người, nhanh đến mức muốn tóe ra tia lửa điện.
Lộ Đình Châu khẽ rũ mắt cúi đầu xem kịch bản, tránh ánh mắt oán hận như có thể hóa thành thực thể của Ninh Lạc, anh lật lật tài liệu một hồi rồi nói: “Thử vai nam hai đi.”
Lần này, mọi người lại đồng loạt nhìn về phía anh.
Tiểu Tô biết vai diễn mà Phương Lộc Dã casting chính là nam hai. Mọi người đều mặc định vai diễn này đã được định sẵn cho nội bộ rồi, huống chi diễn xuất của Phương Lộc Dã cũng không tệ.
Vậy nên, bây giờ là vòng chung kết chị dâu pk em chồng, xem ai có địa vị cao hơn trong lòng Lộ Đình Châu?
Rốt cuộc là tình yêu chiến thắng tình anh em, hay là vì tình anh em đá bay người vợ tào khang? Bản tin tiền tuyến, phát sóng trực tiếp, xin đừng rời mắt!
Tiểu Tô hận không thể lấy một cái loa thật lớn theo dõi toàn bộ quá trình, hít drama tận hiện trường.
Tống Nam thì khác, ngón chân cậu ta đã bấu chặt xuống đất, bịt tai nằm bò ra bàn, không muốn nghe nữa.
Cứu mạng! Xấu hổ quá, như vậy thật sự sẽ không bị xã hội loại trừ chứ?
Cậu ta đã chết thay Ninh Lạc mấy lần rồi.
Huyên náo ồn ào đều là của bọn họ, Ninh Lạc cái gì cũng không biết, cậu chỉ có một trái tim tan nát, mặt không cảm xúc đi theo chuyên viên trang điểm ra phía sau thay quần áo.
【Tình yêu trong tim bỗng chốc nguội lạnh, những thứ không giết chết được tôi, chi bằng giết chết tôi luôn đi……】
Tiểu Tô: “…”
Không nhìn ra nha, tên nhóc này da mặt mỏng như vậy.
Tôn Học Bân thừa dịp Ninh Lạc rời đi, thăm dò hỏi: “Thầy Lộ, nhưng mà vai diễn này trước đó đã có ứng cử viên sáng giá rồi.”
Lộ Đình Châu không giải thích nhiều: “Người tài giỏi sẽ được chọn.”
Đợi đến khi Ninh Lạc thay một thân trang phục khác đi ra, mắt Tôn Học Bân liền sáng lên.
Anh ta vỗ tay tán thưởng: “Quả nhiên, mắt nhìn người của thầy Lộ thật độc đáo, vẫn là nam hai hợp hơn.”
Nam hai, xuất thân là nô lệ nuôi ngựa, một đường chém giết, đạp trên núi thây biển máu, phong hầu bái tướng, trở thành tướng quân thiếu niên khiến kẻ địch nghe tin đã sợ mất mật, nhưng ông trời đố kỵ người tài, chết khi còn chưa cập quan. Cuộc đời rực rỡ nhưng ngắn ngủi.
Số cân mà Ninh Lạc giảm xuống trong bộ phim trước vẫn chưa kịp tăng trở lại, trang phục diễn mặc trên người rộng thùng thình, rất phù hợp với nhân vật nam hai có thân hình gầy gò vì lúc nhỏ suy dinh dưỡng trong nguyên tác.
Lộ Đình Châu để cậu thử vai này, đương nhiên là bởi vì nhân vật này và vai nô lệ câm mà hai người hợp tác lần trước có điểm tương đồng về tính cách, lúc đó Lộ Đình Châu đã cảm thấy, Ninh Lạc không diễn một vai diễn như vậy thì thật đáng tiếc.
Tôn Học Bân vô cùng hài lòng, nói: “Vậy diễn thử đoạn chết trên lang kiều đi.”
.……
Đợi đến khi Ninh Lạc đi ra, Hứa Linh vội vàng tiến lên: “Sao rồi? Sao vào trong đó lâu như vậy?”
Ninh Lạc uống một ngụm nước làm dịu cổ họng, vẻ mặt mệt mỏi, ôm trái tim thủy tinh tan nát thành từng mảnh nhỏ, nói: “Đợi kết quả thôi, chắc không có vấn đề lớn đâu. Em đi vệ sinh một lát.”
【Đừng hỏi tôi bao nhiêu tuổi, cảm xúc của tôi vụn vỡ…… Nhóc lùn…… Hừ hừ, nhóc lùn…… Mẹ ơi, đầu của con đau quá, con còn có thể cao lên được không……】
Hứa Linh càng thêm lo lắng không yên, mắt nhìn theo bóng dáng cậu như người mất hồn đi tìm nhà vệ sinh.
“… Cậu ấy làm sao thế, bị kích thích gì à?”
Lúc Ninh Lạc đi ra, hành lang dài vắng lặng, buổi thử vai vẫn chưa kết thúc, cậu vòng qua một góc, lại gặp được người không ngờ tới.
“A, anh Đình Châu, sao anh lại ở đây?”
Lộ Đình Châu nói: “Đợi em.”
Ninh Lạc không chắc chắn lắm, hỏi lại: “Đợi… em?”
“Ừ,” Lộ Đình Châu nói, “Chuyện sáng nay em cũng thấy rồi đó…”
Ninh Lạc cắt ngang lời anh: “Em tuyệt đối sẽ không nói lung tung đâu, em thề!”
【Chồng ơi, anh giết người, em đưa dao, anh đào hố, em lấp đất, anh vào tù, em đưa cơm. Tuy anh nói em lùn, nhưng em vẫn không so đo chấp nhặt, cùng anh xông pha chân trời góc biển! Đó, chính là tình yêu to lớn!】
“……”
Phương Lộc Dã đứng sau lưng Lộ Đình Châu không nhịn được trợn trắng mắt.
Mé, bệnh thần kinh à, rốt cuộc thì anh trai mình đã nhịn cậu ta như thế nào vậy.
Ánh mắt Lộ Đình Châu dừng lại trên bốn ngón tay Ninh Lạc chụm lại giơ lên cao, không biết có phải ảo giác của Ninh Lạc hay không, cậu luôn cảm thấy giọng điệu của anh có chút bất đắc dĩ: “Tôi không phải muốn nói cái này, mà là muốn hỏi tối mai em có rảnh không?”
Ninh Lạc chậm rãi buông tay xuống: “Rảnh thì cũng có rảnh đó… Ý anh là muốn em cùng đi gặp Triệu Dĩ và An Tri Tầm sao?”
“Xem một vở kịch hay mà lại bỏ lỡ kết cục, như thế thật đáng tiếc, với tư cách là một diễn viên, hẳn là sẽ rất tiếc nuối phải không.”
Giọng điệu của Lộ Đình Châu vẫn ôn hòa bình thản như cũ, chậm rãi nhả chữ.
Thế mà Ninh Lạc lại nghe ra một kiểu khác, cậu cảm giác Triệu Dĩ sắp chết đến nơi rồi, không khỏi chậc chậc cảm thán.
【Thiếu nữ tràn đầy sức sống Tạ Quảng Khôn, cặn bã đội lốt tri thức Lộ Đình Châu, hai người thật sự đều là đỉnh cao trong lĩnh vực của mình! Không cần phải nói nhiều, vở kịch này mình nhất định phải tham gia, thiếu mình chính là thiếu đi một phần tiếc nuối. (Đeo kính râm) (ngậm hoa hồng ngầu đét).】
Phương Lộc Dã nhịn cười đến mức mặt đỏ bừng, vai cậu ta run lên bần bật.
Hóa ra tên nhóc lùn tịt này xoay vòng phun mực không chừa một ai, chủ trương là chơi chết hết, ngay cả anh trai cậu ta cũng không tránh khỏi.
Lộ Đình Châu bắt đầu nghiêm túc suy xét, lúc mình đào hố tiện thể chôn luôn một vài tiếc nuối thì có tính khả thi đến mức nào.
Hết chương 27.
Chú thích:
- Vương công bán dưa: Câu này xuất phát từ một câu chuyện ngụ ngôn cổ xưa. Chuyện kể rằng có một ông Vương trồng dưa rất ngon, nhưng ông lại không biết cách giới thiệu sản phẩm của mình. Mỗi khi có khách đến mua, ông chỉ biết lặp đi lặp lại câu “Dưa của tôi ngon lắm”. Thành ngữ này mang ý nghĩa châm biếm, phê phán những người tự khen mình, tự quảng cáo cho sản phẩm của mình một cách thái quá, nhưng lại không có bằng chứng hay dẫn chứng cụ thể để chứng minh cho lời nói của mình.
- Lang kiều: Cầu có mái che.
