Chương 27: Tiểu Thiên Sư Đứng Nhất Khối
Lúc Quý Nam Tinh bước vào lớp, cả phòng học vốn đang ồn ào bỗng im bặt trong giây lát. Dường như mọi người đều có chút ngạc nhiên vì sao hôm nay cậu đã đến trường rồi, sao không nghỉ luôn cho đủ ba ngày.
Sáng sớm đến lớp, Tiêu Dã cứ do dự mãi không biết có nên nhắn tin hỏi thăm tình hình của Quý Nam Tinh không, nhưng lại sợ giờ này còn quá sớm, sẽ làm phiền cậu nghỉ ngơi. Trong lòng đang rối bời thì lại thấy cậu đến lớp, cảm giác bồn chồn khó tả trong lòng hắn bỗng nhiên dịu đi, nhưng ngay sau đó, hắn lại chau mày.
“Không phải đã bảo hôm nay cậu cứ ở nhà nghỉ ngơi đi sao, có nửa buổi học thôi, cũng chẳng lỡ làng gì.”
Quý Nam Tinh về chỗ ngồi, đặt cặp sách xuống, rồi lại lôi bài tập ra đưa cho tổ trưởng: “Không có việc gì nên đến thôi.”
Trần Thập Nhất cũng xúm lại gần: “Cậu ổn không? Sao không ở nhà nghỉ thêm chút nữa?”
Quý Nam Tinh nhìn những người đang vây quanh hỏi han mình ở phía trước, sau và hai bên, cậu mỉm cười: “Đến được tức là tôi rất ổn, không có cố chấp đâu. Sau này chuyện như thế này có lẽ sẽ xảy ra thường xuyên, các cậu không cần quá để tâm, cứ quen là được.”
Tiêu Dã: “Cái gì mà không cần quá để tâm, quen là được? Chuyện này sao mà quen cho được.”
Quý Nam Tinh tiện tay cuộn một cuốn sách lại rồi chặn ngay miệng Tiêu Dã: “Tôi rất khỏe, tôi không sao cả. Bây giờ im lặng, đừng hỏi nữa, hỏi nữa là tôi giận đấy.”
Tiêu Dã: “Ờ.”
Trần Thập Nhất cũng im thin thít.
Thấy Quý Nam Tinh nói một câu đã trị được Tiêu Dã, suýt nữa thì Trương Nguyên đã bật cười thành tiếng.
Lúc này, bạn cùng bàn của Trương Nguyên lấy điện thoại ra, mở một ảnh chụp màn hình rồi chìa tới: “Quý Nam Tinh, đây là cậu à? Hôm qua cậu cũng ở hiện trường vụ tai nạn xe đó hả?”
Tiêu Dã giật mình: “Hiện trường tai nạn? Tai nạn gì?”
Quý Nam Tinh nhìn vào ảnh chụp màn hình trên điện thoại của cậu bạn, nói: “Ừm, đi ngang qua thôi.”
Tiêu Dã cầm lấy điện thoại của bạn học ngồi sau, phóng to tấm ảnh chụp màn hình lên. Ánh mắt đầu tiên của hắn không chú ý đến hiện trường tai nạn thảm khốc trong ảnh, mà chỉ thấy thiếu niên mặc đồng phục đang đứng bên cạnh.
Dưới ánh đèn đường vàng ấm, thiếu niên trong bộ đồng phục có gương mặt lạnh lùng, vẻ trắng trẻo lãnh đạm của cậu hoàn toàn lạc lõng giữa khung cảnh ồn ào xung quanh. Dù chỉ thấy được gò má nghiêng nghiêng, nhưng cái khí chất khó tả ấy quả thật là tuyệt đỉnh.
Trên ảnh chụp màn hình thậm chí còn có một dòng bình luận được cắt ra, hai chữ “thần thái” theo sau là cả một hàng dấu chấm than.
Tiêu Dã trả lại điện thoại cho bạn học ngồi sau, rồi lại nhìn Quý Nam Tinh: “Vậy cậu không sao chứ?”
Quý Nam Tinh lại lắc đầu: “Tôi chỉ đi ngang qua thôi.”
Cậu bạn ngồi sau nằm bò trên bàn, hóng hớt hỏi nhân chứng tại hiện trường: “Nghe nói chiếc xe này bị trúng tà, không chỉ đi ngược chiều mà còn như không thấy chiếc xe phía trước vậy. Nếu không phải đột nhiên bẻ lái thì cả nhà ba người trong xe chắc chắn tiêu đời rồi.”
Trương Nguyên: “Trúng tà? Tai nạn thì tai nạn, sao lại lôi cả trúng tà vào đây?”
Quách Xán tìm ra video đưa cho bọn họ xem. Chỉ thấy chiếc xe con màu đen vốn đang đi bình thường trên đường, nhưng không biết đã xảy ra chuyện gì mà đột nhiên quay đầu đi ngược chiều, khiến các phương tiện đang lưu thông bình thường khác phải hoảng loạn né tránh. Mãi cho đến khi một chiếc xe tải lớn xuất hiện, ngay trước khi sắp đâm vào xe tải, chiếc xe mới bẻ lái, đâm vào lan can bên đường.
Mấy người xúm lại xem xong video, Trần Thập Nhất nói: “Trông cứ như muốn tự sát, nhưng đến phút cuối lại sợ hãi hối hận vậy.”
Quách Xán nói: “Chỉ xem video thì đúng là thế, nhưng nếu kết hợp với cả âm thanh nữa thì lại là chuyện khác.”
Quách Xán lại tìm ra đoạn ghi âm. Trong đó, hai vợ chồng đang nói chuyện bình thường, tuy nội dung có vẻ là đang định nhờ người lo cho con mình một suất học, còn nói rằng giáo viên kia nợ bọn họ, nếu không cho thì sẽ dọa nạt thế này thế kia.
Ngay lúc hai người đang bàn tính làm sao để đến trường gây sự, người phụ nữ ngồi ở ghế phụ dường như đột nhiên phát hiện có một chiếc xe tải phía trước, cô ta hoảng hốt la lên một tiếng, người đàn ông đang lái xe cũng theo bản năng mà chửi thề. Sau đó là tiếng xe cộ va chạm, một hồi âm thanh hỗn loạn rồi đoạn ghi âm kết thúc.
Điều đáng sợ nhất là ở cuối cùng, người đăng đoạn ghi âm đã tách riêng ra một đoạn âm thanh. Âm thanh rất nhỏ, nhưng nếu nghe kỹ vẫn có thể nhận ra, xuyên suốt đoạn ghi âm đều có tiếng hát của một cô gái, không phải là nhạc phát ra từ loa, mà giống như là có người ngồi ở hàng ghế sau đang hát vậy.
Thế nhưng trong xe lúc tai nạn chỉ có một nhà ba người, hai vợ chồng và con trai, trên xe hoàn toàn không có cô gái nào.
Kết hợp với cả video và âm thanh lại với nhau, suy xét kỹ các chi tiết thì lại càng thấy có vẻ kỳ dị.
Trần Thập Nhất không khỏi liếc nhìn Quý Nam Tinh, cậu ta biết thừa Quý Nam Tinh có thể nhìn thấy một vài âm hồn. Hôm qua lại đúng lúc cậu có mặt ở hiện trường, nghĩ lại vụ tai nạn này, cậu ta bỗng thấy có chút rợn tóc gáy.
Trương Nguyên không tin những chuyện này, cậu ta cười một tiếng rồi nói: “Vụ tai nạn mới hôm qua mà hôm nay đã có cả file ghi âm rồi, để câu view thì tốc độ cũng nhanh thật.”
Quách Xán nhìn về phía Quý Nam Tinh: “Hôm qua ở hiện trường cậu có thấy gì bất thường không? Có thật là bọn họ gặp ma không?”
Quý Nam Tinh ngây thơ lắc đầu, vẻ mặt như thể tôi chẳng biết gì cả.
Tiêu Dã cầm sách lên gõ vào đầu Quách Xán một cái: “Chỉ là một vụ tai nạn bình thường thôi, biết đâu người ta bàn chuyện hại người nhập tâm quá thì sao. Hơn nữa, dù có thật là gặp ma thì cũng không thể thấy ngay tại hiện trường được, hôm qua ở đó đông người như vậy cơ mà. Thôi thôi, sáng sớm tinh mơ đừng có nói mấy chuyện xui xẻo này.”
Tiếng chuông vào giờ tự học buổi sáng vang lên, giáo viên chủ nhiệm cầm sách giáo khoa bước vào. Ánh mắt đầu tiên của cô là nhìn về phía Quý Nam Tinh, vốn tưởng sẽ thấy một chỗ ngồi trống, không ngờ cậu lại đến lớp. Nhưng cô cũng không nói gì, chỉ bảo cả lớp lật sách giáo khoa ra rồi chọn một đoạn để học thuộc.
Tấm thẻ gỗ vốn đang yên lặng treo trên cặp sách như một vật trang trí khẽ rung lên, bóng dáng Tạ Phán Nhi đang ngồi xếp bằng trên bệ cửa sổ từ từ hiện ra.
Tạ Phán Nhi chống khuỷu tay lên chân, lòng bàn tay đỡ cằm, cúi đầu nhìn Quý Nam Tinh hình như đang học thuộc bài. Dù biết người khác không nghe thấy, nhưng cô ta vẫn cố tình nói nhỏ: “Tiểu thiên sư đừng sợ, lát nữa đến lượt cậu, nếu cậu quên tôi sẽ nhắc cho.”
Ăn nhờ ở đậu, lại còn ăn cả hương khói của người ta, cũng phải có chút cống hiến mới được.
Quý Nam Tinh không thèm để ý đến cô ta. Rất nhanh sau đó, giáo viên đã gọi đến tên cậu.
Quý Nam Tinh không dám nói là có trí nhớ siêu phàm, nhưng nhờ tu luyện nên bẩm sinh cậu đã tai thính mắt tinh, đầu óc minh mẫn, chỉ cần đọc qua một hai lần là có thể đọc thuộc vanh vách, không vấp một chữ.
Giáo viên chủ nhiệm gật đầu, không quên dặn dò: “Nếu trong người còn không khỏe thì phải nói nhé, học hành quan trọng, nhưng sức khỏe còn quan trọng hơn.”
Quý Nam Tinh gật đầu, giáo viên chủ nhiệm đánh một dấu tick vào sau tên cậu rồi cho cậu về chỗ, sau đó gọi bạn học tiếp theo.
Quý Nam Tinh vừa ngồi xuống, những lời tâng bốc của Tạ Phán Nhi đã bay tới: “Lợi hại thật đấy tiểu thiên sư, tôi nhìn một vòng, trong tất cả mọi người thì chỉ có cậu là trôi chảy nhất! Không hổ là thiên sư…”
Đang nói thì Tạ Phán Nhi thấy đầu ngón tay Quý Nam Tinh vẽ một vòng tròn trên mặt bàn, cô ta lập tức như bị nhấn nút câm, không thể phát ra tiếng được nữa. Cô ta tức thì trợn mắt nhìn cậu vô cùng uất ức, chê cô ta ồn thì bảo cô ta im là được rồi, sao lại còn phải động tay động chân chứ, có ai bắt nạt ma như vậy không!
Tiếng chuông tan giờ tự học buổi sáng vừa vang lên, thầy giám thị đã đi tới, nói vài câu với giáo viên chủ nhiệm, sau đó cô liền cầm sách giáo khoa và giáo án rời đi. Quý Nam Tinh âm thầm niệm chú, đầu ngón tay khẽ động, người giấy nhỏ liền từ trên người cô giáo bay xuống, rồi men theo chân tường từ từ di chuyển, bay về lòng bàn tay của Quý Nam Tinh.
Không bao lâu sau, cô giáo tiếng Anh kẹp sách giáo khoa bước vào.
Vừa chỉ huy lớp trưởng lau bảng, cô vừa nói: “Ai chưa ăn sáng, chưa đi vệ sinh thì nhanh lên nhé. Tiết đầu tiên đổi thành tiết tiếng Anh, vừa hay điểm của các em cũng đã thống kê xong rồi, không ăn no vào, tôi sợ có người hôm nay cả ngày cũng nuốt không trôi cơm đâu.”
Cả lớp kêu gào thảm thiết, điểm thi, đúng là một sự tồn tại đáng sợ. Còn về việc đột ngột đổi tiết, cũng chẳng mấy ai quan tâm lý do, dù sao thì đổi tiết vốn là chuyện hết sức bình thường.
Ngồi trên bệ cửa sổ, nữ quỷ do dự mấy lần rồi cũng biến mất. Quý Nam Tinh ngay cả mắt cũng không thèm ngước lên.
Lớp trưởng lên văn phòng lấy bài thi tháng của cả lớp về. Cô giáo lần lượt gọi tên, đọc điểm rồi phát bài, những bạn được trên 120 điểm đều thở phào nhẹ nhõm, ít nhất môn này cũng qua ải. Những bạn vừa qua 90 điểm thì mặt mày méo xệch, thành tích vừa đủ điểm liệt thế này chẳng lạc quan chút nào.
Còn có những người ngay cả 90 điểm cũng không đạt được, đó chính là Trần Thập Nhất, tám mươi mấy điểm, còn không đủ điểm liệt.
Đến khi phát bài cho Quý Nam Tinh, sắc mặt cô giáo tiếng Anh hiếm khi mới khá hơn một chút: “Làm bài rất tốt, 148, trừ hai điểm ở phần bài luận. Bình thường nên đọc thêm sách nguyên tác tiếng Anh, tăng thêm kiến thức đọc hiểu, tiếp tục giữ vững phong độ nhé.”
Không ít người không nhịn được mà “Oa” lên một tiếng, số điểm gần như tuyệt đối, cũng trâu bò quá rồi.
Có bạn học không nhịn được nhìn về phía Quý Nam Tinh, có người kinh ngạc, có người lại không thấy quá bất ngờ. Vụ đàn anh lớp 12 đánh người lần trước, mọi người đều biết nhà Quý Nam Tinh hình như rất có tiền, biết đâu người ta từ nhỏ đã có gia sư một kèm một hoặc thường xuyên ra nước ngoài, thành tích tiếng Anh tốt một chút cũng là chuyện bình thường.
Nhưng đến các tiết Toán, Hóa sau đó, Quý Nam Tinh là người duy nhất trong lớp đạt điểm tuyệt đối. Không cần xem bảng thống kê thành tích toàn khối, chỉ cần cộng mấy môn này lại, học sinh giỏi toàn diện của lớp họ đã ra đời.
Tiêu Dã hơi bị học lệch, từ nhỏ đã thiên về các môn tự nhiên, đối với mấy môn này hắn khá tự tin. Vốn dĩ hắn còn nghĩ bạn cùng bàn nhỏ bé của mình sức khỏe không tốt, chắc thành tích cũng thường thôi, dù sao học hành cũng cần tinh lực, thường xuyên ốm đau nghỉ học, lỡ bài cũng nhiều. Hắn đã tính cả rồi, nếu Quý Nam Tinh cần, hắn có thể kèm riêng cho cậu.
Kết quả là điểm của người ta còn cao hơn cả hắn. Điều này khiến Tiêu Dã vốn đang tràn đầy tự tin suýt nữa thì thành tự ti. Xem ra về mặt thành tích thì cậu em này không cần hắn che chở rồi. Ưu thế hiếm hoi của hắn, cũng chỉ còn lại một thân thể khỏe mạnh để bao bọc đối phương, không để cậu bị người khác bắt nạt mà thôi.
Tiêu Dã âm thầm bóp bóp cơ bắp trên cánh tay mình. Từ khi khai giảng đến nay, đã lâu rồi hắn không luyện tập với vệ sĩ trong nhà, buổi sáng cũng viện cớ học hành tốn sức mà lười biếng ngủ nướng không chạy bộ, cảm giác cơ bắp cũng lỏng đi mấy phần. Xem ra mấy bài tập thường ngày này vẫn phải duy trì lại, ưu thế duy nhất để che chở cho cậu em này không thể để mất được.
Buổi chiều có hai tiết học, sau đó khối 10 sẽ họp phụ huynh, họp xong là tan học luôn. Mà bảng thống kê thành tích toàn khối cũng đã có, được dán trên bảng thông báo của khối 10.
Quý Nam Tinh vững vàng chiếm giữ ngôi đầu bảng toàn khối, tổng điểm 737, bỏ xa người đứng thứ hai tới ba mươi lăm điểm. Người đứng thứ hai toàn khối chính là đại diện học sinh mới phát biểu trong lễ khai giảng ngày hôm đó, Hà Triển Phi.
Số điểm này vừa công bố đã khiến không ít người kinh ngạc. Vốn dĩ gương mặt kia đã tạo cảm giác xa cách lắm rồi, bây giờ lại khoác thêm một vòng hào quang học thần nữa, danh tiếng của ba chữ Quý Nam Tinh càng vang dội hơn.
Điểm số toàn khối vừa có, có người vui thì tự nhiên cũng có kẻ buồn.
Mấy nam sinh lớp 10-3 xem xong bảng xếp hạng toàn khối rồi quay về lớp, thấy Hà Triển Phi đang sa sầm mặt ngồi ở vị trí của mình, tiếng cười cợt liền càng lớn hơn: “Tao cứ tưởng có người ghê gớm lắm cơ, mắt mọc trên đỉnh đầu, hóa ra cũng chỉ đến thế mà thôi!”
Có người bên cạnh cười nói: “Mày đừng nói vậy, người ta là đại diện đấy, đã lên sân khấu phát biểu rồi!”
Cậu nam sinh mỉa mai lúc đầu hừ lạnh một tiếng: “Đúng thế, đại diện cơ đấy, chắc là người khác lười lên sân khấu nên mới nhặt được suất đại diện thôi.”
Hà Triển Phi đột ngột đứng dậy, trừng mắt nhìn cậu nam sinh vừa nói.
Cậu nam sinh kia cũng chẳng sợ, trực tiếp đảo mắt, liếc cậu ta một cái sắc lẹm.
Dù các bạn học khác trong lớp không nói to, nhưng những tiếng xì xào vẫn có thể nghe thấy, nào là ba mươi lăm điểm, nào là chênh lệch lớn quá, tóm lại là cả lớp không một ai nói đỡ cho Hà Triển Phi, dù cậu ta là á khoa toàn khối.
Hà Triển Phi tức giận đùng đùng lao ra khỏi lớp, vừa hay gặp Quý Nam Tinh vừa ăn cơm bên ngoài trường xong trở về.
Nhìn người đang hùng hổ đi tới, Tiêu Dã liền kéo Quý Nam Tinh ra sau lưng mình, chắn ở phía trước, mặt mày hằm hè nhìn kẻ đang đến: “Làm gì?”
Cái bộ dạng như đi tìm người gây sự thế này, dọa ai chứ.
Hà Triển Phi trừng mắt nhìn Quý Nam Tinh một cái thật ác liệt, rồi dùng sức tông vào người Tiêu Dã.
Tiêu Dã đâu phải dạng gà mờ để một kẻ yếu ớt như Hà Triển Phi có thể tông ngã. Hắn nhận ra hành động của cậu ta, Tiêu Dã không những không né tránh mà còn trực tiếp nghênh chiến tông trả lại.
Hà Triển Phi bị tông đến vai đau điếng, loạng choạng lùi lại hai bước.
Tiêu Dã xắn tay áo lên đi tới: “Tên thần kinh nào đây, mày ngứa đòn à!”
Hà Triển Phi không quen biết Tiêu Dã, nhưng nhìn thể trạng của đối phương là biết không dễ chọc rồi. Thế là cậu ta lại trừng mắt nhìn họ một cái thật ác liệt, rồi vội vàng bỏ chạy trước khi Tiêu Dã kịp ra tay.
Tiêu Dã ngơ ngác khó hiểu: “Tên này bị bệnh à?”
Trần Thập Nhất cũng đầy vẻ khó hiểu: “Đây là lần thứ hai rồi phải không, Nam Tinh, lần trước người trừng mắt với chúng ta cũng là cậu ta phải không?”
Tiêu Dã vừa nghe nói là lần thứ hai, liền nhấc chân định đuổi theo chặn người lại để hỏi cho ra nhẽ.
Quý Nam Tinh giữ hắn lại: “Đi thôi, đừng đuổi nữa.”
Tiêu Dã: “Ít nhất cũng phải hỏi cho rõ chứ, nếu tên này thật sự có vấn đề về đầu óc thì sau này phải tránh xa nó ra.”
Quý Nam Tinh nói: “Chắc là do có điểm rồi.”
Trương Nguyên nói: “Tôi nhớ người này, cậu ta là người đại diện học sinh mới lên phát biểu trong lễ khai giảng.”
Tiêu Dã “Ồ” một tiếng: “Vậy thì chắc chắn là do thành tích không bằng cậu nên chạy đến phát điên đây mà. Sau này cậu tránh xa cậu ta ra một chút, loại người này nhìn là biết có vấn đề về đầu óc rồi, chúng ta không chấp với bọn thần kinh.”
Mấy người đi đến bảng thông báo, thấy vị trí thứ nhất quả nhiên ghi tên Quý Nam Tinh. Đặc biệt là Trần Thập Nhất, cậu ta suýt nữa thì hít một hơi khí lạnh: “Trong mơ tôi cũng không dám mơ đến số điểm cao như vậy.”
Trương Nguyên cười hỏi Quý Nam Tinh: “Sau này muốn vào Thanh Hoa hay Bắc Đại?”
Quý Nam Tinh: “Tùy duyên thôi, thi đỗ trường nào thì học trường đó.”
Tiêu Dã: “Với thành tích này của cậu thì còn không phải là tùy cậu chọn à.”
Nói rồi hắn liếc mắt một cái, tìm thấy tên mình ở vị trí tám mươi mấy toàn khối, 642 điểm. Quý Nam Tinh mà thi thêm vài điểm nữa là hơn hắn cả trăm điểm luôn rồi.
Tiêu Dã vốn đang khá hài lòng với thành tích của mình, bỗng nhiên cảm thấy khoảng cách giữa hắn và vị trí thứ nhất xa đến mức có chút chướng mắt.
Bốn người quay về lớp học, trong phòng hơi tối, rèm cửa sổ cũng đã được kéo xuống. Những bạn học ăn cơm xong trở về có người đang nằm gục xuống bàn nghỉ trưa, có người thì đang nhỏ giọng nói chuyện.
Quý Nam Tinh vừa ngồi xuống, Tạ Phán Nhi biến mất cả buổi sáng đã hiện ra, vẻ mặt có mấy phần cầu khẩn, cô ta kéo kéo áo cậu nói: “Tiểu thiên sư, cậu có thể giúp cô Lương được không? Có thể cô ấy sẽ bị đình chỉ dạy học đó.”
Hết chương 27.
