Chương 27: Xương Sườn

 

Chương 27: Xương Sườn

 

Nếu phải định nghĩa cho hai từ “Thổ lộ”, thì nó không chỉ đơn thuần là bày tỏ tâm ý, mà còn là phơi bày điểm yếu của bản thân, để đối phương nắm giữ điểm yếu đó, một khi đã mở lời thì khó lòng mà giữ được thể diện.

 

Bát mì trước mặt Chung Thận gần như còn nguyên vẹn, giờ đây càng không thể nuốt nổi. Thậm chí cậu còn không dám nhìn thẳng vào Hề Vi, như thể sợ hãi nhìn thấy biểu cảm đáng sợ trên khuôn mặt lạnh lùng kia, dù chỉ là một cái liếc mắt, một cái nhíu mày, một chút do dự cũng khiến cậu như trời long đất lở, không thể chịu đựng nổi.

 

Nhưng tay cậu vẫn nắm chặt lấy Hề Vi, máy móc siết chặt, lòng bàn tay không một chút hơi ấm, như thể máu đã ngừng chảy.

 

Hề Vi cứ như vậy bị siết chặt suốt hơn một phút, cảm giác run rẩy của đối phương truyền đến anh qua mạch đập, cảm xúc kìm nén mãnh liệt lan tỏa khắp cơ thể, e rằng, ngay cả người thợ săn máu lạnh nhất cũng không thể giữ vững súng săn trên tay mình.

 

“Cậu nói rõ ràng một chút.” Hề Vi nắm ngược lại tay Chung Thận, dùng sức ép để trấn an cậu, “Là cậu hy vọng tôi thích cậu, hay….. là cậu thích tôi?”

 

“….. Em thích anh.”

 

Chung Thận cúi đầu, cuối cùng cũng chịu thừa nhận, im lặng vài giây sau khi thổ lộ mà không nhận được hồi đáp khiến cậu bồn chồn, theo bản năng tìm cách gỡ gạc: “Xin lỗi, thật xin lỗi… Em biết bây giờ không phải lúc nói những điều này, có lẽ anh cũng không có tâm trạng nghe.”

 

“Không, tôi rất có tâm trạng để nghe.” Hề Vi kéo ghế lại gần hơn, “Cậu nói rõ hơn đi, tôi không hiểu lắm.” Anh hỏi lại câu hỏi đã từng hỏi nhiều năm trước, “Tôi muốn biết, cậu thích tôi ở điểm gì?”

 

“…..”

 

Hề Vi có quá nhiều điểm đáng để người khác yêu thích, tiền bạc, dung mạo, học thức, mỗi thứ đều có thể trở thành lý do khiến một người muốn theo đuổi. Nhưng bản thân anh sẽ không yêu một người vì tiền bạc, dung mạo hay học thức, chúng không phải là lý do để được yêu.

 

Biểu cảm của Chung Thận cũng giống như người thổ lộ năm xưa, sững sờ trong giây lát, nhưng phản ứng lại khác: “Anh là đang tò mò… hay là…?” Giọng cậu khàn đi, chua chát nói: “Em thích anh ở điểm nào, đối với anh mà nói cũng không có gì khác biệt, đúng không?”

 

Hề Vi không phủ nhận cũng không khẳng định.

 

Bàn tay siết chặt tay nhau truyền tải cảm xúc cho nhau một cách âm thầm, Chung Thận như một con ốc sên thò chiếc râu ra khỏi vỏ thăm dò, không nhận được chấp nhận, theo bản năng lại muốn rụt lại.

 

Nhưng lời đã nói ra như bát nước hắt đi, không thể nào lấy lại được. Nghĩ cũng lạ, tình cảm vốn dĩ giày vò con người như vậy, cậu là người ngay cả cái chết cũng không sợ, vậy mà lại sợ ánh mắt của Hề Vi.

 

Bát mì trên bàn đã nguội lạnh từ lúc nào. Thời gian như trôi chậm lại, hơi thở dài dằng dặc lại dày vò, sắc mặt Chung Thận tái nhợt, có lẽ đã hiểu câu trả lời của Hề Vi là “Không thể”. Nhưng Hề Vi không trực tiếp từ chối, mà dùng thái độ khó hiểu khiến cậu thấp thỏm hơn, anh đột nhiên hỏi: “Bắt đầu từ khi nào?”

 

Chung Thận đáp: “Rất lâu rồi.”

 

“Bao lâu?”

 

“Năm, sáu năm trước, hoặc….”

 

Lâu hơn thế nữa.

 

Tình cảm này vốn là bí mật chỉ mình Chung Thận biết, đột nhiên bị phơi bày trước mặt Hề Vi, so với mong đợi thì nhiều hơn vẫn là cảm giác xấu hổ. Cậu rút tay về, đặt dưới gầm bàn, như thể làm vậy có thể khiến mình trông bớt thảm hại hơn.

 

“Chung Thận.” Hề Vi đột nhiên gọi tên cậu, “Cậu hy vọng tôi cảm động, hay là trả lời cậu ‘Được, tôi cũng thích cậu’?”

 

Chung Thận cười khổ một tiếng.

 

“Tôi không phát hiện ra điểm nào chứng tỏ cậu thích tôi, không biết bắt đầu từ khi nào, không biết vì sao, tôi lại cảm thấy.” Hề Vi suy nghĩ một chút rồi nói, “Tôi không hiểu cậu lắm.”

 

“Đây là một kiểu phát thẻ người tốt khác sao?”

 

“Không, tôi đang nói sự thật.”

 

“…”

 

Tình yêu có thể không có lý do, cảm xúc càng không cần logic. Nhưng bây giờ nghĩ lại, những năm qua Chung Thận luôn che giấu bản thân trước mặt anh, Hề Vi từng cho rằng mình có thể nhìn thấu cậu, nhưng suy nghĩ đó đã bị lật đổ hết lần này đến lần khác, Chung Thận lúc gần lúc xa, lúc rõ ràng lúc mờ mịt, khiến anh không thể nào hiểu được.

 

“Cậu không muốn nói?” Hề Vi cau mày, “Không nói thì thôi, tôi cũng không muốn nghe lắm.”

 

Anh định đứng dậy, nhưng lại bị Chung Thận nắm chặt lấy: “Em nói.” Ánh mắt cậu cầu xin nhìn anh, “Để em suy nghĩ xem nên nói thế nào, được không?”

 

“Được.” Hề Vi gật đầu, nói với vẻ rất độ lượng, “Cho cậu một tiếng.”

 

“…”

 

Chung Thận không dùng hết một tiếng.

 

Đầu tiên, cậu dọn dẹp bát đũa, sau đó đi tắm, có lẽ vì không biết làm gì để giải tỏa áp lực, nên trốn vào phòng tắm – nơi Hề Vi không nhìn thấy để suy nghĩ. Khi cậu đi ra, Hề Vi đã xem qua thư phòng của cậu, chọn một cuốn sách rồi nằm trên ghế sofa ở phòng khách đọc.

 

Nhưng Hề Vi đã kéo rèm cửa sổ, ánh sáng bị lọc bớt, không thích hợp để đọc. Chung Thận đứng từ xa nhìn anh một lúc, nhận ra anh không lật sang trang, có lẽ đang suy nghĩ điều gì đó.

 

Lên đoạn đầu đài có lẽ cũng không căng thẳng như vậy, mái tóc Chung Thận vẫn còn ướt sũng, cậu bước đến trước mặt Hề Vi, trên ghế sofa không còn chỗ cho cậu, cậu theo bản năng anh ngồi xổm xuống, ngang tầm mắt với người đang nằm.

 

Chung Thận do dự một chút, ánh mắt khó hiểu rơi trên môi Hề Vi, “Anh có thể.” Cậu mím môi, “Cho em một chút tự tin trước được không?”

 

Hề Vi không hiểu: “Cho thế nào?”

 

“Để em hôn anh một cái.”

 

“…” Người thổ lộ vậy mà còn đưa ra yêu cầu, Hề Vi nghiêm túc nói, “Không được.”

 

Bầu không khí ngột ngạt, Chung Thận cúi đầu, bàn tay lạc lõng đặt trên cánh tay Hề Vi, trượt xuống cổ tay anh từng chút một, sau đó nắm chặt lấy ngón tay anh.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Sau đó, cậu đột ngột hôn lên mu bàn tay Hề Vi, một nụ hôn lạnh lẽo không chút dục vọng, thoáng qua như chuồn chuồn đạp nước. Cậu hít một hơi thật sâu, hơi thở nặng nề và thái độ trang trọng khó tả đó khiến da đầu Hề Vi tê dại, trực giác mách bảo anh không nên nằm như vậy nữa, nhưng đột ngột ngồi dậy cũng không thích hợp, bàn tay bị cậu nắm chặt dần tê cứng, Hề Vi đột nhiên cảm thấy cả người khó chịu.

 

Lúc này, Chung Thận mới lên tiếng: “Em không nhớ rõ là ngày nào, là khoảng thời gian trước khi em quay bộ phim đầu tiên.”

 

Chung Thận từng đọc được một lý thuyết khi đọc sách cùng Hề Vi: “Giác quan của chúng ta cảm nhận thế giới một cách vô thức: Tất cả những gì chúng ta nhận thức được đều đã là những cảm nhận đã qua xử lý.”

 

Cảm giác rung động cũng diễn ra như vậy: Nó xảy ra trước, người không muốn thừa nhận sẽ vô thức phớt lờ nó, cho đến một ngày nào đó sự tồn tại của nó mãnh liệt đến mức không thể phớt lờ được nữa, khoảnh khắc đó được gọi là “Yêu”.

 

Mà việc gọi thứ cảm xúc đó là tình yêu, bản thân nó cũng là một kiểu xử lý dựa trên quy tắc của thế tục.

 

Chung Thận hy vọng nó không có tên, đừng gọi là yêu, như vậy có thể trốn tránh được phán xét của thế tục, để nội tâm mình có được cảm giác bình yên giả tạo. —- Đây là chuyện sau này.

 

Thời điểm rung động ban đầu đã không thể kiểm chứng được, cơ hội để “Yêu” là một bộ phim điện ảnh.

 

Bộ phim đầu tiên Chung Thận tham gia là một bộ phim truyền hình, sau khi quay xong, công ty đưa cho cậu hai kịch bản phim điện ảnh, thuộc hai thể loại khác nhau, để cậu lựa chọn.

 

Lúc đó Đường Du cũng mới vào nghề, chưa có kinh nghiệm, trong công ty có một người quản lý vàng giàu kinh nghiệm đã giúp đỡ cậu, người đó và Đường Du đều chọn một bộ phim có phong cách trong sáng, lãng mạn hơn trong hai bộ, tên là 《 Nước hoa 》, lý do là hình tượng nam chính gần gũi với cậu, phù hợp với cậu. Bộ còn lại tên là 《 Dưới đáy biển sâu》, tương đối nặng nề, u ám, nhân vật nam chính phức tạp, khó diễn và cũng không được lòng người xem, không phải là lựa chọn tốt nhất.

 

Chuyện này trong sự nghiệp của Chung Thận không phải là chuyện đáng nói, nhìn lại thì cho dù chọn 《 Nước hoa 》hay 《 Dưới đáy biển sâu》 gì cậu cũng đều có thể diễn tốt, cả hai đều là những bộ phim hay.

 

Nhưng lúc đó dù sao cũng là lần đầu tiên cậu đóng phim điện ảnh, lại cộng thêm việc tài nguyên không phải có được bằng con đường chính thống, cậu càng muốn diễn tốt, tránh làm hỏng tâm huyết của những người khác trong đoàn phim.

 

Cậu đã đọc đi đọc lại hai kịch bản đó rất nhiều lần, dành rất nhiều thời gian phân tích nhân vật, đồng ý với những gì công ty nói, 《 Nước hoa 》đơn giản, được yêu thích, phù hợp với cậu. Nhưng bản thân cậu lại thích《 Dưới đáy biển sâu》hơn, không thể quyết định lựa chọn, một mặt là do mới vào nghề, lại là người quen giới thiệu, da mặt mỏng, đi ngược lại ý kiến của mọi người chọn một bộ phim không được đánh giá cao, giống như là cậu đang cố tình làm khó người khác vậy. Hơn nữa lúc đó cậu chưa từng đóng phim điện ảnh, bản thân cũng không tự tin, sợ diễn không tốt.

 

Chung Thận không ngờ rằng, người cuối cùng cho cậu sự tự tin và ủng hộ lại là Hề Vi.

 

“Lúc đó anh chỉ nói bâng quơ, sau này cũng không nhớ nữa.” Chung Thận lẩm bẩm, “Nhưng hôm đó em mơ hồ cảm thấy anh rất hiểu em.”

 

Nhiều năm trước tại biệt thự Minh Hồ, Hề Vi lật xem kịch bản của Chung Thận một lúc, nghe cậu nói phải chọn một trong hai, anh đã hỏi: “Tại sao không chọn được?”

 

“Không biết cái nào phù hợp với em.”

 

“Cái này.” Hề Vi chỉ vào 《 Dưới đáy biển sâu》nói, “Bộ kia cũng phù hợp với cậu, nhưng cũng phù hợp với rất nhiều diễn viên khác. Bộ này tôi cảm thấy thú vị hơn.”

 

“…”

 

“Cậu muốn diễn một kịch bản đại trà mà ai cũng có thể diễn tốt, hay là chọn một vai diễn đặc biệt có thể khắc ghi dấu ấn của riêng mình?”

 

Lúc đó Hề Vi chỉ đọc trong nửa tiếng, lướt qua phần kết. Sở thích của anh rất rõ ràng, quan điểm vô cùng rõ ràng, không phải là lời khuyên sâu sắc, nhưng đã thổi tan màn sương mù cuối cùng trước mắt Chung Thận, giọng điệu dứt khoát của Hề Vi khiến cậu cảm thấy như mình đang được ủng hộ, mình lựa chọn đúng đắn, mình nên tin tưởng vào bản thân và tiến về phía trước.

 

—– Cậu chỉ cần sự ủng hộ nhỏ nhoi này mà thôi.

 

Sau đó, Chung Thận tham gia đoàn phim 《 Dưới đáy biển sâu》, trong quá trình quay phim cũng gặp Hề Vi vài lần. Bởi vì Hề Vi đã đọc kịch bản nên cậu nhịn không được chia sẻ với anh một số khó khăn trong quá trình quay phim, ví dụ như cảnh quay nào đó không nắm bắt được cảm xúc, diễn xuất chưa đạt, lúc nào Hề Vi cũng có thể đưa ra lời khuyên chính xác, chỉ ra vấn đề của cậu chỉ bằng vài câu ngắn gọn – Thường là trên giường, lúc đang ân ái, cơ thể kề sát nhau khiến Chung Thận mơ hồ cảm thấy linh hồn mình cũng đang kề sát Hề Vi, tri kỷ thân thiết nhất cũng chỉ như vậy.

 

Nhưng Hề Vi vậy mà không phải là tri kỷ của cậu, mà là kẻ thù.

 

Cảm giác tan vỡ và thất vọng tột độ trong khoảnh khắc đó khiến đầu Chung Thận đau như búa bổ, khi cậu nhận ra tại sao mình lại thất vọng, trong lòng liền nảy ra một câu “Nếu như” —–

 

“Nếu như em có thể không chút do dự mà thể hiện thiện chí với anh, kể cho anh nghe về sự nghiệp, lý tưởng, tình cảm….. của em, nhận được thấu hiểu và ủng hộ nhiều hơn từ anh, cho dù đôi khi có ý kiến ​​khác nhau, cũng có thể khiến em… khiến em trở nên trọn vẹn hơn.”

 

Cậu tựa trán vào cánh tay Hề Vi, nghẹn ngào nói: “Nhưng em không thể, em chỉ có thể kìm nén…”

 

Kìm nén sự thôi thúc của nửa linh hồn còn lại, sống như một người không trọn vẹn.

 

Giống như Adam mãi mãi thiếu mất một chiếc xương sườn, Hề Vi đã bị thất lạc bên ngoài, không thể trở lại cơ thể được nữa.

 

“Có lẽ yêu chính là một loại tiếc nuối… em cũng không biết nữa.”

 

Ngón tay Chung Thận siết thật chặt, khiến Hề Vi cảm thấy đau, “Sau đó, em càng thích anh hơn thì càng cảm thấy đau khổ.”

 

“Em không muốn nói gì thêm nữa, sợ rằng một khi mở miệng sẽ để lộ khao khát của mình. Cũng không dám suy nghĩ kỹ xem anh rốt cuộc là người như thế nào, sợ rằng càng nhìn rõ, lỗ hổng trong lòng em càng lớn…”

 

Hề Vi im lặng hồi lâu, rút bàn tay cứng đờ ra khỏi tay cậu, đặt lên gáy cậu, “Hôm đó cậu… nhảy xuống cây cầu đó, cũng có liên quan đến tôi phải không?”

 

Cuối cùng Chung Thận cũng không còn là một cái bóng mờ nhạt dưới đám mây đen nữa, quỹ đạo trầm mặc di chuyển trong nhiều năm của cậu đã được kết nối thành một đường thẳng trước mặt anh.

 

“Xin lỗi, em đúng là…..” Chung Thận tự giễu, “Đã chết một lần rồi mà vẫn không thể từ bỏ anh được, đúng là hết thuốc chữa mà.”

 

“…”

 

Cậu đẩy tay Hề Vi ra, lật người nằm đè lên ghế sofa, che đi đôi mắt mà cậu không dám nhìn thẳng, hôn xuống thật mạnh.

 

Bàn tay còn lại lần mò đến chỗ xương sườn của Hề Vi, ấn mạnh xuống.

 

“Em rất muốn…” Giọt nước mắt của Chung Thận rơi xuống khuôn mặt Hề Vi, “Em rất muốn trở thành xương sườn của anh, trở thành một nửa của anh, trở thành….. bất cứ thứ gì của anh, xin anh – Hề Vi…. Hề Vi, hãy thương em một chút, được không anh?”

 

Hề Vi không nói thích, chỉ im lặng chặn lại lời cầu xin của cậu.

 

Đó là một nụ hôn mang hương vị của nước mắt.

 

Hết chương 27.

Chương 27: Xương Sườn

Ngày đăng: 7 Tháng 10, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên