Chương 272: Nhiệm Vụ Xây Dựng Chi Nhánh

Chương 272: Nhiệm Vụ Xây Dựng Chi Nhánh

 

Chu Khởi vừa nói thế là Đường Vũ An đã hiểu ngay ý đồ của anh.

 

“Anh muốn giống như hồi mình đến Lâm Hải Trấn, cứ thế mà tiến vào à?” Cậu hỏi.

 

Chu Khởi gật đầu: “Mình cứ trực tiếp lấy danh nghĩa của Thương Thần Giáo, lái tàu đến Pháo đài Tử Thiên đón người. Giờ Lâm Hải Trấn cũng thuộc về Thương Thần Giáo rồi, có thể sắp xếp cho bọn họ ở đó.”

 

“Nhưng mà liệu bọn họ có chịu đi không anh?” Đường Vũ An có chút do dự.

 

“Mình chỉ đón những người nào tự nguyện đi thôi.” Chu Khởi giải thích, “Kể cả không có ai chịu đi theo mình, thì chỉ cần phô diễn sức mạnh ra là cũng đủ để răn đe rồi.”

 

Hơn nữa, anh nghĩ khả năng cao là cư dân Pháo đài Tử Thiên sẽ rời đi thôi. Pháo đài Tử Thiên giờ đây đã biến thành một hòn đảo cô lập giữa biển khơi rồi. Nếu là bình thường thì không sao, nhưng vốn dĩ bên ngoài pháo đài là đất liền cơ mà. Mực nước biển dâng lên từng năm, sớm muộn gì cũng sẽ đánh sập tường thành, đến lúc đó phần lớn đất bằng của pháo đài sẽ chìm trong biển nước, chỉ còn lại phần núi cao thôi, lúc ấy chắc chắn sẽ có rất nhiều người phải bỏ mạng. Ngay cả bây giờ, mực nước bên trong và bên ngoài tường thành cũng đã có sự chênh lệch độ cao vô cùng rõ rệt rồi.

 

Người sống ở trung tâm pháo đài nghĩ gì thì chưa biết, chứ những người sống gần tường thành, đặc biệt là cư dân của đội đánh cá chắc chắn thừa hiểu nguy hiểm đang cận kề bọn họ như thế nào. Bây giờ mà có cơ hội rời đi, chắc chắn bọn họ sẽ nắm lấy cho bằng được.

 

Đường Vũ An gật gù, tán thành cách nói của Chu Khởi.

 

“Vậy mình chuẩn bị thôi anh, kiếm một con tàu thật to thật sang đi đón người!”

 

Tuy tàu lớn thì đắt đỏ thật đấy, nhất là lại còn phải lắp bản điều hướng thông minh nữa, nhưng không sao cả, số dư điểm tích lũy của cậu bây giờ thừa sức gánh vác. Điểm để trong tài khoản cũng có đẻ ra lãi đâu, nhỡ sau này hệ thống trục trặc gì đấy không dùng được nữa thì đống điểm ấy phí hoài à? Thế nên là không những phải dùng điểm vào việc cần thiết, mà còn phải tranh thủ tiêu cho sướng tay nữa!

 

“Đi thôi, về xe RV trước đã.” Chu Khởi nói.

 

Trong kế hoạch này, việc chở người về chắc chắn là khâu đơn giản nhất, cái khó là việc an cư lạc nghiệp cho bọn họ sau đó. Hai người cần phải tìm một khu vực thích hợp ở Lâm Hải Trấn, lại còn phải điều hòa mối quan hệ giữa dân di cư và dân bản địa nữa.

 

Hai người quay lại thùng xe, bắt đầu bàn bạc kỹ lưỡng hơn.

 

“Dân số ở Pháo đài Tử Thiên khoảng bao nhiêu nhỉ?” Chu Khởi hỏi.

 

Đường Vũ An nhìn vào bản đồ.

 

“Em nghĩ chắc cũng không dưới mười vạn đâu.” Cậu nói, “Hay là mình cứ thử chia nhỏ số lượng người này ra, rồi mới sắp xếp vào các ngôi làng ở Lâm Hải Trấn?”

 

Lâm Hải Trấn có hơn năm mươi ngôi làng lớn nhỏ, những ngôi làng ít dân thì cũng chỉ có hơn chục người. Nếu đem dân Pháo đài Tử Thiên chia nhỏ ra rồi sáp nhập vào các ngôi làng này, chắc chắn sẽ mang lại luồng sinh khí mới cho mấy cái làng ấy.

 

“Đợi đến khi tất cả các làng chài đều được sáp nhập vào màn chắn bảo hộ thì khỏi lo chuyện người già trẻ nhỏ trong làng bị dân di cư bắt nạt, lại còn để bọn họ chăm sóc lẫn nhau được nữa chứ.”

 

Giống như làng Quan Ngư ấy, năm nay chết mất hơn chục thanh niên trai tráng, trong làng giờ đa phần toàn là người già phụ nữ với trẻ em. Có quy tắc danh sách trọ lại qua đêm bảo vệ, quyền lợi của bọn họ sẽ được đảm bảo hơn nhiều. Mà đám thanh niên trai tráng chuyển đến cũng cải thiện được cơ cấu dân số của làng chài. Hơn nữa, dù sao thì kiến thức của người ở Pháo đài Tử Thiên cũng hơn hẳn ngư dân, biết đâu còn thúc đẩy được mảng giáo dục.

 

Chu Khởi nghe ý tưởng của Đường Vũ An, ánh mắt anh tràn đầy vẻ tán thưởng.

 

“Cách này được đấy, cứ theo ý em mà làm.” Anh gật đầu đồng ý.

 

Ban đầu số lượng người di cư chắc cũng chưa nhiều đâu, đợi sau này khả năng tiếp nhận của các làng chài bão hòa rồi thì chọn địa điểm khác để bố trí dân cư Pháo đài Tử Thiên cũng chưa muộn.

 

Thế là Đường Vũ An bắt tay vào thiết kế nội dung nhiệm vụ.

 

Cậu cần đánh tiếng với Hải Kình trước để ông ấy sắp xếp các làng chài tiếp ứng.

 

Vì vụ này rõ ràng là kế hoạch dài hơi, nên cậu thiết kế thành chuỗi nhiệm vụ liên hoàn, đợt di dân đầu tiên tạm ấn định là 500 người.

 

Vừa mới phát nhiệm vụ xong thì cậu thấy thông báo của hệ thống nhảy ra.

 

【Nhân viên “Dư Lập Hạ” vừa hoàn thành xong một giao dịch có lời với một khách hàng mới, điểm tích lũy +10, kinh nghiệm +3.】

 

【Điểm kinh nghiệm đã đầy, cấp bậc thương nhân +1.】

 

Woa, ông Lập Hạ đã hoàn thành giao dịch có lãi đầu tiên rồi kìa, lại còn giúp cậu thăng lên một cấp nữa chứ!

 

Đường Vũ An vội vàng kiểm tra phần thưởng thăng cấp.

 

【Cấp bậc thương nhân đạt Level 26, cửa hàng mở khóa thêm một số sản phẩm có thể đổi như: sữa đậu nành, thịt xông khói, cháo ăn liền, kéo, quạt điện, có thể xem chi tiết tại tại “Chợ Bán Buôn”.】

 

【Ô Kho Hàng Tùy Thân +2, tổng số ô: 32, số ô có thể ủy quyền +1, số ô ủy quyền hiện tại: 7.】

 

【Thêm mới chức năng gọi video với bạn bè, vui lòng xem chi tiết tại “Diễn đàn nhân viên”.】

 

【Thêm mới chức năng nhắc nhở thành viên mới trong kênh trò chuyện, vui lòng xem chi tiết tại “Diễn đàn nhân viên”.】

 

【Thẻ chợ bán buôn (giảm giá 20%) +1.】

 

Oa, có chức năng gọi video kìa!

 

Đường Vũ An vội vàng ủy quyền số ô Kho Hàng Tùy Thân mới tăng thêm cho Chu Khởi, rồi hí hửng thử gọi video cho Đường Tuyết Vân.

 

Ở đầu bên kia, Đường Tuyết Vân nhận được yêu cầu gọi video của cậu thì ngẩn cả người. Bà theo phản xạ bấm chấp nhận, ngay lập tức, một bảng điều khiển mới hiện ra, y hệt như hồi gọi video với Cố Thiên Lý vậy. Vẫn là cái giá cước cắt cổ ấy, một lần 15 phút, mỗi lần 2000 điểm tích lũy, khác cái là có thể bấm tự động gia hạn để kéo dài thời gian buôn chuyện.

 

Mà gọi video với Cố Thiên Lý thì mỗi ngày chỉ được một lần thôi.

 

“Mẹ ơi, mẹ với ba có đang bận không?” Đường Vũ An cười hì hì hỏi.

 

Đường Tuyết Vân gật đầu, ánh mắt bà tham lam ngắm nhìn con trai. Dù trước đó đã xem qua video rồi, nhưng nói chuyện trực tiếp thế này cảm giác vẫn khác hẳn chứ.

 

“Hai người đừng có làm việc vất vả quá nhé, cứ từ từ thôi.” Đường Vũ An dặn dò, “Có cần cái gì thì nhớ phải bảo với con đấy nhé!”

 

Đường Tuyết Vân đi vào trong nhà, lúc này mới lên tiếng: “Đồ đạc đủ dùng cả rồi, con không cần phải lo đâu. Con cũng phải tự chăm sóc mình cho tốt đấy.”

 

Điều kiện bây giờ so với trước kia tốt hơn gấp vạn lần rồi.

 

“Mấy năm nay mẹ không thể ở bên cạnh con, không thể nhìn con lớn lên, đúng là đã để con chịu khổ rồi.”

 

Tuy thời gian ở thế giới của ông bà mới trôi qua nửa năm, nhưng An An và Tiểu Khởi thì đã ở dị giới hơn ba năm rồi. Rõ ràng trong ký ức của bà, con trai bà vẫn chỉ là một cậu nhóc mới lên cấp hai, thế mà giờ đã 16 tuổi rồi…

 

“Hì hì, con chẳng thấy khổ tẹo nào, ngày nào con cũng cảm thấy mình sống vô cùng vui vẻ và hạnh phúc luôn á!”

 

Đường Vũ An vừa nói vừa quay sang nhìn Chu Khởi bên cạnh: “Anh Tiểu Khởi, đúng không anh?”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Chu Khởi biết cậu đang gọi video cho dì Đường, vẻ mặt anh có chút không được tự nhiên, khẽ gật đầu một cái. Đường Vũ An chẳng nhận ra sự khác lạ của anh, lại còn xích lại gần anh thêm chút nữa, chẳng hề kiêng dè gì mà thể hiện sự thân thiết giữa hai người.

 

Ở đầu bên kia, Đường Tuyết Vân nhìn hai đứa trẻ trong màn hình, đôi mày bà khẽ cau lại. Bà nhìn ra sự lúng túng và căng thẳng rõ rệt của Chu Khởi, nhưng hành động của Đường Vũ An lại quá đỗi thẳng thắn và tự nhiên, chẳng có vẻ gì là chuyện đó cả.

 

Chắc là… bà nghĩ nhiều rồi nhỉ?

 

——

 

Pháo đài Băng Diễm.

 

Ôn Thanh Thanh vừa mới giao xong số nước biển hôm nay cho quân đội đến nhận hàng, thì nhận được thông báo của hệ thống. Vào làm cũng được ba bốn tháng rồi, trừ cái nhiệm vụ hướng dẫn người mới hồi đầu ra thì cơ bản cô chưa nhận được chỉ thị nào từ Thương Nhân Thần Bí cả, nên khó tránh khỏi có chút ngạc nhiên.

 

【Thương Nhân Thần Bí đã điều chuyển bạn đến “Tiệm tạp hóa Bình An chi nhánh số 6”.】

 

Cô nhớ mang máng mình thuộc Tiệm tạp hóa Bình An mà nhỉ? Sao giờ lại điều cô sang chi nhánh số 6? Ngay sau đó, cô nhận được thông báo mới.

 

【Chúc mừng! Bạn đã kích hoạt được nhiệm vụ tinh anh “Xây dựng chi nhánh mới”.】

 

【Mô tả nhiệm vụ: Thương Nhân Thần Bí có ý định thiết lập chi nhánh mới tại Pháo đài Băng Diễm. Sau khi thành lập chi nhánh có thể mở khóa màn chắn bảo hộ, sở hữu các chức năng chống lại thiên tai mang tính hủy diệt và sinh vật nguy hiểm.】

 

【Nội dung nhiệm vụ: Nâng cấp bậc lên Level 20, và thông qua bài kiểm tra tư tưởng đạo đức của Quản lý chi nhánh số 6.】

 

【Phần thưởng: Quyền hạn xây dựng chi nhánh và 1000 điểm tích lũy.】

 

Nhìn dòng mô tả nhiệm vụ này, Ôn Thanh Thanh không khỏi trợn tròn mắt. Một cái màn chắn bảo hộ có thể chống lại thiên tai hủy diệt và sinh vật nguy hiểm ư? Chuyện này là thật sao? Cô biết quân đội mua nhiều nước biển của cô như vậy, ngoài việc dùng để đối phó với Hoa Băng Diễm và sinh vật băng tuyết ra, còn có một nguyên nhân nữa…. Đó là giới chóp bu của pháo đài vẫn chưa từ bỏ kế hoạch di cư của bọn họ.

 

Nói thật lòng thì, kể cả bây giờ đã có cách đối phó với Hoa Băng Diễm và sinh vật băng tuyết rồi, cô vẫn không cho rằng cái kế hoạch đó có tính khả thi. Thế giới bên ngoài liệu có tốt hơn Pháo đài Băng Diễm không? Bọn họ đã bị nhốt trong pháo đài bao nhiêu năm nay rồi, hoàn toàn mù tịt về thế giới bên ngoài, điều này thì cô đã cảm nhận được rất rõ qua mấy bài đăng trên diễn đàn. Không chỉ trên đường di cư, mà ngay cả khi đến được nơi định cư mới, e rằng cũng sẽ có rất nhiều người phải bỏ mạng. Vì thế nên Ôn Thanh Thanh không ủng hộ kế hoạch này chút nào.

 

Do cô sở hữu năng lực mang lại Viêm Thạch, thức ăn và nước biển nên pháo đài rất coi trọng cô. Cách đây không lâu, cô đã được gặp lãnh đạo tối cao của pháo đài và bày tỏ ý kiến của mình. Chỉ có điều, xem tình hình thì giới chóp bu pháo đài vẫn kiên quyết giữ nguyên kế hoạch ban đầu. Suy cho cùng thì chuyện này cũng có liên quan đến sinh kế của hàng chục vạn con người trong Pháo đài Băng Diễm, mà năng lực hiện tại của Ôn Thanh Thanh thì vẫn chưa thể cung cấp đầy đủ thức ăn và năng lượng cho ngần ấy người.

 

Ôn Thanh Thanh cũng hiểu rõ được đạo lý này, nên ngày nào cô cũng lo lắng đến mất ăn mất ngủ. Cô đã cố gắng hết sức để kiếm điểm tích lũy, cũng gần như mua sạch sành sanh số Viêm Thạch mà Bạn Nhỏ Ồn Ào cung cấp, nhưng vẫn như muối bỏ bể. Không ngờ đúng lúc cô đang rối như tơ vò nhất thì Thương Nhân Thần Bí lại gửi cho cô một nhiệm vụ thế này….

 

Nếu thực sự có thể mở được màn chắn bảo hộ, mà chức năng của nó đúng như mô tả nhiệm vụ, thì Pháo đài Băng Diễm sẽ không cần phải thực hiện cái kế hoạch di cư chắc chắn sẽ gây ra thương vong nặng nề kia nữa!

 

Ôn Thanh Thanh vô cùng phấn khích, cô vội vàng mở diễn đàn đăng bài cầu cứu, hỏi thăm về chuyện “màn chắn bảo vệ”. Tất nhiên bài cầu cứu này của cô là có trả phí, tri thức là tiền bạc mà, cái khái niệm này ở đâu cũng đúng cả thôi.

 

Vừa đăng chưa được bao lâu, cô đã nhận được phản hồi.

 

【1L Trường Thanh: Trưa ngày 21 tháng 5 năm Gia Viên thứ nhất. Màn chắn bảo hộ quả thực sở hữu chức năng chống lại sinh vật nguy hiểm và thiên tai mang tính hủy diệt. Còn về điều kiện kích hoạt thì tôi cũng không rõ lắm.】

 

Hai mắt Ôn Thanh Thanh sáng rực lên. Cô biết Trường Thanh là một đại lão, ông ấy biết rất nhiều thứ, chắc chắn là người có địa vị rất cao trong Thương Thần Giáo. Lời ông ấy nói có độ tin cậy cực kỳ cao.

 

【Thanh Tuyết: Xin hỏi băng tuyết có được tính là thiên tai mang tính hủy diệt không?】

 

【Trường Thanh: Có chứ, băng tuyết sẽ bị đẩy lùi ra ngoài màn chắn bảo hộ, bên trong màn chắn có thể luôn duy trì nhiệt độ trên 0 độ C.】

 

【Trường Thanh: Tất nhiên đây là nói về thiên tai thôi nhé, chứ dị năng hệ băng thì vẫn dùng bình thường.】

 

Ôn Thanh Thanh đọc mà hai mắt sáng như đèn pha. Trên 0 độ C! Đó là nhiệt độ đóng băng, tức là có thể giữ cho nước trong môi trường không bị đông đá. Đối với con người và động thực vật sống mòn mỏi trong Pháo đài Băng Diễm, đây đã là nhiệt độ cực kỳ lý tưởng để thích nghi rồi, đủ để tiết kiệm được hơn một nửa năng lượng ấy chứ! Tiếc là vị đại lão Trường Thanh này lại không biết cách kích hoạt màn chắn bảo hộ….

 

Ôn Thanh Thanh lại nghiền ngẫm nội dung nhiệm vụ: Cần phải nâng cấp bậc lên Level 20, lại còn phải vượt qua bài kiểm tra tư tưởng đạo đức của chi nhánh số 6 nữa? Cô vội vàng kiểm tra cấp bậc của mình, thấy vẫn còn cách Level 20 một khoảng khá xa, không khỏi có chút hối hận. Lẽ ra cô nên giống như hồi đầu chạy đua lên Level 5 ấy, ngày nào cũng phải cày đủ 3 lần giao dịch hiệu quả với mỗi khách hàng mới phải. Nếu kiên trì làm thế thì cấp bậc của cô đã vượt qua Level 20 từ đời nào rồi! Sau này tuyệt đối không được lười biếng nữa.

 

Trong lòng Ôn Thanh Thanh bỗng dâng lên một cảm giác cấp bách. Cô cần phải chạy đua với thời gian, nhất định phải xây dựng được cửa tiệm và tìm ra cách mở màn chắn bảo vệ trước khi pháo đài chính thức khởi động kế hoạch di cư! Chỉ có như vậy mới giữ lại được mạng sống cho nhiều người hơn nữa.

 

Đúng lúc này, lại có cư dân mới đến đổi đồ, vì muốn cày thêm điểm kinh nghiệm nên Ôn Thanh Thanh lại lao đầu vào công việc bận rộn.

 

Mãi cho đến ngày hôm sau….

 

【Lương hoa hồng tháng này của bạn đã được phát, vui lòng kiểm tra tài khoản điểm tích lũy.】

 

Sáng sớm ngủ dậy, nhìn thấy thông báo này, Ôn Thanh Thanh ngẩn người một lúc rồi lộ rõ vẻ vui mừng. Ngày phát lương là ngày cô vui nhất trong tháng mà lị. Chỉ là, khi nhìn vào số dư tài khoản tăng thêm, cô lại cau mày, bởi vì…. Theo tính toán của cô thì điểm cá nhân bị thiếu mất hơn một nửa, tại sao lại thế nhỉ? Chẳng lẽ đây cũng là thử thách để xây dựng chi nhánh mới à?

 

Ngay sau đó, cô thấy một thông báo mới hiện lên.

 

【Kể từ tháng này, phương thức thanh toán lương thay đổi: 2% điểm cá nhân, 10% điểm nhập hàng, 3% điểm cá nhân còn lại được phát dưới hình thức Tiền Bình An có giá trị tương đương.】

 

【Số lượng Tiền Bình An bạn có thể nhận trong tháng này là: 21.360.】

 

【Vui lòng chọn phương thức nhận hàng…】

 

Tiền Bình An? Cái gì đây? Ôn Thanh Thanh thầm đoán, chẳng lẽ là tiền tệ lưu thông nội bộ của Thương Thần Giáo à? Nó có khác gì với điểm tích lũy không nhỉ? Đợi đến lúc cô chọn nhận hàng, cầm hơn hai vạn tờ Tiền Bình An mệnh giá 1 đồng trên tay, cô lại một lần nữa bị chấn động.

 

Ấm… ấm quá đi mất! Là ảo giác của cô phải không? Tại sao cầm loại tiền này lại có cảm giác ấm áp thế nhỉ? Ôn Thanh Thanh vội cầm tiền đi tìm mẹ, sau khi thử nghiệm xong xuôi mới phát hiện ra cảm giác của mình không hề sai chút nào.

 

“Thanh Thanh, đây là thứ tốt gì vậy con? Cảm giác cứ như miếng dán giữ nhiệt ấy, vừa ấm áp lại không nguy hiểm như Viêm Thạch.”

 

“Đây… đây là Tiền Bình An đó mẹ.”

 

“Tiền Bình An? Đúng là một cái tên hay thật!”

 

Đến tối, Ôn Thanh Thanh phát hiện tác dụng của Tiền Bình An vẫn còn duy trì. Cô bèn nhét một tờ vào ngực, hai tờ dán vào đùi, rồi mặc quần áo ấm vào là đảm bảo cả ngày người cứ nóng hầm hập.

 

Đây đúng là báu vật thực sự rồi! Ôn Thanh Thanh chỉ hận không thể đổi hết sạch tiền lương sang Tiền Bình An, nếu muốn mỗi người trong pháo đài có ít nhất một tờ thì cô còn phải nỗ lực nhiều hơn nữa mới được. Thế là cô liền nhanh tay treo một cái thông báo thu mua lên trên khu vực giao dịch, rồi chuẩn bị đi ngủ sớm để mai còn dậy giao dịch Tiền Bình An ra ngoài.

 

Có điều, cô cứ cảm thấy mình quên quên cái gì ấy nhỉ…. Mãi đến lúc nằm lên giường, cô chợt thấy trong kênh trò chuyện cửa tiệm trên bảng tin nhắn có người đang tag tên mình vào. Hai hôm nay cô bận tối mắt tối mũi, mà trong kênh trò chuyện của chi nhánh số 6 thì mọi người toàn nói mấy chuyện cô thấy cứ thần thần bí bí kiểu gì ấy. Thế nên sau khi chào hỏi một tiếng là cô lặn mất tăm luôn.

 

Nhớ ra nội dung nhiệm vụ của mình còn có cái khoản vượt qua bài kiểm tra gì đó của chi nhánh số 6, cô vội vàng mở kênh trò chuyện chi nhánh số 6 ra xem.

 

【Bạn Nhỏ Ồn Ào】: @Thanh Tuyết, tôi vừa nhận được nhiệm vụ, cần sắp xếp cho cô một bài kiểm tra tư tưởng đạo đức nội bộ của Thương Thần Giáo.

 

【Bạn Nhỏ Ồn Ào】: Tôi là giám khảo chính đây, xin hỏi cô đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?

 

Chẳng hiểu sao, trong lòng Ôn Thanh Thanh bỗng dâng lên một dự cảm chẳng lành.

 

Hết chương 272.

 

Chương 272: Nhiệm Vụ Xây Dựng Chi Nhánh

Ngày đăng: 27 Tháng 2, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên