Chương 273: Bài Kiểm Tra Tư Tưởng Đạo Đức
Thực ra thì, Lão Mặc đã từng làm ăn buôn bán với Thanh Tuyết rất nhiều lần rồi, thế nên cũng có thể coi là người quen cũ. Có điều là Thanh Tuyết lại chẳng mấy khi hoạt động trên diễn đàn, mà sau khi cô được điều chuyển đến Cửa tiệm chi nhánh số 6 thì cũng chỉ chào hỏi một tiếng rồi lặn mất tăm, chẳng thấy xuất hiện nữa, cũng không hề tham gia vào mấy cuộc thảo luận về giáo lý giữa ông lão và Thần Hi. Suýt chút nữa thì Lão Mặc quên béng mất chuyện cô đang ở trong cửa tiệm, nào ngờ đâu sang đến ngày hôm sau, ông lão lại nhận được một nhiệm vụ kiểm tra.
Cơ mà không phải là ông lão phải đi làm bài thi, mà là cấp trên bảo ông đi kiểm tra người khác cơ.
【Bạn đã tham gia “Bảng tin nhắn (Kênh kiểm tra)”.】
【Bạn đã được cấp quyền quản lý “Kênh kiểm tra”, có thể thêm thành viên từ kênh cửa hàng vào kênh này, cũng như thực hiện các thao tác xóa, cấm chat đối với các thành viên trong kênh.】
【Chúc mừng! Bạn đã kích hoạt được nhiệm vụ tinh anh làm “Giám Khảo”.】
【Mô tả nhiệm vụ: Sự thành kính của bạn đối với Thần Thương Nghiệp, cùng với những hiểu biết sâu sắc về giáo lý đã thu hút sự chú ý của Thương Nhân Thần Bí. Ngài ấy đã quyết định bổ nhiệm bạn làm giám khảo để kiểm tra các nhân viên khác.】
【Nội dung nhiệm vụ: Sắp xếp một bài kiểm tra tư tưởng đạo đức cho nhân viên “Thanh Tuyết”, rồi công bố kết quả kiểm tra lên kênh kiểm tra, cho đến khi nhân viên này vượt qua bài kiểm tra thì thôi.】
【Phần thưởng: Thuốc tăng cường thể chất x1.】
【Nhắc nhở ấm áp: Thuốc tăng cường thể chất sau khi sử dụng có thể tẩy kinh phạt tủy, cường thân kiện thể, nhưng cũng có tác dụng phụ nhất định, có thể gây tiêu chảy kéo dài vài ngày, vui lòng chuẩn bị tâm lý và các biện pháp ứng phó trước.】
Nói thật lòng thì, ngay khi nhìn thấy dòng tin nhắn này, Lão Mặc đã ngẩn người ra một lúc thật lâu. Ông có nằm mơ cũng không ngờ được rằng, bản thân mình lại có thể nhận được sự ưu ái của Thần Sứ đại nhân, thậm chí còn được đề bạt lên làm giám khảo luôn cơ đấy! Hơn nữa, quyền hạn mà ông được giao cho còn lớn vô cùng, bởi vì cả mô tả nhiệm vụ lẫn nội dung đều chẳng hề nhắc gì đến tiêu chuẩn đánh giá cả, điều này có nghĩa là…. Bài kiểm tra tư tưởng đạo đức này, hoàn toàn là do ông quyết định sao?
Lão Mặc nhíu mày trầm tư, sau một hồi suy đoán thì ông cũng rút ra được kết luận. Cái nhiệm vụ này nhìn qua thì tưởng là kiểm tra tư tưởng đạo đức của Thanh Tuyết, nhưng mà ngẫm lại thì cũng chính là đang thử thách ông đấy. Ông không thể vì nhiệm vụ không ghi rõ tiêu chuẩn mà lơ là, hay thậm chí là muốn làm gì thì làm được. Thế nên là hôm nay ông đã giao toàn bộ việc giao dịch lại cho Cam Lâm, còn mình thì chuyên tâm nghiên cứu, chuẩn bị thật kỹ lưỡng cho cái gọi là “bài kiểm tra tư tưởng đạo đức” này.
Đã không có tiêu chuẩn cụ thể, thế thì cứ theo yêu cầu của ông đối với chính bản thân mình mà làm thôi! Thật ra thì Lão Mặc cũng chẳng dám chắc Thần Thương Nghiệp có thực sự tồn tại hay không – bởi vì tôn chỉ và giáo lý của Thương Thần Giáo rõ ràng là do ông chém gió ra mà, ấy thế mà bây giờ mọi chuyện cứ như thể nó vốn dĩ đã tồn tại từ trước vậy.
Nhưng có một thứ ông lão biết rất rõ, đó là các “Thần sứ” thì chắc chắn là có thật. Ngân Quang, Ô Nguyệt và Diệu Nhật, ba vị Thần Sứ đại nhân đã biết mặt này đều sở hữu những năng lực thần kỳ vô cùng. Chẳng hạn như hôm qua, lúc ông lão lướt diễn đàn thì có nhìn thấy bài đăng thắc mắc của Thanh Tuyết.
Màn chắn bảo vệ là cái gì thế? Từ cái tên này, ông lão đã nhạy bén nhận ra chức năng của nó, nhưng ngặt nỗi câu trả lời trong bài viết trả phí chỉ có chủ thớt mới xem được, thế là Lão Mặc cũng đành mò lên diễn đàn đăng một bài nặc danh trả phí để hỏi thăm. Và rồi, ông lão nhận được một câu trả lời nằm ngoài sức tưởng tượng – chức năng của Màn chắn bảo vệ còn khủng khiếp hơn ông nghĩ nhiều! Nghe qua thì quả thực đúng là khả năng của thần linh rồi.
Có điều, liên tưởng đến đủ loại sức mạnh bí ẩn mà mình từng chứng kiến trước đây, ông lão lại bình tĩnh trở lại, rồi sau đó không kìm được mà bắt đầu suy tính. Làm thế nào để ông có thể sở hữu được cái Màn chắn bảo vệ này đây? Mặc dù hiện tại đã phát triển được mấy nghìn tín đồ rồi, nhưng Lão Mặc lại càng ngày càng khó ngủ hơn. Bởi vì thời kỳ hoạt động mạnh của Hỏa Long đã qua đi, nó bắt đầu bước vào giai đoạn ngủ đông, Pháo đài Viêm Long lại mở cửa trở lại rồi. Mà dân số còn sống sót bên ngoài pháo đài, ít nhất cũng có một phần năm đã bị ông lão thu nạp thành tín đồ, hơn nữa tỷ lệ này vẫn đang tăng dần đều.
Chẳng có lý do gì mà người của Pháo đài Viêm Long lại không biết đến sự tồn tại của thế lực mới nổi là bọn họ cả. Lão Mặc dám khẳng định, chắc là chỉ ít lâu nữa thôi sẽ có người của pháo đài tới thương lượng với bọn họ thôi. Thực tế thì các bang phái lớn ở bên ngoài Pháo đài Viêm Long đều phải được pháo đài gật đầu mới sống nổi, về điểm này thì ông lão đã tìm hiểu kỹ từ mấy tay trùm bang phái mới được thu nạp rồi. Hiện giờ cái phân giáo Thương Thần Giáo do ông chủ trì lại hoạt động dưới hình thức tôn giáo mà pháo đài cấm tiệt, tốc độ phát triển lại nhanh như tên lửa thế kia, thật khó mà nói trước được pháo đài có giữ thái độ hữu nghị với bọn họ hay không.
Nếu tính đến kết quả tồi tệ nhất, thì cái chức thủ lĩnh phân giáo của ông và vị trí “Thánh Tử” của Cam Lâm sẽ cực kỳ nguy hiểm. Dù sao thì ai cũng nhìn ra được, chỉ cần hai người bọn họ xảy ra chuyện thì cái phân giáo vừa mới dựng lên này chắc chắn sẽ tan đàn xẻ nghé ngay. Mấy cái giếng nước, mấy cái cây bánh mì và vật tư trong kho cũng sẽ bị đám tín đồ kia xâu xé sạch sành sanh ngay sau khi bọn họ gặp nạn cho mà xem.
Đừng nhìn dưới tay ông lão có đông người như thế, nhưng ngoại trừ Cam Lâm ra, Lão Mặc chẳng tin tưởng bất kỳ ai cả, kể cả những người đã đi theo ông từ đầu như Sa Tử hay La Tiểu Lôi. Nếu như có thể sở hữu được cái Màn chắn bảo vệ này, thì ông và Cam Lâm sẽ không cần phải thay phiên nhau gác đêm mới ngủ yên được nữa. Tuy rằng ông lão đăng bài nặc danh, người trả lời cũng nặc danh nốt, nhưng từ thói quen dùng từ, Lão Mặc vẫn đoán ra được một trong những người trả lời mình chính là Thế Đao.
Thế Đao đã từng ở Cửa tiệm chi nhánh số 6 một thời gian, tuy sau này bị điều đi rồi, nhưng quan hệ với ông cũng khá tốt, hai người còn kết bạn với nhau nữa cơ. Thế là Lão Mặc bèn nhắn tin riêng, bóng gió dò hỏi, cuối cùng cũng moi được thông tin mình muốn. Thế Đao đã kích hoạt nhiệm vụ xây dựng Cửa tiệm chi nhánh số 9 của Tiệm tạp hóa Bình An. Sau khi được điều chuyển từ Cửa tiệm chi nhánh số 6 sang đó, thông qua việc làm nhiệm vụ để tăng điểm độ hot cho cửa tiệm, gã không những nhận được “Sự che chở của Thần Thương Nghiệp”, mà còn mở được cả Màn chắn bảo vệ nữa.
Lão Mặc nghe mà thèm nhỏ dãi luôn ấy chứ. Nếu như có thể nhận được “Sự che chở của Thần Thương Nghiệp”, có thể mở được Màn chắn bảo vệ, thì ông và Cam Lâm sẽ chẳng cần phải ngày ngày nơm nớp lo sợ như bây giờ nữa. Thế nhưng mà ông bị điều đến Cửa tiệm số 6 lâu như vậy rồi, đến giờ vẫn còn chưa biết cái cửa tiệm số 6 nó nằm ở xó xỉnh nào, nói gì đến chuyện mở màn chắn cho chi nhánh chứ…. Tất nhiên là Lão Mặc cũng chẳng dám oán thán gì đâu, ông lão chỉ cảm thấy là do mình chưa đủ thành kính và nỗ lực mà thôi, thế nên mới chưa nhận được ân điển như vậy. Ông định bụng sẽ khôi phục lại cường độ giao dịch như trước kia để cày doanh số lên. Kết quả là sang ngày hôm sau, ông lại nhận được cái nhiệm vụ “Giám Khảo” này đây.
Trong nháy mắt đó Lão Mặc cảm thấy nhẹ cả người.
Đối với ông thì đây chính là sự đề bạt, cũng là sự coi trọng dành cho ông, bằng không thì cấp trên cũng đã chẳng giao cái chức vụ quan trọng thế này cho ông, càng không đời nào cho ông phần thưởng quý giá đến thế. Thuốc tăng cường thể chất, đúng là Thần Sứ đại nhân vẫn luôn dõi theo ông, ban cho ông thứ mà ông đang cần nhất lúc này.
Quản lý một giáo hội mấy nghìn người, muốn cho mỗi tín đồ đều an phận thủ thường, lại phải đảm bảo an toàn cho bản thân và Cam Lâm, quả thực là một việc vô cùng hao tổn tinh thần và thể chất. Quan trọng nhất vẫn là gánh nặng và áp lực tinh thần luôn đè nặng trên vai mọi lúc mọi nơi. Nền tảng sức khỏe của Lão Mặc vốn dĩ đã chẳng tốt lành gì, trước kia còn vì đói khát mà từng dạo chơi trước cửa tử một lần rồi. Mấy tháng nay, tuy rằng chuyện ăn uống và điều kiện sống đã được cải thiện, nhưng ngày nào cũng phải lao tâm khổ tứ, thân thể ông cũng chẳng hồi phục lại được bao nhiêu. Lão Mặc có thể cảm nhận rõ ràng thể lực của mình đang ngày càng kém đi, nếu không phải vì thế thì ông cũng chẳng ngoan ngoãn nghe lời Cam Lâm mà từ bỏ mấy hoạt động giao dịch cường độ cao đâu. Nếu như có thể lấy được lọ thuốc tăng cường thể chất này, biết đâu ông còn có thể sống thêm được vài năm nữa….
Thế là sau một hồi chuẩn bị kỹ càng, Lão Mặc liền tag tên của Thanh Tuyết trong kênh cửa hàng vào.
【Bảng tin nhắn (Kênh cửa hàng).】
【Thanh Tuyết】: Bạn Nhỏ Ồn Ào, hóa ra là ông chủ trì bài kiểm tra này à? Thế thì tốt quá rồi!
【Thanh Tuyết】: Tôi cần phải vượt qua bài kiểm tra thật nhanh, nếu không thì sẽ có rất nhiều người phải chết đấy, nể tình giao tình trước đây của chúng ta, ông có thể châm chước một chút được không?
Lão Mặc khẽ nhướn mày, vậy ra vượt qua bài kiểm tra là điều kiện để Thanh Tuyết nhận được một năng lực nào đó sao? Ông nhớ tới bài đăng hỏi về “Màn chắn bảo vệ” của Thanh Tuyết trong khu giao lưu, rồi lại liên tưởng đến Thế Đao – người đã mở được màn chắn.
Thế Đao cũng từng ở Cửa tiệm số 6, hơn nữa thái độ của gã đứng đắn hơn Thanh Tuyết nhiều, học tập cũng rất nghiêm túc, đối với ông và Thần Hi cũng vô cùng tôn trọng, khiêm tốn thỉnh giáo rất nhiều vấn đề.
Vẻ mặt của Lão Mặc bỗng trở nên kỳ quái.
Chẳng lẽ là…. Việc chấp nhận sự “hun đúc” của ông và Thần Hi ở Cửa tiệm chi nhánh số 6 này chính là một trong những điều kiện tiên quyết để mở Màn chắn bảo vệ sao? Nghĩ đến đây, Lão Mặc lại lắc đầu. Chắc là không thể nào đâu, nhưng mà biết đâu sau khi ông thăng chức lên làm giám khảo thì lại thật sự có cái chức năng này cũng không chừng.
Ông bắt đầu soạn tin nhắn trả lời.
【Bảng tin nhắn (Kênh cửa hàng).】
【Bạn Nhỏ Ồn Ào】: Thần linh đang dõi theo chúng ta đấy, cẩn thận lời nói của mình.
【Thanh Tuyết】: Được rồi….
【Bạn Nhỏ Ồn Ào】: Vậy cô đã chuẩn bị sẵn sàng để nhận bài kiểm tra chưa?
Ôn Thanh Thanh nhìn câu trả lời của Bạn Nhỏ Ồn Ào mà trong lòng cứ thấp thỏm không yên, bình thường cô lướt diễn đàn với bảng tin nhắn, thấy thông tin nào cảm giác vô dụng là cô tự động lọc bỏ luôn. Ví dụ như mấy cái màn tranh luận của Bạn Nhỏ Ồn Ào với ông chú Thần Hi ấy, cứ thần thần bí bí, đọc mà đau cả đầu. Cái bài kiểm tra tư tưởng đạo đức này, sẽ không dính dáng gì đến mấy thứ đó chứ hả?
Có điều….
【Thanh Tuyết】: Nếu lần đầu không qua thì có cơ hội lần thứ hai không?
【Bạn Nhỏ Ồn Ào】: Có chứ, thi đến khi nào cô qua được thì thôi.
Nhìn thấy chữ dòng này, Ôn Thanh Thanh mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.
【Thanh Tuyết】: Được, xin hỏi hình thức kiểm tra là gì vậy?
【Bạn Nhỏ Ồn Ào】: Tôi hỏi cô trả lời.
【Bạn Nhỏ Ồn Ào】: Tôi sẽ tính điểm cho cô, câu nào không trả lời được thì cô có thể lựa chọn bỏ qua.
【Thanh Tuyết】: Được, vậy chúng ta bắt đầu đi.
【Bạn Nhỏ Ồn Ào】: Câu hỏi thứ nhất, tôn chỉ của Thương Thần Giáo là gì…
Thế là, bài kiểm tra dành cho quản lý đầu tiên của Thương Thần Giáo đã bắt đầu như thế đấy.
Đúng như Lão Mặc đã nói, quả thực là Đường Vũ An đang theo dõi cuộc kiểm tra này, cậu để ý kỹ từng câu hỏi của Lão Mặc và câu trả lời của Ôn Thanh Thanh. Mặc dù bình thường Ôn Thanh Thanh ít khi ngoi lên, nhưng mấy cái kiến thức cơ bản như tôn chỉ, quy tắc nhân viên thì cô vẫn nhớ được. Thế nên mấy câu hỏi đầu cô đều trả lời rất trơn tru. Nhưng mà, đến khi Lão Mặc bắt đầu đi sâu hơn, tách nhỏ từng phần của tôn chỉ và quy tắc nhân viên ra để hỏi riêng, thì câu trả lời của Ôn Thanh Thanh ngày càng chậm lại. Xem đến cuối cùng, đừng nói là Ôn Thanh Thanh, mà ngay cả Đường Vũ An cũng cảm thấy mồ hôi hột chảy ròng ròng rồi. Cậu vội vàng ghi chép mấy câu hỏi đó lại, định bụng sẽ nghiên cứu cho thật kỹ. Mãi cho đến khi câu hỏi cuối cùng kết thúc, Ôn Thanh Thanh đã hoa mắt chóng mặt, mệt lử nằm vật ra bàn, bên cạnh tay cô là những tờ giấy nháp nằm vung vãi lộn xộn.
【Bạn Nhỏ Ồn Ào】: Kết quả thế nào, chắc là không cần tôi phải nói ra nữa đâu nhỉ?
【Thanh Tuyết】: QAQ
【Thanh Tuyết】: Có thể cho tôi biết đáp án được không? Tôi sẽ học hành chăm chỉ mà.
【Bạn Nhỏ Ồn Ào】: Học vẹt thì không thông qua được đâu nhé.
【Thanh Tuyết】: Tôi sẽ dùng cả tâm hồn mình để thấu hiểu luôn!
【Bạn Nhỏ Ồn Ào】: Khá đấy.
Nhìn thấy Bạn Nhỏ Ồn Ào bắt đầu giảng giải cho mình, Ôn Thanh Thanh không kìm được mà thở phào nhẹ nhõm. Không ngờ cái người tên Bạn Nhỏ Ồn Ào này bình thường giao dịch thì dễ tính thế, mà lúc hóa thân thành giám khảo lại đáng sợ đến vậy! Đúng là mệt muốn xỉu luôn đó QAQ.
Nhưng mà, có lẽ cũng chính nhờ cái tinh thần nghiên cứu đó của Bạn Nhỏ Ồn Ào mà ông mới có thể đạt được địa vị cao như vậy trong Thương Thần Giáo, dù tuổi vẫn còn trẻ chăng?
Cuối cùng Ôn Thanh Thanh cũng chấn chỉnh lại thái độ của mình, bắt đầu học tập thực sự nghiêm túc. Còn ở bên kia, Lão Mặc cũng đã công bố thành tích kiểm tra lần đầu của Ôn Thanh Thanh lên kênh kiểm tra, coi như là báo cáo với Thần Sứ đại nhân.
【Bảng tin nhắn (Kênh kiểm tra).】
【Bạn Nhỏ Ồn Ào】: Nhân viên “Thanh Tuyết”, điểm kiểm tra lần đầu: Đạo đức 80, Tư tưởng 30 (Thang điểm 100). Kết quả: Không đạt.
Lão Mặc cảm thấy về mặt nhân phẩm thì Ôn Thanh Thanh cũng ổn đấy, chỉ là chưa hiểu đủ sâu về giáo lý của Thương Thần Giáo mà thôi, cần phải học hỏi thêm nhiều. Đăng xong xuôi, ông lão định bụng sẽ tiếp tục giảng bài cho Ôn Thanh Thanh, đằng nào thì nửa đêm đầu ông cũng phải gác đêm, tiện thể giải khuây luôn, thế nhưng ông lại nhìn thấy….
【Bảng tin nhắn (Kênh kiểm tra).】
【Thương Nhân Thần Bí – Ngân Quang】: Làm tốt lắm.
Lão Mặc không khỏi trợn tròn mắt, nghi ngờ có phải mình già cả rồi nên mắt kém nhìn gà hóa cuốc hay không. Chẳng lẽ Thần Sứ đại nhân thực sự đang theo dõi bọn họ sao? Và rồi ngay giây tiếp theo…
【Chúc mừng! Bạn đã hoàn thành nhiệm vụ tinh anh làm “Giám Khảo”.】
【Nhận phần thưởng: Thuốc tăng cường thể chất +1.】
【Vui lòng chọn phương thức nhận hàng….】
Lão Mặc vội vàng chọn nhận, ngay lập tức ông thấy lọ thuốc tăng cường thể chất này được đặt trong một cái hộp giữ nhiệt, trông như cái thùng xốp ấy, nhìn vào có thể thấy bên trong đặt một cái bát. Một mùi thơm nức mũi tỏa ra, khiến ông lão không kìm được mà nuốt nước miếng ừng ực.
Cái thuốc tăng cường thể chất này…. sao nhìn giống một món ăn thế nhỉ?
Cơ mà Thanh Tuyết đã qua bài kiểm tra đâu? Sao lại phán định là ông đã hoàn thành nhiệm vụ rồi? Ông vừa định hỏi thì thấy bảng tin nhắn lại nhảy ra một tin mới.
【Bảng tin nhắn (Kênh kiểm tra).】
【Thương Nhân Thần Bí – Ngân Quang】: Nghỉ ngơi cho khỏe rồi hẵng dùng, sẽ bị kiệt sức đấy.
Là đang nói về tác dụng phụ của thuốc tăng cường thể chất à?
【Bạn Nhỏ Ồn Ào】: Vâng vâng, phiền Ngân Quang đại nhân phải bận tâm rồi ạ!
Lão Mặc trả lời như vậy, nhưng trong lòng lại đang tính toán xem nên hỏi thăm về chuyện Màn chắn bảo vệ thế nào, thì lại nhìn thấy….
【Thương Nhân Thần Bí – Ngân Quang】: Một thời gian nữa ta sẽ đi đến Pháo đài Viêm Long một chuyến, ông chuẩn bị trước đi nhé.
Nhìn thấy dòng tin nhắn này, bàn tay đang ôm hộp giữ nhiệt của Lão Mặc run bắn lên, cả người ông cũng vì kích động mà không kìm được cơn run rẩy. Thần Sứ đại nhân sắp đến sao?
【Bạn Nhỏ Ồn Ào】: Khoảng khi nào thì ngài đến ạ? Tôi cần phải chuẩn bị những gì? Ngài có cần gì không? Viêm Thạch thì sao ạ?
【Thương Nhân Thần Bí – Ngân Quang】: Giữ gìn sức khỏe cho tốt là được rồi.
Lão Mặc sững sờ.
【Bạn Nhỏ Ồn Ào】: Vâng vâng….
Lão Mặc còn chưa gõ xong chữ thì đã lỡ tay gửi đi mất, chưa kịp để ông tiếp tục cảm tạ thì đã thấy tin nhắn của Ngân Quang lại gửi tới.
【Thương Nhân Thần Bí – Ngân Quang】: Cho người đi tìm một cái hồ nước đã cạn khô hoặc một vùng trũng thấp đi.
【Thương Nhân Thần Bí – Ngân Quang】: Đến lúc đó, ta sẽ tặng cho ông một ốc đảo.
Hết chương 273.
