Chương 274: Hôn Trộm Anh Đấy

Chương 274: Hôn Trộm Anh Đấy

 

Nửa đêm, Cam Lâm ngủ dậy chuẩn bị thay ca gác đêm cho Lão Mặc thì thấy mắt ông lão đỏ hoe.

 

“Lão Mặc, sao ông lại khóc thế?”

 

Lão Mặc vội vàng quệt nước mắt, nói với Cam Lâm: “Một thời gian nữa Ngân Quang đại nhân sẽ tới Pháo đài Viêm Long, bắt đầu từ ngày mai, chúng ta phải chuẩn bị cho tốt mới được.”

 

“Oa, Thần Sứ đại nhân sắp đến thăm chúng ta à?”

 

Tuy Cam Lâm không được tuyển làm nhân viên, nhưng trước giờ Lão Mặc chưa từng giấu giếm cậu ta chuyện gì, nên cậu ta biết Ngân Quang là một trong những vị Thần Sứ của Thương Thần Giáo. Chỉ là không rõ vị này có phải là người hay giao dịch với cậu ta lúc ở trong mơ hay không thôi.

 

Lão Mặc nhìn cậu thiếu niên, ngẫm nghĩ một chút rồi hỏi: “Có phải cháu từng nói với Thần Sứ đại nhân là sức khỏe của ông không tốt không?”

 

Cam Lâm gật gật đầu: “Cháu muốn đổi ít đồ bổ cho ông tẩm bổ mà.”

 

Lão Mặc đưa tay xoa đầu cậu ta, ánh mắt chan chứa vẻ từ ái, ông nói: “Ngân Quang đại nhân chắc là vị Thần Sứ vẫn luôn xuất hiện trong giấc mơ của cháu và giúp đỡ chúng ta đấy.”

 

“Thật à?” Mắt Cam Lâm sáng rực lên, “Ngân Quang đại nhân có nói đến để làm gì không ông? Chúng ta cần chuẩn bị những gì?”

 

Lão Mặc gật đầu, hơi ngập ngừng, nói: “Ngài ấy bảo, muốn tặng chúng ta một ốc đảo.”

 

“Ốc đảo á?” Cam Lâm ngẩn ra. Ở cái nơi như Pháo đài Viêm Long này, có thể xuất hiện ốc đảo được sao?

 

Cậu ta nghĩ ngợi một chút rồi quả quyết nói: “Nếu Thần Sứ đại nhân đã nói thế thì chắc chắn là không thành vấn đề đâu ạ! Chúng ta cứ tin tưởng là được rồi.”

 

Vẻ mặt Lão Mặc như muốn nói, “trẻ nhỏ dễ dạy”.

 

Lúc này, Cam Lâm nhìn thấy cái hộp giữ nhiệt đặt trên bàn.

 

“Cái gì đây ông?” Cậu ta mở ra xem, liền ngửi thấy một mùi thơm ngon lành, “Ăn được không? Thơm quá đi mất!”

 

Lão Mặc liếc cậu ta một cái, gật đầu: “Cháu nếm thử một miếng đi.”

 

“Vâng!”

 

Cam Lâm liền lấy thìa, múc một miếng trứng tăng cường thể chất nhét vào miệng, nhai nhai rồi nuốt xuống, “Ngon quá đi mất! Cái này là món gì thế ông?”

 

Cậu ta vừa định hỏi Lão Mặc xem mình có được ăn thêm miếng nữa không, thì bỗng cảm thấy bụng bắt đầu đau quặn lên. Cam Lâm kêu oai oái, cũng chẳng kịp chào hỏi gì, vội vàng ôm bụng chạy biến vào nhà vệ sinh.

 

Lão Mặc nhìn theo bóng lưng cậu ta, rồi lại nhìn “Thuốc tăng cường thể chất” trong hộp giữ nhiệt.

 

Cái uy lực này…. Đúng là hơi bị mạnh đấy nhé.

 

———-

 

Trong căn nhà gỗ ở vị diện khác.

 

Đường Vũ An và Chu Khởi xuất hiện trong nhà, nhìn bầu trời đêm đen kịt bên ngoài, cậu không kìm được mà ngáp một cái rõ to.

 

“Đi ngủ thôi!”

 

Nhìn thấy cậu thiếu niên leo lên giường, Chu Khởi bèn lấy chăn đệm ra, thành thục trải một cái ổ dưới đất, rồi an tâm nằm xuống.

 

Linh năng ở vị diện này nồng đậm hơn hai thế giới kia rất nhiều, chỉ cần ở trong đó thôi cũng có thể cảm nhận được lỗ chân lông toàn thân đang hít thở linh năng trong không khí. Ở một thế giới như thế này, chỉ cần ngủ thôi cũng có thể tăng cường thực lực được.

 

“Anh Tiểu Khởi, chúc anh ngủ ngon.”

 

“Ngủ ngon.”

 

Chu Khởi nhắm mắt lại, đợi một lúc thì nghe thấy tiếng sột soạt vang lên. Rất nhanh sau đó, cậu thiếu niên rón ra rón rén nằm xuống bên cạnh anh. Khóe miệng Chu Khởi khẽ cong lên, lúc đang định đợi cậu nhóc nằm yên rồi sẽ lén đưa tay ôm cậu ngủ, kết quả là…. Tiếng quần áo ma sát sột soạt khẽ vang lên, gió đêm se lạnh luồn qua khe cửa sổ thổi vào, nhưng lại có một luồng hơi thở ấm áp trung hòa với cái lạnh lẽo của gió đêm ấy.

 

“Ực….”

 

Chu Khởi nghe thấy tiếng nuốt nước bọt khe khẽ, anh cảm thấy có gì đó sai sai, theo bản năng mở mắt ra, và rồi…. Bốn mắt nhìn nhau.

 

Đường Vũ An ghé sát mặt anh cực kỳ, khoảng cách chưa đến một nắm tay, cậu thiếu niên nín thở, đôi mắt to tròn long lanh vì bị bắt quả tang mà lảng tránh nhìn lung tung.

 

“An An?”

 

“Anh vẫn chưa ngủ à.”

 

Chu Khởi khẽ mím môi, trong ánh sáng lờ mờ, anh chăm chú nhìn cậu thiếu niên, tưởng tượng ra vẻ mặt hoảng hốt của cậu lúc này. Ánh mắt anh tối sầm lại, giọng nói có chút khàn khàn cất lên: “Em muốn làm gì?”

 

Đường Vũ An không ngờ vừa định làm chuyện xấu thì đã bị tóm tại trận rồi.

 

“Thì, thì là… định hôn trộm anh đấy.”

 

Mặc dù mặt nóng ran như lửa đốt, nhưng lời nói thốt ra lại chẳng biết xấu hổ chút nào, ngược lại còn hùng hồn lắm cơ. Trong bóng tối, cậu không nhìn rõ vẻ mặt của Chu Khởi, chỉ nghe thấy tiếng thở dốc đột ngột dồn dập của anh, rồi một bàn tay lớn ấn vào sau gáy cậu, tiếp đó…. Cậu bị Chu Khởi ấn chặt vào lòng, má áp sát vào lồng ngực anh.

 

Cậu nghe thấy tiếng tim đập dữ dội của Chu Khởi, thình thịch thình thịch, đập mạnh vào màng nhĩ cậu.

 

“Em ngoan một chút đi.” Cằm Chu Khởi tì lên đỉnh đầu cậu, trong giọng nói ngập tràn sự kìm nén và khắc chế.

 

Đường Vũ An lập tức xìu xuống như quả bóng xì hơi, biết là đêm nay chắc không hôn được rồi, đành phải thả lỏng cơ thể, nằm ngoan trong lòng anh. Cậu hít hà mùi hương dễ chịu trên người Chu Khởi, cảm nhận nhiệt độ cơ thể của anh.

 

Cậu thiếu niên nghĩ ngợi một chút rồi nói: “Không hôn môi, thế thì hôn trán vậy nhé, giống như buổi sáng ấy?”

 

“…”

 

Chu Khởi không nói gì, Đường Vũ An cứ nằm im chờ đợi. Mãi một hồi lâu sau, ngay lúc cậu chờ đến sắp ngủ gật thì cuối cùng Chu Khởi cũng khàn giọng đáp lại một tiếng thật khẽ. Đường Vũ An lập tức tỉnh cả ngủ, cảm thấy bàn tay Chu Khởi đang ấn trên đầu mình nới lỏng ra, cậu liền ngẩng phắt đầu lên.

 

Trong màn đêm lờ mờ, Chu Khởi nhìn thấy rõ đôi mắt sáng lấp lánh của cậu. Giống như một chú cún con vậy, thuần khiết mà nhiệt tình, vẫy đuôi rối rít bày tỏ sự mong chờ và vui sướng của mình. Chu Khởi sẽ chẳng thể nào thản nhiên được như vậy, nhưng lại không có cách nào khống chế được việc mình bị cậu thu hút. Anh thích Đường Vũ An, thích cậu như thế này….

 

Chu Khởi cẩn thận từng li từng tí cúi đầu xuống, hơi thở nóng rực phả lên trán Đường Vũ An, động tác của anh chậm rãi và thành kính, rồi sau đó…. Cậu thiếu niên bỗng nhiên ngẩng cằm lên, đôi môi mềm mại chạm vào môi anh.

 

Vừa mới chạm vào, cả hai cơ thể đều đồng loạt run lên một cái. Chu Khởi trợn tròn mắt, theo bản năng đưa tay bật đèn ngủ lên, còn Đường Vũ An thì đã lùi ra xa rồi.

 

Dưới ánh đèn ngủ vàng vọt yếu ớt, khuôn mặt cậu thiếu niên đỏ bừng bừng, cậu chột dạ lảng tránh ánh mắt của anh. Đường Vũ An cảm thấy môi mình như tê dại, rõ ràng chỉ là chạm nhẹ một cái rồi thôi, thế mà lại khiến cả người cậu như bốc cháy, hai má nóng hổi. Đối diện với ánh mắt không thể tin nổi của Chu Khởi, cậu lại kìm nén sự xấu hổ, nở một nụ cười đắc ý.

 

“Hì hì, bị em hôn trúng rồi nhé….”

 

Lời còn chưa nói hết, cậu đã cảm thấy trời đất quay cuồng, kèm theo tiếng “bịch” khẽ vang lên, cậu bị Chu Khởi đè xuống đệm.

 

Ánh đèn ngủ vàng vọt chiếu lên người Chu Khởi, đôi mắt đen láy của anh lóe lên thứ ánh sáng u tối khó lường, đáy mắt anh dường như đang giam cầm một con mãnh thú, nó đang gầm gừ với cậu, muốn nuốt chửng lấy cậu.

 

Đường Vũ An ngẩn ngơ nhìn anh, nụ cười trên mặt cũng tắt ngấm. Nhìn biểu cảm của Chu Khởi, cậu có chút sợ.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

“Chỉ, chỉ là môi chạm môi một cái thôi mà….” Cậu lắp bắp, cuối cùng giọng mềm nhũn xuống, “Xin lỗi mà, sau này… sau này em không dám nữa đâu…”

 

Chu Khởi nhìn cậu thiếu niên thật sâu, chậm rãi hít một hơi thật sâu, rồi đưa tay tắt đèn ngủ đi. Anh nằm xuống lại, kéo Đường Vũ An vào lòng, hôn lên trán cậu một cái như an ủi. Lúc này cảm giác căng thẳng của Đường Vũ An mới tan biến mất.

 

Cậu ôm lấy Chu Khởi, trán áp vào làn da ấm áp dưới cổ anh, đợi bình tĩnh lại một chút mới hỏi: “Anh Tiểu Khởi, vừa nãy có phải là linh trùng lại giở trò không?”

 

Tất nhiên là không rồi. Chu Khởi mím chặt môi, anh chỉ là suýt chút nữa không kìm chế được bản thân, muốn đè cậu ra mà hôn cho thỏa thích thôi. Nghĩ đến tương lai lại còn phải chờ tận hai năm nữa, anh không khỏi có chút hối hận.

 

Có lẽ không nên tỏ tình sớm thế này….

 

“Hôn cũng hôn rồi, mau ngủ đi.” Chu Khởi nói nhỏ, “Sau này đừng có làm như thế nữa đấy.”

 

“Vâng…”

 

Đường Vũ An lén lút dùng ngón tay sờ sờ lên môi mình, vừa nãy hôn nhanh quá, cậu còn chưa kịp cảm nhận được cảm giác đó nữa.

 

Haizz, muốn hôn thêm cái nữa ghê…. Cậu ỉu xìu nằm sấp trong lòng Chu Khởi, nhớ lại vẻ mặt “tức giận” vừa nãy của anh, cậu chẳng dám làm bừa nữa. Cơ mà…. Bàn tay cậu thiếu niên lại di chuyển lên ngực mình, hễ nhớ lại dáng vẻ vừa rồi của Chu Khởi, cậu lại cảm thấy tim mình đập loạn xạ. Cái cảm xúc này, thực sự là sợ hãi à? Dần dần, hơi thở của Đường Vũ An cũng trở nên đều đặn, chẳng biết từ lúc nào đã chìm vào giấc mộng.

 

Đến khi tỉnh dậy vào ngày hôm sau, cậu phát hiện Chu Khởi nằm bên cạnh đã biến mất tăm.

 

Nhớ lại cảm giác ngượng ngùng ngày hôm qua, Đường Vũ An vội vàng lật chăn lên ngó một cái, sau đó mới thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới nhanh nhẹn gấp chăn màn, ra ngoài tìm Chu Khởi.

 

Thời gian ở vị diện này trôi nhanh hơn vị diện gốc rất nhiều, tính từ lần đầu tiên bọn họ đến đây thì đã trôi qua mấy năm rồi.

 

Căn nhà gỗ hằn lên những dấu vết của thời gian, mà nhánh cây Lục Bảo Thạch mọc bên cạnh nhà gỗ cũng đã leo kín cả một cái cây to bên cạnh.

 

“Chiếp chiếp chiếp —”

 

Một chú chim nhỏ màu đỏ bay tới.

 

Trong khoảng thời gian Chu Khởi rời khỏi vị diện gốc, Đường Vũ An ở lại Mái ấm Hoang Thành, còn mấy con thú cưng thì lại chạy sang vị diện này chơi. Ở vị diện này khoảng hai năm, chim nhỏ màu đỏ đã lớn hơn không ít, vốn dĩ chỉ có thể phun ra một đốm lửa nhỏ xíu, giờ đã có thể phối hợp với Vượng Tài và Ngân Tệ để đi săn rồi. Nó kêu chiếp chiếp, lượn vòng trên đầu Đường Vũ An, rồi dẫn cậu đến phòng ấp trứng nơi nó sinh ra.

 

Đường Vũ An nhìn thấy nó bới từ trong tổ chim ra mấy cái lông vũ màu đỏ tuyệt đẹp.

 

“Cái này là mi thay lông rụng ra đấy hả?”

 

Chim đỏ tha từng chiếc lông vũ đặt vào tay Đường Vũ An, rồi kêu chiếp chiếp.

 

“Tặng cho tao à?”

 

Chim nhỏ màu đỏ nhảy lên vai Đường Vũ An, dùng cái đầu đầy lông tơ cọ cọ vào người cậu, vô cùng thân thiết. Đường Vũ An cười híp mắt cảm ơn nó, sau đó nâng niu mấy cái lông vũ này đi tìm Chu Khởi: “Anh Tiểu Khởi, mau xem này! Là Hồng Ngọc tặng cho em đấy!”

 

Chu Khởi vừa mới tập thể dục buổi sáng về, nhìn mấy cái lông vũ này thì khựng lại một chút.

 

“Em có thấy…. cái lông vũ này nhìn quen quen không?” Chu Khởi nói.

 

“Hả?”

 

Đường Vũ An cúi đầu ngắm nghía mấy cái lông vũ màu đỏ trên tay, màu sắc của chúng cực kỳ rực rỡ, ở viền màu đỏ tươi còn khảm một vòng vân vàng kim.

 

Hình như đúng là đã từng gặp ở đâu rồi thì phải….

 

“Từ từ đã, sao cái này trông giống phiên bản thu nhỏ của Lông Phượng Hoàng thế nhỉ?”

 

Chu Khởi gật đầu: “Anh cũng thấy giống.”

 

Đường Vũ An vội vàng ném một cái thuật giám định lên mấy cái lông vũ này.

 

【Tên: Lông Phượng Hoàng.】

 

【Giá trị: 50000 điểm tích lũy/cái.】

 

【Mô tả: Nguyên liệu hiếm, lông của một loài chim quý hiếm, có thể dùng để chế tạo nội thất thần kỳ, trang bị, v.v…】

 

Lúc nhìn thấy giá trị điểm tích lũy, hai tay Đường Vũ An không kìm được mà run lên một cái. Trước kia khi cậu nâng cấp tấm thảm màu đỏ tía có dùng Lông Phượng Hoàng, nhưng đó toàn là quay thưởng trúng được, cho nên cậu chẳng biết giá trị cụ thể bao nhiêu. Không ngờ chỉ một cái mà tận năm vạn điểm tích lũy!

 

Hơn nữa….

 

Đường Vũ An và Chu Khởi nhìn kết quả giám định, không khỏi đồng loạt nhìn về phía chú chim nhỏ màu đỏ đang đứng rỉa lông trên nhánh cây Lục Bảo Thạch.

 

Vậy ra, Hồng Ngọc lại là Phượng Hoàng sao?

 

Đối diện với ánh nhìn chăm chú của hai người, chú chim nhỏ màu đỏ chớp chớp đôi mắt hạt đậu dễ thương của nó, rồi nghiêng đầu một cái, trông hết sức vô tội. Đường Vũ An bị vẻ đáng yêu của nó làm cho tan chảy, vội vàng dùng máy tính quang học chụp lại.

 

“Ha ha, sau này nâng cấp thảm đỏ tía không cần lo thiếu nguyên liệu nữa rồi!” Cậu nâng niu chú chim nhỏ, vui vẻ dùng má cọ cọ vào nó.

 

Chu Khởi nhìn Đường Vũ An, tâm trạng có chút phức tạp gật đầu.

 

Ăn sáng xong xuôi, Chu Khởi liền ra ngoài tu luyện.

 

Trước đó hấp thu thủy linh trùng, anh vẫn chưa kịp hòa nhập những cảm ngộ đó vào hệ thống sức mạnh một cách tử tế, anh định ở lại vị diện này một thời gian, từ từ tu luyện. Dù sao thì con đường ở Lâm Hải Trấn vẫn chưa hình thành thế bao vây, Hải Kình cũng cần thời gian để trù tính, bố trí thôn làng tiếp nhận người di cư. Còn về việc đi đến Pháo đài Viêm Long, có xe RV tự lái rồi, cũng không cần họ phải bận tâm quá nhiều.

 

Chu Khởi đi tu luyện, Đường Vũ An thì ở lại trong nhà gỗ học bài.

 

Cũng chẳng biết có phải do tu luyện đi vào chính đạo hay không, mà cậu cảm thấy đầu óc mình ngày càng minh mẫn, trí nhớ cũng tăng lên rất nhiều, học hành hiệu quả hơn hẳn. Dưới sự nỗ lực của cậu, cuối cùng chương trình giáo dục bắt buộc mười hai năm cũng đi đến giai đoạn nước rút rồi! Đợi học xong chương trình, thi cử xong xuôi là cậu có thể cùng anh Tiểu Khởi đi ra ngoài chơi…. à nhầm, đi ra ngoài tu luyện rồi!

 

Nhắc mới nhớ, thầy Cố từng giảng cho bọn họ, khi tâm pháp tu luyện của họ đại thành, chính thức bước lên con đường tu chân, quá trình sinh trưởng của họ cũng sẽ dần dần chậm lại. Như anh Tiểu Khởi ấy, chiều cao đến 1 mét 93 là dừng lại rồi, may mà nhờ tập luyện nên vóc dáng vẫn có sự thay đổi, những đường nét cơ bắp cân đối đẹp đẽ khiến Đường Vũ An nhìn mà thèm nhỏ dãi. Còn chiều cao của cậu sau khi đột phá lên 1 mét 82 thì cũng cao lên rất chậm, chẳng biết có phải do tu luyện công pháp hay không. Tuy rằng không đuổi kịp Chu Khởi, nhưng Đường Vũ An cũng cảm thấy mãn nguyện lắm rồi, dù sao thì thực lực mới là chân lý mà! Hơn nữa, như vậy thì họ cũng không cần lo lắng việc ở vị diện này quá lâu, tuổi tác tăng lên quá nhanh nữa.

 

Hai người họ ở vị diện này ba tháng trời, trong khoảng thời gian đó, ngoại trừ việc về vị diện gốc nhặt Bình Phiêu Lưu ra thì chẳng hề quay về lần nào.

 

Cuối cùng vào ngày hôm nay, Đường Vũ An cũng đã hoàn thành toàn bộ chương trình cấp ba, và vượt qua tất cả các bài kiểm tra với thành tích xuất sắc! Cậu cảm thấy bản thân mình bây giờ đã mạnh đến mức đáng sợ, cho dù có quay về tham gia kỳ thi đại học cũng chẳng thành vấn đề!

 

Còn Chu Khởi cũng đã củng cố thêm dị năng hệ thủy, nghiên cứu ra không ít cách dùng mới của dị năng, anh cũng chuẩn bị tạm dừng một chút để nghỉ ngơi cho khỏe.

 

“Chúng ta về thôi anh?”

 

“Được!”

 

Ngay khi họ chuẩn bị quay về vị diện gốc để đến Pháo đài Tử Thiên đón người thì….

 

“Ầm ầm!”

 

Phía bờ sông đối diện bỗng nhiên vang lên một tiếng nổ lớn, khiến bầy chim trong Rừng Cự Mộc hoảng sợ bay tán loạn.

 

Hết chương 274.

 

Chương 274: Hôn Trộm Anh Đấy

Ngày đăng: 27 Tháng 2, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên