Chương 275: Chúng Ta Được Cứu Rồi!
Nghe thấy tiếng động lớn vọng lại từ đằng xa, Đường Vũ An và Chu Khởi nhìn nhau một cái, rồi cùng bay về phía bờ sông. Sau khi được các robot xây dựng cải tạo, khu vực từ căn nhà nhỏ đến bờ sông này đều đã được bao trọn vào trong phạm vi của căn nhà, hay nói đúng hơn là Tiệm tạp hóa Bình An chi nhánh số 4.
Mấy con robot vẫn đang hì hục đào quặng sắt…. Mặc dù đã đào suốt mấy năm trời nhưng mỏ sắt này vẫn chưa thấy đáy, suy cho cùng thì, nơi này đối với họ chính là một thế giới khổng lồ hóa cơ mà. Mặt sông cũng rộng lớn vô cùng, chỉ có thể nhìn thấy đường nét lờ mờ chứ hoàn toàn không nhìn rõ chi tiết.
Nhưng mà, cũng không phải là họ không có cách. Đường Vũ An lấy từ trong Kho Hàng Tùy Thân ra một món đạo cụ đặc biệt có hình dáng như chiếc kính viễn vọng. Cũng giống như hộp nhạc, món đồ này cậu quay thưởng được trong khoảng thời gian Chu Khởi về thế giới cũ.
【Kính Viễn Vọng Siêu Bội Số.】
Mô tả: Phàm là những gì mắt nhìn thấy, đều có thể phóng đại vượt mức.
Mặc dù mô tả nghe có vẻ mơ hồ, nhưng Đường Vũ An đã mày mò ra cách dùng rồi…. Chỉ cần là nơi nào mắt có thể nhìn thấy, thì đều có thể dùng chiếc kính viễn vọng này để phóng đại lên thành kích thước bình thường mà con người có thể quan sát được. Kể cả là những ngôi sao trên trời, chỉ cần cậu nhìn thấy ánh sáng của nó là có thể dùng kính viễn vọng này để nhìn rõ mồn một, quả đúng là món đồ mà những người yêu thiên văn hằng mơ ước.
Đường Vũ An dựng kính viễn vọng lên, hướng về phía bờ bên kia sông và liên tục điều chỉnh tiêu cự. Con sông này rộng khoảng bảy tám trăm mét, rất nhanh sau đó cậu đã chỉnh xong độ phóng đại, thu trọn cảnh sắc bờ bên kia vào tầm mắt.
Thứ đầu tiên đập vào mắt cậu là một cánh rừng rậm rạp xanh tươi, cảnh sắc cũng na ná như khu Rừng Cự Mộc, có thể nhìn thấy một ngôi nhà gỗ lấp ló trong rừng. Họ từng đo chiều cao cây cối trong Rừng Cự Mộc, một cái cây đại khái cao hơn 100 mét. Đường Vũ An nhìn mái nhà kia cao chừng một phần ba thân cây, bất giác hít sâu một hơi khí lạnh.
“Cái nhà này ít nhất cũng phải cao ba mươi mét ấy nhỉ?”
Người nào lại sống trong ngôi nhà gỗ cao thế này chứ? Trong lòng Đường Vũ An và Chu Khởi đều đã có đáp án…. Người khổng lồ. Từ lúc đến thế giới này, bọn cậu chưa từng gặp con người, Rừng Cự Mộc cứ như một khu rừng nguyên sinh vậy…. Tất nhiên, cũng có thể là do phạm vi hoạt động của bọn cậu quá nhỏ. Khoảng cách xa nhất vài cây số, nếu thu nhỏ mười lần thì cũng chỉ mới vài trăm mét thôi đúng không? Đối với người khổng lồ của thế giới này mà nói, đó chắc chỉ là một khu vực bé tí tẹo.
“Ầm…”
Bờ bên kia lại vang lên tiếng động lớn, Đường Vũ An nhìn thấy cây cối trong rừng đổ rạp xuống, nhưng cụ thể đã xảy ra chuyện gì thì lại nhìn không rõ lắm.
“Có muốn qua đó xem thử không?” Cậu đưa kính viễn vọng cho Chu Khởi. Mặt sông rộng gần tám trăm mét, bọn cậu muốn bay qua cũng chẳng khó khăn gì, hơn nữa lại có Ô Che Bóng, có thể né tránh được tối đa những nguy hiểm rình rập dưới dòng sông kia.
Chu Khởi dùng kính viễn vọng quan sát một hồi, ngẫm nghĩ một lúc rồi lắc đầu, nói: “Vẫn nên lo chuyện chính trước đã, đợi chúng ta đi đến Pháo Đài Tử Thiên đón người xong rồi quay lại thám hiểm bên đó cũng chưa muộn.”
Nghe vậy, Đường Vũ An đành gật đầu. Lúc cậu đang định quay về căn nhà nhỏ thì thấy Chu Khởi triệu tập mấy con robot xây dựng lại, cậu vội vàng sán lại gần xem anh thiết lập chương trình.
“Anh Tiểu Khởi, anh định bắc cầu qua đó à?” Đường Vũ An hỏi.
“Thử xem sao.” Chu Khởi nói, “Thời gian bên này trôi qua nhanh, cứ giao cho robot làm, biết đâu lần sau chúng ta quay lại thì cầu đã bắc xong rồi cũng nên.”
Họ phải đi đến Pháo Đài Tử Thiên đón người, tính cả thời gian đi và về, cộng thêm sắp xếp nhân sự, ít nhất cũng mất vài ngày, đợi lúc quay lại thì ở vị diện này đã trôi qua hơn nửa năm rồi. Trong trường hợp này, để robot bắc cầu qua đó cũng tiện. Có điều kiểu dáng cầu cần phải chọn lựa một chút, tốt nhất là làm cầu phao, có thể đưa một phần mặt nước vào trong phạm vi của màn chắn bảo vệ, lại không cần phải dò xuống tận đáy sông. Mặc dù mặt sông hơi rộng, nhưng có màn chắn bảo vệ che chở thì chẳng cần lo cầu phao bị dòng nước làm hỏng, xây dựng kiểu này chắc cũng tiết kiệm được khối thời gian.
Còn về vật liệu xây cầu phao, robot có thể tự vào trong Rừng Cự Mộc để thu thập…. Một phần rừng cây cũng đã được đưa vào trong màn chắn bảo vệ rồi, việc kiếm gỗ không còn khó khăn như hồi họ mới đến thế giới này nữa.
“Ý kiến này hay đấy! Đợi bắc xong cầu phao, chúng ta qua đó sẽ an toàn hơn nhiều!”
Kể cả có gặp nguy hiểm ở bên kia, họ cũng có thể nhanh chóng rút về phạm vi cầu phao, độ an toàn cũng tăng lên đáng kể. Đường Vũ An cũng xúm vào giúp thiết lập chương trình, nhìn robot bắt đầu làm việc, hai người mới quay lại căn nhà nhỏ, cùng nhau thông qua trận pháp dịch chuyển trở về vị diện gốc.
Ở vị diện gốc lúc này đang là buổi sáng, họ ở dị giới ba tháng, bên này mới trôi qua có ba ngày.
Đường Vũ An vươn vai một cái, cũng không vội đi đến Pháo Đài Tử Thiên ngay mà tạt về Mái ấm Hoang Thành một chuyến trước đã. Mấy người phụ nữ mang thai và người già mà Chu Khởi đưa về đã được sắp xếp thỏa đáng, trong mấy ngày này, lại lác đác có thêm vài sản phụ nữa bắt đầu sinh nở. Có kinh nghiệm rồi nên mọi người xoay xở cũng không còn luống cuống tay chân như trước nữa.
Đường Vũ An chạy vào phòng mẹ và bé ngó nghiêng, còn dùng máy tính quang học chụp ảnh cho mấy bà mẹ mới sinh và các em bé. Cậu vốn sở hữu một khuôn mặt vẫn còn mang nét ngây thơ, ngũ quan thanh tú đáng yêu, cộng thêm hai má bánh bao phúng phính, nhìn cực kỳ nịnh mắt, thật sự là khó có ai mà ghét cho được. Mặc dù ai cũng biết cậu là ông chủ của Mái ấm Hoang Thành, nhưng vì tuổi còn nhỏ nên mọi người đối với thiếu niên này đều là yêu mến nhiều hơn kính sợ.
Còn về phần Chu Khởi, anh đã tháo mặt nạ Ô Nguyệt xuống, chẳng ai nhận ra anh cả. Nhưng vì vóc dáng cao lớn cường tráng, cộng thêm khuôn mặt lạnh lùng ít nói, khiến ấn tượng đầu tiên anh mang lại cho người ta là rất khó dây vào, thế nên cư dân ở đây đều có hơi né tránh anh một chút. Chu Khởi cũng chẳng quan tâm, chỉ lẳng lặng đi bên cạnh Đường Vũ An.
Đường Vũ An chụp ảnh cho các bà mẹ bỉm sữa và trẻ con xong, lại đi xem cảnh làm việc của mấy người già, rồi cũng chụp lại. Những người già này ai cũng có một sở trường riêng, được hoan nghênh nhất chắc là hai bà cụ nấu ăn cực ngon. Các bà không chỉ có tay nghề giỏi, mà còn chẳng giấu nghề, tận tình chỉ dạy người khác, khiến chất lượng bữa ăn ở nhà ăn Mái ấm Hoang Thành có bước nhảy vọt về chất lượng, không còn là món hầm thập cẩm như cám lợn nữa!
Còn những nghề khác thì cũng được ông Lý sắp xếp vào những vị trí phù hợp, trong đó có hai thầy thuốc Đông y còn được bố trí phòng khám riêng nữa cơ. Tuy mấy cụ già này đều đã lớn tuổi, nhưng so với thế giới tận thế trước kia, điều kiện sống ở Mái ấm Hoang Thành đã tốt hơn rất nhiều rồi, bọn họ ai nấy đều cực kỳ vui vẻ, dùng sức lao động của mình để đổi lấy quyền được cư trú ở đây. Hơn nữa, vì Mái ấm Hoang Thành vẫn chưa lắp đặt đèn điện toàn bộ, nên sau sáu giờ tối là cơ bản ngừng làm việc. Bọn họ có thể đi tìm cư dân khác tán gẫu, xem phim, chơi trò chơi, còn có người đang thử chế tạo nhạc cụ, cuộc sống thi vị biết bao, vui không sao tả xiết.
Đợi chào tạm biệt mấy cụ già xong, Đường Vũ An cất máy tính quang học vào Kho Hàng Tùy Thân rồi nhắn một tiếng với ba cậu.
Đúng vậy, là Đường Thăng yêu cầu cậu chụp đấy. Bởi vì Ô Nguyệt đưa mấy chục người biến mất không dấu vết, cộng thêm những người lựa chọn rời đi trước đó cũng không giữ bí mật, vậy nên chuyện này cuối cùng vẫn lan truyền trong căn cứ. Mặc dù người tin tưởng Ô Nguyệt rất nhiều, nhưng ít nhiều gì cũng nảy sinh một số ảnh hưởng tiêu cực, thế nên Đường Thăng bảo con trai chụp ít ảnh và quay video gửi về, để trấn an dư luận một chút. Còn những người chọn ở lại kia, sau khi xem xong mấy tấm ảnh này có hối hận hay không thì không phải chuyện họ có thể quyết định được.
Lúc Đường Vũ An và Chu Khởi vừa định rời đi thì gặp ông Lý. Ông cụ nhìn thấy hai người, khuôn mặt vốn nghiêm nghị bỗng nở một nụ cười hiền từ, phúc hậu.
“Tiểu An, cảm ơn cháu nhé.”
Mấy ngày trôi qua, Dư Lập Hạ đã thành công thăng lên Level 5, không chỉ mở khóa quyền hạn diễn đàn, mà còn kết bạn được với ông Lý.
“Qua bao nhiêu năm như vậy mà vẫn còn liên lạc lại được với bạn cũ, đúng là chuyện vô cùng may mắn.”
Mặc dù Dư Đông Chí đã qua đời mấy năm trước, nhưng sau đại thảm họa mà ông ấy có thể sống đến tuổi này, cũng coi như là chết già, ông Lý cũng chẳng còn gì để hối tiếc nữa.
“Hai đứa định đi đến Pháo Đài Tử Thiên đón người à?” Ông Lý hỏi.
Đường Vũ An lắc đầu, vẻ mặt vô tội nói: “Bọn cháu nhận nhiệm vụ đến bên đó mở chi nhánh, làm xong là về ngay ấy mà.”
Ông Lý gật đầu, không hỏi thêm nhiều, rồi ngâm nga câu hát tiếp tục đi làm việc.
“Cảm giác như ông đã đoán ra rồi vậy.” Đường Vũ An khẳng định chắc nịch.
Chu Khởi nhún vai: “Chúng ta đi đến Lâm Hải Trấn thì Ngân Quang và Ô Nguyệt xuất hiện ở Lâm Hải Trấn, chúng ta đi đến Pháo Đài Tử Thiên thì Ngân Quang cũng xuất hiện ở đó, khó mà không đoán ra được lắm.”
Đường Vũ An suy nghĩ một lúc thấy cũng đúng, cơ mà dù có đoán ra được thì có quan hệ gì đâu chứ?
“Thần sứ” đâu chỉ có mỗi họ, hơn nữa…. Cho dù hôm nay người đoán ra thân phận của họ không chỉ có ông Lý thì đã sao nào? Họ sớm đã không còn là hai đứa trẻ yếu ớt ngày xưa nữa rồi, họ có đủ thực lực để bảo vệ chính mình.
“Anh Tiểu Khởi, chúng ta đi thôi.”
“Ừ.”
Hai người đến tầng hầm của Tiệm tạp hóa Tử Thiên, đeo mặt nạ, khoác áo choàng lên, sau đó bay ra khỏi pháo đài dưới sự che chở của Ô Che Bóng. Trên mặt biển bao phủ bởi một làn khí màu vàng lục nhàn nhạt. Đường Vũ An tìm thấy trong Cửa Hàng Vị Diện bán một loại khẩu trang có thể lọc khí độc hiệu quả, đeo bên dưới mặt nạ, vừa không ảnh hưởng đến hô hấp lại chẳng lo trúng độc. Họ bay nửa ngày trời, mãi đến khi không còn nhìn thấy bóng dáng Pháo Đài Tử Thiên nữa mới mua tàu thủy, thả xuống mặt biển.
Chiếc tàu chở khách thông minh này mỗi lần có thể chở hai ngàn người, trang bị đủ số lượng phòng ở và nhà vệ sinh, các loại tiện ích đi kèm đều rất đầy đủ. Giá bán trong cửa hàng là 1.200.000 điểm tích lũy, nhưng vì Đường Vũ An dùng thẻ giảm giá nên cuối cùng chỉ tốn 720.000 điểm là đã thuận lợi mua được rồi. Cậu từng hỏi ba mình, tàu khách trọng tải cỡ này ở thế giới cũ giá trị ít nhất cũng cả trăm triệu. Nhìn thế này thì sức mua của điểm tích lũy cũng ghê gớm thật đấy.
Đường Vũ An và Chu Khởi đáp xuống tàu khách, sau khi vào buồng lái, việc đầu tiên họ làm chính là bật tính năng lập bản đồ – họ đâu có biết lái tàu, vậy nên đành phải dựa hoàn toàn vào chế độ lái thông minh thôi.
Khoảng nửa tiếng sau, chiếc tàu khách được Đường Vũ An đặt tên là “Bình An” cuối cùng cũng từ từ khởi động, tiến về phía Pháo Đài Tử Thiên. Họ cần phải đưa người rời đi trước khi trời tối, nếu không đợi đến lúc sứa biến dị nổi lên, hệ thống thông minh của tàu Bình An sẽ bị tê liệt, lúc đó thì khỏi đi đâu được, chỉ có nước đợi sang ngày hôm sau.
Bên trong làng chài của Pháo Đài Tử Thiên.
“Thủ lĩnh, ông bảo Thương Thần Giáo có tàu đến đón chúng ta vào đất liền ở, là thật hay giả thế?”
Hải Kiềm đứng trên đài quan sát phía trên bức tường thành, phóng tầm mắt ra mặt biển tĩnh lặng, ngoại trừ thuyền của các làng chài khác xuất phát đi đánh cá ra thì trên mặt biển chẳng thấy cái gì cả. Từ ba ngày trước lúc Triển Hùng báo cho mọi người tin này, bọn họ đã mòn mỏi mong chờ, nhưng ngày nào cũng chỉ thu hoạch được nỗi thất vọng.
Trong lòng Triển Hùng cũng chẳng chắc chắn lắm, nhưng đương nhiên là ông không thể biểu hiện ra ngoài.
“Ông cũng biết đi biển nguy hiểm thế nào rồi đấy, thuyền bè lúc nào tới làm sao mà có giờ giấc chính xác được? Cứ kiên nhẫn mà đợi đi!”
“Không phải tôi không kiên nhẫn mà là mấy đứa nhỏ ở làng bên….”
Trong nhiệm vụ Triển Hùng nhận được có ghi rõ đợt đầu tiên phải đưa 500 người rời đi. Làng của bọn họ tính già tính non cũng chỉ được 408 người, để gom đủ 92 người còn lại, Triển Hùng đã sang làng chài bên cạnh thuyết phục. Vì uy tín của ông khá tốt, lại tỏ ý trong thời gian chờ đợi có thể bao cơm cho những người này, vậy nên làng bên cạnh đã gửi tất cả trẻ em dưới 16 tuổi sang đây.
“Hơn chín mươi đứa trẻ lận đấy, ông không sợ mình bị ăn cho sập tiệm à!” Hải Kiềm nói, “Hay là đưa mấy đứa nhỏ này về trước đi, đợi tàu đến rồi gọi người sang sau.”
Triển Hùng ngẫm nghĩ một lát, thấy ông ấy nói cũng có lý. Mặc dù khách hàng giao dịch nhiều lên, nhưng nhiều miệng ăn như thế, đúng là mỗi ngày ngốn của ông không ít điểm tích lũy, áp lực của ông cũng lớn lắm chứ….
“Tu tuuuuu ——”
Đúng lúc này, bọn họ nghe thấy từ mặt biển truyền đến một tiếng còi tàu, âm thanh ấy ngân dài vang vọng, được gió biển đưa vào tai từng người một. Những chiếc thuyền vốn định ra khơi đánh cá trên mặt biển cũng dừng lại. Từ xa xa, bọn họ chỉ thấy một chấm đen xuất hiện trên mặt biển, theo thời gian trôi qua càng lúc càng gần. Tiếng còi tàu gầm vang không ngớt, khiến cho không khí xung quanh dường như cũng đang rung chuyển theo.
Đã quá lâu rồi bọn họ không nghe thấy tiếng còi tàu như thế này, tất cả mọi người đều bị âm thanh đột ngột này dọa sợ. Bên trong Pháo Đài Tử Thiên đã vang lên tiếng còi báo động, triệu tập tất cả tàu cá đang ở bên ngoài quay về, trên đài quan sát phía trên tường thành cũng đã xuất hiện bóng dáng của vệ binh.
Đội trưởng đội vệ binh cầm kính viễn vọng quan sát, đợi nhìn rõ đó là cái gì thì cũng không dám tin mà dụi dụi mắt mình.
“Đội trưởng, đó là hải thú gì vậy? Nghe tiếng này cũng đáng sợ quá đi!” Người vệ binh bên cạnh mặt mũi trắng bệch, run lẩy bẩy.
“Là… là một chiếc tàu?”
“Tàu á?”
Chưa đợi đội trưởng đội vệ binh giải thích tiếp, con quái thú kim loại kia đã xé toạc màn sương mù, đường hoàng xông thẳng vào tầm mắt của tất cả mọi người. Chỉ thấy phần mũi tàu cao hàng chục mét đang hiên ngang rẽ sóng tiến tới. Sự hùng vĩ và tráng lệ của nó khiến cho những con sóng cuộn trào đẩy dạt cả những chiếc thuyền đánh cá ở gần đó ra xa. Mọi người cứ thế ngẩn ngơ nhìn chăm chú vào con quái thú sắt thép này, nhìn hai chữ “Bình An” trên thân tàu dần dần lộ diện rõ ràng hơn.
Người của đội vệ binh ai nấy đều lộ rõ vẻ hoang mang.
Còn ở trên đài quan sát nơi đám người Triển Hùng đang đứng, những tiếng hò reo cổ vũ nồng nhiệt đã bùng nổ khắp nơi.
“Là Thương Thần Giáo! Thương Thần Giáo thực sự phái tàu đến đón chúng ta rồi!”
“Chúng ta được cứu rồi!”
Hết chương 275.
