Chương 276: Tin Một Lần Cũng Chẳng Sao!

Chương 276: Tin Một Lần Cũng Chẳng Sao!

 

Dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, con tàu khổng lồ từ từ tiến lại gần trong tiếng còi vang dội rồi dừng lại trên mặt biển cách tường thành vài chục mét. Nước biển cuộn trào dữ dội, từng đợt sóng vỗ mạnh vào tường thành, cảm giác như đang đập mạnh vào lồng ngực của mỗi người có mặt tại đó vậy.

 

Thân tàu sừng sững kia còn cao hơn tường thành đến mười mấy mét, dừng ở nơi cách cả trăm mét mà vẫn hùng vĩ hơn cả hải thú trong biển, những người chứng kiến ai cũng chấn động. Con tàu khổng lồ từ từ xoay chuyển, phô bày trọn vẹn thân tàu dài hơn ba trăm mét. Khi dây xích neo tàu rơi xuống biển, con tàu khổng lồ vững vàng đỗ lại tại chỗ, cùng lúc đó, có hai bóng người khoác áo choàng đen bay từ trên tàu lên, dưới sự chứng kiến của mọi người, họ đáp xuống sân thượng nơi nhóm Triển Hùng đang đứng. Trên mặt hai người mặc áo choàng đều đeo mặt nạ, một màu bạc một màu đen, cảm giác công nghệ rất cao, trông vừa bí ẩn lại vừa cao quý.

 

Triển Hùng vội vàng ra hiệu cho đám thuộc hạ quỳ xuống bái lạy.

 

Ông đã từng thấy mô tả về hai vị Thần sứ trên diễn đàn, vậy nên đã nhận ra thân phận của họ.

 

“Bái kiến Ngân Quang đại nhân! Ô Nguyệt đại nhân!”

 

Mười mấy ngư dân đứng trên đài quan sát đều nhao nhao quỳ rạp xuống đất, bắt chước Triển Hùng hô to.

 

Đường Vũ An cố nén cảm giác ngượng ngùng đến mức muốn co quắp ngón chân, cậu vẫn giữ cho giọng nói của mình bình tĩnh trở lại, nói khẽ: “Tất cả đều đứng lên đi.”

 

Giọng nam thanh niên ôn hòa vang lên từ dưới lớp mặt nạ, lập tức xoa dịu nỗi bất an của mọi người, bọn họ ngẩng đầu lên, ngẩn ngơ nhìn hai vị Thần sứ trong truyền thuyết. Những người khác thì chẳng ai dám nhúc nhích, Triển Hùng nhìn trái nhìn phải, cuối cùng vẫn rón rén đứng dậy.

 

“Ngân Quang đại nhân….”

 

Nhớ đến thái độ tồi tệ của mình với Thần sứ đại nhân lúc trước, Triển Hùng chỉ hận không thể tự tát mình mấy cái, ông đang định tạ lỗi vì sự vô lễ của mình trong lần đầu gặp mặt, thì Ngân Quang đã giơ tay lên ngăn lại.

 

“Môi trường sinh sống ở Pháo Đài Tử Thiên quá khắc nghiệt, không thích hợp để con người sinh sống, thế nên Thương Thần Giáo dự định đưa một nhóm tín đồ rời đi trước, chuyển đến đất liền.”

 

Cậu nhẹ giọng hỏi: “Có bao nhiêu người nguyện ý rời đi?”

 

“Thưa đại nhân, năm trăm người ngài yêu cầu tôi tìm, đã tìm đủ cả rồi!” Triển Hùng vội vàng nói, “Tất cả mọi người đều đang đợi ở trong làng cả rồi.”

 

Đường Vũ An gật đầu: “Vậy thì tập hợp mọi người lại, sau đó tổ chức cho họ lên tàu đi.”

 

Tiếp đó, cậu hơi nghiêng người nhìn về phía con tàu khổng lồ, giơ tay lên hướng về phía nó. Chu Khởi ở bên cạnh phối hợp với cậu, ngón tay giấu dưới áo choàng ấn xuống nút điều khiển từ xa, lập tức có một cột sáng từ trên tàu chiếu tới. Cột sáng này cực kỳ nổi bật trong màn sương mù màu vàng lục, chiếu xuống đài quan sát, tạo thành một vòng tròn ánh sáng đường kính hơn một mét.

 

Đường Vũ An thu tay về, nói: “Đứng vào trong vòng sáng là có thể truyền tống lên tàu.”

 

Triển Hùng ngẩn ra, rồi hỏi: “Tôi có thể thử trước được không?”

 

“Ba, để con thử cho!”

 

Triển Tiểu Thiên bò từ dưới đất dậy, xung phong nhận việc. Cậu ta cũng nằm trong danh sách đi theo lần này, còn Triển Hùng thì quyết định tiếp tục ở lại, phát triển thêm nhiều tín đồ hơn cho Thương Thần Giáo. Vốn dĩ Triển Tiểu Thiên không muốn rời xa cha mình, nhưng sau đó đã bị Triển Hùng thuyết phục. Một mặt là cậu ta bị cụt một cánh tay, ở lại Pháo Đài Tử Thiên cũng chẳng giúp được gì, mặt khác, năm trăm người rời đi này cũng cần có người dẫn đầu. Mặc dù cậu ta còn rất trẻ, ra biển đánh cá thì chắc chắn không thể khiến người ta phục được, nhưng đi theo Thương Thần Giáo rời khỏi đây thì lại khác.

 

Dù sao cũng là lênh đênh trên biển, kể cả có tàu đến thật, ai biết được Thương Thần Giáo sẽ đưa bọn họ đi đâu? Ai dám giao mạng sống của mình ra như thế? Mà việc Triển Hùng phái Triển Tiểu Thiên đi cùng chính là một sự đảm bảo vô cùng mạnh mẽ…. Điều này chứng minh ông không hề lừa gạt bọn họ, ông thực sự tin rằng Thương Thần Giáo sẽ đưa bọn họ an toàn vào đất liền, vậy nên mới gửi cả con trai mình đi cùng. Tất nhiên là chuyện này vẫn tiềm ẩn rủi ro cực kỳ lớn. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, người trong đội đánh cá bọn họ ai mà chẳng treo đầu trên thắt lưng mỗi ngày? Đằng nào cũng chết, tại sao không đánh cược một phen?

 

Đây chính là lý do Triển Hùng có thể triệu tập được năm trăm người chỉ trong vài ngày. Và ngay lúc này đây, con trai ông quả thực đã đứng ra đúng như những gì ông kỳ vọng.

 

Khác với sự thấp thỏm của người khác, Triển Hùng biết mọi thứ về Thương Thần Giáo đều là thật, đây là một tổ chức vô cùng hùng mạnh.

 

Bất kể sức mạnh họ thể hiện ra có thực sự đến từ Thần Thương Nghiệp hay không, thì ông cũng vẫn nguyện ý tôn thờ như thần linh. Chỉ cần tổ chức này chịu cứu vớt bọn họ, dẫn dắt bọn họ thoát khỏi hoàn cảnh chắc chắn phải chết này!

 

“Tiểu Thiên, đi đi con!” Triển Hùng nói.

 

Triển Tiểu Thiên hít sâu một hơi, rồi bước lên một bước, dẫm vào trong vòng sáng. Còn chưa đợi cậu ta đứng vững, ngay khoảnh khắc cậu ta hoàn toàn tắm mình trong cột sáng, bóng dáng cậu ta đã biến mất ngay tại chỗ. Đám đông không khỏi ồ lên, nhao nhao nhìn về phía con tàu khổng lồ đằng xa.

 

“Ba… con lên đây thật rồi!”

 

Triển Tiểu Thiên đứng trên boong tàu, ra sức vẫy tay, lớn tiếng hô hoán.

 

“Con phải quay về thế nào đây….”

 

Cậu ta đứng lại vào bệ truyền tống nhưng lại không hề được truyền tống về. Triển Hùng nhìn cậu ta ra hiệu, rất nhanh đã hiểu ý, ông không nhịn được nhìn về phía hai vị Thần sứ.

 

Ô Nguyệt nãy giờ vẫn im lặng, lúc này thản nhiên mở miệng: “Mỗi lần lối đi mở ra chỉ có thể truyền tống một chiều, tổ chức cho người khác lên tàu đi, chúng ta cần phải rời đi trước khi trời tối.”

 

“Vâng vâng!”

 

Đây là lần đầu tiên Triển Hùng gặp Ô Nguyệt, cũng từng tìm hiểu trên diễn đàn, biết vị này có vẻ khá lạnh lùng, vậy nên ông cũng không dám nhiều lời. Lúc ông đang định đi tập hợp mọi người thì nghe thấy giọng của Ngân Quang lại vang lên: “Lần này ông có đi cùng không?”

 

Triển Hùng lập tức đáp: “Ngân Quang đại nhân, tôi có thể ở lại không? Trong Pháo Đài Tử Thiên vẫn còn rất nhiều người, tôi… tôi hy vọng sau này cũng có thể đưa bọn họ vào đất liền….”

 

Đường Vũ An gật đầu, Triển Hùng có thể tự nguyện ở lại đương nhiên là tốt nhất. Họ chuẩn bị chuyển người vào đất liền, nhưng không có nghĩa là họ định từ bỏ Pháo Đài Tử Thiên.

 

Hòn đảo này có tiềm năng rất lớn, sứa biến dị xử lý hơi phiền phức thật, nhưng nếu tận dụng tốt thì chưa biết chừng còn có thể trở thành đặc sản mới. Thế nên họ vẫn cần nhân viên trấn thủ ở đây.

 

“Ông làm tốt lắm.”

 

Nghe được lời khen của Ngân Quang, Triển Hùng lập tức kích động đến đỏ mặt tía tai, ông luống cuống nói: “Cảm ơn đại nhân!”

 

Sau đó, Ngân Quang gật đầu, giọng nói trong trẻo lại tiếp tục vang lên: “Việc tổ chức lên tàu giao cho người khác làm đi, ông đi theo tôi.”

 

Triển Hùng vội vàng giao lại công việc liên quan cho Hải Kiềm rồi quay lại trước mặt Ngân Quang và Ô Nguyệt.

 

“Đại nhân, tôi đã sắp xếp xong rồi!”

 

Ngân Quang ừ một tiếng, bàn tay đeo găng tay trắng như tuyết vươn ra từ dưới lớp áo choàng, cứ thế nắm lấy cánh tay ông.

 

“Đi thôi.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Khoảnh khắc tiếp theo, Triển Hùng liền cảm thấy cả người mình bay bổng lên không trung. Ông là một gã đàn ông cao mét tám, vậy mà lại bị Ngân Quang xách đi như xách gà con, một tay là nhấc bổng lên được. Đợi đến lúc nhìn thấy hai chân mình lơ lửng và độ cao cách mặt đất hàng chục mét, dù là Triển Hùng từng đối mặt với vô số trận chiến sinh tử cũng theo bản năng mà buột miệng hét lên thành tiếng. May là ông nhanh chóng ý thức được hoàn cảnh lúc này, nên vội vàng lấy tay bịt miệng lại.

 

Bóng dáng bọn họ bay càng lúc càng xa.

 

Mấy chục ngư dân đứng trên đài quan sát và những người chạy đến sau đó nhìn thấy cảnh này, ai nấy đều đồng loạt nuốt nước bọt. Bọn họ không dám chậm trễ nữa, vội vàng leo xuống khỏi đài quan sát để đi gọi người tới.

 

Cuối cùng cũng có thể rời khỏi pháo đài, đến sống trên đất liền rồi!

 

“Các cậu có nghe rõ đội đánh cá bên kia đang hô cái gì không?” Trên một đài quan sát khác, đội trưởng đội vệ binh hạ kính viễn vọng xuống, hỏi người bên cạnh.

 

“Hình như là… Thương Thần Giáo?”

 

“Hai người mặc áo choàng kia có vẻ rất mạnh…”

 

Vẻ mặt đội trưởng đội vệ binh trông có vẻ nghiêm trọng, gật đầu: “Bọn họ thuộc đội đánh cá nào? Sao lại liên lạc được với bên ngoài?”

 

“Bọn họ chính là cái làng dạo gần đây cứ khăng khăng từ chối nộp sản lượng cá đánh bắt được đấy….”

 

Người vệ binh bên cạnh nhìn con tàu khổng lồ trên biển: “Đội trưởng, chúng ta có cần phái người qua đó xem thử không? Con tàu lớn kia… hình như là đến để đưa người đi?”

 

Nói đến đây, không chỉ người lính này, mà những người khác nhìn con tàu kia, trong ánh mắt ngoài sự tò mò và chấn động ra, còn có thêm sự hâm mộ và khao khát. Thực sự có thể rời khỏi Pháo Đài Tử Thiên sao?

 

Đội trưởng đội vệ binh trầm ngâm một lát, nhưng không có bất kỳ hành động nào có thể gây ra hiểu lầm, hắn ta ra lệnh: “Bảo tất cả tàu cá tránh xa con tàu kia ra!”

 

“Đi tìm lão Dư, bảo ông lão đưa người đến giao tiếp trước đã!”

 

Trước đó hắn ta cũng từng nghe nói có một đội đánh cá bị một giáo phái mới nổi kiểm soát, lúc đó hắn ta còn chẳng thèm để ý, nhưng lúc này đây…. Nhìn con tàu biển khổng lồ kia, trong lòng đội trưởng đội vệ binh cũng không khỏi dấy lên hy vọng. Liệu bọn họ có thể tránh được vận mệnh bị nước biển nhấn chìm hay không?

 

Nếu có thể thì cái vị Thần gì đó kia… tin một lần cũng chẳng sao!

 

——–

 

Bên kia, Đường Vũ An và Chu Khởi đưa theo Triển Hùng, cùng nhau đáp xuống trước cửa tiệm Tiệm tạp hóa Tử Thiên. Vừa chạm đất, hai chân Triển Hùng suýt chút nữa đã nhũn ra.

 

Đường Vũ An ấn ông ngồi xuống ghế để khỏi ngã rồi nhìn về phía Tiệm tạp hóa Tử Thiên, trong hiển thị bản đồ, diện tích của Tiệm tạp hóa Tử Thiên đã từ một gian phòng nhỏ ban đầu, mở rộng ra toàn bộ làng chài, cũng như tất cả đất đai bên ngoài. Vốn dĩ Đường Vũ An đã mở khóa hai chức năng hoạt động cả ngày, đang định tiêu tốn độ hot của cửa hàng để tiếp tục nâng cấp màn chắn bảo hộ nhưng nhìn diện tích chiếm đất có phần hơi khoa trương của Tiệm tạp hóa Tử Thiên, cậu không nhịn được mà nghiêng đầu. Sao cậu cứ có cảm giác sai sai ở đâu đó nhỉ…

 

Đường Vũ An nương theo linh cảm đột nhiên xuất hiện trong lòng, liền điều chỉnh phạm vi màn chắn bảo vệ trên bản đồ 3D. Rất nhanh, khi cậu ấn xác nhận, phạm vi của màn chắn bảo hộ từ tầng hầm lập tức mở rộng ra hai căn nhà xung quanh…. Cậu không hề tốn điểm tích lũy hay độ hot của cửa tiệm, nhưng màn chắn bảo hộ vậy mà lại mở rộng ra ngoài rồi!

 

Đường Vũ An: 0.0

 

Chuyện này là sao đây? Cậu vội vàng nhắn tin riêng cho Chu Khởi, thảo luận với anh.

 

【Cháo Đẹp Trai: Có lẽ là do người của cái làng này đã giao nộp nhà cửa và đất đai cho Thương Thần Giáo, cũng chính là đưa cho em rồi?】

 

Dù sao thì theo quan sát trước đó, cả cái làng chài này đều nhận được sự bảo vệ của vầng hào quang xua đuổi khách hàng có ác ý. Mà quy tắc phán định của vầng hào quang xua đuổi khách hàng có ác ý là: Những kẻ mang ý đồ xấu với bạn đều không thể bước vào cửa hàng của bạn.

 

Rõ ràng là cả cái làng chài này đã được đưa vào phạm vi của cửa hàng rồi, mà đã nằm trong phạm vi cửa hàng thì đương nhiên sẽ nhận được sự bảo vệ của màn chắn bảo hộ rồi!

 

【Đông Thổ Đại Đường: Vậy là do trước đây chúng ta không thực sự sở hữu quyền sử dụng đất đai nên mới cần dùng tường vây để khoanh vùng sao?】

 

【Cháo Đẹp Trai: Chắc là vậy đấy.】

 

Mỗi lần xây dựng chi nhánh đều cần phải có quyền sở hữu căn nhà hoặc căn nhà đó là vật vô chủ, họ xây dựng nhà cửa và tường vây trên đất vô chủ, chính là hành động chiếm lĩnh đất đai.

 

【Đông Thổ Đại Đường: Thế nếu em tuyên bố một mảnh đất vô chủ là của em thì em có giành được quyền sở hữu không?】

 

Nếu được thì đâu cần xây tường vây hay tốn điểm tích lũy và độ hot cửa tiệm nữa!

 

Chu Khởi cảm thấy chắc là không ổn lắm, nhưng anh vẫn trả lời: 【Về rồi chúng ta thử xem sao.】

 

【Đông Thổ Đại Đường: Dạ được ^^】

 

Đường Vũ An tiếp tục thao tác trên bản đồ 3D, vì đang là ban ngày nên màn chắn bảo vệ mở rộng ra cũng sẽ không ngăn cản khách hàng ở bên ngoài. Cậu chọn phủ màn chắn bảo vệ lên toàn bộ “cửa hàng”. Khi cậu ấn xác nhận, màn chắn trong suốt liền âm thầm mở rộng ra, bao trùm tất cả đất đai của làng chài vào bên trong. Màn chắn bảo vệ là tàng hình, nhưng mà khi nó xuất hiện, những người nằm trong màn chắn ngay khoảnh khắc này đều nhận ra, bởi vì…. Làn khí màu vàng xanh nhàn nhạt vẫn luôn lượn lờ trong không khí mà bọn họ đã sống chung suốt bao nhiêu năm qua, toàn bộ đều bị màn chắn bảo vệ bài trừ ra bên ngoài! Tất nhiên, khí độc cũng bị màn chắn bảo vệ phán định là thiên tai có tính phá hoại.

 

Triển Hùng hít sâu một hơi, ông có cảm giác mình chưa từng được hít thở bầu không khí nào trong lành đến thế! Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì vậy? Ông nhìn hai vị Thần sứ, muốn hỏi nhưng lại không dám mở miệng.

 

Còn Đường Vũ An thì vì tìm được cách mở rộng màn chắn bảo hộ mà không cần tốn điểm tích lũy và độ hot, thậm chí còn chẳng cần tường vây nên tâm trạng cực kỳ vui vẻ.

 

Cậu nhìn Triển Hùng, cũng càng nhìn càng thấy thuận mắt hơn, bèn giải thích với ông: “Vừa rồi tôi đã mở màn chắn bảo vệ cho làng chài.”

 

“Chỉ cần ở trong màn chắn, sẽ không cần lo lắng về sinh vật biến dị và thiên tai tự nhiên nữa, đến ban đêm, những người không được cho phép ở lại cũng sẽ bị màn chắn bảo hộ tống ra ngoài.”

 

Trong lúc Triển Hùng đang tiêu hóa thông tin này, thì Đường Vũ An vẫn tiếp tục thao tác, nâng cấp Tiệm tạp hóa Tử Thiên. Vì sau khi Triển Hùng tiếp nhận “khóa đào tạo” của Lão Mặc xong, cậu đã điều ông đến Tiệm tạp hóa Tử Thiên, nên độ hot của cửa hàng vẫn đủ điểm. Cậu đã trực tiếp nâng cấp Tiệm tạp hóa Tử Thiên lên Level 2, mở khóa danh ngạch trọ lại qua đêm lên đến hơn một vạn. Còn về việc nâng cấp sau đó, vì cần nội thất thần kỳ và mở rộng đất đai, nên cậu tạm thời dừng lại, dù sao thì trong thời gian ngắn, hơn một vạn danh ngạch này cũng đủ dùng rồi.

 

Sau khi hoàn thiện quy tắc trọ lại qua đêm, cậu mở quyền hạn sử dụng danh sách trọ lại qua đêm cho Triển Hùng, để ông có thể thêm người vào danh sách.

 

Làm xong tất cả rồi, nhưng cậu và Chu Khởi cũng không rời đi ngay. Dù sao thì họ đến Pháo Đài Tử Thiên phô trương như vậy, chính là để đánh bóng tên tuổi cho Thương Thần Giáo, khiến người của Pháo Đài Tử Thiên phải chủ động tìm tới cửa. Quả nhiên, đợi chưa đến năm phút sau, Dư Lập Hạ đã bị một đám người vây quanh, vội vội vàng vàng chạy tới.

 

Trước đó bọn họ đã đánh giá sai thực lực của Thương Thần Giáo, vậy nên chỉ có một mình Dư Lập Hạ qua đây.

 

Còn bây giờ, tình thế đã đảo ngược hoàn toàn!

 

Hết chương 276.

 

Chương 276: Tin Một Lần Cũng Chẳng Sao!

Ngày đăng: 27 Tháng 2, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên