Chương 278: Hối hận không kịp

Chương 278: Hối hận không kịp

 

Nghe lời Ngân Quang nói thế, sắc mặt Khánh Hoằng Nghị thay đổi rõ rệt. Ông ta cười gượng gạo: “Thần sứ cứ đùa…”

 

Đường Vũ An nhún vai, cậu cũng biết Pháo đài Tử Thiên đời nào chịu giao đất đai và nhà cửa ra dễ dàng như thế. Hơn nữa, cấp bậc của Tiệm tạp hóa Tử Thiên còn chưa đủ, cho dù sau này có nâng cấp lên Level 3 thì danh sách cư trú ban đêm cũng chẳng chứa nổi mấy trăm nghìn người đâu. Thế nên cậu cũng chỉ nói chơi vậy thôi.

 

“Được rồi, chúng tôi đi đây, bảo trọng nhé.”

 

Chào tạm biệt mấy người xong, Đường Vũ An lại nắm lấy tay Chu Khởi, chiếc Ô Che Bóng nhận được tín hiệu liền bay tới che khuất bóng dáng hai người họ. Hai người lại biến mất ngay trước mắt mọi người. Chẳng bao lâu sau, cột sáng chiếu từ con tàu khổng lồ ra cũng tắt ngấm. Mỏ neo từ từ được thu lên, tiếng còi tàu lại vang vọng khắp mặt biển, khiến những con tàu hiếu kỳ xung quanh hoảng sợ tránh dạt ra xa. Đợi đến khi những chiếc thuyền nhỏ được kéo lên sàn tàu, con tàu lớn mới khởi động lại.

 

Giữa những con sóng cuộn trào, chiếc thuyền khổng lồ dần dần biến mất khỏi tầm mắt của cư dân Pháo đài Tử Thiên, nó đến vội vàng, đi cũng vội vàng, hư hư ảo ảo tựa như một giấc mơ. Những người nghe tin chạy tới nhưng chậm chân, chỉ biết nhìn mặt biển sóng gió, nghe người khác kể lại con tàu mang tên “Bình An” ấy hùng vĩ thế nào, Thần sứ của Thương Thần Giáo quyền năng ra sao. Có thể điều khiển một con tàu biển như vậy, di chuyển an toàn giữa đại dương đầy rẫy nguy hiểm, rốt cuộc thì cần phải có thực lực khủng khiếp đến mức nào chứ?

 

Khánh Hoằng Nghị nhìn theo con tàu đi xa, lúc ông ta vẫn còn đang suy ngẫm về câu nói cuối cùng của Ngân Quang, thì thấy Triển Hùng và Dư Lập Hạ đã tiến lại gần mình.

 

Triển Hùng cười hì hì với ông ta, nói: “Lời hứa trả thù lao cho Thương Thần Giáo, ông định bao giờ thì thực hiện đây?”

 

Khánh Hoằng Nghị ngẩn ra, lúc này mới nhớ tới chuyện mình từng nói mọi chi phí của nhóm di dân và vệ binh trên đường đi đều do Pháo đài Tử Thiên chịu trách nhiệm, chỉ là…. Chẳng phải tàu Bình An đã đi rồi sao?

 

Nhìn vẻ mặt cười tủm tỉm nhưng không hề có ý nhượng bộ của Triển Hùng, Khánh Hoằng Nghị đành phải gật đầu. Dù sao thì ông ta cũng chưa từng nghĩ đến chuyện quỵt nợ. Nhưng mà trước khi thực hiện lời hứa, ông ta vẫn thăm dò: “Cái công nghệ có thể cách ly khí độc kia…. thật sự không thể thương lượng thêm sao? Về phần thù lao, chúng ta có thể bàn bạc mà.”

 

Triển Hùng xòe hai tay ra: “Chẳng phải Thần sứ đại nhân đã nói rồi sao? Chỉ cần nộp nhà và đất là được.”

 

“….”

 

Khánh Hoằng Nghị thở dài, lắc đầu nói: “Số vật tư đó tôi sẽ cho người đưa tới, nhưng mà… làng của cậu chắc cũng chẳng còn lại mấy người nhỉ?”

 

Cái làng chài do Triển Hùng lãnh đạo, hầu như tất cả dân làng đều bị ông tống đi hết rồi, những người vốn còn do dự, khi nhìn thấy con tàu khổng lồ kia thì cũng đều dắt díu nhau lên tàu cả. Giờ ở lại cùng Triển Hùng chỉ còn lèo tèo năm sáu người, đều là tâm phúc của ông cả.

 

“Chuyện này thì ông khỏi phải lo.” Triển Hùng cười nói, “Mau cho người đưa vật tư tới đi!”

 

Khánh Hoằng Nghị có chút bất lực, chắc là có Thương Thần Giáo chống lưng, vậy nên khi Triển Hùng đối mặt với quan chấp chính như ông ta cũng chẳng kiêng nể gì nữa. Ông ta gật đầu, rồi dẫn người rời đi.

 

Tin tức Thương Thần Giáo phái tàu lớn đến đón người lan nhanh như gió. Phản ứng nhanh nhất đương nhiên là mấy cái làng chài lân cận may mắn nhìn thấy con tàu, ngay trong ngày hôm đó bọn họ đã tìm tới nơi. Thấy ngôi làng của Triển Hùng đã trở nên trống huơ trống hoác, hỏi thăm một chút thì biết dân làng đều đã theo tàu lớn đến mái ấm mới để an cư rồi, ai nấy đều lộ vẻ ngưỡng mộ vô cùng.

 

Chẳng cần đến vài năm nữa đâu, Pháo đài Tử Thiên rồi sẽ bị nước biển nhấn chìm, đám ngư dân như bọn họ là người hiểu rõ nhất. Giờ nghe nói có thể rời đi để đến đất liền, làm sao mà không khao khát cho được?

 

“Triển Hùng, sao ông không đi cùng luôn?” Lúc này có người hỏi.

 

“Tôi không nỡ bỏ lại mọi người chứ sao.”

 

Triển Hùng nói: “Thần sứ đại nhân đã dặn, đây chỉ là đợt đầu tiên thôi, nếu tôi phát triển thêm được nhiều tín đồ, mà tín đồ lại muốn rời khỏi Pháo đài Tử Thiên, thì Thương Thần Giáo sẽ lại phái tàu tới.”

 

Nghe vậy, đám đông không khỏi ồ lên.

 

“Chỉ cần trở thành tín đồ là được sao?”

 

“Sau này vẫn còn tàu tới nữa hả?”

 

“Làm thế nào để trở thành tín đồ vậy? Có yêu cầu gì không?”

 

Bọn họ nhao nhao hỏi han, cuối cùng bị Triển Hùng ra hiệu dừng lại.

 

“Muốn trở thành tín đồ của Thương Thần Giáo rất đơn giản, chỉ cần tuân thủ giáo quy, tin thờ Thần Thương Nghiệp, và mỗi ngày đến chỗ tôi thực hiện giao dịch là được….”

 

Triển Hùng kiên nhẫn giải thích cho đám dân làng này nghe. Một tiếng sau, ngôi làng vốn vắng vẻ bỗng có thêm mấy trăm “tín đồ” mới. Và tác dụng của màn chắn bảo vệ cũng được phát hiện rất nhanh. Nhưng vì những ngôi nhà bỏ trống đã có người vào ở, nên người đến sau bắt đầu tranh chấp với người đến trước.

 

Thế là, lúc này Triển Hùng mới đứng ra. Ông tuyên bố, chỉ cần dâng hiến đất đai và nhà cửa cho Thương Thần Giáo thì sẽ nhận được sự che chở của Thần Thương Nghiệp, đồng thời giải thích chi tiết về chức năng của màn chắn. Ngoài việc ngăn khí độc, màn chắn bảo hộ còn có thể chống lại các thiên tai khác, ngăn chặn sinh vật nguy hiểm, hơn nữa, đến đêm còn có thể giấu cả ngôi làng đi…. Mấy cái này đều là Dư Lập Hạ nghe được từ chỗ ông Lý, rồi kể lại cho Triển Hùng biết.

 

Nghe Triển Hùng nói vậy, người của các làng khác bàn tính một hồi, rồi mấy làng lân cận liền chạy về lấy khế ước nhà đất. Bọn họ là những người đến sớm nhất và đã dọn vào ở trong làng của Triển Hùng – dù sao thì cũng chẳng biết khi nào tàu của Thương Thần Giáo mới quay lại, trong thời gian chờ đợi, bọn họ vẫn muốn ở tại địa bàn cũ của mình hơn. Còn người của các làng chài khác thì vẫn giữ thái độ quan sát.

 

Rất nhanh sau đó khế ước đất đã được mang tới, Triển Hùng làm theo quy trình cũ một lượt, đợi bọn họ ký tên điểm chỉ xong xuôi thì thêm người của hai làng chài này vào danh sách cư trú ban đêm.

 

“Mọi người phải đảm bảo từng người trong làng đều đến trước mặt tôi để làm lễ nhập giáo nhé.”

 

Ông không quên dặn dò: “Ai không làm lễ, Thần Thương Nghiệp không nhận mặt đâu, đến tối sẽ bị loại ra khỏi màn chắn đấy!”

 

Thế là, già trẻ lớn bé của hai cái làng này cứ thế xếp hàng rồng rắn đến trước mặt Triển Hùng. Dù sao thì Triển Hùng cũng đã từng được Lão Mặc và Thần Hi “đào tạo” suốt một tuần, ông đóng vai thần côn…. à không, đóng vai chức sắc tôn giáo trông vẫn ra dáng lắm. Vẻ mặt ông trang nghiêm, dùng ngón tay chấm nhẹ lên trán từng tín đồ, rồi nói: “Nguyện Thần Thương Nghiệp che chở cho con!”

 

Rồi tranh thủ làm giao dịch để cày điểm tích lũy.

 

Còn những làng chài đứng xem, sau khi xác nhận Triển Hùng không nói dối thì đã sớm chạy về lấy khế ước đất rồi.

 

Ngày hôm sau, ông lão Dư Lập Hạ ôm một xấp khế ước đất dày cộp đến, sau lưng là một đoàn người dài dằng dặc tìm tới.

 

“18 cái làng chài tôi quản lý, tổng cộng có 9276 người, tất cả đều ở đây cả rồi!”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Dư Lập Hạ đặt chồng khế ước lên bàn của Triển Hùng rồi nói với ông.

 

Triển Hùng không nhịn được cười lớn: “Chú Dư, chú chơi lớn thật đấy!”

 

Giới hạn danh sách trọ lại qua đêm chỉ có hơn 11.000 người, 18 cái làng chài này cộng thêm mấy làng tự tìm đến nữa là đã kín chỗ rồi, có muốn nhận thêm cũng không được. Nhưng ông cần phải gặp mặt trực tiếp mới có thể thêm bọn họ vào danh sách, nên mấy làng này vẫn phải làm từng người một. Đợi ông bận rộn gần hai tuần lễ, đăng ký xong xuôi đất đai và nhân sự cho 18 ngôi làng, bắt đầu nghỉ ngơi và thực hiện giao dịch thì thấy Khánh Hoằng Nghị dẫn người tìm tới.

 

Hành động rầm rộ của bọn họ đương nhiên là gây chú ý, nhưng nghe nói Thương Thần Giáo đang sáp nhập đất đai trên diện rộng, tất cả những người biết chuyện đều không khỏi nghi hoặc và cảnh giác. Chỉ là, vì e ngại thực lực của Thương Thần Giáo – nhất là con tàu khổng lồ có thể đưa người đi kia, nên các bên đều giữ im lặng và tiếp tục quan sát.

 

Khi phát hiện hoạt động sáp nhập của Thương Thần Giáo đã dừng lại, cuối cùng Khánh Hoằng Nghị cũng không ngồi yên được nữa. Ông ta cũng mang theo một phần khế ước đất tìm đến, muốn thử xem cái “màn chắn bảo hộ” trong truyền thuyết kia rốt cuộc có thần kỳ đến vậy không.

 

Thế nhưng….

 

“Xin lỗi nhé, tạm thời không nhận nữa đâu.” Triển Hùng từ chối thẳng thừng.

 

“Sao lại không nhận nữa?” Khánh Hoằng Nghị cuống lên.

 

Vẻ mặt Triển Hùng kỳ quái nhìn ông ta: “Nhận không xuể nữa rồi, phải đợi đưa hết lứa tín đồ này đi đã thì mới nhận thêm được.”

 

“Hai chuyện này…. có liên quan gì đến nhau sao?”

 

Vì đám vệ binh đi theo vẫn chưa thấy về, Khánh Hoằng Nghị không rõ tình hình cụ thể của những người đã đi, nhưng chức năng của màn chắn bảo vệ thì đã được xác thực rồi. Hơn nữa màn chắn bảo vệ đã ngăn được khí độc, vậy liệu có ngăn được nước biển không? Nếu bao trùm toàn bộ Pháo đài Tử Thiên trong màn chắn bảo hộ, chẳng phải sẽ không cần lo lắng pháo đài bị mực nước biển dâng cao nhấn chìm nữa hay sao?

 

“Chúng tôi hy vọng nhận được sự che chở của Thần Thương Nghiệp, mở màn chắn bảo hộ ở những nơi khác, vì thế, ngoài khế ước đất ra, tôi có thể quyên góp thêm những thứ khác!”

 

Khánh Hoằng Nghị cắn răng, tăng thêm tiền cược.

 

Triển Hùng bất lực nhìn ông ta: “Tôi đã nói rồi, đợi đưa hết lứa tín đồ này đi thì mới thêm người mới được.”

 

“Nhưng tôi chỉ muốn mở màn chắn thôi mà?”

 

“Thì đợi đưa hết tín đồ đi là được!”

 

Hai người nói qua nói lại cả buổi trời, thấy Triển Hùng chẳng có ý nhượng bộ chút nào, Khánh Hoằng Nghị mới hiểu ra mình quả thực đã bỏ lỡ cơ hội tốt rồi. Ông ta méo mặt, bắt đầu hối hận sao lúc đầu không thử một cái rồi hẵng từ chối. Cái màn chắn bảo hộ này, không chỉ cách ly khí độc mà ban đêm còn tàng hình, nghe nói dân làng sống bên trong có thể thoải mái đốt lửa mà không lo cháy nổ…. Pháo đài Tử Thiên cứ đến đêm là cấm lửa hoàn toàn, nếu không rất dễ cháy nổ gây ra hỏa hoạn. Cách đây không lâu còn xảy ra vụ đàn chim biển biến dị tấn công pháo đài, kết quả là mấy cái làng gần đó nhất lại chẳng hề hấn gì…. Tất cả những điều trên đều là kết quả điều tra của Khánh Hoằng Nghị, nên cuối cùng ông ta mới sốt ruột tìm tới tận cửa. Không ngờ lại bị từ chối!

 

Chuyện này không hợp lý chút nào! Chẳng phải Thương Thần Giáo vẫn luôn sáp nhập đất đai sao? Tại sao ông ta đích thân dâng đến tận miệng rồi mà lại không nhận?

 

“Vậy khi nào Thương Thần Giáo mới phái thuyền tới nữa?” Khánh Hoằng Nghị giãy dụa lần cuối.

 

“Chắc là sẽ nhanh thôi.” Triển Hùng nói, “Chắc ngày kia là tới rồi.”

 

Vốn tưởng ông đang nói cho qua chuyện, cũng hiểu rằng chuyện này khó mà đưa ra ngày tháng chính xác được, nhưng khi Khánh Hoằng Nghị nghe được câu sau, mắt ông ta lại trợn tròn lên.

 

“Cậu nói cái gì? Ngày kia á?!”

 

——–

 

Thực ra thì, nửa tháng là đã quá đủ để nhóm Đường Vũ An và Chu Khởi sắp xếp ổn thỏa cho những người dân di cư này rồi. Từ Pháo đài Tử Thiên đến Lâm Hải Trấn không xa lắm, chiều hôm đó họ xuất phát thì sáng ngày thứ ba đã tới nơi rồi.

 

Khi con tàu khổng lồ xuất hiện trên mặt biển, từ xa lại gần rồi dần dần lớn lên, ngay cả Hải Kình đã nhận được tin tức và đứng đợi sẵn ở bờ biển cũng phải há hốc mồm kinh ngạc. Do Lâm Hải Trấn không có cảng biển nên tàu lớn không cập vào quá gần, mà dừng lại ở khoảng cách hơn trăm mét, sau đó một cột sáng từ trên tàu bắn ra, chiếu thẳng lên bờ.

 

Tiếp đó, từng bóng người xuất hiện trong vòng sáng, đó chính là những cư dân được chuyển từ Pháo đài Tử Thiên sang. Bọn họ ngẩn ngơ nhìn đất liền, hít thở bầu không khí trong lành mang theo vị mặn mòi của biển cả, cảm nhận ánh nắng chiếu lên người, ai nấy đều không kìm được mà nước mắt tuôn rơi. Cuối cùng bọn họ cũng rời khỏi pháo đài, thoát khỏi nỗi ám ảnh nơm nớp lo sợ bị nước biển nhấn chìm rồi!

 

Sự thay đổi của Lâm Hải Trấn nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng chẳng nhỏ. Bãi cát giờ đây đã được hàng rào thấp bao quanh, hàng rào này kéo dài sang hai bên, như muốn ôm trọn cả bờ biển. Tất nhiên điều kỳ lạ là, cứ cách một đoạn lại có một đoạn rào chắn nối liền hàng rào với đường cái trên bờ, chia cắt bờ biển thành từng khúc một.

 

Ngoài ra, trên mặt biển còn có những chiếc thuyền đánh cá nối đuôi nhau. Chúng đầu nối đuôi, dùng dây thừng buộc chặt vào bờ, tạo thành một “bức tường trên biển”, như vậy màn chắn bảo vệ cũng được kéo dài ra ngoài biển. “Bức tường trên biển” này không dài lắm, chắc chỉ quây được diện tích vài mẫu, nhưng đã đủ để ngư dân Lâm Hải Trấn yên tâm đánh cá trên biển mà không lo sinh vật biến dị dưới nước nữa. Đợi sau này trời lạnh hơn, mặt biển đóng băng hết thì không cần dùng thuyền đánh cá để mở rộng màn chắn nữa, cứ trực tiếp dựng hàng rào trên lớp băng là xong.

 

Người của Pháo đài Tử Thiên được Hải Kình dẫn đi sắp xếp chỗ ở, còn tàu “Bình An” thì neo đậu trên mặt biển. Trên đường đi, Đường Vũ An đã dạy cho Triển Tiểu Thiên cách lái tàu, sau này đi đón người thì không cần hai người họ phải đi đi về về nữa. Tất nhiên, trên tàu “Bình An” không có màn chắn bảo vệ, kích thước của nó tuy lớn nhưng không thực sự dọa được mấy con quái vật khổng lồ dưới biển. Thứ thực sự giúp họ an toàn trở về chính là uy áp mà Chu Khởi phóng ra.

 

Để giải quyết vấn đề này, Chu Khởi tạm thời ở lại trên tàu nghĩ cách, còn Đường Vũ An thì lên bờ, cởi bỏ lớp vỏ bọc Ngân Quang, dùng diện mạo thật xuất hiện trước mặt Hải Kình.

 

“Tôi vừa nhận được nhiệm vụ, Thần sứ đại nhân nói Lâm Hải Trấn vừa nhận một đợt dân di cư tới, sợ ông xoay sở không kịp nên bảo tôi tới giúp.”

 

Hải Kình mừng rỡ: “Thế thì tốt quá rồi!”

 

Vốn dĩ ông cũng chỉ là một ngư dân quèn, cả năm chẳng đến trung tâm Lâm Hải Trấn được một lần, đùng một cái bắt ông quản lý cả một cái thị trấn, áp lực lớn đến mức nào cũng có thể tưởng tượng được. Hơn một tháng nay, số thịt ông vất vả lắm mới nuôi được lại sụt đi đâu hết cả rồi.

 

Thấy ông tiều tụy thế này, Đường Vũ An cũng thấy chột dạ, bọn cậu ném cái gánh nặng lớn thế này cho Hải Kình quả thực là làm khó ông rồi. Ngay cả người giàu kinh nghiệm như ông Lý, để một mình ông quản lý cả Mái ấm Hoang Thành cũng không kham nổi nữa là.

 

Đường Vũ An bèn nói: “Thần sứ đại nhân bảo chỗ ông đang thiếu người, ở Mái ấm của bọn tôi có mấy cư dân biết chữ biết tính toán, mỗi tội là tuổi hơi cao, không làm được việc nặng, chỉ làm được công việc quản lý thôi.”

 

“Ông có muốn để bọn họ tới giúp không?”

 

Hải Kình nghe mà hai mắt sáng rực lên: “Được chứ được chứ!”

 

Hết chương 278.

 

Chương 278: Hối hận không kịp

Ngày đăng: 27 Tháng 2, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên