Chương 278: Phó Bản Vô Hạn Đang Khởi Động (Phần 17)
Tên của tôi, có vấn đề gì sao?
Công Lược Giả mà tôi từng bắt được trước đây, lúc điên loạn cũng từng nhắc đến hai chữ “họ tên”.
Tên, có ý nghĩa đặc biệt gì sao?
Tại sao Trợ Lý lại muốn tôi “ghi nhớ thật kỹ”?
Hay là, bản hợp đồng trước mắt này chẳng khác gì một giao ước với ác quỷ, sau khi ký tên của mình lên đó, tôi sẽ ký kết hợp đồng với một sự tồn tại kỳ lạ nào đó, và vô tình dâng hiến mạng sống của mình?
Tôi đang nghĩ vậy thì K đã mở lĩnh vực trò chơi. Hắn ta vừa sử dụng dị năng vừa nói: “Tổng tài, cái hợp đồng này không phải là hợp đồng giả để lừa ngài bán mạng đấy chứ?”
Nói rồi, hắn ta đột nhiên im bặt, trên mặt cũng lộ ra vẻ kinh ngạc.
“Tổng tài, mấy bản hợp đồng này, hình như chỉ là những thứ bình thường.”
K co ro trên sofa trong văn phòng tôi, trên đùi đặt chiếc laptop được Viện Nghiên Cứu chế tạo đặc biệt cho hắn ta. Trên màn hình màu xanh lam, từng dòng mã màu trắng lướt qua.
“Tổng tài, tôi đã gửi thông báo cho phòng Lập trình rồi, bảo bọn họ theo dõi camera của công ty.”
Đồng thời K cũng kích hoạt song hệ dị năng, kéo tôi vào chế độ chia sẻ của lĩnh vực Người Chơi Trò Chơi.
Trong lĩnh vực Người Chơi Trò Chơi, tôi thấy những tờ giấy trên bàn không hề có cảnh báo hay thanh máu, chúng chỉ là một chồng tài liệu bình thường. Mặc dù trên bản đồ nhỏ, văn phòng của tôi đỏ đến phát đen, nhưng khi thực sự đứng trong đó, tầm mắt lại không thấy có sinh vật bất thường nào. Ngược lại, lớp sương mù cuộn trào trên mặt kính lại mang theo những tia đỏ mờ ảo, ẩn chứa nguy hiểm.
Lòng đầy nghi hoặc, tôi ngồi xuống chiếc ghế ông chủ của mình. Mọi thứ vẫn như thường lệ, nếu không nhìn ra lớp sương trắng dày đặc ngoài cửa sổ, thì đây chẳng khác gì một ngày làm việc bình thường nhất.
Chồng tài liệu trước mặt có đến mấy chục bản, tôi cầm lấy bản trên cùng, là một hợp đồng hợp tác. Tiếp theo đó, có quyết định cắt giảm chi tiêu của nhà ăn, quyết định mở rộng bãi đỗ xe, phương án cải tổ phòng Nhân sự, danh sách sa thải của phòng Kinh doanh… Các loại tài liệu vô cùng đa dạng.
Yêu cầu của cửa ải này là đưa ra quyết định đúng đắn, đưa công ty ngày càng lớn mạnh. Đó chính là công việc thường ngày của tôi. Nhưng một phó bản thì không thể đơn giản như vậy. Tôi lướt qua từng bản hợp đồng một lượt, lật đến tận trang cuối. Những tài liệu này trông có vẻ không liên quan gì đến nhau, nhưng lại gần như bao quát mọi phương diện của công ty. Lật đến cuối cùng, tôi nhìn thấy báo cáo tài chính, không khỏi nhíu mày.
Lợi nhuận quý này của công ty quá thấp. Thấp đến mức tôi phải xem lại ngày tháng, xem có phải thời gian bối cảnh của phó bản này là mười năm trước hay không.
Không phải.
Vậy thì có nghĩa là, báo cáo này là giả, hoặc nói cách khác, báo cáo này là bối cảnh kinh doanh mà phó bản đã thiết lập. Vậy, nhiệm vụ thật sự của tôi là dựa trên tiền đề này, sàng lọc ra những hợp đồng hợp tác khả thi cho công ty à?
Lợi nhuận của công ty quá thấp, trong số này có vài hợp đồng hoàn toàn không thể ký, vì đầu tư quá lớn sẽ ảnh hưởng đến dòng tiền lưu động. Nhưng nếu chỉ là sàng lọc, thì phó bản vẫn còn quá đơn giản. Tôi mang lòng nghi ngờ, chọn ra một bản hợp đồng an toàn nhất từ trong chồng tài liệu đó, xem như là khởi đầu cho phó bản lần này.
Khoảnh khắc tôi ký tên, cả thế giới đột nhiên rơi vào trạng thái “tĩnh”, cứ như thể thế giới tôi đang ở là một bộ phim hay một trò chơi, và ngay lúc này, nó đã bị nhấn nút tạm dừng, chỉ có mình tôi vẫn có thể đi lại trong thế giới tĩnh lặng ấy.
Trong chớp mắt, trời đã sáng bừng. Sương mù ngoài cửa sổ đột nhiên tan biến, ánh nắng ban mai rọi qua cửa sổ xuống bàn làm việc của tôi.
Còn K, người lúc nãy vẫn còn ngồi trên sofa thì đã biến mất.
Bây giờ đã là sáu giờ rưỡi tối, trời cuối thu tối sớm, dù sương mù tan hết, ngoài cửa sổ cũng nên là một màn đêm đen đặc.
Tôi nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường, tám giờ bốn mươi chín phút sáng.
Thời gian trong phó bản đã quay ngược lại, trở về tám giờ bốn mươi chín phút sáng nay, trước khi mọi thảm họa bắt đầu. Máy tính đột nhiên tự khởi động, trên màn hình hiển thị bản hợp đồng tôi vừa ký, và ảnh hưởng của nó đối với lợi nhuận chung của công ty. Hóa ra sau khi ký hợp đồng, kết quả sẽ được hiển thị ngay lập tức.
Giống như một trò chơi mô phỏng kinh doanh nhỏ. Điều này có nghĩa là, về mặt lý thuyết, chỉ cần sắp xếp thứ tự hợp lý cho những bản hợp đồng này, cùng với sự tăng trưởng dần dần của dòng tiền công ty, tôi có thể ký kết tất cả các hợp đồng, đưa công ty trở nên “lớn mạnh nhất”.
Trong lúc tôi đang suy nghĩ, bên ngoài bỗng dâng lên một lớp sương mù dày đặc, ánh nắng chỉ vừa xuất hiện trước mặt tôi một phút đã biến mất.
Tôi lại nhìn đồng hồ, quả nhiên, kim giây đã quay được một vòng. Lần này tôi ngồi trong văn phòng, qua cửa sổ, tôi nhìn thấy rõ ràng sương mù đã dâng lên như thế nào. Chỉ trong nháy mắt, cả văn phòng đã tối sầm lại. Tôi bật đèn và camera giám sát. Bình thường những việc này đều do Trợ Lý làm, tự mình làm lấy, tôi có chút không quen.
Đèn cảm quang trong tòa nhà tự động sáng lên, dập tắt những xáo động của nhân viên vì sương mù đột ngột dâng lên. Các nhân viên phòng Kinh doanh vốn định ra ngoài, có chút do dự đứng ở cửa chính, nhìn ra màn sương mù bên ngoài qua lớp kính.
Tôi nhớ lại những tia máu loang lổ trong sương mù mà tôi đã thấy trong lĩnh vực Người Chơi Trò Chơi. Màu đỏ tượng trưng cho nguy hiểm. Có phải điều này có nghĩa là, đối với nhân viên trong công ty, việc ra ngoài cũng rất nguy hiểm?
Công ty không lối thoát…
Lễ tân nói, buổi sáng tôi đã ban hành một văn bản, yêu cầu nhân viên không ra ngoài nếu không cần thiết. Chữ ký trên văn bản đó là bút tích của tôi. Nếu không gian của phó bản này bị xáo trộn, vậy thì văn bản đó thật sự là do tôi ban hành.
Tôi nhanh chóng gửi thông báo, yêu cầu nhân viên không ra ngoài nếu không cần thiết. Ngay khi thông báo được gửi đi, cổ phiếu trên máy tính đã giảm một chút.
Góc trên bên phải máy tính hiện lên một thông báo,
【Danh sách nhân viên đã được xác định.】
【Ối chà, số lượng nhân viên có vẻ hơi nhiều so với công ty hiện tại.】
Lương của nhân viên cũng là một khoản chi tiêu cần thiết của công ty. Tôi chợt hiểu ra ý nghĩa tồn tại của danh sách sa thải trong chồng tài liệu kia. Cách để tăng lợi nhuận công ty trong thời gian ngắn, ngoài việc mở rộng sản xuất thì còn có cắt giảm chi tiêu. Nếu sắp xếp sai thứ tự ký kết hợp đồng, dẫn đến khó khăn trong việc xoay vòng vốn, có thể sử dụng phương án sa thải để cắt giảm chi tiêu, xoay vòng tiền mặt.
Nhưng mà, những nhân viên bị sa thải sẽ gặp phải chuyện gì, không ai biết được. Số nhân viên bị cắt giảm, sau này có thể được bổ sung lại hay không, đó cũng là một ẩn số.
Tôi đang nắm giữ vận mệnh của tất cả nhân viên. Khoảnh khắc này, tôi bỗng hiểu ra tại sao văn phòng của mình trên bản đồ lại đỏ đến phát đen.
Hóa ra, tôi mới chính là BOSS thực sự của phó bản này.
Tôi đã biết được cạm bẫy thực sự của phó bản này nằm ở đâu. Phải sàng lọc ra những hợp đồng có vấn đề, tận dụng thật tốt mỗi một bản hợp đồng để tạo ra một chu kỳ vốn lành mạnh, và quan trọng nhất là, không được sa thải nhân viên.
Các BOSS của mấy phó bản trước đều đã nhắc đến hai chữ “đồng hóa”.
Trong phó bản này, tôi vừa là người chơi, vừa là BOSS. Nếu tôi thuận lợi thông quan trò chơi thì tôi là người chơi. Còn nếu tôi bị phó bản này đồng hóa thì tôi là BOSS.
Không biết sau khi tôi trở thành BOSS, thứ lực hấp dẫn kỳ lạ trên người Vầng Sáng Nhỏ có ảnh hưởng đến tôi hay không.
Tôi thu lại suy nghĩ, nhìn vào chồng tài liệu trên bàn. Tất cả các hợp đồng sau khi ký kết sẽ nhận được phản hồi ngay lập tức, không thể thay đổi thứ tự ký kết, những chuyện đã xảy ra cũng không thể bù đắp. Vì vậy, tôi phải tính toán trước tất cả các tình huống bất ngờ có thể xảy ra trong đầu, rồi mới ký kết theo thứ tự.
Phó bản này chính là một trò chơi mô phỏng kinh doanh tàn nhẫn. Nhưng đối với tôi mà nói, đây đều là những công việc tôi đã làm quen tay, dễ dàng hơn nhiều so với mấy phó bản trước.
Suy cho cùng thì, trong miệng những Công Lược Giả kia, tôi chính là “Tổng Tài” mà dù một năm có ba trăm sáu mươi ngày bận rộn theo đuổi vợ, vẫn có thể đưa công ty lên vị trí số một thế giới.
Hết chương 278.
