Chương 28: Hacker Chi Vương (Hạ)
Trận chiến không tiếng súng này vô cùng kịch liệt.
Đám hồn ma lập trình viên xem đến say sưa mê mẩn, biểu cảm sinh động phong phú lạ thường, chỉ cần nhìn vẻ mặt của bọn họ thôi cũng có thể tưởng tượng ra một trận đại chiến nảy lửa.
Kết quả của trận chiến, anh trợ lý đại thắng.
Anh ta không chỉ phòng thủ thành công trước cuộc xâm nhập của hacker, mà còn xâm nhập ngược lại vào máy tính của đối phương, để lại trên màn hình của kẻ đó một biểu cảm mặt cười “^_^”.
Rất đúng phong cách của anh trợ lý.
Đối mặt với ánh mắt vô cùng khâm phục của đám hồn ma lập trình viên, anh ta nói với tôi, “Tổng tài, đại khái thì tôi đã biết người này là ai rồi.”
“Đó là K, kẻ đã xuất hiện cách đây không lâu, còn một mạch xông thẳng lên vị trí số một trên bảng xếp hạng hacker.”
……..
K, tên thật không rõ, giới tính không rõ, quốc tịch không rõ.
Một tháng trước, hắn ta đã tấn công và phá vỡ hệ thống bảo mật của một tập đoàn phần mềm an ninh mạng, tung bằng chứng tập đoàn này vi phạm pháp luật, ăn cắp thông tin khách hàng. Vụ việc gây xôn xao dư luận, tập đoàn đó đã bị tẩy chay trên diện rộng, nhiều người liên quan phải vào tù, và K cũng nhờ đó mà nổi danh.
Trong một tháng tiếp theo, K đã tấn công tường lửa của nhiều công ty, còn liên tiếp thách đấu với cả top 10 trên bảng xếp hạng hacker. Trong đó, nội dung cuộc so tài của hắn ta với người đứng đầu là xem ai phá vỡ tường lửa quốc gia của một nước nào đó nhanh hơn.
K chưa từng thất bại một trận nào, từ đó vươn lên dẫn đầu bảng xếp hạng.
Với phong cách vừa chính vừa tà và kỹ thuật siêu việt, hắn ta không chỉ thu về một lượng lớn người hâm mộ, mà còn nhận được vô số thư mời làm việc từ các công ty lớn.
Tôi hỏi trợ lý, “Có lấy được thông tin của hắn ta không?”
Trợ lý đáp, “Chỉ có thể lấy được một phần.”
“Thế là đủ rồi.”
Dù sao thì, phạm vi tôi có thể nghe thấy giọng nói của hệ thống cũng có giới hạn.
———-
“Người này tính cách cố chấp, không thích nói chuyện với người khác, vì kỹ thuật của mình mà kiêu ngạo đến mức tự phụ, hay nói đúng hơn là có chút trẻ trâu.”
“Hắn ta có ý thức lãnh địa và khả năng chống trinh sát rất mạnh, rất cảnh giác. Yêu cầu về chất lượng cuộc sống thực tế không cao, nhưng không thích có người xâm phạm vào lĩnh vực của mình.”
“Hắn ta tận hưởng cảm giác được người khác sùng bái, thích náo nhiệt, nhưng không thích hòa mình vào đó, mà thích cảm giác đứng trên cao quan sát tất cả.”
“Tổng hợp lại, kết hợp với phạm vi định vị mà ngài cung cấp, hắn ta hẳn là đang ở trong khu chung cư này. Đây là một khu chung cư cũ, gần đó có trường học, siêu thị, trung tâm thương mại. Khả năng rất lớn là ở góc Đông Bắc, nơi có hai tòa nhà cao tầng mới mọc lên.”
“Trong khu chung cư có điểm nhận chuyển phát nhanh, nhưng hắn ta chắc sẽ không nhận đồ ở đó, khả năng cao hơn là đến trạm dịch vụ tổng hợp ở phía Đông Bắc, nơi đó có lưu lượng người qua lại lớn.”
“Sống ở tầng bảy trở lên thì có thể quan sát được tình hình ở điểm nhận chuyển phát.”
“Vì vậy, tám hộ gia đình này, có khả năng là K nhất.”
…
Tôi dẫn người đến khu chung cư, trợ lý nói với tôi, “Tổng tài, để tôi đi, vẻ ngoài của ngài quá nổi bật, dễ đánh rắn động cỏ.”
Ừm, đương nhiên.
Vẻ đẹp trai khiến trời đất cũng phải đổi sắc như tôi, quả thực là quá bắt mắt.
Nhưng chẳng lẽ trợ lý đi thì không gây chú ý sao?
Tôi ngồi trong xe, qua lớp kính một chiều nhìn về phía anh ta.
Hôm nay trợ lý không mặc vest, mà mặc một bộ đồ thể thao màu xám nhạt, chiếc áo khoác rộng cũng không che được vóc dáng cân đối của anh ta, sau khi tháo cặp kính gọng vàng không độ ra, anh ta trông ôn hòa như một bậc quân tử khiêm nhường.
Đó là một vẻ ngoài rất thanh tú, khiến người khác dễ có cảm tình.
Dù tôi đẹp trai đến mức kiêu hãnh đứng trên vạn người, nhưng gu thẩm mỹ của tôi không vì dung mạo kinh người của mình mà thay đổi. Vẻ ngoài như trợ lý, chắc chắn không thể xem là bình thường được.
Kỳ lạ thật, tại sao những người khác như thể chưa bao giờ đặc biệt chú ý đến ngoại hình của anh ta nhỉ?
Chẳng lẽ anh trợ lý thuộc kiểu gương mặt đại chúng (phiên bản đẹp trai đại trà ấy)?
Tôi nhẹ nhàng gõ lên cửa sổ xe, thấy anh trợ lý đi về phía mấy bà mấy dì đang tụ tập tán gẫu dưới gốc cây, chẳng mấy câu đã bắt chuyện rôm rả.
“Ôi chà, cậu trai trẻ, cậu mà hỏi dì thì đúng người rồi đấy! Chuyện trong cái khu này không có gì mà bọn tôi không biết đâu!”
Chưa đầy mười phút sau, trợ lý đã biết hôm nay K mang tất màu gì.
“Uầy! Cái cậu trai đó thật chẳng biết giữ ý tứ gì cả, lần nào cũng phơi tất với quần lót đầy ngoài ban công, đúng là ở trên cao, nhưng đâu phải không có cửa sổ!”
“Cái màu của con heo Peppa nó sặc sỡ thế kia, thật sự nghĩ bọn này không nhìn thấy à?”
“Còn mấy cái gối ôm nữa, ôi trời ơi, tôi còn sợ làm hư con cháu nhà tôi!”
Nửa tiếng sau, tôi đứng trước cửa một căn hộ ở phía Đông, tầng tám, tòa nhà số 50, hỏi trợ lý, “Chắc chắn là nhà này?”
Trợ lý mỉm cười, “Vâng, thưa Tổng tài, tôi đã thấy cái quần lót heo Peppa của hắn ta rồi.”
……
Trợ lý gõ cửa.
Phía sau cánh cửa, có người thận trọng hỏi, “Ai đó?”
Trợ lý giơ cuốn sổ trong tay lên, “Kiểm tra nhân khẩu.”
Người phía sau mở cửa.
“Lần trước không phải vừa mới kiểm tra rồi à? Sao lại…”
Hắn ta nhìn thấy mặt tôi thì kinh hãi, định đóng sầm cửa lại, nhưng đã bị trợ lý nhanh tay lẹ mắt chặn lại.
Thế này thì, thậm chí còn không cần xác nhận lần cuối cũng có thể chắc chắn hắn ta có vấn đề.
Đây là lần thứ hai, có người lần đầu gặp mặt mà không sững sờ trước tôi.
Lần đầu tiên là anh trợ lý.
Ở trên ghế sô pha phòng khách, K bị kẹp giữa hai người đàn ông, dù cao tầm một mét tám mà trông lại nhỏ bé lạ thường trước cơ bắp cuồn cuộn của đám vệ sĩ.
Tôi cười nói, “Ngưỡng mộ đã lâu, K.”
Tóc mái của K hơi dài, che mất đôi mắt, hắn ta đeo một cặp kính chống ánh sáng xanh. Thân hình so với tiêu chuẩn của một người trưởng thành thì hơi gầy gò.
Lúc này, bị tôi nhìn chằm chằm, mặt hắn ta đỏ bừng, lắp bắp cố gắng lấp liếm, “Cái, cái gì K, tôi không biết anh đang nói gì.”
Ai mà ngờ được, hacker K lừng danh ngông cuồng vô đối lại là một kẻ bị mắc chứng sợ xã hội, đối mặt với anh trợ lý, chưa được mấy câu đã không còn sức chống đỡ.
Trông hắn ta thật tội nghiệp đáng thương, cúi gằm mặt, nhưng tôi lại có thể nghe thấy hắn ta đang điên cuồng chọc vào hệ thống.
【Hệ thống hệ thống hệ thống! Cứu mạng!!!】
【Rốt cuộc thì bọn họ đã tìm ra tao bằng cách nào vậy?! Ngay cả cao thủ bí ẩn lần trước để lại mặt cười trên máy tính của tao cũng bị tao đá văng ra ngay lập tức, tường lửa của tao tuyệt đối không có vấn đề gì, rốt cuộc anh ta phát hiện ra tao bằng cách nào?!】
Hừ, e rằng cả đời này K cũng không bao giờ ngờ được, chính mạng lưới tình báo khu phố dưới lầu đã bán đứng hắn ta.
Mấy bà mấy dì đó chính là camera chạy bằng cơm trong giới tình báo.
【Hết cách rồi ký chủ, cùng lắm thì cậu tương kế tựu kế vậy.】
【Tổng tài đã lột acc clone của cậu rồi thì cũng có thể lột được quần lót của cậu, dù cậu có chạy đến chân trời góc bể cũng sẽ bị tóm về thôi~】
【A~ Tổng tài có ham muốn chiếm hữu thật mạnh~ Quả nhiên là bá đạo tổng tài thuần chủng, thật bá đạo, ta thích quá đi~】
…Cái hệ thống đầy rẫy tư tưởng đen tối này với hệ thống chim hoàng yến có phải là cùng một lò sản xuất không?
K cũng không chịu nổi cái giọng điện tử uốn éo chín khúc mười tám vòng của hệ thống, cả người run lên một cái.
【Về mặt lý thuyết thì, tiếp theo bá đạo tổng tài hẳn là sẽ mở màn kịch bản ngược luyến tàn tâm hoặc giam cầm trong phòng tối rồi.】
【Đã bảo cậu lúc rảnh thì vận động đi, giờ thì hay rồi, thân hình bá tổng chuẩn như vậy, với cái tay chân gầy gò của cậu, nói không chừng sẽ bị đè chết ở trên giường đó.】
【Mẹ kiếp! Ông đây không làm kẻ nằm dưới! Mau cứu tao! Hệ thống!!!】
【Ting, đã đổi cho ngài Nước thuốc Sảng Khoái Cúc Hoa.】
【Một giọt đau đớn tan biến, hai giọt súng vàng không ngã, ba giọt trường tồn bất hủ!】
【Công thụ đều dùng được nha~】
【Ai cần mi giúp mấy cái vụ này hả!!!】
【Tao muốn đi! Để tao đi!!!】
Đi?
Thế thì không được.
Người mà tôi tốn bao công sức mới bắt được, sao có thể dễ dàng thả đi.
Tôi khẽ ho một tiếng, trợ lý liền đặt hợp đồng xuống trước mặt hắn ta.
“Là thế này, K tiên sinh, công ty chúng tôi muốn mời cậu làm cố vấn kỹ thuật cho bộ phận an ninh. Cậu có thể xem qua hợp đồng, chúng tôi có thể đảm bảo, đãi ngộ dành cho cậu là tốt nhất trong toàn lĩnh vực.”
K im lặng nhận lấy hợp đồng.
Bản hợp đồng này đưa ra những điều khoản vô cùng thành ý. Đối với nhân tài hữu dụng, tôi trước nay chưa từng keo kiệt đãi ngộ.
Tôi thấy trong mắt K lóe lên một chút kinh ngạc, tất nhiên, một người từng nhận vô số thư mời từ các công ty như hắn ta cũng hiểu được thành ý của bản hợp đồng này.
Nhưng, vẫn chưa đủ.
“Tôi… xin lỗi, tôi không thích công việc có tính quy luật như vậy.”
Quả nhiên.
K không phải là một người quá coi trọng vật chất.
Tôi xoay xoay chiếc nhẫn sapphire trên tay.
Trợ lý nói, “Vậy cậu không có hứng thú với cái tường lửa mà lần trước cậu không phá được sao?”
Mắt K sáng lên, nhưng vẫn cố giãy giụa, “Nếu, nếu các anh để ý… sau này tôi sẽ không tấn công nữa.”
Hiển nhiên, nếu không phải lần này bị tìm đến tận cửa, lần sau chắc chắn hắn ta vẫn sẽ cố gắng xâm nhập.
Anh Trợ Lý mỉm cười, “Tựa game và tường lửa của chúng tôi đều không có bug.”
“Không thể nào! Không tồn tại chương trình nào mà không có bug!”
“Nếu cậu đến làm việc cho công ty chúng tôi, cậu có thể làm việc và trao đổi cùng với những nhân viên đã tạo ra tựa game này.”
Tôi cười khẽ, “Bao gồm cả người đã xâm nhập vào mạng internet của cậu lần trước.”
“Anh ta ở ngay trong công ty, nếu cậu có thể tìm ra.”
K đã động lòng.
Chỉ còn thiếu một mồi lửa nữa.
“À phải rồi, cậu thích mấy bộ anime này đúng không?”
Tôi nhớ lại mấy cái vỏ gối ôm in hình nhân vật và khăn tắm đổi màu khi gặp nước mà tôi thấy hắn ta phơi ngoài ban công lúc ở dưới lầu.
“Công ty sản xuất mấy bộ anime này đều thuộc quyền sở hữu của tôi. Nếu cậu có hứng thú, có thể cấp cho cậu thẻ thông hành tham quan. Nếu có các sản phẩm ăn theo liên quan, đều có thể giữ lại cho cậu một phần trước, bao gồm cả phiên bản giới hạn toàn cầu.”
Trong đôi đồng tử đang giãn ra của hắn ta, tôi mỉm cười, “Cuối cùng, cậu thích nhân vật X phải không? Trong cốt truyện mới chưa phát sóng của phim X, có một nhân vật qua đường có một cảnh đối đầu với X. Nếu cậu nhận việc, cậu có thể lồng tiếng cho nhân vật đó.”
……
K đã ký hợp đồng.
Ba mươi năm.
Xét đến tính cách sợ xã hội của hắn ta, tôi đã chuẩn bị cho hắn ta một văn phòng làm việc có cả một phòng ngủ nhỏ bên trong, chất đầy những món đồ ăn theo của các nhân vật game mà hắn ta yêu thích.
Đồng thời, nhà ăn cũng cung cấp dịch vụ đặt món và giao tận nơi.
Hắn ta rất hài lòng với nơi này.
Ước chừng sau khi đi tham quan trụ sở công ty anime xong, có lẽ nửa năm hắn ta mới ra ngoài một lần.
Nghĩ theo một hướng nào đó, đây cũng có thể coi là mở màn cho kịch bản giam cầm trong phòng tối rồi nhỉ?
Hết chương 28.
