Chương 28: Mối Quan Hệ Từng Ngủ Chung
Lý do Lương Chung Ý bị chủ nhiệm gọi đi chính là vì vụ tai nạn xe hơi tối qua.
Bởi vì đoạn ghi âm của vụ tai nạn đã bị ai đó tung lên mạng, trong đó có nhắc đến trường cấp ba Ngọc Lan. Chắc hẳn chẳng bao lâu nữa, mọi chuyện sẽ bị đào sâu hơn, ví dụ như người gặp nạn là ai, giáo viên bị uy hiếp để giành suất nhập học là người nào.
Chủ nhiệm nhìn Lương Chung Ý, bất đắc dĩ thở dài một hơi: “Về chuyện này, nhà trường không sợ ra thông báo nói rõ sự thật. Nhưng mà cái xã hội này, mọi người chỉ xem những gì họ muốn xem, chỉ nghe những gì họ muốn nghe. Thứ họ cần chưa chắc đã là sự thật. Cây ngay không sợ chết đứng, nhưng chỉ sợ có kẻ không cho mình cơ hội chân chính đó. Mấy năm nay cạnh tranh về nguồn học sinh ngày càng lớn, mối quan hệ giữa nhà trường và phụ huynh cũng không còn như xưa. Chỉ cần một chút động tĩnh, đừng nói là giáo viên, đến cả hiệu trưởng họ cũng có bản lĩnh thay thế. Chung Ý à, cô dạy học bao nhiêu năm nay, vẫn chưa được nghỉ ngơi đàng hoàng lần nào. Hay là nhân cơ hội này nghỉ phép một chuyến đi, tạm nghỉ một năm, đợi mọi chuyện lắng xuống, năm sau cô lại về làm chủ nhiệm lớp.”
Lương Chung Ý sững người một lúc lâu mới phản ứng lại được: “Ý thầy là, tối qua bố mẹ Tạ Phán Nhi bị tai nạn xe hơi à?”
Chủ nhiệm gật đầu, rồi mở video và đoạn ghi âm lên cho cô xem.
Với cái độ hóng hớt của xã hội bây giờ, có những chuyện căn bản không thể giấu được. Thông tin về gia đình ba người gặp nạn tối qua đã bị đào ra, và chẳng mấy chốc, quần chúng sẽ moi móc được nhiều hơn nữa. Chẳng hạn như họ từng có một cô con gái, con gái họ đã tự tử, và giáo viên chủ nhiệm của cô gái ấy khi còn sống chính là Lương Chung Ý.
Việc Tạ Phán Nhi tự tử không liên quan gì đến Lương Chung Ý, nhưng dư luận là một thứ vô cùng đáng sợ. Học sinh cuối cấp, giáo viên chủ nhiệm nghiêm khắc, cô gái tự tử – chỉ riêng những từ khóa này thôi cũng đủ để người ta thêu dệt nên cả một đống chuyện không đâu.
Năm đó, chuyện này cũng từng gây nên một làn sóng dư luận, nhà trường cũng đã ra thông báo, còn từng bị bố mẹ Tạ Phán Nhi đến gây náo loạn không chỉ một lần. Khi ấy, Lương Chung Ý đã bị đình chỉ nửa năm, nhưng phần lớn là vì cân nhắc đến trạng thái tâm lý của cô. Có học sinh tự tử, đối với giáo viên mà nói, cũng là một đả kích không nhỏ.
Không ngờ bao năm trôi qua, chuyện cũ lại bị đào lên, còn không biết sau này dư luận sẽ diễn biến thành thế nào. Đứng trên góc độ của phụ huynh mà nói, có vị phụ huynh nào lại muốn đặt con mình vào lớp của một giáo viên từng có tiền lệ học sinh tự tử chứ? Chuyện này vừa nổ ra, e là cũng phải tìm cách trấn an bên phía phụ huynh.
Nhất là mấy năm gần đây, bài vở nhiều, học sinh áp lực lớn, những vụ không chịu nổi áp lực mà tự tử xảy ra quá nhiều, chỉ sợ có kẻ cố tình vin vào những chuyện này để khơi mào chủ đề.
Vì vậy, việc để Lương Chung Ý tạm thời nghỉ dạy cũng là để bảo vệ cô, nhằm giảm thiểu đến mức thấp nhất mọi ảnh hưởng đối với cô và nhà trường.
Lương Chung Ý im lặng một lúc lâu rồi trả lại điện thoại cho chủ nhiệm: “Vậy buổi họp phụ huynh hôm nay thì sao?”
Chủ nhiệm đáp: “Để Tiểu Trần đi nhé. Tiểu Hồ còn trẻ quá, e là không áp trận được.”
Tiểu Hồ là giáo viên Toán của lớp 7, mới vào nghề chưa lâu, cũng chỉ mới dạy được một hai năm, e là không đối phó nổi những chuyện như họp phụ huynh.
Tiểu Trần là giáo viên tiếng Anh, tuy cũng còn khá trẻ, nhưng khí chất rất vững vàng, trị được học sinh, trấn được phụ huynh. Nếu không phải bản thân cô không muốn, thì đã sớm chủ nhiệm lớp rồi.
Vẻ nghiêm nghị đã hằn sâu trên đôi mày khóe mắt của Lương Chung Ý sau bao năm làm chủ nhiệm cũng trở nên lạnh nhạt. Cô không nói gì, chỉ gật đầu: “Vậy cứ nghe theo sắp xếp của nhà trường đi.”
Bây giờ mới khai giảng chưa được bao lâu, nếu đổi chủ nhiệm lúc này, chắc học sinh cũng sẽ không có gì không quen. Trong lòng Lương Chung Ý còn thầm nghĩ may mà sự việc xảy ra vào lúc này, nếu muộn hơn một chút, việc thay chủ nhiệm giữa chừng sẽ ảnh hưởng đến học sinh nhiều hơn.
Từ văn phòng chủ nhiệm bước ra, cô thấy có lớp đang học thể dục bên ngoài. Những đứa trẻ mười bảy, mười tám tuổi đang ở độ tuổi thanh xuân rực rỡ nhất. Lương Chung Ý đứng trên hành lang, ngẩn ngơ một lúc lâu. Trong thoáng chốc, dường như cô lại thấy cô bé say mê vũ đạo, vì một câu khen ngợi của cô mà mắt đã đỏ hoe. Nếu con bé còn sống, có phải bây giờ đang tỏa sáng trên sân khấu rồi không?
Nếu con bé còn sống, không biết bây giờ sẽ rực rỡ đến nhường nào.
Dạy học gần hai mươi năm, làm chủ nhiệm cũng đã hơn mười năm, cô đã dìu dắt hết lứa học sinh này đến lứa học sinh khác, nhìn chúng ngây ngô vào trường, rồi lại nhìn chúng vươn tới tương lai. Lương Chung Ý thường tự hỏi, điều cô muốn là gì, và điều mà lũ trẻ ấy muốn là gì.
Cô đã từng thấy hai chữ ước mơ trên người Tạ Phán Nhi, nhưng rồi lại tận mắt chứng kiến sự lụi tàn của cô bé. Bao năm qua, thực ra Lương Chung Ý vẫn chưa thể bước ra khỏi chuyện đó. Đối với quyết định đình chỉ dạy học, cô tiếp nhận rất bình tĩnh, thậm chí không kìm được mà nghĩ, thôi thì cứ vậy đi. Trên đời này đâu phải chỉ có nghề giáo viên, có lẽ cô vốn không hợp làm người dạy học.
Tạ Phán Nhi đem những gì mình nghe lén được kể lại cho Quý Nam Tinh, rồi nhìn cậu với vẻ mặt cầu xin: “Cậu có thể giúp cô Lương được không? Chuyện này rõ ràng không liên quan gì đến cô ấy cả, tại sao lại vì lòng tham và sự toan tính của người khác mà hết lần này đến lần khác ảnh hưởng đến người vô tội chứ!”
Nghĩ đến chuyện xưa, cảm giác oán hận trong lòng Tạ Phán Nhi lại trỗi dậy. Một cơn gió âm u không biết từ đâu nổi lên, thổi tung tấm rèm cửa, sách vở trên bàn học cũng bị thổi cho bay xào xạc.
Những học sinh đang ngủ trưa bị tiếng gió làm cho giật mình tỉnh giấc, vội vàng đè lên sách vở trên bàn mình. Bàn của một số bạn học không có trong lớp thì giấy thi, giấy nháp bị thổi bay tứ tung khắp sàn.
Tiêu Dã lập tức đứng dậy, vung tay kéo rèm muốn đóng bớt cửa sổ lại, nhưng hắn phát hiện bên ngoài cửa sổ lặng như tờ, cây lớn gần đó đến một chiếc lá cũng không hề rung rinh.
Chưa kịp để hắn nghĩ nhiều, Quý Nam Tinh đã đưa một tay lên chạm vào chuỗi niệm châu, rồi cơn gió bất chợt nổi lên ban nãy lại đột ngột biến mất.
Các bạn học đang luống cuống nhặt đồ lên cũng ngẩn ra một lúc.
“Chuyện quái quỷ gì thế, gió muốn đến là đến, muốn ngừng là ngừng à?”
“Đệt! Bài thi của tao!”
Trương Nguyên đứng dậy giúp những người khác nhặt giấy thi bị thổi bay khắp nơi.
Tiêu Dã đi qua chỗ ngồi của Quý Nam Tinh, thò đầu ra ngoài cửa sổ cảm nhận một chút: “Lạ thật đó, không có gió mà.”
Sau khi tạm thời thu Tạ Phán Nhi vào trong Kim Linh, Quý Nam Tinh bèn gục đầu xuống bàn: “Tôi ngủ một lát.”
Dù sao thì giữa trưa thế này Tạ Phán Nhi cũng không ra ngoài được, tối rồi tính sau.
Tiêu Dã cầm áo khoác đồng phục của mình lên: “Có lạnh không? Hay là khoác vào, hoặc lót lên bàn?”
Quý Nam Tinh quay đầu đi, cho hắn xem một cái gáy.
Tiêu Dã khẽ bật cười: “Vẫn nên khoác vào đi, kẻo bị cảm.” Nói xong, hắn khoác áo lên lưng cho cậu.
Buổi họp phụ huynh chiều hôm đó, người đến là chị hai nhà họ Quý, Quý Nghiên Đình. Từ nhỏ đến lớn, các buổi họp phụ huynh của Quý Nam Tinh đều do người trong nhà ai rảnh thì người đó đi, tuyệt đối không bao giờ giao phó qua loa cho quản gia hay trợ lý.
Bên phía Tiêu Dã là chị dâu của hắn. Chị dâu hắn chỉ cần không có lịch phẫu thuật thì thời gian làm việc thường có thể điều chỉnh được, linh hoạt hơn anh trai hắn nhiều. Với một buổi họp phụ huynh đã được báo trước thời gian thế này, đương nhiên là cô có thể sắp xếp được.
Quý Nghiên Đình thừa hưởng nhan sắc của mẹ Quý, thuộc tuýp mỹ nhân có vẻ đẹp thanh thuần, tao nhã tựa nữ thần, mang đến cho người ta có cảm giác cô rất dịu dàng, hoàn toàn không chút công kích. Cộng thêm việc quanh năm suốt tháng ở trong phòng thí nghiệm chuyên tâm nghiên cứu khoa học, vòng quan hệ trong sạch, cuộc sống ưu việt chưa từng phải nếm trải phiền não kinh tế trần tục của thế gian, càng làm tôn lên khí chất dịu dàng, ung dung điềm tĩnh trên người cô.
Còn chị dâu của Tiêu Dã, Phương Lê lại là một đại mỹ nhân rực rỡ. Có lẽ do nghề nghiệp là bác sĩ quân y đã tôi luyện cho khí chất của cô thêm một phần sắc sảo, trưởng thành.
Khi hai người một trước một sau bước vào lớp, bất kể là phụ huynh đã đến hay học sinh trong lớp, ai nấy đều không kìm được mà ngước nhìn. Rồi lại nhìn hai thiếu niên đứng bên cạnh họ, chỉ có thể cảm thán một câu, không phải người một nhà thì không vào chung một cửa được. Chả trách Quý Nam Tinh và Tiêu Dã lại đẹp trai như vậy, thì ra là do ưu thế gen di truyền của gia tộc.
Tiêu Dã ghé tai hỏi nhỏ Quý Nam Tinh: “Đây là ai của cậu thế?”
Quý Nam Tinh: “Chị hai tôi.”
Tiêu Dã lập tức cất cao giọng chào hỏi: “Chị hai, chào chị! Em tên là Tiêu Dã, anh trai em là Tiêu Tụng. Anh em nói hai nhà chúng ta trước đây là hàng xóm, chị hai có quen anh trai em không?”
Quý Nghiên Đình có chút bất ngờ: “Em là Tiểu Dã à? Hồi nhỏ chị còn bế em đấy.”
Tiêu Dã nhe hàm răng trắng bóng ra: “Thật hả chị? Em chẳng nhớ gì cả. Đây là chị dâu em.”
Phương Lê đưa tay về phía Quý Nghiên Đình: “Chào chị, tôi tên là Phương Lê.”
Quý Nghiên Đình cũng cười đáp lại, bắt tay với cô: “Anh Tụng kết hôn rồi cơ à? Trước đây anh ấy còn bảo anh trai tôi làm phù rể cho anh ấy cơ đấy.”
Phương Lê mỉm cười nói: “Đã đăng ký kết hôn rồi, nhưng chưa làm đám cưới. Lúc đăng ký hơi vội nên vẫn chưa có thời gian chuẩn bị hôn lễ. Thế nên, suất phù rể của anh trai chị chắc là không thoát được đâu.”
Tiêu Dã vô cùng tò mò hỏi: “Chị hai chị hai, vậy hồi nhỏ em có chơi chung với Tinh Tinh không chị?”
Quý Nghiên Đình: “Hồi nhỏ hai đứa chơi chung với nhau đấy, nhưng lúc đó còn nhỏ quá, chắc em không nhớ đâu. Em lớn hơn Náo Náo ba tháng, tự mình đi còn chưa vững đã đòi dắt em ấy đi, kết quả là cả hai cùng ngã.”
Tiêu Dã: “Náo Náo? Đây là tên ở nhà của Nam Tinh à chị?”
Quý Nghiên Đình cười, xoa đầu Quý Nam Tinh: “Đúng rồi, hồi nhỏ thằng bé quậy lắm, toàn nửa đêm khóc nhè thôi. Nhưng mỗi lần ngủ chung với em thì lại ngoan lạ thường. Có nhiều lần nó khóc đến khản cả cổ, hết cách, đành phải nửa đêm sang gõ cửa nhà em, mượn em qua ngủ cùng. Cũng lạ thật, em vừa sang là thằng bé ngủ liền.”
Tiêu Dã ồ lên một tiếng, rồi cọ cọ vào cánh tay Quý Nam Tinh: “Không ngờ chúng ta lại có duyên phận sâu sắc đến thế. Náo Náo à, vậy chúng ta cũng coi như là thanh mai trúc mã rồi nhỉ, dù gì cũng là mối quan hệ đã từng ngủ chung mà, cậu nói có phải không?”
Quý Nam Tinh cũng có chút bất ngờ. Hồi nhỏ cậu hay quậy là vì có thể nhìn thấy những thứ bẩn thỉu, thậm chí vì âm khí trên người nặng nên còn có thể chạm vào chúng, thế nên mới hay khóc, khóc đến cả nhà đều đau đầu. Vì vậy tên ở nhà của cậu không phải là Tinh Tinh, mà là Náo Náo.
Không ngờ cậu lại quen Tiêu Dã từ khi còn nhỏ như vậy. Nhưng xem ra, luồng dương khí dồi dào trên người Tiêu Dã hẳn là bẩm sinh. Hồi nhỏ hắn ngủ cùng thì mình không khóc nữa, chắc là vì dương khí của hắn mạnh, những thứ âm tà kia không dám đến gần.
Bên cạnh, Tiêu Dã vẫn còn đang vui sướng vì mối quan hệ của mình với Quý Nam Tinh dường như đã thân thiết hơn một bậc. Hắn quen tay khoác vai Quý Nam Tinh, véo má cậu: “Náo Náo, tên ở nhà của cậu đáng yêu thật đó. Náo Náo, Náo Náo, gọi một tiếng anh trai nghe xem nào.”
Quý Nam Tinh thừa lúc hắn không để ý, véo vào phần thịt mềm bên hông hắn, vừa nhéo vừa xoắn, rồi lại vặn một cái, đổi lại một tiếng la oai oái của Tiêu Dã.
Phương Lê cười ha hả nhìn hai đứa trẻ: “Xem hai đứa nó thân nhau chưa kìa.”
Quý Nghiên Đình cũng mỉm cười nhìn, chỉ là, trong mắt thoáng có chút lo lắng. Tình hình của em trai mình, cả nhà họ đều rõ, thế nên út cưng gần như không có mấy người bạn thân thiết. Nhưng em trai đã lớn rồi, tự nó sẽ có chừng mực, Quý Nghiên Đình cũng không nhắc nhở thêm gì.
Buổi họp phụ huynh kết thúc, học sinh khối 10 hôm nay không phải học tối, đứa nào đứa nấy hớn hở như chim sổ lồng. Đương nhiên, cũng có những bạn thành tích không tốt, đang ủ rũ cúi đầu đi bên cạnh phụ huynh vẫn còn đang càm ràm.
Quý Nghiên Đình nhìn về phía Phương Lê và Tiêu Dã: “Hai người có lái xe không? Nếu không thì chúng tôi đưa hai người về.”
Phương Lê mỉm cười đáp: “Chúng tôi có lái xe. Sau này có thời gian có thể ra ngoài tụ tập. Vừa hay hai đứa nhỏ bây giờ học chung một lớp, có thể chăm sóc lẫn nhau.”
Tiêu Dã vội vàng nói: “Chị hai yên tâm, em nhất định sẽ chăm sóc Náo Náo thật tốt. Phải không Náo Náo?”
Quý Nam Tinh lười để ý đến hắn.
Quý Nghiên Đình mỉm cười: “Vậy được, sau này có thời gian lại tụ tập.”
Mấy người đi về phía bãi đỗ xe. Lúc sắp chia tay, Quý Nam Tinh gọi Tiêu Dã lại.
Tiêu Dã lập tức vọt tới: “Sao thế Náo Náo, gọi anh có chuyện gì?”
Quý Nam Tinh chìa tay ra: “Đưa tay cho tôi.”
Tiêu Dã ngoan ngoãn đưa tay ra. Giây tiếp theo, một bàn tay lành lạnh đặt vào lòng bàn tay hắn.
Gần như theo phản xạ, Tiêu Dã giơ tay còn lại lên nắm lấy bàn tay lạnh lẽo trong lòng bàn tay mình: “Đồ bổ máu cậu có chịu ăn không đấy, sao vẫn còn lạnh thế này? Mùa đông đến thì cậu phải làm sao đây?”
Nắm được chừng một phút, Quý Nam Tinh rút tay mình về: “Cảm ơn.”
Rồi quay người bước đi.
Tiêu Dã ngơ ngác đứng tại chỗ, tình huống gì đây, cảm ơn cái gì?
Quý Nam Tinh đi theo Quý Nghiên Đình lên xe.
Vận khí của người nhà họ Quý đều rất mạnh, cũng chính vì vậy mà sư phụ mới đưa cậu đến nhà họ Quý.
Chỉ có điều, bố mẹ Quý tuổi tác ngày một lớn, cộng thêm việc quyền lực của tập đoàn Quý thị dần dần rơi vào tay Quý Vân Đình, vận khí của nhà họ Quý tự nhiên cũng sẽ từ từ nghiêng về phía Quý Vân Đình. Thế nên, Quý Nam Tinh phải dần dần giảm bớt tiếp xúc với bố mẹ Quý, vì sẽ không tốt cho họ.
Nhưng chị em nhà họ Quý hiện tại vận khí đang thịnh, thỉnh thoảng cậu vẫn có thể tiếp xúc một chút. Có điều, dù sao chị hai cũng không bằng anh cả, nên việc ở riêng trong một không gian kín như trong xe thế này, tuy ảnh hưởng không lớn, nhưng chút ảnh hưởng nhỏ nhoi này Quý Nam Tinh cũng hy vọng có thể giảm bớt thì cứ giảm.
Trước khi lên xe, thông qua việc tiếp xúc với Tiêu Dã để xua tan bớt âm khí trên người, ít nhất trong một hai tiếng đồng hồ, cậu có thể tạm thời bình thường một chút.
Quý Nghiên Đình không biết tình hình trên người Tiêu Dã, đợi đến khi lên xe mới nhìn sang Quý Nam Tinh: “Xem ra hai đứa rất có duyên phận. Bao nhiêu năm không gặp, vừa gặp lại đã hợp nhau. Hồi nhỏ em đã rất thân với cậu nhóc đó rồi, hình như cậu nhóc đó cũng đặc biệt thích em, chỉ cần đến nhà mình là bao nhiêu đồ chơi nó cũng không thèm ngó tới, chỉ dính lấy em thôi.”
Quý Nam Tinh hỏi: “Vậy tại sao sau này nhà mình lại chuyển đi?”
Quý Nghiên Đình: “Là sư phụ của em nói. Ông nói phong thủy ở bên Trang Cách Lý rất tốt, khá vượng về đường làm ăn, tốt cho nhà mình và cả cho em, nên chúng ta đã chuyển đi.”
Quý Nam Tinh: “Vậy sư phụ em có từng gặp Tiêu Dã không?”
Quý Nghiên Đình gật đầu: “Đương nhiên là có gặp. Hồi đó cứ đến tối là em lại khóc, dán bùa cũng không ăn thua, chỉ có ở cạnh Tiêu Dã em mới yên tĩnh. Sau này sư phụ em có đến xem, chỉ nói là vì có bạn nhỏ chơi cùng nên em đỡ sợ, mới không khóc nữa. Sao vậy? Trên người Tiêu Dã có vấn đề gì à?”
Quý Nam Tinh đem chuyện Tiêu Dã có dương khí nặng nói cho Quý Nghiên Đình nghe. Quý Nghiên Đình chợt hiểu ra: “Thảo nào hồi nhỏ thằng nhóc đó ở bên cạnh là em không khóc nữa. Dương khí trên người nó nặng, vừa hay có thể át đi âm khí của em, em không nhìn thấy những thứ bẩn thỉu kia nữa, tự nhiên sẽ ngủ ngon. Nhưng nếu đã như vậy, tại sao sư phụ của em lại bảo chúng ta chuyển nhà? Để nó lớn lên cùng em không tốt hơn sao?”
Quý Nam Tinh: “Có lẽ lúc đó Tiêu Dã còn nhỏ, sợ tiếp xúc với em nhiều sẽ ảnh hưởng không tốt đến cậu ấy.”
Quý Nghiên Đình thở dài một hơi, lại xoa đầu cậu em trai: “Bây giờ hai đứa đều đã lớn lên khỏe mạnh rồi, kết bạn chắc cũng không ảnh hưởng gì lớn, nên cũng không cần phải cố ý né tránh tất cả mọi người.”
Quý Nam Tinh đưa tay khoác lấy cánh tay Quý Nghiên Đình. Dưới ánh mắt có phần kinh ngạc của chị hai, cậu nói nhỏ: “Tiếp xúc với cậu ấy một chút là có thể xua tan bớt âm khí trên người em. Đợi ba Quý và mẹ Quý đi du lịch về, em cũng không cần phải lúc nào cũng chú ý né tránh họ nữa. Thỉnh thoảng tiếp xúc nho nhỏ thế này chắc không có vấn đề gì đâu.”
Quý Nghiên Đình nghe vậy thì có chút mừng rỡ. Út cưng vẫn luôn chú ý né tránh tiếp xúc với họ, chỉ sợ sẽ ảnh hưởng đến họ. Nhưng trẻ con vốn cần được quan tâm, được ôm ấp. Dù chỉ là thỉnh thoảng xoa đầu, nắm tay cũng là biểu hiện của tình yêu thương. Bây giờ, sự tồn tại của Tiêu Dã tương đương với việc có thêm một lớp bảo vệ khi tiếp xúc, đương nhiên là cô rất vui.
Nhưng đồng thời cũng có chút lo lắng: “Vậy có ảnh hưởng gì đến Tiêu Dã không?”
Quý Nam Tinh giơ ngón út lên ra hiệu: “Chỉ một chút ảnh hưởng nhỏ thế này thôi, chưa đến nửa ngày là cậu ấy lại hồi phục như cũ. Em có chừng mực mà.”
Quý Nghiên Đình xoa mặt cậu: “Vậy thì tốt rồi. Thằng bé ấy thích gì? Chúng ta mua chút quà tặng nó đi.”
Quý Nam Tinh: “Em cũng không biết cậu ấy thích gì, chắc là thích chơi bóng. Mười phút giải lao mà cũng phải chạy ra ngoài chơi một lúc.”
Quý Nghiên Đình: “Vậy thì tặng cậu ấy một quả bóng rổ có chữ ký của ngôi sao bóng rổ đi. Chuyện này giao cho anh ba của em, mấy mối quan hệ vô dụng của nó cuối cùng cũng đến lúc phát huy tác dụng rồi.”
Vì cuối tuần được nghỉ, nên Quý Nam Tinh đi thẳng về trang viên ở Trang Cách Lý cùng Quý Nghiên Đình. Quý Nghiên Đình thường xuyên ở phòng nghiên cứu, hiếm khi được nghỉ phép ra ngoài, cơm tối còn chưa kịp ăn đã bị cô bạn thân lôi đi mua sắm. Anh cả thì đang đi công tác ở nước ngoài, trong nhà chỉ còn lại một mình Quý Nam Tinh.
Ăn tối xong, Quý Nam Tinh về phòng mình rồi mới thả Tạ Phán Nhi ra.
Đối mặt với âm hồn, đương nhiên là Quý Nam Tinh không còn vẻ mềm mỏng như khi đối với người nhà. Vẻ mặt lạnh lùng thờ ơ của cậu khiến Tạ Phán Nhi sợ đến mức trượt chân quỳ xuống nhận lỗi: “Xin lỗi, tôi đã không kiểm soát được cảm xúc.”
Quý Nam Tinh nhìn cô: “Tai nạn đã xảy ra, dư luận đang lên men. Cô bảo tôi giúp cô Lương, cô nói xem tôi phải giúp thế nào?”
Hết chương 28.
