Chương 280: Nâng Cấp Tính Năng Trọ Lại Qua Đêm!

Chương 280: Nâng Cấp Tính Năng Trọ Lại Qua Đêm!

 

Còn về tài xế cho tuyến xe buýt số 2 và số 3 ấy à, ông Lý đã sớm giúp Đường Vũ An để ý tìm người từ lâu rồi. Đội thi công của mái ấm cứ xây đường liên tục, chắc chắn là xe buýt không thể chỉ có mỗi một chiếc được, nên ngay sau khi tuyển dụng Thụ Căn, ông Lý đã bắt đầu tuyển chọn lứa tài xế thứ hai rồi. Cách đây một tuần, lứa tài xế mới đã bắt đầu nhận việc, do Thụ Căn đích thân kèm cặp thực tập.

 

Vốn định là sau này sẽ thay ca với Thụ Căn, chứ công việc bán cơm hộp của ông ta ngày càng đắt khách, cứ bắt một mình ông ta dính chặt lấy cái tuyến số 1 mãi thì đúng là phí phạm nhân tài quá. Tiếc là giờ lại mở thêm tuyến số 2 và số 3, hai tay lái mới có chỗ để đi rồi, nên vụ thay ca đành phải hoãn lại sau vậy. Còn Thụ Căn thì không thấy có vấn đề gì cả, dù sao thì khi thấy tuyến xe buýt cuối cùng cũng khởi sắc, ngày càng nhộn nhịp hơn, ông ta cũng mừng lắm.

 

Thế là, các tuyến “Mái ấm Hoang Thành – Núi Cự Phong”, “Núi Cự Phong – Mái ấm Lâm Hải”, “Trung tâm Lâm Hải Trấn – làng Quan Ngư” chính thức đi vào hoạt động, coi như bước đầu xây dựng được một mạng lưới giao thông rồi đấy. Riêng tuyến “Trung tâm Lâm Hải Trấn – làng Quan Ngư”, vì đi qua tận năm cái làng nên có nhiều trạm dừng hơn hẳn hai tuyến kia. Cứ đà này thì tuyến số 3 kiểu gì cũng vượt lên dẫn đầu, trở thành tuyến bận rộn nhất cho mà xem. Tất nhiên, điều này cũng kéo theo sự phát triển của hai tuyến còn lại, vì Mái ấm Hoang Thành hiện tại vẫn là nơi đáng sống nhất.

 

Ở đó có cây Lam Hồ điều hòa nhiệt độ, có dây leo Tinh Liên Quả làm đất đai màu mỡ, nơi đây đã trở thành địa điểm tràn đầy sức sống nhất giữa cái thế giới ngập tràn trong tuyết trắng này. Hầu như ai đến đây rồi cũng đều muốn ở lại, mà người ở lại được rồi thì lại muốn kéo thêm người thân bạn bè vào. Thành thử ra là, bên ngoài Mái ấm Hoang Thành ngày nào cũng có người tới tìm việc kiếm cơ hội.

 

Mái ấm Hoang Thành cũng bắt đầu đợt mở rộng lần thứ hai. Do thảm họa băng giá ập đến và kéo dài, dẫn đến tình trạng thiếu hụt lương thực, nên Mái ấm đã quyết định mở rộng diện tích canh tác và quy mô các trang trại chăn nuôi. Bên cạnh đó, nhà máy chế biến thực phẩm đầu tiên của Mái ấm cũng đã chính thức được thành lập. Xưởng thực phẩm chủ yếu chế là biến khoai tây, khoai lang và quả Tinh Liên, sản phẩm hiện có là khoai tây chiên, khoai lang chiên, bột khoai tây, miến khoai và hoa quả sấy. Mấy món này để được lâu, quy trình chế biến tuy tốn công tốn sức thật, nhưng cũng chẳng phức tạp mấy.

 

Mà giờ cái mái ấm này thiếu gì thì thiếu chứ không thiếu nhân lực, từ mấy vạn dân ở Lâm Hải Trấn cho đến hàng chục vạn dân di cư từ Pháo Đài Tử Thiên sắp tới, ai cũng cần công ăn việc làm để sau này tự nuôi sống bản thân. Chỉ dựa vào quy tắc trọ lại qua đêm để hạn chế mà không giải quyết vấn đề việc làm thì rõ ràng là không ổn. Nếu không, với số lượng dân cư khổng lồ như thế, đến lúc đó không những không tạo ra giá trị gì, mà còn biến thành mầm mống gây bất ổn cho xã hội nữa cơ.

 

Ngoài các sản phẩm chế biến từ thực vật, xưởng chế biến thịt trứng sữa cũng đang trong quá trình rục rịch chuẩn bị rồi. Lúc này đây, việc đào tạo nhân tài càng trở nên quan trọng hơn bao giờ hết. Cũng may là có người do Chu Khởi đưa từ thế giới cũ về, tuy tuổi tác có hơi lớn một chút, nhưng làm giáo viên thì vẫn dư sức.

 

Cái phòng giao lưu trò chuyện ở tầng một tòa nhà ký túc xá ấy, bây giờ cũng bị ông Lý nhắm trúng rồi, ông định cải tạo nơi này thành lớp học ban đêm. Còn vụ chiếu phim hay giải trí thì dời hết ra quảng trường ngoài trời. Dù sao thì bây giờ đã có rừng cây Lam Hồ rồi, trong mái ấm dù là ban đêm cũng ấm áp lắm, chỉ cần căng cái phông bạt lên là chiếu phim ngon lành. Chiếu phim ở quảng trường tối om không đèn đóm, hiệu ứng hình ảnh vừa đẹp, màn hình lại còn to hơn trong nhà không biết bao nhiêu. Giờ cư dân đông rồi, mọi người cũng chẳng phải chen chúc khổ sở trong mấy căn phòng chật chội nữa.

 

Tất nhiên là mái ấm cũng cắt luôn khoản bánh trái nước nôi miễn phí, ai muốn ăn uống gì thì tự mang theo hoặc mua ở mấy sạp hàng ngoài quảng trường, coi như là tạo thêm nguồn thu nhập mới.

 

Còn lớp học ban đêm thì chiêu sinh thêm những người lớn muốn học hỏi thêm, biến nơi đây thành cơ sở đào tạo nhân tài cho mái ấm. Chứ cứ ngồi đợi lũ trẻ con ở trường học lớn lên thì lâu quá, chẳng theo kịp tốc độ phát triển vù vù của mái ấm đâu.

 

Nhìn bản “Kế hoạch đào tạo nhân tài” mà ông Lý đưa lên, Đường Vũ An cũng phải thốt lên thán phục.

 

“Đúng là gừng càng già càng cay, ông tính toán chu đáo thật!”

 

Ông Lý cười lắc đầu: “Cũng là học lỏm được từ người khác thôi, toàn là học từ mấy quyển sách các cháu mang về cả đấy.”

 

Lúc đại thảm họa xảy ra, ông cũng mới tốt nghiệp cấp ba, thực ra chưa từng làm quản lý bao giờ, những quyết định trước giờ toàn dựa vào sự từng trải và kinh nghiệm sống mà ra. Thế nhưng, khi quy mô mái ấm ngày càng lớn, kinh nghiệm của ông cũng bắt đầu thấy đuối dần. May mà sách vở bọn Đường Vũ An mang về từ thế giới cũ, cùng với phim ảnh trong USB đã gợi mở cho ông rất nhiều điều. Mặc dù chữ nghĩa và thông tin trong sách khác hẳn những gì ông biết…. Nhưng ông đọc vẫn hiểu, và một số kiến thức trong đó thì ở đâu cũng áp dụng được.

 

“Cũng coi như là sống đến già, học đến già vậy.” Ông Lý cười nói.

 

Đường Vũ An nghe vậy thì vui lắm, không ngờ sách vở ba mẹ thu gom về lại thực sự phát huy tác dụng!

 

“Ông ơi, ông có cần thêm sách hay video gì nữa không? Để cháu nghĩ cách kiếm thêm cho ông!”

 

“Tạm thời thì chưa cần đâu, nhưng mà…”

 

Ông Lý ngập ngừng một chút rồi nói: “Mấy ông bà già đến từ hành tinh khác kia ấy, hay là cháu kiếm thêm vài người nữa về đi.”

 

Chuyện lai lịch của 39 người đến từ thế giới cũ kia chắc chắn là không giấu được rồi, mà Đường Vũ An và Chu Khởi cũng chẳng định giấu làm gì. Dù sao thì sau này xây xong trận pháp dịch chuyển không gian, họ còn muốn người của hai thế giới hỗ trợ lẫn nhau, giờ cứ hé lộ dần dần cũng chẳng sao. Mà trước đó Chu Khởi cũng bảo với người ở thế giới cũ là bọn họ đã đến một thế giới khác rồi…. Nhưng trong mắt đám người Lưu Xương Quốc, thì bọn họ chỉ là đang ở trên một hành tinh khác mà thôi. Hành tinh này môi trường khắc nghiệt, nhưng người sống ở đây ngoại hình y hệt bọn họ, nói cùng một thứ tiếng, dùng cùng một loại chữ viết. Thế nên bọn họ tin sái cổ rằng người ở đây chắc chắn là dân di cư từ Địa Cầu đến! Chắc chắn là nhà nước lại âm thầm làm chuyện lớn mà bọn họ không biết đây mà!

 

Vì bọn họ cứ khăng khăng giữ cái quan điểm đó, vậy nên ông Lý cũng chẳng tìm ra lỗ hổng nào để phản bác, đành chấp nhận cái thuyết “hành tinh khác” này. Còn các cư dân khác thì chỉ biết cảm thán là Thương Thần Giáo làm ăn ghê thật, vươn vòi ra tận ngoài hành tinh luôn, thế là đức tin vào Thần Thương Nghiệp lại càng thêm thành kính.

 

Riêng ông Lý thì cực kỳ hoan nghênh mấy người “ngoài hành tinh” này. So với những người dân bản địa mù chữ, nói tiếng người còn nghe không thủng, thì mấy người này đúng là học thức uyên bác hơn hẳn, tuy có hơi tiểu thư công tử bột tí, nhưng được cái không tâm cơ, lại nhiệt tình lễ phép, dỗ ngọt vài câu là nghe lời răm rắp. Dù có tí toan tính nhỏ nhặt thì trong mắt con cáo già như ông Lý, trông bọn họ cũng vẫn đáng yêu chán. Tiếc là 16 bà bầu sau khi sinh xong còn phải ở cữ, rồi nghỉ thai sản, ít nhất cũng phải nửa năm nữa mới làm việc được. Nếu không thì mấy cô nương ngây thơ trong sáng ấy cũng là nhân lực chất lượng cao đấy chứ…. Tóm lại là ông Lý dùng mấy người “ngoài hành tinh” này rất thuận tay, nên ông thực sự không ngại nhận thêm đâu.

 

Đường Vũ An chỉ đành giả ngu: “Ông ơi, mấy người đó là do Thần Sứ đại nhân đưa tới mà, cháu cũng có cách nào đâu.”

 

“Thế à, ừ thì thôi vậy.”

 

Ông Lý gật đầu: “Bản kế hoạch này không có vấn đề gì chứ?”

 

“Cháu thấy ổn lắm rồi đó ông.”

 

“Ừ, thế cứ triển khai như vậy nhé.”

 

“Dạ vâng, ông vất vả rồi!”

 

Tắt máy xong, Đường Vũ An mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Cậu liếc nhìn lịch sử trò chuyện trong kênh gia đình, khẽ mím môi, rồi gạt đi nỗi buồn vu vơ trong lòng, tiếp tục tính toán chuyện khác.

 

Đúng lúc này, tin nhắn hệ thống đột nhiên nhảy ra.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

【Điểm kinh nghiệm đã đầy, cấp bậc Thương nhân +1.】

 

【Cấp bậc Thương nhân đạt Level 27, Cửa hàng mở khóa thêm các loại hàng hóa có thể đổi: Các loại hạt vở cứng, trứng kho xì dầu, nước ngọt có ga, kẹo dẻo vitamin, dao đa năng, vui lòng xem chi tiết tại “Chợ bán buôn”.】

 

【Ô kho hàng tùy thân +2, tổng số ô: 34, ô có thể ủy quyền +1, số ô có thể ủy quyền hiện tại: 8.】

 

【Thêm mới Thẻ Trọ lại qua đêm, thêm mới tính năng Gộp Màn Chắn Bảo Vệ, vui lòng xem chi tiết tại trang “Cửa hàng”.】

 

【Thẻ làm mới Khuyến Mãi 7 Ngày +1.】

 

Wao! Lại lên cấp rồi!

 

Đường Vũ An vui mừng, vội vàng xem phần thưởng nâng cấp lần này. Thấy có kẹo dẻo vitamin, cậu liền mở quyền đổi hàng cho cả ba mẹ và Chu Khởi luôn. Thời tận thế thức ăn thiếu thốn, rất dễ thiếu vitamin, có món kẹo dẻo này thì tốt quá rồi, vừa bổ sung năng lượng lại cung cấp thêm dưỡng chất thiếu hụt. Đường Vũ An tự đổi cho mình một gói, ăn vào thấy dai dai dẻo dẻo, chua chua ngọt ngọt, ngon hết sảy.

 

Rồi cậu ngó nghiêng sang mấy phần thưởng khác.

 

Cái ô ủy quyền mới này cậu không đưa cho Chu Khởi nữa mà cấp riêng cho Đường Tuyết Vân, đợi lên cấp lần nữa mở thêm thì cấp cho ba một cái, thế là đồ đạc riêng tư của mọi người có thể để riêng, không phải dùng chung lộn xộn nữa.

 

“Thẻ Trọ lại qua đêm à?”

 

Đường Vũ An chớp chớp mắt, vội mở giao diện danh sách trọ lại qua đêm lên, quả nhiên thấy góc trên bên phải mọc thêm một cái nút “Thẻ Trọ lại qua đêm”.

 

【Thẻ Trọ lại qua đêm.】

 

【Giá: 10 điểm tích lũy/thẻ.】

 

【Mô tả: Sau khi nhận được Thẻ Trọ lại qua đêm trắng, khách hàng sẽ liên kết với thẻ, tên sẽ tự động xuất hiện trong danh sách trọ lại qua đêm, có thể thiết lập các tính năng khác cho thẻ.】

 

【Thiết lập tính năng Thẻ Trọ lại qua đêm.】

 

【1, Hủy liên kết thẻ: Sau khi khách nhận thẻ, tên tự động nhập vào danh sách, số lần trao đổi có hạn (10 điểm tích lũy/thẻ).】

 

【2, Gia hạn thẻ: Có thể nạp điểm tích lũy vào thẻ, mỗi ngày tự trừ 1 điểm, khi điểm về 0, thẻ sẽ tự động thu hồi, khách hàng mất quyền trọ lại qua đêm (10 điểm tích lũy/thẻ).】

 

【Nâng cấp để mở khóa thêm tính năng.】

 

Nhìn mấy cái tính năng của Thẻ Trọ lại qua đêm, mắt Đường Vũ An sáng rực lên. Nghĩa là sau này có thẻ rồi, cậu hay nhân viên không cần phải hì hục thêm tên của khách hàng vào danh sách bằng tay nữa chứ gì?

 

Lại còn có cả chức năng gia hạn nữa chứ!

 

Có cái này rồi thì cư dân sẽ phải tự giác nộp tiền thuê thôi, không thì điểm tích lũy về 0 là bị hàng rào bảo vệ đẩy ra ngoài ngay! Bây giờ quy mô mái ấm lớn rồi, người đông phức tạp, khó tránh khỏi chuyện lộn xộn, thi thoảng vẫn có người chây ỳ nợ tiền thuê. Dù cuối cùng cũng giải quyết êm xuôi, nhưng có thể tưởng tượng được rằng, sau này khi lượng cư dân đông lên, tình trạng này chắc chắn sẽ không ít đâu. Nhiều người hay có cái tật khỏi đau là quên mất sẹo, nhất là bọn họ lại lớn lên ở cái vùng đất hoang này, bảo bọn họ lúc nào cũng giữ chữ tín thì có hơi khó.

 

Giờ có vụ điểm tích lũy về 0 thì sẽ tự động thu hồi, sau này khỏi cần phải lo lắng về vấn đề đó nữa rồi!

 

Đường Vũ An cười tít cả mắt, lại mò mẫm sang cái tính năng mới toanh kia….

 

【Mở khóa tính năng Gộp Màn Chắn Bảo Vệ (Cần trừ 10.000 điểm độ hot của cửa hàng, 200.000 điểm tích lũy).】

 

Gộp màn chắn bảo vệ? Là sao ta? Sau khi đọc kỹ quy tắc, cuối cùng cậu cũng đã hiểu ra. Khi trong cùng một khu vực mà có nhiều chi nhánh có hàng rào bảo vệ chồng lên nhau, mở khóa tính năng này xong thì có thể gộp chung chúng nó lại làm một. Gộp lại rồi thì cái lợi to lớn nhất chính là số lượng người được phép trọ lại qua đêm sẽ tăng lên, bằng tổng số lượng của tất cả các cửa tiệm chi nhánh cộng lại luôn!

 

Hiểu ra vấn đề, Đường Vũ An mừng rỡ. Hiện tại giới hạn danh sách trọ lại qua đêm chỉ hơn 11 vạn một chút, nếu chỉ tính Mái ấm Hoang Thành, núi Cự Phong và Lâm Hải Trấn thì dư sức. Nhưng bên Pháo Đài Tử Thiên còn cả chục vạn người đang chờ di cư sang, con số này đúng là không đủ để nhét kẽ răng. Mà hiện tại Lâm Hải Trấn và núi Cự Phong đều đang dùng ké hàng rào bảo vệ của Cửa tiệm chi nhánh số 1, kể cả sau này nâng cấp cửa hàng ở hai chỗ đó rồi mở rộng hàng rào thì cũng sẽ bị xung đột. Vì lúc đó muốn đi lại, khách hàng phải có quyền trọ lại qua đêm ở cả ba cửa hàng cùng lúc mới được. Như thế thì suất trọ lại qua đêm lại càng thiếu trầm trọng hơn.

 

Ban đầu Đường Vũ An tính dùng Thẻ Trọ lại qua đêm để giải quyết tạm, ai dè cái tính năng thứ hai này còn xịn xò hơn! Tuy mỗi chi nhánh đều phải tốn tiền mở khóa riêng, tốn đến tận 20 vạn điểm tích lũy, nhưng với đại gia mới nổi đang nắm trong tay vài triệu điểm như cậu thì chả khác nào muỗi đốt inox.

 

Tiếc là còn bị bởi điểm độ hot của cửa hàng giới hạn, tận một vạn điểm lận, không thì cậu cứ xây chi nhánh rồi nâng cấp liên tục trong một khu vực là tha hồ tăng giới hạn người trọ lại qua đêm lên vô hạn rồi.

 

Nhưng mà thôi, tạm thời thế này cũng đủ dùng rồi! Đường Vũ An lập tức vung tiền và điểm độ hot, mở khóa tính năng gộp hàng rào cho cả ba chi nhánh Hoang Thành, Cự Phong và Lâm Hải. Vậy là giới hạn danh sách trọ lại qua đêm đã tăng vọt lên hơn 14 vạn, đợi hai cửa hàng kia lên cấp 3 nữa là cán mốc 33 vạn ngay. Tiếc là Tiệm tạp hóa Vệ Sở của chị Hồng Lý chưa đủ điểm độ hot, không thì gộp vào được thêm một mớ nữa.

 

Nhắc mới nhớ…. Tuy bên phía Lâm Hải Trấn không dùng được cái mánh lách luật chiếm đất, nhưng mà…. Bên núi Cự Phong thì sao nhỉ? Chị Hồng Lý là Sơn Chủ mà, chắc là chị ấy có quyền sở hữu núi Cự Phong chứ nhỉ? Dù sao thì trước đó chị ấy cũng đã dâng cái Vệ Sở cho Thương Thần Giáo rồi, giờ thêm cái núi Cự Phong nữa chắc cũng chả sao đâu ha? Nếu mà được, thì cả cái núi Cự Phong sẽ nằm gọn trong hàng rào bảo vệ, phạm vi hoạt động của dân trên núi sẽ rộng ra rất nhiều!

 

Nghĩ là làm, Đường Vũ An bàn bạc với Chu Khởi xong xuôi, liền gửi ngay một nhiệm vụ qua cho Hồng Lý.

 

Chương 280.

 

Chương 280: Nâng Cấp Tính Năng Trọ Lại Qua Đêm!

Ngày đăng: 27 Tháng 2, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên