Chương 280: Tổng Tài Và Tổng Tài (Phần 1)

Chương 280: Tổng Tài Và Tổng Tài (Phần 1)

 

Tôi là một tổng tài.

 

Tôi là người đứng đầu tập đoàn tài chính lớn nhất toàn cầu, dưới trướng của tôi có hàng trăm công ty, trải rộng khắp mọi lĩnh vực.

 

Tôi đẹp trai ngút trời, không biết có bao nhiêu đàn ông đàn bà vì tôi mà điên đảo. Chỉ có điều, tôi mắc bệnh ưa sạch sẽ nghiêm trọng, bất kể là đàn ông hay đàn bà gì tôi đều không muốn lại gần.

 

Cho đến một ngày, xe của tôi đâm phải một người phụ nữ.

 

Lúc xe vừa lăn bánh, tay cô ta đang cầm một chiếc bánh kếp rán mới ra lò, ngón út thì móc một ly sữa đậu nành, vội vã chạy về phía trước rồi đâm sầm vào xe tôi.

 

Khi đó là đèn vàng, tài xế vội khởi động, còn cô ta thì vội chạy qua vạch kẻ đường, cứ thế mà va vào nhau.

 

Cô ta ngã sõng soài trên đất, mà phản ứng đầu tiên lại là đưa tay ra vồ lấy cái bánh kếp.

 

“Cái bánh kếp rán phiên bản đặc biệt mà tôi đã xếp hàng hai mươi phút để mua!”

 

Cô ta thốt lên một tiếng bi thương, dường như chuyện bị xe đâm so với cái bánh kếp chỉ là chuyện nhỏ. Mãi đến khi hoàn hồn, cô ta mới trông thấy logo trên xe của tôi, mặt cũng trắng bệch đi.

 

Trên túi xách của cô ta có một vật trang trí bằng kim loại, đã làm xước đầu xe của tôi.

 

Tôi thấy phản ứng của cô ta rất thú vị, bất giác bật cười.

 

Thư ký nhìn tôi rồi nói: “Lâu lắm rồi mới thấy ngài cười vui vẻ như vậy.”

 

Có sao?

 

Lúc xem báo cáo tài chính, tôi vẫn vui vẻ lắm mà.

 

Tôi phất tay, bảo thư ký xử lý ổn thỏa chuyện của cô ta.

 

Cứ ngỡ đây chỉ là một sự cố nhỏ, không ngờ tôi lại gặp lại cô ta ở công ty.

 

Cô ta là trợ lý mới do phòng nhân sự tuyển vào.

 

Tên là Hứa Hạ Hạ.

 

Cô ta đã thay một bộ quần áo mới tươm tất, được trưởng phòng nhân sự dẫn đến ra mắt tôi.

 

Cô ta không nhận ra tôi, thái độ rất nghiêm túc, trông có vẻ chuyên nghiệp. Hoàn toàn khác với người phụ nữ chỉ chăm chăm nghĩ đến bánh kếp rán hồi sáng.

 

Điều này khiến tôi nảy sinh chút hứng thú.

 

Sau này cô ta làm việc dưới trướng tôi. Năng lực nghiệp vụ của cô ta rất mạnh, cảm xúc ổn định ôn hòa, lúc cần cứng rắn thì cứng rắn, lúc cần tỉ mỉ thì tỉ mỉ. Rất nhanh, cô ta được tôi thăng chức lên làm tổ trưởng phòng trợ lý, thời gian ở bên cạnh tôi cũng nhiều hơn, tương ứng, lương cũng tăng lên.

 

Năng lực chuyên môn của cô ta đôi khi khiến tôi hoài nghi, rốt cuộc cô ta lúc mới gặp và cô ta của hiện tại có phải là cùng một người không.

 

Nhưng sự tò mò cũng chỉ dừng lại ở đó.

 

Thứ khiến tôi hứng thú hơn là một doanh nghiệp nhỏ khá hay ho. Nói là nhỏ thì cũng không hẳn là nhỏ, chỉ là so với quy mô công ty của tôi thì công ty lớn đến đâu cũng trở nên nhỏ bé.

 

Vì thế, rất ít công ty có thể khiến tôi nhớ tên.

 

Doanh nghiệp này khiến tôi nhớ đến không chỉ vì sản phẩm của họ rất xuất sắc, mà còn vì ông chủ của doanh nghiệp này. Một ông chủ được mệnh danh là “Người vô hình”.

 

Ban đầu, tôi thấy lý tưởng của doanh nghiệp này rất khá. Nó đi theo hướng sản phẩm công nghệ cao, có không ít sản phẩm khiến tôi phải sáng mắt, vì vậy nảy sinh ý định hợp tác.

 

Lần hợp tác này do chính tôi đi đàm phán. Trước khi đi, đương nhiên tôi phải tra cứu tư liệu về ông chủ của công ty này.

 

Tôi kinh ngạc phát hiện, vị chủ tịch này cực kỳ thần kỳ, anh ta có không ít thành tựu huy hoàng, nhưng hễ nhắc đến tên anh ta trong giới, bất kỳ ai cũng phải ngẩn ra một lúc. Hơn nữa, gần như không có ai nhớ được dáng vẻ của anh ta. Vì thế, ở trong giới anh ta có một biệt danh, gọi là “Người Vô Hình”. Do đối thủ cạnh tranh của anh ta đặt, mang theo ý chê bai, chế giễu.

 

Không ngờ, biệt danh “Người Vô Hình” này lại vì quá phù hợp với đặc tính của anh ta, mà ngược lại còn được lưu truyền rộng rãi hơn cả tên thật.

 

Tôi xem đến tư liệu này thì nảy sinh tò mò, thầm nghĩ rốt cuộc vị “Lộ tổng” này có khuôn mặt đại trà đến mức nào mà lại khiến người ta không nhớ nổi mặt, cũng chẳng nhớ nổi người.

 

Thế là tôi xem tư liệu.

 

Ngoài dự đoán, đó là một khuôn mặt rất tuấn tú đẹp trai. Một đôi mắt phượng, con ngươi như mực tàu, đuôi mắt hơi xếch lên, khóe miệng cong cong, nhưng đáy mắt lại ẩn chứa sự lạnh lùng sắc bén khó tả, tự dưng lại tạo thêm vài phần xa cách.

 

Tôi gập tư liệu lại rồi, nhưng vẫn có thể nhớ lại khuôn mặt đó.

 

Rõ ràng là một khuôn mặt rất thu hút sự chú ý.

 

………

 

Lần gặp mặt đầu tiên giữa tôi và anh ta không mấy vui vẻ. Anh ta chướng mắt tác phong lũng đoạn của tôi, tôi thì chướng mắt cái vẻ thanh cao giả tạo của anh ta. Có một khoảnh khắc nào đó, tôi đã muốn thâu tóm luôn công ty của anh ta luôn cho rồi. Nhưng mà sau đó tôi vẫn từ bỏ ý định này.

 

Dù sao thì cũng chẳng gây ra uy hiếp gì cho tôi, giữ lại một món đồ chơi nhỏ thế này để giết thời gian cũng không tệ.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Tôi muốn anh ta phải tận mắt thấy được, suy nghĩ của anh ta là sai lầm.

 

Lúc chia tay, Hứa Hạ Hạ mở cửa xe cho tôi.

 

Tôi phát hiện, ánh mắt của anh ta rơi trên người Hứa Hạ Hạ.

 

Tôi có chút không vui.

 

Không nói rõ được là vì anh ta nhìn chằm chằm người của tôi, hay là vì tôi đã dồn hết sự chú ý của mình vào anh ta rồi mà anh ta lại không dồn hết sự chú ý vào tôi.

 

Nhưng rất nhanh sau đó anh ta đã thu lại ánh mắt, liếc tôi một cái rồi rời đi.

 

Cái liếc mắt đó là có ý gì?

 

Sau khi về văn phòng, tôi vẫn nhớ đến cái liếc mắt đó của anh ta, lạnh lùng, trong trẻo, dường như chẳng có cảm xúc gì. Con ngươi của anh ta có màu rất sẫm, tựa như hai cái giếng sâu. Khi đứng ngược sáng, trong mắt không có điểm sáng nào, cảm giác áp bức chợt nảy sinh.

 

Rất nguy hiểm.

 

Nhưng cũng đẹp đến kinh người.

 

Giống như một con báo hoa đang đi săn.

 

Mãi một lúc lâu sau, tôi mới nâng tách cà phê lên uống một ngụm.

 

Cà phê đã nguội rồi.

 

Còn khuôn mặt của anh ta trong đầu tôi thì lại vẫn rõ mồn một.

 

… Cái biệt danh “Người Vô Hình” này của anh ta, rốt cuộc là ai đồn ra vậy?

 

…….

 

Thời gian Hứa Hạ Hạ ở bên cạnh tôi ngày càng nhiều, cũng ngày càng được tôi tin tưởng. Năng lực của cô ta xứng đáng với sự tin tưởng của tôi. Xưa nay tôi vẫn luôn khoan dung với người có năng lực, vì vậy thỉnh thoảng gặp lúc cô ta không khỏe, tôi sẽ đặc cách cho cô ta nghỉ ngơi.

 

Thể chất của cô ta thiên về hàn, mỗi lần đến kỳ sinh lý đều đau đến chết đi sống lại. Trớ trêu là, cô ta làm việc rất nghiêm túc, chưa bao giờ xin nghỉ vô cớ, dù mặt mày tái nhợt cũng phải trang điểm để đi làm.

 

Ban đầu tôi không phát hiện ra điều gì khác thường, mãi cho đến một lần trên bàn tiệc, cô ta đỡ rượu cho tôi, đau đến mức ngất đi.

 

Đưa người đến bệnh viện của anh bạn bác sĩ, tôi mới biết cô ta đau đến mức nào. Thế mà đau đến vậy rồi, cô ta vẫn lẩm bẩm trong cơn mê, “Để tôi uống, đừng chuốc rượu tổng tài của chúng tôi.”

 

Trước đây tôi chưa từng để ý đến chuyện này.

 

Bởi vì thực ra với thân phận của tôi, rượu mà tôi không muốn uống, chẳng ai dám ép tôi uống. Trợ lý đi theo tôi đỡ rượu, thực chất là một cơ hội, cơ hội để bọn họ xuất hiện trước mặt các ông chủ lớn.

 

Gặp bọn họ cũng như gặp tôi. Ở trong giới này, mối quan hệ chính là một con át chủ bài quan trọng.

 

Vì vậy, tôi không ngờ, lại thật sự có người ngốc đến mức này, tưởng rằng mình không đỡ rượu thì tôi sẽ bị chuốc say. Bộ dạng này của cô ta, dường như trùng khớp với hình ảnh lúc mới gặp. Trông thì rất ra dáng tinh anh công sở, nhưng thực ra ngoài đời lại có chút ngô nghê.

 

Sau này, hễ thấy cô ta không khỏe, tôi liền bảo cô ta đi nghỉ. Cô ta chỉ cười nói không cần, cơ thể mình không có gì không ổn.

 

Tôi nhớ lại hồ sơ của cô ta.

 

Cô ta mồ côi cha mẹ từ nhỏ, sống nương tựa vào người bà bệnh nặng.

 

Cô ta rất cần tiền.

 

Sau này tôi không bảo cô ta đi nghỉ nữa, chỉ thỉnh thoảng mời toàn bộ nhân viên công ty uống trà sữa.

 

Ly mà cô ta nhận được luôn là trà gừng đường đỏ.

 

…….

 

Sự việc có bước ngoặt là tại một bữa tiệc.

 

Tôi đang nâng ly rượu vang đỏ, chuẩn bị uống thì bỗng có hai ngón tay ấn vào cổ tay tôi.

 

Phản ứng đầu tiên của tôi không phải là tức giận, mà là sững sờ. Đây là lần đầu tiên, tôi không cảm thấy ghê tởm khi người khác chạm vào. Dù sao thì, bệnh ưa sạch sẽ của tôi rất nghiêm trọng.

 

Tôi nhìn theo hướng bàn tay, và thấy Lộ tổng. Lúc này cuối cùng tôi cũng có chút cảm nhận thực tế về biệt danh “Người Vô Hình” của anh ta.

 

Vừa rồi anh ta đi tới, thế mà tôi lại không hề nhận ra.

 

Tôi mỉm cười, “Lộ tổng muốn cùng uống một ly không?”

 

Anh ta không đáp lại tôi, chỉ nói, “Trong rượu này có thuốc.”

 

Ánh mắt nhìn tôi đầy ẩn ý, “Tổng tài, diễm phúc không nhỏ.”

 

Hết Chương 280.

 

Chương 280: Tổng Tài Và Tổng Tài (Phần 1)

Ngày đăng: 4 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên