Chương 281: Tao Muốn Giết Tụi Bay!!!

Chương 281: Tao Muốn Giết Tụi Bay!!!

 

Tại tiệm tạp hóa Đồn Vệ Binh, Núi Cự Phong.

 

Hồng Lý vừa hoàn thành giao dịch với các cư dân trong trấn xong, liền quay người bước vào bên trong tiệm tạp hóa Đồn Vệ Binh. Từ lúc phát hiện việc nâng cấp cửa tiệm có liên quan trực tiếp đến cấp bậc của mình, cô chú trọng việc kiếm điểm kinh nghiệm lắm, ngày nào cũng tranh thủ thời gian tự mình đứng ra giao dịch với cư dân thị trấn. Cơ mà thân là người quản lý, cô còn ti tỉ thứ việc phải xử lý nên thời gian giao dịch cũng có hạn, thành thử ra tốc độ lên cấp cũng chẳng tính là nhanh. Cô vừa mới ngồi xuống ghế thì đã thấy thông báo tin nhắn hiện lên.

 

【Chúc mừng! Bạn đã kích hoạt nhiệm vụ tinh anh “Nâng cấp cửa tiệm”.】

 

【Mô tả: Biểu hiện xuất sắc của bạn sau khi gia nhập giáo phái đã khiến Thương Nhân Thần Bí quyết định dành cho bạn một thử thách khó hơn nữa.】

 

【Nội dung nhiệm vụ: Hãy nhấn phím số “1” trên kênh cửa tiệm trong bảng tin nhắn, đồng ý hiến dâng toàn bộ đất đai của núi Cự Phong cho Thần Thương Nghiệp.】

 

【Phần thưởng: Sự bảo hộ của Thần Thương Nghiệp sẽ bao phủ toàn bộ núi Cự Phong, cấp bậc tiệm tạp hóa Đồn Vệ Binh tăng lên Level 2, mở khóa tính năng danh sách trọ lại qua đêm, 10.000 Tiền Bình An.】

 

Đợi đến khi đọc kỹ tin nhắn xong, khóe miệng Hồng Lý không nhịn được mà giật giật mấy cái. Trước đây thì đòi cái Đồn Vệ Binh của cô, bây giờ lại đòi cả ngọn núi luôn à? Thương Thần Giáo làm thế có phải là được voi đòi tiên không? Nhưng mà…. Hồng Lý nhìn vào phần thưởng nhiệm vụ, cũng phải thừa nhận là bản thân mình có chút động lòng rồi.

 

Nếu như có thể để sự bảo hộ của Thần Thương Nghiệp bao trùm lên cả dãy núi Cự Phong, thì tuyết đọng trong rừng sẽ tan chảy, núi Cự Phong sẽ có thêm nhiều không gian hoạt động hơn hẳn. Hiện giờ tuyết lớn đã phong tỏa cả ngọn núi, ngoại trừ khu vực được kết nối với hàng rào ra thì chẳng có cư dân thị trấn nào dám bén mảng ra ngoài cả. Dãy núi Cự Phong thực sự quá lớn, lại chịu ảnh hưởng của địa hình hiểm trở, có những chỗ hoàn toàn không thể dựng hàng rào được, vậy nên việc muốn dùng hàng rào bao quanh cả dãy núi là một chuyện hết sức viển vông.

 

Ngoài sự bảo hộ của Thần Thương Nghiệp ra, lại còn được nâng cấp cửa tiệm lên Level 2, rồi thì tính năng danh sách trọ lại qua đêm, cả Tiền Bình An nữa chứ…. Hồng Lý cân nhắc một hồi, cuối cùng vẫn không nhịn được mà gọi điện thoại cho Tạ Triêu Nhật.

 

Bây giờ Tạ Triêu Nhật cũng là người bận rộn trăm công nghìn việc, với tư cách là một trong những người có văn hóa nhất ở Mái ấm Hoang Thành, chắc chắn là kế hoạch đào tạo nhân tài của ông Lý không thể thiếu phần của ông được. Thêm nữa là ông còn trẻ, lại là nhân viên chính thức, nên rất nhiều việc đều đổ dồn lên đầu ông. Có thể nói sự coi trọng mà ông không có được ở Pháo đài Thanh Mộc thì nay đã nhận được đầy đủ ở Mái ấm Hoang Thành – mặc dù ông vẫn còn gánh trên lưng món nợ nặng nề phải trả.

 

Nghe xong nỗi băn khoăn của Hồng Lý, Tạ Triêu Nhật không khỏi bật cười: “Chuyện này thì có gì đâu mà phải xoắn?”

 

“Hồng Lý này, cô làm quản lý Núi Cự Phong mấy năm nay, chắc không phải…. thật sự coi ngọn núi này là tài sản riêng của mình đấy chứ?”

 

Ông nói tiếp: “Cô chỉ là người do Pháo đài Thanh Mộc phái đến đây thôi, giờ đã phản bội rồi, đợi đến lúc mấy gia tộc bên Pháo đài Thanh Mộc nhận ra vấn đề, kiểu gì chẳng đến thanh trừng.”

 

Sở dĩ bây giờ vẫn còn sóng yên biển lặng, một phần là vì đường xá xa xôi, phần nữa là do đám người Lý Phong truyền tin sai lệch, tưởng rằng Mái ấm Hoang Thành là do nhà họ Tạ giở trò. Tính ra thì từ lúc Xích Hạo quay về Pháo đài Thanh Mộc đến nay cũng được hai ba tháng rồi, đại quân do Pháo đài Thanh Mộc phái đi chắc cũng đã đến gần khu vực này rồi đấy.

 

“Bây giờ tuyết lớn chặn đường nên có thể bọn họ đi chậm hơn một chút, nhưng sớm muộn gì cũng sẽ tới thôi.”

 

Tạ Triêu Nhật phân tích: “Tranh thủ lúc cô vẫn đang là Sơn Chủ của núi Cự Phong, đem ngọn núi nộp quách cho Thương Thần Giáo đi, sau này cô vẫn làm quản lý như thường, lại chẳng cần lo lắng người của Pháo đài tìm cô gây phiền phức nữa, thế thì còn gì mà phải do dự?”

 

Hồng Lý im lặng một lúc rồi mới đáp: “Tôi biết phải làm gì rồi.”

 

Nhiệm vụ này hoàn thành đơn giản vô cùng.

 

Cô mở kênh cửa tiệm lên, gõ một con số “1” rồi gửi đi.

 

Ở bên kia, Đường Vũ An đang chăm chú theo dõi, vừa thấy tin nhắn của cô thì vội vàng kiểm tra bản đồ.

 

Quả nhiên, cậu thấy ngay toàn bộ dãy núi Cự Phong đã trở thành địa bàn của tiệm tạp hóa Đồn Vệ Binh rồi!

 

Tuyệt vời ông mặt trời (^^)

 

Cậu vội vàng tiến hành nâng cấp cho tiệm tạp hóa Đồn Vệ Binh, đồng thời ủy quyền sử dụng danh sách trọ lại qua đêm cho Hồng Lý. Sau khi chuyển cho cô một vạn Tiền Bình An, cậu lại thiết lập phạm vi của màn chắn bảo vệ thành chế độ bao phủ toàn diện. Cứ như vậy, chỉ cần đợi độ hot của tiệm tạp hóa Đồn Vệ Binh đạt tới 10.000 điểm là có thể gộp chung với ba chi nhánh khác được rồi.

 

Có điều, hiện tại dân số núi Cự Phong mới chỉ có vài ngàn người, danh sách trọ lại qua đêm cấp bậc 2 vẫn còn dư dả chán. Điều mà Đường Vũ An không để ý là, ngay khi cậu thiết lập màn chắn bảo vệ bao phủ toàn bộ núi Cự Phong, thì ở trong dãy núi, có mấy cái chấm xanh lục đang ở lưng chừng núi bỗng nhiên bị đá văng xuống tận chân núi. Mấy cái chấm xanh này chính là đám người Lý Phong được Pháo đài Thanh Mộc phái tới trước đó.

 

Khi thảm họa tuyết ập đến, hành động của bọn chúng ở Hoang Thành coi như thất bại hoàn toàn – bởi vì đám thuộc hạ đã chạy sạch, đầu quân hết cho Mái ấm Hoang Thành rồi. Chỉ dựa vào mấy người bọn chúng mà muốn đứng vững gót chân, xây dựng căn cứ ở Hoang Thành thì rõ ràng là chuyện không tưởng. Cũng may là bọn chúng không phải trắng tay hoàn toàn, trong hơn hai tháng qua, nhờ vào việc thận trọng thăm dò, bọn chúng đã xác định được vị trí đại khái của cái khe nứt không gian tại Hoang Thành.

 

Chuyện này cũng nhờ trận đại hồng thủy đã cuốn trôi phần lớn sinh vật biến dị, khiến mật độ đàn thú ở trung tâm Hoang Thành giảm đi đáng kể. Thế nên là, bọn chúng quyết định quay lại núi Cự Phong, chờ đợi để tiếp ứng đội ngũ do tổng bộ phái tới. Kết quả là chỉ trong vòng chưa đầy ba tháng ngắn ngủi, Hoang Thành và núi Cự Phong đã thay đổi đến nghiêng trời lệch đất, gây ra cho bọn chúng không biết bao nhiêu là rắc rối lớn.

 

Đầu tiên là con đường từ Hoang Thành đến núi Cự Phong đã bị Mái ấm Hoang Thành chiếm đóng! Điều đáng giận nhất là, rõ ràng chẳng có ai canh gác, thế mà bọn chúng lại không thể nào vào được! Chỉ đành phải chật vật tìm đường khác giữa trời tuyết rơi trắng xóa. Đến khi lết được tới núi Cự Phong thì phát hiện đường lên núi cũng mất tiêu luôn rồi! Mặc dù vậy, bọn chúng vẫn quyết tâm lên núi, ít nhất thì cũng phải nghĩ cách bắt lấy Hồng Lý, đoạt lại Cự Phong Trấn, nếu không thì bọn chúng sẽ rơi vào thế bị động. Thế là bọn chúng lại đội tuyết, gian nan bò lên núi. Rõ ràng là có một con đường lên núi đã tan hết tuyết rồi đấy, nhưng bọn chúng chỉ có thể đứng nhìn chằm chằm thôi chứ không thể bước chân vào, cái cảm giác đó quả thực là uất ức đến hộc máu! Mà bọn chúng càng mang ác ý với Hồng Lý và Mái ấm Hoang Thành thì lại càng không vào được.

 

Hết cách, bọn chúng chỉ có thể cắm đầu mà leo núi thôi.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Cũng may Lý Phong biết trong núi Cự Phong có một lối đi bí mật, có thể xâm nhập vào Đồn Vệ Binh mà thần không biết quỷ không hay. Chỉ có điều, lối vào của con đường ấy lại nằm ở tận lưng chừng núi.

 

“Sắp tới rồi, ở ngay phía trước thôi.”

 

Năng lực của Lý Phong vẫn rất mạnh, giữa trời tuyết trắng xóa mà ông ta vẫn có thể dẫn dắt các thành viên tìm được đúng đường. Thế nhưng điều không ngờ là, bọn chúng vất vả lắm mới leo được đến lưng chừng núi, đã nhìn thấy cái cửa hang đó rồi. Nhưng vừa mới bước chân vào hang đá, cảm nhận được chút hơi ấm, thì đột nhiên trước mắt hoa lên một cái, đợi đến lúc nhìn rõ lại cảnh vật xung quanh thì bọn chúng lại xuất hiện ở ngay dưới chân núi rồi!

 

Lý Phong ngẩn người ra một lúc lâu, sau đó mới phẫn nộ gầm lên: “A a a a! Hồng Lý! Tạ Triêu Nhật! Tao muốn giết bọn bay!!!”

 

——-

 

Vị diện MR168845.

 

Sau một tuần kể từ khi Chu Khởi rời đi, cuối cùng Đường Thăng cũng đã cày cấp nhân viên lên Level 20, sở hữu quyền hạn xây dựng cửa tiệm chi nhánh. Mặc dù việc Chu Khởi dẫn người biến mất đã gây ra một số tranh luận, nhưng sau khi ông đưa ra những bức ảnh và video mà Đường Vũ An gửi về, thì mấy cái ảnh hưởng tiêu cực kia cũng tan biến hết. Thay vào đó là sự khao khát của mọi người đối với thế giới mới. Chẳng ai ngờ được quốc gia của bọn họ lại xây dựng được căn cứ mới ở một hành tinh khác – Dù rằng vẫn có người bán tín bán nghi, bởi lẽ nhóm người Ô Nguyệt mới đi được một thời gian ngắn, nếu thực sự là đi đến hành tinh khác thì trên đường đi cũng phải mất cả mấy năm trời chứ nhỉ?

 

Nhưng mà mấy ý kiến kiểu đó giờ cũng ít dần rồi. Suy cho cùng thì hiện tại bất cứ thứ gì mà Thương hội Bình An lôi ra cũng đều đang lật đổ nhận thức trong quá khứ của mọi người, biết đâu bọn họ tìm thấy lỗ sâu ở Địa Cầu, có thể đến hành tinh mới trong thời gian cực ngắn thì sao? Giống như hai ngày trước, Siêu Nhân Gối lại tung ra một nhiệm vụ mới. Ông cho tạm dừng tất cả các hoạt động xây tường vây, bảo mọi người lập thành đội, mỗi người mang theo một bó hàng rào tre. Sau đó rời khỏi căn cứ, lắp ráp hàng rào tre lại để khoanh đất, đất khoanh được sau khi đo đạc sẽ đăng ký vào sổ của Thương hội Bình An, đăng ký xong xuôi thì lại tháo hàng rào ra, tiếp tục lặp lại quy trình như vậy. Đợi đến chiều tối tính công, người của Thương hội Bình An sẽ dựa vào diện tích đất đã đăng ký để trả thù lao cho từng người trong đội. Mà điều thần kỳ là, ngay cả khi bọn họ tháo hàng rào ra, thì cái màn chắn bảo vệ đã được mở rộng đó cũng sẽ không bị thu hẹp lại nữa.

 

Chuyện này thực sự đã thổi bùng ngọn lửa nhiệt huyết trong lòng tất cả mọi người. Mặc dù hành vi “khoanh đất” kiểu này của Thương hội Bình An có vẻ hơi khó đánh giá, nhưng quả thực là nó đã bảo vệ an toàn cho người dân căn cứ hết sức thiết thực. Dù sao thì nếu không có màn chắn bảo vệ của Thương hội Bình An, mấy mảnh đất này trong thời tận thế chẳng đáng một xu, huống hồ chi Thương hội Bình An cũng đâu có chiếm đất mới mà không cho dân chúng vào ở đâu. Vì căn cứ quá chật chội, ai cũng mong sớm có không gian riêng tư, nên người dân căn cứ bắt đầu tự phát đi khoanh đất. Có điều bọn họ cũng nhanh chóng phát hiện ra, đất đai mà chưa được Thương hội Bình An đo đạc đăng ký thì sau khi tháo hàng rào, màn chắn bảo vệ lại co về như cũ.

 

Thế là lãnh đạo cấp cao của Đội Tự Vệ đã đến tìm Đường Thăng thương lượng, hy vọng có thể tiếp tục hành động vào ban đêm, bị từ chối xong còn đề nghị trả thù lao để thuê Thương hội Bình An đi đăng ký, nhưng Đường Thăng vẫn nhất quyết không đồng ý. Bóng ma của đám dị chủng vẫn bao trùm lên mảnh đất này, hành động cẩn thận chắc chắn không thừa. Ban đêm ánh sáng lờ mờ, đám dị chủng vẫn hoạt động mạnh, thật sự không cần thiết phải mạo hiểm. Vậy nên kế hoạch muốn khoanh đất xuyên đêm của Đội Tự Vệ đành phải phá sản, chỉ có thể ngoan ngoãn chờ trời sáng.

 

Nhưng mà dù vậy thì mọi người cũng tràn trề hy vọng vào tương lai, ý định muốn đến thế giới mới cũng bớt cấp thiết hơn hẳn. Chỉ cần bọn họ cứ kiên trì làm theo cách này, biết đâu có một ngày sẽ thu hồi lại được tất cả những vùng đất đã mất!

 

Sau khi nâng cấp thành công lên Level 20, Đường Thăng quyết định lái máy bay sang bờ bên kia sông xem sao. Dù có thiết bị bay thì chuyến đi này cũng không phải là hoàn toàn không nguy hiểm, vì dị chủng còn ký sinh trên các loài chim, một số con còn có khả năng bay hoặc bắn tấn công lên không trung. Nhưng nhờ có Gối Ngủ An Giấc Màu Tím Đỏ, Đường Thăng vẫn rất tự tin.

 

Sau khi bàn bạc kỹ lưỡng với Đường Tuyết Vân, ông đã dùng điểm tích lũy đổi lấy một chiếc máy bay chiến đấu có hệ thống lái thông minh. Tuy đắt đỏ thật, nhưng thứ này có thể giúp bọn họ thêm năng lực tác chiến nhất định trên không trung, hơn nữa lại có thẻ giảm giá mà Đường Vũ An đưa cho, cũng tiết kiệm được khối điểm.

 

Thế là hôm nay Đường Thăng và Đường Tuyết Vân mặc đồ tác chiến vào, rồi leo lên tầng thượng của tiệm tạp hóa – căn nhà của ông Lâm có một cái sân thượng siêu to, vừa khéo dùng làm bãi đáp máy bay.

 

“Nhìn kìa, cái gì thế?”

 

“Là máy bay à? Thương hội Bình An thế mà có cái máy bay to thế này!”

 

“Nó bay về hướng Bắc kìa, có phải bọn họ định vượt sông không?”

 

Người trong căn cứ đều chạy ùa ra ngoài xem, trên đường phố người đông nghịt, nhưng Đường Thăng thì chẳng nhìn thấy cảnh này đâu, bởi vì…. Ông đang nằm cực kỳ an tường trong buồng lái, đầu gối lên chiếc Gối Ngủ An Giấc Màu Tím Đỏ, còn eo của Đường Tuyết Vân thì buộc một sợi dây thun đàn hồi nối liền với ông.

 

Chiếc chiến đấu cơ này là loại kích thước nhỏ nhất, chiều cao của ông và Đường Tuyết Vân cộng lại cũng hơn ba mét, cái lồng bảo vệ đường kính hơn sáu mét là quá dư dả rồi. Bọn họ vừa bay ra khỏi phạm vi màn chắn bảo vệ thì đã có một con chim biến dị lao thẳng tới tông vào.

 

“Phát hiện sinh vật lạ tấn công, kích hoạt chế độ phòng thủ!”

 

Nó còn chưa kịp lại gần, hệ thống thông minh của chiến đấu cơ đã phát cảnh báo, đồng thời nhanh chóng mở vũ khí, bắn xối xả vào con chim biến dị. Cùng lúc đó, chiến đấu cơ cũng đổi hướng tăng tốc trên không, khi con chim biến dị bị bắn rơi xuống đất thì vợ chồng Đường Thăng đã bay vút đi xa, chỉ để lại một vệt khói dài ngoằng.

 

“Ngầu quá xá!”

 

“Thương hội Bình An giỏi thật!”

 

Chứng kiến cảnh này, mọi người không khỏi reo hò vỗ tay, sĩ khí tăng lên ngùn ngụt. Tất nhiên, khi chiến đấu cơ bay ngày càng xa và dần biến mất trên bầu trời, bọn họ cũng không còn nhìn thấy những trận chiến phía sau nữa.

 

Chiến đấu cơ bay với tốc độ cực nhanh trên không trung, dưới mặt đất, thi thoảng lại có vật thể bắn vút lên, cố gắng bắn hạ máy bay, nhưng phần lớn đều bị hệ thống lái thông minh linh hoạt né tránh được, chỉ có số ít là trúng vào thân máy bay. Cũng may là có Gối Ngủ An Giấc Màu Tím Đỏ bảo vệ, tác dụng miễn nhiễm 100% lực sát thương vật lý quả là nghịch thiên, cho dù bị bắn trúng thì chiến đấu cơ cũng chẳng rung lắc lấy một cái.

 

Bên bờ sông phía Bắc. Thị trấn nhỏ này bị một con sông chảy xuyên qua, chia thành hai khu Bắc và Nam. Sau khi biến dị bùng phát, khu Nam nhanh chóng thất thủ do lượng người chạy nạn đổ về quá đông, thế là chính quyền địa phương dựa vào địa thế, xây dựng công sự phòng thủ ở khu Bắc. Khi ngày càng có nhiều Biến Dị Chủng tràn tới, quân đội đã quyết đoán cho nổ tung cả ba cây cầu lớn nối liền hai khu vực, chỉ giữ lại cây cầu cuối cùng, vừa để tập trung lực lượng giảm bớt áp lực, vừa để lại một tia hy vọng sống sót. Tiếc là cây cầu cuối cùng này cũng sớm bị bọn Biến Dị Chủng chiếm đóng, khu Bắc ba mặt giáp núi, chỉ còn lại một con đường trục chính ở phía Đông Bắc. Vốn dĩ có thể thông qua con đường này để liên lạc với bên ngoài, nhưng sau khi phát hiện các thị trấn khác cũng đã thất thủ, bọn họ đành rút về khu Bắc và chặn chết con đường trục chính này lại.

 

Đến nước này thì khu Bắc đã trở thành một hòn đảo cô lập.

 

Thấm thoắt đã hơn nửa năm trôi qua, những người cố thủ ở đây cũng sắp không cầm cự nổi nữa rồi.

 

Hết chương 281.

 

Chương 281: Tao Muốn Giết Tụi Bay!!!

Ngày đăng: 27 Tháng 2, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên