Chương 283: Gia Nghiệp Lớn Mạnh
Chu Khởi cứ thế ngây ra nhìn chằm chằm vào Đường Vũ An, cảm giác như máu huyết toàn thân đang sôi sục, cuộn trào cả lên…
“Anh Tiểu Khởi, mặt anh đỏ quá đi à.”
Đường Vũ An ngẩng đầu lên, nhìn thấy hai má và vành tai của Chu Khởi đỏ bừng, cậu không nhịn được mà cười xấu xa vô cùng đắc ý: “Tai cũng đỏ lựng lên rồi kìa!”
Chu Khởi: “…”
Anh bất lực nhìn thiếu niên trước mặt, thấy cậu càng lúc càng được đà lấn tới, cuối cùng không nhịn được nữa mà đưa tay nâng mặt cậu lên. Tiếp đó, anh rướn người tới, hơi hé miệng, cắn nhẹ một cái lên gò má phúng phính thịt của thiếu niên.
Lực cắn của anh rất nhẹ.
Đầu tiên, Đường Vũ An cảm nhận được đôi môi mềm mại, ấm áp của Chu Khởi, tiếp đó là đầu lưỡi ươn ướt, rồi sau cùng là hàm răng cứng rắn…. Cậu vốn đang đắc ý tràn trề, thế rồi bỗng chốc cứng đờ cả người. Mãi đến khi Chu Khởi lùi lại rồi cậu mới chậm chạp phản ứng lại, rồi đưa tay lên ôm lấy má mình, vẻ mặt cậu ngỡ ngàng nhìn Chu Khởi.
Lần này thì hay rồi, mới đầu chỉ có một người đỏ mặt tim đập thình thịch, giờ thì đã biến thành hai người luôn. Hai người họ cứ thế nhìn nhau, qua một lúc lâu mới đồng loạt quay mặt đi chỗ khác.
Đường Vũ An vừa xoa xoa má vừa lầm bầm: “Anh lại cắn em!”
“Anh sai rồi….” Chu Khởi cúi đầu nhận lỗi.
Đường Vũ An khẽ hé môi định nói gì đó nhưng lại nhanh chóng ngậm miệng lại, dù sao thì cậu cũng chẳng dám đòi hôn vô tư sảng khoái như lúc trước nữa đâu.
Cả hai người đều im lặng, nhưng dường như bầu không khí ái muội vẫn đang len lỏi, chảy trôi giữa hai người.
“Meo meo….”
Trân Châu Đen từ bên ngoài đi vào, nó nghiêng đầu nhìn hai người họ. Đường Vũ An thấy thế thì vội vàng đứng dậy, ôm lấy nó chạy thật nhanh ra boong tàu bên ngoài để hóng gió.
Nhìn theo bóng lưng bỏ chạy trối chết của thiếu niên, Chu Khởi từ từ cong khóe môi. Cuối cùng An An cũng biết xấu hổ là gì rồi à?
———-
Mấy ngày sau, cuối cùng Chu Khởi cũng nghiên cứu ra được phương pháp để con tàu khổng lồ này có thể di chuyển an toàn trên biển. Hai người họ lại đeo mặt nạ lên lần nữa, dùng thân phận Ngân Quang và Ô Nguyệt gọi Triển Tiểu Thiên tới.
Đã nửa tháng trôi qua rồi, nhóm cư dân đầu tiên của Pháo đài Tử Thiên di cư đến đất liền đã được sắp xếp bố trí ổn thỏa. Mà Triển Tiểu Thiên cũng đã sớm liên lạc được với cha mình là Triển Hùng, kể lại tất cả mọi chuyện về Mái ấm Lâm Hải cho ông nghe.
“Thần sứ đại nhân, trong khoảng thời gian này cha của tôi đã phát triển thêm được hơn một vạn tín đồ mới, bọn họ đều mong muốn được rời khỏi Pháo đài Tử Thiên, đến mái ấm mới để an cư lạc nghiệp!”
Ngân Quang gật đầu nói: “Thực ra thì, chúng tôi triệu tập cậu đến đây cũng chính là vì chuyện này.”
“Sau này, công việc đưa đón người di cư từ Pháo đài Tử Thiên vào đất liền sẽ giao cho cậu phụ trách.”
Triển Tiểu Thiên không khỏi ngẩn người: “Giao cho tôi ư? Hai vị Thần sứ, các ngài không đi đến Pháo đài Tử Thiên nữa sao?”
Ngân Quang gật đầu xác nhận.
Triển Tiểu Thiên không tránh khỏi lo lắng: “Như vậy sao được chứ? Nếu đi đường mà gặp phải hải thú thì chúng tôi không đối phó nổi đâu…”
“Không cần lo lắng.”
Giọng nói lành lạnh của Ô Nguyệt vang lên: “Ta đã để lại ấn ký trên con tàu khổng lồ này rồi, trong vòng bảy ngày tới, con tàu này có thể di chuyển tự do trên biển mà không gặp bất kỳ trở ngại nào.”
“Chỉ cần cậu đón các tín đồ xong là lập tức quay về ngay, đảm bảo về lại vùng biển của Mái ấm Lâm Hải trong vòng bảy ngày thì không cần lo lắng về vấn đề hải thú.”
Bây giờ đã có phương pháp khoanh vùng mở rộng màn chắn bảo vệ, Hải Kình đã phái người dần dần sáp nhập vùng nước nông của Lâm Hải Trấn vào bản đồ của Thương Thần Giáo. Bởi vì nhiệt độ ngày càng xuống thấp, mặt biển đã bắt đầu đóng băng rồi. Có điều, sau khi được màn chắn bảo vệ bao phủ thì lớp băng sẽ tan ra, cũng không ảnh hưởng gì quá lớn. Sau này, vùng biển này sẽ trở thành một cảng biển an toàn, mọi người có thể yên tâm đánh bắt cá, cũng có thể nuôi trồng thủy hải sản nữa.
Triển Tiểu Thiên há miệng định nói gì đó, thế nhưng khi đối mặt với hai vị Thần sứ, dù họ đang đeo mặt nạ không nhìn rõ biểu cảm nhưng cậu ta vẫn không tài nào nói ra được lời từ chối.
“Tôi… tôi hiểu rồi…”
“Lần này có thể đưa thêm nhiều người về một chút, nhưng mà, sức chứa bình thường của con tàu này là 2000 khách, có thể chở nhiều hơn con số này một chút, nhưng đừng chở quá tải nhiều quá.”
Đường Vũ An cũng không am hiểu nhiều về kiến thức hàng hải, trong tài liệu giới thiệu thì sức chứa của con tàu này là 2000 khách, nhưng bọn họ không bố trí thủy thủ và thuyền viên, nên chắc là chở thêm vài người nữa cũng không đến nỗi chìm đâu nhỉ. Tầm hai ba nghìn người là cũng hòm hòm rồi, nhiều hơn nữa thì e là Hải Kình không sắp xếp xuể.
Đợi sau này thời cơ chín muồi hơn, có thể tung ra trận pháp dịch chuyển, đến lúc đó thì việc di chuyển người cũng sẽ thuận tiện hơn nhiều.
“Vâng, vâng ạ!”
Triển Tiểu Thiên ghi nhớ những điểm quan trọng, còn về việc lái tàu thế nào, lên xuống tàu ra sao thì trước đó trên đường đến Lâm Hải Trấn, họ đã dạy cho cậu ta rồi. Đường Vũ An bảo cậu ta thao tác lại một lần, xác định là cậu ta đã thực sự học được rồi mới yên tâm giao con tàu cho cậu ta.
Nhìn ống tay áo trống rỗng của Triển Tiểu Thiên, Đường Vũ An ngẫm nghĩ một chút rồi nói: “Cố gắng làm việc cho tốt, biết đâu sau này sẽ có cơ hội để cậu sở hữu một cánh tay cơ khí đấy.”
Giao dịch thông qua Bình Phiêu Lưu với Korsona vẫn đang tiếp tục diễn ra. Nhờ tận dụng được bình giữ nhiệt tự động tích nước để vận chuyển, vậy nên tốc độ giao dịch của bọn họ cũng đã nhanh hơn rất nhiều. Một vạn tấn nước đã hứa ban đầu thì nay đã giao được gần hai ngàn tấn rồi. Sau đó lại giao dịch thêm thiết bị phát tín hiệu, vậy nên số nước còn nợ lại tăng thêm lần nữa. Có điều, nợ nhiều cũng không lo, miễn là Korsona vẫn còn cần thì cứ giao dịch tiếp thôi. Dù sao thì bây giờ bọn họ đang sở hữu cả một đại dương mênh mông mà, chẳng cần phải lo lắng về vấn đề không đủ nước dùng.
Triển Tiểu Thiên còn trẻ như vậy, cứ thế mất đi một cánh tay thì thật sự quá đáng tiếc. Nếu vị diện của Korsona có sản xuất cánh tay máy, mà việc lắp đặt lại tương đối thuận tiện thì Đường Vũ An cảm thấy có thể mua một lô từ chỗ cô ấy. Trước đó cậu đã quan sát ở làng chài của Pháo đài Tử Thiên rồi, người bị tàn tật, cụt tay cụt chân cũng khá nhiều.
Triển Tiểu Thiên ngẩn ngơ nhìn Ngân Quang. Khuôn mặt của ngài ẩn sau chiếc mặt nạ bạc, không thể nhìn rõ được, nhưng giọng nói ôn hòa, trong trẻo của ngài lại giống như một làn gió nhẹ lướt qua cõi lòng cậu ta.
“Cánh tay máy ạ? Ý của ngài là…. cánh tay của tôi còn có thể khôi phục được sao?”
“Có thể dùng khung xương cơ khí để khôi phục chức năng của cánh tay bình thường, nhưng muốn giống y hệt như ban đầu thì chắc là không thể nào đâu.”
Mặc dù vậy, điều này cũng đủ để khiến Triển Tiểu Thiên cảm thấy vui mừng khôn xiết rồi. Đôi mắt cậu ta đỏ hoe vì xúc động: “Cảm ơn ngài, tôi nhất định sẽ nỗ lực làm việc thật chăm chỉ!”
Đường Vũ An gật đầu, sau đó giao ba ngàn tấm thẻ trọ lại qua đêm đã được chế tạo trong khoảng thời gian này cho cậu ta, bảo cậu ta phát cho những người di cư mới tới. Lô thẻ trọ lại qua đêm này tạm thời chưa thêm chức năng tính phí, là loại thẻ trọ lại qua đêm liên kết cơ bản nhất. Khách hàng không có tên trong danh sách qua đêm, chỉ cần tiếp xúc với thẻ là sẽ tự động liên kết, tên cũng sẽ hiện lên trong danh sách, như vậy thì không cần phải thêm từng người một nữa. Đợi sau này tình hình ổn định, cần thu tiền thuê thì cứ trực tiếp thêm chức năng mới trên bảng điều khiển là xong.
“Tôi sẽ bảo quản thật cẩn thận!”
Thế là, con tàu khổng lồ được giao cho Triển Tiểu Thiên. Cậu ta nhanh chóng huy động nhân lực. Vì trước đó quan chấp chính của pháo đài đã phái vệ binh đi theo, mang danh nghĩa là bảo vệ người dân, nhưng thực chất là nghe ngóng tình hình, lần này cậu ta cần phải đưa đám người này cùng quay về. Thế nhưng, khi Triển Tiểu Thiên tìm được bọn họ thì phát hiện đám người này đã đi theo những người khác an cư lạc nghiệp tại các thôn làng ở Mái ấm Lâm Hải rồi, thế mà phần lớn mọi người lại chẳng chịu quay về nữa!
Cậu ta đi tìm từng người một, cuối cùng cũng chỉ có ba người bằng lòng đi theo cậu ta quay về. Đây là vì trong Pháo đài Tử Thiên vẫn còn người nhà của bọn họ, vậy nên bọn họ mới quay về đón người nhà cùng sang đây! Nhưng đối với tình huống này, Triển Tiểu Thiên cũng chẳng thấy bất ngờ gì mấy. Môi trường sống ở Pháo đài Tử Thiên quá áp bức, hoàn toàn không tự do như ở Lâm Hải Trấn này, hơn nữa cư dân bản địa trong thôn cũng rất chào đón bọn họ. Đãi ngộ của bọn họ ở Mái ấm Lâm Hải tốt hơn nhiều so với hồi ở Pháo đài Tử Thiên. Tóm lại là, mãi đến chập tối, nhóm người Triển Tiểu Thiên mới lên thuyền, chính thức bước lên con đường trở về.
Mà lúc này Đường Vũ An cũng đã quyết định xong địa điểm để đặt hai chi nhánh mới tại Lâm Hải Trấn. Cậu không xây dựng chi nhánh ở trong bất kỳ làng chài nào, mà chọn một địa điểm khác, để robot xây dựng xây lại từ đầu. Dù sao thì bây giờ cũng có 3 tuyến xe buýt rồi, việc đi lại của ngư dân thuận tiện hơn xưa rất nhiều. Hơn nữa, cậu còn dự định sau này sẽ bán xe đạp và xe ba bánh ở Lâm Hải Trấn nữa cơ.
Suy cho cùng thì đường quốc lộ thông tới các thôn xóm đã và đang được xây dựng rồi, ngoài phương tiện giao thông công cộng ra thì phương tiện cá nhân cũng sẽ có thị trường thôi. Mà Lâm Hải Trấn lại sản xuất muối, không lo không có điểm tích lũy, sau này chắc chắn nhà nào cũng mua nổi cho xem!
Thế là, cửa tiệm chi nhánh số 14 và số 15 chính thức được hoàn thành! Bởi vì được xây dựng bên trong màn chắn bảo vệ nên Đường Vũ An không mở chức năng này nữa, chỉ bố trí trận pháp dịch chuyển mà thôi.
Lê Bằng, người vẫn luôn hỗ trợ cho Hải Kình, nay đã được tuyển dụng làm nhân viên chính thức, phụ trách việc kinh doanh của cửa tiệm chi nhánh số 14.
Còn về cửa tiệm chi nhánh số 15…. Được ông Lý đề cử, Đường Vũ An đã phái Tiểu Thảo qua đó trấn giữ. Là nhân viên thứ hai mà cậu tuyển dụng, biểu hiện của Tiểu Thảo vẫn luôn vô cùng xuất sắc. Chỉ có điều, khi Hồng Lý được tuyển dụng, việc buôn bán của cô bé ở núi Cự Phong cũng ngày càng khó khăn hơn. Tài nguyên nhân khẩu ở núi Cự Phong có hạn, Hồng Lý đã chia đi phần lớn, Mái ấm Hoang Thành lại chia thêm một ít, cộng thêm Tiệm tạp hóa Vệ Binh cũng bắt đầu bán muối, việc buôn bán cứ thế xuống dốc không phanh. Bây giờ, cho dù chỉ có mình Tiểu Thảo thì cũng đủ để ứng phó với việc buôn bán của Tiệm tạp hóa Cự Phong rồi.
Đây rõ ràng là một sự lãng phí tài năng, Tiểu Thảo cần một sân khấu rộng lớn hơn. Mặc dù Đường Vũ An cảm thấy tuổi của cô bé còn nhỏ, vừa hay có thể dành nhiều thời gian hơn cho việc học tập, nhưng rõ ràng là Tiểu Thảo không nghĩ như vậy.
Chính vì ông Lý nhìn ra được điểm này nên mới đề nghị với cậu, cô bé là người sinh ra và lớn lên trên vùng đất hoang, tất nhiên là không thể nào giống như những đứa trẻ lớn lên trước đại thảm họa, mãi đến năm mười tám tuổi mới trưởng thành được. Có lẽ thế hệ sau, hay thế hệ sau nữa của mái ấm thì có thể, nhưng thế hệ này thì không thể nào như vậy được.
Sau khi nghe xong ý kiến của ông Lý, Đường Vũ An trầm mặc hồi lâu, cuối cùng cũng chấp nhận đề cử của ông, để Tiểu Thảo phụ trách công việc của cửa tiệm chi nhánh số 15. Khi nhận được thông báo bổ nhiệm này, Tiểu Thảo vốn đang ủ rũ ỉu xìu bỗng chốc lại bừng lên sức sống mới.
Nhưng mà vì cô bé là “người một nhà”, có thể sử dụng trận pháp dịch chuyển, nên buổi tối vẫn có thể về nhà ở mái ấm ngủ, đối với những người khác thì cũng chẳng khác biệt là bao. Vậy cho nên Tiểu Thảo cũng không cần phải chào tạm biệt mọi người. Ngày hôm sau, cô bé đã vui vẻ hớn hở ngồi lên xe buýt tuyến số 1, chuẩn bị đến chi nhánh mới nhận chức….
Mặc dù có thể đi bằng trận pháp dịch chuyển, nhưng dù sao cô bé cũng là đi làm ăn buôn bán, việc khảo sát thực địa và tìm hiểu môi trường rất quan trọng, cho nên cô bé không định tiết kiệm chút thời gian này. Mà Thạch Đầu thì cũng đi theo bên cạnh cô bé, cậu ta thực sự không yên tâm để em gái một mình xông pha ở Lâm Hải Trấn. Trước khi tình hình ở cửa tiệm số 15 ổn định lại, cậu ta sẽ luôn ở bên cạnh em gái mình.
Còn về Tiệm tạp hóa Cự Phong, Đường Vũ An cũng không đóng cửa mà sắp xếp một người khác qua đó. Người này là nhân viên trong kế hoạch đào tạo nhân tài của ông Lý. Có điều, anh ta tuy thích đọc sách tính toán nhưng tính cách lại khá là an phận thủ thường, không có nhiệt huyết, không có chút chí tiến thủ gì, không phải là người có khiếu làm ăn buôn bán. Ông Lý vốn định để anh ta đi dạy học, nhưng bây giờ cảm thấy để anh ta đến Tiệm tạp hóa Cự Phong cũng không tồi. Dù sao thì Tiệm tạp hóa Cự Phong cũng không cần phải phát triển mạnh mẽ nữa, duy trì được một lượng khách quen là ổn rồi.
Sau khi hỏi ý kiến của đương sự thì hai bên cũng đã nhanh chóng đạt được thỏa thuận. Thế là, cuộc điều động nhân sự đầu tiên của mái ấm cứ thế diễn ra hết sức êm đềm.
Mà sang đến ngày hôm sau, Đường Thăng cũng đã có được mảnh đất cần thiết ở Thành Bắc, xây dựng thành công Tiệm tạp hóa Bình An chi nhánh số 16. Đồng thời, ông còn tuyển dụng Trần Kiến Giang và phó quan của anh ta là Mạc Ngọc làm nhân viên của cửa tiệm chi nhánh số 16.
Trong khu vực hầm trú ẩn ở Thành Bắc vẫn còn hơn mười vạn người sống sót, nhu cầu của bọn họ là vô cùng to lớn. Cho nên sau khi cửa tiệm chi nhánh số 16 được hoàn thành, với tư cách là quản lý của chi nhánh, điểm kinh nghiệm mà Đường Thăng thu được cũng bắt đầu tăng vọt. Ông nghĩ bụng, chắc chẳng bao lâu nữa là có thể đạt được quyền hạn mở màn chắn bảo vệ rồi!
Sắp xếp ở Lâm Hải Trấn và thế giới cũ tạm thời coi như xong một chặng, cuối cùng Đường Vũ An và Chu Khởi cũng quay trở lại bên trong Tiệm tạp hóa Bình An.
“Bây giờ chúng ta mở được nhiều chi nhánh thật đấy!” Đường Vũ An không nhịn được mà cảm thán.
“Áp lực lắm hả em?”
“Cũng có một chút, cảm giác ngày nào cũng có việc làm mãi không hết. Nhưng mà cứ nghĩ đến việc mái ấm của chúng ta ngày càng lớn mạnh, em lại cảm thấy rất vui.”
Đường Vũ An nằm trong căn gác xép nhỏ bé này, mặc dù bây giờ cậu sở hữu rất nhiều đất đai và nhà cửa rồi, nhưng nơi đây vẫn là nơi khiến cậu cảm thấy an tâm và thoải mái nhất.
Chu Khởi mỉm cười, anh cũng có cảm giác tương tự như vậy. Lúc này anh chợt nhớ ra điều gì đó, bèn hỏi: “Ôn Thanh Thanh đã qua được bài kiểm tra của Lão Mặc chưa?”
Tính ra thì từ lần kiểm tra đầu tiên đến giờ cũng đã nửa tháng trôi qua rồi….
Đường Vũ An lắc đầu: “Vẫn chưa, nhưng mà điểm kinh nghiệm của cô ấy đã tăng lên không ít, chỉ còn thiếu một chút xíu nữa là đến Level 20 rồi.”
Ban ngày phải thực hiện giao dịch với cường độ cao, chắc là cô ấy khó có thời gian để học tập, nhất là bản thân cô ấy lại không mấy hứng thú với thần học, độ khó khi học tập lại càng cao hơn….
Chu Khởi gật đầu, ngẫm nghĩ một chút rồi nói: “Đợi khi cô ấy đạt tới Level 20, nếu vẫn chưa qua được thì chúng ta sẽ quan sát buổi kiểm tra của cô ấy xem sao.”
Nếu như phẩm chất tư tưởng không có vấn đề gì thì cứ nương tay một chút cho cô ấy qua vậy. Dù sao thì bên phía Pháo đài Băng Diễm cũng thực sự rất cần một chi nhánh như thế, không thể chậm trễ được.
“Đúng rồi, có cần giao một nhiệm vụ cho bên Pháo đài Thanh Mộc không anh?” Đường Vũ An hỏi.
“Em muốn giao nhiệm vụ cho Xích Hạo hả?”
“Vâng.”
Đường Vũ An gật đầu: “Có sự che chở của Thần Thương Nghiệp, biết đâu anh Xích Hạo có thể làm ăn buôn bán tốt hơn thì sao?”
Đã hai ba tháng trôi qua rồi, chắc là việc Pháo đài Thanh Mộc giám sát anh Xích Hạo cũng đã nới lỏng hơn chút rồi nhỉ?
Chu Khởi suy nghĩ một chút rồi nói: “Vậy thì cứ phát cho anh ấy nhiệm vụ tương tự đi, sau đó kéo vào cửa tiệm số 6, để anh ấy cũng tiếp nhận bài kiểm tra của Lão Mặc luôn.”
Đường Vũ An không khỏi lộ vẻ khó xử: “Anh Xích Hạo…. liệu anh ấy có qua được không nhỉ?”
“Không sao đâu, có lĩnh chủ Lam Hồ và chị Hồng Lý ở đó mà.”
Vừa hay Lam Vân Thanh và Hồng Lý đều chưa từng ở lại cửa tiệm số 6, để bọn họ cũng tiếp nhận sự “hun đúc” của Lão Mặc một chút đi.
Đường Vũ An nghĩ thấy cũng đúng, bèn soạn nhiệm vụ gửi cho Xích Hạo đang ở tận Pháo đài Thanh Mộc xa xôi.
Hết chương 283.
Tác giả có lời muốn nói:
Xích Hạo: Nói cái gì đấy, nói thế mà nghe được à?! Chắc chắn là tôi phải qua được chứ!
