Chương 283: Tổng Tài Và Tổng Tài (Phần 4)

Chương 283: Tổng Tài Và Tổng Tài (Phần 4)

 

Tôi và Lộ tổng ngồi đối diện nhau. Anh ta đi thẳng vào vấn đề: “Tôi đồng ý hợp tác với ngài, nhưng điều kiện cần phải bàn lại một chút.”

 

Anh ta nói câu này rất tùy tiện, không giống như đang thảo luận một thương vụ bạc tỷ mỗi năm, mà cứ như đang bâng quơ bàn chuyện bài tập nhóm vậy.

 

Việc hợp tác giữa tôi và anh ta được chốt lại rất nhanh.

 

Yêu cầu duy nhất anh ta đưa ra là, trong buổi tổng kết hàng tháng của công ty anh ta, tôi cần phải có mặt. Thật ra, những thương vụ ở cấp độ này tôi có đầy trong tay, vài trăm triệu cỏn con còn chưa đáng để tôi phải đích thân dự họp.

 

Nhưng tôi đã đồng ý.

 

Có lẽ là bởi vì, dù sao đây cũng là lần đầu tiên hợp tác với Lộ tổng, giai đoạn đầu vẫn nên quan sát nhiều hơn một chút.

 

Ký hợp đồng xong, tôi mời Lộ tổng dùng bữa trưa, đây cũng được xem là một thông lệ trong hợp tác làm ăn.

 

Anh ta không từ chối.

 

Phải thừa nhận rằng, chỉ cần không động đến những vấn đề mang tính nguyên tắc, trò chuyện với anh ta là một việc vô cùng thú vị. Những quan điểm anh ta đưa ra, lúc nào cũng hợp với ý của tôi. Trò chuyện hợp rơ với một người nào đó thường có hai khả năng: Một là đối phương chính là tri âm tri kỷ của bạn, hai là đối phương đang hạ mình để tương thích với bạn.

 

Anh ta chỉ lớn hơn tôi hai tuổi, nên tôi thấy khả năng thứ hai không lớn lắm. Lẽ nào anh ta thật sự là tri kỷ của tôi?

 

Tôi vừa nhen nhóm ý nghĩ này, anh ta đã lại nhắc đến Hứa Hạ Hạ.

 

“Xem ra đời sống tình cảm của Tổng tài rất phong phú.”

 

Việc anh ta nhắc đến người khác khiến tôi cảm thấy không hiểu sao lại bực bội. Nhất là khi nhớ lại cái đêm điên cuồng đó, tôi lại càng thêm phiền não. Đến chính bản thân tôi cũng không biết, cảm giác bực bội này là từ đâu mà đến.

 

Cứ như thể tôi đã rơi vào một cái bẫy kỳ lạ, một cái bẫy ngập tràn mật ngọt, trông thì ngọt ngào đấy, nhưng lại có thể dìm chết người ta. Mà kẻ chủ mưu thì lại đứng bên trên, mỉm cười nói với tôi: “Đừng giãy giụa nữa, đây là vì tốt cho anh thôi.”

 

Tôi hỏi: “Cái đêm dự tiệc đó, anh có nhớ sau khi tôi uống rượu xong đã đi đâu không?”

 

Nụ cười trên mặt anh ta biến mất, anh ta hỏi tôi: “Không phải ngài về nhà rồi sao?”

 

Vẻ mặt anh ta từ nghiêm túc chuyển sang tỏ tường, còn có thêm một chút cảm xúc gì đó mà tôi không nói rõ được, tôi không phân biệt nổi đó là thương hại, đáng thương, chế nhạo, hay là một thứ gì khác.

 

Anh ta chỉ nhắc lại một lần nữa: “Đừng thích Hứa Hạ Hạ.”

 

Lúc đó tôi vẫn chưa biết tại sao anh ta lại nói như vậy, cho đến khi văn phòng thám tử điều tra ra được manh mối liên quan đến Hứa Hạ Hạ.

 

…….

 

Cô Triệu xem Hứa Hạ Hạ là tình địch tưởng tượng của mình. Hứa Hạ Hạ cũng thường xuyên bị mấy trò của cô Triệu làm cho đau lòng hoặc tức giận, có một lần thậm chí còn suýt bị thương, nếu không phải tôi đến kịp lúc, e là cô ta khó tránh khỏi di chứng về sau.

 

Không khí giữa hai người bọn họ lúc nào cũng rất căng thẳng, đúng là tình địch gặp nhau, đỏ mắt vì ghen tức. Thế nhưng rõ ràng tôi đã nói thẳng với bọn họ rằng, một người là cấp dưới của tôi, một người chỉ là đối tác hợp tác của tôi. Cứ như thể bọn họ không hiểu tiếng người vậy, cho dù tôi đã giải thích, cô Triệu vẫn chẳng bao giờ cho Hứa Hạ Hạ sắc mặt tốt, còn Hứa Hạ Hạ thì lúc nào cũng ra vẻ như bị tổn thương đến tan nát cõi lòng.

 

Ngay lúc tôi định bụng sẽ đe dọa gia chủ nhà họ Triệu một phen, tiện thể điều Hứa Hạ Hạ đến chi nhánh làm tổng tài chi nhánh, thì văn phòng thám tử mang đến cho tôi một tin tức mới.

 

Thuốc trong đêm đó là do cô Triệu bỏ. Người vào cùng một phòng với tôi đêm đó, theo lời nhân chứng nói là Hứa Hạ Hạ.

 

Bằng chứng được mang đến cùng với lời khai của nhân chứng là hai tấm ảnh. Một tấm là ảnh tôi bước ra khỏi phòng, một tấm là ảnh Hứa Hạ Hạ bước ra khỏi phòng. Có lẽ do khoảng cách quá xa, nên ảnh hơi bị mờ.

 

Mặt tôi được chụp rất nhòe. Còn Hứa Hạ Hạ thì mặt mày trắng bệch, hai má ửng hồng, dù cho ảnh có mờ, cũng có thể nhìn ra trạng thái của cô ta không được bình thường cho lắm.

 

Tôi gọi Hứa Hạ Hạ đến văn phòng, đặt tấm ảnh trước mặt cô ta, hỏi về chuyện đêm đó.

 

Ban đầu cô ta cố tỏ ra trấn tĩnh, một mực phủ nhận. Sau đó, khi tôi bình tĩnh vạch trần từng lời nói dối của cô ta, cô ta lại tái mặt cầu xin tôi đừng đuổi việc cô ta.

 

“Tổng tài, tôi có thể xem như chưa có chuyện gì xảy ra cả. Tôi cũng sẽ không yêu cầu ngài phải chịu trách nhiệm với mình. Ngài có thể quên hết mọi chuyện, coi như đó chỉ là một giấc mơ. Tôi thật sự rất cần công việc này, xin ngài đừng đuổi việc tôi.”

 

Thân hình cô ta lảo đảo, vốn đã đứng không vững, lúc này lại vì kích động mà cả người chao đảo mạnh một cái rồi ngã xuống tấm thảm.

 

Trong khoảnh khắc sắp ngã vào người tôi, cô ta cố sống cố chết xoay người, ngã sang một bên thảm, không ngã vào người tôi, cứ như thể đang cố gắng hết sức để phân rõ ranh giới với tôi vậy.

 

【Người phụ nữ này đang né tránh mình sao? Cô ta thật đặc biệt.】

 

Không hiểu tại sao trong đầu tôi lại nảy ra ý nghĩ như vậy.

 

Thật là súa quá.

 

Tôi bị chính mình làm cho buồn nôn, cảm thấy khó chịu nhíu mày vì câu nói gần như là quấy rối này.

 

Gạt đi những suy nghĩ linh tinh, tôi nắm lấy cánh tay cô ta, kéo cô ta dậy.

 

Vô tình, tôi chạm phải ngón tay cô ta. Ngón tay cô ta lạnh như băng, vừa chạm đã tách ra. Nhưng lần này, dường như chứng sợ bẩn của tôi đã tự khỏi khi ở trên người cô ta. Thật sự không hề cảm thấy ghê tởm.

 

Nhìn Hứa Hạ Hạ đang bối rối bất an trước mặt, tôi nói: “Sẽ không đuổi việc cô, chuyện đêm đó là lỗi của tôi, tôi sẽ bồi thường hợp lý cho cô.”

 

“Ngoài ra, tôi muốn tuyển dụng cô với tư cách là trợ lý thí nghiệm, cùng tôi tiến hành một thí nghiệm.”

 

Tôi muốn xem xem, tại sao chứng sợ bẩn của mình lại mất tác dụng trên người cô ta.

 

Làm người ở địa vị cao, điều đáng sợ nhất chính là điểm yếu của mình lại nằm trong tay người khác.

 

……..

 

Những ngày sau đó, tình cảm giữa tôi và Hứa Hạ Hạ cứ như được nhấn nút tua nhanh.

 

Anh hùng cứu mỹ nhân, đêm mưa sấm sét được che tai, hơi ấm trong lòng bàn tay lúc bị truy sát… Tựa như có một sự dẫn lối vô hình nào đó, tôi và cô ta ngày càng có nhiều thời gian ở bên nhau. Tôi đã bị người trợ lý kiên cường, rạng rỡ và không bao giờ chịu khuất phục này thu hút.

 

Tôi thích cô ta.

 

Có lẽ là, tôi thích cô ta.

 

Nhịp tim đập nhanh mỗi lần gặp mặt sẽ không lừa người.

 

Có lẽ là tôi thích cô ta.

 

Trên người cô ta có rất nhiều phẩm chất tốt đẹp, tôi thích cô ta cũng là chuyện hợp tình hợp lý. Những ngày tháng trước khi gặp tôi, cô ta đã sống quá khổ cực, tôi muốn che chở cho cô ta khỏi mọi bão giông sau này. Hơn nữa, chứng sợ bẩn của tôi vẫn chưa có dấu hiệu thuyên giảm, chỉ xét từ góc độ lợi ích, dùng danh nghĩa tình yêu để giữ cô ta lại bên mình, cũng là một mối làm ăn một vốn vạn lời.

 

Tôi nghĩ, tôi thích cô ta.

 

Tôi nên thích cô ta.

 

Tôi đã nghĩ như vậy.

 

Chỉ là thỉnh thoảng, trong một khoảnh khắc nào đó, tôi sẽ cảm thấy thật ngột ngạt, ngột ngạt đến mức khó mà kiềm chế được, giống như mật ong trong cái bẫy ngọt ngào cuối cùng cũng đã nhấn chìm mũi và miệng của tôi. Chỉ vì một câu cô ta thích hoa hồng, tôi đã cho một trăm chiếc trực thăng rải cánh hoa và tiền giấy từ trên không xuống, tạo nên một trận mưa hoa hồng cho cả thành phố.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Chỉ vì cô ta liếc nhìn hoa oải hương thêm một cái, tôi đã mua cả một vườn hoa oải hương, chúng tôi ngồi trên khinh khí cầu, chầm chậm bay lên giữa cánh đồng hoa oải hương bạt ngàn.

 

Tôi đưa cô ta lên du thuyền ngoài khơi để ngắm sóng gió Đại Tây Dương, cũng cùng cô ta nhảy bungee, trải nghiệm nhịp đập con tim khi lao xuống từ vực sâu vạn trượng.

 

Có lẽ là tôi thích cô ta.

 

Tôi nghĩ vậy.

 

Thế là tôi chuẩn bị cầu hôn cô ta.

 

Tôi đã sớm chuẩn bị sẵn một khối kim cương nguyên vẹn, dự định sẽ nhờ nhà thiết kế hàng đầu cắt gọt toàn bộ viên kim cương này thành hình một chiếc nhẫn, tạo ra một chiếc nhẫn kim cương nguyên khối.

 

Ngày mang kim cương đi tìm nhà thiết kế, tôi đã gặp Lộ tổng.

 

Nói ra thì, thật ra đã lâu rồi chúng tôi không gặp.

 

Ban đầu, tháng nào tôi cũng tham gia họp, sau đó, khi thấy việc hợp tác đã đi vào quỹ đạo, mà bên Hứa Hạ Hạ lại chiếm quá nhiều tâm sức của tôi, để chuẩn bị bất ngờ cho cô ta, để ngắm nhìn đôi mắt lấp lánh của cô ta, tôi đã cắt giảm một vài lịch trình không quan trọng.

 

Việc hợp tác với Lộ tổng cũng nằm trong số đó. Dù sao thì việc hợp tác rất thành công, mà mục tham dự cuộc họp này cũng không có trong thỏa thuận.

 

Vốn dĩ một tháng tham gia họp một lần là không cần thiết.

 

Tôi nghĩ như vậy, nhưng lại cảm thấy lồng ngực mình thật bức bối, như thể có ai đó đang bóp chặt lấy trái tim mình.

 

Lộ tổng mỉm cười nói với tôi: “Lâu rồi không gặp.”

 

Tôi nở một nụ cười xã giao: “Lâu rồi không gặp.”

 

Đã lâu lắm rồi chúng tôi không chào hỏi nhau một cách bình tĩnh như thế này. Nhớ lại lần trò chuyện vui vẻ trước đó, cứ như thể đã là chuyện của kiếp trước.

 

Cả hai chúng tôi đều không nói gì, chỉ ăn ý bước vào một quán cà phê, mỗi người gọi một ly nước, ngồi đối diện nhau trong im lặng.

 

Điều kỳ lạ là, tôi không hề cảm thấy ngượng ngùng.

 

Nhìn phản ứng của anh ta, anh ta cũng không cảm thấy vậy.

 

Dù cho hai người không nói một lời nào, bầu không khí yên tĩnh này lại khiến tôi cảm thấy rất thoải mái.

 

Giống như đã gỡ bỏ được gông cùm trên người.

 

…Thật ra tôi vẫn có chút thích ở bên cạnh anh ta.

 

Chính tôi cũng không phân biệt được, sau này không đi họp nữa, rốt cuộc là thật sự cảm thấy chuyện của Hứa Hạ Hạ quan trọng hơn, hay là vì không muốn gặp anh ta nữa. Mấy lần gặp mặt sau đó, chúng tôi cứ luôn kết thúc trong không vui.

 

Ngày tôi bắt đầu công khai theo đuổi Hứa Hạ Hạ, tôi đã gặp anh ta.

 

Anh ta không nói gì, chỉ nhìn tôi. Tôi chợt nhớ đến câu nói của anh ta,

 

【Đừng thích Hứa Hạ Hạ.】

 

Tôi giải thích một câu hết sức vô lý: “Chuyện tình cảm, không thể kiểm soát được.”

 

Thật ra tôi chẳng có lý do gì để giải thích với anh ta cả.

 

Bởi vì anh ta cũng chưa từng cho tôi một lời giải thích nào, đối với tôi, anh ta cũng chỉ là một đối tác, hơn nữa còn là một đối tác có lý tưởng không hợp, giữa chúng tôi, thậm chí còn không được xem là bạn bè.

 

Lời giải thích của tôi không nhận được hồi đáp của anh ta.

 

Cho đến cái đêm tôi tạo ra trận mưa hoa hồng, anh ta chỉ vào những mảnh tiền giấy bị xé nát ở góc đường, bình tĩnh nói: “Hôm nay đã xảy ra một vụ giẫm đạp vô cùng nghiêm trọng.”

 

Cánh hoa hồng và tiền giấy bay lả tả, che khuất tầm nhìn của các tài xế qua lại, làm mờ mắt người đi đường, giao thông của cả thành phố hỗn loạn thành một mớ. Máu văng trên những đóa hồng, cánh hoa bị giày xéo dưới lớp bùn đất, còn tiền giấy thì bị xé thành giấy vụn trong cuộc tranh giành hỗn loạn đó.

 

Anh ta đang chỉ trích tôi.

 

Tôi muộn màng nhận ra điều đó, cảm thấy buồn cười vì không thể tin nổi.

 

Tôi nói: “Thì sao chứ?”

 

“Ít nhất, thứ tôi rải xuống là tiền thật bạc thật, những người giành được cũng cùng vui với tôi.”

 

Vẻ mặt anh ta nhìn tôi thật khó tả. Đột nhiên, anh ta hỏi tôi một câu thật kỳ lạ.

 

“Ngài có xem người khác là con người không?”

 

Đây là câu hỏi gì vậy?

 

Tôi nói: “Đương nhiên rồi, tôi xem bọn họ là con người.”

 

Anh ta cười một tiếng, nụ cười ấy mang theo vẻ chế nhạo: “Vậy sao?”

 

Sự mỉa mai trong lời nói của anh ta đã chọc giận tôi.

 

Tôi hỏi: “Anh muốn nói cái gì?”

 

Anh ta lạnh lùng quay đi: “…Ngài biết mà.”

 

Phải, tôi biết.

 

Nhưng điều đó thì có gì sai?

 

Xã hội này phân chia giai cấp rõ ràng, mang danh bình đẳng, nhưng thực chất sinh tử của kẻ hạ đẳng đều nằm trong một ý niệm của người thượng đẳng. Pháp luật là chiếc roi mà kẻ thượng đẳng dùng để quản thúc người hạ đẳng. Tôi đưa sản nghiệp của mình lên đến đỉnh cao toàn cầu, chính là để nắm lấy cán roi đó. Rõ ràng quy tắc của thế giới này chính là như vậy.

 

Tôi chưa bao giờ xem thường mạng người, chưa bao giờ hạ thấp nhân phẩm của người khác, rất nhiều việc tôi làm, trong mắt người khác đều là không thể tưởng tượng nổi. Thậm chí có người còn nói với tôi: “Tổng tài, ngài đối xử với những người bình thường đó quá tốt, dễ làm cho tham vọng của bọn họ phình to ra.”

 

“Với tầng lớp dưới, phải đánh một roi cho một viên kẹo ngọt mới được.”

 

“Ngài cho những người này cơ hội như chúng ta, cẩn thận lũ sói mắt trắng này phản lại ngài đấy.”

 

Tôi chưa từng nghe theo những lời đó, tôi có cách quản lý của riêng mình. Chỉ là, sự tôn trọng người tài của tôi, sự thưởng phạt phân minh của tôi, sự căm ghét cái ác của tôi, anh ta đều không nhìn thấy.

 

Đến miệng anh ta, lại thành ra tôi không xem người khác là con người. Chẳng phải anh ta cũng là một trong những kẻ thượng đẳng sao?

 

Anh ta lấy tư cách gì để chỉ trích tôi?

 

Hết chương 283.

 

Chương 283: Tổng Tài Và Tổng Tài (Phần 4)

Ngày đăng: 4 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên