Chương 288: Bị Trúng Độc Rồi!
“Tiểu An, cậu giỏi thật đấy!”
Sơn Phong thay bộ quần áo mới sạch sẽ, lại để Đường Vũ An và Chu Khởi bay vào trong túi áo của mình, sau đó anh ta cắt một miếng thịt từ xác con cá sấu khổng lồ kia bỏ vào giỏ, rồi mới bắt đầu tiếp tục lên đường.
Đường Vũ An chăm chú nhìn vào bản đồ, lớp sương mù bao phủ bên trên đang nhanh chóng được vén ra. Tính từ lúc xuất phát đến giờ, phạm vi được mở rộng đã vượt qua tổng diện tích mà bọn họ tự mình khám phá trước đó rồi.
Quả nhiên là, ngồi dưới bóng cây lớn thì dễ hóng mát mà!
Bọn họ cứ đi dọc theo dòng sông về phía hạ lưu, dần dần, mặt sông ngày càng trở nên rộng lớn hơn. Đường Vũ An và Chu Khởi bám vào mép túi áo, phóng tầm mắt nhìn ra mặt sông xa xăm. Trước mắt bọn họ chỉ toàn là nước với nước, hoàn toàn chẳng thể nhìn thấy cảnh vật ở bờ bên kia nữa rồi, phải nhờ đến kính viễn vọng siêu bội số thì mới có thể nhìn thấy được bờ đối diện. Mãi cho đến một tháng sau, bọn họ vẫn chưa ra khỏi vùng sông nước này, có điều, ở bờ bên kia đã loáng thoáng xuất hiện khói bếp rồi.
“Hình như ở bờ bên kia có người sinh sống thì phải?” Lúc Sơn Phong dừng lại nghỉ ngơi, Đường Vũ An mới lên tiếng hỏi.
“Ồ, đúng thế.” Sơn Phong đáp, “Đó là chú Ba Nhĩ, chú ấy còn có một cô con gái rất đáng yêu nữa.”
“Thế còn vợ của chú ấy đâu?”
“Bà ấy sống tách riêng với chú Ba Nhĩ, đang ở đằng kia kìa.” Sơn Phong chỉ tay về một hướng, “Đi tầm một, hai tháng nữa là tới thôi, cũng gần lắm.”
Đường Vũ An: “…”
Đi bộ nửa tháng trời mà gọi là gần ấy hả? Lại còn là tính theo tiêu chuẩn bước chân của phụ nữ người khổng lồ nữa chứ? Đường Vũ An lắc đầu, quyết định chuyển chủ đề. Cậu nói với Sơn Phong: “Chúng tôi muốn dựng một căn nhà ở chỗ này, anh có thể chờ chúng tôi một lát được không?”
“Ồ, không thành vấn đề, chuyện này trước đó tôi đã đồng ý với hai cậu rồi mà.”
Sơn Phong vui vẻ nhận lời ngay. Đối với chuyến hành trình lần này, anh ta luôn giữ tâm thái vô cùng thoải mái và tùy hứng, cũng chẳng hề vội vã chuyện đi đường.
Nghe Đường Vũ An nói muốn xây nhà, anh ta liền lấy tấm “thảm dã ngoại” đã đổi với bọn cậu ra, trải xuống đất rồi nằm dài lên đó, nhắm mắt lại tận hưởng cảm giác thư thái dưới trời xanh mây trắng nắng vàng.
Đường Vũ An và Chu Khởi cũng không quản anh ta nữa, hai người tìm một vị trí thích hợp ở gần đó, sau đó thả robot xây dựng ra để khảo sát địa hình.
Mấy bé thú cưng đang ngủ đông trong ô thú cưng cũng được Đường Vũ An thả ra ngoài. Vừa đến môi trường lạ lẫm, Trân Châu Đen và Nguyên Bảo liền cảnh giác ngửi ngửi đánh hơi, Vượng Tài cũng ngó nghiêng xung quanh, còn con chim nhỏ màu đỏ thì bay đến đậu trên vai Đường Vũ An, kêu chiêm chiếp tỏ vẻ thân thiết với cậu. Chỉ có Ngân Tệ là ngay lập tức bị Sơn Phong thu hút sự chú ý, nó tò mò lon ton chạy về phía anh ta.
Nghe thấy tiếng chạy bộ, Sơn Phong mở mắt ra, thấy một chú cún con toàn thân trắng muốt đang chạy tới thì lập tức ngồi dậy.
“Wao, chú cún đẹp quá đi!”
Đúng vậy, cho dù Ngân Tệ đã biến về nguyên hình, chiều dài thân mình đã đạt tới gần bốn mét, nhưng ở trước mặt Sơn Phong cao gần 18 mét thì nó cũng chỉ là một chú cún con mà thôi.
Đường Vũ An lo lắng bay vội tới, nhưng khi thấy Sơn Phong không hề làm hại Ngân Tệ mà còn đang vuốt lông chơi đùa với nó, cậu mới thở phào nhẹ nhõm.
“Anh khổng lồ, bọn tôi định vào trong rừng tìm kiếm vật liệu xây nhà, anh có thể trông chừng robot giúp một chút được không?”
Robot đang dọn dẹp mặt bằng, Đường Vũ An thả đám thú cưng ra cũng là muốn bọn nó có thể phụ giúp trông nom một chút.
“Đi đi, cứ đi đi!”
Sơn Phong phẩy phẩy tay, lúc này anh ta đã mải mê chơi đùa với Ngân Tệ rồi. Đối mặt với người khổng lồ có kích thước to lớn như vậy, nhưng Ngân Tệ lại chẳng hề sợ hãi chút nào, còn hớn hở vẫy đuôi liên tục. Vượng Tài thì ngồi xổm ở một bên, căng thẳng nhìn nó và Sơn Phong chơi đùa. Thế là, Ngân Tệ và Vượng Tài ở lại, còn Trân Châu Đen thì biến thành hình dạng mèo con chui tọt vào túi áo của Đường Vũ An, Nguyên Bảo cũng rúc vào trong mũ trùm đầu của cậu. Với kích thước hiện tại của bọn nó, trong mắt Sơn Phong có lẽ còn chưa bằng cái móng tay, đương nhiên là anh ta không phát hiện ra rồi. Còn về phần Hồng Ngọc bé tí hon nữa…. chắc là bị coi như con sâu cái kiến gì đó rồi cũng nên.
Cứ thế, hai người bọn họ bay vào trong rừng cây. Sau khi Chu Khởi hấp thu sức mạnh của bốn loại linh trùng, chỉ cần anh giải phóng uy áp giống như lúc ở trên biển, thì sinh vật trong Rừng Cự Mộc sẽ không dám lại gần bọn họ, điều này giúp cho việc di chuyển trong Rừng Cự Mộc của hai người an toàn hơn trước kia rất nhiều.
Chu Khởi tiếp tục sử dụng dị năng để thu thập vật liệu xây dựng, còn Đường Vũ An thì thông qua bong bóng của kỹ năng giám định, thu gom những vật liệu hiếm gặp trên đường đi vào Kho Hàng Tùy Thân. Thế giới này đúng là một kho báu tự nhiên, hơn nữa loại tài nguyên nào cũng đều là phiên bản siêu to khổng lồ cả!
Bọn cậu đã ở thế giới này được một tháng, trong khoảng thời gian đó đương nhiên là vẫn giữ liên lạc với Đường Thăng, có điều, ở thế giới ban đầu mới chỉ trôi qua hơn một ngày mà thôi.
Sau khi thiết lập cửa tiệm chi nhánh ở thành Bắc và tuyển đủ nhân viên, điểm kinh nghiệm của Đường Thăng cũng tăng lên vùn vụt. Lúc Đường Vũ An bước vào rừng cây thì nhận được tin nhắn Đường Thăng đã đột phá lên Level 21, cậu vội vàng cấp quyền mở màn chắn bảo vệ cho ba mình.
Có màn chắn bảo vệ, cuối cùng hơn mười vạn người sống sót ở thành Bắc cũng không cần phải lo lắng về sự xâm nhập của biến dị chủng nữa rồi!
【 Siêu Nhân Gối: Ba sẽ tiếp tục cố gắng, tranh thủ sớm ngày đạt tới Level 25 để cả nhà mình đoàn tụ! 】
Đường Vũ An nở nụ cười, cậu vừa định trả lời ông thì thông báo hệ thống bỗng nhảy ra.
【 Chú ý! Kích hoạt nhiệm vụ thường: “Cứu Hộ Khẩn Cấp”. 】
Mô tả: Phát hiện gần đây có một vị khách hàng tiềm năng đang gặp nguy hiểm, tính mạng đang ngàn cân treo sợi tóc.
Nội dung nhiệm vụ: Giúp vị khách hàng tiềm năng này thoát khỏi nguy hiểm, rồi thực hiện ba lần giao dịch có lợi nhuận với người đó (0/3).
Phần thưởng: Điểm tích lũy x30, số lần quay Vòng Quay May Mắn x1.
Đường Vũ An không kìm được mà khẽ thốt lên một tiếng ngạc nhiên, gần đây có khách hàng tiềm năng gặp nguy hiểm ư? Ở đâu cơ? Cậu ngó nghiêng xung quanh, rất nhanh đã phát hiện ra điểm bất thường.
“Anh Tiểu Khởi, anh nhìn xem kia là cái gì?” Cậu chỉ tay về phía một tảng đá khổng lồ ở đằng xa.
Chu Khởi nhìn theo hướng cậu chỉ, chỉ thấy phía sau tảng đá lớn đó, lờ mờ có thể nhìn thấy một nửa bàn chân.
“Người khổng lồ?”
Đường Vũ An liền gửi nhiệm vụ vừa nhận được cho anh xem, rồi nói tiếp: “Chúng ta qua đó xem thử nhé?”
“Em lấy Ô Che Bóng ra đi.”
“Vâng!”
Thế là dưới sự che chở của Ô Che Bóng, hai người bay về phía tảng đá lớn, cuối cùng đáp xuống trên đỉnh tảng đá, cẩn thận ngó đầu nhìn xuống phía dưới. Đối với bọn cậu thì, tảng đá này chẳng khác nào một ngọn núi nhỏ, mà dưới chân ngọn núi nhỏ ấy lại đang nằm một bóng người cũng to lớn không kém. Khi bọn cậu lại gần, trên bản đồ của Đường Vũ An cũng xuất hiện một điểm sáng màu xanh lá cây.
Nằm trên mặt đất là một người phụ người phụ nữ khổng lồ, làn da của bà ấy có màu xanh đen, bà nằm đó thoi thóp, trông bộ dạng vô cùng yếu ớt.
“Đúng là người khổng lồ thật này!” Đường Vũ An nói, “Bà ấy bị thương hay là bị bệnh vậy nhỉ?”
Trân Châu Đen từ trong túi áo Đường Vũ An nhảy ra ngoài, đáp xuống trên người phụ người phụ nữ khổng lồ kia, nhưng đối phương cũng chẳng có phản ứng gì.
Chu Khởi quan sát kỹ lưỡng một chút rồi nói: “Trông giống như là bị trúng độc vậy.”
“Thuật Quang Dũ của em không có tác dụng với bà ấy.”
Đường Vũ An ngẫm nghĩ một lát rồi lấy viên bi may mắn ra, bắn cho bà ấy một cái trước, sau đó nói: “Chúng ta đi tìm Sơn Phong đi, xem anh ta có cách gì không!”
“Ừ.”
Thế là Đường Vũ An tóm Trân Châu Đen về, sau đó cùng Chu Khởi quay lại theo đường cũ, tìm thấy Sơn Phong đang chơi đùa cùng Ngân Tệ và Vượng Tài.
Nghe thấy lời bọn cậu nói, sắc mặt Sơn Phong khẽ biến đổi, vội vàng cùng bọn cậu đi vào trong rừng cây.
Rất nhanh sau đó bọn cậu đã quay trở lại phía sau tảng đá lớn.
“Là thím San Na!”
Sơn Phong thảng thốt kêu lên rồi lao đến bên cạnh người phụ người phụ nữ khổng lồ, luống cuống tay chân gọi: “Thím San Na, thím làm sao thế này?”
“Sơn Phong, anh quen bà ấy à?”
“Đúng vậy, thím ấy chính là vợ của chú Ba Nhĩ đấy!” Sơn Phong giải thích, “Chúng ta phải nghĩ cách cứu thím ấy!”
“Trông bà ấy như bị trúng độc vậy.” Chu Khởi nói.
“Trúng độc ư?” Sơn Phong bắt đầu ngó nghiêng tứ phía, “Để tôi tìm xem có loại thảo dược nào giải độc được không!”
Đường Vũ An nói: “Tôi có một loại quả, có thể giải được các loại kịch độc liên quan đến kim loại nặng, không biết có tác dụng hay không…”
“Tốt quá rồi, mau cho thím ấy thử đi!” Sơn Phong vội vàng thúc giục.
Lúc này Đường Vũ An mới lấy số việt quất biến dị tồn kho ra, mặc dù có hẳn 10 cân, nhưng với thân hình to lớn của người khổng lồ như thế này thì quả thực là chẳng biết có hiệu quả gì hay không nữa.
Sơn Phong cạy miệng người phụ nữ khổng lồ ra, đổ hết cả 10 cân việt quất biến dị vào. San Na vẫn còn chút ý thức, sau khi việt quất biến dị vào miệng thì theo bản năng nuốt xuống, chẳng bao lâu sau, đôi môi đen sì của bà đã trở lại bình thường. Đợi đến khi ăn hết chỗ việt quất, sắc mặt bà mới từ từ hồng hào trở lại, chỉ có điều, các bộ phận khác trên cơ thể vẫn còn màu xanh đen.
“A…” Bà rên rỉ, khó khăn mở mắt ra, kết quả vừa nhìn thấy Đường Vũ An và Chu Khởi, trong đôi mắt mơ màng bỗng lộ vẻ giận dữ.
“Bọn mày…”
Bà vừa mới mở miệng, Sơn Phong đã ghé sát mặt vào, thành công thu hút sự chú ý của bà.
“Thím San Na, thím không sao chứ?”
“Ơ… Sơn Phong? Sao lại là cháu?” San Na ngơ ngác chớp mắt, rồi vẻ giận dữ trên mặt lại chuyển ngay thành tủi thân khi gặp được người thân.
“Hu hu, xém chút nữa thím không gặp lại được cháu rồi…”
“Thím San Na, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Sao thím lại ở đây, còn trúng kịch độc nữa?”
San Na vừa định giải thích thì nhìn thấy hai người tí hon đang lơ lửng giữa không trung, cơn giận lại bùng lên, “Là bọn chúng! Là bọn chúng hại thím!”
Đường Vũ An: 0.0
Chu Khởi lập tức cảnh giác.
Còn Đường Vũ An thì vội vàng thanh minh: “Không phải đâu, bọn cháu không hại bà, lúc bọn cháu phát hiện ra thì bà đã nằm ở đây rồi mà!”
Sơn Phong cũng hơi ngập ngừng.
Anh ta vốn không tin hai bạn nhỏ đáng yêu này lại đi đầu độc San Na, nhưng đúng là chính họ đã phát hiện ra San Na, lại còn tình cờ có sẵn quả giải độc nữa chứ….
Lúc này, San Na cũng nhíu mày, có chút ngạc nhiên: “Sao cậu lại biết nói tiếng người?”
“…”
Đường Vũ An hít sâu một hơi, nói: “Chúng ta mới gặp nhau lần đầu tiên, đúng không?”
San Na gật đầu.
“Đã là người xa lạ không quen biết, tại sao bọn cháu phải hại bà làm gì?” Cậu nói, “Hơn nữa bà chắc chắn đã trúng độc được một lúc lâu rồi, bọn cháu mới vào rừng được một tẹo, làm sao kịp đầu độc bà chứ.”
“Đúng đúng!” Sơn Phong cũng nói đỡ, “Nếu không nhờ Tiểu An lấy quả giải độc ra thì rất có thể thím đã chết rồi đấy!”
“Nếu hai người họ muốn hại thím thì sao lại giải độc cho thím làm gì?”
San Na lộ vẻ mờ mịt, “Hả? Là bọn họ cứu thím à?”
“Đúng vậy.” Sơn Phong khẳng định chắc nịch, “Cũng là bọn họ gọi cháu tới đây đấy, nếu là hung thủ thì việc gì phải làm thế.”
“Nhưng mà kẻ hạ độc thím cũng là mấy tên người tí hon giống hệt bọn chúng, có điều mấy tên kia không biết nói tiếng người, chỉ biết kêu chí chóe loạn xạ thôi!”
Nói đến đây, vẻ mặt San Na lại hiện lên vẻ tức giận và ghê tởm.
Đường Vũ An và Chu Khởi không nhịn được đưa mắt nhìn nhau, cả hai đều thấy được sự kinh ngạc trong mắt đối phương. Người tí hon mà San Na nói, chẳng lẽ là người của Pháo đài nào đó? Nhưng tại sao bọn họ lại đầu độc bà ấy chứ?
“Bọn cháu không quen biết những người đó.” Đường Vũ An vội vàng phủi sạch quan hệ, “Thời gian qua bọn cháu vẫn luôn đi cùng anh Sơn Phong mà.”
“Đúng đó đúng đó.” Sơn Phong nói, “Bọn họ còn may quần áo mới cho cháu nữa này, thím xem, đẹp không!”
Anh ta khoe bộ quần áo trên người mình cho người phụ nữ khổng lồ xem.
“Công nhận là đẹp thật…”
Nói được vài câu, giọng San Na lại yếu dần đi, “Thím thấy hơi chóng mặt.”
“Độc trong người bà vẫn chưa giải hết đâu.” Chu Khởi nói, “Bà cần thêm nhiều việt quất biến dị nữa.”
Hết chương 288.
