Chương 288: Phó Bản Vô Hạn Đang Khởi Động (Phần 20)

Chương 288: Phó Bản Vô Hạn Đang Khởi Động (Phần 20)

 

Nghe tôi nói xong, biểu cảm trên mặt cô ta vỡ vụn thành từng mảnh.

 

Cô ta gào thét ngắt lời tôi: “Em đã nói đây là thế giới của em, thì đây chính là thế giới của em!”

 

Tôi nhún vai, “Nhưng tình tiết cô nói có quá nhiều điểm tương đồng, thậm chí nam chính còn không có một thiết lập nào cho riêng mình — chính miệng cô đã nói, nam chính của cô là tổng hợp của tất cả những nam chính hoàn hảo.”

 

“Tôi thậm chí còn nghi ngờ, cái gọi là linh cảm viết tiểu thuyết của cô, có phải là do vào một khoảnh khắc nào đó cảm ứng được sự ra đời của thế giới này, rồi tình cờ nảy ra ý tưởng hay không.”

 

Tôi vừa dứt lời, biểu cảm trên mặt cô ta liền cứng đờ.

 

Cái vẻ mặt này… chẳng lẽ đúng như tôi nói, cô ta không phải đã tạo ra thế giới này, mà là cảm ứng được sự ra đời của nó, nên mới sáng tác ra cuốn tiểu thuyết kia?

 

Thế giới này không sinh ra vì cô ta, mà ngược lại, chính vì có thế giới này, cô ta mới viết ra được bộ “đồng nhân văn” với tình tiết bị bóp méo đó.

 

Đối diện với ánh mắt nghi hoặc của tôi, cô ta như thể đã bừng tỉnh khỏi giấc mộng, biểu cảm ngược lại cũng từ từ trở nên bình tĩnh.

 

“Không, em đã nói rồi.”

 

“Anh chính là nam chính của em.”

 

Ánh mắt cô ta lộ rõ sự cố chấp khiến người ta khó chịu.

 

“Bọn họ nói cái gì mà nhân vật phải có khuyết điểm thì mới chân thật hơn, em chẳng tin vào mấy lời ma quỷ đó của bọn họ đâu.”

 

“Anh là nam chính hoàn hảo nhất mà em đã chắt lọc tinh hoa từ trăm nhà để tạo nên, ngoài em ra, sẽ không một ai có thể thiết lập như thế được.”

 

“Đế chế thương nghiệp của anh, thân phận lừng lẫy khắp thế giới của anh, tất cả những thứ đó đều do em ban cho anh, sao anh có thể không yêu em?”

 

“…Liệu có khả năng nào, tất cả những thứ này đều do tôi quên ăn quên ngủ, nỗ lực làm việc mà có được không.” Tôi cười lạnh.

 

So với việc phủ nhận thành quả phấn đấu của tôi, điều khiến tôi tức giận hơn cả là cô ta lại dám vọng tưởng phủ nhận công sức của tôi, muốn quy chiến lợi phẩm của tôi thành hai câu chữ nhẹ bẫng mà cô ta viết trên giấy.

 

Nếu mọi chuyện thực sự đơn giản như vậy, thì vô số đêm dài tôi thức trắng cùng sao trăng, vô số bản hợp đồng tôi đắn đo cân nhắc mãi mới đặt bút ký, vô số nhân viên đã nỗ lực phấn đấu, tất cả sẽ là cái gì?

 

Tôi lại nhìn về phía Trợ Lý.

 

Nhìn trạng thái của anh trông có vẻ vẫn ổn, nhưng không hiểu sao mãi vẫn chưa tỉnh lại.

 

Phát hiện ra ánh mắt của tôi, ánh mắt cô ta đột nhiên lạnh đi, rồi chợt mỉm cười, “Em thấy lạ thật đấy, sao anh lại có thể thích một người bình thường như vậy được nhỉ.”

 

“Anh ta chỉ là một vai quần chúng trong thiết lập của em, tầm thường đến cực điểm, ném vào đám đông là chẳng thể nào tìm thấy được nữa.”

 

“Một kẻ như thế, dựa vào đâu mà được anh yêu thích?”

 

“Hay là, anh thích đàn ông? Cho nên mới không thích em?”

 

Cô ta vung tay lên, bên cạnh bỗng dưng xuất hiện một vầng sáng màu đen. Vầng sáng đó ngày một lớn dần, biến thành một hình bầu dục cao khoảng một mét sáu.

 

Trong phó bản này, tất cả mọi thứ đều là vật trong lòng bàn tay cô ta, thứ năng lực khống chế này có vài phần tương đồng với dị năng của tôi.

 

Vầng sáng đó dần dần định hình lại, lơ lửng bên cạnh cô ta, rồi đột nhiên có một bàn tay thò ra, một người chui từ bên trong phụ bản.

 

Mùi thuốc khử trùng thoang thoảng bay tới.

 

Vầng Sáng Nhỏ?

 

Cậu ta ngẩng đầu lên, đồng tử tôi liền co rút lại.

 

Gương mặt này, rõ ràng có năm phần giống với Trợ Lý. Tôi đã từng thấy cậu ta trong hồ sơ của anh, cậu ta là Lộ Khang, người em trai ốm yếu của Trợ Lý.

 

Cậu ta chính là Vầng Sáng Nhỏ?

 

Nhưng lúc này hai mắt Lộ Khang vô hồn, trông như một con rối đã mất đi linh hồn.

 

Hứa Hạ Hạ nói: “Em từng đóng giả thành dáng vẻ của cậu ta, anh còn nhớ không? Nếu em là đàn ông, anh có thích em không?”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Lộ Khang chớp mắt rồi “sống” lại, nhưng thần thái biểu lộ ra lại giống hệt Hứa Hạ Hạ.

 

Cô ta có thể lưu trữ ý thức của mình trong những cơ thể khác nhau.

 

Thảo nào người đại diện của thế giới máy móc từng nói, bọn họ không thể xác định được kẻ địch rốt cuộc là nam hay nữ, già hay trẻ, thậm chí có bao nhiêu kẻ địch cũng không thể biết chắc.

 

Hai Hứa Hạ Hạ hỏi tôi cùng lúc: “Dáng vẻ này, anh có thích em hơn một chút không?”

 

“Nếu anh không thích cơ thể này, em vẫn có thể tiếp tục đổi, đổi tùy ý, đổi đến khi nào thành cơ thể mà anh thích thì thôi nhé.”

 

Bọn họ cười, nhưng đáy mắt lại chẳng hề có ý cười.

 

Tôi nhíu mày, “Cô nên biết, tình cảm của tôi không nông cạn đến thế.”

 

Tôi âm thầm kín đáo liếc nhìn Trợ Lý.

 

Cơ thể của anh không bị chiếm đoạt.

 

Trước đây Trợ Lý cũng từng nói, sẽ không có Công Lược Giả nào dám vọng tưởng chiếm đoạt cơ thể anh nữa, bởi vì anh là “người đã được nhìn thấy”.

 

Vậy thì bây giờ Hứa Hạ Hạ không động đến anh, là vì không thể động vào, hay là không dám động vào?

 

Nghe câu trả lời của tôi, Hứa Hạ Hạ thu lại nụ cười, cơ thể của Lộ Khang như một con robot hết điện, đột ngột ngã xuống.

 

Cuối cùng, cô ta cũng không còn che giấu sự căm hận trong đáy mắt mình nữa.

 

“Đúng vậy, em biết, anh là nam chính hoàn hảo do em thiết kế, dĩ nhiên anh không thể nông cạn đến mức chỉ nhìn vào ngoại hình, thứ anh yêu là linh hồn của người thương.”

 

“Nhưng tình yêu đó đáng lẽ phải dành cho em, tại sao anh lại yêu người khác?”

 

“Anh mà yêu những Công Lược Giả khác em còn có thể hiểu được, nhưng tại sao lại là một vai quần chúng tầm thường như thế này chứ?!”

 

Theo sau những lời chất vấn giận dữ, tà chiếc váy cưới trắng tinh trên người cô ta cũng lay động theo từng cử động. Chiếc váy cưới của cô ta y hệt như kiếp trước, vẫn là thiết kế màu trắng bạc, điểm xuyết đá quý và trân châu, giá trị liên thành.

 

“Anh ấy không tầm thường, cũng chẳng hề bình thường.” Tôi phủ nhận lời của cô ta, “Kể cả khi bỏ qua sự đặc biệt của mỗi cá nhân và đặt anh ấy vào trong thiết kế tiểu thuyết — anh ấy mười tám tuổi đã lấy được bằng tốt nghiệp thạc sĩ, trực tiếp vào công ty tôi làm việc, là trợ lý toàn năng duy nhất mà tôi sẵn lòng dùng cổ phần để giữ lại. Với năng lực của mình, anh ấy có thể phụ trách vận hành bất kỳ công ty con nào, đảm nhiệm chức vụ tổng tài. Dù cho không làm việc ở công ty tôi, anh ấy vẫn có thể chiếm một vị trí vững chắc trên thương trường.”

 

“Anh ấy biết rất nhiều kỹ năng, dù là công nghệ mạng, điều chế nước hoa, kỳ nghệ, hay là võ công, tu tiên, dị năng, anh ấy đều là người xuất sắc trong từng lĩnh vực.”

 

“Cô dựa vào đâu mà nói anh ấy tầm thường?”

 

Cô ta phản bác, “Anh ta không có đặc điểm gì nổi bật, cho dù năng lực có mạnh đến đâu thì đã sao chứ? Cả đời vẫn chỉ là một vai quần chúng!”

 

“Hơn nữa, những điểm mà anh thích này, em đều có thể làm được mà! Chẳng qua chỉ là chuyện sửa lại thiết lập một chút thôi, có gì đáng để thích chứ?”

 

Tôi khẽ bật cười, “Nếu cô hỏi như vậy, tôi cũng chẳng thể nói rõ rốt cuộc mình thích anh ấy ở điểm nào.”

 

“Có lẽ là vì cổ tay áo sơ mi anh ấy xắn lên rất gọn gàng, là vì ánh nắng đậu trên hàng mi anh ấy trông thật chói mắt, là vì lúc trao đổi công việc với tôi anh ấy rất nghiêm túc.”

 

“Hoặc cũng có lẽ là vì, ngày hôm ấy những đóa hoa mộc miên nở thật rực rỡ.”

 

Quy tắc và điều kiện là dành cho những người mình không yêu.

 

“Năng lực của cô là khuếch đại cảm xúc của con người.”

 

“Kiếp trước, thứ cô khuếch đại chính là tình yêu của tôi, đúng không?”

 

“Nhưng cô đã không thể phân biệt được, tình cảm đó rốt cuộc là dành cho cô, hay là dành cho anh ấy, còn tôi, dưới sự can thiệp của cô, lại cứ ngỡ mình đang yêu cô say đắm.”

 

“Người tôi yêu là Lộ tổng, cho nên sau khi anh ấy chết, đối tượng tôi yêu đã biến mất, vậy nên tôi cũng bắt đầu chán ghét cô.”

 

Dường như những lời này còn khiến cô ta khó chấp nhận hơn cả việc tôi không yêu cô ta. “Không, chắc chắn là anh đã từng thật lòng yêu em! Anh thấy chiếc váy cưới này không? Anh đã mời nhà thiết kế nổi tiếng quốc tế để tạo ra nó cho em, chiếc váy cưới này giá trị liên thành, nếu anh không thật lòng yêu em, sao lại có thể tặng em chiếc váy này?”

 

Tôi chỉ nói, “Lần này tôi cầu hôn anh ấy, khung cảnh cầu hôn là do chính tay tôi thiết kế.”

 

“Nếu tôi thật sự yêu cô thì tôi đã không giao toàn bộ việc này cho nhà thiết kế, mà sẽ để bọn họ phụ tá, còn mình thì tự tay thiết kế chiếc váy này.”

 

Hết chương 288.

 

Chương 288: Phó Bản Vô Hạn Đang Khởi Động (Phần 20)

Ngày đăng: 10 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên